Vừa thấy tôi nếm thử nồi canh, bố chồng lầm lầm mang cả nồi hất thẳng ra sân

Tôi sững sờ, cứ đứng đấy mặc cho nước mắt chảy ra ướt sũng đìa. Tôi thật sự không biết nên làm thế nào bây giờ nữa.

Người ta làm dâu thì chỉ lăn tăn n nhất mối quan hệ với mẹ chồng. Tôi may mắn hơn, mẹ chồng nhân từ lắm, nhưng phải cái, tôi khổ sở, sống dở chết dở vì bố chồng khó tính khó nết.

Nói thêm về hoàn cảnh gia đình nhà tôi. Nhà anh có nhị bằng hữu trai, đều đã xây dựng gia đình cả rồi. Nhà rộng rãi nên ông bà không cho con cái ra ở riêng nhưng muốn sống chung luôn. Tôi là dâu út, vừa tốt nghiệp xong thì cưới luôn vì tôi có bầu, chính vì thế tôi không đi làm gì nhưng ở nhà dưỡng thai, chờ sinh nhân tiện.

Chồng tôi làm nhà băng, lương thưởng cũng khá nên đủ nuôi vợ con. Vợ chồng Anh chị em tôi làm quốc gia, phải nói thật, thu nhập không bằng chồng tôi nhưng bố chồng luôn coi tôi là đứa ăn bám nên ghét ra mặt.

vua-thay-toi-nem

Hàng tháng đóng góp việc ăn uống chi tiêu nhị gia đình là như nhau, khoảng 3 triệu, còn việc nấu nướng chủ yếu do tôi đảm nhận. Tôi bầu bí cũng mệt lắm, chẳng sung sướng gì, nhưng nghĩ mình ở nhà phụ thuộc nên đều nỗ lực toàn vẹn nhất, còn chị dâu thì sướng lắm, lại biết ăn nói nên bố chồng rất quý, về nhà là thong dong đi tập tành, chơi bời, không bao giờ phải động chút việc nhà nào cả.

Bố chồng khó khăn với tôi lắm, lúc nào cũng dò xét, săm soi, hôm trước, lúc nấu canh, cũng chỉ vì thử múc một thìa nếm thử xem có vừa hay không rồi sử dụng thìa đó để khuấy nồi, bố tôi nhìn thấy. Ông lầm lầm xông vào, bê cả nồi hất ra sân tung tóe rồi chửi: “Mày ăn trước rồi cho cả nhà ăn sau hả con kia, thử cũng phải múc ra bát riêng chứ”. Tôi đứng sững sờ, nước mắt không cầm lại được.

Chồng tôi cũng thương vợ, nhưng anh sợ bố một phép nên chẳng dám bênh, chỉ lúc nào lên phòng thế hệ vỗ về, yên ủi vợ được chút thôi. Tôi buồn lắm, trước giờ tôi sống có tới nỗi nào đâu, lẽ nào chỉ vì không đi làm nhưng tôi bị ghét tới vậy. Giờ tôi ở nhà cũng là vì bầu bí chứ phiên bản thân tôi nào muốn. Tôi phải làm sao đây?