Tưởng vợ ăn sung mặc sướng trong nhà mình, để rồi bật khóc khi chứng kiến cảnh mẹ tát vợ chỉ vì làm vỡ một cái bát

Tôi chưa từng nghĩ vợ mình phải sống 1 cuộc sống khốn khổ cho tới ngày hôm đó tôi về nhà và nhìn thấy mẹ làm điều đó với vợ mình…

Vợ tôi là một cô gái nhân hậu lành, vợ tôi sống ở quê và lên thành phố học tập. Chính vì thế nên tôi thế hệ quen cô ấy. Trước giờ đều là tôi chủ động ve vãn và xin cưới cô ấy chứ vợ tôi chưa từng yêu cầu ở tôi bất kỳ 1 thứ gì dù thật sự thì điều kiện gia đình tôi thuộc loại khá giả.
Tôi trước kia cũng đã từng yêu nhiều, cũng từng trải qua không ít những mối tình dài ngắn đủ loại. Nhưng chỉ tới khi quen với em, người ngày nay đang là vợ tôi thì tôi thế hệ cảm thấy rằng mình đã lựa chọn người phụ nữ ấy về làm vợ là một điều hoàn toàn đúng đắn.
Tôi và vợ quen nhau được khoảng 2 năm thì cưới. Mẹ tôi không quá yêu quý vợ tôi, nhưng theo nhìn nhận bên ngoài thì tôi thấy như thế là cũng tương đối ổn. Chỉ cần mẹ không quá để ý và làm khó vợ là đã tốt lắm rồi. Vì tôi biết thừa chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thủa nên tránh làm sao được.
Thế nhưng, vì gia đình tôi có điều kiện, có cả giúp việc nên tôi tự cho rằng vợ về nhà mình, được làm con dâu của bố mẹ tôi và sống trong gia đình tôi thì không còn gì phải lăn tăn nữa. Từ ngày vợ về làm dâu là vợ tôi nghỉ việc không phải đi làm nữa. Tôi thì vẫn theo công việc mỏi mệt hàng ngày. Nhìn thấy vợ ở nhà cung rảnh rỗi, thủng thẳng ăn rồi chơi nên tôi đã nghĩ vợ được ăn sung mặc sướng, không phải làm gì đâu.

co-chau-gai-quan-he-voi-tat-ca-the-loai-dan-ong-ke-ca-chong-di-no
Tôi vẫn nghĩ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu trong nhà không tới nỗi nào (Ảnh minh họa)

Tôi một mực tự cho rằng thế cho tới ngày phát sinh ra mọi chuyện, mọi việc không chỉ như bề nổi những gì nhưng tôi đã nhìn thấy. Người ta nói đã ghét thì khó nhưng yêu quý được. tới tận giờ, tôi thế hệ nhận ra mẹ tôi ghét vợ tôi tới nhường nào. Dù tôi hiểu rất rõ có thể chỉ đơn giản vì bà có một mình tôi, tôi là cậu nam nhi quý tử của bà. Trước giờ bà chưa từng phản san sẻ tôi cho ai, chỉ có bố mẹ với tôi. Nhưng giờ đột ngột có con dâu về, bà phải san sẻ tình yêu đấy, không giống nhau là tôi, tôi rất yêu vợ nên thường xuyên thể hiện những hành động tình cảm với cô ấy.
có nhẽ vì thế nhưng mẹ tôi càng ghen tỵ với vợ tôi hơn. Mỗi chiều tôi đi làm về đều thấy vợ đang nấu cơm trong nhà bếp. Tối lên ngủ trong khi tôi có thèm muốn thì vợ thường xuyên đẩy ra rồi nói với tôi rằng cô ấy mệt. Tôi càng nghĩ càng giận, vợ tôi thì chỉ ở nhà chứ có phải làm gì đâu nhưng mệt. Tôi đã nghĩ như thế cho tới một ngày tôi được nghỉ trong tuần, ở nhà với vợ.
Cô ấy làm tất bật từ sáng tới tối, từ thu vén nhà cửa, nấu cơm rửa bát, giặt giũ phơi phóng không kể một thứ gì. Hóa ra vợ tôi cũng vất vả tới thế. có nhẽ tôi sẽ không biết thương vợ nhiều nếu như không có ngày hôm đó ở nhà cùng cô ấy.
Nhưng mọi chuyện chưa hề lên tới đỉnh điểm. Đỉnh điểm là buổi trưa cuối tuần trước. thông thường vì đơn vị nhiều việc dù khá gần nhà nhưng tôi cũng không về nhưng ở lại đơn vị làm. Nhưng trưa hôm đó tôi hoàn thành công việc khá muộn để chiều nghỉ luôn nên tôi về nhà, nghĩ vợ với mẹ chắc đã ăn xong rồi nên tôi cũng không muốn mẹ với vợ đợi cơm. Vậy rồi tôi ra quán ăn tạm tô phở rồi về nhà. Vừa về tới nhà tôi đã nghe thấy tiếng mẹ quát:
– Cái đồ bất lợi, có mỗi rửa cái bát cũng không xong.
– Con xin lỗi mẹ, con, con không cố ý…
– Xin lỗi cái gì, đây này, vỡ mất rồi còn xin lỗi nữa?
Mẹ tôi giơ thẳng tay tát vợ tôi một cái. Lúc này tôi thế hệ chạy vào nhìn thấy chỉ vì một chiếc bát vỡ nhưng mẹ nỡ tiến công con dâu, tôi ngay lập tức nói với mẹ:
– Mẹ làm gì vậy? Chỉ một cái bát thôi nhưng?
– Một cái thì sao? Ở đâu ra cái kiểu có rửa bát cũng không xong. Một cái thì không phải tiền à?
– Mẹ, mẹ quá quắt với vợ con quá rồi đấy!
– Mày thì giỏi rồi, có vợ rồi còn biết mẹ mày là cái gì nữa đâu. Bênh vợ chằm chặp…
Mẹ tôi bỏ về phòng, còn tôi ôm lấy vợ đang khóc nấc lên từng tiếng. Tôi ôm vợ thấy cô ấy run lập cập khiến tôi cũng bật khóc theo. Sao mọi chuyện lại tồi tệ tới thế. Tôi đã nghĩ vợ mình thật sự là một cô gái may mắn khi được sống trong gia đình tôi, đã luôn nghĩ rằng cô ấy là một người con gái được ăn sung mặc sướng khi về nhà chồng. Nào ngờ đâu cô ấy lại bị mẹ tôi đối xử tệ bạc tới vậy. Đưa vợ về phòng ngơi nghỉ nhưng tôi rơi nước mắt. Một bên là mẹ, một bên là vợ. Tôi nên làm sao cho vẹn toàn cả đôi đường đây?