Từ người hát rong trên phố, kín của chồng chưa cưới cứ dần lộ ra một cách đáng ngạc nhiên

Khi đang ngồi với đám game thủ thì có một người bán kẹo hát rong tới. Vì anh ta hát quá hay nên tôi quay ra nhìn. Ngay tức thì tôi giật thột thảng thốt…

Tôi may mắn khi được sinh ra trong một gia đình sang giàu. Ngay từ nhỏ tôi đã được bố mẹ bao bọc tường tận. Thậm chí khi học đại học ở Sài Gòn, mẹ tôi đã mua hẳn một căn hộ nhỏ và thuê người giúp việc để tôi sống tự do, thoải mái. Hàng tuần bố mẹ tôi đều bay từ Đà Nẵng vào để thăm tôi. Cứ thế tôi chỉ có mỗi việc học là chính.

Ra trường tôi về làm việc trong đơn vị gia đình. Vì không muốn bị mọi người dị nghị là con giám đốc nên tôi nói bố mẹ cứ để tôi thi tuyển thông thường và cũng thuê nhà ở ngoài. Bố mẹ tôi cũng muốn tôi tự trải nghiệm cuộc sống nên đồng ý.

Và người phỏng vấn tôi hôm ấy là Trung. Ngay khi họp mặt tôi đã có tuyệt vời rất tốt về anh. Ga lăng, nhẹ nhõm, lịch sự. đương nhiên tôi là người được chọn và nằm dưới quyền quản lí của Trung. Vì công việc chúng tôi thường xuyên gặp gỡ nhau, tôi vẫn giấu kín thân phận mình. Tuy nhiên tôi phải xác nhận Trung rất giỏi, rất vững tay nghề. Nhờ tôi nói sa sả bên tai bố nên Trung nhanh chóng từ phó phòng leo lên vị trí trưởng phòng.

Hết thực tập thì tôi và Trung chính thức yêu nhau. Anh quan tâm tôi từng chút một. Chỉ cần tôi nói khó chịu, mỏi mệt thì dù đang ở đâu hay khuya khoắt thế nào anh vẫn chạy tới. Và sau lần phải nhập viện giữa đêm thì anh đã biết thân phận thật của tôi.

đi rồi nhưng mà

 (Ảnh minh họa)

Lần đó tôi bị đau bụng dữ dội. Cảm thấy không ổn nên tôi gọi điện cho Trung. Khi anh tới thì tôi đã ngất xỉu. Lúc tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở viện, Trung đứng bên cạnh vẻ mặt đầy lo lắng cùng với bố mẹ tôi. Sau đó tôi nghe mẹ kể lại tôi bị viêm ruột thừa, vết viêm đã bị vỡ, may nhờ có Trung đưa đi cấp cứu kịp thời. Khi biết tôi là con gái giám đốc anh còn định bỏ về. Bố mẹ tôi phải giữ lắm anh thế hệ chịu ở lại. Nhưng sau chuyện này tôi vẫn nhờ anh giữ kín mọi chuyện với mọi người.

Sau khi xuất viện, bố mẹ tôi mời anh tới nhà sử dụng cơm. Trong bữa ăn ấy, anh đã kể về bố mẹ mình. Hóa ra anh mồ côi thân phụ mẹ từ nhỏ và được nhận nuôi ở một ngôi chùa. Phải phấn đấu lắm anh thế hệ có được thành tựu như hôm nay. Anh còn hứa hẹn hôm nào đưa tôi tới thăm ngôi chùa anh từng ở.

Bố mẹ tôi đã rất xúc động khi nghe chuyện ấy. Đêm ấy mẹ tôi đã hỏi tôi về chuyện cưới xin. Tôi yêu anh, sau nhiều chuyện càng yêu anh nhiều hơn nữa. ngày nay chúng tôi đang tính tới chuyện kết hôn vào cuối năm nay.

Vậy nhưng mà thế hệ đây tôi vừa phát hiện được một kín động trời về chồng chưa cưới. Và kín này được phát giác nhờ một người đàn ông hát rong trong các hàng quán.

Hôm ấy tôi cùng một nhóm game thủ đồng nghiệp nữ kéo nhau ra quán nhậu. Vì toàn nữ nên tôi không rủ Trung đi cùng. Khi đang ngồi với đám game thủ thì có một người bán kẹo hát rong tới. Vì anh ta hát quá hay nên tôi quay ra nhìn. Ngay tức thì tôi giật thột thảng thốt. Đám game thủ tôi cũng tròn mắt ngạc nhiên. Người đang hát kia có nét gì đó rất giống chồng chưa cưới của tôi, nhưng nhìn anh ta phong trần hơn.

Phải mấy phút sau tôi thế hệ hoàn hồn được và chạy tới bắt chuyện cùng anh ta. Ngay khi tôi nói nhìn anh ta rất giống Trung – chồng chưa cưới của tôi – thì anh ta tỏ ra rất khó chịu. Anh ta còn yêu cầu tôi không được nhắc tới cái tên phụ tình ấy.

Suốt đêm hôm ấy tôi không sao ngủ được sau cuộc thủ thỉ với người đó. Sáng sớm hôm sau tôi tới văn phòng thám tử và nhờ họ tìm hiểu về Trung. Chỉ mất một ngày để tôi nhận ra sự thực nhưng mà tới chết tôi cũng không tưởng tượng ra được.

Thì ra Trung không phải mồ côi như anh nói. Anh có đủ thân phụ đủ mẹ. Chỉ có điều gia đình anh quá nghèo. Bố mẹ anh bệnh nặng nhưng anh chưa từng về thăm cũng như tương trợ chi tiêu. Mọi gánh nặng đều đè lên vai người hát rong bán kẹo kéo kia cũng chính là em trai sinh đôi của anh.

Tôi xem hình, xem chứng cứ nhưng mà đứng không vững. vì sao anh lại phụ tình tới mức chối bỏ cả xuất thân và thân phụ mẹ mình? Một người như thế làm sao có thể là chỗ dựa an toàn cho tôi được. Nhưng để bỏ anh thì chắc tôi không làm được. Dù sao anh cũng từng cứu tôi. Và sự hiện diện của anh trong cuộc sống của tôi đã quá thân thuộc. Giờ tôi có nên nói kín này cho bố mẹ tôi biết không? Và nên làm sao với chuyện cưới xin đây?