Tôi thấy có lỗi khi không thể cho con thoát khỏi trường công

Tôi ở Hà Nội, có nhị con, một tí xíu 9 tuổi, một tí xíu 5 tuổi. Một mình chăm nhị con, cộng với việc phải thuê nhà, với đồng lương hơn chục triệu, tôi phải chọn cho con học trường công để bớt chi tiêu. Đọc san sẻ “Tôi cho con học lại trường tư sau 3 tuần vào trường công” tôi cảm thấy thực sự có lỗi với các con mình. Với “thâm niên” 6 năm con học trường công, tôi quá thấu những vấn đề tác giả san sẻ. Nhưng đó thế hệ chỉ là những thứ bề mặt, bên trong trường công nơi con tôi học, thực sự còn nhiều điều khiến người ta muốn cho con thoát ra hơn. 

Khi con gái lớn của tôi đi học hè sẵn sàng vào lớp 1, sáng nào tí xíu cũng nôn, khóc, đòi nghỉ mặc dù trước đó con rất hào hứng chuyển từ mẫu giáo lên. Đoán có chuyện gì đó không ổn, tôi tới gặp giáo viên thì được nghe một tràng chê bai: “Con viết thủng thẳng lắm, chưa đọc được. Cứ thế này nhưng vào niên học là xúc tiến tới thành tích của lớp”. Sau đó, cô thừa nhận đã mắng và tiến công để “con biết sợ nhưng nỗ lực học”. Mặc dù ai cũng nói đó là giáo viên dạy giỏi nhất khối 1, tôi vẫn xin chuyển con sang một lớp khác, “dốt” hơn để đỡ sức ép cho con mình và cả cho cô.

toi-thay-co-loi-khi-khong-the-cho-con-thao-chay-khoi-truong-cong

Ảnh minh họa: VideoBlocks.

Cứ thế, dần dần lên lớp trên, những chuyện như lớp đông, các con nằm ngủ trưa chật chội hay giáo viên thường xuyên cáu gắt, nhà vệ sinh bẩn… con tôi đều trải qua nhưng tôi nghĩ mình và con có thể nỗ lực khắc phục vì điều kiện trường còn khó khăn, mức đóng góp của mình thấp thì đành chấp nhận. Nhưng có những điều thực sự vượt quá giới hạn. 

Năm nay con bước vào lớp 4. Trước buổi đi nhận lớp thế hệ, con vừa nô nức vừa lo lắng không biết giáo viên thế hệ sẽ thế nào. giáo viên lớp 3 là cơn ác hiểm mộng với con nên tí xíu chỉ cầu mong sẽ được học một cô thế hệ bớt đáng sợ hơn.

Những ngày đó, sáng nào tỉnh ngộ ra con cũng căng thẳng, không thiết ăn uống gì, dù là món sở trường. Con gái tôi vốn tính nhân hậu lành, ít nói, sống hướng nội, khá nhạy cảm. Sau một thời kì đi học, cháu về thường xuyên nói với em “Đồ ngu”, “đồ đầu đất”, “ai bảo mày làm thế hả?”… Tôi ngỡ ngàng nhưng dần nhận ra rằng con học tất cả những thứ đó trên lớp. Chính giáo viên thường xuyên mạt sát học trò bằng những lời như vậy. 

Tôi sợ nhất là vì chạy theo thành tích, các thầy cô dạy cho học trò sự cạnh tranh vô lý và cả gian dối. 

Một lần, con tôi xin tiền đóng ủng hộ đồng bào lũ lụt và kể rằng bạn nào đóng góp từ 50.000 đồng trở lên thì sẽ được đóng dấu khen, có game thủ góp 500.000 đồng thì được đóng vài dấu liền. Một lần khác, con về nhăn nhó kể rằng phải viết thư tham gia cuộc thi quốc tế bàn về một vấn đề toàn cầu và game thủ nào không nộp bài sẽ bị phạt nặng. “Con tìm bài làm sẵn rồi chép luôn được không mẹ? Cô nói là game thủ nào không làm được thì cứ lên mạng nhưng chép?”. Tôi sốc khi nghe con nói vì không nghĩ rằng trẻ lại được dạy gian dối. 

Trước những dịp trường có đoàn thanh tra về, con kể rằng, cô dặn cả lớp, nếu ai có hỏi rằng các con có đi học thêm không thì phải nhớ nói rằng không, dù cô tổ chức dạy thêm cho các con vào thứ 7. Rồi khi kỳ thi tới, ngoài chuyện cắt tất cả các môn bị coi là “phụ” như thể dục, vẽ, hát nhạc… để ôn toán, tiếng Việt, các con được giáo viên dặn rằng hôm thi game thủ giỏi phải cho game thủ dốt ngồi cạnh chép bài để cả lớp đều được điểm cao. 

nam nhi thứ nhị của tôi đang học một lớp mẫu giáo trường công. Lớp cháu có 74 học trò, 3 cô phụ trách. Tôi nhờ cô không xúc cho con, con ăn ít cũng không sao vì sợ các cô vì sức ép phải cho trẻ ăn hết suất, phải để trẻ lên đủ cân nhưng có thể trút giận vào con. Tôi không mong con được ưu tiên bất kỳ điều gì, chỉ mong con học được cách tự chơi, biết kết game thủ và tìm được nụ cười trong môi trường khắc nghiệt đó. 

Không đủ tài chính để chuyển nhị con sang một môi trường học tập tốt hơn, tôi chỉ biết nỗ lực bù đắp lại bằng cách dành thời kì cho con, dạy con các kỹ năng tự phục vụ game thủ dạng thân, đưa con ra ngoài chơi nhiều nhất có thể, trò chuyện với con thật nhiều để biết mọi việc ở lớp con ra sao, tâm tư, suy nghĩ của con thế nào. Tôi phải nỗ lực nói yêu con mỗi ngày để xóa đi những câu dằn hắt nhưng có thể con vẫn phải nghe ở lớp. Tôi gọi điện tới hiệu trưởng phản ánh những lần cô tiến công các game thủ trong lớp hay chửi tục, chỉ mong con mình và cả những đứa trẻ khác không bao giờ phải chịu đựng lại những điều đó… 

Ít tiền, tôi chấp nhận lớp con đông, cơ sở vật chất thiếu thốn nhưng chỉ mong thầy cô đừng dạy con tôi nói láo, đừng bắt con phải tham gia vào guồng chạy đua thành tích của nhà trường, của hệ thống giáo dục này. 

Hải Thanh