Thấy chồng chăm sóc em dâu chu đáo còn hơn với vợ, tôi theo dõi để rồi phát hình thành kín động trời

Tôi sững sờ khi thấy em dâu và chồng đứng với nhau ngoài hành lang, chồng tôi có giữ lấy tay Phương, còn em dâu thì vừa khóc vừa giằng ra.

Tôi và chồng cưới nhau khá muộn, khi nhì đứa đã ngấp nghé tuổi 30. Tất nhiên trước khi tới với nhau, cả tôi và anh đều đã trải qua một vài mối tình nhưng chẳng đi tới đâu cả. Khi lấy nhau, tôi cũng nói với chồng quá khứ là chuyện đã qua, vì thế chúng tôi phải sống với nhau vì ngày nay và tương lai, không ai được tơ hào điều gì nữa. Chồng cũng đồng ý. Anh không bao giờ hỏi quá khứ của tôi, trái lại tôi cũng tuyệt đối tôn trọng những người tới trước của chồng tôi.

Nhà chồng tôi khá giả, bố mẹ đều là dân kinh doanh, nhà cửa rộng rãi khang trang, dưới anh còn một em trai kém 2 tuổi nữa. Lúc cưới nhau xong, bố mẹ chồng muốn chúng tôi sống chung luôn cho tình cảm, thú thực với kinh tế của riêng vợ chồng tôi lúc đó chẳng quá khó để mua nhà riêng, nhưng vì ông bà đã nói vậy thì chúng tôi cũng đồng ý.

Cưới nhau hơn 1 năm, lúc đó tôi có bầu 5 tháng thì chú út cũng rục rịch làm đám cưới. Ngày chú út đưa người yêu về ra mắt con nhỏ nhắn đã có bầu rồi nên cũng chỉ mang tính chất thông tin bố mẹ để gia đình tổ chức cho nhưng mà thôi. Tôi còn nhớ hôm đó, khi chồng tôi nhìn thấy con nhỏ nhắn, anh ngỡ ngàng rồi ngay ngáy lắm. Tôi thấy thái độ của anh lạ nên hỏi, chồng bảo tại nhìn quen, giống người chơi cũ trước đây nhưng mà thôi. Tôi cũng không để ý lắm cho tới ngày con nhỏ nhắn về sống chung một nhà, chồng tôi lúc nào cũng tỏ ra quan tâm lắm, mấy lần tôi nhìn thấy cảnh em dâu đứng rửa bát, chồng lăng xăng ra úp hộ, trong khi em trai anh vẫn còn đang ngồi uống nước.

 

thay-chong-cham

Rồi rất nhiều lần, tôi luôn cảm thấy có gì đó bất an. Lúc nào trong đầu tôi cũng ám ảnh câu hỏi, liệu có phải vì em dâu giống người yêu cũ của anh nên anh có tình cảm gì khác không. thời kì trôi đi, cả tôi và em dâu đều cùng sinh con, nhì chị em không hợp tính lắm nên cũng ít khi trò chuyện, tôi luôn tâm niệm không hợp nhau thì đừng nói nhiều lại thêm xích mích. Nhưng kỳ một nỗi, cứ có chuyện hiểu lầm gì là y như rằng chồng lên tiếng bênh con nhỏ nhắn, để tôi bao phen tấm tức. Nhiều lần tôi đề cập chuyện ra ngoài sống riêng nhưng chồng không đồng ý.

Hôm vừa rồi, chú út đi công việc miền Trung, bố mẹ tôi cũng không có nhà, chỉ có vợ chồng tôi với em dâu. Tôi ghét những ngày như này, cảm giác 3 người ở với nhau nhưng mà ngột ngạt, khó chịu kinh khủng.

Cho tới nửa đêm hôm đó, con khóc, tôi tỉnh dậy cho con ngủ lại thì chẳng thấy chồng đâu, nhìn máy tính bảng quá 1 giờ rồi, nhìn ra ngoài thấy nhà vệ sinh tối om. Chẳng hiểu sao lúc đó nghi ngờ thế nào, tôi ra ngoài xem thử. Bên ngoài hành lang có tiếng người, tôi đi ra thì thấy cảnh chồng tôi và Phương, em dâu tôi đang đứng đấy. Chồng cố nắm lấy tay Phương nói gì đó nhưng tôi không nghe rõ, còn Phương gạt ra, nói to: “Anh đi vào đi, em không muốn ai hiểu lầm. Chuyện ngày xưa đã qua lâu lắm rồi, anh đừng làm thế này nữa. Em khó chịu lắm, nếu anh còn cứ thế này, em sẽ nói rõ với mọi người rồi chuyển ra ngoài. Giờ mối quan hệ của anh với em đã khác rồi, mong anh tôn trọng em…”.

Tôi sừng sờ, bật điện sáng choang, cả chồng tôi và Phương đều giật thột. Phương gạt chồng tôi ra, bỏ về phòng, trước khi đi con nhỏ nhắn nói với tôi: “Chị thì thầm với anh ấy đi, đừng lôi em vào”. Tôi nhìn chồng, anh ngay ngáy cúi mặt trốn tránh. Sau lần đó, chồng thế hệ thú nhận mọi chuyện với tôi. Hóa ra ngày trước anh và Phương từng là người yêu, tôi choáng váng. Tôi hỏi có phải anh còn yêu không, chồng không thừa nhận cũng chẳng từ chối. Tôi hỏi anh tính sao bây giờ thì anh nói sao cũng được, sau đó anh cứ lảng tránh và gắt gỏng với tôi cứ như thể tôi thế hệ là người có lỗi vậy. Giờ tôi rất hoang mang, khó xử, thật không biết nêm làm sao nữa.