Thẻ lưu trữ: tìm người thân

Số phận những cô gái Trung Quốc bị phụ vương mẹ bỏ rơi vì khát đại trượng phu

Dưới đây là câu chuyện tìm lại phụ vương mẹ ruột của 3 người phụ nữ bị bố mẹ bỏ rơi do muốn có đại trượng phu và sợ nộp phạt khi chính sách một con ở Trung Quốc mở màn hiệu lực.

Cai Fengxia: “Được đoàn viên giống như một giấc mơ”

Chị Cai Fengxia đã khóc khi ngồi ăn tối cùng bố mẹ ruột lần đầu ở tuổi 38. Chị mất 12 năm tìm kiếm người đã bỏ rơi mình lúc 25 ngày tuổi ở cổng nhà văn hóa tại thị trấn Qiaoqi, tỉnh Giang Tô, phía đông Trung Quốc. Nhưng khi ngồi ăn cùng họ, chị lại chỉ nghĩ về người phụ vương nuôi già đang sống cách đó hàng trăm dặm. “Tôi rất nhớ phụ vương và tự hỏi không biết ông đã ăn tối chưa”, chị kể. 

Giữa những tiếng cười của bố mẹ và Cả nhà em ruột, chị thấy mình lạc lõng, nhất là khi giọng chị khác hẳn mọi người trong nhà.

Chị Cai sinh năm 1979, năm chính sách một con được thực ngày nay Trung Quốc nhằm hãm mức độ tăng trưởng dân số.

khô nóng-trinh-tim-phụ vương-me-cua-nhung-co-con-gai-bi-bo-roi-o-trung-quoc

Chị Cai Fengxia (mặc áo đỏ quay lưng lại) bên bố mẹ và chị em ruột của mình. Ảnh: Aljazeera.

Ông Zhou Maodu, bố chị, sợ bị đuổi việc và bị phạt, đã làm điều nhưng nhiều người khác ở địa phương từng thực hiện: Bỏ rơi đứa con gái thế hệ sinh, mong lần đẻ sau sẽ có đại trượng phu. Zhou kể rằng ông đã khóc rất nhiều những ngày thế hệ bỏ con. nhì năm sau, ông có đại trượng phu.

Theo thống kê của tỉnh Giang Tô, có tới 425 trẻ mồ côi ở địa phương chỉ riêng năm 1979 – gồm cả trẻ mất phụ vương mẹ lẫn bị bỏ rơi do chính sách một con. Phần lớn số này là tí xíu gái. Nhiều người nghĩ rằng nếu sinh đại trượng phu thì thế hệ giữ lại và đáng đóng tiền phạt bởi vì đứa tí xíu ấy sẽ giúp duy trì nòi giống và thờ tự họ khi tuổi già. 

Trường hợp chị Cai, lớn lên trong lời chế nhạo rằng mình chỉ là con nuôi, chị hỏi bố mẹ nhưng họ luôn chối. Năm 2012, chị Cai tham gia Hiệp hội tự nguyện tìm người thân ở tỉnh. Chị đã gửi mẫu ADN tới nhà băng ADN Viện khoa học Pháp y và 4 năm sau thì được thông tin đã tìm thấy gia đình. 

Buổi sáng sau bữa tối đoàn viên, bố chị Cai đã nói lời xin lỗi con gái trong nước mắt. Cùng ngày, chị trở về nhà với phụ vương nuôi cùng chồng và nhì con. “Được đoàn viên với bố mẹ ruột cảm giác như một giấc mơ. Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn, chỉ là tôi có thêm vài người thân”, chị nói.

Lin Chunhong: “Chưa bao giờ được hưởng tình phụ vương”.

Chị Lin Chunhong bị bỏ rơi trước một nhà máy ở Qinyang, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc khi 2 ngày tuổi. Đó là năm 1979 và chị là con gái thứ 3 của ông Wang Xing, quản lý một nhà máy ở địa phương, luôn khát đại trượng phu nhưng cố sinh lần 3 vẫn chỉ có con gái. Cảm thấy xâu xé vì quyết định bỏ con, vài giờ sau, phụ vương chị đã quay trở lại tìm con nhưng không thấy nữa. Ông đã khóc nhiều ngày sau đó.

khô nóng-trinh-tim-phụ vương-me-cua-nhung-co-con-gai-bi-bo-roi-o-trung-quoc-1

Chị Lin Chunhong khóc khi kể về tuổi thơ bị giễu, khinh miệt vì là con bỏ rơi. Ảnh: Aljazeera.

Chị Lin Chunhong lớn lên ở nơi cách nhà bố mẹ đẻ 500 km. Chị được một người phụ nữ đơn thân nuôi dưỡng trong cảnh nghèo đói. Mẹ nuôi của chị đã cưới vài lần và Lin đã gọi 3 người đàn ông khác nhau là bố nhưng “chưa bao giờ thực sự cảm nhận được tình phụ vương”.

Người mẹ nuôi không kể với chị về nguồn cội. Chị chỉ nghe những người láng giềng và game thủ hữu xì xào mình bị bỏ rơi và được nhận nuôi. Suốt thời thơ ấu, chị luôn cảm thấy bị game thủ hữu khinh miệt, không biết mình là ai và ôm nỗi hận bố mẹ đẻ.

Mặc dù sự khắc nghiệt của chính sách một con dần lới lỏng khi giữa những năm 1990, các gia đình ở nông thôn được phép có con thứ nhì nếu con đầu là gái hoặc khuyết tật, chính sách này chỉ huỷ bỏ hoàn toàn vào đầu năm 2016.

Chính chị Lin cũng bị tác động bởi vì chính sách này một lần nữa năm 2009 khi vợ chồng chị có con thứ nhì và chồng chị bị tạm giam một tháng.

Khi mẹ nuôi mất năm 2004, Lin mở màn đi tìm kiếm bố mẹ ruột. Có con khiến chị hiểu lòng phụ vương mẹ hơn và biết hẳn đấng sinh thành phải khổ sở thế nào khi buộc phải bỏ rơi mình. 

Năm 2016, chị được thông tin tìm thấy gia đình qua mẫu ADN gửi tới nhà băng gene. Chị khóc trong thú vui sướng khi gặp mẹ ruột và dần vun đắp tình thân từ đó. Sau lần đoàn viên trước tiên, bố mẹ chị đã tới Sơn Đông để viếng mộ mẹ nuôi của con và cảm tạ bà đã dưỡng dục chị bao năm. Mẹ chị còn chuyển tới sống cùng con gái để đỡ đần việc nhà nhằm bù đắp những tháng ngày xa cách.

Chen Kaijing: “Được gặp bố mẹ sẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời”.

Với chị Chen Kaijing, câu chuyện về nguồn cội còn mờ mịt hơn. phụ vương nuôi đưa chị từ một viện bảo trợ trẻ em ở Giang Tô tới Tô Châu năm 1982 nhưng chị không biết đúng mực mình sinh năm nào và ở đâu.

khô nóng-trinh-tim-phụ vương-me-cua-nhung-co-con-gai-bi-bo-roi-o-trung-quoc-2

Chị Chen Kaijing (mặc áo đỏ quay lưng lại) và ba con. Ảnh: Aljazeera.

Chen lớn lên trong tình yêu thương của người phụ vương không bao giờ lấy vợ và em gái ông. Tuy nhiên, chị vẫn luôn co mình lại, cảm thấy khác nhau với game thủ hữu và nghỉ học khi thế hệ 10 tuổi.

Chị lấy chồng, sinh con gái thứ nhì năm 2008. Nhiều người quen khuyên chị nên bỏ con để cố đẻ thêm tí xíu trai nhưng chị không nghe. “Tôi không muốn con mình phải chịu những gì mẹ nó đã trải qua”, chị nói. 

Chị mang thai lần 3 là một tí xíu trai. Để tránh bị phạt, chị đưa cô con gái thứ nhì tới một thành phố khác và sinh đại trượng phu tại đó. Chồng và con gái đầu của chị vẫn sống tại nhà ở Xuzhou.

Sợ sau này con gái không có họ hàng thân thuộc, lúc lâm chung 3 năm trước, phụ vương nuôi của chị Chen đã kể về nơi ông nhận nuôi chị. Từ đó, chị mở màn đi tìm bố mẹ đẻ. Con gái chị, hiện 15 tuổi, cũng giúp mẹ đưa thông tin lên mạng.

“Tôi mong chờ ngày được gặp đấng sinh thành và đó sẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời”, chị nói.

Vương Linh