Thẻ lưu trữ: tiết kiệm tiền

Cuộc sống khi về già của những người không có khoản tiết kiệm

Roberta Gordon chưa bao giờ nghĩ mình có thể sống tới 76 tuổi. Bà vững chắc cũng không hề tưởng tượng tới tuổi đó mình vẫn làm việc. Nhưng mỗi thứ 7, để kiếm được 50 đôla, bà lại phải tới khu chợ tạp hóa địa phương để giao hàng. “Tôi vẫn phải lao động”, bà kể với phóng viên Theatlantic trong phòng số đông của khu chung cư nơi mình sống tại California.

Trong suốt đời mình, Gordon đã làm hàng tá việc – từ lau dọn tới chăm sóc sức khỏe tại nhà, tiếp thị qua laptop, thủ thư, viên chức gây quỹ – nhưng nhiều thời khắc, bà không có công việc ổn định để đóng bảo hiểm xã hội. Bà không có lương hưu và cũng chẳng có khoản dành dụm đủ để dưỡng già.

Vì vậy, ở tuổi 76, mỗi tháng, bà nhận 915 đôla từ quỹ an sinh xã hội và phụ cấp tuổi già của chính phủ. Trong khi đó, tiền thuê nhà – khoản một mình bà phải trang trải sau khi game thủ cùng phòng qua đời từ tháng 8 năm ngoái, đã tốn 1.040 đôla/tháng. Bà phải nợ thẻ tín dụng để trả nốt phần còn lại và tính sổ các hóa đơn điện nước, mua thực phẩm và các thứ quan yếu khác. Bà thường xuyên tới nhà thờ xin đồ ăn từ thiện.

Ngày càng nhiều người già rơi vào tình cảnh như bà Gordon khi thế hệ Baby Bombers (nhóm sinh ra trong những năm 1946-1964) tới tuổi về hưu nhưng không có đủ tiền tiết kiệm để trang trải tiêu phí sinh hoạt và y tế đắt đỏ. Chẳng hạn, một phụ nữ ở độ tuổi 80 trung bình phải trả 8.400 đôla tiêu phí y tế mỗi năm, kể cả khi có bảo hiểm. Nhiều người già không có lương hưu vẫn phải làm việc và thường không có đủ tiền tiết kiệm đóng vào Quỹ hưu trí tư nhân để duy trì cuộc sống.

Một phụ nữ ở California vẫn phải tự mưu sinh khi tuổi đã già. Ảnh: The Atlantic.

Một phụ nữ ở California vẫn phải tự mưu sinh khi tuổi đã già. Ảnh: The Atlantic.

Theo Viện bảo hiểm xã hội quốc gia, khoản tiết kiệm trung bình đóng cho quỹ hưu trí tư nhân với người ở độ tuổi 55-64 hiện chỉ 15.000 đôlaĐiều đó có tức thị khi tới giữa tuổi 60, họ hoặc phải thắt lưng buộc bụng, hoặc tiếp tục đi làm để duy trì cuộc sống. “Đây là lần trước tiên chúng ta thấy có nhiều người càng già càng nghèo đi”, Diane Oakley, tổng giám đốc Viện bảo hiểm xã hội quốc gia, nói. “Họ sẽ đi từ chỗ cận nghèo tới nghèo”.

Vấn đề càng phức tạp hơn khi ngày càng nhiều người thuộc thế hệ Baby Boomers tới tuổi nghỉ hưu – khoảng 8.000 tới 10.000 người Mỹ bước sang tuổi 65 mỗi ngày, theo Kevin Prindiville, tổng giám đốc của Justice of Aging, tổ chức phi chính phủ giải quyết nghèo đói ở người cao tuổi.

Theo số liệu từ Cục thống kê dân số Mỹ, người già là nhóm duy nhất có tỷ trọng nghèo đói tăng lên đáng kể trong thời đoạn 2015-2016. Trong khi tỷ trọng nghèo giảm ở các độ tuổi dưới 18 và 18-64 thì lại tăng tới 14,5% ở nhóm trên 65 tuổi.

Tình trạng này là một mối lo ngại khi hàng triệu nhân lực sẽ nghỉ hưu vào vài thập kỷ tới. Nếu người già ngày nay đang phải vật lộn với các khoản tiết kiệm nghỉ hưu, điều gì sẽ xảy ra với lực lượng lao động ngày nay, khi nhiều người trong số đó có công việc cập kênh, thu nhập manh mún nên chẳng có mấy tiền dành dụm? Làn sóng nghèo đói ở người già hiện nay có thể chỉ thế hệ mở đầu.

Các nhà nghiên cứu của Cục thống kê dân số cho biết, 2/3 người dân không để dành chút nào vào Quỹ hưu trí hay các khoản tiết kiệm cho việc nghỉ hưu khác. Và điều này có thể có mối liên quan lớn hơn tới nền kinh tế. Nếu các hộ trung lưu hiện nay hạn chế chi tiêu khi họ về hưu, toàn nền kinh tế cũng gánh hậu quả.

Hệ thống tiết kiệm hưu trí tại Mỹ có ba nhánh: Bảo hiểm xã hội, trợ cấp từ chủ doanh nghiệp hay các quỹ tiết kiệm hưu trí và các khoản tiết kiệm cá nhân. Nhưng với sự ngày càng tăng các công việc ít ổn định và thiếu lương hưu, ngày càng nhiều người già phụ thuộc vào bảo hiểm xã hội nhưng không có nhị “chân chống” còn lại để đảm bảo tài chính cho game thủ dạng thân. Điều này có tức thị họ có ít tiền hơn so với lúc còn đi làm: Bảo hiểm xã hội chỉ trả 40% thu nhập trung bình khi họ về hưu, trong khi các chuyên gia tài chính nói rằng người về hưu cần có nguồn thu bằng ít nhất 70% thu nhập trước khi nghỉ để sống thoải mái. 

Người già ngày nay quá phụ thuộc vào bảo hiểm xã hội một phần vì các tổ chức từng trả lương hưu, trong những năm 1970, lại đặt trách nhiệm tiết kiệm hưu trí sang các cá nhân. Thay vì áp cơ chế hưu trí theo mức hưởng – mọi người được đảm bảo có một khoản tiền nhất định mỗi năm khi nghỉ hưu, họ lại thực hiện cơ chế hưu trí theo mức đóng – tức thị số tiền được nhận của người tham gia phụ thuộc vào số tiền đã đóng góp và khoản tiền lời từ việc đầu tư các khoản đó. Sự thay đổi này tiết kiệm tiền cho các tổ chức vì nó yêu cầu người lao động, thay vì người chủ, phải gánh rủi ro đi liền với việc đầu tư dài hạn. Điều này có tức thị khoản tiền người ta nhận được chịu tác động nhiều hơn bởi vì sự lên xuống của thị trường chứng khoán, khoản lương của họ và cả tỷ trọng lãi suất. 

Sự suy thoái và xu hướng kinh tế trong các năm qua cũng góp phần làm xấu đi tình hình kinh tế của hàng triệu người cao tuổi. Một số mua nhà khi cơn sốt nhà đất đang lên và sau đó không đủ kĩ năng trả nợ nên phải bỏ qua. Một số khác đầu tư vào thị trường chứng khoán và bị lỗ. 

Jackie Matthews, hiện 76 tuổi, đã mất khoản đầu tư trong đợt suy thoái kinh tế và sau đó phải bán vội ngôi nhà ở Arizona trước khi nó bị nhà băng thu hồi. Nay bà sống gần gia đình mình ở Nam California, thuê một căn phòng trong căn hộ của người game thủ và chi tiêu chắt chiu, không ăn thịt và chẳng bao giờ mua đồ gì thế hệ.

Nhưng ngay cả những người không bị xúc tiến bởi vì suy thoái kinh tế cũng chật vật tiết kiệm, theo thông tin năm 2017 của Cơ quan thẩm định trách nhiệm chính phủ. Tiền lương trung bình không tăng bao nhiêu so với những năm 1970 càng khiến người lao động khó khăn trong việc tăng khoản tiết kiệm. 

Với nhiều người cao tuổi, giải pháp cho vấn đề này là làm việc lâu hơn, như điều bà Roberta Gordon đang thực hiện. Ngày nay, khoảng 12,4% dân số Mỹ trên 65 tuổi vẫn đang lao động, tăng lên 3% so với năm 2000, theo Oakley

Bà Deborah Belleau, 67 tuổi, tại khu nhà di động nơi bà đang làm việc ở Palm Springs. California. Ảnh: The Atlantic.

Bà Deborah Belleau, 67 tuổi, tại khu nhà di động nơi bà đang làm việc ở Palm Springs, California. Ảnh: The Atlantic.

Bà Deborah Belleau, 67 tuổi, đang làm quản lý một khu nhà di động tại Palm Springs, California. Bà đã làm bồi bàn 30 năm và từng phải nhờ tới trợ cấp của chính phủ để một mình nuôi nhị con. “game thủ sẽ không nghĩ tới ngày mai khi còn phải lo từng bữa ăn hôm nay”, bà nói. ngày nay, dù nhận trợ cấp 778 đôla từ bảo hiểm xã hội, bà không đủ tiền để mua một chiếc TV hay laptop di động khi riêng tiền thuê nhà mỗi tháng đã là 600 đôla. Bà phải làm việc cả ngày dù thỉnh thoảng ngủ dậy không thể bước nổi vì bị đau lưng, đau chân.

Các vấn đề này không giống nhau khó khăn với phụ nữ, một phần bởi vì họ thường nhận được mức trợ cấp thấp hơn so với nam giới. Năm 2014, phụ nữ cao tuổi nhận được ít hơn trung bình 4.500 đôla mỗi năm từ trợ cấp bảo hiểm xã hội so với đàn ông. Lý do là vì khi đi làm, họ có lương thấp hơn. Việc nghỉ làm nhiều hơn để chăm sóc con cái hay bố mẹ già – đồng nghĩa với việc họ đóng góp ít hơn vào bảo hiểm xã hội và từ đó khoản trợ cấp được hưởng mỗi tháng cũng thấp hơn.

Ít nhất bà Belleau và nhiều người khác còn có sức khỏe để làm việc. Một số người cao tuổi không có tiền tiết kiệm cũng chẳng có bảo hiểm y tế có thể trở thành người vô gia cư trong vài năm khi giá nhà tăng và họ không có khả tăng tạo thu nhập. 

“Tôi chưa bao giờ gặp nhiều người già vô gia cư như bây giờ”, Rose Mayes, tổng giám đốc của tổ chức phi chính phủ Fair Housing Council tại Los Angeles, nói. 

Ở Mỹ, năm 2016, gần một nửa số người đơn thân vô gia cư là trên 50 tuổi, trong khi con số này năm 1990 chỉ là 11%. 

Điều gì có thể giúp người cao tuổi hiện nay và các thế hệ sau này bước vào tuổi già an thư thả hơn? Có nhị hướng, theo chuyên gia xóa nghèo đói Prindiville: Giúp mọi người tiết kiệm cho tuổi già và giảm các tiêu phí cho họ khi về hưu.

Với cách thứ nhất, một số bang đang nỗ lực xây dựng các chương trình giúp mọi người tiết kiệm, chẳng hạn như thông qua việc khấu trừ từ lương. Hướng thứ nhị có thể bao gồm mở rộng các lựa chọn về nhà ở giá cả phải chăng, tạo ra những chương trình giúp người già trang trải các tiêu phí y tế và cải cách chương trình trợ cấp an sinh để những người cao tuổi nghèo có thể nhận được nhiều lợi ích hơn. Tuy nhiên, thực tế, hiện chính quyền Trump đang đề xuất cắt bớt tiền với khoản trợ cấp an sinh cũng như chương trình phúc lợi cho người tật nguyền.

Vài tháng trước, bà Roberta Gordonin ở Corona đi làm chỉ đủ sống qua ngày. ngày nay, cuộc sống của bà có vẻ ổn định hơn. vì sao? Bà đã lọt vào danh sách được duyệt vào chương trình cấp phiếu trợ cấp gia cư tự chọn – giúp bảo sanh được khá nhiều tiền thuê nhà. Bà vẫn làm việc ở tuổi 76 nhưng cảm thấy yên tâm hơn. Bà biết, ít nhất thì mình cũng là một trong số những người may mắn khi có đủ thức ăn và một nơi che mưa che nắng khi về già.

Vương Linh

8 thay đổi nhỏ mỗi ngày giúp người chơi tiết kiệm được khoản lớn

Những mẹo nhỏ hằng ngày dưới đây có thể giúp người chơi tiết kiệm được số tiền lớn mỗi năm:

Điều chỉnh điều hòa lên, xuống 3 độ

Ngày nào cũng để mức 27 độ C so với 30 độ C có thể khiến hóa đơn tiền điện hằng tháng không giống nhau, theo U.S News Money

8-thay-doi-nho-moi-ngay-giup-ban-tiet-kiem-duoc-khoan-lon

Ảnh minh họa: Pippin Brothers.

Giảm véc tơ vận tốc tức thời khi tài xế

tài xế từ tốn thực sự tiết kiệm cho người chơi mỗi lần đổ xăng. Đi nhanh, phanh gấp sẽ khiến xe mau hết xăng và dễ hỏng hơn đi với véc tơ vận tốc tức thời trung bình, đều đều.

Tắt vòi nước

Đây là nguyên tắc nên có ở mỗi gia đình, ngay từ khi trẻ còn gầy xíu. Tắt vòi nước khi tiến công răng hay ngay sau khi tráng bát đĩa có thể tiết kiệm đáng kể. Viết một mẩu giấy nhớ ở bồn để nhắc chính mình và người khác tắt vòi nước khi không quan yếu.

Chỉ uống nước lọc

Chuyển sang chỉ uống nước lọc vào bữa ăn và bỏ uống nước ngọt, nước trái cây đóng chai trong ngày có thể tiết kiệm cho người chơi vài chục nghìn mỗi ngày. Việc này không chỉ duy trì ví đầy nhưng còn tốt cho sức khỏe của người chơi.

Tự pha cà phê

Mỗi ngày một ly cà phê 25.000 đồng thì một năm người chơi tốn hơn 9.000.000 đồng cho khoản này. Không cần phải “cai” cà phê, chỉ cần tự pha uống người chơi cũng tiết kiệm được một món.

Để thẻ nhà băng ở nhà

Việc quẹt thẻ khiến người chơi đơn giản mua sắm. Để thẻ tín dụng hay thẻ tính sổ ở nhà là một thói quen tốt để tránh tiêu quá tay vào những thứ mình không cần. Hãy chỉ mang đủ số tiền cho những thứ người chơi định tiêu trong ngày.

Tận dụng những cách tiêu khiển miễn phí

Đi chơi trong công viên, tham gia các lễ hội âm nhạc, nghệ thuật và sự kiện thể thao cho tập thể… là những cách tiêu khiển lành mạnh nhưng chẳng hề tốn kém. Thay vì tiêu tiền ở quán bar, nhà hàng, vào rạp chiếu phim mỗi cuối tuần, hãy xem thông tin trên báo chí, Faceook, nhóm hội để biết các sự kiện diễn ra gần người chơi. 

Bỏ qua dịch vụ chuyển hàng nhanh

Thật yêu thích khi mua món đồ trên mạng được nhận ngay thay vì hy vọng cả tuần nhưng hy sinh một tẹo lại có thể giúp người chơi cắt được một khoản tiền. Trừ phi cần món đồ gấp, người chơi nên chọn dịch vụ chuyển hàng tiết kiệm hay miễn phí dù thời kì nhận có thể chậm chạp hơn chút. Nên tận dụng dịch vụ của các nhà bán lẻ ở gần nơi mình sống hay rủ người chơi hữu, đồng nghiệp mua chung để giảm phí giao hàng.

Vương Linh

Chúng tôi mãi chưa mua được nhà vì ham hàng giảm giá

“tầm thường, chúng tôi cũng có ý thức tiết kiệm, vì đang lên kế hoạch mua nhà, nhưng một năm chỉ vài lần mua hàng sale hay săn voucher giảm giá là kế hoạch tài chính vỡ nợ” chị Kiều Oanh, 32 tuổi, viên chức văn phòng tại TP HCM rầu rĩ. Dưới đây là câu chuyện của chị:

Vợ chồng tôi cùng tuổi, cưới nhau đã 4 năm và có một đàn ông 3 tuổi. Từ năm 2015, khi bố mẹ bán đất ở quê, cho chúng tôi 500 triệu thì chúng tôi mở đầu lên kế hoạch tích cóp để mua nhà. Lúc đó, chúng tôi còn có khoảng 50 triệu tiết kiệm suốt từ sau khi cưới nữa. Chúng tôi dự kiến khi nào có khoảng một tỷ thì sẽ đi vay thêm nhà băng để mua một căn hộ 1,5 tỷ hay một cái nhà đất tầm tiền đó. Nếu vay tiền ngay bây giờ, chúng tôi không chắc mình có thể trả nợ nổi hay không.

Thu nhập khăng khăng của 2 vợ chồng khoảng 30 triệu/tháng. Chúng tôi đang thuê một căn hộ chung cư 5,5 triệu/tháng ở quận Gò Vấp, tiền học tiền sữa cho con khoảng 4 triệu/tháng. Sau khi nhận lương, tôi nhờ nhà băng tự động trích ra 5 triệu cho vào tài khoản tiết kiệm. Thường vợ chồng tôi sẽ tiêu hết số tiền còn lại, nhưng nhiều tháng tôi chi quá thu do sử dụng thẻ tín dụng tiêu trước trả tiền sau. Biết cứ tiết kiệm như thế chẳng bao giờ đủ nổi 1 tỷ nên chúng tôi đem 500 triệu kia góp vốn đầu tư với người quen, lúc thì góp mua chung một cái nhà rồi bán, lúc thì góp để game thủ nhập hàng kinh doanh, sau mỗi phi vụ đó, chúng tôi cũng được chia ít lãi, tỷ trọng cao hơn hẳn gửi nhà băng.

Tính ra, trong 2 năm qua, sau 3 lần góp vốn, chúng tôi cũng thu lãi về 120 triệu. Tuy nhiên, rốt cuộc, tới bây giờ, trong quỹ mua nhà của nhị vợ chồng thế hệ chỉ hơn 520 triệu, nhưng mà thực ra nếu không bị dính vào mấy khoản mua sắm đột xuất, chúng tôi phải có 50+500+120+ tiền lãi nhà băng của khoản tiền này và 5 triệu x 24 tháng, sơ sơ cũng phải 800 triệu.

Giống như chuyến du lịch Singapore vừa kết thúc kia, lúc đầu, tôi không hề có kế hoạch cho chuyến đi này, cho tới khi đứa game thủ bán vé tàu bay nói săn được vé khứ hồi Sài Gòn – Singapore chỉ 1,5 triệu đồng. Nghe số tiền rẻ quá, tầm thường tôi bay hàng không giá rẻ từ Sài Gòn ra Hà Nội cũng đã 1 triệu đồng/một lượt, chẳng đắn đo gì, tôi nhờ nó đặt luôn vé cho cả gia đình, dù tôi đã đi Singapore rồi. Mấy tháng sau nhà tôi lên đường. Lúc mua vé rẻ hý hửng bao nhiêu thì lúc đi chơi về, tôi lại thấy buồn bấy nhiêu vì tổng thiệt hại của cả chuyến đi cao hơn dự kiến của tôi khá nhiều, tốn gần 30 triệu chỉ trong 3 ngày. Đúng là một năm chỉ cần vài chuyến ham hàng giảm giá như thế này là kế hoạch mua nhà của chúng tôi vỡ nợ.

Tôi nhận thấy, rất nhiều lần khi mua hàng sale hay săn được voucher giảm giá, tôi tưởng rẻ nhưng mà hóa đắt. Tôi có voucher làm đẹp ở spa 2 triệu đồng, tới khi tính sổ dịch vụ vẫn phải trả thêm 5 triệu đồng, dù chỉ là massage, đắp mặt nạ. Hay vài lần mua được vé tàu bay rẻ, đặt được khách sạn rẻ khi đi du lịch, nhưng tính tổng tiền ăn, vé vào các khu vui chơi, mua tiến thưởng cho mọi người, chi tiêu không hề nhỏ.

Trước đây, tôi thích mua sản phẩm có tiến thưởng khuyến mại nhiều tới mức đi siêu thị, đàn ông luôn mồm kiểu: “Mẹ ơi đừng lấy lọ dầu gội tóc xanh này, lấy lọ trắng hơn vì lọ trắng được tặng một cái khăn mặt…”. Bây giờ, tôi đã giảm ưu tiền tiến thưởng khuyến mại phần nào vì rất nhiều món tiến thưởng như cốc chén, bán đĩa… tôi không sử dụng tới, nhưng mà bỏ đi thì tiếc, giữ lại thì chật cả bếp. Tuy nhiên, tôi vẫn dễ bị dụ dỗ nếu món tiến thưởng đó mình chưa có.

Còn chồng tôi, tháng trước cũng vì ham tiến thưởng tặng là một cái quạt và phiếu giảm giá 1 triệu đồng nhân dịp khai trương một siêu thị điện máy nhưng mà mua ngay một cái tivi 42 inch mười mấy triệu, trong khi chiếc tivi cũ nhà tôi vẫn xem được. Đáng nói hơn là thỉnh thoảng gia đình tôi thế hệ xem tivi vì không có thời kì và tiêu khiển bằng laptop tiện lợi hơn.

Hôm qua, ngồi nhìn lại kế hoạch mua nhà, nhị vợ chồng giật thột vì đã chi tiêu rất nhiều thứ không quan yếu do tiếc những chương trình khuyến mại giảm giá. Thật buồn cười là rõ ràng chúng tôi vẫn phải bỏ thêm tiền nhưng lúc đó nếu không sử dụng được voucher giảm giá, không mua được món hàng khuyến mại thì cứ có cảm giác tiếc hùi hụi như mình tiến công mất tiền.

Kiều Oanh

Thạc sĩ chuyên ngành Marketing Dương Thu Trang hiện công việc tại một tổ chức nghiên cứu thị trường nhận xét các chương trình khuyến mại có thể thể hiện dưới nhiều hình thức như giảm giá, tặng voucher, mua một tặng một… nhưng tất cả đều nhằm tăng doanh thu bán hàng và đẩy hàng tồn. Đây cũng là cách tăng kỹ năng cạnh tranh của thương hiệu với các đối thủ khác. Nó tiến công vào lòng tham của nhân loại, nhằm thu hút sự ủng hộ của những người vốn lúc đầu đầu không có ý định mua hàng hay sử dụng dịch vụ.

Chuyên gia tài chính cá nhân người Mỹ Ric Edelman, chủ toạ hãng tư vấn tài chính cá nhân Edelman Financial Services cho rằng mua hàng sale, sử dụng voucher không phải là cách quản lý tiền tài những người thông minh bởi vì vì đó thường là những món hàng game thủ không thực sự cần, nó dễ khiến game thủ lãng phí tiền nong. Ông khuyên, trước khi quyết định mua hàng sale, game thủ hãy nghĩ xem, nếu không được giảm giá, khuyến mại, game thủ còn cần món hàng đó không, nếu game thủ vẫn cần thì hãy nên mua.

Có 400 triệu, nên mua chung cư Hà Nội hay đất ngoại thành?

Sau 5 năm cưới nhau, vợ chồng tôi đã tích lũy được hơn 400 triệu. Chúng tôi đang ở nhà thuê ở nội thành để tiện đi làm và cho cậu nam nhi 4 tuổi đi học. Vợ chồng tôi đang băn khoăn giữa nhị phương án: Mua trả góp một căn chung cư cách nơi nhị đứa làm việc 8-9 km và tậu một mảnh đất ở quê. 

Nếu mua nhà, sang năm nhị vợ chồng tôi sẽ đỡ tốn khoản thuê nhưng phải vay nhà băng khoảng 500 triệu, còn lại 200-300 triệu có thể mượn gia đình nhị bên. Nếu mua đất ở ngoại thành, chúng tôi hầu như không phải vay thêm bao nhiêu nhưng chỉ để dành đó chứ chưa thể xây nhà về ở luôn vì quãng đường 30km tới nội thành hay tắc, chưa thuận tiện.

Tôi muốn mua đất gần chỗ bố mẹ, vài năm tới có điều kiện hơn sẽ xây nhà rồi sắm ô tô để vợ chồng đi làm vào nội thành. Liệu phương án này có ổn không? Vợ tôi thì không muốn phải đi thuê nhà thêm vài năm nữa nên cô ấy muốn mua chung cư. Xin các người chơi góp ý thêm cho tôi. 

Đức Thịnh

san sẻ kinh nghiệm hay các thắc mắc về mua nhà đất của người chơi tại đây.

Chưa có 630 triệu đồng ở tuổi 35 chứng tỏ game thủ hoang toàng

Sau nhiều năm nghiên cứu về những triệu phú, tiến sĩ Thomas J Stanley và William D Danko, đồng tác giả của cuốn The Millionaire Next Door (Sách dịch sang tiếng Việt là Bẻ khóa kín đáo tư duy triệu phú) đã tìm ra sức thức để tính số tài sản trung bình nhưng game thủ cần có ở một lứa tuổi nhất định.

Tài sản game thủ cần có = (Thu nhập năm x tuổi của game thủ)/10

nếu như hiện nay game thủ 30 tuổi, thu nhập 40 triệu đồng mỗi tháng (tương đương 480 triệu mỗi năm), thì game thủ phải tích lũy được (30 x 480)/10 = 1,44 tỷ.

Nếu thu nhập 10 triệu/tháng, game thủ phải tích lũy được 360 triệu đồng.

Đây là những tài sản có thể đẻ ra tiền cho game thủ như cổ phiếu, chứng khoán, nhà cho thuê, xe cho thuê, tiền gửi tiết kiệm chứ không phải là tiêu sản (nhà ở, xe để tự đi lại).

Nếu tích lũy được nhiều hơn mức trung bình, game thủ là người biết tích lũy. Người càng tích lũy giỏi, tương lai sẽ càng sang giàu.

Nếu tích lũy được ít hơn mức trung bình, game thủ là người chi tiêu hoang toàng. Khi game thủ đã chi tiêu quá kĩ năng kiếm được của mình thì dù game thủ có kiếm được bao nhiêu tiền, cũng không có gì đảm bảo game thủ sẽ sang giàu sau này. Thậm chí nguy cơ nghèo túng, vỡ nợ, vỡ nợ nhịn nhường như rất gần game thủ.

Cùng một mức thu nhập, sau 10 năm, người có tích lũy tốt hơn sẽ giàu hơn hẳn người không biết tích lũy.

chua-co-360-trieu-o-tuoi-30-chung-to-ban-la-ke-hoang-phi

Ảnh: Abaie.org

Còn trình diễn Tony Robbins, chuyên gia phát triển loài người, tác giả của cuốn Money Master The Game thì khuyên rằng, khi kiếm một khoản tiền, game thủ nên chia vào 2 quỹ Tiêu sử dụng và Đầu tư. Ông không quy định mỗi quỹ là bao nhiêu %, nhưng khuyên đó nên là một con số nhất thiết. Khoản đầu tư lại chia làm ba phần:

1. Đầu tư rủi ro, đó là những khoản có nguy cơ thất bại nhưng cũng có thể mang lại lãi suất cao, ví dụ các start up;

2. Đầu tư an toàn, có thể là trái phiếu chính phủ, gửi nhà băng…

3. Ước mơ, sử dụng tiền cho những thứ nhưng game thủ ước mong như ô tô, mua nhà, máy tính bảng…, những khoản chi tiêu đắt tiền.

game thủ càng đầu tư với tỷ trọng cao thì càng nhanh giàu. Người trẻ nên dành nhiều % cho đầu tư rủi ro, % ước mơ nên càng thấp càng tốt. Người già nên dành nhiều % cho đầu tư an toàn hơn.

Cả nhì chuyên gia người Mỹ đều cho rằng, để đánh giá người giàu – người nghèo, không phải là nhìn vào họ ở nhà gì, đi xe gì, mặc bộ quần áo ra sao nhưng quan yếu là tổng tài sản tích lũy của người đó là bao nhiêu. Người triệu phú thực sự thường ăn uống tầm thường, ở nhà tầm thường, đi xe tầm thường hơn những người trung lưu khác. Những người trung lưu, những người nghèo hơn thường có cảm giác rằng tài sản sẽ làm cho họ sang giàu. Vì thế người trung lưu có tỉ lệ tiêu sử dụng cao nhưng tỉ lệ đầu tư thấp hơn hẳn người giàu.

Rõ ràng, chiếc áo không làm nên thầy tu, chiếc áo đắt tiền không làm cho game thủ giàu hơn, game thủ giàu là tổng tài sản đầu tư của game thủ đang sinh lợi cho game thủ lớn.

Hoàng Anh

Cặp vợ chồng tiết kiệm nghìn đô mỗi tháng nhờ 6 thay đổi nhỏ

Bài viết dưới đây là chia sẻ của nhà báo Jacquelyn Smith trên Businessinsider về những thay đổi nhỏ giúp tạo nên khác biệt lớn cho cuộc sống của vợ chồng cô, về cả lối sống lành mạnh và tài chính:

Vào tháng 5, tôi và chồng, Tyler, mua một căn nhà ở ngoại ô thành phố New York. Chúng tôi đã sống ở Manhattan 6 năm, vì thế sự dịch chuyển này là một thay đổi lớn. Tôi tự nhắc mình rằng đây là thời điểm hoàn hảo để tạo ra vài thay đổi tích cực về lối sống. Vợ chồng tôi muốn bỏ vài thói quen xấu – như xem TV quá nhiều, ăn uống không lành mạnh… Sau vài tháng thực hiện, thấy các khoản chi tiêu của mình giảm hẳn, tôi quyết định tìm ra lý do. Hóa ra, việc thay đổi lối sống đã giúp chúng tôi tiết kiệm được nhiều hơn mình tưởng.

cap-vo-chong-tiet-kiem-nghin-do-moi-thang-nho-6-thay-doi-nho

Tyler ăn bữa tối do hai vợ chồng tự làm tại nhà.

Dưới đây là 6 thay đổi nhỏ và số tiền chúng tôi tiết kiệm được hằng tháng.

1. Mang cơm trưa đến cơ quan

Trước đây, tôi thường chạy ra quán ăn bên cạnh để mua đĩa salat hay chiếc bánh sandwich. Thỉnh thoảng, tôi đặt sushi hay đồ ăn Thái mang tới tận nơi. Chồng tôi cũng vậy.

Khi chuyển tới nhà mới, chúng tôi muốn ăn uống lành mạnh hơn và bắt đầu tự chuẩn bị bữa trưa tại nhà rồi mang tới cơ quan. Không phải ngày nào chúng tôi cũng làm vậy nhưng mục tiêu là ít nhất 4 lần mỗi tuần. Kết quả là, vòng eo của chúng tôi bé hơn còn ví lại dày lên.

Trước đây, chúng tôi tiêu trung bình 11 USD cho một bữa trưa của mỗi người, vậy là một tuần cả hai sẽ hết 110 USD và một tháng là 485 USD (nếu một tháng có 4,4 tuần).

Giờ chúng tôi mua đồ tươi vào tối chủ nhật hằng tuần và tiêu khoảng 25 USD cho tất cả các thực phẩm dùng để làm bữa trưa cho cả tuần. Vậy tính cả việc thỉnh thoảng ra ngoài hay gọi đồ ăn về, chúng tôi tiêu tất cả 205 USD mỗi tháng cho khoản này.

Số tiền tiết kiệm được hằng tháng: khoảng 280 USD.

cap-vo-chong-tiet-kiem-nghin-do-moi-thang-nho-6-thay-doi-nho-1

Jacquelyn Smith và chồng. 

 2. Nấu ăn tối thường xuyên hơn

Khi sống ở thành phố, chúng tôi có một căn bếp nhỏ, một chiếc tủ lạnh mini và hầu như không có kệ bếp… nói chung là không thuận tiện cho việc nấu nướng. Vì thế thường chúng tôi gọi đồ ăn về nhà vào mọi tối. Đó là một thói quen cực kỳ xấu, vì không chỉ hại cho sức khỏe mà còn tốn tiền.

Chúng tôi tiêu 25 USD cho một bữa tối, bao gồm cả tiền tip cho người giao đồ ăn, tức 150 USD cho 6 bữa tối trong tuần, tổng một tháng là 660 USD.

Bây giờ chúng tôi vẫn đi ăn hàng tuần một lần như trước nhưng 5 tối còn lại thì tự nấu và mua thực phẩm hết khoảng 50 USD cho cả tuần. Điều đó có nghĩa là bây giờ chúng tôi tiêu khoảng 220 USD mỗi tháng cho bữa tối (chưa bao gồm 4-5 lần đi ăn hàng).

Số tiền tiết kiệm được hằng tháng: Khoảng 440 USD.

3. Bỏ truyền hình cáp

Trước đây, cứ rảnh là vợ chồng tôi vớ lấy chiếc điều khiển. Tôi không thích việc này. Vì vậy Tyler và tôi quyết định thử sống không cần truyền hình cáp xem sao. 

Số tiền tiết kiệm được: 100 USD.

4. Bỏ tới phòng tập gym

Tôi từng mua thẻ tập gym cho cả năm. Cho tới gần đây, tôi trả khoảng 90 USD một tháng. Năm ngoái, tôi bắt đầu có thẻ giảm giá, xuống còn 50 USD. Tyler cũng chi khoảng 100 USD mỗi tháng cho phòng tập.

Nhà mới của chúng tôi cách cơ sở tập gym gần nhất 15 phút lái xe nên tôi quyết định không mua thẻ tập nữa mà đầu tư vài thiết bị tập luyện tại nhà. May mắn là, chúng tôi đã được bố mẹ cho lại những đồ tập họ không còn dùng nữa, còn lại, chúng tôi mua được một số đồ giảm giá.

Số tiền tiết kiệm được hằng tháng: 150 USD.

5. Đến thư viện

Chúng tôi đều ham đọc và bây giờ khi mỗi ngày đều di chuyển 45 phút trên xe lửa mỗi sáng và ngần ấy thời gian vào buổi chiều, chúng tôi càng đọc nhiều hơn.

Tháng đầu tiên, tôi đặt 5 cuốn cho máy đọc sách Kindle, tiêu hết 68 USD. Tyler cũng mua vài cuốn, tiêu gần 30 USD.

Tháng 6, chúng tôi làm thẻ thư viện ở thị trấn, tức là cả hai sẽ được mượn sách miễn phí khi luôn trả đúng hạn. Chúng tôi thường tìm trước đầu sách mình thích và tới thư viện mượn những cuốn đó về.

Số tiền tiết kiệm hằng tháng: Khoảng 100 USD.

6. Đi bộ đi làm

Để đạt được mục tiêu trở nên khỏe mạnh hơn, tôi quyết định bắt đầu đi bộ nhiều hơn. Bến xe lửa cách cơ quan tôi một khoảng và thay vì đi tàu điện ngầm như trước, tôi đi bộ hết 15 phút mỗi buổi. 

Trước đây, khi ở chỗ cũ, tôi làm vé tháng đi tàu điện ngầm giá 116,50 USD. Tôi đã cắt hẳn khoản này từ khi chuyển nhà. Cơ quan của chồng tôi cách xa bến xe lửa hơn nên anh ấy vẫn phải đi tàu.

Bây giờ, thi thoảng tôi cũng vẫn đi tàu điện ngầm (mất 2,75 USD mỗi chuyến) khi vội hay thời tiết xấu nhưng thường không quá một lần mỗi tuần, vì thế tôi chỉ mất khoảng 11 USD mỗi tháng cho khoản này.

Tôi vẫn mất 285 USD mỗi tháng để đi xe lửa và mua xăng cho ô tô. Tuy nhiên, so với khi sống ở Manhatan thì chi phí đã giảm nhiều vì trước kia hễ đi đâu là tôi bắt taxi, kể cả khi có thẻ đi tàu điện ngầm. 

Số tiền tiết kiệm hằng tháng: Khoảng 105 USD.

Tổng chung, Tyler và tôi đã tiết kiệm được khoảng 1.175 USD mỗi tháng bằng việc thay đổi 6 thói quen nhỏ trên. Tập thể dục nhiều hơn và ăn uống lành mạnh cũng giúp chúng tôi khỏe mạnh và chắc chắn tiết kiệm được khoản lớn về lâu dài: Tiền chữa bệnh. 

Vương Linh

Cặp vợ chồng đi vòng quanh nước Mỹ trong ngôi nhà tí hon

Cặp vợ chồng Alexis Stephens và Christian Parsons là những người thích xê dịch. Cặp đôi đang đi vòng quanh nước Mỹ để làm một bộ phim tài liệu nói về cuộc sống trong những ngôi nhà tí hon. Nếu như giá một ngôi nhà trung bình ở Mỹ khoảng 340 nghìn USD (7 tỷ đồng), thì nhà tí hon chỉ gần 50 nghìn USD, còn nếu tự làm thì chi phí khoảng 20-30 nghìn USD.

 

Cặp đôi đã bán ngôi nhà lớn của mình và tự làm một ngôi nhà tí hon với giá chưa đến 20 nghìn USD (400 triệu đồng). Ngôi nhà của vợ chồng Alexis rộng khoảng 12m2. Hầu hết các vật liệu làm nhà là đồ tái chế. Gỗ được tận dụng từ một nhà kho bị phá bỏ. Rèm được làm từ đồ phế thải lấy trong một hội chợ nội thất. 

 

Cuộc sống được đơn giản hóa tối đa. Trong nhà không còn những món đồ linh tinh, chỉ còn những thứ luôn được sử dụng đến. Những bức hình hay đồ trang trí Noel đều đã được cất kỹ.

 

Alexis thích nấu ăn, vì thế khu bếp được cặp vợ chồng đầu tư khá nhiều. Ở đây còn có thêm một tủ lạnh và một lò nướng. Quầy bếp được làm từ gỗ của 5 loại cây khác nhau, vốn được lấy ở sau vườn nhà bố mẹ Christian. 

 

Phòng tắm dùng cửa trượt. Phía sau cửa trượt là một tủ đựng đồ. So với các ngôi nhà tí hon khác, cặp vợ chồng dành nhiều không gian cho phòng tắm, khoảng 0,2 m2. Ở đây còn còn một cái máng để rửa chân.

 

Ngôi nhà dù ở tầng dưới hay gác xép đều có nhiều cửa sổ. Gác xép là nơi để quần áo và ngủ. 

 

Gác xép thứ nhất là chỗ ngủ của bố mẹ. Ở đây kê một chiếc giường đôi. Các thiết bị chiếu sáng, đồ điện cũng rất nhỏ.

 

Gác xép thứ hai dành cho cậu con trai. Ở đây có một chiếc bàn kéo và một cái rèm để tạo sự riêng tư.

 

Một năm qua, cặp vợ chồng đã đưa ngôi nhà đi qua 16 bang nước Mỹ. Cặp vợ chồng tiết kiệm tiền bằng cách đỗ xe ngay bên cạnh những nhân vật trong phim của mình.

 

Cặp đôi đã có thời gian sống cùng cộng đồng những người sở hữu nhà tí hon ở Llamapolis, bên ngoài thành phố Las Vegas, bang Nevada.

 

Tại Spur, Texas, họ cũng gặp được một cộng đồng những người sở hữu nhà tí hon. Những người này muốn biến thị trấn nhỏ bé của mình thành thủ đô nhà siêu nhỏ của nước Mỹ. Cuối năm nay, ở đây sẽ có khoảng 20 nhà tí hon.

 

Hoàng Anh (Theo Business Insider)