Thẻ lưu trữ: ôm

Lúc bị ốm tôi thế hệ thấy ở nhà hẻm phiền toái hơn ở chung cư

Dưới đây là san sớt của chị Nguyễn Thu Minh, 35 tuổi, hiện sống tại TP HCM về những trải nghiệm của mình khi sống ở chung cư và nhà đất.

Trước khi mua được nhà Sài Gòn, vợ chồng tôi đã trải qua 10 năm thuê nhà ở đây. Nhà gần nhất chúng tôi ở là một căn hộ rộng 56m2 trong một khu chung cư dân dã ở quận 7, giá thuê 6 triệu/tháng vì chủ nhà chưa thay đổi nội thất, sửa chữa gì. Chúng tôi ở nhà này khá thoải mái, được 5 năm. Tôi cũng sinh nhỏ nhắn thứ nhị khi ở đây.

Cuối năm 2016, chủ nhà muốn bán nhà, không cho thuê nữa. Vợ chồng tôi lúc này có trong tay được 1,5 tỷ (bố mẹ nhị bên cũng hứa sẽ cho vay một ít) nên quyết định sẽ đi mua nhà, không thuê nữa. Trước đây, chúng tôi cũng đã đặt mục tiêu mua nhà nhưng vì chỗ ở đang thuận tiện nên lại để dành tiền để đầu tư làm ăn.

thuở đầu, chồng tôi định lấy luôn căn nhà mình đang thuê vì phiên bản tính lười, ngại vận chuyển. Hơn nữa, bà chủ bán 1,2 tỷ, tức là mua nhà xong, chúng tôi vẫn còn 300 triệu. Chồng bảo bỏ thêm mấy trăm triệu thuê kiến trúc sư sửa chữa là có căn nhà đẹp long lanh.

Thế nhưng tôi sau những lần thủ thỉ với đồng chí – những đứa có tiền dư nên đầu tư thêm vào bất động sản – nhận thấy rõ ràng, mua nhà đất sau này bán đi có giá hơn hẳn chung cư nên muốn mua nhà đất. Cái chung cư chúng tôi đang thuê đã được sử dụng cả chục năm thì kiên cố không thể tăng giá được nữa. thời khắc đó, theo dõi giá bất động sản, chúng tôi thấy đất nền tăng giá rất nhanh còn các chung cư thì vẫn liên tục tung ra các dự án thế hệ.

Vậy là nhị vợ chồng quyết định đi mua nhà đất, dự kiến tìm nhà trong tầm 1,2 tỷ tới 2 tỷ. Chúng tôi kiếm nhà nhị tháng trời, đọc báo, lướt mạng, nhờ đồng chí, nhờ cả cò, tìm lòng vòng khắp thành phố: quận 8, quận 7, quận 4, Bình Thạnh, Gò Vấp, ra cả quận 9, Nhà Bè nhưng cũng không tìm được căn nào ưng ý. Giá nhà rất cao và tăng giá rất nhanh. Vẫn căn nhà đó, tuần trước người ta nói 1,5 tỷ, tuần sau đã đòi 1,8 tỷ.

sau cuối, chúng tôi quyết định mua một căn rộng 36,2m2 xây một trệt nhị lầu trong một hẻm nhỏ ở đường Phan Xích Long. Từ ngôi nhà này có 4 lối đi ra đường lớn, khá thuận tiện. Lối đi ngắn nhất tầm 100m. Chúng tôi mua nhà hết 1,6 tỷ, so với thị trường ngôi nhà rẻ hơn chút vì chủ nhà là người quen và đang muốn đi nước ngoài.

Chúng tôi dọn về ở trước Tết, bỏ thêm 100 triệu để sơn sửa. Vì đó là nhà của mình nên chúng tôi trông nom nó và cảm thấy hài lòng với nơi ở này. láng giềng cuối tuần thỉnh thoảng hát hò vang xóm hay mượn đường kê bàn nhậu, nhưng có gì đâu, vì thỉnh thoảng chúng tôi có tiệc, mời khách tới nhà, để tràn xe ra cửa nhà họ, họ cũng vui vẻ không nói gì.

Tuy nhiên, tháng 12 vừa rồi, tôi bị té xe máy, bị khâu 8 mũi ở bàn chân, tôi thế hệ thấy rõ sự phiền toái của nhà trong hẻm. Khi gọi taxi đi tiêm, xe không vào được tới nhà, chồng tôi phải cõng ra đầu ngõ. Tôi có việc muốn đi, gọi xe công nghệ, họ không tìm được nhà vì đường oằn èo, bắt tôi tự lê ra đầu hẻm. Tôi gọi gas, gọi nước, gọi hàng trực tuyến… người giao hàng đều không tìm thấy nhà tôi vì hẻm oằn èo, bắt phải ra đầu đường lớn nhận hàng hoặc dẫn vào. Nếu có chồng hoặc con lớn (học lớp 5) ở nhà thì tôi còn mua được hàng, còn không thì tôi khoanh tay, tôi không thể nhảy lò cò cả 100m. Tôi muốn mua thêm thuốc, muốn mua đồ tiêu sử dụng cho gia đình, muốn mua thức ăn, ngày trước, tôi chỉ cần viết vào giấy, con tôi sẽ xuống siêu thị dưới sân chung cư mua toàn vẹn. Bây giờ, tôi đành chờ chồng đi làm về, không dám sai con đi mua bán gì vì đi chợ cóc ở bên kia đường lớn, tôi không dám để con sang đường.

Ở trong nhà, tôi cứ quanh quẩn tầng dưới, nhìn nhị đứa con leo lên trèo xuống cái cầu thang khá dốc rồi trốn mẹ tinh nghịch trên tầng nhưng mà không sao phạt được chúng. Nhiều lúc, tôi có việc muốn nhờ, nhưng mà chồng con ở trên lầu, tôi gọi không được, lại phải lấy laptop ra gọi.

Đúng là tới lúc ốm, tôi thế hệ thấy ở nhà hẻm phiền toái hơn ở chung cư thế nào. Trong lúc nghỉ dưỡng chẳng làm gì, tôi lại lẩn thẩn nghĩ, nhà mình chỉ để ở chứ không để kinh doanh, nó hoàn toàn không đẻ ra tiền cho mình, như các chuyên gia vẫn gọi nó chỉ là tiêu sản, thì vì sao mình lại không tiêu sử dụng thông minh, để được hưởng lợi nhiều nhất từ nó, để cuộc sống được thoải mái nhất trong điều kiện có thể của mình.

Ông Nguyễn Tiến Dũng, giám đốc một đơn vị môi giới và dịch vụ bất động sản tại TP HCM nhận xét, nhiều người không thích mua chung cư, chỉ mua nhà đất vì nghĩ rằng nhà đất thế hệ là của mình, có thể ở mãi mãi, chung cư là của chung, sau này cũ quá sẽ bị di dời. Thực ra là một suy nghĩ sai trái. Vì nếu có dự án trên địa bàn, thì chung cư hay nhà đất đều có thể buộc phải di dời vì sự phát triển của thành phố.

Theo ông Dũng, nếu cùng một mức tiền, mua chung cư, game thủ có thể mua được ở vị trí trung tâm và tiện đi lại hơn, đường vào rộng rãi. Ở chung cư cũng có nhiều tiện ích hơn, các dịch vụ như siêu thị, nhà thuốc, khu vui chơi sát quanh nhà. Sàn chung cư là một mặt phẳng nên tiện trông coi, chăm sóc người ốm, con cái, người già…

Tuy nhiên, cùng tầm tiền, mua nhà trong hẻm có thể có tổng diện tích sử dụng lớn hơn chung cư, vì game thủ có thể chồng tầng lên. Ví dụ 36m2 x 3 tầng = 108m2 còn chung cư được khoảng 70m2. không giống nhau, giá nhà đất thường tăng theo thời kì hoặc giữ giá tốt hơn chung cư. Như trong con sốt bất động sản vừa qua, nhiều trường hợp đất tăng 200-300% nhưng chung cư tăng rất ít.

Vì thế, tùy mục tiêu đầu tư hay sử dụng, game thủ có thể mua chung cư hoặc nhà đất cho thích hợp với nhu cầu của mình và gia đình.

Hoàng Anh (ghi)

Thấy vợ chăm con ốm còn đăng ảnh nóng bỏng lên Facebook, tôi gần như phát … – Blog

Đang trông con ốm mà cô ấy còn có thời gian rảnh rang thế này đây. Gái 2 con rồi đăng cái này lên để câu trai à?

Tôi và vợ kết hôn được 5 năm và có hai đứa con trai. Do công việc của tôi thường xuyên phải đi công tác nên mọi việc ở nhà và con cái tôi giao cả cho vợ. Nghĩ vợ vất vả vì người ta chồng làm gần ít ra cũng đỡ đần đêm hôm được nhưng tôi thì không nên bàn với vợthuê người giúp việc.

Thế nhưng vừa mới nhắc tới chuyện vợ đã gạt phắt đi, cô ấy bảo: “Em lo được, đẻ thêm 2 đứa nữa em cũng vẫn chăm được quan trọng là anh có làm ra tiền để lo được cho con đầy đủ hay không thôi. Thế nên anh cứ lo kiếm tiền đi, còn chuyện nhà chuyện con cứ để em”.

Vợ nói thế tôi cũng chiều theo ý cô ấy, chắc cô ấy muốn tự tay chăm sóc con thì mới yên tâm, tính cô ấy từ trước tới giờ vẫn luôn cẩn thận rồi mà. Cưới nhau 5 năm thì 4 năm tôi thường xuyên vắng nhà song vợ vẫn chẳng ca thán nửa lời. Có lần con ốm nằm viện cả tuần trời mà tôi cũng không hay.

moi-sinh-blogtamsuvn

Có lần con ốm nằm viện cả tuần trời mà tôi cũng không hay. (Ảnh minh họa)

Đi công tác về tới đầu ngõ, bác bán nước hỏi thăm con đỡ chưa tôi mới ngớ người ra. Hỏi vợ thì cô ấy chỉ cười. “Con bị đi ngoài thôi mà, ông bà nội cẩn thận xin cho cháu ở việc cả tuần rồi. Em thấy chuyện không cần để anh biết anh thêm lo nên bảo mọi người giấu anh”.

Lần ấy tôi vừa giận vừa thương vợ, lúc nào cũng lo cho chồng nhưng nếu con ốm mà tôi không biết, nhỡ có chuyện nghiêm trọng thì mình cô ấy xoay sao kịp. Thế là từ đó, con dù có cảm nhẹ tôi cũng muốn vợ phải thông báo tình hình cho mình. Và vợ tôi đồng ý.

Cách đây 1 tháng tôi lại đi công tác. Sáng ấy vợ nhắn tin con trai bé sốt mọc răng cô ấy phải xin nghỉ ở nhà trông con, con trai lớn thì đi học. Trưa tôi nhắn cho vợ hỏi xem con đã đỡ chưa thì cô ấy bảo cũng đã dịu một chút, tôi cũng thấy bớt lo. Ăn trưa xong tôi mở máy tính vào mạng một chút. Lâu rồi không vào facebook nên nay tò mò xem anh em bạn bè có gì mới không.

Vừa đăng nhập vào tài khoản thì tôi choáng váng khi thấy cái ảnh đi biển nóng bỏng của vợ hồi mới cưới hiện ngay trên trang chủ kèm dòng trạng thái. “Chuẩn bị hè rồi… lại muốn đi…”. Bức ảnh mới đăng được 10 phút đã có mấy trăm lượt like khiến tôi phát điên. Đang trông con ốm mà cô ấy còn có thời gian rảnh rang thế này đây. Gái 2 con rồi đăng cái này lên để câu trai à, trước giờ cô ấy có đăng những cái ảnh nóng bỏng thế này bao giờ đâu.

Tôi định gọi điện mắng cho vợ một trận nhưng rồi lại tò mò kéo chuột xuống xem cô ấy có đong đưa với tên nào không. Có lẽ vì biết tôi ít khi vào facebook, hôm trước tôi còn nói quên mật khẩu rồi nên cô ấy mới dám mạnh dạn làm liều thế này.

Thế nhưng khi kéo qua được khoảng ba mươi cái comment tôi bỗng lặng người khi thấy tấm ảnh cô ấy chụp cái bụng mình hiện tại kèm theo đoạn comment trả lời một người bạn: “Trên kia chỉ là quá khứ thôi mày ơi, còn giờ nè nguyên cái “quả dưa bở” chình ình thế này, mặc bikini để người ta nhìn thấy họ chết ngất à. Với lại chồng đi suốt, chả nhẽ 3 mẹ con cắp nhau ra biển à”.

Tôi lặng người, nhưng chẳng hiểu sao lại gõ vào đó dòng comment: “Con hết sốt chưa em ơi”?. Chỉ hai phút sau, vợ tôi đã gỡ luôn dòng trạng thái đó rồi gọi điện cho tôi: “Anh à, con đỡ rồi. Em xin lỗi, em tranh thủ con ngủ nên…”. “Ảnh đẹp mà, sao em lại xóa. Mấy hôm nữa anh về cả nhà mình đi biển nhé”, nói rồi tôi cúp máy.

cuoc-goi-blogtamsuvn

“Ảnh đẹp mà, sao em lại xóa. Mấy hôm nữa anh về cả nhà mình đi biển nhé”, nói rồi tôi cúp máy. (Ảnh minh họa)

Chiều ấy tôi ra cửa hàng bán đồ biển. Chọn mua cho vợ bộ bikini, kiểu dáng mà cô ấy thích rồi cất vào va li. Hết 2 tuần công tác tôi trở về nhà, vợ vẫn ra cửa đón tôi như mọi lần nhưng lần này cô ấy không cười tươi như mọi khi nữa, khuôn mặt có chút gì đó lo sợ.

– 2 con đâu em?

-Bà nội đón sang nhà chơi rồi ạ.

– Anh đói rồi, để em nấu gì cho anh ăn nhé.

– Anh chưa đói, lát đón con về nhà mình cùng ăn. Anh có cái này tặng em.

Tôi đưa bộ bikini ra cho vợ, mắt cô ấy sáng lên nhưng sau đó thì lại rụt rè để xuống bàn.

– Anh định đi biển thật à?

– Thật chứ sao? Em không thích à?

– Em thích, nhưng giờ sao mà mặc được bộ này, bụng em…

– Bụng em có là dưa bở hay dưa gì đi chăng nữa thì vẫn là bụng vợ anh. Anh có chê đâu mà em lo. Vợ cứ mặc bộ này đi và cứ thoải mái khoe bụng như 5 năm trước vậy, em còn muốn đẻ cho anh 2 đứa nữa cơ mà… Vợ ôm tôi bật khóc, thú thực thương cô ấy vô cùng. Cô ấy đã vất vả nhiều mà chẳng được tôi quan tâm, tôi cứ vợ mình là người mạnh mẽ cái gì cũng tự lo được. Nhưng cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ chân yếu tay mềm thôi, cần lắm sự thấu hiểu và quan tâm từ chồng.

Thiết nghĩ, muốn có hạnh phúc bền vững các ông chồng cần phải biết rõ điều này. Chỉ cần một lời nói, hành động nhỏ của các anh cũng khiến vợ mình thấy hạnh phúc và là động lực để cô ấy tiếp tục chăm lo gia đình, con cái và là hậu phương vững chắc cho chồng những khi phải vắng nhà biền biệt.

 

Đau đớn khi để người vợ đẹp phải ôm gối khóc mỗi đêm – Blog

Bỗng dưng khóe mắt tôi cay cay. Đã bao lâu rồi tôi hành hạ người vợ đẹp của mình như thế. Đã bao lâu rồi tôi phũ phàng để vợ phải ôm gối chờ chồng và khóc mỗi đêm. Sao tôi nói yêu vợ mà lại ích kỷ với em, hành hạ em thế này.

Chào các bạn!

Là một người đàn ông, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một ngày vào những mục như này ở các báo để đọc. Song quả thật, đêm nay tôi vào các diễn đàn những mong tìm được một hoàn cảnh giống bản thân tôi đang mắc phải. Nhưng càng tìm, tôi lại càng thất vọng. Bởi hình như không có quý ông nào mắc căn bệnh éo le giống tôi.

Các bạn ạ, tôi và vợ kết hôn tính đến nay đã 4 năm rồi. 4 năm qua, trong khi vợ tôi mong mỏi có con bế bồng thì tôi lại chẳng thể mang lại niềm hạnh phúc chính đáng ấy cho người vợ yêu thương của mình. Chính tôi cũng không ngờ được, tôi lại là một người đàn ông thiếu khuyết. Chỉ khi sự thật được phơi bày, tôi mới sốc lên sốc xuống và đến đêm nay mới dám nhìn vào sự thật.

Tôi là một người đàn ông năm nay đã 30 tuổi. Nhìn bề ngoài, tôi rất cao lớn, vạm vỡ, khỏe mạnh. Tôi cao 1,8 m và nặng 78 kg. Tôi cũng là dân kinh doanh nên khá năng động. Bởi thế khi gặp vợ tôi, dù cô ấy bề ngoài rất xinh đẹp nhưng tôi rất tự tin khi yêu em. Cô ấy dường như cũng chưa bao giờ hoài nghi tôi về bản năng hay những vấn đề sinh lý của chồng. Ai cũng bảo chúng tôi đẹp đôi, có nét phu thê.

vo-va-nhanp-tinh-blogtamsuvn (2)

Cô ấy dường như cũng chưa bao giờ hoài nghi tôi về bản năng hay những vấn đề sinh lý của chồng. Ai cũng bảo chúng tôi đẹp đôi, có nét phu thê (Ảnh minh họa)

Chúng tôi yêu nhau 4 tháng nhưng cũng đã “gần gũi” nhau được 2 tháng. Chúng tôi khá hòa hợp trong cảm xúc ân ái. Dù xác định cưới, tôi vẫn thấy em uống thuốc tránh thai. Em bảo em không muốn đeo “ba lô ngược” trước khi về nhà chồng vì ngại điều tiếng. Thương em, nên tôi cũng chiều theo.

Song 1 tháng sau cưới rồi 1 năm trời qua đi, dù vợ tôi đã “thả” nhưng chẳng hiểu sao chúng tôi vẫn chưa có tin vui như nhiều vợ chồng khác. 1 năm trôi qua, cô ấy bắt đầu sốt ruột và giục vợ chồng cùng đi khám. Khi 2 vợ chồng đi khám hiếm muộn, tôi mới được biết nhìn bề ngoài tôi khỏe mạnh và hoàn hảo thế nhưng thật ra tôi rất ít có khả năng được làm cha. Bác sĩ kết luận trong tinh dịch của tôi không có tinh trùng.

Hôm đó vào nhận kết quả một mình, dù rất sốc trước thông tin này, nhưng tôi đã van xin bác sĩ đừng tiết lộ cho vợ tôi biết. Bởi tôi sợ vợ tôi lo lắng. Đặc biệt hơn tôi muốn giữ thể diện của mình, tôi sợ vợ dè bỉu và cười chê mà rời bỏ tôi. Tôi hứa với bác sĩ, khi nào chính tôi chấp nhận được sự thật này sẽ tự thông báo cho vợ tôi biết. Hiểu và thông cảm cho nỗi lòng của tôi, bác sĩ đã gật đầu đồng ý sau khi động viên tôi chữa bệnh.

Từ hôm đi khám về, dù rất cố gắng tỏ ra bình thường nhưng tôi như biến thành một con người khác. Mặc kệ vợ hỏi han, quan tâm và lo lắng, tôi chẳng đoái hoài mà chỉ âm thầm với nỗi đau của chính mình. Nhất là khi vợ chủ động gần gũi, tôi toàn lấy cớ bận công việc hay mệt mỏi để xua đuổi em. Thật sự tôi ám ảnh về bệnh tật của mình đến mức sợ gần vợ mỗi tối.

Tự gặm nhấm nỗi đau bất lực của mình, tôi bắt đầu lao vào những cuộc nhậu nhẹt triền miên. Hầu như tối nào tôi cũng về nhà trong bộ dạng say xỉn. Mỗi lần như thế, khi về nhà, một là tôi nhìn thấy vợ đang ngủ. Hai là cô ấy vẫn còn thức chờ tôi. Thấy bóng tôi về, em lại lẳng lặng ôm gối vào phòng ngủ nằm khóc thầm.

Tôi không biết vợ đã phải thầm khóc và chịu đựng một người chồng lạnh lùng, bê tha như vậy bao đêm ròng rã. Tôi chỉ biết, chúng tôi cứ sống như thế suốt 4 năm nay. Vợ tôi dù không biết bí mật bất lực tôi đang mang nhưng hàng ngày vẫn chăm sóc cho tôi. Em còn nghĩ tôi ngoại tình bên ngoài nên vợ chồng mới “không chuyện ấy”. Song em cũng không tìm được chứng cứ gì nên tất cả cũng mới chỉ dừng lại ở sự nghi ngờ.

Vì biết vợ thiệt thòi nên ngoài ám ảnh không gần gũi vợ được, tôi vẫn quan tâm để bù đắp cho em. Bên cạnh đó, tôi vẫn âm thầm một mình điều trị theo đơn của bác sĩ song kết quả vẫn không có sự chuyển biến đáng kể nào. Điều này khiến tôi càng cảm thấy bất lực và sợ hãi.

Như đêm nay, tôi lại kiếm cớ phải đi tiếp chuyện với khách hàng để đi nhậu nhẹt tới tận khuya mới về. Về đến nhà, đập vào mắt tôi là hình ảnh người vợ đẹp của tôi đang ôm gối ngủ gà gật ở ghế sofa đợi chồng về. Có lẽ em vừa xem ti vi vừa đợi tôi về mà mệt mỏi ngủ quên mất. Bỗng dưng khóe mắt tôi cay cay. Đã bao lâu rồi tôi hành hạ vợ mình như thế. Đã bao lâu rồi tôi phũ phàng để vợ phải ôm gối chờ chồng và khóc mỗi đêm. Sao tôi nói yêu vợ mà lại ích kỷ với em, hành hạ em thế này.

Tôi vội chạy vào lấy tấm chăn đắp cho vợ thêm ấm và bắt đầu ngồi cạnh bên em và gõ những dòng chữ này. Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, ngay sáng ngày mai, tôi sẽ xin vợ tha thứ cho tất cả những gì tệ bạc tôi đã làm với em 4 năm qua. Tôi cũng sẽ thú nhận với vợ tất cả, phanh phui nỗi bất lực tôi đã mang suốt 4 năm qua để cho em quyết định tất cả mọi điều. Dù tôi rất sợ mất vợ nhưng em quyết định thế nào, tôi cũng sẽ chấp nhận. Tôi là một người chồng không tốt nên tôi không được quyền lựa chọn hay hy vọng phải không mọi người?