Thẻ lưu trữ: nghị lực

Cô gái cao 93cm kiếm 100 triệu mỗi tháng

Đi bộ 400, 500m là một việc thực sự khó khăn với Đinh Thị Lý (quê Nam Sách, Hải Dương, đang sống tại Hóc Môn, TP HCM). Song trong thời đại công nghệ số, cô gái cao ngang mặt bàn, nặng chưa tới 30 kg này chỉ cần ngồi ở nhà đã xây dựng được thương hiệu cho hàng trăm doanh nghiệp trong và ngoài nước. Tự lực từ khi còn sinh viên, tới nay Lý đã mua được 3 mảnh đất ở Sài Gòn và giúp bố mẹ xây nhà ở quê – điều nhưng bà Quyết và chồng không thể tưởng tượng được ngày con còn nhỏ.

“Tôi sinh được 4 con gái, chỉ có Lý là rủi ro mắn về sức khỏe. Thuở các con còn nhỏ, vợ chồng tôi thường nói ‘Sau này bố mẹ không lo được nữa thì tới lượt các con lo cho em’. Nhưng trái lại giờ Lý lo cho bố mẹ và đôi lúc còn giúp các chị”, bà Quyết, 58 tuổi tâm sự.

Đinh Thị Lý trong ngày tốt nghiệp đại học trước thời hạn. 

Luôn đạt học bổng suốt các năm đại học, Đinh Thị Lý còn tốt nghiệp trước thời hạn. 

Con gái út của bà sinh ra có cân nặng chung nhưng thời nhỏ rất khó nuôi vì hay ốm đau. Suốt những năm Lý 2, 3 tuổi, vợ chồng bà thường xuyên nâng con gái trong lòng bàn tay trông đợi con biết đi. “Con cũng biết nhún nhảy như những đứa trẻ khác, sao mãi không đi được”, câu đó đã trằn trọc trong nhiều giấc ngủ của người mẹ.

Nỗi lo tan biến khi qua 3 tuổi Lý đặt những bước đi trước tiên. tới khi lên 8 tuổi, bà Quyết thấy con nửa thân trên chung, học hành giỏi giang, duy chỉ có đôi chân không dài ra nữa. Đưa đi khám họ nhận được tin đau lòng, rằng Lý bị thiếu hoóc môn phát triển chiều cao và lúc này không thể chữa được nữa.

“Vợ chồng tôi làm nông không hiểu biết gì, thấy con không cao lớn lại chỉ nghĩ con yếu nhưng hại cả một đời con”, bà Quyết buồn kể. Kinh tế không có, nhưng đôi vợ chồng có tình yêu. Cả gia đình càng yêu thương cô con gái út hơn. Ngày nhị buổi, Lý ngồi sau yên xe của thân phụ tới trường, nắng mưa chẳng chạm được tới em. Về tới nhà là được các chị nhường nhịn, cưng như trứng mỏng manh.

Nhà ở tít trong một xóm nhỏ ở thôn Nghĩa Khê (An Lâm, Nam Sách), kinh doanh là không khả thi nhưng vợ chồng bà Quyết vẫn mở một quán tạp hoá nhỏ với tâm nguyện lớn nhất để con được xúc tiếp với nhiều người. Tốt nghiệp lớp 12, Lý đăng ký thi đại học, lúc đó có nhiều người góp ý: “Nó yếu thế cho đi đại học sao được”, nhưng bà Quyết và chồng xác định sẽ khăn gói theo con tới mọi nơi con muốn.

Mẹ Lý đã rời quê Hương vào miền Nam chăm con gái học đại học, suốt 4 năm chỉ về quê thăm chồng được 2 lần. Còn ông Sỹ vào thăm vợ con ngày Lý tốt nghiệp. Bố chỉ vào Ảnh: NVCC.

Mẹ Lý đã rời quê vào miền Nam chăm con gái học đại học, suốt 4 năm chỉ về quê thăm chồng được 2 lần. Ông Sy vào thăm vợ con ngày Lý tốt nghiệp. Ảnh: NVCC.

Tháng 8/2009, bà từ biệt chồng để vào Nam theo nuôi con gái học ngành CNTT (Đại Học Khoa học Tự nhiên TPHCM). Ngày ngày, người mẹ tuổi 50 đẩy xe lăn đưa con tới lớp. Nhà trường biết hoàn cảnh nên cũng tạo điều kiện cho bà được làm việc trong căng tin trường hay các trung tâm tiếng Anh lấy tiền nuôi con. Ở quê, ông Sy – bố Lý – tập trung cho ruộng vườn, gả chồng cho các con gái lớn. 

Về phần Lý, từ năm thứ nhất đại học, cô tình cờ biết tới lĩnh vực Digital Marketing (quảng cáo số) nên đã đăng ký một khóa học, sau đó tìm tòi, làm hiệp tác viên trực tuyến. Cơ duyên đó đã đưa Lý tới với ngành SEO trực tuyến (tối ưu hóa tìm kiếm của người sử dụng) và sáng lập ra thương hiệu của riêng mình từ năm 2011. “Trong thời sinh viên mình chỉ hiệp tác nhỏ lẻ, còn dạy học viên thế hệ là chính”, Lý kể. Cô đã dạy miễn phí cho gần 100 học viên khuyết tật khi còn ngồi trên ghế nhà trường, ngoài ra còn dạy nhiều học viên chung khác.

Sau khi ra trường, trong khi phần đông đồng minh còn loay hoay tìm việc, Lý đã có công việc đi vào quỹ đạo ổn định. Cô làm tại nhà, quản lý hiệp tác viên trực tuyến, những lúc gặp khách hàng thế hệ phải đi ra ngoài.

Lý kể, ngoại hình nhỏ nhỏ tí xíu khiến cô bị “mất điểm” trong những lần trước tiên gặp khách. Không ít khách hàng thế hệ hồ nghi trước kỹ năng làm việc của cô. “ban sơ tôi sợ sức khoẻ của cô ấy tương tác tới tiến độ lâu dài của dự án. tới khi cô ấy trình diễn ý tưởng, tri thức về lĩnh vực, sự am tường, thiệt thà của cô ấy khiến chúng tôi hoàn toàn tin tưởng”, chị Phạm Thị Hương – lãnh đạo một doanh nghiệp cung ứng suất ăn công nghiệp – san sẻ.

Đây cũng là một trong những dự án khó khăn nhất của Lý. Lĩnh vực cung ứng suất ăn cạnh tranh nhưng chi tiêu đầu tư không nhiều nên cần phải tìm ra chiến lược marketing hiệu quả nhất. “ban sơ doanh nghiệp chúng tôi đặt mục tiêu 500 suất ăn, tới nay sau hơn 4 năm đã phát triển lên 5.000 suất mỗi ngày. Có được sự phát triển này là nhờ phần lớn vào chiến lược marketing hiệu quả của Lý”, chị Hương cho biết.

Dự án với một doanh nghiệp nước ngoài cũng khiến Lý căng thẳng vài tháng. Do đây là một doanh nghiệp lớn, cô đã phải tìm cộng sự có hiểu biết về văn phong tiếng nói người game thủ dạng xứ, tất cả hình ảnh phải game thủ dạng quyền. Mỗi bài viết, hình ảnh trải qua 4 cấp duyệt. sau hết dự án cũng hoàn thành tốt đẹp. 

Cô gái nhỏ tí xíu nhỏ nhưng có đầu óc nhanh nhạy đã thành công nhờ nắm bắt được kinh doanh trong thời kỳ công nghệ 4.0. Ảnh: NVCC.

Cô gái nhỏ tí xíu nhỏ nhưng có đầu óc nhanh nhạy đã thành công nhờ nắm bắt được kinh doanh trong thời kỳ công nghệ số. Ảnh: NVCC.

Những lần làm việc căng thẳng như vậy dẫn tới sức khỏe cô sút giảm. Vợ chồng bà Quyết chỉ chăm lo được ăn uống cho con, chứ không thể san sẻ công việc, nhiều lần nhìn con thức đêm làm việc nhưng họ cũng đứng ngồi không thể ngủ. Năm 2016, con gái lại dự kiến lên quận 10 mở rộng doanh nghiệp, lúc này ông bà buộc phải can ngăn. “Con ơi, mở to sức ép nhiều. Con chỉ cần làm đủ tiêu là được”. 

Nỗi lòng của thân phụ mẹ khiến khí thế kinh doanh của Lý chùng xuống. sau hết cô nghe theo và từ đó chỉ nhận những hợp đồng dài hạn một năm trở lên và khách hàng quen. 

Sự nhanh nhạy và tác phong chuyên nghiệp của Lý cũng giúp cô đầu tư vào bất động sản có hiệu quả. Cô mua mảnh đất trước tiên vào cuối năm 2014 và xây thành nhà đang ở. Khi có nhà, Lý đón bố từ ngoài Bắc vào sống cùng. Đầu năm 2016, cô mua mảnh đất thứ 2 khi chỉ có trong tay nửa tiền. Trả xong mảnh này, năm 2017 Lý lại mua mảnh đất khác 1.000m2 với xuất phát điểm cũng chỉ có nửa tiền. nhị nơi này đều đang cho thuê. 

ngày nay, cô có thu nhập trên 100 triệu mỗi tháng. Lý dự kiến tới năm 2022, ở tuổi 30 sẽ nghỉ hưu, cùng bố mẹ đi du lịch và chăm sóc sức khỏe.

Thầy Hà Dương, Khoa CNTT (Đại học Khoa học Tự nhiên TPHCM) cho biết, Lý là sinh viên để lại nhiều tuyệt hảo với thầy cô trong khoa, dù đã ra trường 5 năm. “Em ấy kém may mắn về thân thể nhưng học tập rất tốt. Tất cả các kỳ đều đạt học bổng và còn tốt nghiệp sớm nửa năm”, thầy cho biết.

Anh Quảng, giám đốc một doanh nghiệp bất động sản, chủ toạ CLB doanh nhân Hải Dương tại TP HCM cho biết, anh đã quen Lý 7 năm nay. Ngày đó anh rất ngỡ ngàng trước một cô sinh viên khuyết tật am tường về công nghệ 4.0. “Lý làm việc chuyên nghiệp và rất nhiều kinh nghiệm về SEO trực tuyến. Ở trong câu lạc bộ, cô ấy đã tư vấn, tương trợ cho các doanh nghiệp về sử dụng công nghệ 4.0 vào quản lý doanh nghiệp, mang lại hiệu quả”.

Phan Dương

Khát khao tìm mẹ của nữ kỹ sư bị bỏ rơi từ nhỏ

Một cô gái sáng sủa, luôn cười nói động viên bằng hữu. Cô gái ấy rơi vào tình huống khó khăn nào cũng nghĩ ra cách giải quyết thỏa đáng, khiến ai cũng phải khâm phục. Không chỉ học giỏi, cô còn rất năng động… Đó là những gì người xung quanh nghĩ về Phan Thị Trang, 23 tuổi, cô nhỏ nhắn một mình tự lớn lên. 

nghi-luc-cua-co-gai-mo-coi-phan-dau-thanh-ky-su-xay-dung

Trang ra trường với tấm bằng đỏ, cộng với rất nhiều kinh nghiệm trong các ngành nghề khác cô từng làm thời sinh viên nên đã được một số doanh nghiệp mời về làm.

Hiện Trang là kỹ sư của một doanh nghiệp xây dựng lớn tại TP HCM, được mời về làm việc với tấm bằng đỏ. Cuộc sống nay đã dư dả, chứ không còn những năm triền miên ăn mỳ tôm như trước. Trang cũng đang có một người game thủ trai yêu thương và trân trọng mình. Song, cứ vào dịp Tết, nhìn cảnh nhà nhà sum vầy, nỗi đơn chiếc lại sống dậy trong cô.

“Chỉ cần được biết mẹ đang ở nơi đâu, cho con được một lần nhìn thấy mẹ, gọi tiếng mẹ, một lần rồi thôi cho con biết cảm giác có mẹ là như thế nào cũng thỏa nguyện lắm rồi”, cô gái 23 tuổi bộc bạch. Vì ý nghĩ này nhưng sau bao năm kìm nén, Trang đã đăng tin tìm mẹ trên Facebook. tới nay, tin tìm mẹ của cô đã được hơn 30.000 lượt san sớt.

23 năm trước, mẹ của Trang – tên Hương – ở Liên Hương (Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh) yêu một người đàn ông nhưng người này đã đi nơi khác lập nghiệp. Mẹ Trang, khi đó thế hệ 20 tuổi, chịu bao sàm pha nhưng vẫn quyết tâm sinh con. Dù vậy, sau sinh thế hệ một hôm, người mẹ trẻ đã phải bồng con chạy trốn vì bị xua đuổi.

Khi được tìm thấy, nhì mẹ con Trang đã tím tái bên bụi chuối. sau hết, nhờ người thân làm cho một cái chòi gần đền thờ làng, mẹ Trang ru rú ở đó nuôi con. Hơn một năm sau, chị gửi con lại cho bà ngoại mình – năm đó đã 82 tuổi – đi làm ăn xa. “Trong ký ức của em không hề có mẹ. Nhưng em vẫn nhớ mỗi lần hỏi, cố đều nhắc lại lời hứa của mẹ: ‘Mẹ mi nói đi kiếm tiền làm nhà cho 3 mẹ con, bà cháu ở, chừ chưa kiếm được tiền nên chưa về, đợi mẹ mi có tiền sẽ về thôi'”, Trang nhớ lại.

Cô nhỏ nhắn thơ ngây lớn lên không một lời oán trách. Cuộc sống tột cùng vất vả, nhưng Trang chỉ nghĩ mình “vất vả hơn các game thủ một tẹo”. Từ niên học lớp 2, Trang đã thay cố đi chợ, theo người dân ra đại dương xin cá, nhặt củi, hốt phân để có tiền sinh sống. Tuổi thơ của cô nhỏ nhắn mồ côi trải qua ngọt ngào và yên bình trong tình thương của cố.

“Ngày nhỏ thích nhất là những lần ngồi đầu hè với con chó nhỏ, ngóng cố đi chợ về. Có lần cố đi têm trầu đám cưới, giữa trưa thế hệ về, liền móc từ túi ra cho em một miếng thịt bò và nắm xôi. Em đón lấy hạnh phúc nhưng rồi hốt hoảng khi thấy cố chảy máu cam, do đi trời nắng quá”, những giọt nước mắt rơi mỗi khi Trang nhớ về cố mình.

nghi-luc-cua-co-gai-mo-coi-phan-dau-thanh-ky-su-xay-dung-1

Ảnh mẹ của Trang thời trẻ.

Cuối năm lớp 8, cố của Trang khi đó 96 tuổi qua đời. Trước lúc đi, cố còn nhắn nhủ: “Còn lại một mình thì mi cứ ở đây, cố sẽ về ấp mi ngủ hằng đêm”.

Giường đốt theo cố, Trang phải tháo cánh cửa lấy chỗ nằm. Sau này láng giềng khuyên ở thế nguy hiểm, cô nhỏ nhắn đành đi ở giúp việc một thời kì, có thời khắc lại đi ở cùng với một cụ già vừa mất chồng, con. Cuối năm lớp 10, chính quyền xây cho Trang một ngôi nhà tình nghĩa, cô nhỏ nhắn được trở về tổ ấm của riêng mình.

Cuộc sống một mình có nhiều biến cố cũng như nguy hiểm, Trang vẫn tự thân vượt qua. Có đêm khuya, Trang đang học bài bên cửa sổ thì có một gã đàn ông cởi trần mon men tới xin ngủ cùng. “Không hiểu lúc đó em lấy đâu can đảm vẫn tĩnh tâm từ chối những yêu cầu của hắn, kéo dài thời kì được tới lúc cậu em tới đuổi hắn đi”.

Với mức tương trợ 180.000 đồng mỗi tháng, không đủ tiêu pha cho cuộc sống, món ăn thân thuộc của Trang hàng ngày là mỳ tôm. Mỗi ngày cô đạp xe nhì lượt từ nhà tới trường, mỗi lần 16 km. Trưa về ăn gói mỳ tôm sống, buổi chiều có hôm ăn mỳ, có hôm cắm cơm rồi ăn lại gói muối còn sót từ túi mỳ lúc trưa. Người láng giềng thương tình, thỉnh thoảng mang cho bát canh, con cá.

Để năm lớp 12 được yên tâm học hành, hè trước đó Trang đi theo cánh thợ xây đổ bể tông. Là cô gái duy nhất trong nhóm thợ nên mỗi lần xách bê tông lên đổ, ai nấy quay lại nhìn Trang “á à”, khâm phục. Ban ngày làm chỗ này, đêm tối đi làm ca chỗ khác, sau hơn một tháng, cô gái trẻ kiếm được 7 triệu đồng, đủ để trang trải cho năm cuối cấp.

có nhẽ với Trang thời đó, vui nhất là ngày ngày được tới trường. bằng hữu yêu quý và nuôi nấng. Có lần lớp tạo bất thần cho cô bằng cách kéo tới làm cho căn bếp và còn gom góp được một tải dầu ăn, muối, mắm. “Năm lớp 12 em không còn phải ăn khổ như năm lớp 11 nữa. Nửa kỳ sau, bố mẹ của một người game thủ ở lớp còn đón em về chăm sóc”, Trang cảm kích.

khat-khao-tim-me-cua-nu-ky-su-bi-bo-roi-tu-nho-2

Sinh ra trong hoàn cảnh xấu số nhưng Trang luôn sống sáng sủa và không bao giờ thấy mình khổ. Đối với cô gái trẻ này sáng sủa là chìa khóa để cô sống vui vẻ, thành công trong những năm qua.

Ngày lên đường vào Đại học liên lạc vận tải, Trang đã ngồi hàng giờ bên mộ cố, tự hứa sẽ sống vui hơn nữa. Suốt 4 năm đại học, dù được nhà trường miễn học phí, nhưng cô luôn tranh thủ làm thêm để có một khoản dự trù. Trang vẫn nhớ mãi lần Tết năm nhất đi làm thêm 19 tiếng/ngày nhưng chỉ được trả 60 nghìn đồng. Làm được 2 tuần cô thế hệ biết và kiến nghị thì bị bà chủ đuổi nhưng không trả một đồng tiền lương. Tết đó, Trang đành phải ở lại ký túc xá.

Nếm trải đủ khó khăn nhưng Trang vẫn một mình bước vào đời vui vẻ, thành công và xinh đẹp. Cô đang có một công việc với mức lương rất tốt. Khoản tiền trước tiên trong đời cô đã dành xây mộ cho cố. Kế đó, cô cũng mong muốn tìm lại mẹ. 

“Mấy hôm nay em nghe người ta nói nhìn thấy người giống mẹ em đang ở Đà Lạt. vững chắc tuần tới đây, em sẽ lên đó thử tìm mẹ xem”, cô gái nghị lực hạ quyết tâm.

Ông Phan Văn Cuông, bí thư xã Cẩm Dương (Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh) cho biết Trang sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, nhưng những gì cô phấn đấu đã trở thành tấm gương ở quê nhà. 

Một số thông tin về mẹ của Trang:

– Mẹ Trang tên Hương (từng nghe nói họ Chu), sinh năm 1973, quê ở thôn Liên Hương, Cẩm Dương, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh.

– Bà ngoại tên Phan Thị Kiều. Cố ngoại (người nuôi Trang thời nhỏ) thường gọi là cố Kiều. Những người đồng đội của mẹ tên Thanh, Tuấn, Tú.

– Trang sinh ngày 30/01/1994 (19/12/1993 âm lịch, tên do bà đặt, mẹ không biết.

Thông tin về mẹ của Trang liên hệ về số laptop của cô: 0962 565 097.

Phan Dương
Ảnh: NVCC

Khát khao tìm mẹ của nữ kỹ sư không người thân thích

Một cô gái sáng sủa, luôn cười nói động viên người chơi hữu. Cô gái ấy rơi vào tình huống khó khăn nào cũng nghĩ ra cách giải quyết thỏa đáng, khiến ai cũng phải khâm phục. Không chỉ học giỏi, cô còn rất năng động… Đó là những gì người xung quanh nghĩ về Phan Thị Trang, 23 tuổi, cô tí xíu một mình tự lớn lên. 

nghi-luc-cua-co-gai-mo-coi-phan-dau-thanh-ky-su-xay-dung

Trang ra trường với tấm bằng đỏ, cộng với rất nhiều kinh nghiệm trong các ngành nghề khác cô từng làm thời sinh viên nên đã được một số tổ chức mời về làm.

Hiện Trang là kỹ sư của một tổ chức xây dựng lớn tại TP HCM, được mời về làm việc với tấm bằng đỏ. Cuộc sống nay đã dư dả, chứ không còn những năm triền miên ăn mỳ tôm như trước. Trang cũng đang có một người người chơi trai yêu thương và trân trọng mình. Song, cứ vào dịp Tết, nhìn cảnh nhà nhà đoàn viên, nỗi đơn chiếc lại sống dậy trong cô.

“Chỉ cần được biết mẹ đang ở nơi đâu, cho con được một lần nhìn thấy mẹ, gọi tiếng mẹ, một lần rồi thôi cho con biết cảm giác có mẹ là như thế nào cũng thỏa nguyện lắm rồi”, cô gái 23 tuổi bộc bạch. Vì ý nghĩ này nhưng mà sau bao năm kìm nén, Trang đã đăng tin tìm mẹ trên Facebook. tới nay, tin tìm mẹ của cô đã được hơn 30.000 lượt san sẻ.

23 năm trước, mẹ của Trang – tên Hương – ở Liên Hương (Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh) yêu một người đàn ông nhưng người này đã đi nơi khác lập nghiệp. Mẹ Trang, khi đó thế hệ 20 tuổi, chịu bao gièm pha pha nhưng vẫn quyết tâm sinh con. Dù vậy, sau sinh thế hệ một hôm, người mẹ trẻ đã phải bồng con chạy trốn vì bị xua đuổi.

Khi được tìm thấy, nhị mẹ con Trang đã tím tái bên bụi chuối. sau rốt, nhờ người thân làm cho một cái chòi gần đền thờ làng, mẹ Trang ru rú ở đó nuôi con. Hơn một năm sau, chị gửi con lại cho bà ngoại mình – năm đó đã 82 tuổi – đi làm ăn xa. “Trong ký ức của em không hề có mẹ. Nhưng em vẫn nhớ mỗi lần hỏi, cố đều nhắc lại lời hứa của mẹ: ‘Mẹ mi nói đi kiếm tiền làm nhà cho 3 mẹ con, bà cháu ở, chừ chưa kiếm được tiền nên chưa về, đợi mẹ mi có tiền sẽ về thôi'”, Trang nhớ lại.

Cô tí xíu thơ ngây lớn lên không một lời oán trách. Cuộc sống tột cùng vất vả, nhưng Trang chỉ nghĩ mình “vất vả hơn các người chơi một tẹo”. Từ niên học lớp 2, Trang đã thay cố đi chợ, theo người dân ra hồ xin cá, nhặt củi, hốt phân để có tiền sinh sống. Tuổi thơ của cô tí xíu mồ côi trải qua ngọt ngào và yên bình trong tình thương của cố.

“Ngày nhỏ thích nhất là những lần ngồi đầu hè với con chó nhỏ, ngóng cố đi chợ về. Có lần cố đi têm trầu đám cưới, giữa trưa thế hệ về, liền móc từ túi ra cho em một miếng thịt bò và nắm xôi. Em đón lấy hạnh phúc nhưng rồi hốt hoảng khi thấy cố chảy máu cam, do đi trời nắng quá”, những giọt nước mắt rơi mỗi khi Trang nhớ về cố mình.

nghi-luc-cua-co-gai-mo-coi-phan-dau-thanh-ky-su-xay-dung-1

Ảnh mẹ của Trang thời trẻ.

Cuối năm lớp 8, cố của Trang khi đó 96 tuổi qua đời. Trước lúc đi, cố còn nhắn nhủ: “Còn lại một mình thì mi cứ ở đây, cố sẽ về ấp mi ngủ hằng đêm”.

Giường đốt theo cố, Trang phải toá cánh cửa lấy chỗ nằm. Sau này láng giềng khuyên ở thế nguy hiểm, cô tí xíu đành đi ở giúp việc một thời kì, có thời khắc lại đi ở cùng với một cụ già vừa mất chồng, con. Cuối năm lớp 10, chính quyền xây cho Trang một ngôi nhà tình nghĩa, cô tí xíu được trở về tổ ấm của riêng mình.

Cuộc sống một mình có nhiều biến cố cũng như nguy hiểm, Trang vẫn tự thân vượt qua. Có đêm khuya, Trang đang học bài bên cửa sổ thì có một gã đàn ông cởi trần mon men tới xin ngủ cùng. “Không hiểu lúc đó em lấy đâu can đảm vẫn tĩnh tâm từ chối những yêu cầu của hắn, kéo dài thời kì được tới lúc cậu em tới đuổi hắn đi”.

Với mức tương trợ 180.000 đồng mỗi tháng, không đủ tiêu phí cho cuộc sống, món ăn thân thuộc của Trang hàng ngày là mỳ tôm. Mỗi ngày cô đạp xe nhị lượt từ nhà tới trường, mỗi lần 16 km. Trưa về ăn gói mỳ tôm sống, buổi chiều có hôm ăn mỳ, có hôm cắm cơm rồi ăn lại gói muối còn sót từ túi mỳ lúc trưa. Người láng giềng thương tình, thỉnh thoảng mang cho bát canh, con cá.

Để năm lớp 12 được yên tâm học hành, hè trước đó Trang đi theo cánh thợ xây đổ bể tông. Là cô gái duy nhất trong nhóm thợ nên mỗi lần xách bê tông lên đổ, ai nấy quay lại nhìn Trang “á à”, khâm phục. Ban ngày làm chỗ này, đêm hôm đi làm ca chỗ khác, sau hơn một tháng, cô gái trẻ kiếm được 7 triệu đồng, đủ để trang trải cho năm cuối cấp.

có nhẽ với Trang thời đó, vui nhất là ngày ngày được tới trường. người chơi hữu yêu quý và nuôi nấng. Có lần lớp tạo bất thần cho cô bằng cách kéo tới làm cho căn bếp và còn gom góp được một tải dầu ăn, muối, mắm. “Năm lớp 12 em không còn phải ăn khổ như năm lớp 11 nữa. Nửa kỳ sau, bố mẹ của một người người chơi ở lớp còn đón em về chăm sóc”, Trang cảm kích.

khat-khao-tim-me-cua-nu-ky-su-khong-nguoi-than-thich-2

Sinh ra trong hoàn cảnh xấu số nhưng Trang luôn sống sáng sủa và không bao giờ thấy mình khổ. Đối với cô gái trẻ này sáng sủa là chìa khóa để cô sống vui vẻ, thành công trong những năm qua.

Ngày lên đường vào Đại học liên lạc vận tải, Trang đã ngồi hàng giờ bên mộ cố, tự hứa sẽ sống vui hơn nữa. Suốt 4 năm đại học, dù được nhà trường miễn học phí, nhưng cô luôn tranh thủ làm thêm để có một khoản dự trù. Trang vẫn nhớ mãi lần Tết năm nhất đi làm thêm 19 tiếng/ngày nhưng mà chỉ được trả 60 nghìn đồng. Làm được 2 tuần cô thế hệ biết và kiến nghị thì bị bà chủ đuổi nhưng mà không trả một đồng tiền lương. Tết đó, Trang đành phải ở lại ký túc xá.

Nếm trải đủ khó khăn nhưng Trang vẫn một mình bước vào đời vui vẻ, thành công và xinh đẹp. Cô đang có một công việc với mức lương rất tốt. Khoản tiền trước tiên trong đời cô đã dành xây mộ cho cố. Kế đó, cô cũng mong muốn tìm lại mẹ. 

“Mấy hôm nay em nghe người ta nói nhìn thấy người giống mẹ em đang ở Đà Lạt. vững chắc tuần tới đây, em sẽ lên đó thử tìm mẹ xem”, cô gái nghị lực hạ quyết tâm.

Ông Phan Văn Cuông, bí thư xã Cẩm Dương (Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh) cho biết Trang sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, nhưng những gì cô phấn đấu đã trở thành tấm gương ở quê nhà. 

Một số thông tin về mẹ của Trang:

– Mẹ Trang tên Hương (từng nghe nói họ Chu), sinh năm 1973, quê ở thôn Liên Hương, Cẩm Dương, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh.

– Bà ngoại tên Phan Thị Kiều. Cố ngoại (người nuôi Trang thời nhỏ) thường gọi là cố Kiều. Những người bằng hữu của mẹ tên Thanh, Tuấn, Tú.

– Trang sinh ngày 30/01/1994 (19/12/1993 âm lịch, tên do bà đặt, mẹ không biết.

Thông tin về mẹ của Trang liên hệ về số laptop của cô: 0962 565 097.

Phan Dương
Ảnh: NVCC