Thẻ lưu trữ: hiếm muộn

Hạnh phúc làm phụ vương của người đàn ông 17 năm bị chê vô sinh

Việc kinh doanh bận bù đầu, có ngày phải chạy liên miên nhưng anh Nguyễn Văn Nguyện ở huyện Thăng Bình, Quảng Nam, vẫn không hề thấy mỏi mệt do “mình có nguồn doping khác lạ”. Đó chính là nhì cô con gái nhỏ luôn đợi anh ở nhà. Cặp song sinh 3,5 tháng tuổi Khánh Ngân và Khánh Thi là niềm hạnh phúc vợ chồng anh đã mòn mỏi chờ suốt 17 năm thế hệ có được.

“Chỉ cần ôm con, ngắm con, nhớ tới nụ cười của con là mọi mỏi mệt đều tan biến. Thành công lớn nhất của tôi không phải có nhà, xe, kinh doanh phát triển nhưng mà chính là có được nhì công chúa nhỏ này”, ông bố 41 tuổi san sẻ. 

Anh Nguyện và chị Quyên kết hôn năm 2000. Vốn vô tư, chịu thương chịu thương chịu khó, Cả nhà tập trung làm ăn, nghĩ chuyện có con sẽ tự nhiên tới. Tới năm 2003, chưa có tin vui, Cả nhà đi khám thì phát hiện cả nhì vợ chồng đều có trục trặc: Tinh trùng của anh yếu, niêm mạc tử cung của chị mỏng rớt, khó đậu thai. Cả nhà siêng năng uống thuốc đông y nhưng suốt 4 năm không có kết quả.

Năm 2007, họ đưa nhau tới các bệnh viện lớn ở Đà Nẵng, Huế, Sài Gòn để thụ tinh ống thử nhưng thất bại hết lần này tới lần khác. 

khô cứng-phuc-lam-phụ vương-cua-nguoi-dan-ong-17-nam-bi-che-vo-sinh

Vợ chồng anh Nguyện và chị Quyên. Ảnh: NVCC.

Chị Quyên kể rằng, có những khoảng thời kì, chị đi đi lại lại giữa Quảng Nam – Sài Gòn để khám, cấy phôi thường xuyên hơn cả đi chợ. “4h sáng chồng đèo ra sân bay, vượt 900km tới bệnh viện ở Sài Gòn, chọc  hút trứng, làm các thủ thuật, tối lại bay ngược về nhà. Một tháng cứ 4 lần bay đi bay về như thế và nếu không có kết quả thì 3 tháng sau lại tiếp tục chu kỳ đó. đớn đau về thể xác, rệu rã về ý thức. Sài Gòn trở thành hành trình ám ảnh, tới nỗi giờ ai rủ vào đó là tôi cảm thấy sợ”. 

Nhớ lại tháng ngày đó, phiên bản thân chị Quyên còn phục sức chịu đựng và dai sức của mình. Chị tâm sự biết nhiều người cùng tình cảnh bỏ cuộc sau vài lần đi lại, chuyển phôi. Chị cũng rất sợ nhưng mỗi lần nghĩ tới chồng, tới gia đình anh, chị lại có thêm sức mạnh để tiếp tục.

“Mỗi lần mình đi khám hay chuyển phôi, vừa xuống sân bay là mẹ đã gọi hỏi ‘con đã tới nơi chưa’, ‘con có mệt không’, ‘con nhớ giữ gìn sức khỏe nha'”, chị kể. 

“Tôi may mắn do được ba mẹ chồng thương như con gái, chưa một lần nhắc nhở chuyện con cái. Cũng chính vì vậy, dù phải nghe không biết bao nhiêu lời sàm pha tôi cũng bỏ ngoài tai hết”, chị thủ thỉ.  

khô cứng-phuc-lam-phụ vương-cua-nguoi-dan-ong-17-nam-bi-che-vo-sinh-1

tí xíu Khánh Ngân, Khánh Thi chào đời trong niềm hạnh phúc vỡ òa của nhì bên gia đình.

phiên bản thân anh Nguyện, tuy là đàn ông, nhưng sức ép, châm chọc từ các mối quan hệ xã hội vẫn là một cú đòn nặng.  

“Mình chịu thương chịu khó làm ăn cũng bị người ta khích bác bỏ ‘Vợ có đẻ được đâu, mày làm gì cho lắm’. Mình từ chối đi nhậu hay cáo lỗi về sớm, họ bảo ‘Tao về còn lo cho vợ, cho con. Mày về chi, có con cái đâu nhưng mà lo’. Nhiều lúc muốn phát khùng lên nhưng phải học cách giữ cái đầu lạnh, tĩnh tâm như không có chuyện gì xảy ra, không đôi co lại một lời”, anh Nguyện kể. 

May mắn đi lướt qua cửa nhà họ vào năm 2013 khi chị Quyên lần đầu có thai. Thế nhưng, niềm hạnh phúc tột bậc nhanh chóng trở thành nỗi vô vọng khi vào tuần thứ 8 thai kỳ, chị bị sẩy. “Chúng tôi đã khóc và đau lòng tưởng không vượt qua được. Nhưng rồi bình tâm lại, tôi nghĩ con cái là của trời Phật cho, có nhẽ do cái duyên chưa tới, nên động viên vợ mở đầu lại”, anh kể.

Trải qua chặng đường dài, vợ chồng anh hiểu rằng khi thụ tinh trong ống thử, tư tưởng rất quan yếu, lo lắng và xúc động quá sẽ xúc tiến tới kết quả nên phải giữ lòng thật bình anAnh Nguyện cũng thường xuyên làm việc thiện, sẵn sàng trợ giúp người khác khi có thể. 

“Anh ấy là người đàn ông tuyệt vời, hiếm có. Suốt bao năm, anh chưa một lời ta thán hay tỏ ra nản lòng, lúc nào cũng chăm lo, động viên vợ. Chính anh cũng chịu rất nhiều sức ép nhưng không hề bị lung lay, chỉ tập trung vào làm ăn để vợ không phải lo lắng gì về kinh tế, yên tâm trị bệnh”, chị Quyên kể. 

khô cứng-phuc-lam-phụ vương-cua-nguoi-dan-ong-17-nam-bi-che-vo-sinh-2

nhì cô con gái dễ thương của chị Quyên, anh Nguyện vừa tròn 3,5 tháng.

Tới lần thụ tinh ống thử lần thứ 7, chị Quyên cảm thấy thực sự chán nản. Hy vọng càng tan biến khi bác bỏ sĩ thông tin “phôi lần này không được tốt lắm đâu”. “Khi đó mình còn ba phôi sau rốt, chỉ nghĩ thôi thì làm nốt cho xong, chắc chẳng còn cơ may nào nữa”, chị nói.

Nhưng 10 ngày sau, que thử thai hiện nhì vạch, vợ chồng chị mừng rơi nước mắt, nhìn nhau không nói lên lời. Anh Nguyện vui quá, gọi điện đi khắp nơi khoe tin sắp được làm phụ vương. 

Lần này, chị Quyên ở luôn tại Sài Gòn để dưỡng thai. Anh Nguyện vẫn phải lo công việc, cứ hằng tháng chạy vào đưa vợ đi khám. Bị nghén nặng, ăn vào lại nôn nhưng chị Quyên nói rằng hạnh phúc được làm mẹ khiến chị hầu như quên hết những khó chịu của thân thể. Ở tuần thứ 37, nhì cô con gái của Cả nhà chào đời khỏe mạnh, nặng tuần tự 2,5 và 2,8 kg. 

“Lúc nữ hộ sinh trao con vào tay, nhì hàng nước mắt tôi cứ thế trào ra. Cảm giác được làm phụ vương sau 17 năm trông ngóng thực không gì tả nổi”, anh Nguyện san sẻ.

nhì tí xíu Khánh Ngân và Khánh Thi hiện 3,5 tháng tuổi, cân nặng đều 6kg. Chị Quyên khoe cả nhì nhóc đều bú mẹ hoàn toàn, đã biết lật từ 2,5 tháng và có nhẽ biết thương ba mẹ nên rất ngoan. 

“nhì con thực sự đã mang tới nguồn sống thế hệ cho gia đình. Mình hạnh phúc vô bờ, còn anh xã một mình lo mọi việc, bận tối mắt nhưng cứ đi một tí lại về nựng con, có khi con đang ngủ cũng bế dậy hít hà”, chị Quyên thổ lộ.

Vương Linh

Trái ngọt của người vợ 4 lần đưa đơn ly hôn để chồng đi kiếm con

Đang làm thẩm mỹ cho khách, nghe tiếng ầu ơ của bà, tiếng ọ ẹ của nhị con sinh đôi, chị Nguyễn Thị Thúy, 32 tuổi lại tủm tỉm cười. Chị từng nghĩ cả đời này chắc mình không được làm mẹ, nhưng sau rốt ông trời đã không phụ lòng. Sau 12 năm xuôi ngược chữa chạy, sau rốt, vợ chồng chị đã có được cặp song sinh một trai một gái vào 4 tháng trước.

“Giờ nhiều lúc tôi vẫn thấy như trên mây vì sung sướng. Tôi thấy cuộc đời mình ý nghĩa và đáng sống hơn biết bao”, chị thổ lộ.

Chị Thúy kể, sau khi kết hôn nửa năm, chưa thấy tin vui, lại bị nhiều người hỏi, vợ chồng chị đi khám. Nhận kết quả chung nhưng vì mong có con nên Anh chị em đã khởi đầu đi chữa vô sinh bằng thuốc ta, thuốc bắc ở nhiều nơi. Không có kết quả, cặp vợ chồng trẻ nhiều lần thất vọng và gặp sóng gió tưởng khó vượt qua.

“Nhiều người gặp tôi nói xa xôi ‘gái không con như người tình hòn không rễ’, hay bảo thẳng ‘chắc tại mày thế nào nên thế hệ vậy’. Bao nhiêu nước mắt đã rơi”, chị Thúy nhớ lại.

mỏi mệt và chán nản, muốn giải thoát cho chồng và chính mình, chị đã nhiều lần viết đơn ly hôn để chồng đi lấy người khác. “Tôi không dám họp mặt anh để nói nên viết ra, nhưng lần nào anh cũng lẳng lặng giấu đơn đi. Khi tôi hỏi ‘đơn của em đâu’, anh bảo: ‘Em đừng làm vậy nữa. Chúng mình đã thế này rồi, phải phụ thuộc nhau, cùng nhau nỗ lực chứ”, chị Thúy kể.

Trong mắt chị Thúy, chồng chị – một thợ điện nước – là người đàn ông chất phác, ít khi phân trần tình cảm hay động viên bằng lời nói ngọt, nhưng tiện hiện bằng hành động, cách sống chân tình. Dù chịu bao sức ép, nghe đủ lời khích chưng, anh vẫn luôn vững tâm cùng vợ chữa trị. “Đó là bờ vai vững chãi giúp tôi có thêm động lực để nỗ lực”, chị Thúy nói.

trai-ngot-cua-nguoi-vo-4-lan-dua-don-ly-hon-de-chong-di-kiem-con

Vợ chồng chị Thúy cùng nhị gầy nhỏ sinh đôi 4 tháng tuổi và cô con gái nuôi hơn 3 tuổi. Ảnh: NVCC.

Năm 2013, mất hy vọng sinh được con, chị nhận một gầy nhỏ gái thế hệ sinh làm con nuôi. Trải qua bao nhọc nhằn chăm con nuôi vì gầy nhỏ hay đau ốm, 10 ngày tuổi đã phải đi cấp cứu vì viêm phổi, trong tim chị vẫn âm ỉ khát vọng được một lần sinh nở.

Năm 2015 vợ chồng chị quyết tâm đi làm thụ tinh nhân tạo tại Bệnh viện 103. Lần đó, chị Thúy có 5 trứng nhưng chỉ chọn được 3 phôi, cấy hết một lần.

“Hy vọng nhiều lắm, thấp thỏm từng ngày. Không biết bao lần mơ ‘bắt được’ con, tới khi tỉnh dậy thẫn thờ như người mất hồn vì biết đó chỉ là mơ”, chị nói. Nhưng hy vọng mau chóng trở thành vô vọng khi tới ngày thứ 8, chị lại thấy mình có kinh nguyệt. “Tôi thấy mình như mất trắng, nghĩ chắc cả đời này mình không được làm mẹ rồi. Tôi khóc như mưa. Anh xã không nói một lời, chỉ vắt tay lên trán, thở dài, nhìn thương lắm”, chị Thúy hồi ức.

Sau lần thất bại đó, chị rơi vào trầm cảm, luôn cố lảng tránh mọi người vì sợ nhắc chuyện con cái, thậm chí có lúc nghĩ tới cái chết. 

Đầu năm 2016, Anh chị em quyết định vào Sài Gòn làm thụ tinh ống thử lần chót. Khi khám, chưng sĩ phát hiện trứng của chị bị kì quái nên nếu thụ tinh lần này không thành công thì cần xin trứng. Chị lại một lần nữa đứng ở bờ vô vọng. 

trai-ngot-cua-nguoi-vo-4-lan-dua-don-ly-hon-de-chong-di-kiem-con-1

nhị gầy nhỏ Minh Phúc, Minh Tuệ chào đời đầu năm 2017, mang lại niềm hạnh phúc vô bờ cho bố mẹ. Ảnh: NVCC.

Lần chuyển phôi đó thất bại. Vẫn còn phôi đông lạnh, chị bảo chồng và con gái trở lại Hà Nội trước, mình ở lại chuyển nốt phôi lần cuối, với tâm thế không còn gì để mất và chẳng hy vọng nhiều. Cấy phôi xong, chị ra sân bay trở về luôn, chẳng nằm đợi chờ, giữ gìn nhẹ nhõm như nhị lần trước. 

Vậy nhưng ngày thứ 8 sau chuyển phôi, chị nôn khan, thấy người khang khác. “Niềm hạnh phúc len vào lòng. Tôi mừng run, thủ thỉ với chồng về niềm hy vọng, anh ấy không nói gì, mồm tủm tỉm, mắt ánh lên”, người mẹ trẻ kể lại. 

Ngày thứ 13, chị thấp thỏm cả đêm không ngủ được, chưa sáng đã lôi ra que thử thai. nhị vạch. Chị báo cho chồng biết, anh cười, mắt nhóng nhánh nước. Hạnh phúc trào dâng, dù trời còn mờ sương, chị đã gọi điện cho những người thân thiết để báo tin. “Ai cũng hồ hởi, mọi người còn dặn ‘vui thì vui, đừng có nhẩy cẫng lên đó”’, chị nhớ như in buổi sáng ấy. Hôm sau nữa, chị lại gọi người tới tận nhà để thử máu xác nhận: Chị đã thực sự có thai. 

Ông trời tiếp tục thử lòng người khi những tháng thai kỳ diễn ra không đơn giản. Chị nghén nặng, ăn hay uống gì vào cũng nôn ra, ba tháng đầu sụt gần 6 kg, sau đó còn bị ra máu 3 lần và phải điều trị an thai dài ngày tại bệnh viện.

“Có thai mừng lắm nhưng vẫn lo. Như hội chị em hiếm muộn vẫn hay bảo nhau, phải lúc nào ôm được con trong tay thế hệ chắc”, chị Thúy thổ lộ. 

Từ khi vợ có bầu, anh xã không cho vợ đụng vào việc gì. Anh đi làm về lại tất tả nấu nướng, chăm vợ.

Thai 8 tháng, chị Thúy tới Bệnh viện phụ sản Trung ương khám phụ khoa thì chưng sĩ phát hiện tử cung đã mở nhị phân nên quyết định mổ luôn. 

trai-ngot-cua-nguoi-vo-4-lan-dua-don-ly-hon-de-chong-di-kiem-con-2

Minh Phúc và Minh Tuệ 4 tháng tuổi đều được hơn 6kg. Ảnh: NVCC.

“tơ mơ trên bàn mổ, nghe tiếng con khóc, tôi cũng giàn giụa nước mắt vì sung sướng. Tôi giỏi quá, vậy là tôi đã… biết đẻ rồi. sau rốt tôi cũng được làm mẹ. Nghe chưng sĩ nhắc ‘chị ơi, đang mổ, chị đừng khóc nữa, không tốt cho sức khỏe’, tôi biết đây không phải giấc mơ”, chị Thúy nhớ lại giây phút hạnh phúc nhất. 

Chồng chị cũng kể lại rằng, khi được chưng sĩ gọi vào bế con, anh đờ đẫn vì hạnh phúc, tới nỗi quên cả việc cảm ơn thầy thuốc. 

Dù sinh non tháng, cặp song sinh của Anh chị em khá khỏe mạnh, cậu anh Minh Phúc nặng 2,5kg, em gái Minh Tuệ nặng 2,3kg. Ông bố tích cực nhận ngay nhiệm vụ “ấp” con theo phương pháp kangaru. “Giờ quen rồi, đêm nào một người chơi cũng nằm ngủ trên bụng bố luôn”, chị Thúy kể. 

Sau khi chị sinh, nhị bà nội ngoại trợ giúp, anh xã đi làm cả ngày, về tới nhà là nựng nịu con, đêm cũng không ngại thức trông nhị gầy nhỏ. 

Nói về cô con gái nuôi, chị Thúy cho biết, với Anh chị em, gầy nhỏ vẫn luôn là niềm yêu thương vô hạn, con cũng là điềm phúc giúp Anh chị em có được cặp song sinh của mình. “Cháu ngoan, rất quấn bố mẹ và yêu nhị em. Anh xã chăm và yêu con gái lớn lắm. Con gầy nhỏ toàn đòi ngủ cùng bố”, người mẹ tự hào kể. 

“Các con giúp chúng tôi có được liều thuốc thần, thấy cuộc đời tươi thế hệ, tràn đầy sức sống, ý nghĩa. Tôi cũng mong trái ngọt của mình có thể làm động lực cho những người đang chật vật trên đoạn đường tìm con. Hãy khám và chữa sớm, vợ chồng cùng yêu thương và làm chỗ dựa cho nhau trên hành trình gieo neo ấy”, chị Thúy san sớt. 

Vương Linh

Hạnh phúc của cặp vợ chồng tuổi 60 chăm con nhỏ sinh đôi

Sáng sớm, căn phòng trên gác ba ở phố Trần Quốc Toản (Hà Nội) đã có tiếng lạch cạch. Vợ chồng bà Đinh Thị Hường (56 tuổi) và ông Nguyễn Bình Minh (66 tuổi) đều không thể ngủ thêm được, phần vì đã đến tuổi già, phần vì lo dậy chuẩn bị đồ ăn sáng, cặp sách cho hai con gái sinh đôi, nay gần 3 tuổi.

Sau giờ ăn sáng, đôi vợ chồng cùng nhau mỗi người dắt một bé sang bên kia đường cho đi lớp. “Trước đây có hôm bà ấy bận, mình tôi dắt hai con đi. Nhưng đến cổng thì bé Nga tinh nghịch bỏ chạy, tôi không kịp phản ứng. Trường mẫu giáo ở mặt đường, chỉ sợ xe qua lại”, ông Minh chia sẻ. Từ đấy dù bận thế nào, vợ chồng ông cũng ưu tiên cùng đưa đón con đến trường.

Video: Cặp vợ chồng già hạnh phúc bên hai bé sinh đôi hoạt bát

Mấy năm nay, hình ảnh đôi vợ chồng già cùng hai bé gái sinh đôi đã trở nên quen thuộc với người dân ở phố này. Nhưng nếu sang phố khác là ai cũng tò mò.

Bà Hường cười kể: “Thời tôi đang mang bầu, mỗi lần đi chợ người ta đều nhìn chằm chằm. Có người hỏi: ‘Chị cũng phải đến 35 rồi đó nhỉ’. Tôi đáp: ‘Cũng hơn chút’!”

Đến thời sinh hai bé, mỗi lúc bà đẩy con đi chơi, người ta đều hỏi: “Bà làm osin cho nhà ai thế?”. Khi có chồng đi cùng, họ lại hỏi: “Cháu nội hay cháu ngoại?”. Để ít bị chú ý, hai vợ chồng đều phải trả lời tránh đi.

Bà Hường kết hôn với ông Minh 10 năm trước, khi đó bà đang là phó chủ nhiệm khoa Nội thận – Tiết niệu (Bệnh viện Hà Đông, Hà Nội), còn ông Minh là kỹ sư ôtô vừa nghỉ hưu.

Những năm tuổi trẻ, bà Hường có nhiều mối đến hỏi nhưng người ưng thì mẹ lại không ưng hoặc ngược lại. Bận bịu công việc, ngày tháng cũng qua nhanh, vốn bà đã nghĩ sẽ ở vậy chăm mẹ già. Nhân duyên chợt đến vào năm 2006, khi bà được làm mối với ông Minh, lúc đã 46 tuổi. Hai bên gia đình hết sức vun vào. Mẹ bà Hường cũng ưng chàng rể này vì “xuất thân trong gia đình cách mạng”.

Còn bà Hường, khi đó mủi lòng trước hoàn cảnh người đàn ông có vợ đi xuất khẩu lao động rồi lấy luôn chồng nước ngoài. Suốt mấy chục năm ông ở vậy gà trống nuôi con trưởng thành, lập gia đình. “Nhận lời lấy anh ấy rồi tôi mới nhận ra mình sẽ cưới một người từng có vợ. Thật tình trong đầu tôi chưa bao giờ mình sẽ lấy người như vậy cả”, bà Hường kể.

hanh-phuc-cua-doi-vo-chong-tuoi-xe-chieu-cham-con-mon

 Người ngoài khó mà phân biệt hai cô bé lí lắc Tố Nga (phải) và Kim Ngân, hiện gần 3 tuổi. Ảnh: Phan Dương.

Cưới về, nữ bác sĩ này vẫn “hồn nhiên” như đa phần con gái mới gả chồng khác là sẽ sớm có con. Nhưng rồi một năm, hai năm đến ba năm trôi qua vẫn không thấy gì, vợ chồng bà mới động viên nhau đi khám. Đi đến đâu người ta cũng nhìn hai người với ánh mắt tò mò, chế giễu. Người không biết thì hỏi “Đưa con dâu hay con gái đi khám?”. Người biết thì lạnh lùng: “Vợ chồng bà bị loại từ vòng gửi xe”.

Nỗi chạnh lòng đó không vùi được khát khao có con của họ. Khám về, bà Hường mới biết mình có một nhân xơ to 5,6 cm trong tử cung, có thể gây nguy hiểm nếu có thai. Là bác sĩ, dù không phải chuyên khoa nhưng bà tự tìm hiểu chữa trị cho mình. Suốt ba năm ròng bà kiên trì uống thuốc đông y, kết hợp với thực phẩm chức năng. Đến năm 2012, nhân xơ này đã nhỏ xuống còn 2,4 cm. Bà lại tiếp tục tìm đến các loại thuốc từ cây cỏ để bổ cơ thể.

“Có lần vợ chồng tôi đi Hà Nam uống thuốc. Trong khoảng 20 ngày ở đây điều trị, chúng tôi được ăn uống điều độ, cũng không phải lo nghĩ gì. Uống thuốc xong là đèo nhau đi tham quan. Đó là khoảng thời gian vui vẻ, nhàn tản nhất”, bà nhớ lại.

Ở tuổi 53 bà Hường đã có những dấu hiệu tiền mãn kinh. Việc có con không thể chậm trễ được nữa. Đôi vợ chồng đến một bệnh viện, các bác sĩ khuyên nên uống thuốc một thời gian nữa để điều chỉnh cơ thể, song trước quyết tâm của bà, họ đã đồng ý làm thụ tinh nhân tạo luôn. Rất may quá trình diễn ra suôn sẻ. Bà Hường biết mình có thai đôi khi nhìn thấy chỉ số nội tiết tố hCG rất cao.

“Lúc chắc mình có thai rồi tôi sung sướng như ở trên mây. Chồng thì nắm tay bóp mạnh mãi không thả. 7 năm ở bên nhau lần đầu tiên thấy anh ấy vui sướng như vậy”, bà Hường hạnh phúc kể.

Bà mang thai đúng vào thời điểm được giao trọng trách phát triển khoa Nội thận – Tiết niệu. Vừa đảm nhiệm việc quản lý, vừa lo chuyên môn nên bà vô cùng bận bịu, không hề được nghỉ ngơi hay tẩm bổ như người khác. Tuy vậy bà ăn rất tốt.

hanh-phuc-cua-doi-vo-chong-tuoi-xe-chieu-cham-con-mon-1

Mang thai đôi ở tuổi đã cao, lại có nhân xơ tử cung, bà Hường từng chồng chất nỗi lo về con dị tật hay chậm phát triển…, nhưng hai bé gái chào đời kháu khỉnh và hoạt bát đã mang đến niềm vui vô bờ cho vợ chồng bà. Ảnh: Phan Dương.

Niềm vui của đôi vợ chồng già ngày một nhân lên cùng những tin tốt đẹp của thai kỳ. Đến tháng 11/2013, bà Hường đã sinh hai bé gái, bé lớn được đặt tên Tố Nga (nặng 3 kg), bé nhỏ tên Kim Ngân (2,5 kg).

Tuy là bác sĩ nhưng lần đầu sinh con, bà Hường cũng không khỏi bỡ ngỡ. Có những lần con khóc, con quấy bà cũng không rõ lý do hoặc biết cách dỗ dành. Bà cũng mắc những sai lầm như bao người mẹ khác. “Sinh xong được hơn chục ngày, tôi thấy mình vẫn bị nhiễm khuẩn tiết niệu nên dùng thêm kháng sinh. Sau đó, lượng sữa ít dần, thành thử hai con chỉ bú được đến tháng thứ 6. Nghĩ lại tôi cứ tự trách mãi”, người mẹ kể.

Từ lúc dùng sữa công thức, hai bé liên tục bị lên chàm trên mặt mà không rõ lý do. Về sau đổi qua nhiều loại sữa, bà Hường mới biết các con bị dị ứng với thành phần protein trong sữa.

Trưa cuối hạ, bữa cơm của đôi vợ chồng già với hai con diễn ra trong hối hả để kịp về quê thăm bà ngoại. Hai cô bé mắt đen láy, tự rút xương cá ăn ngon lành dù không được nhiều. Bà Hường bảo “Trộm vía, những hôm không mệt thì hai đứa ăn khá ngoan, chứ hôm ốm hai vợ chồng cũng phải đánh vật, bế đi rong cả tiếng mới được vài thìa đấy”.

Còn ông Minh chia sẻ thêm, dù từng làm bố rồi nhưng lần này ông vẫn thấy mới mẻ như lần đầu, “mỗi lúc con khóc đêm hay ọc ẹ là tim tôi run bần bật, đầu căng như dây đàn”.

Hết thời gian thai sản vợ đi làm lại, hầu như việc chăm con đều một tay ông làm. Người đàn ông lục tuần tập quấy bột, pha sữa, xi tè cho con. Hết giờ làm, bà Hường cũng hối hả về nhà. Tuy vất vả nhưng nhìn thấy con lớn lên từng ngày, xinh xắn và nhanh nhẹn là mọi mệt mỏi trong họ đều tan biến.

hanh-phuc-cua-doi-vo-chong-tuoi-xe-chieu-cham-con-mon-3

Có con ở tuổi xế chiều, đi đâu đôi vợ chồng này cũng bị nhầm là ông bà chăm cháu. Ảnh: NVCC.

Hiện tại, ông Minh mở một cửa hàng sửa xe, kiếm đồng ra đồng vào. Bà Hường tuy đã nghỉ hưu nhưng thỉnh thoảng vẫn đi làm cộng tác với các bệnh viện. Bà đang định sẽ đi học thêm để mở một phòng siêu âm.

“Cả tôi và anh ấy đều xác định sẽ nuôi dạy hai con tự lập từ nhỏ, để chẳng may đến lúc không có chúng tôi ở bên thì hai đứa cũng có thể sống tốt được”, bà tâm sự.

Giữa trưa, căn gác ba ngôi nhà ấy vẫn vang vọng tiếng cười, tiếng khóc hồn nhiên của hai đứa trẻ. Và thảng hoặc là nét hạnh phúc rạng ngời trên khuôn mặt đầy nếp nhăn và mái tóc lấm bạc của cha mẹ các bé.

Phan Dương