Thẻ lưu trữ: du học sinh

Chàng giảng viên kinh tế cầu hôn cô gái lạ sau 2 lần chat

Ba năm sau quyết định kết hôn nhanh chóng, anh Nguyễn Văn Lộc (32 tuổi) và chị Đoàn Thị Mai (27 tuổi) đang có cuộc sống hạnh phúc với nhị con nhỏ. Dù anh Lộc là giảng viên Trường kinh tế cao cấp Saint-Petersburg (Nga) và Mai đang là nghiên cứu sinh tại khoa y (Đại học Tổng hợp Saint-Petersburg), các con cũng quen với cuộc sống ở xứ sở Bạch Dương, nhưng đôi vợ chồng trông ngóng có thể hoàn thành mọi việc để trở về quê hương sớm nhất.

Cái kết có hậu của chàng giảng viên ra quyết định liều nhất cuộc đời - 2

Trong những năm qua Lộc đã giúp nhiều các em trong dòng tộc, sinh viên trường cũ, kể cả người dân ở quê những thời cơ học tập và làm việc tại Nga. Ảnh: NVCC.

Ngày 27/4/2015, Lộc đang làm nghiên cứu sinh tiến sĩ kinh tế, song song làm tổng giám đốc cho một phòng khám ở Nga. Qua hội học trò trường cấp 3 cũ, anh biết Mai, đang là sinh viên năm cuối Đại học Y Hà Nội, nên muốn nhờ cô giới thiệu người thích hợp sang Nga học tập và làm cho phòng khám của mình. Bữa thì thầm đầu nhị người chỉ trao đổi vài câu về tâm tư sinh viên ngành y.

Mười ngày sau, Lộc tham gia một trận bóng ở trường nhưng vốn là “mọt sách”, không biết đá bóng, nên anh góp phần khiến đội thua suốt. Trong những lúc phải ra sân, anh nhắn tin với Mai – khi đó thường thức khuya làm đồ án.

Họ trò chuyện về trường cũ, hội học trò, cách nhìn nhận các vấn đề, sau cùng nói về tôn giáo. Lộc hỏi: “Nếu sau này yêu một người khác tôn giáo, trái với những quy định khe khắt của đạo Thiên chúa thì sẽ xử lý thế nào”. Mai, vốn theo đạo Thiên Chúa, trả lời: “Nếu tình yêu đủ lớn thì chẳng tôn giáo nào ngăn cản được, vì suy cho cùng thì tôn giáo nào cũng muốn chúng ta sống tốt”. 

Câu nói đó khiến Lộc nhận ra đây chính là hình mẫu người con gái anh tìm kiếm. Anh đề cập trực tiếp: “Có lấy anh không?”. Lúc đó Mai tưởng đàn anh đang đùa nên trả lời cái rụp: “Có”. Mai nhớ lại: “Anh ấy ở nước ngoài, lại chưa từng gặp nhau nên mình nghĩ mạnh mồm tý không sao. ngờ đâu cuộc đời theo vấp ngã rẽ từ đây: Ổng nói thật thế hệ chết”.

Từ sau đó, mỗi ngày Lộc tổng tiến công, hỏi Mai tới hàng chục lần về suy nghĩ lấy mình. “Anh hoàn toàn nghiêm túc. Nếu cần anh bay về ngay ngày mai”, Lộc nhắn. 

Mai dần tin là thật. Cô lặng lẽ liên hệ với các thầy cô trong trường cũ, đồng chí, tiền bối khóa trên để tìm hiểu về nhân loại Lộc. Tất cả những người cô hỏi đều tuyệt hảo về nhân loại anh, không chỉ nghèo túng vươn lên, học giỏi nức tiếng nhưng mà còn trợ giúp rất nhiều người. Mai đồng ý làm vợ Lộc 3 ngày sau đó.

Khi đó Lộc cũng có chút lo lắng, anh kể: “Mình ra nước ngoài nhiều năm nhưng tư tưởng vẫn còn chút cổ. Mình coi trọng gia phong gia đình, người trên luôn đúng, mình còn là con trưởng dòng tộc nên xác định lấy người khác tôn giáo sẽ rất khó khăn, dù cô ấy đã nói ‘thuyền theo lái, gái theo chồng'”.

Cái kết có hậu của chàng giảng viên ra quyết định liều nhất cuộc đời - 1

Lộc được trường Đại học Lâm Nghiệp cử đi học tại Nga cuối năm nhất. Hiện anh là một giảng viên kinh tế. Còn Mai đang học tiến sĩ, chuyên về miễn nhiễm và dinh dưỡng nhi khoa. Ảnh: NVCC.

Đúng như dự liệu, khi Lộc báo, bố mẹ, họ hàng cực lực phản đối. Bố mẹ Mai lúc đó cũng nghĩ “con bị thần kinh, chưa gặp nhưng mà đòi cưới”, nên không chấp nhận. Giữa lúc ấy, Lộc tác động tới ông nội, cả nhà đành nghe theo. Còn nhà Mai thuyết phục mẹ, để từ đó xuôi lòng phụ thân. nhị gia đình chấp nhận cuộc họp mặt vào ngày 12/5.

Hôm đó, gia đình Lộc sắp xếp hơn chục người tới thăm nhà Mai. Nhà gái cũng có chừng ấy người tiếp đón. Cả nhị bên đều mang tâm lý gặp cho xong để phóng thích. lúc đầu rất căng thẳng, nhưng về sau tất cả đều đồng thuận. “Điều chúng tôi không thể ngờ là, cuộc gặp này quyết luôn ngày cưới”, anh nói. 

Đám cưới sẽ tổ chức vào 21/6, tức chỉ hơn một tháng sau cuộc gặp này. Lúc báo tin, Mai và Lộc đều sốc vì véc tơ vận tốc tức thời của các cụ. thời kì sau đó, Lộc sắp xếp công việc sẵn sàng về nước. Mai tập trung cao độ hoàn thành đồ án tốt nghiệp.

Chiều muộn 10/6, Mai với tư cách là vợ chưa cưới ra đón chồng, cũng là lần đầu gặp gỡ nên cả nhị đều ngượng ngùng, nhưng rồi cảm giác đó nhanh chóng tan biến do họ chẳng có thời kì cà kê. Sáng hôm sau, cô bảo vệ tốt nghiệp, rồi cả nhị tức tốc về quê đăng ký kết hôn. Và 10 ngày sau họ cưới, kết thúc hơn một tháng phiêu lưu…

Nghĩ lại quyết định liều lĩnh này, vợ chồng Lộc vẫn thấy buồn cười. Khi anh báo tin đám cưới, tất cả đồng chí đều không tin do thế hệ ba tháng trước về Tết, các game thủ còn kéo anh đi họp mặt, giới thiệu đủ mối. Không ít người còn nghĩ cưới chạy, hậu quả từ lần về Tết.

“Cô game thủ tôi còn khuyên: ‘Cứ để cô tí xíu sinh con ra, mang cháu về nuôi sau đó thử ADN. Nếu của ông thì nhận cháu, còn không thì thôi’. Tính mình thì hay tếu, còn thêm vào: ‘Lấy vợ cũng như quay sổ xố. Hên xui thôi nhưng mà'”, Lộc kể thêm.

Đôi vợ chồng có 2 con sau 3 năm đưa ra quyết định liều nhất cuộc đời. Ảnh: NVCC.

Đôi vợ chồng có 2 con sau 3 năm đưa ra “quyết định liều nhất cuộc đời”. Ảnh: Văn Lộc.

Sau đám cưới nửa tháng, Lộc quay trở lại Nga tiếp tục công việc. Anh hướng dẫn vợ nộp đơn xin học bổng. tới tháng 10, nhị vợ chồng sum họp. “Anh ấy là mẫu người trọng gia đình nên cuộc sống rất nhẹ nhõm. Mình dần yêu anh ngày một nhiều hơn”, Mai san sớt.

Anh Lộc bộc bạch, quyết định liều lĩnh đã giúp anh “trúng số”, lấy được người vợ đúng mong muốn, giờ còn có nhị con ngoan. “Vợ mình học tiến sĩ vất vả, chăm con cái, còn có fanpage san sớt tri thức y khoa đồng đội. Cũng tương tự mình, vốn lớn lên gian lao, nên san sớt rất nhiều với đồng đội, quê hương”, anh nói. Những giá trị tốt đẹp ở vợ khiến anh Lộc yêu và trân trọng hơn.

Bố Lộc vừa phát hiện ung thư. Từ Tết tới nay, anh về nước nhị lần đưa bố đi chữa trị. “Khi vợ mình hoàn thành việc học, muộn nhất 3-5 năm tới, mình sẽ về Việt Nam thờ phụng phụ thân mẹ. Suy cho cùng gia đình vẫn là quan yếu nhất”, nhị vợ chồng Lộc – Mai chung một suy nghĩ.

Phan Dương

'Đừng bắt con thấy tội lỗi vì du học về nhưng không phong phú'

Sau bài viết Bố mẹ đầu tư tiền tỷ, con du học về làm lương vài triệu, trong số hơn 230 bình luận, nhiều ý kiến cho rằng du học là vô ích nếu phụ huynh và con cái không có sự sẵn sàng kỹ lưỡng, thiếu tài năng thích ứng nhưng cũng không ít người khẳng định, tri thức, công việc lương cao không phải là thước đo thành tựu du học. Bài san sớt dưới đây là tầm nhìn của độc giả Khôi Lê, từng là du học trò, về những điều anh nhận được sau thời kì học ở xứ người:

Tôi là một du học sinh về nước được khoảng 2 năm nay. Tôi từng làm giảng viên đại học, hiện giờ là giáo viên và một họa sĩ. Tôi xin góp ý vài điều với những người đang cho rằng chúng tôi ích kỷ.

Xã hội phương Tây là một xã hội tự do, độc lập, mọi người được quyền mưu cầu cho hạnh phúc của mình. Và chúng tôi có thể nói rằng đã bị “nhiễm” tư tưởng đó. Điều này có thể giải thích trên khía cạnh khoa học như sau:

Xã hội đông Á theo chủ nghĩa tập thể, nghĩa là sống theo hình thức vì lợi ích chung như xã hội, đất nước, gia đình, dòng họ. Tất cả những gì bạn làm để “đền ơn” cho thân phụ mẹ, trợ giúp, xây dựng xã hội. Tất cả vì lợi ích chung. thân phụ mẹ tôi hay nói câu “làm tất cả vì thân phụ mẹ nhen con”.

Xã hội phương Tây trọng lối sống cá nhân, như đã nói ở trên, chủ nghĩa này đề cao tính tự chủ của mỗi con người. Họ khuyến khích mỗi người tự đấu tranh cho tự do của chính mình, không phải vì bất cứ ai, kể cả thân phụ mẹ. Vì thế, hầu hết người tới 18 tuổi ở các nước phương Tây sẽ được ra ngoài ở. thân phụ mẹ có thể giúp học phí đại học hoặc vay chính phủ để trang trải nó. Dù cách này hay cách khác, xã hội phương Tây đào tạo ra những cá nhân rất chủ động trong cuộc đời và luôn cố gắng đạt được những gì họ mong muốn. Vì họ chứ không vì ai cả.

Khi thân phụ mẹ gửi con ra nước ngoài, họ chỉ nghĩ rằng đây là đi học. Nhưng không, các bạn gửi con đi, trong 3 đến 5 năm, con của các bạn không chỉ học chữ nghĩa, còn văn hóa, còn bản sắc của dân tộc nước khác. Và học luôn cả tư tưởng tự do. Vì vậy, khi về tới Việt Nam, con cưng của bố mẹ đã biến thành một cá nhân “ngông cuồng”, “ích kỷ”, và “bất nghĩa”. Vì những đứa con này giờ đã hiểu rõ được cuộc đời nó cần gì và muốn gì. Và những mong muốn này hoàn toàn có thể đi ngược lại nguyện vọng của thân phụ mẹ.

Tôi, và hầu hết tất cả những đứa con du học, đều là con của nhà trung lưu trở lên. Những đứa trẻ được nuôi lớn trong vòng tay bảo bọc của thân phụ mẹ, được thân phụ mẹ định hướng từ nhỏ đến lớn. Học trường gì, lớp nào, ăn gì, chơi với ai, đều được thân phụ mẹ sắp đặt. Những đứa trẻ này lớn lên, dù cảm thấy hạnh phúc nhưng chúng luôn cảm thấy trống vắng, chơi vơi, không mục đích và hoàn toàn lạc lối. Những cảm giác này chúng biết nhưng không thể nào hiểu được, cho đến khi chúng du học. Một môi trường hoàn hảo để nuôi dưỡng tâm hồn đã đánh mất của chúng. Một môi trường tuyệt vời để chúng tôi tìm được tình yêu và ước mơ của mình và đạt được nó.

Vì vậy, khi về đến Việt Nam, các “cô cậu ấm” ngày nào sẽ dấn thân vào con đường vươn tới ước mơ của mình. Một người bạn của tôi tốt nghiệp tại một đại học danh giá ở Anh với mức lương đầu là 4.000 bảng/tháng. Sau 3 tháng, cô đã nghỉ vì quá nhàm thân phụ́n và bắt đầu đạp xe khắp nước Anh để gặp người mới và khám phá tất cả những gì mà cô không biết. Một người bạn khác của tôi cũng rời khỏi một trường đại học Đức và nhảy vào làm nghệ thuật với mức lương ít ỏi để sống thật với ước mơ của mình. Tôi sau khi rời khỏi trường đại học đã mở một chiếc xe bán đồ ăn (food truck) đi khắp đất nước xa lạ kia để học hỏi văn hóa và bản sắc của họ. Vì sao chúng tôi lại chọn trải nghiệm, ước mơ, thay vì tiền và danh tiếng. Vì chúng tôi hạnh phúc với nó.

dung-bat-con-thay-toi-loi-vi-du-hoc-ve-ma-khong-giau-co

Ảnh minh họa: The straits times.

Chúng tôi có thực sự ích kỷ hay thực chất những kỳ vọng của ba mẹ đang bị thất bại? Ba mẹ muốn chúng tôi giàu có, việc làm ổn định, phụ giúp gia đình, rạng danh dòng họ. Và khi chúng tôi không làm, chúng tôi được bảo rằng “bỏ bao nhiêu tiền ăn học để mày về không làm được gì cả”. Vậy hóa ra con cái họ chỉ là một khoản đầu tư à? Chúng tôi đang sống theo cuộc đời chúng tôi, san sớt và cống hiến cho mọi người, kể cả gia đình, theo cách của chúng tôi. Ba mẹ lại ép chúng tôi theo ý họ muốn. Chúng tôi không ích kỷ.

Có bạn bình luận nói về xã hội. Với chúng tôi, mỗi người là một cá nhân tốt, là xã hội sẽ tốt. Chúng tôi đi làm, đóng thuế đầy đủ, không vi phạm pháp luật, vậy thì tại sao nói chúng tôi không đóng góp cho xã hội?

Bạn còn nói ba mẹ sống cho bạn đến cuối đời. Vâng, chúng tôi cảm ơn vì điều này và chúng tôi biết rõ nó tận đáy lòng. Tuy nhiên, đây không phải là một ràng buộc, chúng tôi sẽ sống và yêu thương thân phụ mẹ đến cuối đời, nhưng phải làm theo những gì họ bắt ép dù tôi không thích thì đó không phải là chúng tôi.

Còn thân phụ mẹ, liệu đích đến cuối cùng họ muốn là gì? Là hạnh phúc? Nếu chúng tôi đang sống tốt và hạnh phúc, vậy thì tại sao lại bất bình? Nhiều thân phụ mẹ muốn con phải làm, để biết “khổ”, xong rồi mới được hạnh phúc. Hạnh phúc là thứ ngay bây giờ, không phải sau này, không phải 20 năm nữa. Những kỳ vọng đó, chúng tôi xin lỗi vì đã không đạt được nhưng chúng tôi đã và đang sống tốt và hạnh phúc. Vì vậy xin đừng bắt chúng tôi phải cảm thấy tội lỗi. Tất cả vì những kỳ vọng mà thân phụ mẹ không biết rằng con cái không phải một phần của họ, chúng là người tự do, chúng là những cá thể riêng. Hãy để con sống cuộc đời của mình, hãy đứng cạnh, giúp đỡ khi nó cần và dõi theo bước con. Đừng ép con thực hiện giấc mơ của ba mẹ mình.

Khôi Lê