Thẻ lưu trữ: đời sống

Cậu nhỏ nhỏ khiến phụ thân bật khóc khi phải chọn giữa tiền tài, trí tuệ, thú vui

Chàng trẻ trai với nickname Han, người Trung Quốc, san sớt trên Tumblr về kỷ niệm tuổi thơ dại, đang nhận được gần 700.000 nghìn lượt quan tâm. Han kể về giây phút phụ thân lần đầu bật khóc khi cậu thế hệ lên 3 tuổi.

Han san sớt về câu chuyện xúc động của mình chạm tới trái tim nhiều người.

Han san sớt về câu chuyện xúc động của mình chạm tới trái tim nhiều người.

Nội dung san sớt của Han:

“Tôi từng hỏi phụ thân rằng liệu tôi đã làm cho ông khóc trước mặt tôi lần nào chưa. phụ thân nói: Có một lần.

phụ thân kể lại câu chuyện khi tôi thế hệ lên 3 tuổi. Khi đó, ông đặt một chiếc bút, một tờ đôla và một món đồ chơi trước mặt tôi. Ông muốn biết tôi sẽ chọn món gì. Tôi nghĩ nhiều người Trung Quốc cũng làm như vậy. Nó tượng trưng cho việc game thủ muốn làm khi trưởng thành. Bút tượng trưng cho trí tuệ, tờ đôla đơn giản là tiền nong, còn đồ chơi là thú vui. phụ thân tôi làm vậy chỉ vì ông tò mò. Ông muốn biết tôi sẽ chọn cái gì.

phụ thân kể rằng lúc đó tôi ngồi tập trung, nhìn chăm chăm vào các món đồ. Ông ngồi cạnh tôi và mở đầu nhẫn nại hy vọng. bất thần tôi bò lại phía ông. Tôi hất hết mọi thứ sang một bên và chui vào vòng tay ông. phụ thân không biết rằng ông chính là sự lựa chọn của tôi. Và đó là lần trước tiên, và lần duy nhất tôi khiến ông khóc”.

Câu chuyện của Han đang tạo thành một trào lưu trên mạng xã hội. Nhiều người cho hay nó chạm tới trái tim họ và cùng nhau san sớt những kỷ niệm đáng nhớ với phụ thân mình.

“Lần trước tiên tôi thấy phụ thân khóc là khi tôi nhập viện vì cố tự tử, năm tôi 12 tuổi”; “Lần đầu và lần cuối tôi thấy phụ thân mình khóc là khi tôi nói với ông tôi yêu ông, 3 ngày trước khi ông qua đời”; “Lần đầu tôi thấy phụ thân khóc là khi mẹ tôi qua đời cách đây vài tháng”…

Mộc Miên

Mẹ Sài Gòn xoay xở học phí từng tháng cho con theo trường quốc tế

Bài viết là san sớt của chị Lê Quỳnh Bảo Trân, 38 tuổi về quyết tâm cho con học trường quốc tế. Khoảng 4 năm trước tiên cho con đi học, vợ chồng chị đã gặp khó khăn kinh tế lớn. Nhưng sau đó, với sự nỗ lực của cả vợ chồng nhưng mà kinh tế gia đình tốt hơn, không chỉ con đầu, nhưng mặc cả con sau, Các bạn đều cho vào học trường quốc tế từ những cấp học nhỏ nhất.

Tôi sinh ra trong một gia đình chung tại Sài Gòn, nhưng từ nhỏ đã được người cô nuôi và cho học trường điểm ở Quận I – nơi thường dành cho con nhà có điều kiện và các quan chức. Cô tôi không bao giờ nói với tôi về giàu hay nghèo. Hằng ngày cô chở tôi đi học trên chiếc xe đạp. Nhưng những năm 1990, trong lớp chỉ nhì người chơi có máy tính thì tôi là một trong số đó, người chơi còn lại là con một gia đình buôn đồ cổ rất giàu. Chính vì được nuôi dạy trong môi trường đó nên tôi đã hình thành một suy nghĩ, mình muốn gì thì cứ làm, đừng bị giới hạn vì vật chất.

Sau này trưởng thành, tôi có dịp nghe về một số gia đình cho con học trường quốc tế. Họ san sớt những điều không giống nhau trẻ nhận được khi học trong môi trường này, khiến tôi quyết định con mình cũng phải được học ở đó.

Con tôi chào đời trong bối cảnh vợ chồng khởi đầu cuộc sống hôn nhân có nhiều mâu thuẫn, từ tính cách tới sự kỳ vọng về đối phương. Chồng tôi vừa tăng cấp cái xưởng nhỏ của tôi (tôi tự lập xưởng nội thất từ năm ba đại học) thành đơn vị, đồng nghĩa nhì vợ chồng đều chung một nguồn thu nhập, mọi thứ khó khăn và không ổn định.

Người ta nói thời ấy muốn cho con học trường quốc tế nhất định phải có vài căn nhà phố, có sổ tiết kiệm chục ngàn đô trở lên. Còn tôi, không có gì ngoài niềm tin và ước mơ. Tôi bàn với chồng thì anh nhất quyết phản đối. vì sao không học trường công, vì sao phải đặt con và mình vào rủi ro? Chồng tôi rất thương con và luôn tôn trọng quyết định của tôi nhưng anh cũng như hồ hết mọi người đều cản tôi cùng một lí do: sợ không theo nổi, trở ra trường ngoài tội con. Mọi người có lý của mọi người, tôi thì có niềm tin của mình.

Người mẹ chạy học phí mỗi tháng cho con học trường quốc tế

Vợ chồng chị Trân, anh Hà Lam và nhì con. Ảnh: NVCC.

Đã quyết, vì mục tiêu ấy nên tôi phải lên kế hoạch cày cuốc, đồng nghĩa với việc không có thời kì bên con. Sau khi cân nhắc các hợp đồng đơn vị của mình, tôi xin việc vào làm một nhà băng quốc tế. Vào năm 2007, lương khi ấy khoảng 1.000 đôla hơn, trong khi học phí cho con tầm 450 đôla, chưa gồm các tiêu pha khác và một em gầy bỏng sẵn sàng ra đời. Và nói thật, vì không đủ nên tôi chỉ có thể chọn cho con học một trường măng non quốc tế song ngữ.

Học tới kỳ 2, không hiểu thay đổi giáo viên thế nào nhưng mà con rất sợ tới trường. Lần này tôi có một quyết định táo tợn là chuyển con tới một trường măng non quốc tế hoàn toàn, học phí tăng gần gấp rưỡi tầm 750 đô la. Sự thay đổi này khiến vợ chồng tôi một lần nữa tranh cãi. Tôi quyết liệt quá thì anh lặng ngắt cho tới khi nhìn sự phát triển của con chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, từ đây anh đã hoàn toàn ủng hộ tôi.

Đó cũng là thời khắc tôi sinh con thứ nhì. Công việc ở nhà băng đã nghỉ. Quán ăn mở bị thua lỗ. Mỗi ngày tôi đi làm từ 7h sáng tới 9h tối thế hệ về và chỉ kịp rỉ tai với con lớn khi cháu đi ngủ. Tiền học của con thời ấy chỉ đủ đóng tháng một và luôn trong nỗi lo tháng sau lấy tiền đâu. nhì lần không có tiền, tôi đã phải tới xin hiệu trưởng cho nộp muộn.

Mọi việc chẳng tuyệt vời để mở đầu nhưng tôi quyết tâm làm cho trở thành tuyệt vời. Tất cả thời kì tôi dành cho việc kiếm tiền, dù lúc nào tôi cũng tự trách mình không dành thời kì được cho con. Có những thời khắc đơn vị vợ chồng tôi gặp khó khăn, ông xã tôi phải đi làm những việc sữa chữa vặt dù anh là một kiến trúc sư để duy trì đơn vị. Cuộc sống vô cùng chật vật. Tết phải bán cả xe để trả lương viên chức và có tiền về quê nội ăn Tết… Nhưng nghĩ tới con học trong môi trường cháu được là chính mình thì vợ chồng tôi lại có niềm tin và quyết tâm không để việc học của con bị gián đoạn.

tới gầy bỏng thứ nhì đi học, vợ chồng tôi vẫn kiên định cho con học trường quốc tế. May mắn sau đó chúng tôi nhận được nhiều hợp đồng xây dừng, thi công nội thất, công việc kinh doanh khởi sắc. Nỗi lo học phí cho con giảm dần. 

tới nay con lớn của tôi học lớp 6, con nhỏ học lớp 4. Mỗi tháng, chúng tôi phải dành khoảng 4.500 đôla cho việc học của con.  

Thật không đơn giản vượt 9 năm qua và vẫn còn 9 năm sắp tới với nhiều thử thách. bằng hữu cùng trang lứa đã sở hữu nhiều nhà cửa, đất đai, còn vợ chồng vẫn chẳng có gì nhiều trong tay, nhưng chúng tôi không thấy hối tiếc. Mục tiêu của chúng tôi không phải là nuôi con xuất sắc nhưng mà chỉ mong con luôn là chính con, một người tự do, ham mê sáng tạo và sống vì điều con ước mong.

Tôi quan niệm, cuộc sống không bao giờ là đủ. Vậy nên đừng để tới lúc tuyệt vời thế hệ dám quyết định, nhưng mà hãy cứ quyết định đi và cố vô cùng mình để làm cho nó tuyệt vời.

Anh Nguyễn Hà Lam, chồng chị Ngọc Trân san sớt thêm, trong nửa kỳ trước tiên con học trường quốc tế năm 3 tuổi, anh đã nhận ra sự không giống nhau rõ của con với các người chơi. Đó là mỗi buổi chiều anh dẫn con chơi với các gầy bỏng ở khu đu quay trước nhà, con tự tín và kể anh nghe đủ chuyện xảy ra trong lớp. Khi đi chơi với gia đình các người chơi, anh thấy con không mè nheo hay quậy phá, am tường tri thức thường thức (ví như các loài sinh vật, hiện tượng tự nhiên), không sợ nắng, sợ gió, sợ bẩn, sâu bọ. Từ đây anh tin tưởng, nhì vợ chồng cùng nỗ lực kiếm tiền cho con học trong môi trường này.

Cách đây 2 năm, dù đơn vị nội thất đang phát triển tốt, nhưng vợ chồng anh đóng cửa đơn vị, chuyển sang một mô hình kinh doanh thế hệ, thu nhập vẫn tốt và hơn thế gia đình được đi nhiều nơi, anh và vợ có nhiều thời kì dành cho con hơn.

Phan Dương ghi

Ông bố đào 8 km xuyên núi cho con tới trường

Theo tờ Guardian, suốt 2 năm qua, ngày nào ông Jalandhar Nayak, 45 tuổi, sống ở một ngôi làng hẻo lánh ở bang Odisha, Ấn Độ, cũng dành 8 tiếng đồng hồ để phá đá, mở đường xuyên núi cho con đi học.

tới nay, ông đã đào được đoạn đường dài 8 km, và dự kiến sẽ đào thêm khoảng 7 km trong 3 năm tới.

Bố một mình đào đường 8 km xuyên núi cho con tới trường

Ông bố quyết định làm việc này vì ba cậu đại trượng phu phải trèo núi nguy hiểm tới trường học ở thị trấn. Bọn trẻ ở nội trú, nhưng để có thể về thăm nhà, các con của ông phải đi bộ liên tục qua 5 ngọn núi trong suốt 3 giờ đồng hồ.

“đoạn đường tới trường bọn trẻ rất hẹp và dốc. Chúng rất hay vấp ngã vào đá nên tôi muốn làm một đoạn đường nhỏ để các con đi học đơn giản hơn”, ông Nayak cho hay.

Những nỗ lực của ông Nayak sau cuối cũng được các quan chức địa phương lưu ý khi câu chuyện đào đường được phát sóng trên một chương trình truyền hình. Hôm 9/1, một quỹ từ thiện đã yêu cầu tặng ông một khoản tiền và kêu gọi thêm người giúp ông hoàn thành đoạn đường này.

Gia đình ông Nayak là những người hiếm hoi còn sót lại của làng Gumsahi. Những người khác đã bỏ đi từ cách đây khá lâu do điều kiện đường sá kém, điều kiện sống thiếu thốn.

Mộc Miên

Lúc bị ốm tôi thế hệ thấy ở nhà hẻm phiền toái hơn ở chung cư

Dưới đây là san sớt của chị Nguyễn Thu Minh, 35 tuổi, hiện sống tại TP HCM về những trải nghiệm của mình khi sống ở chung cư và nhà đất.

Trước khi mua được nhà Sài Gòn, vợ chồng tôi đã trải qua 10 năm thuê nhà ở đây. Nhà gần nhất chúng tôi ở là một căn hộ rộng 56m2 trong một khu chung cư dân dã ở quận 7, giá thuê 6 triệu/tháng vì chủ nhà chưa thay đổi nội thất, sửa chữa gì. Chúng tôi ở nhà này khá thoải mái, được 5 năm. Tôi cũng sinh nhỏ nhắn thứ nhị khi ở đây.

Cuối năm 2016, chủ nhà muốn bán nhà, không cho thuê nữa. Vợ chồng tôi lúc này có trong tay được 1,5 tỷ (bố mẹ nhị bên cũng hứa sẽ cho vay một ít) nên quyết định sẽ đi mua nhà, không thuê nữa. Trước đây, chúng tôi cũng đã đặt mục tiêu mua nhà nhưng vì chỗ ở đang thuận tiện nên lại để dành tiền để đầu tư làm ăn.

thuở đầu, chồng tôi định lấy luôn căn nhà mình đang thuê vì phiên bản tính lười, ngại vận chuyển. Hơn nữa, bà chủ bán 1,2 tỷ, tức là mua nhà xong, chúng tôi vẫn còn 300 triệu. Chồng bảo bỏ thêm mấy trăm triệu thuê kiến trúc sư sửa chữa là có căn nhà đẹp long lanh.

Thế nhưng tôi sau những lần thủ thỉ với đồng chí – những đứa có tiền dư nên đầu tư thêm vào bất động sản – nhận thấy rõ ràng, mua nhà đất sau này bán đi có giá hơn hẳn chung cư nên muốn mua nhà đất. Cái chung cư chúng tôi đang thuê đã được sử dụng cả chục năm thì kiên cố không thể tăng giá được nữa. thời khắc đó, theo dõi giá bất động sản, chúng tôi thấy đất nền tăng giá rất nhanh còn các chung cư thì vẫn liên tục tung ra các dự án thế hệ.

Vậy là nhị vợ chồng quyết định đi mua nhà đất, dự kiến tìm nhà trong tầm 1,2 tỷ tới 2 tỷ. Chúng tôi kiếm nhà nhị tháng trời, đọc báo, lướt mạng, nhờ đồng chí, nhờ cả cò, tìm lòng vòng khắp thành phố: quận 8, quận 7, quận 4, Bình Thạnh, Gò Vấp, ra cả quận 9, Nhà Bè nhưng cũng không tìm được căn nào ưng ý. Giá nhà rất cao và tăng giá rất nhanh. Vẫn căn nhà đó, tuần trước người ta nói 1,5 tỷ, tuần sau đã đòi 1,8 tỷ.

sau cuối, chúng tôi quyết định mua một căn rộng 36,2m2 xây một trệt nhị lầu trong một hẻm nhỏ ở đường Phan Xích Long. Từ ngôi nhà này có 4 lối đi ra đường lớn, khá thuận tiện. Lối đi ngắn nhất tầm 100m. Chúng tôi mua nhà hết 1,6 tỷ, so với thị trường ngôi nhà rẻ hơn chút vì chủ nhà là người quen và đang muốn đi nước ngoài.

Chúng tôi dọn về ở trước Tết, bỏ thêm 100 triệu để sơn sửa. Vì đó là nhà của mình nên chúng tôi trông nom nó và cảm thấy hài lòng với nơi ở này. láng giềng cuối tuần thỉnh thoảng hát hò vang xóm hay mượn đường kê bàn nhậu, nhưng có gì đâu, vì thỉnh thoảng chúng tôi có tiệc, mời khách tới nhà, để tràn xe ra cửa nhà họ, họ cũng vui vẻ không nói gì.

Tuy nhiên, tháng 12 vừa rồi, tôi bị té xe máy, bị khâu 8 mũi ở bàn chân, tôi thế hệ thấy rõ sự phiền toái của nhà trong hẻm. Khi gọi taxi đi tiêm, xe không vào được tới nhà, chồng tôi phải cõng ra đầu ngõ. Tôi có việc muốn đi, gọi xe công nghệ, họ không tìm được nhà vì đường oằn èo, bắt tôi tự lê ra đầu hẻm. Tôi gọi gas, gọi nước, gọi hàng trực tuyến… người giao hàng đều không tìm thấy nhà tôi vì hẻm oằn èo, bắt phải ra đầu đường lớn nhận hàng hoặc dẫn vào. Nếu có chồng hoặc con lớn (học lớp 5) ở nhà thì tôi còn mua được hàng, còn không thì tôi khoanh tay, tôi không thể nhảy lò cò cả 100m. Tôi muốn mua thêm thuốc, muốn mua đồ tiêu sử dụng cho gia đình, muốn mua thức ăn, ngày trước, tôi chỉ cần viết vào giấy, con tôi sẽ xuống siêu thị dưới sân chung cư mua toàn vẹn. Bây giờ, tôi đành chờ chồng đi làm về, không dám sai con đi mua bán gì vì đi chợ cóc ở bên kia đường lớn, tôi không dám để con sang đường.

Ở trong nhà, tôi cứ quanh quẩn tầng dưới, nhìn nhị đứa con leo lên trèo xuống cái cầu thang khá dốc rồi trốn mẹ tinh nghịch trên tầng nhưng mà không sao phạt được chúng. Nhiều lúc, tôi có việc muốn nhờ, nhưng mà chồng con ở trên lầu, tôi gọi không được, lại phải lấy laptop ra gọi.

Đúng là tới lúc ốm, tôi thế hệ thấy ở nhà hẻm phiền toái hơn ở chung cư thế nào. Trong lúc nghỉ dưỡng chẳng làm gì, tôi lại lẩn thẩn nghĩ, nhà mình chỉ để ở chứ không để kinh doanh, nó hoàn toàn không đẻ ra tiền cho mình, như các chuyên gia vẫn gọi nó chỉ là tiêu sản, thì vì sao mình lại không tiêu sử dụng thông minh, để được hưởng lợi nhiều nhất từ nó, để cuộc sống được thoải mái nhất trong điều kiện có thể của mình.

Ông Nguyễn Tiến Dũng, giám đốc một đơn vị môi giới và dịch vụ bất động sản tại TP HCM nhận xét, nhiều người không thích mua chung cư, chỉ mua nhà đất vì nghĩ rằng nhà đất thế hệ là của mình, có thể ở mãi mãi, chung cư là của chung, sau này cũ quá sẽ bị di dời. Thực ra là một suy nghĩ sai trái. Vì nếu có dự án trên địa bàn, thì chung cư hay nhà đất đều có thể buộc phải di dời vì sự phát triển của thành phố.

Theo ông Dũng, nếu cùng một mức tiền, mua chung cư, game thủ có thể mua được ở vị trí trung tâm và tiện đi lại hơn, đường vào rộng rãi. Ở chung cư cũng có nhiều tiện ích hơn, các dịch vụ như siêu thị, nhà thuốc, khu vui chơi sát quanh nhà. Sàn chung cư là một mặt phẳng nên tiện trông coi, chăm sóc người ốm, con cái, người già…

Tuy nhiên, cùng tầm tiền, mua nhà trong hẻm có thể có tổng diện tích sử dụng lớn hơn chung cư, vì game thủ có thể chồng tầng lên. Ví dụ 36m2 x 3 tầng = 108m2 còn chung cư được khoảng 70m2. không giống nhau, giá nhà đất thường tăng theo thời kì hoặc giữ giá tốt hơn chung cư. Như trong con sốt bất động sản vừa qua, nhiều trường hợp đất tăng 200-300% nhưng chung cư tăng rất ít.

Vì thế, tùy mục tiêu đầu tư hay sử dụng, game thủ có thể mua chung cư hoặc nhà đất cho thích hợp với nhu cầu của mình và gia đình.

Hoàng Anh (ghi)

Thịt kho trứng thơm cay, ăn mãi vẫn thèm

Dưới đây là công thức chế biến thịt kho trứng – món ăn thân thuộc của người dân Nam Bộ theo hướng dẫn của chị Đoàn Thu Thủy, top 3 Vua đầu bếp Việt 2014, tác giả của nhì cuốn sách dạy nấu bếp.

Ảnh: Bếp nhà xứ Quảng

Ảnh: Bếp nhà xứ Quảng

vật liệu cho 6 người ăn:

1kg thịt ba rọi (ba chỉ) rút sườn, 6 quả trứng vịt.

1 quả (hoặc 500ml nước) dừa tươi.

2 quả ớt sừng, 1 quả chanh, 1 củ tỏi, 5 củ hành tím.

1 muỗng canh muối hạt, 2 muỗng canh đường vàng, 2 muỗng canh nước mắm.

Sơ chế:

Trứng vịt luộc chín, để nguội, bóc vỏ.

Thịt cắt làm 6 miếng, rửa cùng với nước có pha chanh cho sạch sẽ, vớt ra, để ráo.

Ướp đường vào thịt, để nơi thoáng hoặc ngăn mát tủ lạnh khoảng 2 tới 3 giờ cho mỡ trong. song song ướp thịt với ớt và hành tỏi. Ớt bỏ hạt, giã với muối cho ra màu đẹp, ướp vào thịt khoảng 2 giờ cho thấm. Hành, tỏi giã nhuyễn vắt lấy nước ướp chung với thịt.

Chế biến:

Cho nước dừa vào nồi, cho thịt đã ướp vào kho với lửa vừa cùng với xác hành tỏi.

Kho tới khi sôi thì hớt bọt, đậy miếng lá chuối hay giấy trắng lên mồm nồi, bật nhỏ lửa, kho liu riu khoảng 30 phút thì cho trứng vào kho cùng tới khi thịt mềm.

Lưu ý:

Khi kho, xác hành tỏi cho riêng vào túi để không bị lợn cợn.

Có thể kho một nồi lớn khoảng 3-5 kg thịt. Khi món ăn hoàn thành, chia ra hộp cho vào ngăn đông để dành sử dụng dần. Thịt kho nhiều sẽ ngon hơn.

Hoàng Anh

Nên làm gì khi con hiểu bài nhưng không tập trung học?

Không phải là tí xíu xíu không hiểu bài, nhưng mà vấn đề là tí xíu xíu tinh nghịch và quá hiếu động, không tập trung học. Vì thế, tí xíu xíu thường sai ở những bài đơn giản, nhưng nhiều bài nâng cao một tí, tí xíu xíu lại làm được. Trong lớp, tí xíu xíu cũng không để ý nghe giảng, hay rỉ tai và làm việc riêng, dù thầy giáo đã cho ngồi bàn đầu. Chúng tôi đã làm đủ mọi cách nhưng thật sự không có tác dụng gì. tí xíu xíu chỉ nghe lời lúc mẹ nói, sau rồi đâu lại vào đấy. Tôi đang rất thất vọng trong cách dạy con. (Hoa)

Ảnh: Gemlearning.com

Ảnh: Gemlearning.com

Trả lời

Theo tôi, có nhì vấn đề cần quan tâm ở đây. Thứ nhất, người chơi chưa thực sự hiểu về tâm sinh lý của con. Các con đang ở lứa tuổi hiếu động và tìm hiểu. Việc yêu cầu ngồi nguyên một chỗ sẽ khiến con khó chịu.

Thứ nhì, người chơi đã không để ý lắm tới thời kì biểu của con. Nếu con đi học bán trú, từ sáng tới chiều đều ngồi tại chỗ, thì việc dư thừa năng lượng sẽ khiến con càng thêm hiếu động. Ngoài ra, những đồ té được người chơi bồi dưỡng cho con cũng sẽ là nguyên nhân khiến con thừa năng lượng và cần giải tỏa.

Khi đó, con sẽ cảm thấy rất bức bối chân tay. Vì vậy, cho dù người chơi la mắng hay sử dụng các giải pháp phạt con thì con vẫn sẽ chẳng ngơi chân ngơi tay.

Việc cần làm bây giờ là người chơi nên cho con tập dượt thể thao và xây dựng thời kì biểu hoạt động cho con thật cụ thể và rõ ràng. Con cần xả bớt năng lượng đi để đỡ bức bối. Nếu có thể, hãy cho con tập dượt thể thao chừng 2h trong ngày. Buổi tối nên là thời kì hoạt động vui chơi thay vì ngồi nguyên một chỗ học bài.

Con cũng nên được đi ngủ sớm để buổi sáng dậy có thời kì tập thể dục trước khi tới lớp. Ngoài ra, chơi cát, hoặc chơi gạo cũng sẽ giúp con tăng kỹ năng tập trung. Con cũng cần cách ly tuyệt đối với các vũ trang điện tử, những vật dụng có thể gây hại tới tâm sinh lý của trẻ.

Tôi hi vọng người chơi sẽ giải quyết được vấn đề khó khăn nói trên để giúp con vào lớp học với tư thế thoải mái và kỹ năng tiếp thu bài học tốt nhất.

Tiến sĩ Vũ Thu Hương
Giảng viên Khoa Giáo dục Tiểu học – Đại học Sư phạm Hà Nội

Tưởng có tiệc sinh nhật, cô gái bất thần khi được cưới trong đêm

Cô dâu Nicole Rios bị bệnh lupus – tình trạng rối loạn hệ miễn nhiễm và rất dễ nặng lên khi bị căng thẳng.

Biết rõ điều này, chú rể Danny Rios đã dành 5 tháng để lặng lẽ sẵn sàng cho việc cầu hôn lẫn đám cưới diễn ra trong vòng chưa đầy nhì tiếng.

Biểu cảm ngạc nhiên của Nicole khi vừa từ sân bay về và thấy nhà đầy nến cùng tất cả game thủ thân, gia đình mình ở đó. 

Biểu cảm ngạc nhiên của Nicole khi vừa từ sân bay về và thấy nhà đầy nến cùng tất cả game thủ thân, gia đình mình ở đó. 

Anh chàng New York đã nảy ra ý tưởng này hồi tháng 8. “Nicole từng nói cô ấy muốn có nhiều người chứng kiến bữa tiệc đính ước và sau đó khiến họ ngạc nhiên với một đám cưới nên tôi biết cô ấy sẽ đồng ý với kế hoạch này”, anh nói.

Anh tự chọn nhẫn đính ước lẫn nhẫn cưới và nhờ mẹ Nicole giúp chọn váy cho cô dâu và giữ kín đáo mọi việc. Khi anh và Nicole đi du lịch ngay trước hôn lễ, bố mẹ anh tới nhà nhì người và thực hiện theo các hướng dẫn đàn ông đã ghi ra để trang trí cho đám cưới.

Nicole tràn ngập hạnh phúc trong giây phút Danny quỳ gối đưa nhẫn cầu hôn. 

Nicole tràn ngập hạnh phúc trong giây phút Danny quỳ gối đưa nhẫn cầu hôn. 

Hôm 8/12, khi từ sân bay về nhà và thấy sân sau được trang trí đầy nến, Nicole ngỡ đó là bữa tiệc sinh nhật bất thần dành cho mình.

Nhưng chỉ vài phút sau, Danny Rios quỳ gối và cầu hôn cô trước mặt người thân và game thủ hữu – những người đã bay tới từ khắp giang sơn theo lời mời của anh.

Sau khi Nicole nói đồng ý, cô lại ngạc nhiên một lần nữa khi Danny thanh minh: “Em biết anh yêu em nhiều thế nào và nếu em muốn, đôi ta sẽ tổ chức đám cưới ngay đêm nay. Tất cả game thủ thân và gia đình đều đang ở đây”. “Anh ấy chỉ tôi nhìn sang xem và trước mắt tôi, váy cưới cùng bộ vest đã treo ở đó”, Nicole kể với Abcnews.

Chưa đầy nhì tiếng sau khi đính ước, Danny và Nicole Rios đã trở thành vợ chồng trong buổi hôn lễ do chính bố của chú rể làm chủ hôn.

Đám cưới thực sự y như tôi mong ước. Tôi không thể hình dung được có cách nào tuyệt vời hơn, cô dâu thổ lộ. 

“Đám cưới thực sự y như tôi mong ước. Tôi không thể hình dung được có cách nào tuyệt vời hơn”, cô dâu thổ lộ. 

Cả Danny và Nicole đều san sẻ trên mạng xã hội về đêm không giống nhau này và hy vọng đám cưới gây thu hút của họ cũng sẽ lôi kéo được nhiều để ý về căn bệnh lupus. 

“Tôi muốn bất kỳ ai có bệnh này biết rằng họ vẫn có thời cơ tìm thấy hạnh phúc. Nó ở ngoài kia, vì vậy đừng ngừng tìm kiếm”, chú rể Danny thanh minh. 

Vương Linh

thảm kịch khi con một tuổi chạy theo xe ôtô của mẹ

nhỏ nhắn Cai và mẹ Tralyn Crosby - Ảnh: FB nhân vật

nhỏ nhắn Cai và mẹ Tralyn Crosby – Ảnh: FB nhân vật

Sự việc xảy ra tối ngày 3/1 vừa qua tại thành phố Thibodaux, bang Louisiana, Mỹ. Theo International Business Times, khi chị Tralyn Crosby, 35 tuổi đang nỗ lực quay đầu xe khỏi nhà mình để chạy ra đường, thì bất thần nhỏ nhắn Cai – cậu nam nhi một tuổi của chị chạy theo và bị xe ô tô của mẹ đâm phải. Ngay ngay tức khắc, Cai được đưa vào bệnh viện Ochsner St. Anne để cấp cứu nhưng cậu nhỏ nhắn đã tử vong. Cảnh sát địa phương tới ghi nhận vụ việc và tin rằng Cai đã chạy ra ngoài nhưng người mẹ không hề hay biết nên thế hệ dẫn tới tình trạng này.

Cảnh sát trưởng khu vực cho biết người mẹ hoàn toàn vô tình. san sẻ với truyền thông, ông nói thêm: “Đây là một thảm kịch kinh khủng cho gia đình cũng như cho tập thể. Tôi thành tâm nguyện cầu cho gia đình, hy vọng họ có thể tìm thấy sự bình yên trong thời khắc khó khăn này”.

Một thông tin khác cho biết, lúc tai nạn xảy ra, nhì nam nhi và người chồng của Tralyn đang ở trong nhà, tất cả đều không hề hay biết chuyện Cai chạy theo mẹ.

Kim Kim

Cặp song sinh bỗng nhiên dưng nổi tiếng vì khác xa nhau

nhị ốm bỏng 7 tháng tuổi khác màu da trở thành “ngôi sao Instagram” sau khi mẹ các ốm bỏng đăng bức ảnh các con trên mạng.

nhị ốm bỏng song sinh khác màu da Isabella và Gabriella Shipley. Ảnh: Instagram.

nhị ốm bỏng song sinh khác màu da Isabella và Gabriella Shipley. Ảnh: Instagram.

Isabella và Gabriella Shipley là nhị chị em sinh đôi nhưng không mấy ai nhận ra điều này khi thế hệ nhìn thấy các cô ốm bỏng. Mặc dù có chung nhiều đặc điểm trên khuôn mặt như đôi mắt to tròn như búp bê, chiếc mồm chúm chím dễ thương, một ốm bỏng có nước da sẫm của mẹ, ốm bỏng kia hưởng gene di truyền làn da sáng của bố. 

“Chúng tôi nhận được rất nhiều lời bình luận trên mạng dành cho các con”, mẹ nhị ốm bỏng, chị Clementine Shipley nói với Essence.

Cả nhị ốm bỏng đều có khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương. Ảnh: Instagram.

Cả nhị ốm bỏng đều có khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương. Ảnh: Instagram.

Tài khoản mạng của bà mẹ này sau vài tháng đã thu hút hơn 30.000 lượt người theo dõi.

Các chuyên gia ước tính tỷ trọng cặp vợ chồng không cùng chủng tộc có con sinh đôi khác nhau màu da trên trái đất hiện nay là 1 trên 500.

Vương Linh