Thẻ lưu trữ: con cái

Sức mạnh đổi đời của cô chủ phòng trà bị chồng ruồng bỏ

Từng chấp nhận ly hôn tay trắng để được nuôi con, chị Kiều Lệ đã xây lại đời mình và có được hạnh phúc bên người đàn ông tốt. 

Nhìn bà chủ xinh đẹp, tươi rói của phòng trà nghệ sĩ ở TP Quy Nhơn (Bình Định) Nguyễn Thị Kiều Lệ, ít ai biết chị từng là người vợ bị phụ bạc, người đen nhẻm, quần áo xộc xệch, đi rửa bát thuê từ sáng tới tối, thậm chí cắm cả chiếc xe cà tàng để lo cơm áo cho con.

Bài viết dưới đây là chia sẻ của chị về những bài học cuộc sống sau thất bại của cuộc hôn nhân đầu tiên và đón nhận hạnh phúc mới với người đàn ông ngoại quốc có sự đồng điệu tâm hồn và giúp chị làm lại cuộc đời:

Cuộc sống hiện tại của tôi có thể được coi là viên mãn: Có một gia đình hạnh phúc với người chồng biết trân trọng và yêu thương mình, các con đều khỏe mạnh, thành công trong học vấn, tôi được làm điều mình đam mê là ca hát, dạy thanh nhạc và có thể bao bọc kinh tế cho người thân. Thế nhưng, nhiều đêm tỉnh dậy, tôi phải nhéo tay thật đau để biết mọi thứ mình đang có là thật chứ không phải chỉ là một giấc mơ.

Nhìn hình ảnh mình tràn đầy tự tin, rạng rỡ, với những bộ cánh xinh đẹp trong gương, tôi vẫn thấy đâu đó cô Kiều Lệ của hơn 10 năm trước nhem nhuốc, gầy đen với chiếc quần vải xoa lò xo nhăn nhúm. 

Tôi sinh năm 1974 trong một gia đình khá giả. Từ lúc tôi học lớp 2, thấy con yêu ca hát, cha tôi đã thuê riêng thầy dạy nhạc về kèm suốt mấy năm. Thế nhưng sau đó, công việc làm ăn không thuận lợi, kinh tế gia đình sa sút, tôi phải bỏ học khi mới hết cấp 3 và lo đi kiếm sống, thỉnh thoảng vẫn đi hát, thi thố văn nghệ.

Năm 19 tuổi, tôi gặp và yêu người chồng đầu tiên. Dù bị gia đình ngăn cấm, tôi vẫn quyết tâm lấy anh, với suy nghĩ chỉ cần tình yêu là đủ vun đắp một mái ấm. Lấy chồng rồi, nghề hát không đủ chăm lo cho gia đình, tôi lao vào công việc buôn bán. Tôi làm bất kể ngày đêm, nghĩ rằng “gái có công chồng chẳng phụ”. Thế nhưng, có lẽ cũng vì mải lo làm ăn, rồi lo cho chồng, chăm con đến mức quên cả chăm sóc bản thân, tôi ngày càng tiều tụy, nhem nhuốc nên bị chồng chê xấu. Anh đã có người phụ nữ khác.

Nghĩ lại, tôi cũng chẳng trách chồng. Giữa hình ảnh bà vợ gầy đen, quần áo xác xơ với một cô gái thơm tho, ăn trắng mặc trơn, đàn ông chẳng khó đưa ra lựa chọn. Cùng lúc ấy, tôi liên tiếp gặp thất bại trong việc làm ăn. Chồng đòi ly hôn, tôi cố tìm mọi cách níu giữ nhưng cũng chẳng được. 

suc-manh-doi-doi-cua-co-chu-phong-tra-bi-chong-ruong-bo

Chị Kiều Lệ trong một chương trình ca nhạc của riêng mình. 

Tôi nhớ khi gặp lại một năm sau đó, tôi vẫn nài nỉ “anh đừng bỏ em, để em gây dựng lại mọi thứ rồi anh về với em và con nhé”. Cái suy nghĩ “phải giữ cha cho các con, phải nhẫn nhịn và hy sinh hết thảy để giữ gia đình trọn vẹn” đã khiến tôi quên cả việc trân trọng bản thân và chấp nhận để người khác chà đạp.  

Suốt 13 năm làm vợ, tôi đã phải chịu không ít trận đòn, thậm chí còn bị sảy thai. Chính từ những lần mất con đó, hai đứa con trai sau này với tôi như nguồn sống, không gì có thể đánh đổi. Tôi đã chấp nhận ra đi tay trắng để được quyền nuôi con sau ly hôn. 

Ly dị rồi, tôi suy sụp, thảm hại, như người tuột dốc không phanh. Công việc kinh doanh đổ bể hết, tôi dắt hai con trai, đứa lớn 9 tuổi, đứa nhỏ 8 tuổi về khu ổ chuột ở phường Hải Cảng, Quy Nhơn ở nhờ trong căn nhà nhỏ xíu của chị gái, tìm việc làm thuê lấy tiền trang trải. Hôm ra đi, ba mẹ con không một xu trong túi, phải lê bộ suốt 7 km.

Có khoảng thời gian, không xoay nổi tiền học cho con, tôi trở lại căn nhà bề thế nơi gia đình mình từng sống để xin chồng cũ giúp. Thấy cửa mở, tôi mừng quá chạy thẳng vào trong. Gặp chồng, tôi vừa mừng, vừa khúm núm nói: “Anh à, em cố lắm vẫn chỉ đủ nuôi mình và lo cái ăn cái mặc cho con. Mấy tháng nay hai đứa đi học mà chưa có tiền đóng, anh thương con, cho em ít tiền về đóng học cho tụi nhỏ”. Anh tỉnh bơ: “Nhà không phải vô chủ mà ra vào tự do”. Nghĩ thôi vì con, tôi hạ mình quay ra cổng, khép cửa lại rồi gõ và chỉ dám vào khi nghe anh nói: “Vô đi!” rồi tua lại câu xin tiền và nghe anh ném cho một câu cay đắng: “Tôi không có tiền cho cô đâu. Cô về đi và nhớ là đến nhà ai phải gõ cửa xin phép đó”. Tôi quay về mà đầu óc quay cuồng.

Sau bận đó, tôi không bao giờ nghĩ tới việc dám nhờ chồng cũ trợ giúp gì nữa. Ngày nào cũng như ngày nào, cứ 2h sáng là tôi xuống cảng cá bào đá cho tàu bè, sau đó đi rửa ly bát thuê cả ngày, chật vật kiếm từng cắc nuôi con. Có những đêm trời mưa, ba mẹ con co ro, ướt sũng trong căn phòng chật bị dột, tôi đã nghĩ tới cái chết để kết thúc tất cả những nỗi thống khổ này. Nhưng nhìn con, tôi lại nghĩ “sao người khác sống được mình không sống được?” và lại nhắc bản thân phải tiếp tục chiến đấu.

Trong thời gian đi rửa ly bát thuê tại một quán bar, niềm đam mê ca hát ngày nào lại trỗi dậy. Tôi xin đi học bổ túc ban đêm, học hát. Rồi một người biết hoàn cảnh, đã thương tình cho tôi cơ hội được hát tại quán bar đó. Cũng trong thời gian đi hát đó, năm 2004, tôi quen một người đàn ông quốc tịch New Zealand đang sống và làm việc tại Việt Nam tên Brian. Anh hay tới quán đó và nói là thích tiếng hát của tôi dù không hiểu lời. Khi đó, thấy Brian có vẻ muốn kết thân với mình, tôi rất cảnh giác, sợ bị lừa.

Sau ly hôn, tôi rất ngại gặp gỡ nam giới, cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình có người khác. Hồi ấy, tôi cũng đâu biết nói gì ngoài “Hello”, “Goodbye”. Nhưng rồi anh ấy rất kiên nhẫn, cứ âm thầm hỏi han, quan tâm. Anh tìm tới nơi tôi ở và đã khóc khi thấy căn phòng 3 mẹ con tôi sống chung với chuột và gián. Thời gian đó, tôi đi làm quần quật suốt ngày, tối lại bận chăm con nên có khi 1-2h sáng Brian mới dám nhắn tin. Tôi đọc tin nhắn không hiểu gì, lại chuyển cho một bạn ca sĩ dịch giúp, rồi lại thông qua người đó nhắn điều mình muốn. Cứ như vậy suốt mấy tháng liền thì tôi quyết tâm mua sách về tự học ngoại ngữ, với sự kèm thêm của Brian. Chúng tôi tâm sự với nhau nhiều hơn và ngày càng tìm được sự đồng điệu về tâm hồn dù cách nhau tới 20 tuổi.

Anh ấy theo đuổi tôi suốt 4 năm mới nhận được cái gật đầu đồng ý làm bạn gái. Nhưng mãi tới năm 2011, chúng tôi mới chính thức nên vợ nên chồng, sau khi vượt qua rào cản cuối cùng là sự phản đối quyết liệt từ hai bên gia đình và cả hai đứa con tôi. Các cháu luôn sợ mẹ bị lừa bán ra nước ngoài và sau này, khi đã chấp nhận anh rồi, cả hai đứa đều bắt Brian hứa là không bao giờ được đánh mẹ chúng.

Brian thực sự như ngọn gió nâng đỡ cánh diều tôi bay lên. Tôi bắt đầu lại trở lại việc kinh doanh bất động sản và nhanh chóng gặt hái được thành công. Sau đó, tôi mở phòng trà, khởi động phong trào hát cho nhau nghe, mời các nghệ sĩ về biểu diễn phục vụ công chúng Quy Nhơn rồi tham gia dạy thanh nhạc cho cả người lớn và trẻ em…

suc-manh-doi-doi-cua-co-chu-phong-tra-bi-chong-ruong-bo-1

Chị Kiều Lệ và chồng, anh Brian, người New Zealand. 

Anh ấy luôn tôn trọng vợ và hỗ trợ tôi về mọi mặt. Anh cũng không ngại vào bếp nấu ăn khi tôi vì công việc thường xuyên vắng nhà. Hiện các con đều đã trưởng thành, cậu lớn đang học Đại học Quy Nhơn và giúp mẹ quản lý phòng trà, còn cậu út du học tại New Zealand nên chúng tôi trở lại cuộc sống vợ chồng son. Cứ cuối tuần là cả hai lại cùng nhau đi du lịch hay dậy sớm chạy bộ quanh bờ biển. 

Chính tình yêu và cách đối đãi của Brian đã dạy tôi biết rằng phụ nữ cần được trân trọng và phải tự trân trọng bản thân. Anh luôn muốn tôi vui và cố gắng tạo những điều bất ngờ nho nhỏ trong cuộc sống như đặt một bông hồng đỏ thắm bên gối trước khi vợ thức dậy và thì thầm chúc mừng yêu thương vào ngày 8/3… Anh cũng ân cần quan tâm đến các con tôi như một người cha thực sự. Đáp lại, các cháu cũng rất yêu quý anh và hầu như có bất cứ chuyện gì cũng tâm sự với “ba Brian”. 

Trải qua bão giông và cay đắng từ cuộc hôn nhân đầu, nếm trải những ngọt ngào hạnh phúc khi đến với người đàn ông sau, tôi ngày thấm thía bài học: phụ nữ phải biết làm đẹp, yêu bản thân. Đừng nghĩ cứ chăm lo cho chồng thì sẽ được chồng thương. Hình ảnh người đàn bà đầu bù tóc rối, quần áo nhếch nhác chẳng có gì hấp dẫn, dù bạn có nai lưng ra phục vụ cho chồng cỡ nào hay kiếm ra nhiều tiền ra sao. Cái đẹp không chỉ ở vẻ bên ngoài, nó còn là sức hút từ sự tự tin và những phẩm chất bên trong của bạn nữa. Bạn có yêu bản thân thì mới làm cho mình vui, mới lan tỏa sự yêu đời và khiến người khác yêu mình.

Kiều Lệ

Chiếc hộp trên sa mạc nắm giữ mọi bí mật về bạn

Đây là một bài trắc nghiệm tâm lý của người Nhật Bản. Chỉ mất 5 phút bạn sẽ biết được mình có phải là người vững vàng trong cuộc sống, và những áp lực hiện tại.

Bài trắc nghiệm này có trong cuốn sách “Secrets of the Cube”. Chỉ mất khoảng 5 phút, bạn sẽ biết chính xác nhiều vấn đề: bạn có phải là  người vững vàng trong cuộc sống, bạn bè có thể trông cậy ở bạn, hiện tại bạn có gặp nhiều áp lực trong cuộc sống… theo Simonarich.

Để làm bài trắc nghiệm này, hãy chuẩn bị một tờ giấy, ngồi ở một nơi yên tĩnh. Hãy viết ra những gì bạn tưởng tượng được.

chiec-hop-tren-sa-mac-nam-giu-moi-bi-mat-ve-ban

Đây gọi là bài trắc nghiệm hình lập phương.

1. Đầu tiên hãy hình dung bạn đang đi trên sa mạc và nhìn thấy một khối lập phương?

– Nó to chừng nào?

– Nó có màu gì? Bạn nghĩ gì về màu sắc đó?

– Nó cách bạn bao xa?

– Nó làm từ chất liệu gì? Bạn có thể nhìn thấy bên trong nó có gì không?

– Khối lập phương đó to thế nào với sa mạc? 

2. Và rồi có một cái thang. Bạn tưởng tượng theo hướng sau?

– Cái thang đó có dựa vào khối lập phương không?

– Cái thang màu gì? Được làm bằng chất liệu gì?

– Khoảng cách giữa cái thang và khối lập phương?

3. Bạn lại nhìn thấy một con ngựa? Hãy hình dung:

– Khoảng cách giữa khối lập phương và con ngựa?

– Con ngựa màu gì? Đang đứng im hay di chuyển?

– Nó có bị buộc không? Có yên cương không?

4. Những bông hoa xuất hiện? Bạn nhìn thấy?

– Hoa rộng mênh mông hay chỉ lác đác?

– Hoa có màu gì?

– Bạn cảm thấy thế nào về những bông hoa đó?

5. Đột nhiên xuất hiện một cơn bão? 

– Cơn bão cách khối lập phương, bậc thang, ngựa và hoa bao xa?

– Bạn có sợ nó không?

Giải mã những điều bạn hình dung ra

Đầu tiên: Khối lập phương

con-ngua

Xem thêm video: Bài trắc nghiệm khối lập phương nói tất cả về bạn

Bảo Nhiên

Chàng trai nghị lực vượt lên tai họa trời giáng để cưới cô gái xinh đẹp

Thầm yêu cô gái xinh đẹp quê Bắc Giang nhưng Hòa không dám ngỏ lời vì khuôn mặt bị gas tàn phá. Cho đến một ngày anh được tỏ tình ngược.

Chuyện tình của chàng trai bị bỏng nặng toàn thân trên 90% Phan Văn Hòa với cô gái người Bắc Giang xinh xắn Giáp Thị Huế là minh chứng cho thấy sức mạnh của tình yêu có thể xóa nhòa mọi định kiến. Đôi vợ chồng trẻ đang sống hạnh phúc tại một ngôi nhà nhỏ ở thị trấn Nghèn (huyện Can Lộc, Hà Tĩnh).

tinh-yeu-co-tich-cua-co-gai-xinh-dep-voi-chang-trai-bong-toan-than-1

Hình ảnh của Hòa thuở mới tốt nghiệp Đại học. Ảnh: NVCC.

Tốt nghiệp Đại học Bách khoa Hà Nội chuyên ngành tự động hóa với tấm bằng loại khá hơn 10 năm trước, Phan Văn Hòa (hiện 35 tuổi) khi đó là một chàng trai có khuôn mặt thư sinh, đầy hoài bão. Ra trường, anh xin vào làm việc ở một công ty xây dựng tại Hà Nội và có tình yêu đẹp với cô sinh viên người Thái Nguyên.

Tình yêu, sự nghiệp vừa chớm nở cũng là lúc tai họa ập tới. Trong một lần tới xóm trọ người yêu chơi, anh không may gặp một vụ cháy nổ bình gas. Lao vào đám cháy cứu người yêu bất thành, Hòa tỉnh dậy tại bệnh viện sau nhiều ngày hôn mê và đón nhận tin bạn gái đã qua đời do bị thương tích quá nặng, trong sự đau đớn đến tê tái cõi lòng. Tai nạn khiến Hòa bị bỏng nặng toàn thân tới 90%, mọi sinh hoạt, đi lại đều khó khăn. Anh đã phải gác lại công việc, rời thủ đô về quê điều trị.

Sau hơn hai năm chữa trị, Hòa đã cơ bản hồi phục sức khỏe, tuy nhiên di chứng từ trận bỏng khiến tay chân anh sần sùi, khuôn mặt không lành lặn với nhiều nếp nhăn. Mẹ mất sớm, Hòa được bố, chị gái và em trai chăm sóc. Không thể theo đuổi công việc đúng chuyên ngành, anh ở lại quê làm đủ nghề để kiếm sống như đi gia sư, chạy xe ôm, mở tiệm sách cũ, và sau đó khi có vốn thì mở một tiệm sửa chữa, kinh doanh điện thoại.

tinh-yeu-co-tich-cua-co-gai-xinh-dep-voi-chang-trai-bong-toan-than

Cặp vợ chồng trẻ Hòa – Huế nở nụ cười hạnh phúc sau khi trải qua nhiều thử thách. Ảnh: Đức Hùng.

Những sóng gió đầu đời không làm chàng trai trẻ gục ngã, anh luôn tâm niệm phải nỗ lực cố gắng từng ngày. Sau tình yêu đầu với người bạn gái quá cố, Hòa cũng trải qua thêm một mối tình nữa song không đạt kết quả. Năm 2014, Hòa quen cô gái tên Huế (23 tuổi, quê Bắc Giang) qua mạng xã hội. Ban đầu, chỉ là những câu chào hỏi xã giao, tuy nhiên lâu dần hai tâm hồn đã đồng điệu.

“Khi mới làm quen, mình nói rõ tất cả cho Huế hiểu về tình trạng hiện tại của bản thân. Lúc đó cô ấy không nói gì, vẫn luôn hàng ngày nói chuyện, tâm sự bình thường”, Hòa kể. Sau vài tháng hai người quyết định hẹn gặp nhau trong đêm Noel tháng 12/2014 ở Hà Nội, thời điểm đó Huế đang là sinh viên một trường Cao đẳng.

Về phần Huế, cô gái tâm sự khi gặp Hòa, cứ nghĩ là anh già lắm, nhưng không ngờ vẫn rất trẻ. “Lúc đầu em cũng ít nói chuyện, vì sợ nảy sinh tình cảm, nhưng không ngờ không tránh được…”, cô gái có nụ cười duyên chia sẻ.

Một năm sau khi quen biết, chính cô đã chủ động tỏ tình trước. Quá bất ngờ, người đàn ông 35 tuổi không dám tin đó là sự thật. Từ lâu anh đã thích Huế trong thầm lặng, nhưng nào dám ngỏ lời, bởi anh ý thức được tình trạng hiện tại của mình. Với một cô gái hiền lành, xinh đẹp như Huế sẽ không thiếu sự lựa chọn. “Lúc đó mình cứ nghĩ Huế nói đùa”, Hòa cho hay.

Từ ngày rụt rè nhận lời yêu, những cuộc trò chuyện của hai người chủ yếu là qua mạng xã hội và điện thoại. Thỉnh thoảng gặp nhau, Hòa thường tặng bạn gái những món quà như nơ cài tóc, chiếc lược… “Anh ấy nhìn thế thôi, nhưng xì-teen lắm, nói chuyện vui tính, nhiều khi như trẻ con. Ở bên anh ấy em thấy rất an tâm, được che chở”, Huế nói.

Đầu năm 2016, khi thực sự hiểu nhau, Hòa và Huế quyết định kết hôn. Cô trình bày với gia đình chuyện mình sẽ nghỉ việc làm thu ngân ở TP Bắc Giang để về làm dâu Hà Tĩnh. Nghe con gái nói, bố mẹ Huế phản đối kịch liệt, phần vì quá xa, phần vì chưa thực sự hiểu về con rể tương lai, chưa kể đến ngoại hình của anh.

Hòa tâm sự khi bị gia đình Huế phản đối anh không buồn, mà còn rất thấu hiểu cho nỗi lòng của đấng sinh thành. “Làm cha mẹ, khi con mình lấy một người mang di chứng trên cơ thể thì họ ngăn cản cũng là một điều đúng”. Mùng 2 Tết vừa qua, anh ra Bắc để tới gặp bố mẹ Huế, nhưng bị ngăn cản không cho gặp, nên cả hai đành đi loanh quanh TP Bắc Giang rồi về.

tinh-yeu-co-tich-cua-co-gai-xinh-dep-voi-chang-trai-bong-toan-than-2

Ảnh cưới của đôi uyên ương. Ảnh: NVCC.

Về phần Huế, cô dành một tình yêu mãnh liệt cho Hòa. Nhiều lúc gia đình không cho đi, cô vẫn trốn bắt xe vượt hàng trăm km vào Hà Tĩnh thăm người yêu. Sau rất nhiều lần ngăn cản, thấy đôi trẻ yêu nhau thắm thiết, gia đình Huế đã chiều lòng để con gái lên xe hoa về nhà chồng.

Ngày 6/3 vừa qua là một ngày thực sự ý nghĩa đối với họ, vượt qua bao sóng gió, cả hai đã được nở một nụ cười mãn nguyện trong ngày hạnh phúc. Sau đám cưới, Huế cùng hỗ trợ chồng làm công việc sửa chữa, kinh doanh một cửa hàng điện thoại ở thị trấn Can Lộc. Hòa cho hay cửa hàng làm ăn khá tốt, đủ trang trải sinh hoạt cho gia đình.

“Mình không có dự định gì sâu xa, cuộc sống là những chuỗi ngày dài đầy vận động, do đó phải cố gắng từng bước một. Chúng mình sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách, nuôi dưỡng con cái”, vợ chồng họ nắm chặt tay, nhìn nhau mỉm cười quyết tâm.

Đức Hùng

Vua đầu bếp gợi ý 3 món ăn sáng lạ miệng

Với các nguyên liệu đơn giản, chị em chỉ mất vài phút chuẩn bị món phở xào tôm gà, bún thịt bò xào, hủ tiếu trộn thết đãi cả gia đình.

Quán quân “Vua đầu bếp” mùa đầu tiên Ngô Thanh Hòa thường tận tay chuẩn bị bữa sáng để cả gia đình được quây quần bên nhau. Món ăn không chỉ nhiều dinh dưỡng mà còn phải lạ miệng, khiến bữa sáng trở thành sợi dây gắn kết yêu thương, kết nối các thành viên trong cuộc sống bận rộn ngày nay.

Dưới đây là một số gợi ý của anh cho các bà nội trợ đảm

Phở xào tôm gà

3-mon-an-sang-la-mieng-cua-vua-dau-bep-thanh-hoa-xin-bai-edit

Nguyên liệu:

– Một gói phở gà ăn liền Đệ Nhất

– 80gram ức gà cắt lát mỏng

– 5 con tôm sú loại vừa

– Nửa củ hành tím băm nhuyễn, nửa tép tỏi băm nhuyễn

– 30gram ớt chuông xanh và đỏ cắt sợi cỡ vừa ăn

– Giá sống, hẹ

– Một gói gia vị đi kèm trong phở ăn liền, một muỗng nước tương ngọt đậm đặc, nửa muỗng hắc xì dầu, một muỗng nước tương, một muỗng nước mắm, nửa muỗng sốt ớt tỏi gừng, một muỗng dầu mè.

Chế biến:

– Đầu tiên, trụng sơ sợi phở với nước nóng và vớt ra để ráo.

– Phi thơm hành tím và tỏi băm nhỏ, cho ức gà phi lê thái miếng vừa ăn và tôm vào xào khoảng 2 phút. Nêm nếm chút nước tương ngọt, nước tương, hắc xì dầu và ít gia vị đi kèm trong gói phở ăn liền cho đậm đà theo khẩu vị rồi xúc ra đĩa.

– Xào bánh phở với ớt chuông và gói dầu đi kèm trong gói phở ăn liền, đảo đều tay trong khoảng một phút thì cho tôm tươi, phần thịt gà đã xào trước đó, giá, hẹ vào xào chung. Nêm nếm một phần gia vị còn lại và chút dầu mè trước khi bắc ra. Món phở xào sẽ ngon hơn khi ăn nóng.

Bún thịt bò xào

3-mon-an-sang-la-mieng-cua-vua-dau-bep-thanh-hoa-xin-bai-edit-1

Nguyên liệu:

– Một gói bún ăn liền Hằng Nga

– 80gram thịt bò cắt lát mỏng

– Một củ hành tím cắt lát, nửa cây xả dùng phần thân trắng và băm nhuyễn

– Gói gia vị đi kèm trong bún ăn liền, nửa muỗng nước tương, nước mắm chanh tỏi ớt, một phần ba trái dưa leo, một phần ba củ cà rốt vừa, 2 lá xà lách tím, ít rau thơm và giá sống

Chế biến:

– Đầu tiên, cắt lát nhỏ dưa leo, cà rốt cắt sợi, rau xà lách và các loại rau thơm thái rối.

– Xào thịt bò với hành tím, sả, ớt sừng băm nhuyễn khoảng một phút, nêm nếm chút nước tương cho đậm đà.

– Pha nước chấm chua ngọt bằng cách hòa tan các nguyên liệu bao gồm nước mắm, nước lọc, đường, nước cốt chanh, tỏi và ớt băm nhỏ.

– Trụng sơ sợi bún ăn liền với nước sôi rồi rớt ra để ráo. Trộn thêm gói dầu và gói gia vị đi kèm để sợi bún được mềm, không dính nhau và thêm thấm vị, đậm đà hơn.

– Cho bún vào bát, lần lượt xếp xà lách, cà rốt, dưa leo, rau thơm vào trộn cùng nước chấm chua ngọt.

Hủ tiếu trộn

3-mon-an-sang-la-mieng-cua-vua-dau-bep-thanh-hoa-xin-bai-edit-2

Nguyên liệu:

– Một gói hủ tiếu ăn liền Nhịp Sống

– 120gram thịt heo bằm

– Nửa củ hành tím băm nhuyễn, ít lá húng lủi và vài lá ngò gai cắt nhỏ, nửa trái chanh xanh, gạo rang gia vị.

– Gói gia vị đi kèm hủ tiếu ăn liền, nửa muỗng sa tế tôm, 2 muỗng nước mắm, muối.

Chế biến:

– Trước hết chị em cần pha chế ớt sa tế tôm. Tôm khô ngâm nước, giã nhuyễn trộn chung với sả, ớt khô, nước mắm băm nhuyễn, đường và nước màu điều.

– Chuẩn bị gạo rang gia vị bằng cách cho gừng, riềng, lá chanh và sả băm nhỏ vào chảo dày rang xơ rồi cho gạo vào rang cùng. Đến khi nào hạt gạo chín khô lại, thấm hết vị thơm của các loại gia vị thì bỏ ra, để nguội, giã nhuyễn.

– Thịt ba rọi băm nhỏ, chần qua nước sôi cho thật chín. 

– Hành tím cắt lát mỏng, ngâm nước đá cho giòn rồi vớt ra để ráo.

– Pha nước chấm chua ngọt với nước mắm, nước cốt chanh và đường sao cho vừa ăn.

– Hủ tiếu chần qua nước sôi cho mềm, sau đó vớt ra và để ráo. Trộn thêm gói dầu và một ít gia vị đi kèm để sợi hủ tiếu không dính vào nhau và có hương vị đậm đà. 

– Cho hủ tiếu, thịt heo, hành tím, húng lũi, nước mắm chua ngọt, gạo rang gia vị xay nhuyễn và ớt sa tế tôm vào trộn đều là hoàn thành.

An San

3-mon-an-sang-la-mieng-cua-vua-dau-bep-thanh-hoa-xin-bai-edit-3

Phở Đệ Nhất, hủ tiếu Nhịp Sống, bún Hằng Nga được làm nguyên chất từ hạt gạo thơm kết hợp với công nghệ hiện đại, tạo ra sợi gạo có độ hoàn nguyên cao, tươi ngon, hòa quyện với nước súp lôi cuốn đậm đà.

Cô bé kiên quyết đếm thiếu mặc bố mẹ mỏi miệng dạy

Cô bé người Mỹ nhất quyết không chịu đếm số 4 khiến ông bố giáo viên ‘chán chẳng buồn nói’.

Đoạn video ghi lại cảnh bé gái 2 tuổi người Mỹ, Aaliyah, tập đếm số từ 1 đến 5, nhưng luôn bỏ qua số 4, đang gây sốt khắp mạng xã hội. Theo Huffingtonpost, trong vòng hơn một tuần, từ ngày 25/5, video nhận tới hơn 2 triệu lượt xem trên Facebook của mẹ bé (đến giờ là hơn 4 triệu).

Trong video, bé Aaliyah kiên quyết đếm 1,2,3,5. Mặc dù bố cô bé, một thầy giáo, kiên nhẫn dạy con phải đếm 1,2,3,4,5 nhưng bé nhất quyết không chịu và nói mình đếm đúng.

co-be-kien-quyet-dem-thieu-mac-bo-me-moi-mieng-day

Bé Aaliyah và màn “tranh đấu” đếm số với bố khiến nhiều người thích thú.

Ở cuối video, bé Aaliyah cuối cùng cũng biết phải đếm số 4 trước khi đến 5 tuy có phần ngập ngừng. Thái độ dễ thương cương quyết của bé trong suốt quá trình khiến nhiều người thích thú.

Ông cảnh sát 70 tuổi mang 'núi' vàng bạc đi hỏi vợ tuổi teen

Đám cưới của một cựu cảnh sát Thái Lan 70 tuổi với một cô gái 17 tuổi đang gây xôn xao dư luận nước này.

ong-canh-sat-70-tuoi-mang-nui-vang-bac-di-hoi-vo-tuoi-teen

Đám cưới của cô gái 17 và ông lão 70 – Ảnh: Samui Times

Một số tờ như Phuket Beach Radio, Samui Times, Thai Visa, Daily News đã đưa tin và bình luận về sự việc này. Thậm chí trang web thường chỉ đưa những tin tức về các thảm họa là Krabi Accident News cũng đăng tin về đám cưới này.

Đám cưới đã diễn ra trong sự chúc phúc của nhiều người thân, họ hàng và bạn bè cô dâu, chú rể. Chú rể vốn là một cảnh sát về hưu hiện sống ở Phitsanulok đã mang rất nhiều vàng bạc và tiền mặt đến nhà gái để làm đồ sinh lễ. Những hình ảnh từ đám cưới cho thấy cô dâu và chú rể tỏ ra rất hạnh phúc. Họ âu yếm, nắm tay nhau và nhìn nhau tính tứ.

Tuy nhiên, việc chênh lệch tuổi tác của cô dâu chú rể như ông và cháu khiến đám cưới được nhiều phản hồi không tốt từ dư luận. Trên trang Facebook đầu tiên đưa tin về đám cưới này, tỷ lệ bình luận tích cực và tiêu cực về đám cưới là 50-50. 

ong-canh-sat-70-tuoi-mang-nui-vang-bac-di-hoi-vo-tuoi-teen-1

Đám cưới có sự tham dự của nhiều người – Ảnh: Daily News.

Bên cạnh một số người tỏ ra cảm động trước tình yêu vượt qua mọi rào cản tuổi tác thì rất nhiều người mỉa mai cho rằng đám cưới chỉ là trò trao đổi tình – tiền. Có người cho rằng cô gái hám tiền khi chấp nhận lấy một người đáng tuổi ông mình. “Thật là một sự xấu hổ cho các cô gái nghèo khi đi kết hôn với một ông lão già nua rụng hết tóc”, facebooker Pailin Shona mỉa mai. Facebooker Jasmine Dearden thì nhận xét: “Cô dâu rất trắng, rất đáng yêu. Nam thanh niên và người già sẽ ghen tị với ông ngoại của bạn”.

Hoàng Anh

Cách dễ dàng để tiết kiệm tiền nước trong mùa hè

Bạn nên tận dụng nước vo gạo, rửa rau, thay đổi các thói quen khi giặt đồ, rã đông thức ăn.

Vào mùa hè, lượng nước tiêu thụ ở mỗi gia đình đều tăng lên do ai cũng có nhu cầu tắm rửa nhiều. Cây cối trong vườn cũng cần được tưới nước nhiều hơn.

cac-cach-de-dang-de-tiet-kiem-tien-nuoc

Ảnh minh họa: ABC.

Theo Home & Decor, có một số mẹo nhỏ giúp bạn giảm lượng nước cần sử dụng, chi trả hóa đơn ít hơn:

1. Tắt vòi nước:

– Khi xoa dầu gội, sữa tắm.

– Khi kỳ cọ tay chân, đánh răng (sau khi lấy đầy cốc nước).

– Khi rửa bát, bạn nên mở đầy nước vào bồn thay vì rửa trực tiếp dưới vòi.

2. Sử dụng nước tái chế:

– Dùng nước vo gạo, nước rửa rau vào việc tưới cây.

– Dùng nước lau nhà để dội nhà vệ sinh.

3. Thay đổi thói quen:

– Chỉ dùng máy giặt khi đã có lượng quần áo tương đối nhiều.

– Để thức ăn tự rã đông thay vì dùng nước.

– Tắm cho chó mèo ngoài vườn để nước ngấm vào bãi cỏ hoặc cây.

– Thường xuyên kiểm tra đường ống nước để sửa những chỗ rò rỉ ngay lập tức.

Lam Huyền

Chia sẻ thắc mắc và kinh nghiệm quản lý chi tiêu của bạn tại đây.

Sáng kiến 'cho con bú mẹ' từ ngực áo của ông bố

Một ông bố người Mỹ đã giúp cô con gái của mình thích thú khi được bú chai sữa giấu khéo trong ngực áo mình khi vợ đi làm.

Anh Chris Allen hiện sống tại bang Florida, nước Mỹ. Khi vợ chưa cưới của anh, chị Jennifer đi làm, anh ở nhà và cho con uống sữa, chờ mẹ về. Bây giờ, anh đã rất thành thạo với nhiệm vụ cho con ăn, theo Huffington Post.

Một ngày, trong lúc Jennifer còn ngồi ở công sở, Chris đã tự quay một đoạn phim diễn tả cảnh cho con ăn của mình: anh nhét chai sữa vào trong áo và đục thủng một lỗ nhỏ ở ngực áo để con có thể bú sữa y như đang bú ti mẹ. Anh hỏi Jennifer: “Liệu anh cho con bú đã đúng chưa?”

Chris sau đó đã đăng video lên trang facebook Breastfeeding Mama Talk. Chỉ sau 3 ngày, qua trang facebook này, video đã thu hút được hơn 5 triệu lượt người xem cùng hàng vạn lượt bình luận, chia sẻ. 

Người mẹ trẻ tạo nên 'bản lĩnh đàn ông' cho con trai 4 tuổi

“Nam giới đàn ông nhất khi nào? Khi ở cạnh phụ nữ. Cuối cùng mình vỡ lẽ ra: Mẹ càng nữ tính, con trai sẽ càng con trai”…

Chị Hoàng Anh và con trai hiện sống ở Hà Nội. Chị đang làm việc cho một dự án của Liên Hợp Quốc, cuối tuần chị tranh thủ học thêm về tâm lý học với mục đích lớn nhất là phục vụ “công cuộc nuôi dạy con”. Như mọi người làm cha mẹ khác, chị mong muốn con trai mình là một đứa bé thông minh, khỏe mạnh, sống hạnh phúc. Từ khi con ra đời, chị đã luôn trăn trở về việc nuôi dạy con. Dưới đây là bài chia sẻ của chị về việc nuôi con trai thành một người đàn ông khỏe mạnh:

Đã có thời gian mình rất lo lắng về việc Kapi là con trai, nếu không ở cạnh bố làm sao mình dạy cho con thành một người đàn ông trưởng thành được? (Bố Kapi làm ngân hàng, thường xuyên đi công tác xa nhà). Thời gian đầu đọc sách, mình thấy bảo phải có một hình tượng cho con trai bắt chước, noi gương. Giờ chọn ai bây giờ?

Lúc đầu mình định chọn ông ngoại Kapi, nhưng thấy cũng không ổn lắm, vì có thể học ông tính cần cù, chăm chỉ, thói quen nghiên cứu, đọc sách… nhưng ông vẫn là người mang tư tưởng gia trưởng cũ. Mình không muốn Kapi gia trưởng.

nguoi-me-tre-tao-nen-ban-linh-dan-ong-cho-con-trai-4-tuoi

Chị Hoàng Anh bên con trai.

Có đợt mình cũng bế tắc lắm, nhưng đúng là cái gì cứ để trong đầu hoài cũng có lúc nghĩ ra giải pháp. Đó là một đêm mình nằm nghĩ, từ nhỏ mình cho Kapi tự do lựa chọn đồ chơi, có cả búp bê, đồ hàng, nấu ăn đủ cả. Nhưng Kapi vẫn thích nhất trên đời là ôtô. Chứng tỏ con trai sinh ra đã là… con trai rồi. Mình không cần “dạy” mà chỉ cần khơi gợi và nuôi dưỡng “bản lĩnh đàn ông” của con trai thôi.

Mà nam giới đàn ông nhất khi nào? Khi ở cạnh phụ nữ. Cuối cùng mình vỡ lẽ ra: Mẹ càng nữ tính, con trai sẽ càng con trai.

Từ đấy trở đi, cứ ở cạnh Kapi là mẹ siêu nữ tính. Sang đường lúc nào mình cũng “Con cầm chắc tay mẹ chứ mẹ sợ sang đường lắm” (giọng sợ thật), hoặc “Kapi ra ngoài nhớ trông mẹ kẻo mẹ lạc tội nghiệp lắm”. Mỗi lần đi siêu thị, mình nói “Con khỏe con đẩy xe cho mẹ, tay con chắc con xách túi cho mẹ, chứ nặng lắm mẹ không xách được đâu”. Hai mẹ con đi nắng có một cái ô thì đương nhiên ô là để che cho mẹ vì mẹ sợ nắng đen da, chứ con trai thì không sợ đen da.

Mình đi ra ngoài với con trai thì điệu lắm, điệu hơn cả đi một mình, váy vóc, soi môi, nước hoa, lúc nào cũng thơm và tươi. Có hôm hai mẹ con đi với nhau mà bà hàng xóm nhìn thấy còn kêu “nhìn mẹ trẻ hơn con rồi đó”.

Tối tối mình có thói quen bôi kem dưỡng da, hôm nào không bôi Kapi còn nhắc. Có thời gian Kapi đòi bôi kem cùng mẹ. Mình cũng lo lo, xong mình bảo “Con gái mới bôi kem thôi, con trai không bôi kem đâu. Con nhìn ông ngoại đó, ông có bao giờ bôi đâu”. Đến hôm sau thì Kapi cũng lân la ngồi bôi kem với mẹ, nhưng là bôi giúp mẹ. Được hai hôm thì cu cậu chán, mẹ bôi kem cứ bôi, con vẫn ngồi xếp lego bình thường.

Giờ mình học thêm tâm lý học, mình lại càng tự tin hơn. Vì con trai lấy tính cách từ mẹ, còn con gái lại lấy tính cách từ bố. Cái này mình thấy đúng, mình giống tính bố chứ chả giống mẹ mấy. Với lại con trai hay chọn vợ giống mẹ, giờ mình cũng phải học làm một người mẹ thông minh, nữ tính, chăm lo gia đình, thì tương lai (hy vọng) cũng sẽ có con dâu như thế…

Đến giờ, mình có thể tự hào nói rằng Kapi rất đàn ông, bảo vệ mẹ lắm, cái gì cũng nghĩ đến mẹ. Lại có hôm Kapi ốm, cụ hỏi “Con ăn gì cụ mua?” Kapi còn nhắc: “Cụ nhớ mua cho cả mẹ con nữa”.

nguoi-me-tre-tao-nen-ban-linh-dan-ong-cho-con-trai-4-tuoi-1

Bé Kapi luôn chủ động đẩy xe, xách đồ giúp mẹ.

Những lúc mệt, lúc buồn mình cũng chẳng gồng mình cố gắng với con làm gì. Mệt là mình nằm dài trên giường. Kapi hăm hở ra đấm lưng cho mẹ, còn hỏi mẹ có cần đấm mạnh hơn không? Có thích không? Hết mệt chưa? Hồi xưa Kapi bảo có tiền sẽ mua Lego, nhưng không biết từ lúc nào, ước mơ đó đã trở thành “Con có tiền con sẽ mua cho mẹ một tủ son, cả một tủ đồng hồ, nước hoa nữa”. Cứ thế này chắc về sau Kapi chiều vợ hết ý luôn!

Có lần Kapi đi học năng khiếu. Đang học có một cô bé mặc váy rất xinh (Kapi rất thích con gái mặc váy và tóc dài, chắc thấy giống mẹ). Cô bé đó còn đang đứng ở cửa lớp, cô giáo đang mời vào thì Kapi đã ngồi qua một bên, vui vẻ chỉ chỉ tay sang bên cạnh mình: “Em ngồi đây, ngồi đây”. Cu cậu không cần biết chị, em thế nào cứ xưng anh ngọt xớt.

Vậy đấy, mình càng nữ tính, mềm mại, càng dễ nuôi dưỡng con thành một người đàn ông mạnh mẽ.

Mình có hình tượng rất rõ ràng cho con trai, đàn ông điều đầu tiên là phải biết tôn trọng phụ nữ, bảo vệ và ưu tiên phụ nữ, làm chỗ dựa cho phụ nữ, khỏe mạnh, vững vàng, có chính kiến, ham học hỏi, sống có ước mơ, chăm chỉ, đúng giờ, nói giữ lời, sống có trách nhiệm.

Mình tin là Kapi lớn lên sẽ thành một người đàn ông như thế.

Hoàng Anh

Tôi sợ mình không đủ dũng khí để tiếp tục sống

Tôi, một cô gái bình thường như bao cô gái khác ngoài kia, lớn lên từ vùng quê nghèo khó nhưng quyết tâm lớn nhất của tôi là bám theo con chữ, tôi nhận ra hoài bão của mình phải xây dựng bằng kiến thức. 12 năm ngồi ghế nhà trường, 4 năm trên giảng đường đại học, đó là những năm tháng rực rỡ của cuộc đời tôi. Có lẽ điều không bao giờ tôi hối tiếc là tin vào những việc mình chọn lựa và quyết định. Nói cho cùng, với một đứa con gái thấp bé và không lấy gì là xinh đẹp như tôi thì gia đình và sự học chính là niềm tự hào vô bờ bến. Có nhiều người nghĩ chỉ học đại học thôi có gì đáng tự hào đâu nhỉ? Nhưng với tôi, để được đến trường như thế ba mẹ đã đổ bao nhọc nhằn và mồ hôi của nhiều năm ròng rã, chỉ cần nghĩ đến thôi nước mắt tôi đã chực trào ra.

Tôi ra trường và xin vào làm ở công ty phần mềm, lương ban đầu không cao nhưng tôi vẫn làm vì muốn tích lũy kinh nghiệm và hơn nữa là để trang trải một phần cuộc sống. Hai tháng trôi qua, những tưởng tất cả đều tốt đẹp, cuộc sống tôi bấy giờ không nhiều tiền nhưng ổn và tôi thấy điều đó thật tuyệt vời. Tôi thường xuyên có những cơn đau bụng không rõ nguyên nhân kéo đến nhưng nó sẽ tự hết nếu kiên trì chịu đựng. Tôi là người không bỏ bê sức khỏe, đi khám bác sĩ, làm xét nghiệm và bảo không có gì bất thường. Tôi tin y học luôn đúng, rằng như thế là cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh.

Nhưng các cơn đau của tôi ngày càng dày lên và dài hơn. Tôi uống thuốc giảm đau riết thành một thói quen, kiểu bị nghiện. Rồi cái gì tới thì tới, tôi nhớ hôm đó là 26 tết, biết căn bệnh của mình, quá trễ để giữ lại một bên thận, nó bị hư hoàn toàn, là do tôi không chăm sóc nó? Do tôi lơ là nó? Hay tại tôi bắt nó làm việc quá nhiều? Mọi thứ vẫn ổn, tôi tin thế, nhưng không, bên kia cũng bị bệnh và bác sĩ nhìn vào tôi nói nguy hiểm đấy, cần phải cứu nó trước khi nó đi theo trái bên kia. Rồi chuỗi ngày dài tôi đến bệnh viện làm đủ thứ để cứu thận. Đau đớn là những thứ tồn tại trong tôi, những cơn đau làm tôi không thể đi làm. Tôi cảm nhận mình yếu đi từng ngày. Có những lúc tôi luôn trong tình trạng nhiễm trùng, mệt mỏi, đau đớn. Từ khi đó đến nay tôi chỉ ở một chỗ duy nhất, không đi lại để tránh những cơn đau có thể tới.

Chán và bi quan là hai điều tôi luôn cố gắng thoát mà bản thân không thoát được. Tôi ghét thấy người thân nhìn mình lúc mệt mỏi đau đớn. Ba sẽ quay đi, mẹ sẽ lại khóc và tôi thấy mình thật tệ. Hơn 20 năm tôi chưa hề làm gì cho ba mẹ, giờ lại là gánh nặng khiến ba mẹ phải mỏi mệt. Như thế có được liệt vào một dạng của bất hiếu không nhỉ? Tôi khóc nhiều đến nỗi giờ cạn mất rồi, đau tôi cũng khóc, chán cũng khóc, thậm chí đêm không ngủ được tôi cũng khóc. Bạn đừng khinh thương cái sự khóc, nó làm bạn đỡ đau rất nhiều, nhẹ nhàng hơn, ngủ có vẻ ngủ sâu hơn thì phải.

Tôi sợ bị người ta thương hại, sợ người ta hỏi thăm, sợ thấy bạn bè ra trường với bộn bề công việc, sợ chúng nó tụ họp đi chơi chỗ này chỗ nọ, sợ thấy nó bận đi chơi, bận cưới chồng, bận chăm con nữa. Tôi thèm được bận lắm đấy. Nhìn thẳng thực tế thì tôi không chết theo kiểu ung thư nhưng có thể nó sẽ cứ mòn mỏi ăn tàn hết mọi sức lực và tuổi trẻ. Niềm hăng say và nhiệt huyết của tôi, còn ước mơ với bao nhiêu thứ phía trước mà tôi có thể sẽ không có em bé sau này, đồng nghĩa với việc khước từ quyền làm mẹ chính đáng. Tôi sợ ngày mai, ngày mai nữa, sợ những đêm đau đớn mệt lả, sợ thiếp đi ngày mai lại không dậy, sợ mình không đủ dũng khí mà đối diện, sợ bản thân sẽ trốn chạy thực tế. Tôi sợ đau!
Làm ơn cho tôi dũng khí đi.

Mai