Thẻ lưu trữ: chung cư bình dân

Nhờ sống ở chung cư dân gian nhưng mà tôi tìm được lối thoát khi thất nghiệp

Dưới đây là san sớt của chị Lê Ngọc Thúy, 28 tuổi, hiện sống tại TP HCM.

Vợ chồng tôi đều từ tỉnh xuống TP HCM lập nghiệp. Chồng tôi là giáo viên một trường dạy nghề còn tôi là viên chức ngân quỹ của một nhà băng thương nghiệp cổ phần nhỏ. Tổng thu nhập của nhì đứa chỉ khoảng 15 triệu tháng. Chúng tôi yêu nhau khi học đại học, vì khác quê, nên muốn ở bên nhau chỉ có cách bám trụ lại thành phố là vô tư nhất. Năm 2015, khi mở màn tính tới chuyện cưới, chúng tôi cũng nghĩ tới việc mua nhà. Lúc đó, gom hết tiền tiết kiệm và xin bố mẹ, tổng cộng được 300 triệu, chúng tôi mua một căn hộ 700 triệu ở quận 8. Đầu năm 2016, chúng tôi được nhận nhà. ngày nay, mỗi tháng, vợ chồng tôi phải đóng cho nhà băng tầm 5,5 triệu cả gốc lẫn lãi.

So với trước đây thuê nhà trọ, tiền cho nhà ở của chúng tôi giờ tăng thêm 2,5 triệu/tháng nhưng đổi lại, chúng tôi được ở nhà của mình, không gian cũng rộng rãi hơn (hơn 50m2 với 2 phòng ngủ). Tôi cảm thấy quá hài lòng. Chung cư có sân chơi rộng rãi, thoáng mát. Chiều tối, các gia đình vẫn xuống đây tụ tập, giao lưu với nhau. Điều tôi ghét nhất ở đây chỉ là việc chờ thang máy. Tòa nhà 24 tầng nhưng chỉ có ba tháng máy nhỏ nên vào giờ cao điểm, đi thang máy từ nhà tôi xuống sân chung cư có thể mất tới 20 phút. Tôi khắc phục bằng cách đi sớm hơn chút. Vợ chồng tôi đều đi làm bằng xe buýt. Bến xe buýt nằm ngay trước cổng chung cư nên dù nhà cách chỗ làm khoảng 15km nhưng chúng tôi không thấy quá vất vả ở khâu đi lại.

Sau khi sinh con, đi làm trở lại vào tháng 11/2016, tôi làm việc không được tập trung, mấy lần nhầm lẫn phải đền tiền cho nhà băng, lần ít vài trăm nghìn, lần gần nhất là 10 triệu. Vì thế, dù nhà băng không đuổi nhưng sau kỳ nghỉ Tết, tôi cũng viết đơn xin nghỉ do lương không đủ để khắc phục hậu quả. Ngoài ra, tôi cảm thấy không còn động lực làm việc.

thời kì thế hệ nghỉ việc, tôi khá buồn, may được mẹ và chồng động viên. Tôi nghỉ ở nhà rồi, có thể tự trông con nên mẹ tôi đi đi về về giữa Sài Gòn và Đắc Lắc để tiện chăm sóc bố tôi và thu hoạch cà phê, mật ong… Rảnh rỗi, tôi mở màn rao bán mấy sản phẩm quê nhà trên mạng xã hội. khác lạ, kể từ khi gia nhập nhóm của chung cư, nơi mọi người có gì bán nấy, lượng khách mua hàng của tôi tăng lên đáng kể.

Vốn là người thích nấu nướng, ngoài bán những thực phẩm mang từ quê, tôi mở màn bán cháo, bún, hủ tiếu.. khi tiện thể nấu cho nhà ăn. Tôi thường rao lên mạng từ hôm trước để mọi người đặt hàng, sau đó thế hệ đi chợ, chế biến. Vì chỉ làm một mình, thỉnh thoảng có thêm sự tương trợ của mẹ nên tôi không dám nhận quá nhiều, tôi cũng chỉ nấu bữa sáng và bữa xế. Lấy công làm lãi, không tốn tiền mặt bằng, không tốn tiền nhân lực, hôm nào bán được 50 phần ăn là tôi đã có khoản lãi tầm 250.000 đồng đút túi, bằng số lương tôi nhận được khi đi làm nhà băng ngày trước. Nhiều hôm tính cả bán sáng và bán chiều, tôi có thể bán được gần 100 phần. Thỉnh thoảng, tôi làm thêm chà bông, lạp xường, xúc xích… Khách hàng của tôi 80% là láng giềng trong chung cư, chỉ khoảng 20% là bè người chơi quen biết.

Gần 10 tháng chuyển nghề, tôi không còn buồn nữa, vì thu nhập hiện nay của tôi đã cao hơn hẳn ngày trước. Tôi được theo đuổi niềm ham mê nấu bếp của mình. Tôi cũng có nhiều thời kì cho gia đình hơn. Tôi tin chắc, nếu không sống trong cái chung cư đông đúc cả nghìn hộ dân này, tôi sẽ không nhanh chóng tìm ra hướng đi cho mình như vậy, khi vốn liếng kinh doanh thuở đầu chỉ là vài triệu. Giờ đây, trừ đi các khoản chi, vợ chồng tôi vẫn để dành ra được tối thiểu 5 triệu đồng/tháng.

Tất nhiên, tương lai tôi không định sống mãi ở đây. Nhưng ngày nay, nó thích hợp với hoàn cảnh của chúng tôi: thu nhâp vẫn thấp, con còn nhỏ, người chơi dạng thân còn trẻ. Ngay dưới sân chung cư có trường măng non, mọi cư dân đều có thể gửi con tại đây rất thuận tiện. láng giềng đều là những gia đình trẻ như chúng tôi, các bà ở quê lên bế cháu cũng chất phác như mẹ tôi, nên dễ hòa đồng. Sống ở đây, tôi cảm nhận rõ tình làng nghĩa xóm giống như ở quê mình vậy.

Ngọc Thúy