Thẻ lưu trữ: chồng Tây vợ Việt

Cô gái Sài Gòn tí xíu nhỏ đổi đời nhờ những bức thư tình mẹ viết hộ

Từng sống trong căn nhà lợp tôn cũ kỹ chỉ hơn chục mét vuông, nhị bằng hữu chạy tới chạy lui hứng nước mưa chảy xuống rào rào mỗi khi mưa gió, chị Phương Thy (sinh năm 1978) không dám nghĩ một ngày có thể sống trong căn hộ trọn vẹn tiện nghi, chứ chưa bao giờ dám mơ tới việc sở hữu 4 căn hộ rộng hàng trăm mét vuông ở Mỹ như bây giờ.

Cô gái Sài Gòn đen đúa, chỉ cao 1m42, nặng chưa tới 40 kg ngày đó, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ lấy chồng Tây, một người lính Mỹ lớn tuổi hơn chị một giáp, cao 1m80 và nặng tới 140 kg.

nhị nhân loại, một tí hon, một khổng lồ, tưởng như chẳng hề liên quan ấy, lại nên duyên nhờ bà mối cực chẳng đã – là mẹ Thy. 

co-gai-sai-gon-be-nho-doi-doi-nho-nhung-buc-thu-tinh-me-viet-ho

Tổ ấm hạnh phúc của gia đình chị Thy ở Mỹ.

Ngày đó, Robert A. Hart là một chàng trai rất si tình. Anh từng yêu tha thiết một người con gái, mua nhà, mua xe cho cô, nhưng khi có được những thứ đó, cô ấy lại chia tay anh không tiếc thương. Anh buồn buồn bực, tìm tới việc ăn uống như một cách giải tỏa nỗi buồn. Anh tăng cân không kiểm soát và luôn trong trạng thái chán nản. Không cô gái nào muốn hứa hò hẹn với Robert vì lúc đó trông anh như “thùng phuy di động”.

Một người game thủ của Robert – người Việt định cư ở Mỹ – đã nhờ mẹ Thy giới thiệu cho anh một cô gái ở Việt Nam để game thủ mình có thể trò chuyện, tâm sự cho đỡ buồn. Mẹ Thy khi đó đã giới thiệu Robert cho con gái mình, vì muốn con có thể học tiếng Anh và có thêm người game thủ thế hệ.

Thy và Robert mở đầu trao đổi email từ tháng 7/2000. Vì không biết tiếng Anh nên chị phải nhờ mẹ trợ giúp. Những bức thư gửi cho chàng trai Mỹ ngày ấy đều là mẹ Thy viết hộ. Kể cả những lúc Robert gọi điện về, dù mẹ đã viết ra cả list câu hỏi, chị chỉ ú ớ nói được “yes, no” còn các câu khác đều phải nhờ mẹ thông ngôn. 

Mẹ tôi từng học tiếng Pháp rất giỏi nên sau khi đóng cửa quán chè vì ế ẩm, mẹ may mắn xin được thông dịch cho một người Pháp, rồi được đi học thêm tiếng Anh. Mẹ thông thạo nhị thứ tiếng nên sau này đi dạy thêm nhiều trung tâm ở các trường đại học sau phóng thích. Từ đó, nhị chị em tôi không phải ăn khư khư nữa”, chị Thy nói.

3 tháng kể từ ngày viết bức thư trước tiên cho Thy, Robert bay tới Việt Nam để gặp cô gái Việt. 5 ngày ngắn ngủi ở Sài Gòn đủ để chàng lính Mỹ cảm nhận được tính tình dễ thương, hoạt bát của cô. Còn Thy sau sự choáng ngợp về ngoại hình của Robert, đã nhận ra sự thực thà, tình thật của anh. 

Những tháng ngày sau đó khi anh trở về Mỹ, nhị người tiếp tục liên lạc qua email và laptop. Vốn tiếng Anh của chị Thy ngày một khá hơn, nhưng để viết những câu văn mượt nhưng mà, giãi tỏ nỗi nhớ nhung, chị vẫn phải nhờ mẹ viết hộ. 

co-gai-sai-gon-be-nho-doi-doi-nho-nhung-buc-thu-tinh-me-viet-ho-1

Ngày cưới 16 năm trước, Robert vẫn nặng tới 140kg. Anh sau đó được vợ giúp giảm cân, và ngày nay thon gọn hơn nhiều.

Một năm sau, cả nhị tổ chức lễ đính ước ở Sài Gòn. “Ngày ấy, mẹ tôi làm mấy mâm mời họ hàng, láng giềng sang chung vui. Không ít người đã cười và nói mỉa mai. Có người gian ác mồm còn nói mẹ tôi bán con cho Tây, nhưng mẹ tôi bỏ qua tất cả. Mẹ biết Robert là người tốt và sẽ mang lại cho tôi hạnh phúc, bù đắp cho tôi sự thiếu thốn tình cảm của thân phụ”, chị Thy tâm sự.

Những ngày đầu đặt chân lên xứ người, Thy gặp nhiều khó khăn vì tiếng nói dị đồng. Để giúp vợ dễ hòa nhập và bớt tủi thân, Robert chuyển về sống cùng bố mẹ. Biết con dâu còn ngại ngùng nên bố mẹ anh làm mọi thứ để khiến chị thoải mái hơn, như đưa chị đi shopping, tìm cho chị lớp học thêm tiếng Anh, cả nhà đi picnic… Dù là phó giám đốc một đơn vị địa ốc rất lớn ở Oklahoma, công việc bận rộn, nhưng ngày nào trước khi đi làm, mẹ chồng Thy cũng vào bếp nấu cơm cho cả nhà. Việc thu dọn bà cũng giành phần làm hết.

Vài tháng sau, khi vốn tiếng Anh đã cải thiện đáng kể, Thy được mẹ chồng giới thiệu vào đơn vị bà đang làm. Nhờ những kinh nghiệm tích lũy được ở đây, sau 6 năm, chị đã xin được vào cơ quan quốc gia với mức lương cao hơn. Hiện chị đang làm quản lý hồ sơ trợ cấp cho các gia đình của thành phố Oklahoma.

Từng học Đại học Kinh tế trước khi sang Mỹ, nên Thy rất nhạy bén với việc kinh doanh, biết nắm bắt thời cơ trong việc kinh doanh địa ốc. Năm 2002, Anh chị em mua căn nhà trước tiên theo suất lính của chồng. Số tiền vay được trả trong vòng 30 năm, nhưng chỉ trong 7 năm, Anh chị em đã trả nợ xong. Căn nhà thứ nhị cũng được vay theo dạng này, trả trong 15 năm, nhưng cũng chỉ 3 năm sau đó, chị đã hoàn toàn sở hữu nó.

Năm 2016, chị tiếp tục đứng tên nhị căn nhà khác. Mỗi căn đều có diện tích khoảng 200 m2, đang cho thuê. Riêng căn nhà chị và gia đình đang ở, diện tích lên tới hơn 465 m2. 

co-gai-sai-gon-be-nho-doi-doi-nho-nhung-buc-thu-tinh-me-viet-ho-2

Chị Thy hạnh phúc bên mẹ chồng và mẹ đẻ.

Mẹ chồng chị là một người rất thông thuộc về việc kinh doanh địa ốc, nhưng cũng phải thán phục về kĩ năng của con dâu. Trong bức thư viết tay gửi sinh nhật chị hồi tháng 3 vừa qua, bà viết “con là một người con tuyệt vời, giỏi giang, đã mang tới thú vui cho cả gia đình trong suốt những năm qua. Mẹ rất tự hào về con”.

Biết vợ công việc vất vả, nên ở nhà anh Robert dành hết phần chăm sóc nhị tí xíu, Samuel 12 tuổi và Mai Ann 6 tuổi. Anh đưa đón các con, cho các tí xíu đi bơi, học vẽ, đá bóng, về nhà lại tắm rửa, cắt móng chân, móng tay cho con… Nhưng với anh, vợ thế hệ là “nữ vương”. 

Anh Robert sử dụng máy khâu để lên gấu quần cho đại trượng phu lớn

“Anh không cho các con làm phiền khi tôi ngủ, rồi tiến công thức tôi mỗi sáng trước khi đi làm. Sợ tôi quên uống thuốc xẻ, anh lưu ý bỏ vitamin vào hộp, chia ra làm 7 ngày, nhét vào túi tôi. Đồ ăn, thức uống, anh cũng coi sóc làm cho tôi, từ nước ép, pha cà phê… Thi thoảng anh lại viết thư tình cho tôi nữa. Tôi không thể yêu cầu được một người đàn ông nào tốt hơn thế”, chị Thy hạnh phúc nói về chồng mình.

10 năm trước, chị đã đưa mẹ từ Việt Nam qua Mỹ sống cùng gia đình mình. Nhìn mẹ coi sóc cho nhị đứa con, chơi và nở nụ cười rạng rỡ với chúng, chị thấy lòng rét mướt. Vậy là qua bao nhiêu biến cố, sống thiếu tình yêu và bờ vai của một người đàn ông suốt mấy chục năm trời, mẹ chị đã có những tháng ngày yên bình. Chị vẫn luôn nghĩ rằng hạnh phúc mình có được ngày hôm nay cũng nhờ có sự mai mối “đắt duyên” và con mắt nhìn người sáng suốt từ đấng sinh thành.

Chị Thy hạnh phúc bên nhị con ngoan

Tuệ Minh

Đại gia Canada rung động trước cô gái Việt vì chiếc túi rẻ tiền

Đám cưới trên bờ biển tại một resort cao cấp, xúng xính trong chiếc váy cưới của nhà thiết kế hàng đầu thế giới Vera Wang… là ước mơ của Mai – cô gái 27 tuổi. Nhưng Mai chưa từng nghĩ điều xa xỉ ấy sẽ xảy đến với mình. Nhưng mọi thứ đã diễn ra đúng như vậy. Vào ngày 11/9 vừa qua, Mai như Lọ Lem bước vào đám cưới cổ tích, sánh vai cùng Andrew – người hơn cô 25 tuổi.

Bước đi giữa những khóm hoa tú cầu màu xanh nước biển, cảm nhận gió nô đùa từng sợi tóc, Mai mỉm cười trao lời ước nguyện với người đàn ông Canada cô gắn bó hơn 2 năm nay. Đó không phải thời gian quá dài nhưng đủ để cô gái Ninh Bình cảm nhận được tình yêu chân thật Andrew dành cho mình.

Cô và ông xã quen nhau ở Thái Lan khi đang cùng bạn bè đi du lịch tại đây. Andrew khi đó đã lập tức bị hút mắt khi nhìn thấy Mai trong quán cà phê. Nét đẹp hiện đại của cô gái nhỏ nhắn khiến anh mạnh dạn đến làm quen. Khi nói chuyện với Mai, anh bất ngờ bởi cô nói tiếng Anh rất hay. Anh nghĩ Mai là một Việt kiều Mỹ hay du học sinh châu Âu. Khi đó Mai đang làm tại một công ty du lịch ở Việt Nam sau khi tốt nghiệp Cao đẳng Du lịch Hà Nội. Anh rất ngạc nhiên khi biết cô học tiếng Anh chủ yếu trên mạng qua những video ca nhạc hay phim ảnh. 

dai-gia-canada-rung-dong-truoc-co-gai-viet-vi-chiec-tui-re-tien

Mai quen ông xã trong một lần đến du lịch tại Thái Lan.

Thấy người đàn ông hơn tuổi mình nhiều, Mai khá đề phòng. Cô chỉ nói chuyện tầm phào cùng anh cho vui. Thế nhưng Andrew như một cuốn từ điển bách khoa, anh lôi cuốn Mai từ chuyện này sang chuyện khác.

Ngày hôm sau, anh mạnh dạn mời Mai đi chơi riêng ở Bangkok. Cô gật đầu đồng ý vì chưa có kế hoạch gì. Thấy Mai dễ thương, Andrew muốn tán tỉnh. Nhưng vì từng gặp phải nhiều bạn gái đào mỏ nên anh quyết định thử lòng cô gái này. Anh ngỏ ý muốn mua cho Mai một chiếc túi xách mới vì thấy túi của cô đã cũ.

Anh dẫn cô đến mấy cửa hiệu. Khi nhìn thấy giá tiền, cô đều giật mình vì quá đắt đỏ, từ hàng trăm tới hàng nghìn đô la. Nghĩ anh này sĩ diện và bản thân chưa nhận những món quà như vậy, Mai bỏ ra ngoài. Trong khi đó, Andrew lại nghĩ rằng cô gái này chê túi rẻ không xứng với cô.

“Tôi kéo anh ra ngoài và nói thẳng với anh tôi là một cô gái xuất thân nghèo khó, tất cả những gì tôi mặc trên người không phải hàng hiệu, tôi không cần một chiếc túi đắt tiền vì quá phí phạm. Anh khi đó khá bất ngờ và không nói gì”, Mai kể lại.

Sau đó Mai dẫn Andrew ra chợ đêm Bangkok và mua một chiếc túi nhỏ với giá chỉ vài trăm nghìn đồng. Khi đó, Andrew mới nói với Mai rằng cô là cô gái đầu tiên từ chối món quà đắt tiền từ anh. Cô cũng là người đầu tiên không ngại ngần nói về hoàn cảnh của mình. Từ hôm đó, anh có cái nhìn khác về Mai, và ngày một ấn tượng với cô gái Việt xinh xắn này.

dai-gia-canada-rung-dong-truoc-co-gai-viet-vi-chiec-tui-re-tien-1

Anh Andrew từng mất nhiều thời gian chinh phục Mai.

Anh xin số điện thoại của Mai nhưng cô nhất định không cho vì sợ bị làm phiền, chỉ cho email. Sau hôm ấy, cô trở về với cuộc sống ở Việt Nam, còn Andrew lại ngập trong đống công việc ở Singapore, nơi anh là tư vấn tài chính và chiến lược cho nhiều công ty. Mai cũng không hề biết rằng người đàn ông thành thạo tiếng Nhật, Trung, Pháp ấy là một trong 5 cổ đông của một chuỗi nhà hàng ăn nhanh toàn cầu, và cổ đông của một số dự án tàu điện ngầm ở châu Á, có tiềm lực kinh tế rất vững.

Sau khi quen nhau, mỗi ngày Andrew đều viết ít nhất một lá thư cho Mai, trong đó bày tỏ suy nghĩ, sự nhớ nhung với cô. Mai phần vì bận việc, phần vì thấy anh lớn tuổi nên cô giữ khoảng cách, chỉ trả lời bập bõm. Nhiều tháng trời ròng rã, anh vẫn cần mẫn gửi mail cho cô mỗi ngày, có ngày 5 – 6 email tỏ tình. 

Sau khoảng 4 tháng, anh mời Mai qua Singapore du lịch và sắp xếp cho cô gặp 2 con trai anh. Thấy sự cởi mở, chân thành và chăm sóc con tận tình của anh, Mai mới hiểu dần thêm về con người này. Cô bắt đầu mở lòng hơn với anh, hiểu hơn nỗi lòng của người đàn ông đã ly dị vợ 12 năm, một mình chăm hai con. Những cuộc gọi Facetime, email mỗi ngày một dày hơn, Mai quyết định nhận lời yêu 2 tháng sau đó.

Mỗi khi có thời gian rảnh rỗi, Andrew lại về Việt Nam thăm Mai, rồi cùng cô đi du lịch khắp nơi, từ Canada, Trung Quốc, Indonesia đến Maldives… Đến đâu, anh cũng ngỏ lời cầu hôn nhưng cô chưa đồng ý. Cô không muốn vội vã trong mối quan hệ này, khi khoảng cách giữa cả hai là quá lớn. Cô muốn cảm nhận chín hơn tình cảm của anh và bản thân.

“Lần nào về Việt Nam anh cũng giặt quần áo, lau nhà, dọn phòng cho tôi. Anh gội đầu và chải tóc cho tôi. Mỗi lần đi trời mưa gặp vũng nước, lúc nào anh cũng để giày xuống cho tôi bước lên để đỡ ướt chân, anh chăm sóc tôi từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Ở bên anh tôi luôn có cảm giác ấm áp và hạnh phúc'”, Mai tâm sự.

Yêu Mai được hơn một năm, Andrew mới kể nhiều hơn với cô về công việc của anh. Biết anh thành đạt, nhưng thái độ của Mai vẫn không hề thay đổi, cô không hề vòi vĩnh hay đòi hỏi gì ở anh. Đó là điều khiến Andrew ngày một yêu cô nhiều hơn.

“Tôi yêu nhất ở Mai là sự thành thật. Cô ấy rất tự tin và trưởng thành so với vẻ bề ngoài. Tôi không muốn mất một người con gái như thế. Đó là người tôi tìm kiếm bấy lâu nay”, anh Andrew chia sẻ.

dai-gia-canada-rung-dong-truoc-co-gai-viet-vi-chiec-tui-re-tien-2

Đám cưới lãng mạn tại một resort cao cấp ở Đà Nẵng của vợ chồng Mai.

Mỗi dịp Tết Nguyên đán, Andrew thường cố gắng về Việt Nam để đón Tết cùng gia đình bạn gái. Anh thích không khí ấm cúng sum họp những ngày đầu năm mới ở đây, thứ cảm giác đã lâu anh chưa được trải qua. Gia đình Mai lúc đầu phản đối vì thấy anh lớn tuổi hơn cô nhiều, nhưng những lần gặp mặt, nói chuyện, cảm nhận được sự tốt bụng và tình cảm chân thành của anh với Mai, mọi người dần đồng ý và ủng hộ mối quan hệ này.

Hai năm yêu nhau, có nhiều lần Mai giận dỗi đòi chia tay nhưng Andrew luôn là người níu kéo cô quay lại. Anh từng khóc nức nở khi Mai tỏ ra dửng dưng với mình. Hiểu được tấm chân tình của người đàn ông ấy, Mai nhận lời kết hôn với anh hồi tháng 9 vừa qua.

Muốn cho Mai một đám cưới thật đặc biệt, Andrew bí mật nhờ một công ty tổ chức tiệc cưới chuẩn bị hôn lễ lãng mạn trên biển Đà Nẵng. Hàng nghìn bông hoa tú cầu màu xanh nước biển, màu mà Mai thích, được nhập từ nước ngoài về, trồng một tháng ở khách sạn cho đến ngày cưới. Chiếc bánh cưới nặng 80 kg được các đầu bếp kỳ công chuẩn bị nhiều ngày. Không gian tiệc cưới nhỏ với sự xuất hiện của 50 bạn bè, khách mời thân thiết được chăm chút từng tí, từ dải ruy băng, ghế ngồi… đến các thiên thần nhí đeo tên cô dâu.

Andrew chia sẻ: “Chỉ cần Mai vui và hạnh phúc, tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để biến điều đó thành hiện thực”.

Sau đám cưới, Mai sang Singapore định cư cùng chồng và sống với 2 con trai của anh.

Tuệ Minh

Chàng Tây đạp xe qua 12 nước đưa vợ Việt về thăm quê

Cả Đồng Thị Hương Linh (27 tuổi) và Péter Sas (30 tuổi) đều ham mê du lịch, yêu thích xe đạp và uống trà. Chuyến đạp xe xuyên lục địa này họ coi như chuyến trăng mật dài ngày.

Để chuẩn bị cho chuyến đi, cả hai đều tập thể thao thường xuyên, nhất là Péter. Anh tham gia nhiều cuộc thi chạy maraton, đạp xe đường dài, ba môn kết hợp: bơi – chạy – đạp xe. Họ cũng liên hệ với những người từng đạp xe xuyên lục địa để lấy kinh nghiệm cho mình.

Ngay trước chuyến đi chính thức, Linh và Petér đã có vài chuyến chạy thử nghiệm để rèn luyện và đánh giá các trang thiết bị, như chuyến đi ba ngày từ nhà ở thành phố Gyor (Hungary) đến thủ đô Slovakia và quay lại (175 km) hồi tháng 3; hay chuyến đi khứ hồi 6 ngày đến Czech (433 km) hồi tháng 7 vừa qua.

anh-chong-tay-dap-xe-qua-12-nuoc-ve-tham-que-vo-viet

Valentine đầu tiên của cặp vợ chồng trẻ.

Linh và Péter đã vạch sẵn lịch trình cho quãng đường kéo dài 20.000km qua 12 nước lần lượt từ Hungary đến Croatia – Bosnia & Herzegovina – Montenegro – Albania – Hy Lạp – Iran – Sri Lanka – Ấn Độ – Myanmar – Trung Quốc và cuối cùng là Việt Nam. Mỗi nơi, tuỳ thuộc độ dài quãng đường, cảnh đẹp hay văn hóa địa phương, họ sẽ ở lại nhiều hay ít. Dự kiến cặp đôi sẽ về đến Việt Nam vào tầm tháng 7 hoặc 8 sang năm. Trong cả hành trình, có vài thời điểm phải vượt biển, họ chọn đi máy bay từ Hy Lạp đến Iran, từ Iran đến Sri Lanka cùng một lần đi tàu thuỷ từ Sri Lanka đến Ấn Độ.

Để thực hiện chuyến đi này, Linh phải nghỉ công việc dạy tiếng Anh cho nhân viên văn phòng còn Péter nghỉ hẳn công việc làm thư ký dự án ở tập đoàn Audi Hungary. Họ dốc tất cả tiền tiết kiệm cũng như bán hết tài sản để có tiền thực hiện ước mơ. Hành lý mang theo gói gọn trong 10 chiếc túi chuyên dụng dành cho xe đạp. Vì cả năm rong ruổi trên đường, đôi vợ chồng chỉ cho phép mình tiêu tối đa 400.000 đồng mỗi ngày. 

Thực ra, Linh và Péter đã có ý tưởng đi xe đạp xuyên lục địa cách đây khoảng 3 năm, khi vẫn còn đang yêu. Đạp xe từ quê chàng về quê nàng là cơ hội để họ thực hiện ước mơ đi qua những miền đất trồng trà nổi tiếng, bởi chính trà, xe đạp và phượt là bà mai cho mối lương duyên của hai người.

Cả hai vẫn còn nhớ như in lần đầu gặp nhau. Mùa thu năm 2011, trong một cuộc họp thường niên của IAESTE – tổ chức trao đổi sinh viên các ngành kỹ thuật diễn ra tại thành phố Thái Nguyên, Việt Nam, Linh được mời lên phát biểu, Peter là khán giả chăm chú nhất. Lúc đó, vì yêu trà mà Péter đang có chuyến thực tập 5 tháng tại đây. Anh đặc biệt ấn tượng với phong thái tự tin và trình độ tiếng Anh của Linh, còn cô cũng bị đôi mắt xám xanh hiền và nụ cười chân thành của anh hấp dẫn.

Sau đó, Péter thường lấy cớ muốn thăm quan Hà Nội, nhờ Linh làm hướng dẫn viên để được gặp gỡ. Một lần, khi đang đi dạo trên cầu Long Biên, Péter tỏ tình và hạnh phúc vô bờ khi được Linh đồng ý. Hết thời gian thực tập, Péter trở về Hungary còn Linh ở lại Việt Nam. Sáu tháng sau, Linh nhận được giấy báo trúng tuyển thạc sỹ chuyên ngành Kỹ thuật Môi trường tại Đại học Công nghệ Lappeenranta, Phần Lan. Họ vẫn tiếp tục những ngày yêu xa, chỉ gặp nhau 2-3 lần mỗi năm. Tháng 1 năm ngoái, khi Linh tốt nghiệp, Péter đã cầu hôn cô, để rồi sau đó đám cưới được tổ chức ở cả Việt Nam và Hungary. 

-1

Yêu thích đạp xe, ảnh cưới của cặp đôi cũng phải “dính” với xe đạp.

Một năm làm dâu tại Hungary, Linh thấy cuộc sống rất dễ chịu. Vợ chồng cô ở riêng, cứ cuối tuần lại về thăm bố mẹ chồng. Gia đình chồng yêu thương Linh, động viên, giúp đỡ cô hoà nhập với cuộc sống mới. Chuyến đi xuyên lục địa này cũng được bố mẹ chồng ủng hộ. Còn Linh và Péter thì không muốn chờ đợi đến lúc già hơn nên đã quyết định lên đường ngay một năm sau khi cưới.

chang-tay-dap-xe-qua-12-nuoc-dua-vo-viet-ve-tham-que-2

Đôi vợ chồng dừng chân tại vịnh Kotor (Montenegro), đánh dấu hoàn thành 1.000 của hành trình về quê.

Hơn 20 ngày di chuyển, mọi việc đang diễn ra đúng như dự kiến của họ. Cả hai đã đi được hơn 1.000km và đang dừng chân ở Montenegro, quốc gia thứ 4 trong hành trình. Họ cũng kịp thu về những kỷ niệm đáng nhớ như vượt đèo dốc đứng gần 13km trong cơn mưa tầm tã, hay Péter bị nhập viện vì cảm nắng và mất nước do khí hậu Địa Trung Hải, được người dân địa phương tận tình giúp đỡ.

Vợ chồng đều rất vui vì quyết định đúng đắn của mình, đến một quốc gia là cách tốt nhất để học hỏi về nơi đó và hiểu thêm về văn hoá, con người địa phương. Những người dân vô cùng tốt bụng đã luôn giúp đỡ chúng tôi dọc đường và chính điều đó đã làm cho suy nghĩ của chúng tôi cũng thay đổi theo hướng tích cực hơn”, họ tâm sự.

Chưa có kế hoạch cụ thể nhưng Linh và Péter dự kiến sau chuyến đi, họ có thể chuyển đến một nước thứ ba – nơi tiếng Anh được sử dụng rộng rãi để làm việc. “Lúc đó, chúng tôi sẽ xây dựng tổ ấm, tìm công việc đúng với đam mê, sinh con và tiếp tục đi du lịch khi có cơ hội”, Linh cho biết.

Hình ảnh trong chuyến đạp xe xuyên lục địa của cặp vợ chồng Việt – Hung

Kim Anh

Chàng trai Na Uy phải lòng mẹ Việt đơn thân qua tiếng ru ầu ơ

Hơn một tháng đặt chân lên đất nước Na Uy, mọi thứ vẫn còn khá lạ lẫm với Ngọc Mỹ (28 tuổi). Cô gái Sài Gòn tâm sự, cô biết mọi thứ sẽ không hề dễ dàng nhưng bản thân không ngại vất vả, khó khăn để đương đầu với cuộc sống mới. Nơi này không có cha mẹ, không có cậu con trai 5 tuổi, nhưng bên cạnh Ngọc Mỹ luôn có Bendik Solhaug, người chồng kém 4 tuổi nhưng chăm sóc và yêu cô bằng cả trái tim.

Mối duyên của họ bắt đầu từ dịp Tết âm lịch năm 2012. Khi đó, Mỹ ẵm trên tay đứa con trai 5 tháng tuổi trở về nhà bố mẹ ruột sau khi không thể cứu vãn cuộc hôn nhân của mình. Còn Bendik vui vẻ sang Việt Nam chơi cùng cậu bạn thân, là em họ của Mỹ.

“Những ngày ấy, trái tim tôi vụn vỡ vì không còn giữ được gia đình nhỏ. Chồng tôi đã vui vẻ bên phụ nữ khác khi tôi đang mang bầu 7 tháng. Tôi đã cho chồng nhiều cơ hội nhưng anh vẫn tiếp tục ngoại tình, lừa dối tôi. Nhìn nhà nhà cùng nhau chuẩn bị đón Tết, tay bế con về nhà mẹ đẻ, lòng tôi đau đớn vô cùng. Nhìn mẹ vì chuyện của mình mà sút vài kg, tôi càng thấy có lỗi. Tôi không có tâm trí để làm bất cứ việc gì”, Mỹ kể lại.

chang-trai-na-uy-phai-long-me-viet-don-than-qua-tieng-ru-au-o

Bendik và Ngọc Mỹ hạnh phúc bên nhau.

Ngày mùng một Tết, Bendik đi cùng em họ Mỹ đến nhà cô chúc Tết. Sau bữa cơm trưa hôm đó, chàng trai Na Uy ngạc nhiên khi thấy ngoài hè, Mỹ vừa hát ru con “Ầu…ơ…ơ…ví dầu cầu ván đóng đinh…”, vừa đu võng, nhưng tâm hồn đang trôi lơ lửng nơi nào.

Phát hiện ra có người nhìn mình, Mỹ vô cùng lúng túng. Trong khi không biết phải làm sao, nói như thế nào, cô đã thấy Bendik tiến tới chào mình.

– Chào Mỹ, cô có thể nói cho tôi biết tại sao cô vừa hát gì đó và đưa chiếc võng mà thằng bé đã ngủ rất ngon không?

– Xin lỗi, tôi không nói được tiếng Anh. (Mỹ chỉ thốt ra được câu đó vì cô không giỏi ngoại ngữ).

Không thể hỏi chuyện thêm, nhưng Bendik vẫn lẳng lặng chú ý đến Mỹ. Hình ảnh người mẹ buồn bã bên chiếc võng ru con xoáy sâu trong tâm trí anh. “Khi đó nhìn Mỹ tôi vừa thấy thương vừa dấy lên một cảm xúc rất khó tả. Từng lời ru con của cô ấy khiến tôi thấy xốn xang. Tôi thực sự muốn làm một điều gì đó cho Mỹ”, Bendik kể lại.

Những chuyến du lịch, đi chơi với anh chị em Mỹ sau đó, chàng trai Na Uy luôn quan tâm đến cô. Bendik ngày càng cảm mến bà mẹ đơn thân nhanh nhẹn, cá tính. Còn Mỹ chỉ coi cậu như đứa em của mình.

Rồi kỳ nghỉ ba tuần của Bendik trôi qua. Trước khi về nước, hai người nói chuyện với nhau rất thoải mái. Đột nhiên, chàng thợ ống nước ngỏ lời:

– Tôi thích em! Tôi thấy thương hai mẹ con quá. Em có muốn làm vợ tôi không? Tôi thực lòng muốn chăm sóc cho mẹ con em.

Biết Mỹ không hiểu, Bendik viết ra giấy, sau đó Mỹ nhờ “bác Google dịch”. Sau khi hiểu nghĩa, cô mới tá hỏa vì sự thẳng thắn của “cậu em”. Đang không biết phải trả lời ra sao thì đứa em họ đi tới, cô liền nhờ luôn.

– Ê mập! Em nói với bạn em là nếu thật sự thương hai mẹ con chị thì đợi chị ba năm đi.

“Lúc ấy tôi chỉ nghĩ ra câu trả lời đối phó này. Bởi vì tôi đoán anh còn trẻ, khó có thể đợi chờ tôi và tôi còn nhiều thứ cần phải giải quyết. Tôi cũng không muốn dính vào chuyện yêu đương lúc này. Mọi niềm tin của tôi đã tiêu tan sau cuộc hôn nhân đau khổ”, Mỹ tâm sự.

Sau lần gặp đó, cả hai vẫn giữ liên lạc qua Skype nhưng chỉ như những người bạn. Mỹ cũng hoàn tất thủ tục ly hôn vài tháng sau đó. Cô giành quyền nuôi con và trở về nhà mẹ đẻ. Mỹ học thêm tiếng Anh để tìm việc làm nên dễ dàng giao tiếp với Bendik hơn.

chang-trai-na-uy-phai-long-me-viet-don-than-qua-tieng-ru-au-o-1

Bendik nhiều lần bị Mỹ từ chối lời cầu hôn.

Một năm trôi qua, Tết 2013, chàng trai Na Uy lại tới Việt Nam. Mỹ không còn ủ rũ như trước vì tâm trạng đã dần ổn định. Những chuyến đi chơi với gia đình và bạn bè, Mỹ đã có thể nói chuyện với Bendik nhiều hơn.

– Em làm vợ anh nha? – Bendik lại cầu hôn Mỹ trước khi trở về.

– Xin lỗi. Em chưa sẵn sàng.

Mỹ từ chối thẳng thừng vì “sợ trái tim lại vụn vỡ thêm một lần nữa. Dù rằng tim tôi cứ đập loạn nhịp khi gặp anh. Cảm giác yêu mà không dám nói ra”.

Lại một năm trôi qua. Tết năm 2014 Bendik không sang được vì phải bận học nâng cao. Dù vậy, anh không quên điện thoại về hỏi Mỹ câu hỏi cũ kỹ ấy, nhưng vẫn là một lời từ chối. “Năm sau anh về đi, đúng ba năm em sẽ đồng ý”, Mỹ nói.

Tết năm 2015, giữ đúng lời hứa, Bendik lại sang Việt Nam. Tối hôm 15/2, anh rủ Mỹ đi uống nước. Cô đồng ý, đó là lần đầu tiên hai người đi chơi riêng. Tại một quán cà phê lãng mạn, ngồi cạnh nhau trên chiếc xích đu, Bendik nhẹ nhàng nói:

– Anh đã đợi em đúng ba năm như em đã hứa. Hôm nay em phải trả lời anh đó. Em đồng ý làm vợ anh nhé?

– Em đồng ý, nhưng tụi mình làm đám hỏi trước nha. Em muốn thêm một năm nữa tụi mình hẹn hò và muốn biết về gia đình của anh. Em hy vọng anh cũng thương yêu con em và anh phải xin phép gia đình em nữa.

Đáp lại câu trả lời của Mỹ, chàng trai hứa sẽ yêu mẹ con Mỹ hết lòng. Mỹ biết anh sẽ làm được điều đó, nhìn cái cách Bendik yêu thương, chơi với con mình, cô tin tưởng sự lựa chọn của mình không sai. Ngày hôm đó họ lần đầu trao nhau nụ hôn ngọt ngào sau bao ngày chỉ nhắn tin, gọi điện.

Ngay hôm sau, đôi bạn trẻ chở nhau đi sắm sửa một vài thứ, chuẩn bị cho đám hỏi. Thấy con gái hạnh phúc, bố mẹ Mỹ mới thở phào nhẹ nhõm. Đã lâu lắm rồi, họ mới nhìn thấy con cười tươi rạng ngời như thế.

Hè năm đó, Bendik đón Mỹ sang Na Uy thăm gia đình mình. “Tôi được bố mẹ, anh chị của anh đón tiếp rất nồng nhiệt. Đặc biệt, mẹ anh khiến tôi có cảm giác rất gần gũi. Tôi muốn đi đâu bà cũng chở tôi đi, làm cho tôi rất nhiều món ăn nữa. Tôi và bà do khác biệt ngôn ngữ nên hơi khó giao tiếp nhưng bù lại những cái nắm tay, ánh mắt của bà khiến tôi thấy ấm áp”, Mỹ kể lại.

Sau vài tuần ở Na Uy, Mỹ quay về Việt Nam, cả hai lại tiếp tục những chuỗi ngày xa nhau dài đằng đẵng. Biết bao đêm Mỹ ngủ quên trên bàn phím laptop, biết bao lần Bendik ngủ gật với chiếc điện thoại trên tay. 

Rồi ngày trọng đại cũng đến, 30/1/2016, bà mẹ đơn thân mỉm cười hạnh phúc đứng cạnh anh chồng trẻ. Hôm đó, bố mẹ, anh chị em và hơn chục người bạn của Bendik sang Việt Nam để chúc phúc cho họ. 

5 tháng sau ngày cưới, Mỹ quyết định theo chồng sang định cư ở Na Uy. Cô rất muốn mang cậu con trai 5 tuổi Sony đi cùng nhưng chồng cũ không đồng ý. Mà theo luật, muốn đưa con đi nước ngoài, dù bố mẹ đã ly hôn, vẫn phải có sự đồng ý của chồng cũ khi con nhỏ hơn 9 tuổi. Cô đành để lại con cho bố nuôi với hy vọng mong manh một ngày nào đó có thể đoàn tụ với con.

chang-trai-na-uy-phai-long-me-viet-don-than-qua-tieng-ru-au-o-2

Mỹ được bố mẹ chồng yêu quý.

Ngày cô đi, ba mẹ chồng cũ sang tận nhà tặng cô chiếc nhẫn làm kỷ niệm cùng nhiều đồ ăn với lời nhắn nhủ “mong con sống hạnh phúc”. Dù đã ly dị nhưng Mỹ vẫn được họ yêu quý như con đẻ. Cô xúc động ôm lấy họ, đã từ lâu cô coi hai người như bố mẹ đẻ của mình.

Đặt chân đến Na Uy trong những ngày trời lạnh giá, Mỹ nhớ gia đình, nhớ con trai da diết. Hiểu được tâm lý vợ, Bendik đưa cô đến thăm những người họ hàng Việt xung quanh, tự tay làm cho vợ nhiều món ăn giúp cô cảm thấy thoải mái. Hiện tại chồng đi làm, Mỹ chăm chỉ học tiếng Na Uy, cô định thi đại học vào tháng 9 tới.

“Tôi luôn cảm thấy biết ơn anh. Anh đã hàn gắn trái tim tôi, giúp tôi vui trở lại, mang hạnh phúc đến với tôi. Tôi trân trọng nó và yêu anh rất nhiều. Nền văn hoá này hoàn toàn khác với nơi tôi đã sinh ra nhưng tôi tự tin có thể dần dần tiếp nhận nó bởi vì nơi đó có anh luôn bên cạnh tôi, yêu thương và ủng hộ tôi hơn tất cả mọi thứ”, Mỹ tâm sự.

Tuệ Minh