Thẻ lưu trữ: chồng Tây vợ Việt

Giám đốc Italy giấu thân phận đoạt được người phụ nữ Việt

Hơn 2 năm xa quê hương, chị Trần Tuyết, 35 tuổi, đã hòa nhập với cuộc sống thế hệ ở quốc gia hình chiếc ủng. Thành phố Alessandria nơi chị sống rất đẹp, lãng mạn, nhưng chị vẫn nhớ quay quắt nhịp sống sôi động ở Hà Nội, nơi chị học và công việc nhiều năm trước khi quen chồng, anh Alessandro Sbrollini, doanh nhân người Italy hơn chị 20 tuổi.

Cả nhị quen nhau năm 2013 trong một hội thảo ở Singapore. Khi đó chị Tuyết đang làm cho một đơn vị xuất nhập khẩu tại Hà Nội, còn anh Alessandro sang đây để mở rộng kinh doanh sản phẩm máy bơm của đơn vị tại Đông Nam Á. Chị Tuyết kể trong giờ giải lao, chị ra ngoài ngồi uống cà phê một mình, tự dưng có một người đàn ông khá lớn tuổi xin tới ngồi cùng bàn. Khi biết anh cũng tham gia hội thảo, chị giữ phép lịch sự thì thầm xã giao.

Gần tới giờ vào, Alessandro xin số máy tính bảng, nói là để tiện trao đổi công việc, kinh nghiệm. Chị không ngần ngại cho anh số, nhưng không hề biết rằng, mục tiêu của anh là muốn tìm hiểu chị. Anh đã bị trúng “tiếng sét tình ái” ngay khi nhìn thấy người phụ nữ với khuôn mặt cá tính. thì thầm với chị không nhiều nhưng Alessandro nhận thấy đây là người phụ nữ rất thông minh, hiểu biết, dù có vẻ ẩn chứa nhiều tâm sự.

Chị Tuyết hạnh phúc bên người chồng Italia hơn mình 20 tuổi.

Chị Tuyết hạnh phúc bên người chồng Italy hơn mình 20 tuổi.

thời khắc đó, chị Tuyết là mẹ đơn thân, một mình nuôi con gái sau cuộc hôn nhân đầu vỡ. Chị khép lòng không muốn nghĩ tới chuyện yêu đương, tập trung làm việc chăm lo cho con. Chị không hề để ý tới người đàn ông nọ, dù cho sau đó khi về nước, anh vẫn liên tục nhắn tin, thể hiện sự quan tâm tới chị.

Khoảng nửa năm sau đó, Alessandro không ngừng hỏi thăm, gọi điện cho chị mỗi ngày. Sự kiên trì của anh sau cuối cũng có kết quả. Chị dần mở lòng san sớt với anh nhiều chuyện trong cuộc sống. Điểm chung của nhị loài người từng ly hôn khiến họ thoải mái tâm sự với nhau nhiều điều. Nhưng khi đó, chị chỉ nghĩ đơn giản rằng thì thầm với người chẳng mấy khi họp mặt sẽ không sợ người ta xét soi hay tiến công giá gì về mình. Chị chỉ coi anh như một người game thủ tâm giao.

Đầu năm 2014, Alessandro rủ chị Tuyết sang Thái Lan du lịch. Đúng thời kì định nghỉ phép, nên bà mẹ trẻ quyết định rủ thêm vài người game thủ đi cùng. Gặp lại sau thời kì khá dài, cả nhị lúc đầu tỏ ra khá ngượng nghịu nhưng sau đó dần trở thành thân thiết. Sự quan tâm, chăm sóc quan tâm của anh khiến trái tim đã lâu không rung động của chị đập rộn ràng. Anh không ngần ngại buộc lại dây giày hay luôn đi bên ngoài bảo vệ chị…

Tình cảm cả nhị tiến triển nhanh sau chuyến du lịch đó. Chị Tuyết nhận thấy sự rét mướt, tin cậy và tình thật từ người đàn ông hơn mình nhiều tuổi. Sau vỡ, chị nhận ra ngoại hình, tuổi tác, quốc tịch không phải vấn đề quan yếu. Điều cốt yếu là người ta có yêu thương mình thật lòng và muốn gắn bó lâu dài không. Alessandro khiến chị cảm nhận rất rõ điều này. Vì thế, chị dần mở lòng chấp nhận tình cảm từ anh, và cũng để cho mình một thời cơ được yêu thương lần nữa.

Vợ chồng chị Tuyết và nhỏ ốm Stephan.

Vợ chồng chị Tuyết và con chung của nhị người nhỏ ốm Stephan.

Vì muốn gặp game thủ gái, Alessandro bay sang Việt Nam nhiều hơn mỗi khi rảnh, hay rủ chị Tuyết cùng đi công việc với anh quanh châu Á. “Mỗi lần sang, anh đều hỏi tôi cần mua đồ gì, gửi hình anh sẽ mua cho nhưng tôi chưa bao giờ làm thế. Tôi không muốn nhờ cậy anh điều gì, cũng không muốn bị mang tiếng lợi dụng game thủ trai”, chị Tuyết nói. Trước đó, trong chuyến du lịch Thái Lan anh cũng yêu cầu để anh trả tiêu pha nhưng chị nhất quyết từ chối. 

Sau này nghe chồng kể lại, chị thế hệ biết đó chính là điều khiến Alessandro càng yêu, và trân trọng mình. Anh từng bị một số cô gái “đào mỏ” trước đó nên khi thấy chị cư xử vậy, anh rất bất thần và cảm thấy mình chọn đúng người. 

Chị cũng cảm thấy rét mướt mỗi lần nhìn anh chơi với nhỏ ốm Na, con gái riêng của chị, vui vẻ và tình thật như đã thân thiết từ lâu. Na chẳng hiểu “chưng Tây” nói gì nhưng vẫn luyên thuyên đủ thứ, nắm tay đi chơi khắp phố phường. Chị Tuyết san sớt đó là điều chị mong đợi nhất, vì chị luôn muốn tìm một người bố sẽ yêu thương nhỏ ốm, bù đắp cho con những thiếu hụt tình cảm lâu nay nay. 

Trong suốt thời kì nhị năm yêu, chị Tuyết cũng không hề biết game thủ trai giữ chức vụ tổng giám đốc đơn vị máy bơm lớn ở Italy. Vì lúc đầu anh chỉ nói là viên chức được đơn vị điều sang đi họp. Mãi sau này khi sang đó định cư, chị thế hệ biết chức vụ của anh.

“Anh tin loài người em, anh tin em không phải tới với anh vì vật chất. Và anh đã đúng”, Alessandro trả lời khi vợ hỏi vì sao không nói về thân phận của mình ngay từ đầu.

Vợ chồng chị thường xuyên có những chuyến đi dã ngoại với các con và bè game thủ của nhỏ ốm.

Vợ chồng chị thường xuyên có những chuyến đi dã ngoại với các con và bè game thủ của nhỏ ốm.

Cả nhị làm thủ tục đăng ký kết hôn năm 2016, và sang Italy định cư khi cậu đại trượng phu chung được vài tháng tuổi. Khoảng nửa năm sau đó, chị Tuyết tiếp tục đưa con gái riêng của mình sang sau khi hoàn thành thủ tục và được sự đồng ý từ chồng cũ. 

Chị Tuyết san sớt cuộc sống nơi xứ người những ngày đầu rất khó khăn. Chị bị sốc vì cuộc sống ở đây khá yên ắng, không sôi động như Hà Nội. Chồng đi làm cả ngày nên một mình chị bận rộn với việc chăm nhị nhỏ ốm, làm việc nhà. không giống nhau về tiếng nói cũng khiến chị gặp khó khăn khi ra đường, mua sắm… Sau vài tháng, vợ chồng chị quyết định thuê giúp việc chăm nhỏ ốm nhỏ, để chị và con gái lớn đi học tiếng Italy.

Biết vợ nhớ nhà, buồn vì không quen biết ai, mỗi cuối tuần, anh  Alessandro lại đưa vợ và các con đi dã ngoại, thay đổi không khí. Bận là thế nhưng về nhà, anh vẫn giúp chị nấu nướng, chăm con. 

“Anh ấy không phải là tuýp người lãng mạn, nhưng từng việc làm nhỏ của anh khiến tôi cảm thấy được yêu thương và trân trọng. Đã 5 năm bên nhau, ngày nào anh cũng nói ‘I love you’ và gọi tôi bằng tên gọi thân yêu của nhị đứa”, chị Tuyết san sớt.

Mộc Miên

3 năm kiên trì xóa bỏ thành kiến 'mẹ kế' của người mẹ Việt

Chị Thu Huyền, 37 tuổi, quê gốc thái hoà, kết hôn với anh David, 47 tuổi, một kỹ sư điện người Australia năm 2014. Chị định cư cùng chồng và các con tại bang Tasmania, Australia. Dưới đây là san sớt của chị về hành trình gian truân lấy được sự tin yêu từ nhị con riêng của chồng:

3 năm trước khi tôi kết hôn với ông xã, nhị con riêng của anh 13 và 10 tuổi, con riêng của tôi thế hệ lên 3. Mỗi tuần nhị nhỏ nhắn sống cùng bố 3 ngày, còn lại là về với mẹ. Giống như các gia đình khi có thêm thành viên, họ phải làm thuê việc tư tưởng cho con để các nhỏ nhắn không thấy bị bỏ rơi nhưng mà đón nhận, yêu thương người thế hệ. Tôi nghĩ nhị con đang sống với bố giờ có thêm em (là con riêng của mình) chắc chúng ít nhiều động lòng. Vì thế tôi quyết định trong khi chờ visa, tôi sang trước một mình vài tháng để làm quen với các con. Tôi để con mình với bà ngoại, chờ sang sau, dù đây không phải là quyết định đơn giản gì.

Đúng như đã lường trước, tôi gặp nhiều chuyện rối rắm với nhị con chồng. nhị đứa trẻ mỗi đứa một tính cách. nhỏ nhắn trai lớn trầm, ít nói, ít giao tiếp, ít người chơi, nghiện game và ở rất bừa bộn. Con chiếm dụng phòng sinh hoạt chung làm phòng chơi game, bày bừa đồ ăn… Phòng ngủ cũng lộn xộn không kém, quần áo bẩn sạch sẽ lộn lạo dưới sàn nhà. thời kì đầu con hầu như không để tâm tới mọi lời nói của tôi.

nhỏ nhắn gái được bố mẹ chiều từ nhỏ nên hay yêu cầu, giận hờn, và ghen tị. Nhiều đêm con nhỏ nhắn đứng ở cửa phòng tôi, khóc rầm rĩ, rồi vào phòng tôi lên giường ngủ cùng vợ chồng, dù khi đó con đã 10 tuổi và cao hơn 1,6m. Chồng tôi không hợp tính với nhỏ nhắn trai nên khi không vừa ý hay quát con. Trong khi anh quá chiều nhỏ nhắn gái tới mức ai cũng thấy anh phân biệt đối xử để con nhỏ nhắn lấn tới.

Khu vườn hoa rực rỡ sắc màu của chị Luyến tại Australia.

Khu vườn hoa rực rỡ sắc màu của chị Huyền tại Australia khiến các con của chồng rất yêu thích.

Tôi nhận ra có rất nhiều việc phải làm trước khi đón con của mình sang. Và thế là đi đâu tôi cũng mua tiến thưởng cho bọn trẻ dù chúng thể hiện rõ thái độ không thích. Tôi tỏ ra không quan tâm, và vẫn tiếp tục làm vậy. Tôi dọn phòng cho các con, nhẫn nại từng ngày, dù quần áo sạch sẽ vừa bỏ vào tủ hôm sau đã bị hất tung xuống đất, dù tường nhà được lau sạch sẽ hôm sau đã đầy chocolate….

nhị con không ăn được nhiều món lạ nên tôi thường nấu cho chúng những món con thích, sau đó thế hệ nấu món khác cho nhị vợ chồng. Tôi cũng khuyến khích các con thử thêm những món thế hệ, từng chút một. Tôi cũng mất nhiều công cải tạo khu vườn, khiến chúng mang một dung mạo khác, thế hệ mẻ nhiều màu sắc thu hút bọn trẻ ra vườn chơi nhiều hơn là ở trong nhà. 

Khi chồng và đàn ông xảy ra tranh luận, tôi luôn khuyên chồng nên tĩnh tâm. Tôi đứng về phía con để phân tích cho anh hiểu, song song con cũng cảm thấy là con có thêm một đồng minh. thỉnh thoảng nhị đứa trẻ hỏi điều gì nhưng mà bố chúng không đồng ý, trong khi tôi thấy không vấn đề gì, tôi sẽ thay mặt nhị con giảng giải cho chồng, để anh xem xét lại.

Con riêng của chị Huyền vui vẻ chơi đùa chị gái (con riêng của chồng chị).

Con riêng của chị Huyền vui vẻ chơi đùa với chị gái (con riêng của chồng chị).

Lúc chỉ có nhị vợ chồng, tôi thường tỉ tê về những ưu và nhược điểm của các con để chồng góp ý và khích lệ chúng. Tôi cũng không quên nhắc anh đối xử tế nhị và vô tư giữa nhị đứa trẻ. Sau mấy lần con gái đòi vào phòng ngủ chung, tôi đã phân tích cho chồng hiểu là con lớn rồi, mọi thứ cần phải rõ ràng, anh phải biết nói không với những yêu cầu vô lý của con. Anh đã nghe tôi nên sau này chuyện đó không lặp lại nữa. 

Khi các con làm được việc tốt ở trường hoặc ở nhà, tôi đều có phần thưởng cho con… Tôi thường viết cho nhị con những bức thư ngắn như “Mẹ rất yêu quý các con. Mẹ luôn coi các con như những người người chơi, đừng ngần ngại kể cho mẹ nghe những gì con muốn nói. Mẹ sẵn sàng san sớt với con bất kỳ điều gì”. Lúc đầu, nhị nhỏ nhắn có vẻ không để tâm, nhưng dần dần chúng khởi đầu thổ lộ với tôi về những rối rắm nho nhỏ ở trường. 

Sau khoảng nửa năm, tôi đón con của mình sang. Lúc này, mọi thứ đã đi vào quỹ đạo, bọn trẻ không mất quá nhiều thời kì để làm quen và trở thành thân thiết. thế hệ đó đã 3 năm, 3 đứa trẻ giờ đã 16, 13 và 6 tuổi. 2 đứa lớn đều về ở luôn với tôi, không ai sống cùng mẹ nữa. Các con nói rằng ở nhà tôi vui hơn, khiến chúng cảm thấy thực sự là một gia đình. 3 con yêu thương nhau như bằng hữu ruột thỉnh thoảng khiến tôi quên mất chúng không cùng dòng máu.

Tấm thiệp con của chồng tặng dịp Noel khiến chị Huyền xúc động.

Tấm thiệp con của chồng tặng dịp Noel khiến chị Huyền xúc động.

nhị nhỏ nhắn lớn giờ không còn như xưa nữa, tính cách đã thay đổi nhiều. khác lạ nhỏ nhắn gái thay đổi hoàn toàn, con biết lo lắng quan tâm tới người khác, biết giúp tôi việc nhà, biết trông em và nhường nhịn em. Mỗi buổi tối nhìn đám trẻ trò chuyện chơi đùa cùng nhau tôi thấy rét mướt vô cùng. 

Đợt vừa rồi, nhỏ nhắn gái học lớp 6, là lớp cuối cấp ở bên này, nhà trường sẵn sàng chia tay nên tôi có may cho con nhỏ nhắn một chiếc váy. nhỏ nhắn rất thích nên vui vẻ mặc cả ngày. Hôm đó, bà ngoại con gặp tôi và nói cám ơn vì đã làm cho con vui. Giáng sinh vừa rồi con tặng tiến thưởng cho tôi. Trong tấm card, con viết: “Mọi người đều yêu thích chiếc váy này, cám ơn mẹ thật nhiều. Con thấy thật vui khi bố đã tìm thấy mẹ”. Đọc từng dòng của con tôi xúc động rơi nước mắt. Tôi biết mọi nỗ lực của mình giờ đã được đền đáp xứng đáng.

Thu Huyền

Chàng thạc sĩ Canada tranh thủ làm thuê nhân vì cô gái Việt

“Tôi là một cô gái có quan niệm rất rõ ràng về hôn nhân và có tiêu chí về người đàn ông của mình. Tôi từng trải qua nhì cuộc tình nhưng không thấy hợp nên chủ động chia tay. Sau đó tôi không muốn quen ai nữa vì cứ thấy xung quanh mọi người cưới rồi chia tay nhiều quá. Hôn nhân với tôi là một thứ gì đó quá xa xỉ”, Kim Ngân, cô gái Sài Gòn 26 tuổi mở đầu chuyện về mình.

Vốn là người cá tính nên dù thấy đám game thủ thay nhau đi lấy chồng, mẹ suốt ngày lo lắng vì sợ con ế, Ngân vẫn vui vẻ với cuộc sống đơn thân. Ngày ngày, cô vẫn siêng năng đi làm kế toán tại một tổ chức taxi có tiếng, thời kì rảnh đi chơi, hàn ôn với game thủ hữu. Thi thoảng, cô lại vào một trang web hứa hò hẹn, không phải để tìm người yêu… nhưng chủ yếu để học tiếng Anh. Ngân kể có nhiều chàng trai vào rỉ tai với cô, nhưng mỗi khi họ hứa hẹn gặp, cô đều từ chối, vì cô không tin mấy chuyện kết game thủ, ve vãn qua mạng.

chang-thac-si-canada-tranh-thu-lam-cong-nhan-vi-co-gai-viet

Kim Ngân quen Anh Nhật qua mạng và dần thấy rỉ tai hợp với chàng trai gốc Việt.

Một tháng ngày 2/2016, cô nhìn thấy một anh chàng khá bảnh, khuôn mặt đậm chất châu Á, nhưng quốc tịch Canada vào kết game thủ với mình. Ngân lịch sự trả lời lại và không thể ngừng cười khi nghe Anh Nhật vừa chat tiếng Anh, vừa đế thêm vài từ tiếng Việt, thậm chí còn gọi cô là “bà nội”. Hóa ra, Nhật là người gốc Việt, gia đình anh đã định cư ở Canada hơn 30 năm.

Ngân dần dần bị cuốn vào những câu chuyện vui nhộn của chàng trai hơn mình 3 tuổi. Nhật vui vẻ và luôn chọc cô cười. Lúc đầu chỉ định rỉ tai cho vui, ngờ đâu sau đó nhì người “buôn” thâu đêm suốt sáng, mặc cho múi giờ không giống nhau. Một tháng sau, Anh Nhật bay về Việt Nam để gặp Ngân, bất chấp lời can ngăn của mẹ. Bà sợ đại trượng phu bị lừa, nhưng Nhật thì không, anh còn rủ thêm anh trai mình đặt vé tới Sài Gòn.

“Chờ anh ở sân bay, tôi hồi hộp khôn xiết. Tôi còn cầm sẵn cái khẩu trang, nếu anh xấu quá hoặc bị tật, tôi sẽ đeo vào và chạy ngay. ngờ đâu anh đẹp hơn trong hình tới cả chục lần, dễ thương, còn rất thân thiện”, Ngân vui nhộn kể lại.

Trên xe từ sân bay về khách sạn, Nhật chủ động cầm lấy tay Ngân và hôn nhẹ lên tóc cô. Hành động của anh khiến trái tim Ngân loạn nhịp. Đã lâu lắm rồi cô thế hệ có cảm giác được che chở và yêu thương như thế. Đêm hôm đó, cả nhì đều không ngủ được vì mải nhớ hình ảnh trước tiên, ngọt ngào của đối phương. Ngay khi vừa thấy Ngân, Nhật đã biết trái tim mình rung động trước cô gái nhỏ nhắn, mồm luôn nở nụ cười.

Hôm sau tan giờ làm, Ngân tới khách sạn nơi Nhật ở rồi dẫn anh đi chơi quanh quanh Sài Gòn. Cô rất bất thần khi anh đưa toàn bộ tiền và hộ chiếu cho cô cất hộ. Anh nói nhờ cô cầm giùm cho chu đáo. Giây phút ấy, Ngân thấy anh vô cùng khác lạ.

2 tuần ở Việt Nam, Ngân đưa Nhật và anh trai tới Nha Trang, Đà Lạt. Khoảng thời kì ít ỏi bên nhau nhưng cũng đủ để nhì trái tim hiểu rằng họ thực sự thuộc về người kia. Nhật hứa sẽ trở lại gặp Ngân ngay khi sắp xếp được công việc nghiên cứu của mình, và anh đã không làm cô thất vọng khi còn về thăm cô 2 lần nữa trong năm đó. 

chang-thac-si-canada-tranh-thu-lam-cong-nhan-vi-co-gai-viet-1

Kim Ngân – Anh Nhật tìm thấy nhiều điểm hợp nhau sau thời kì tìm hiểu.

Ngân kể lần nào về anh cũng đưa hết tiền cho cô giữ, mỗi ngày chỉ cầm 50 nghìn tiền ăn sáng và uống cà phê. Anh nói không biết xài tiền Việt nên có gì nhờ cô hết. tới lúc ra sân bay, anh cũng chỉ cầm đúng 10 đôla và nói cô cứ cầm số còn lại để mua những gì mình thích. Mỗi lần về, anh không ngần ngại giúp cô giặt đồ, phơi đồ khi cô đi làm, dù anh chưa từng làm những điều đó ở Canada. Tính tình thoải mái, phóng khoáng, thực bụng của Nhật khiến Ngân rất tuyệt vời và ngày càng yêu anh nhiều hơn. Còn Nhật – người chưa từng nghĩ sẽ lấy vợ xa xôi tới vậy – giờ cũng quyết tâm lấy bằng được cô gái này.

“Chúng tôi có nhiều kỷ niệm bên nhau nhưng tôi nhớ nhất là hôm đưa anh về quê tôi chơi và đi ra mộ ba. Tôi giới thiệu anh với ba, và nói đây là người con tin tưởng. Trong khi tôi đang vội lau nước mắt thì thấy tiếng sụt sùi sau lưng. Hóa ra anh đang khóc. Anh cầm lấy tay tôi và nói anh sẽ thay ba chăm sóc và nuông chiều em suốt đời. Giây phút đó tôi biết anh chính là người đàn ông tôi đang tìm kiếm”, Ngân nhớ lại.

Ở xa nhau nên cả nhì chỉ có thể thường xuyên gọi điện và nhắn tin. Ngân cũng thường xuyên trò chuyện với ba mẹ của game thủ trai để nhì bác bỏ hiểu về mình hơn. Cô dần được ba mẹ anh yêu mến và coi như con cái trong nhà. Biết Ngân ở Việt Nam có nhiều chàng trai nhòm ngó nên Anh Nhật quyết định cầu hôn cô sau một năm tìm hiểu. Đám cưới của cả nhì tổ chức đầu tháng 1/2017 tại quê của cô dâu, Đồng Tháp.

Sau đám cưới, đôi vợ chồng trẻ tạm sống xa nhau vì Ngân phải ở lại Việt Nam hoàn thành các thủ tục hồ sơ sang Canada. thời kì này, Nhật khuyên vợ nghỉ làm, chuyên tâm vào học tiếng Anh, còn mọi việc cứ để anh lo.

Nói là làm, ngoài công việc nghiên cứu ở Structural Genomics Consortium (nơi chuyên nghiên cứu ra những loại thuốc thế hệ ở Toronto), Nhật kiếm thêm việc làm để có thêm thu nhập những ngày cuối tuần. Lúc đầu, anh đi học thêm về công nghệ và may mắn được giữ lại làm thầy dạy. Nhưng sau đó anh xin nghỉ vì công việc này chiếm quá nhiều thời kì, xúc tiến tới việc nghiên cứu. Hơn một tháng nay, anh xin làm thuê nhân tài xế chở hàng trong kho mỗi thứ 7, chủ nhật.

chang-thac-si-canada-tranh-thu-lam-cong-nhan-vi-co-gai-viet-2

Sau đám cưới, đôi vợ chồng trẻ tạm sống xa nhau một thời kì để Ngân hoàn thành các thủ tục sang Canada.

“Lúc trước anh nói game thủ dạng thân đã nỗ lực học tập, có bằng cấp (tốt nghiệp Thạc sĩ ĐH Toronto), anh sẽ làm ở chỗ tương xứng với năng lực của mình. Nhưng giờ anh lại đi tài xế chở hàng thêm nữa. Tôi hỏi vì sao anh lại làm vậy. Anh nói sẽ làm mọi thứ để tôi có cuộc sống tốt, dù có phải làm thêm rửa bát hay bán hàng”, Ngân hạnh phúc nói về chồng mình.

Mọi hồ sơ thủ tục bảo lãnh đã gần sẵn sàng xong, dự kiến Ngân sẽ được sum họp với chồng vào cuối năm nay. Sắp bước sang miền đất thế hệ, có nhiều lo lắng, hồi hộp, nhưng Ngân tin cô sẽ không lạc lõng vì có anh, một người chồng tâm lý luôn ở bên bảo vệ mình. “Đừng lo gì hết, mọi thứ đã có anh. Em chỉ việc sống vui và hạnh phúc bên anh là được”, Anh Nhật vẫn thường nói vợ như thế.

Tuệ Minh

14 năm xây dựng cơ nghiệp của cô gái Việt và chồng trên đất Mỹ

Chị Linh Lanzadoro, 42 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Cà Mau, đang có một cuộc sống bình yên bên người chồng hơn chị 19 tuổi và con gái Emma, 11 tuổi,  tại thành phố Portland. Để có được 2 nhà hàng khá lớn ở thành phố, và cuộc sống không phải lo lắng tới chuyện tài chính như hôm nay, Anh chị em đã có những tháng ngày vất vả, cùng nhau nỗ lực, tất bật từ sáng sớm tới tối khuya.

Dưới đây là san sớt của chị Linh về những nỗ lực của chị suốt 14 năm qua, từ những ngày trước tiên đặt chân lên xứ người:

Tôi quen anh năm 2003, khi đó tôi đang làm quản lý cho đơn vị gạch có chi nhánh ở Đồng Nai, anh Enzo được mời về làm cố vấn sắp xếp một dây chuyền sinh sản gạch sang Mỹ (vì anh có đơn vị ở đây). Tôi làm thông dịch và trợ giúp cho anh những ngày ở Việt Nam. Tôi bị cuốn hút vì sự chững chàng, lịch sự từ anh, dù hôm đó anh đi cùng nhì chàng trẻ trai khác.

thời kì làm việc chung khiến chúng tôi dần phát sinh tình cảm với nhau. Bố mẹ tôi thuở đầu phản đối kịch liệt vì anh lớn hơn tôi nhiều tuổi, lại từng vỡ lẽ hôn nhân một lần. Nhưng rồi thấy tôi vui vẻ, được anh nâng niu và thấy sự thực tâm từ anh nên bố mẹ tôi dần đồng ý.

14-nam-xay-dung-co-nghiep-cua-co-gai-viet-va-chong-tren-dat-my

Gia đình hạnh phúc của chị Linh.

Đám cưới nhỏ của chúng tôi tổ chức vào tháng 3/2004. Khoảng gần nhì năm sau, nhì đứa quyết định chuyển ra chi nhánh ở Huế. Thấy tôi mê say kinh doanh, anh mở một siêu thị chuyên bán bánh pizza cho tôi quản lý. Vốn là người thích nấu bếp và tay nghề khá ổn, nên anh truyền nghề cho cậu viên chức, để khi nào anh bận vẫn có người làm cho khách. siêu thị buôn bán rất tốt, nhưng chỉ mở được khoảng hơn nửa năm, tôi đành nhượng lại cho người khác để theo chồng sang Mỹ cuối năm 2006.

Những ngày đầu sang đây, chồng đi làm cả ngày, ở nhà buồn nên tôi lang thang đi tìm việc. Tôi bước vào một tiệm giặt ủi và xin được đi làm ngay. Ngày hôm sau, tôi náo nức tới, nỗ lực làm tốt mọi thứ có thể. Nhưng vì lúc đầu chưa quen, làm còn lóng ngóng, nên ông chủ người Đài Loan cho tôi nghỉ việc luôn. Dù tôi đã nỗ lực xin được chỉ dạy thêm nhưng vẫn không có kết quả.

Trên đường đi bộ về nhà, tôi quyết định vào một siêu thị và xin vào làm thu ngân. Nhưng vì không có sơ yếu lý lịch, hay bất kỳ một hồ sơ, chứng chỉ nào nên họ từ chối. Tôi về nhà buồn thê thảm, than với chồng sao ở đây tìm việc khó thế.

Chồng ôm tôi vào lòng và nói, em thế hệ sang chưa hiểu hết về cách làm việc tại đây. Em cần có sơ yếu lý lịch thế hệ tìm được việc, cho dù em có xin đi rửa chén cho nhà hàng hay đi cắt cỏ. Anh nói tôi không cần phải đi làm, tiền lương của anh thoải mái cho nhì vợ chồng. Nhưng tôi vẫn chưa từ bỏ ý định tìm việc của mình. Một phần tôi không muốn sống phụ thuộc anh, phần vì tính tôi luôn tay luôn chân và muốn được học hỏi, tìm hiểu những cái thế hệ lạ.

Và thế là theo gợi ý của chồng, tôi đi học thêm ngoại ngữ, xin giấy an toàn xã hội, học làm nail, thi lấy bằng tài xế… để sau này có thể tìm việc dễ hơn. Khi sinh con được khoảng 3 tháng, tôi đã gửi con tới vườn trẻ để đi làm tại một nhà hàng của game thủ chồng. Công việc của tôi là hướng dẫn cách pha chế cho viên chức. Trước khi sang Mỹ, tôi từng theo học khóa pha chế đồ uống nên công việc này cũng tương đối đơn giản. Làm ở đây được vài tháng, tôi nghỉ việc vì xa nhà quá, ít có thời kì với con.

Tôi quay trở lại siêu thị đợt trước đã xin việc. Lúc này trong tay đã có một số hồ sơ, chứng chỉ nên tôi được nhận vào. Tôi làm việc 8 tiếng/ngày với mức lương khoảng 8 đôla 50 cent, nếu làm tốt họ tự tăng thêm cho 25 cent hoặc hơn. Những ngày trước tiên làm ở đây, chân tôi đau mỏi vì phải đứng quá nhiều, đầu óc quay mòng mòng vì suốt ngày đứng trong khoảng không gian ngập hàng hóa. Về nhà tôi nằm vật ra giường, mọi công việc nấu nướng, chăm con khi đó chồng đảm nhiệm, dù anh cũng đi làm.

14-nam-xay-dung-co-nghiep-cua-co-gai-viet-va-chong-tren-dat-my-1

Anh chị em từng vượt qua nhiều vất vả trước khi có siêu thị ăn nổi tiếng thành phố.

Nhưng tôi thích ứng khá nhanh với môi trường thế hệ. Tuần nào tôi cũng đi làm đủ từ 38 tới 40 tiếng, nên được quản lý rất quý. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở Cà Mau, đã nếm trải nhiều vất vả, nên những việc này không làm khó được tôi.

Làm ở đó được vài tháng, lúc này tôi đã có quốc tịch Mỹ, thấy bưu điện thành phố tuyển người nên tôi tiến công liều nộp đơn xin vào với tiêu chí là “thi để cọ sát”. Người thi tuyển phải trải qua 2 vòng thi, làm bài kiểm tra và phỏng vấn. Sau khi vượt qua bài test vài trăm câu, tôi bước vào phòng phỏng vấn với 65 người khác. 5 giám khảo sẽ “xoay” thí sinh như chong chóng để chọn ra đúng 5 người. có nhẽ vì tôi đi thi với tâm trạng thoải mái, không đặt nặng việc hơn thua, lúc nào cũng với quyết tâm không ngại khó ngại khổ nên được chấp nhận.

Khỏi phải nói, tôi vui sướng tới mức độ nào. Làm ở đây viên chức sẽ được hưởng nhiều ưu đãi vì là người của quốc gia, được đóng bảo hiểm, nghỉ phép… Sau này về già lương hưu sẽ khá cao, thư thả nhã, không phải lo tới chuyện tiền nong. Công việc của tôi khi đó là phân thư để bưu tá mang đi phát khắp nơi.

Dù vậy, làm ở đây chỉ được khoảng nửa năm tôi đã xin nghỉ việc. Tôi muốn thử thách mình ở một môi trường khác, chứ không muốn an thư thả, buồn chán như vậy. Khi đó, chồng tôi cũng quyết định giao đơn vị sinh sản gạch cho cậu nam nhi lớn, con riêng của anh, để cùng tôi bước vào một đoạn đường thế hệ, mở nhà hàng ăn. Chồng là người Italy, nấu đồ ăn rất ngon, còn tôi có kinh nghiệm làm bánh ngọt, nên chúng tôi chia nhau mỗi người một mảng, chuyên về các món ăn truyền thống miền nam Italy.

Cửa hàng trước tiên ra đời năm 2009 với biết bao khó khăn. Ngày nào cũng vậy, cứ 5 giờ sáng, anh đã dậy đi chợ, chọn những vật liệu tươi về để chế biến. Tôi hặm hụi dọn siêu thị rồi làm bánh, rồi tất bật đi lo hồ sơ, giấy phép kinh doanh. Bên này, để mở một siêu thị, ban quản lý thị trường và ban an toàn thực phẩm tới kiểm tra rất gắt gao, phải đủ tiêu chuẩn thế hệ được phép bán hàng. Cứ như vậy, nhì vợ chồng túi bụi ở siêu thị tới 10, 11 giờ đêm thế hệ về. 

Khi thế hệ mở khách đông lắm, họ tới vì tò mò và muốn thử món ăn thế hệ. Chúng tôi chưa quen với việc phục vụ một lượng khách lớn như vậy nên lúng túng từ trong bếp tới việc tiếp đón khách. Nhiều người phàn nàn là thức ăn đợi lâu, phục vụ chạy như gà, rồi họ tiến công giá một sao… Chúng tôi phải ngồi lại, bàn ra cách sắp xếp mọi việc khoa học, hướng dẫn viên chức tiếp khách lịch sự. Món ăn cũng phải thử qua nhiều công thức thế hệ cho ra được những suất ăn ngon lành. May mắn là sau những ngày đầu khó khăn, chúng tôi dần dần có nhiều khách hơn. Tôi dần rút ra khỏi việc làm bếp, chuyên về quản lý, thu chi.

14-nam-xay-dung-co-nghiep-cua-co-gai-viet-va-chong-tren-dat-my-2

siêu thị ăn và rượu của Anh chị em rất đắt khách. Quán ăn của nhì người nổi tiếng trong vùng và từng nhiều lần lên báo.

siêu thị tôi được khách hàng tiến công giá 4,5 sao và có tên trên nhiều website du lịch có tiếng. Năm 2015, nhì vợ chồng tôi mở tiếp một siêu thị thứ nhì chuyên về các loại, rượu bia Mỹ. Song song với việc chăm sóc nhì siêu thị, tôi còn đổ buôn nhiều đồ từ châu Âu, châu Mỹ về Việt Nam. Tôi luôn muốn thử sức làm nhiều thứ, nhiều việc để biết sức mình tới đâu.

Năm vừa rồi, chồng tôi vẫn muốn mở thêm một siêu thị nữa, nhưng tôi không đồng ý vì tôi muốn chúng tôi sẽ có nhiều thời kì hơn cho gia đình, cho cô con gái 11 tuổi. Nhìn anh tất bật bao năm qua, tôi thấy yêu và thương anh vô hạn. Dù công việc bận rộn, nhưng anh vẫn không quên tặng hoa mỗi khi tôi buồn, đưa tôi đi khắp nơi và chăm sóc, chiều tôi như ngày đầu thế hệ quen. 14 năm trước, hay bây giờ, anh luôn cho tôi cảm nhận tình yêu nồng thắm như thủa thuở đầu.

tới ngày hôm nay, tôi thoả nguyện với cuộc sống ngày nay, khác lạ về người đàn ông bên cạnh mình. Mỗi khi dẫn tôi đi ra ngoài, anh đều hào hứng giới thiệu với mọi người “Đây là Linh, vợ của tôi, tình yêu của tôi”. Khi tôi hỏi anh thích nói về tôi với mọi người lắm à, anh luôn trả lời “Vì em là niềm tự hào của anh”… Với một người phụ nữ, một người mẹ, một người vợ, game thủ cần gì hơn thế.

Linh Lanzadoro

Cuộc sống không như mơ của cô dâu Việt ở Australia

Hoàng Mai, 27 tuổi, đang sống cùng chồng và con gái ở ngoại thành Melbourne, Australia. Đầu năm 2013, cô gái quê Đắk Lắk sang đây du học tại trường Childcare. Cô yêu một kỹ sư nước này và kết hôn. Sau đó, Mai bảo lưu việc học để tạm thời lo cho cuộc sống gia đình. Dưới đây là san sẻ của Mai về hành trình tìm việc gian truân của cô sau kết hôn.

Suốt 2 tháng trước tiên sau khi cưới, tôi chỉ ở nhà, ăn và nấu bếp chờ chồng đi làm về. thời kì này, tôi mở màn lên cân, từ 43 kg lên 53 kg lúc nào không hay. Lương anh đủ nuôi cả 2 đứa, anh nói sẽ lo cho tôi trọn vẹn. Nhưng ở nhà, tôi vẫn lên mạng tìm việc, tôi ghét cảm giác bị phụ thuộc vào ai đó. 

Không tìm được việc, hàng ngày tôi lấy xe đạp, chạy quanh các cánh đồng nho, hy vọng có người cho làm, nhưng chẳng ai nhận tôi, lý do là đủ người, hoặc phải đi theo nhóm. 

cuoc-song-khong-nhu-mo-cua-co-dau-viet-o-australia

Mai đi làm nhiều việc dù ông xã nói tiền lương của anh có thể lo tốt cho cô.

Vài ngày sau đó, tôi chuyển hướng, thay vì đi các trang trại nho, tôi can đảm đi gõ cửa các nhà nghỉ gần nhà để xin làm dọn phòng. May thay lúc nhỏ tôi được mẹ dạy cách thu vén nhà cửa, và được mẹ nuôi người Australia dạy cho cách trải giường chiếu kiểu Tây. Thế là cùng với việc tự học, tôi nhanh chóng xin được chân dọn phòng cho nhà nghỉ 6 phòng gần nhà với mức lương 25 đô Australia mỗi giờ vào ngày thứ bảy và chủ nhật.

Nhưng nụ cười cũng không lâu khi khoảng một tháng sau đó, người chủ bán nhà nghỉ và tôi lại thất nghiệp. Không sờn, tôi xin chân rửa chén cho nhà hàng. Họ đồng ý nhận nhưng sẽ chỉ gọi khi nào họ cần. Nhà hàng nhỏ nhưng mà chén đĩa nhiều kinh khủng. Cứ khoảng 8h tối là chén dĩa mở màn dồn về. Bếp trưởng rất khó tính khó nết, trong khi tôi những ngày đầu chưa làm được nhanh, thường xuyên bị nghe chửi.

Nhìn chồng chén đĩa nồi niêu phải bằng đám cưới 20 mâm, tôi bật khóc. Ở nhà được ba mẹ chiều, sang đây được chồng nâng niu, nhưng đi làm bị người ta mắng như tát vào mặt khiến tôi tủi thân vô cùng.

Tôi chạy ra ngoài, hít thở một tí lại chạy vào trong mở màn công việc. Tôi đã tự chọn công việc này, không thể bỏ ngưng, tôi không cho phép phiên bản thân làm thế. Đêm nào cũng 11h tôi thế hệ về tới nhà. Tay tôi thời khắc đó, vì không đeo bít tất tay nên da cứ toét ra. Làm mệt nhưng được trả xứng đáng nên tôi ra sức làm. Cho tới một ngày em gái của ông phụ bếp đi du lịch về, nhảy vào thế chân của tôi. Thế là tôi lại thất nghiệp.

Một ngày nọ, tôi buồn và nói chồng chở qua nhà em chồng chơi. Cô ấy là nhà xây dừng nội thất nhưng rất mê say việc sơn nhà. Những lúc rảnh, cô đi sơn nhà cửa. Tôi ngỏ ý xin đi theo để coi. Và từ đó, tôi bén duyên với nghề sơn lúc nào không hay.

Ngày đầu, em chồng cho tôi đi xem em sơn cửa cho một gia đình, 2 tiếng nhưng mà được những 500 đô. Em trả tôi 50 đô vì lý do tôi phụ em trong lúc làm. Những ngày sau đó, em giới thiệu tôi cho một người game thủ của em. Chính ông ấy là người đã dạy tôi từ cách cầm thanh hao, vận chuyển tay, phối màu và sơn thế nào. Cứ như thế, ngày làm cùng ông, ngày làm cùng em chồng, lương của tôi tăng dần từ học nghề 50 đô, lên 100 đô rồi 150, có lúc được 200 đô một ngày. 

cuoc-song-khong-nhu-mo-cua-co-dau-viet-o-australia-1

Mai hạnh phúc khi được mẹ chồng và chồng luôn ở bên ủng hộ và yêu thương cô.

Công việc nghe có vẻ đơn giản, chỉ cần cầm thanh hao lên và quét quét, nhưng thực sự không đơn giản như vậy. Tôi phải đứng cả ngày dưới cái nắng mùa hè, khiến nhiều hôm xây xẩm mày mặt, rồi run run đứng trên cái thang, sơn mái nhà cao khoảng 6 mét giữa mùa đông lạnh giá… Bàn tay, cánh tay những ngày đầu như tê cứng, nhức mỏi cả tháng… Sáng sáng thay vì ngủ tới 6h, 4h30 tôi đã bật dậy, đón xe buýt đi ra trạm xe lửa để kịp 6h30 tới chỗ làm. Tôi đã thành thợ sơn như thế. Bây giờ nếu có mua nhà, tôi có thể tự tín đứng ra sửa lại nhà của mình nhưng mà không cần thợ. Và thế là tôi có việc 5 ngày mỗi tuần. 

Tin vui đột tới khi một ngày mẹ chồng nói ông chủ chỗ siêu thị nhận tôi vào làm, trước mắt là 5 tiếng mỗi tuần. Vậy là tôi mở màn đi làm ở siêu thị một ngày và đi sơn 4 ngày.

Lại một thử thách thế hệ, khi tên sản phẩm tôi cũng không đọc nổi, đằng này người ta còn ghi tắt. Công việc của tôi là giúp mẹ chồng tôi làm vé sale off và special vào mỗi sáng thứ tư hàng tuần, trên khoảng 3.000 sản phẩm. Tôi hỏi mẹ thông thường thì một viên chức mất bao lâu để làm xong từng đó, mẹ bảo khoảng 5 tiếng cho 2 người. 

Ngày đầu, mẹ giao cho tôi 300 vé, và tôi mất 5 tiếng để làm được một nửa số đó. Cuối ngày tôi không dám nhìn mẹ và bảo, con không làm được mẹ ạ. Mẹ tôi cười, bà bảo có ai nhưng mà làm được ngay đâu, cái gì cũng cần thời kì.

Hàng ngày có thời kì rảnh, tôi lại chạy xuống siêu thị và đi xem tên các sản phẩm. Trời không phụ lòng, tôi tiến bộ hàng ngày. 5 tiếng đồng hồ với khoảng 1.500 tới 2.000 sản phẩm không thể làm khó tôi. Được vài tháng, ông quản lý nói tăng cho tôi thêm 4 giờ làm buổi chiều ở quầy tính tiền.

Cho tới một ngày mẹ chồng đọc báo, mẹ nói khách sạn 5 sao đang tuyển người, con có muốn thử đi không. Tôi không bỏ qua thời cơ, nộp hồ sơ ngay. Qua 3 vòng phỏng vấn, vượt qua 17 người, sau rốt tôi được nhận. Sau 3 tháng thử việc, tôi được nhận làm viên chức chính thức vào tháng 9/2015, với cơ chế ưu đãi bảo hiểm xã hội, nghỉ phép có lương, đóng thuế tử tế. Tôi được hưởng nhiều cơ chế tốt như xe hư giữa đường sẽ có người ở đơn vị tới sửa, không mất tiền, trợ cấp tiền mua kính cận hàng năm, tiền thưởng cuối năm…

cuoc-song-khong-nhu-mo-cua-co-dau-viet-o-australia-2

Mai thế hệ sinh con gái đầu lòng được gần 3 tháng.

Tôi nghỉ nghề sơn và làm ở siêu thị một ngày, 4 hoặc 5 ngày còn lại ở khách sạn. Tôi hài lòng về thời kì biểu làm việc vào ban ngày do tôi có thể dành thời kì đêm tối cho gia đình. Sau thời kì nghỉ sinh tôi sẽ quay trở lại làm việc ở khách sạn và siêu thị như trước. 

4 năm sống nơi xứ người, tôi đã tự tín, trưởng thành và học được nhiều điều. Tôi không học đại học, đồng nghĩa với việc thời cơ xin việc sẽ bị khép lại nhiều hơn. Nhưng tôi hiểu, tôi vẫn có thể làm nhiều việc khác dù không có bằng trong tay. Trước khi sinh, tôi đã nỗ lực học một bằng về làm đẹp, để sau này sinh xong có thể mở một khu chợ nhỏ chuyên về chăm sóc da của riêng mình..

Tôi đã chọn cuộc sống như vậy và vẫn đang nỗ lực hàng ngày để làm chủ cuộc sống của mình. Tôi vui vì được làm việc, được tiêu những đồng tiền do chính mình kiếm ra dù mọi thứ chẳng hề đơn giản…

Mộc Miên ghi

Cô gái Sài Gòn tí xíu nhỏ đổi đời nhờ những bức thư tình mẹ viết hộ

Từng sống trong căn nhà lợp tôn cũ kỹ chỉ hơn chục mét vuông, nhị bằng hữu chạy tới chạy lui hứng nước mưa chảy xuống rào rào mỗi khi mưa gió, chị Phương Thy (sinh năm 1978) không dám nghĩ một ngày có thể sống trong căn hộ trọn vẹn tiện nghi, chứ chưa bao giờ dám mơ tới việc sở hữu 4 căn hộ rộng hàng trăm mét vuông ở Mỹ như bây giờ.

Cô gái Sài Gòn đen đúa, chỉ cao 1m42, nặng chưa tới 40 kg ngày đó, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ lấy chồng Tây, một người lính Mỹ lớn tuổi hơn chị một giáp, cao 1m80 và nặng tới 140 kg.

nhị nhân loại, một tí hon, một khổng lồ, tưởng như chẳng hề liên quan ấy, lại nên duyên nhờ bà mối cực chẳng đã – là mẹ Thy. 

co-gai-sai-gon-be-nho-doi-doi-nho-nhung-buc-thu-tinh-me-viet-ho

Tổ ấm hạnh phúc của gia đình chị Thy ở Mỹ.

Ngày đó, Robert A. Hart là một chàng trai rất si tình. Anh từng yêu tha thiết một người con gái, mua nhà, mua xe cho cô, nhưng khi có được những thứ đó, cô ấy lại chia tay anh không tiếc thương. Anh buồn buồn bực, tìm tới việc ăn uống như một cách giải tỏa nỗi buồn. Anh tăng cân không kiểm soát và luôn trong trạng thái chán nản. Không cô gái nào muốn hứa hò hẹn với Robert vì lúc đó trông anh như “thùng phuy di động”.

Một người game thủ của Robert – người Việt định cư ở Mỹ – đã nhờ mẹ Thy giới thiệu cho anh một cô gái ở Việt Nam để game thủ mình có thể trò chuyện, tâm sự cho đỡ buồn. Mẹ Thy khi đó đã giới thiệu Robert cho con gái mình, vì muốn con có thể học tiếng Anh và có thêm người game thủ thế hệ.

Thy và Robert mở đầu trao đổi email từ tháng 7/2000. Vì không biết tiếng Anh nên chị phải nhờ mẹ trợ giúp. Những bức thư gửi cho chàng trai Mỹ ngày ấy đều là mẹ Thy viết hộ. Kể cả những lúc Robert gọi điện về, dù mẹ đã viết ra cả list câu hỏi, chị chỉ ú ớ nói được “yes, no” còn các câu khác đều phải nhờ mẹ thông ngôn. 

Mẹ tôi từng học tiếng Pháp rất giỏi nên sau khi đóng cửa quán chè vì ế ẩm, mẹ may mắn xin được thông dịch cho một người Pháp, rồi được đi học thêm tiếng Anh. Mẹ thông thạo nhị thứ tiếng nên sau này đi dạy thêm nhiều trung tâm ở các trường đại học sau phóng thích. Từ đó, nhị chị em tôi không phải ăn khư khư nữa”, chị Thy nói.

3 tháng kể từ ngày viết bức thư trước tiên cho Thy, Robert bay tới Việt Nam để gặp cô gái Việt. 5 ngày ngắn ngủi ở Sài Gòn đủ để chàng lính Mỹ cảm nhận được tính tình dễ thương, hoạt bát của cô. Còn Thy sau sự choáng ngợp về ngoại hình của Robert, đã nhận ra sự thực thà, tình thật của anh. 

Những tháng ngày sau đó khi anh trở về Mỹ, nhị người tiếp tục liên lạc qua email và laptop. Vốn tiếng Anh của chị Thy ngày một khá hơn, nhưng để viết những câu văn mượt nhưng mà, giãi tỏ nỗi nhớ nhung, chị vẫn phải nhờ mẹ viết hộ. 

co-gai-sai-gon-be-nho-doi-doi-nho-nhung-buc-thu-tinh-me-viet-ho-1

Ngày cưới 16 năm trước, Robert vẫn nặng tới 140kg. Anh sau đó được vợ giúp giảm cân, và ngày nay thon gọn hơn nhiều.

Một năm sau, cả nhị tổ chức lễ đính ước ở Sài Gòn. “Ngày ấy, mẹ tôi làm mấy mâm mời họ hàng, láng giềng sang chung vui. Không ít người đã cười và nói mỉa mai. Có người gian ác mồm còn nói mẹ tôi bán con cho Tây, nhưng mẹ tôi bỏ qua tất cả. Mẹ biết Robert là người tốt và sẽ mang lại cho tôi hạnh phúc, bù đắp cho tôi sự thiếu thốn tình cảm của thân phụ”, chị Thy tâm sự.

Những ngày đầu đặt chân lên xứ người, Thy gặp nhiều khó khăn vì tiếng nói dị đồng. Để giúp vợ dễ hòa nhập và bớt tủi thân, Robert chuyển về sống cùng bố mẹ. Biết con dâu còn ngại ngùng nên bố mẹ anh làm mọi thứ để khiến chị thoải mái hơn, như đưa chị đi shopping, tìm cho chị lớp học thêm tiếng Anh, cả nhà đi picnic… Dù là phó giám đốc một đơn vị địa ốc rất lớn ở Oklahoma, công việc bận rộn, nhưng ngày nào trước khi đi làm, mẹ chồng Thy cũng vào bếp nấu cơm cho cả nhà. Việc thu dọn bà cũng giành phần làm hết.

Vài tháng sau, khi vốn tiếng Anh đã cải thiện đáng kể, Thy được mẹ chồng giới thiệu vào đơn vị bà đang làm. Nhờ những kinh nghiệm tích lũy được ở đây, sau 6 năm, chị đã xin được vào cơ quan quốc gia với mức lương cao hơn. Hiện chị đang làm quản lý hồ sơ trợ cấp cho các gia đình của thành phố Oklahoma.

Từng học Đại học Kinh tế trước khi sang Mỹ, nên Thy rất nhạy bén với việc kinh doanh, biết nắm bắt thời cơ trong việc kinh doanh địa ốc. Năm 2002, Anh chị em mua căn nhà trước tiên theo suất lính của chồng. Số tiền vay được trả trong vòng 30 năm, nhưng chỉ trong 7 năm, Anh chị em đã trả nợ xong. Căn nhà thứ nhị cũng được vay theo dạng này, trả trong 15 năm, nhưng cũng chỉ 3 năm sau đó, chị đã hoàn toàn sở hữu nó.

Năm 2016, chị tiếp tục đứng tên nhị căn nhà khác. Mỗi căn đều có diện tích khoảng 200 m2, đang cho thuê. Riêng căn nhà chị và gia đình đang ở, diện tích lên tới hơn 465 m2. 

co-gai-sai-gon-be-nho-doi-doi-nho-nhung-buc-thu-tinh-me-viet-ho-2

Chị Thy hạnh phúc bên mẹ chồng và mẹ đẻ.

Mẹ chồng chị là một người rất thông thuộc về việc kinh doanh địa ốc, nhưng cũng phải thán phục về kĩ năng của con dâu. Trong bức thư viết tay gửi sinh nhật chị hồi tháng 3 vừa qua, bà viết “con là một người con tuyệt vời, giỏi giang, đã mang tới thú vui cho cả gia đình trong suốt những năm qua. Mẹ rất tự hào về con”.

Biết vợ công việc vất vả, nên ở nhà anh Robert dành hết phần chăm sóc nhị tí xíu, Samuel 12 tuổi và Mai Ann 6 tuổi. Anh đưa đón các con, cho các tí xíu đi bơi, học vẽ, đá bóng, về nhà lại tắm rửa, cắt móng chân, móng tay cho con… Nhưng với anh, vợ thế hệ là “nữ vương”. 

Anh Robert sử dụng máy khâu để lên gấu quần cho đại trượng phu lớn

“Anh không cho các con làm phiền khi tôi ngủ, rồi tiến công thức tôi mỗi sáng trước khi đi làm. Sợ tôi quên uống thuốc xẻ, anh lưu ý bỏ vitamin vào hộp, chia ra làm 7 ngày, nhét vào túi tôi. Đồ ăn, thức uống, anh cũng coi sóc làm cho tôi, từ nước ép, pha cà phê… Thi thoảng anh lại viết thư tình cho tôi nữa. Tôi không thể yêu cầu được một người đàn ông nào tốt hơn thế”, chị Thy hạnh phúc nói về chồng mình.

10 năm trước, chị đã đưa mẹ từ Việt Nam qua Mỹ sống cùng gia đình mình. Nhìn mẹ coi sóc cho nhị đứa con, chơi và nở nụ cười rạng rỡ với chúng, chị thấy lòng rét mướt. Vậy là qua bao nhiêu biến cố, sống thiếu tình yêu và bờ vai của một người đàn ông suốt mấy chục năm trời, mẹ chị đã có những tháng ngày yên bình. Chị vẫn luôn nghĩ rằng hạnh phúc mình có được ngày hôm nay cũng nhờ có sự mai mối “đắt duyên” và con mắt nhìn người sáng suốt từ đấng sinh thành.

Chị Thy hạnh phúc bên nhị con ngoan

Tuệ Minh

Đại gia Canada rung động trước cô gái Việt vì chiếc túi rẻ tiền

Đám cưới trên bờ biển tại một resort cao cấp, xúng xính trong chiếc váy cưới của nhà thiết kế hàng đầu thế giới Vera Wang… là ước mơ của Mai – cô gái 27 tuổi. Nhưng Mai chưa từng nghĩ điều xa xỉ ấy sẽ xảy đến với mình. Nhưng mọi thứ đã diễn ra đúng như vậy. Vào ngày 11/9 vừa qua, Mai như Lọ Lem bước vào đám cưới cổ tích, sánh vai cùng Andrew – người hơn cô 25 tuổi.

Bước đi giữa những khóm hoa tú cầu màu xanh nước biển, cảm nhận gió nô đùa từng sợi tóc, Mai mỉm cười trao lời ước nguyện với người đàn ông Canada cô gắn bó hơn 2 năm nay. Đó không phải thời gian quá dài nhưng đủ để cô gái Ninh Bình cảm nhận được tình yêu chân thật Andrew dành cho mình.

Cô và ông xã quen nhau ở Thái Lan khi đang cùng bạn bè đi du lịch tại đây. Andrew khi đó đã lập tức bị hút mắt khi nhìn thấy Mai trong quán cà phê. Nét đẹp hiện đại của cô gái nhỏ nhắn khiến anh mạnh dạn đến làm quen. Khi nói chuyện với Mai, anh bất ngờ bởi cô nói tiếng Anh rất hay. Anh nghĩ Mai là một Việt kiều Mỹ hay du học sinh châu Âu. Khi đó Mai đang làm tại một công ty du lịch ở Việt Nam sau khi tốt nghiệp Cao đẳng Du lịch Hà Nội. Anh rất ngạc nhiên khi biết cô học tiếng Anh chủ yếu trên mạng qua những video ca nhạc hay phim ảnh. 

dai-gia-canada-rung-dong-truoc-co-gai-viet-vi-chiec-tui-re-tien

Mai quen ông xã trong một lần đến du lịch tại Thái Lan.

Thấy người đàn ông hơn tuổi mình nhiều, Mai khá đề phòng. Cô chỉ nói chuyện tầm phào cùng anh cho vui. Thế nhưng Andrew như một cuốn từ điển bách khoa, anh lôi cuốn Mai từ chuyện này sang chuyện khác.

Ngày hôm sau, anh mạnh dạn mời Mai đi chơi riêng ở Bangkok. Cô gật đầu đồng ý vì chưa có kế hoạch gì. Thấy Mai dễ thương, Andrew muốn tán tỉnh. Nhưng vì từng gặp phải nhiều bạn gái đào mỏ nên anh quyết định thử lòng cô gái này. Anh ngỏ ý muốn mua cho Mai một chiếc túi xách mới vì thấy túi của cô đã cũ.

Anh dẫn cô đến mấy cửa hiệu. Khi nhìn thấy giá tiền, cô đều giật mình vì quá đắt đỏ, từ hàng trăm tới hàng nghìn đô la. Nghĩ anh này sĩ diện và bản thân chưa nhận những món quà như vậy, Mai bỏ ra ngoài. Trong khi đó, Andrew lại nghĩ rằng cô gái này chê túi rẻ không xứng với cô.

“Tôi kéo anh ra ngoài và nói thẳng với anh tôi là một cô gái xuất thân nghèo khó, tất cả những gì tôi mặc trên người không phải hàng hiệu, tôi không cần một chiếc túi đắt tiền vì quá phí phạm. Anh khi đó khá bất ngờ và không nói gì”, Mai kể lại.

Sau đó Mai dẫn Andrew ra chợ đêm Bangkok và mua một chiếc túi nhỏ với giá chỉ vài trăm nghìn đồng. Khi đó, Andrew mới nói với Mai rằng cô là cô gái đầu tiên từ chối món quà đắt tiền từ anh. Cô cũng là người đầu tiên không ngại ngần nói về hoàn cảnh của mình. Từ hôm đó, anh có cái nhìn khác về Mai, và ngày một ấn tượng với cô gái Việt xinh xắn này.

dai-gia-canada-rung-dong-truoc-co-gai-viet-vi-chiec-tui-re-tien-1

Anh Andrew từng mất nhiều thời gian chinh phục Mai.

Anh xin số điện thoại của Mai nhưng cô nhất định không cho vì sợ bị làm phiền, chỉ cho email. Sau hôm ấy, cô trở về với cuộc sống ở Việt Nam, còn Andrew lại ngập trong đống công việc ở Singapore, nơi anh là tư vấn tài chính và chiến lược cho nhiều công ty. Mai cũng không hề biết rằng người đàn ông thành thạo tiếng Nhật, Trung, Pháp ấy là một trong 5 cổ đông của một chuỗi nhà hàng ăn nhanh toàn cầu, và cổ đông của một số dự án tàu điện ngầm ở châu Á, có tiềm lực kinh tế rất vững.

Sau khi quen nhau, mỗi ngày Andrew đều viết ít nhất một lá thư cho Mai, trong đó bày tỏ suy nghĩ, sự nhớ nhung với cô. Mai phần vì bận việc, phần vì thấy anh lớn tuổi nên cô giữ khoảng cách, chỉ trả lời bập bõm. Nhiều tháng trời ròng rã, anh vẫn cần mẫn gửi mail cho cô mỗi ngày, có ngày 5 – 6 email tỏ tình. 

Sau khoảng 4 tháng, anh mời Mai qua Singapore du lịch và sắp xếp cho cô gặp 2 con trai anh. Thấy sự cởi mở, chân thành và chăm sóc con tận tình của anh, Mai mới hiểu dần thêm về con người này. Cô bắt đầu mở lòng hơn với anh, hiểu hơn nỗi lòng của người đàn ông đã ly dị vợ 12 năm, một mình chăm hai con. Những cuộc gọi Facetime, email mỗi ngày một dày hơn, Mai quyết định nhận lời yêu 2 tháng sau đó.

Mỗi khi có thời gian rảnh rỗi, Andrew lại về Việt Nam thăm Mai, rồi cùng cô đi du lịch khắp nơi, từ Canada, Trung Quốc, Indonesia đến Maldives… Đến đâu, anh cũng ngỏ lời cầu hôn nhưng cô chưa đồng ý. Cô không muốn vội vã trong mối quan hệ này, khi khoảng cách giữa cả hai là quá lớn. Cô muốn cảm nhận chín hơn tình cảm của anh và bản thân.

“Lần nào về Việt Nam anh cũng giặt quần áo, lau nhà, dọn phòng cho tôi. Anh gội đầu và chải tóc cho tôi. Mỗi lần đi trời mưa gặp vũng nước, lúc nào anh cũng để giày xuống cho tôi bước lên để đỡ ướt chân, anh chăm sóc tôi từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Ở bên anh tôi luôn có cảm giác ấm áp và hạnh phúc'”, Mai tâm sự.

Yêu Mai được hơn một năm, Andrew mới kể nhiều hơn với cô về công việc của anh. Biết anh thành đạt, nhưng thái độ của Mai vẫn không hề thay đổi, cô không hề vòi vĩnh hay đòi hỏi gì ở anh. Đó là điều khiến Andrew ngày một yêu cô nhiều hơn.

“Tôi yêu nhất ở Mai là sự thành thật. Cô ấy rất tự tin và trưởng thành so với vẻ bề ngoài. Tôi không muốn mất một người con gái như thế. Đó là người tôi tìm kiếm bấy lâu nay”, anh Andrew chia sẻ.

dai-gia-canada-rung-dong-truoc-co-gai-viet-vi-chiec-tui-re-tien-2

Đám cưới lãng mạn tại một resort cao cấp ở Đà Nẵng của vợ chồng Mai.

Mỗi dịp Tết Nguyên đán, Andrew thường cố gắng về Việt Nam để đón Tết cùng gia đình bạn gái. Anh thích không khí ấm cúng sum họp những ngày đầu năm mới ở đây, thứ cảm giác đã lâu anh chưa được trải qua. Gia đình Mai lúc đầu phản đối vì thấy anh lớn tuổi hơn cô nhiều, nhưng những lần gặp mặt, nói chuyện, cảm nhận được sự tốt bụng và tình cảm chân thành của anh với Mai, mọi người dần đồng ý và ủng hộ mối quan hệ này.

Hai năm yêu nhau, có nhiều lần Mai giận dỗi đòi chia tay nhưng Andrew luôn là người níu kéo cô quay lại. Anh từng khóc nức nở khi Mai tỏ ra dửng dưng với mình. Hiểu được tấm chân tình của người đàn ông ấy, Mai nhận lời kết hôn với anh hồi tháng 9 vừa qua.

Muốn cho Mai một đám cưới thật đặc biệt, Andrew bí mật nhờ một công ty tổ chức tiệc cưới chuẩn bị hôn lễ lãng mạn trên biển Đà Nẵng. Hàng nghìn bông hoa tú cầu màu xanh nước biển, màu mà Mai thích, được nhập từ nước ngoài về, trồng một tháng ở khách sạn cho đến ngày cưới. Chiếc bánh cưới nặng 80 kg được các đầu bếp kỳ công chuẩn bị nhiều ngày. Không gian tiệc cưới nhỏ với sự xuất hiện của 50 bạn bè, khách mời thân thiết được chăm chút từng tí, từ dải ruy băng, ghế ngồi… đến các thiên thần nhí đeo tên cô dâu.

Andrew chia sẻ: “Chỉ cần Mai vui và hạnh phúc, tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để biến điều đó thành hiện thực”.

Sau đám cưới, Mai sang Singapore định cư cùng chồng và sống với 2 con trai của anh.

Tuệ Minh

Chàng Tây đạp xe qua 12 nước đưa vợ Việt về thăm quê

Cả Đồng Thị Hương Linh (27 tuổi) và Péter Sas (30 tuổi) đều ham mê du lịch, yêu thích xe đạp và uống trà. Chuyến đạp xe xuyên lục địa này họ coi như chuyến trăng mật dài ngày.

Để chuẩn bị cho chuyến đi, cả hai đều tập thể thao thường xuyên, nhất là Péter. Anh tham gia nhiều cuộc thi chạy maraton, đạp xe đường dài, ba môn kết hợp: bơi – chạy – đạp xe. Họ cũng liên hệ với những người từng đạp xe xuyên lục địa để lấy kinh nghiệm cho mình.

Ngay trước chuyến đi chính thức, Linh và Petér đã có vài chuyến chạy thử nghiệm để rèn luyện và đánh giá các trang thiết bị, như chuyến đi ba ngày từ nhà ở thành phố Gyor (Hungary) đến thủ đô Slovakia và quay lại (175 km) hồi tháng 3; hay chuyến đi khứ hồi 6 ngày đến Czech (433 km) hồi tháng 7 vừa qua.

anh-chong-tay-dap-xe-qua-12-nuoc-ve-tham-que-vo-viet

Valentine đầu tiên của cặp vợ chồng trẻ.

Linh và Péter đã vạch sẵn lịch trình cho quãng đường kéo dài 20.000km qua 12 nước lần lượt từ Hungary đến Croatia – Bosnia & Herzegovina – Montenegro – Albania – Hy Lạp – Iran – Sri Lanka – Ấn Độ – Myanmar – Trung Quốc và cuối cùng là Việt Nam. Mỗi nơi, tuỳ thuộc độ dài quãng đường, cảnh đẹp hay văn hóa địa phương, họ sẽ ở lại nhiều hay ít. Dự kiến cặp đôi sẽ về đến Việt Nam vào tầm tháng 7 hoặc 8 sang năm. Trong cả hành trình, có vài thời điểm phải vượt biển, họ chọn đi máy bay từ Hy Lạp đến Iran, từ Iran đến Sri Lanka cùng một lần đi tàu thuỷ từ Sri Lanka đến Ấn Độ.

Để thực hiện chuyến đi này, Linh phải nghỉ công việc dạy tiếng Anh cho nhân viên văn phòng còn Péter nghỉ hẳn công việc làm thư ký dự án ở tập đoàn Audi Hungary. Họ dốc tất cả tiền tiết kiệm cũng như bán hết tài sản để có tiền thực hiện ước mơ. Hành lý mang theo gói gọn trong 10 chiếc túi chuyên dụng dành cho xe đạp. Vì cả năm rong ruổi trên đường, đôi vợ chồng chỉ cho phép mình tiêu tối đa 400.000 đồng mỗi ngày. 

Thực ra, Linh và Péter đã có ý tưởng đi xe đạp xuyên lục địa cách đây khoảng 3 năm, khi vẫn còn đang yêu. Đạp xe từ quê chàng về quê nàng là cơ hội để họ thực hiện ước mơ đi qua những miền đất trồng trà nổi tiếng, bởi chính trà, xe đạp và phượt là bà mai cho mối lương duyên của hai người.

Cả hai vẫn còn nhớ như in lần đầu gặp nhau. Mùa thu năm 2011, trong một cuộc họp thường niên của IAESTE – tổ chức trao đổi sinh viên các ngành kỹ thuật diễn ra tại thành phố Thái Nguyên, Việt Nam, Linh được mời lên phát biểu, Peter là khán giả chăm chú nhất. Lúc đó, vì yêu trà mà Péter đang có chuyến thực tập 5 tháng tại đây. Anh đặc biệt ấn tượng với phong thái tự tin và trình độ tiếng Anh của Linh, còn cô cũng bị đôi mắt xám xanh hiền và nụ cười chân thành của anh hấp dẫn.

Sau đó, Péter thường lấy cớ muốn thăm quan Hà Nội, nhờ Linh làm hướng dẫn viên để được gặp gỡ. Một lần, khi đang đi dạo trên cầu Long Biên, Péter tỏ tình và hạnh phúc vô bờ khi được Linh đồng ý. Hết thời gian thực tập, Péter trở về Hungary còn Linh ở lại Việt Nam. Sáu tháng sau, Linh nhận được giấy báo trúng tuyển thạc sỹ chuyên ngành Kỹ thuật Môi trường tại Đại học Công nghệ Lappeenranta, Phần Lan. Họ vẫn tiếp tục những ngày yêu xa, chỉ gặp nhau 2-3 lần mỗi năm. Tháng 1 năm ngoái, khi Linh tốt nghiệp, Péter đã cầu hôn cô, để rồi sau đó đám cưới được tổ chức ở cả Việt Nam và Hungary. 

-1

Yêu thích đạp xe, ảnh cưới của cặp đôi cũng phải “dính” với xe đạp.

Một năm làm dâu tại Hungary, Linh thấy cuộc sống rất dễ chịu. Vợ chồng cô ở riêng, cứ cuối tuần lại về thăm bố mẹ chồng. Gia đình chồng yêu thương Linh, động viên, giúp đỡ cô hoà nhập với cuộc sống mới. Chuyến đi xuyên lục địa này cũng được bố mẹ chồng ủng hộ. Còn Linh và Péter thì không muốn chờ đợi đến lúc già hơn nên đã quyết định lên đường ngay một năm sau khi cưới.

chang-tay-dap-xe-qua-12-nuoc-dua-vo-viet-ve-tham-que-2

Đôi vợ chồng dừng chân tại vịnh Kotor (Montenegro), đánh dấu hoàn thành 1.000 của hành trình về quê.

Hơn 20 ngày di chuyển, mọi việc đang diễn ra đúng như dự kiến của họ. Cả hai đã đi được hơn 1.000km và đang dừng chân ở Montenegro, quốc gia thứ 4 trong hành trình. Họ cũng kịp thu về những kỷ niệm đáng nhớ như vượt đèo dốc đứng gần 13km trong cơn mưa tầm tã, hay Péter bị nhập viện vì cảm nắng và mất nước do khí hậu Địa Trung Hải, được người dân địa phương tận tình giúp đỡ.

Vợ chồng đều rất vui vì quyết định đúng đắn của mình, đến một quốc gia là cách tốt nhất để học hỏi về nơi đó và hiểu thêm về văn hoá, con người địa phương. Những người dân vô cùng tốt bụng đã luôn giúp đỡ chúng tôi dọc đường và chính điều đó đã làm cho suy nghĩ của chúng tôi cũng thay đổi theo hướng tích cực hơn”, họ tâm sự.

Chưa có kế hoạch cụ thể nhưng Linh và Péter dự kiến sau chuyến đi, họ có thể chuyển đến một nước thứ ba – nơi tiếng Anh được sử dụng rộng rãi để làm việc. “Lúc đó, chúng tôi sẽ xây dựng tổ ấm, tìm công việc đúng với đam mê, sinh con và tiếp tục đi du lịch khi có cơ hội”, Linh cho biết.

Hình ảnh trong chuyến đạp xe xuyên lục địa của cặp vợ chồng Việt – Hung

Kim Anh

Chàng trai Na Uy phải lòng mẹ Việt đơn thân qua tiếng ru ầu ơ

Hơn một tháng đặt chân lên đất nước Na Uy, mọi thứ vẫn còn khá lạ lẫm với Ngọc Mỹ (28 tuổi). Cô gái Sài Gòn tâm sự, cô biết mọi thứ sẽ không hề dễ dàng nhưng bản thân không ngại vất vả, khó khăn để đương đầu với cuộc sống mới. Nơi này không có cha mẹ, không có cậu con trai 5 tuổi, nhưng bên cạnh Ngọc Mỹ luôn có Bendik Solhaug, người chồng kém 4 tuổi nhưng chăm sóc và yêu cô bằng cả trái tim.

Mối duyên của họ bắt đầu từ dịp Tết âm lịch năm 2012. Khi đó, Mỹ ẵm trên tay đứa con trai 5 tháng tuổi trở về nhà bố mẹ ruột sau khi không thể cứu vãn cuộc hôn nhân của mình. Còn Bendik vui vẻ sang Việt Nam chơi cùng cậu bạn thân, là em họ của Mỹ.

“Những ngày ấy, trái tim tôi vụn vỡ vì không còn giữ được gia đình nhỏ. Chồng tôi đã vui vẻ bên phụ nữ khác khi tôi đang mang bầu 7 tháng. Tôi đã cho chồng nhiều cơ hội nhưng anh vẫn tiếp tục ngoại tình, lừa dối tôi. Nhìn nhà nhà cùng nhau chuẩn bị đón Tết, tay bế con về nhà mẹ đẻ, lòng tôi đau đớn vô cùng. Nhìn mẹ vì chuyện của mình mà sút vài kg, tôi càng thấy có lỗi. Tôi không có tâm trí để làm bất cứ việc gì”, Mỹ kể lại.

chang-trai-na-uy-phai-long-me-viet-don-than-qua-tieng-ru-au-o

Bendik và Ngọc Mỹ hạnh phúc bên nhau.

Ngày mùng một Tết, Bendik đi cùng em họ Mỹ đến nhà cô chúc Tết. Sau bữa cơm trưa hôm đó, chàng trai Na Uy ngạc nhiên khi thấy ngoài hè, Mỹ vừa hát ru con “Ầu…ơ…ơ…ví dầu cầu ván đóng đinh…”, vừa đu võng, nhưng tâm hồn đang trôi lơ lửng nơi nào.

Phát hiện ra có người nhìn mình, Mỹ vô cùng lúng túng. Trong khi không biết phải làm sao, nói như thế nào, cô đã thấy Bendik tiến tới chào mình.

– Chào Mỹ, cô có thể nói cho tôi biết tại sao cô vừa hát gì đó và đưa chiếc võng mà thằng bé đã ngủ rất ngon không?

– Xin lỗi, tôi không nói được tiếng Anh. (Mỹ chỉ thốt ra được câu đó vì cô không giỏi ngoại ngữ).

Không thể hỏi chuyện thêm, nhưng Bendik vẫn lẳng lặng chú ý đến Mỹ. Hình ảnh người mẹ buồn bã bên chiếc võng ru con xoáy sâu trong tâm trí anh. “Khi đó nhìn Mỹ tôi vừa thấy thương vừa dấy lên một cảm xúc rất khó tả. Từng lời ru con của cô ấy khiến tôi thấy xốn xang. Tôi thực sự muốn làm một điều gì đó cho Mỹ”, Bendik kể lại.

Những chuyến du lịch, đi chơi với anh chị em Mỹ sau đó, chàng trai Na Uy luôn quan tâm đến cô. Bendik ngày càng cảm mến bà mẹ đơn thân nhanh nhẹn, cá tính. Còn Mỹ chỉ coi cậu như đứa em của mình.

Rồi kỳ nghỉ ba tuần của Bendik trôi qua. Trước khi về nước, hai người nói chuyện với nhau rất thoải mái. Đột nhiên, chàng thợ ống nước ngỏ lời:

– Tôi thích em! Tôi thấy thương hai mẹ con quá. Em có muốn làm vợ tôi không? Tôi thực lòng muốn chăm sóc cho mẹ con em.

Biết Mỹ không hiểu, Bendik viết ra giấy, sau đó Mỹ nhờ “bác Google dịch”. Sau khi hiểu nghĩa, cô mới tá hỏa vì sự thẳng thắn của “cậu em”. Đang không biết phải trả lời ra sao thì đứa em họ đi tới, cô liền nhờ luôn.

– Ê mập! Em nói với bạn em là nếu thật sự thương hai mẹ con chị thì đợi chị ba năm đi.

“Lúc ấy tôi chỉ nghĩ ra câu trả lời đối phó này. Bởi vì tôi đoán anh còn trẻ, khó có thể đợi chờ tôi và tôi còn nhiều thứ cần phải giải quyết. Tôi cũng không muốn dính vào chuyện yêu đương lúc này. Mọi niềm tin của tôi đã tiêu tan sau cuộc hôn nhân đau khổ”, Mỹ tâm sự.

Sau lần gặp đó, cả hai vẫn giữ liên lạc qua Skype nhưng chỉ như những người bạn. Mỹ cũng hoàn tất thủ tục ly hôn vài tháng sau đó. Cô giành quyền nuôi con và trở về nhà mẹ đẻ. Mỹ học thêm tiếng Anh để tìm việc làm nên dễ dàng giao tiếp với Bendik hơn.

chang-trai-na-uy-phai-long-me-viet-don-than-qua-tieng-ru-au-o-1

Bendik nhiều lần bị Mỹ từ chối lời cầu hôn.

Một năm trôi qua, Tết 2013, chàng trai Na Uy lại tới Việt Nam. Mỹ không còn ủ rũ như trước vì tâm trạng đã dần ổn định. Những chuyến đi chơi với gia đình và bạn bè, Mỹ đã có thể nói chuyện với Bendik nhiều hơn.

– Em làm vợ anh nha? – Bendik lại cầu hôn Mỹ trước khi trở về.

– Xin lỗi. Em chưa sẵn sàng.

Mỹ từ chối thẳng thừng vì “sợ trái tim lại vụn vỡ thêm một lần nữa. Dù rằng tim tôi cứ đập loạn nhịp khi gặp anh. Cảm giác yêu mà không dám nói ra”.

Lại một năm trôi qua. Tết năm 2014 Bendik không sang được vì phải bận học nâng cao. Dù vậy, anh không quên điện thoại về hỏi Mỹ câu hỏi cũ kỹ ấy, nhưng vẫn là một lời từ chối. “Năm sau anh về đi, đúng ba năm em sẽ đồng ý”, Mỹ nói.

Tết năm 2015, giữ đúng lời hứa, Bendik lại sang Việt Nam. Tối hôm 15/2, anh rủ Mỹ đi uống nước. Cô đồng ý, đó là lần đầu tiên hai người đi chơi riêng. Tại một quán cà phê lãng mạn, ngồi cạnh nhau trên chiếc xích đu, Bendik nhẹ nhàng nói:

– Anh đã đợi em đúng ba năm như em đã hứa. Hôm nay em phải trả lời anh đó. Em đồng ý làm vợ anh nhé?

– Em đồng ý, nhưng tụi mình làm đám hỏi trước nha. Em muốn thêm một năm nữa tụi mình hẹn hò và muốn biết về gia đình của anh. Em hy vọng anh cũng thương yêu con em và anh phải xin phép gia đình em nữa.

Đáp lại câu trả lời của Mỹ, chàng trai hứa sẽ yêu mẹ con Mỹ hết lòng. Mỹ biết anh sẽ làm được điều đó, nhìn cái cách Bendik yêu thương, chơi với con mình, cô tin tưởng sự lựa chọn của mình không sai. Ngày hôm đó họ lần đầu trao nhau nụ hôn ngọt ngào sau bao ngày chỉ nhắn tin, gọi điện.

Ngay hôm sau, đôi bạn trẻ chở nhau đi sắm sửa một vài thứ, chuẩn bị cho đám hỏi. Thấy con gái hạnh phúc, bố mẹ Mỹ mới thở phào nhẹ nhõm. Đã lâu lắm rồi, họ mới nhìn thấy con cười tươi rạng ngời như thế.

Hè năm đó, Bendik đón Mỹ sang Na Uy thăm gia đình mình. “Tôi được bố mẹ, anh chị của anh đón tiếp rất nồng nhiệt. Đặc biệt, mẹ anh khiến tôi có cảm giác rất gần gũi. Tôi muốn đi đâu bà cũng chở tôi đi, làm cho tôi rất nhiều món ăn nữa. Tôi và bà do khác biệt ngôn ngữ nên hơi khó giao tiếp nhưng bù lại những cái nắm tay, ánh mắt của bà khiến tôi thấy ấm áp”, Mỹ kể lại.

Sau vài tuần ở Na Uy, Mỹ quay về Việt Nam, cả hai lại tiếp tục những chuỗi ngày xa nhau dài đằng đẵng. Biết bao đêm Mỹ ngủ quên trên bàn phím laptop, biết bao lần Bendik ngủ gật với chiếc điện thoại trên tay. 

Rồi ngày trọng đại cũng đến, 30/1/2016, bà mẹ đơn thân mỉm cười hạnh phúc đứng cạnh anh chồng trẻ. Hôm đó, bố mẹ, anh chị em và hơn chục người bạn của Bendik sang Việt Nam để chúc phúc cho họ. 

5 tháng sau ngày cưới, Mỹ quyết định theo chồng sang định cư ở Na Uy. Cô rất muốn mang cậu con trai 5 tuổi Sony đi cùng nhưng chồng cũ không đồng ý. Mà theo luật, muốn đưa con đi nước ngoài, dù bố mẹ đã ly hôn, vẫn phải có sự đồng ý của chồng cũ khi con nhỏ hơn 9 tuổi. Cô đành để lại con cho bố nuôi với hy vọng mong manh một ngày nào đó có thể đoàn tụ với con.

chang-trai-na-uy-phai-long-me-viet-don-than-qua-tieng-ru-au-o-2

Mỹ được bố mẹ chồng yêu quý.

Ngày cô đi, ba mẹ chồng cũ sang tận nhà tặng cô chiếc nhẫn làm kỷ niệm cùng nhiều đồ ăn với lời nhắn nhủ “mong con sống hạnh phúc”. Dù đã ly dị nhưng Mỹ vẫn được họ yêu quý như con đẻ. Cô xúc động ôm lấy họ, đã từ lâu cô coi hai người như bố mẹ đẻ của mình.

Đặt chân đến Na Uy trong những ngày trời lạnh giá, Mỹ nhớ gia đình, nhớ con trai da diết. Hiểu được tâm lý vợ, Bendik đưa cô đến thăm những người họ hàng Việt xung quanh, tự tay làm cho vợ nhiều món ăn giúp cô cảm thấy thoải mái. Hiện tại chồng đi làm, Mỹ chăm chỉ học tiếng Na Uy, cô định thi đại học vào tháng 9 tới.

“Tôi luôn cảm thấy biết ơn anh. Anh đã hàn gắn trái tim tôi, giúp tôi vui trở lại, mang hạnh phúc đến với tôi. Tôi trân trọng nó và yêu anh rất nhiều. Nền văn hoá này hoàn toàn khác với nơi tôi đã sinh ra nhưng tôi tự tin có thể dần dần tiếp nhận nó bởi vì nơi đó có anh luôn bên cạnh tôi, yêu thương và ủng hộ tôi hơn tất cả mọi thứ”, Mỹ tâm sự.

Tuệ Minh