Thẻ lưu trữ: Chia sẻ

Gặp mẹ game thủ trai, chết lặng khi nhận ra bà là chủ nhà nghỉ tôi thường hay vào cùng tình cũ

Tôi đâu có ngờ, trái đất này nhỏ tới thế. Người sắp thành mẹ chồng tương lai của tôi lại chính là bà chủ kinh doanh nhà nghỉ nơi nhưng tôi từng nhiều lần tới cùng tình cũ, tới mức nhẵn mặt.

Sau những cuộc tình không thành, tôi những tưởng sau hết mình cũng tìm được hạnh phúc thực sự bên người đàn ông nhưng tôi yêu. Anh ấy chín chắn, trưởng thành, lại có công ăn việc làm ổn định. Tôi đã từng nghĩ mình rất may mắn bởi vì vì trước đây tôi chỉ toàn gặp những gã đàn ông không ra gì, đã có lúc tôi còn vô vọng về tình yêu, vậy nhưng giờ tôi lại yêu được anh, một người quá lí tưởng.

ngày nay chúng tôi thế hệ yêu nhau được khoảng 10 tháng. Tuy yêu nhau chưa lâu nhưng vì nhì đứa đã có tuổi rồi nên chúng tôi cũng tính chuyện kết hôn. Vậy nên cuối tuần trước, tôi chính thức theo anh về ra mắt bố mẹ. Từ ngày yêu tới giờ tôi không về nhà anh. Dù nhà anh không quá xa, ở ngay ngoại thành thành phố nhưng tôi cũng bận rộn, vả lại khi chưa xác định nghiêm túc, tôi cũng không muốn theo game thủ trai về nhà để tránh tai tiếng.

gap-me-ban-trai-

 (Ảnh minh họa)

Vậy nhưng ông trời thật khéo trêu ngươi. Khi anh dẫn tôi vào khu phố nhỏ đó, tôi đã ngờ ngợ. Rồi khi anh dừng lại trước nhà, mẹ anh bước ra, tôi gần như chết lặng. Người phụ nữ trung tuổi đó cũng tím mặt nhìn tôi rồi quay ngoắt đi. Bà tỏ thái độ ngay tức thì. Cả tôi và bà đều biết lí do là gì. Tôi xin phép về luôn. Chỉ tội cho game thủ trai tôi, anh không hiểu sự tình vì sao.

Sau hôm đó, game thủ trai tôi thái độ khác hẳn. Anh lạnh nhạt và nhịn nhường như đắn đo rất nhiều. Tôi hiểu. Mẹ anh cũng xin số máy tính bảng của tôi rồi gọi điện yêu cầu tôi chia tay đi. Bà không thể nào làm ngơ trước việc đại trượng phu bà yêu tôi được. Tất cả cũng chỉ vì, mẹ game thủ trai tôi lại chính là bà chủ nhà nghỉ, nơi nhưng khi còn yêu người cũ, tôi thường xuyên tới đó với anh ta.

Ngày ấy khi còn yêu game thủ trai cũ, tôi với anh ta thường xuyên đi nhà nghỉ với nhau, có khi tuần tới vài lần. Nhà nghỉ của bà là nơi nhưng chúng tôi hay tới vì nó kín đáo, lại xa trung tâm. Tôi tới nhiều tới mức bà nhớ mặt, quen tên. bởi vì thế cho nên giờ đây, bà thế hệ nằng nặc phản đối tôi. Mẹ anh nói quá khứ tôi thế nào bà có thể bỏ qua nếu như không biết, chứ bà chứng kiến tất cả rồi, giờ bảo làm ngơ như không hay là điều không thể.

Giờ thì anh ngắt liên lạc với tôi. Tôi cũng không biết phải nói với anh thế nào, bảo anh tha thứ ra sao. Tôi đành chấp nhận để cho người đàn ông mình yêu thương ra đi vì tôi biết có lấy nhau về cũng khó lòng sống hạnh phúc khi cái quá khứ của mình cả nhà anh đều biết.

Tôi chỉ biết tự trách cuộc đời, vì sao lại để cảnh oan gia ngõ hẹp tới như vậy, sao tình cảnh trớ trêu này lại rơi vào tôi chứ?

Tâm sự xót lòng của người vợ phải bỏ chồng vì 5 năm không thể sinh con

5 năm rồi anh ơi. Chính mẹ anh đã cầu xin em buông tha cho anh. Từ ‘buông tha’ mẹ thốt ra sao nhưng mà chua chát.

Anh à, tới hôm nay tính ra đã là 5 năm 2 tháng 10 ngày chúng mình gắn bó, về chung một nhà rồi phải không anh? Đó là chưa kể tới ngày chúng ta yêu nhau, dành cho nhau những tháng ngày thanh xuân rực rỡ. Em đã nguyện cả đời này ở bên anh, dành hết tuổi xanh cho anh, được chăm sóc anh, yêu kính anh, cho anh những đứa con xinh đẹp, nhưng giờ, không được nữa rồi! Chúng ta phải chia tay nhau thôi. Vợ chồng mình dù yêu nhau tới mấy nhưng không có đứa con chung, làm sao có sợi dây ràng buộc.

Em biết, anh thực sự rất yêu em và còn yêu em rất nhiều, em cũng thế. Em trân trọng tất cả những gì chúng ta có với nhau, và không phải em ích kỉ khi bỏ anh ra đi đâu anh ạ. Có thể anh nghĩ, không có con, dù có vô sinh, anh cũng chấp nhận xin con nuôi, rồi nhị vợ chồng lại sống hạnh phúc. Không thể đâu anh, vì chúng ta không chỉ sống vì chúng ta, còn có bố mẹ anh, gia đình anh.

Anh là con một, anh cần có con cái nối dõi, anh cần phải sinh con đàn cháu đống cho ông bà. Và dù anh có nói, anh ngàn lần van xin em ở lại, anh yêu em thực lòng thì em vẫn phải ra đi. Em không thể ích kỉ sống với anh như thế. Em không thể trói buộc anh khi em biết mình không thể sinh con. Là tại em không mang lại cho anh được mái ấm. Em phải lựa chọn ra đi. Em sống bên anh nhưng mà không được gia đình anh đồng ý thì sốn có nghĩa gì với em?

am-su-xot-long-cua-ng

 (Ảnh minh họa)

5 năm rồi anh ơi. Chính mẹ anh đã cầu xin em buông tha cho anh. Từ ‘buông tha’ mẹ thốt ra sao nhưng mà chua chát. Em đã giam hãm cuộc đời anh quá lâu rồi, giờ là lúc chúng ta trả tự do cho nhau. Biết đâu, khi em và anh tìm những bờ bến khác, chúng ta lại có những đứa con của riêng mình. Không loại trừ tài năng đó phải không anh, vì nhiều người vẫn thế.

Có thể chúng ta có duyên không có nợ, chúng ta không thể thuộc về nhau.

Hôm nay, em kí vào tờ đơn ly hôn này kết thúc cuộc sống vợ chồng của chúng mình, em đau lắm. Em xót xa lắm. Sao quên được những ngày hạnh phúc, vui vẻ, có vợ có chồng, cùng nhau đi du ngoạn thiên hạ. Sao quên được những lúc em ốm, anh nằm bên giường bệnh để chăm em suốt đêm không ngủ. Quên thế nào được những lúc em buồn khóc, gục đầu vào vai anh. Em sẽ không lấy ai, hoặc có lấy ai, em cũng sẽ không thể nào yêu người ta hơn anh được.

Còn anh, anh nhất định phải lấy vợ, phải lập gia đình và sinh con anh nhé! Hãy coi đây là số phận của nhị người yêu nhau, không sống trọn vẹn được một đời. Và chấp nhận sự thực trớ trêu này dù nó vô cùng đớn đau.

Anh sắp làm đám cưới phải không? Cô dâu của anh chắc xinh lắm nhỉ? Nghe nói người ta rất trẻ, và nhìn có vẻ rất hợp với anh. Vậy thì em vui rồi. Dù sao, em cũng sẽ quên anh, cũng sẽ để anh vào miền kí ức, vì chúng ta đã có một thời làm vợ làm chồng, tình nghĩa vợ chồng đâu thể nhanh phai.

Ngày mai mốt, có thể em cũng sẽ làm cô dâu của người khác, nhưng cũng có thể em sẽ cả đời ở vậy, nhận con nuôi, thay cho ước nguyện của anh ngày nào. Và mong anh hãy tin, ở một nơi nào đó, em vẫn sẽ hướng về anh, mong cho anh có một mái nhà yên ấm, và hãy quên em đi, anh nhé!

Mẹ chồng lén mang đàn ông thế hệ sinh đi chích máu xét nghiệm ADN

Người ta cứ bảo mang thai đàn ông là số sướng, vậy nhưng mà sao chị những ngày chị mang bầu sống ở nhà anh thì lại chịu đựng ánh mắt khinh thường và nghi ngờ của mẹ chồng như thế này chứ.

Chị Lương và chồng chị kết hôn với nhau chỉ sau 8 tháng quen nhau vì vì chị có bầu. Trước giờ Lương cũng không quá ủng hộ việc con dâu phải có bầu trước rồi thế hệ được bước vào nhà chồng nhưng chỉ vì vỡ kế hoạch. Giờ sự việc nó tới mức này rồi thì chị không thể nào không gật đầu nhận lời cưới anh được.

Biết mẹ chồng mình là một người phụ nữ khá cổ hủ và truyền thống, Ngân giấu tiệt chuyện mang bầu của mình cũng cấm chồng không được nói với bà. Nhưng có nhẽ chính vì điều đó nhưng mà gây nên quá nhiều sự hiểu nhầm tai hại phía sau đó.

Lấy nhau được 3 tháng thì bụng Lương to dần lên, dù cho dáng vóc của cô có khá nhỏ nhưng cái bụng cứ ngày càng to kễnh lên không thể nào lại không thu hút sự lưu ý từ mẹ chồng được. Và rồi chuyện gì tới cũng sẽ xảy ra, mẹ chồng anh chép mồm thở dài khi lần đầu nghe tin chị có thai.

Nhìn thái độ trước tiên của mẹ chồng với mình, Lương biết bà đã không hài lòng vì chuyện này. khác lạ là chuyện bà lúc nào cũng hỏi câu “Con có bầu từ bao giờ?” khiến cô cảm thấy mỏi mệt. Nhưng nhờ chồng lúc nào cũng ở bên bênh vực và che chở nên thời kì mang thai của Lương cũng không quá nghẹt thở.

me-chong-len-man

(ảnh minh họa)

nhiều khi Lương cảm thấy khâm phục tài năng suy nghĩ và tưởng tượng của mẹ chồng cô. Đành rằng chồng cô là đàn ông nhà phú quý nhưng nhà ngoại cô ở quê, bố mẹ cũng đều là viên chức tử tế cả. Sao bà ấy không nhận ra tình cảm chồng cô dành cho Lương hoàn toàn là tình yêu thương của người chồng dành cho vợ mình. Anh có phải một thằng ngốc đâu nhưng mà lại đi đổ vỏ cho kẻ khác.

Rồi ngày Lương sinh tí xíu cũng tới, nhìn thấy cháu ra đời nhưng bà tuyệt nhiên không nở lấy một nụ cười. Cô cứ nghĩ rằng nhìn thấy cháu trai giống đàn ông mình như khuôn đúc 1 lò thế kia bà tất sẽ nhận ra. Thế nhưng mà, bà vẫn lẳng lặng không thèm nhìn con lấy một lần.

Để rồi sinh con được 3 ngày thì Lương đang ẵm con ngủ trưa ở viện, đột nhiên thấy cánh tay đang trĩu nặng vì bế con của mình tự dưng nhẹ hẫng. Lương he hé tỉnh ngộ ra thì thấy cảnh mẹ chồng đang bế đàn ông mình ra ngoài đi đâu đó.

Ngồi dậy bước nhẹ đi theo bà vì tưởng bà bế cháu cho cô ngủ nhưng rồi Lương chết sững khi thấy bà bế đàn ông sang tòa nhà khu xét nghiệm. Lúc này, Lương cảm thấy như mình bị xúc phạm kinh khủng, tưởng dường như mẹ chồng đang tát mạnh vào má cô một cú đớn đau.

Dù biết trước giờ bà vẫn luôn có ý nghi ngờ cái thai của cô không phải là cháu trai của bà nhưng tâm lương trong sáng, tấm lòng Lương lại chẳng có gì khuất tất với chồng nhưng thấy bà không thèm phân biệt đúng sai đưa thằng tí xíu còn đỏ hỏn vào đó chích máu xét nghiệm ADN khiến Lương cảm thấy không thể nào chịu đựng được nữa.

Trở lại căn phòng, Lương lẳng lặng coi như không có chuyện gì nằm lên giường ngủ tiếp để rồi 30 phút sau có cảm giác con được đặt trả lên tay mình nhưng mà cô ứa nước mắt ôm chặt lấy con. Tội nghiệp con tôi, con có đau lắm không? Mẹ xin lỗi vì đã để con chịu cảnh này, Lương tự nhủ.

– Mẹ ạ, con nghĩ mình sẽ về nhà ngoại ở cữ một thời kì.

– Ơ mình, em đã hứa với anh sẽ ở lại đây nhưng mà. Mẹ mình có thể chăm sóc em, em về ngoại làm chi cho cực thân ra.

– Nó muốn về thì cứ để nó về đi. Cái tâm không tinh khiết nên cảm thấy xấu hổ không muốn ở lại cái nhà này ấy nhưng mà. Cô có giỏi thì đi luôn đi đừng về nữa.

– Dạ, con hiểu ý mẹ. Thế chào mẹ con đi.

– Cô… mày còn bước theo nó thì mày cũng không phải con tao.

– Anh ở lại với mẹ đi. Em sẽ về ngoại 1 mình.

Lương quay lưng sang nói với chồng rồi lẳng lặng thu xếp vali về nhà ngoại ở. Cô vốn dĩ chẳng thèm khát cái mác con dâu thành phố hay là cái căn nhà của bà một tẹo nào cả nhưng cô sẽ để bà sống khổ sở vì có cháu nhưng mà không thể nhận.

1 tuần sau, mẹ chồng Lương thế hệ tá hỏa cùng chồng chạy sang nhà cô quỳ xuống xin lỗi gọi cháu về nhưng Lương không chấp nhận. Sao cô lại phải về căn nhà đấy chứ, ngồi trên ghế nói rõ hết mọi chuyện trước mặt cả 2 gia đình. Cô kiên quyết sẽ không về lại căn nhà đó với bà nữa.

Cứ nghĩ chồng sẽ giận mình lắm vì tự ý quyết định nhưng mà không hỏi ý anh nhưng thấy anh quay ra xe, tim Lương chợt hụt đi một nhịp vì tưởng anh đi về. Để rồi sau đó thấy chồng xách một túi vali quần áo bước vào nhìn cô mỉm cười nhưng mà Lương chực trào nước mắt. Cuộc đời này có anh vậy là quá đủ rồi, chỉ cần anh luôn tin tưởng cô thì Lương chẳng còn cần gì hết.

Biết rõ mười mươi chồng cặp kè với ai, qua đêm với người nào… nhưng tôi không thể nói

Tôi hối hận vì quyết định của mình vô cùng, giờ thật sự không biết nên làm thế nào nữa.

Tôi tốt nghiệp đại học thì kết hôn, chồng tôi bây giờ là con một người người chơi của họ hàng nhà tôi, cũng xa xa, lúc đầu là do nể cô nên tôi đồng ý đi họp mặt, nhưng về sau là tôi có tình cảm thật sự với anh.

Yêu nhau nửa năm là cưới, chồng tôi lúc đó là một doanh nhân thành đạt, anh hơn tôi khá nhiều tuổi. thế hệ đầu tôi còn lưỡng lự nhưng chính anh cứ động viên, đòi cưới, hứa hứa nọ kia. Tôi mềm lòng nên cũng đồng ý, dù lúc đó công việc tôi thế hệ khởi đầu, cũng muốn phát triển thêm.

Cưới về không lâu thì tôi có bầu, sức khỏe không tốt nên chồng muốn tôi nghỉ việc ở nhà. Tôi không đồng ý thì anh bảo sinh xong lại đi làm, giờ anh đủ sức lo cho cả nhì mẹ con. Tôi nghe anh thuyết phục rồi cũng xuôi.

Phải nói chồng rất chiều tôi, tôi luôn tự hào và hạnh phúc vì lấy được anh.

biet-ro-muoi-muoi-c
Ảnh minh họa

Tôi sinh con xong, ở nhà lâu đâm ra lại lười đi làm, cứ ở nhà ôm con vậy thôi. Tiền chồng làm ra thoải mái, tôi tiêu xài không phải nghĩ, lâu dần cứ thế đâm ỷ lại.

Thế rồi khi con tròn 1 tuổi, tôi phát hiện anh có người tình. Tôi khổ đau, ghen tuông. Anh thì gián trá, thanh minh, hứa hứa sửa sai, nhưng rồi đâu đóng đó. Anh vẫn giấu tôi mèo mỡ bên ngoài.

Tôi chán nản, mỏi mệt, chồng ngày càng quá trớn. Tôi biết anh đi với ai, gặp gỡ những người nào, có người còn rỉ tai tôi, bắt được anh đèo gái vào nhà nghỉ. Nhưng tôi chỉ biết lặng lẽ chịu đựng, vì giờ tôi phụ thuộc anh hoàn toàn, hơn nữa con còn nhỏ, tôi sợ con thiệt thòi. Nhưng chồng cứ thế này, tôi khổ tâm lắm, tôi phải làm gì đây?

Chồng quỳ gối xin vợ cho đi ngoại tình, dù có con riêng vẫn không bỏ vợ

Hơn 3 năm lấy chồng, chúng tôi chưa thể có con. Cũng chữa chạy khắp nơi nhưng không có thời cơ. Lý do chính là do tôi…

Có những khi tôi nằm mơ, mơ thấy mình có bầu rồi sinh con, rơi nước mắt khi được nhìn thấy con chào đời. Tôi hạnh phúc tới khi tỉnh giấc còn đầy nước mắt trên gối. Chỉ có người nào chưa từng được làm mẹ, khó khăn khi được làm mẹ thế hệ thấu hiểu được nỗi khát khao có được một người con là như thế nào.

Tôi đang rơi vào tình trạng khổ sở, mỗi ngày phải nghe bao nhiêu lời dèm pha, nói kháy nói móc của người thân, gia đình chồng. Hơn 3 năm lấy chồng, chúng tôi chưa thể có con. Cũng chữa chạy khắp nơi nhưng không có thời cơ. Lý do chính là do tôi nên tôi vô cùng khổ sở. Có lúc muốn bỏ chồng cho xong nhưng lại không đành lòng, vì vừa yêu chồng vừa không muốn mang tiếng phải bỏ chồng vì mình không thể có con. Chồng lại luôn ở bên tôi, động viên tôi chữa bệnh.

Nhưng gần đây, tôi cảm nhận được những sức ép anh phải trả qua. Mẹ anh chính là người thường xuyên gây khiến anh ăn không ngon ngủ không yên. Vì thương vợ nên tôi biết hằng đêm anh đều nằm lặng, không nói câu nào nhưng thở dài ngao ngán. Tôi hiểu nỗi buồn và sự khó xử của anh khi nghe được câu chuyện mẹ nói với anh “nếu 1 năm nữa nó không sinh được con, con phải bỏ nó, mẹ không thể nào chấp nhận được chuyện này. thời cơ chỉ có thế thôi con nhé, 1 năm nữa, mẹ cho con và nó thời hạn như vậy. Còn không thể, con phải bỏ nó lấy vợ thế hệ”.

chong-quy-goi-x

(Ảnh minh hoạ)

Hôm đó, chồng suốt tối không nói gì. Anh cứ lặng lẽ đi đi lại lại. Bằng giác quan của phụ nữ, tôi biết sẽ có chuyện không hay. nhưng mà chẳng cần anh nói ra, tôi cũng hiểu đó là chuyện gì. Rơi nước mắt, tôi vòng ôm anh sau lưng và khẽ nói: “Anh cứ nói đi, em chịu được hết.”

Khi vừa nghe tôi nói xong câu đó, anh đã òa khóc. “Anh xin em, cho anh đi ngoại tình. Anh không thể chịu thêm được nữa. Mẹ ép anh quá, nếu không, chúng ta phải bỏ nhau. Nếu anh có con bên ngoài, anh sẽ đưa con về sống chung với chúng ta. Anh sẽ không bỏ em, anh có thể để em nuôi con. Và anh sẽ thương lượng với người phụ nữ đó trước khi có bầu, để cô ta sinh con cho anh, rồi để anh nuôi, được không em?”

Từng lời, từng lời anh nói như vết dao đâm thẳng vào trái tim đã tan nát của tôi. Tôi phải làm gì đây, đứng trước người đàn ông khổ cực vì nỗi đau, vì sự xâu xé giữa tình và hiếu, giữa khát khao game thủ dạng năng và trách nhiệm đối với vợ?

Nhưng tôi làm sao có thể không hiểu lòng dạ phụ nữ, anh nghĩ rằng, sẽ có người phụ nữ nào chịu có bầu với anh, sinh con cho anh, rồi lại để con cho anh nuôi sao? Anh nghĩ quá thơ ngây rồi. Anh nói sẽ vẫn yêu thương tôi, không bỏ vợ? Nhưng anh thử nghĩ xem, trên đời này có người phụ nữ nào, người vợ nào lại chấp nhận cho chồng mình đi ngoại tình, có con với người phụ nữ khác nhưng mà làm ngơ như không biết.

Đêm đó, sau khi nghe anh nói xong đề xuất ấy, tôi đã quyết định rời đi. Tôi giả vờ đồng ý với anh nhưng ngay sáng hôm sau, tôi đã lặng lẽ viết đơn ly hôn, kí sẵn để trên bàn và dọn đồ ra khỏi nhà từ sáng sớm. Hôm sau, tôi biết, khi anh tỉnh dậy sẽ hiểu ra mọi chuyện.

Những ngày sau đó, không thấy anh liên lạc với tôi nữa, và tôi hiểu, anh thực sự đã quyết định hoàn thành với tôi. Dù đau nhưng thà đau một lần còn hơn, như thế sẽ đỡ khổ cho cả nhị, và biết đâu, khi không ở bên cạnh anh, tôi lại có thể sinh con? có nhẽ, ông trời không tác thành cho nhị người, ra đi là lựa chọn tốt nhất, đau một lần rồi thôi! hành tội nhau chi cho đời thêm khổ?!

Nửa đêm, chồng say rượu mò vào phòng gọi tôi rồi nói một chuyện khiến tôi sững sờ

Tôi bực bội vô cùng, không thể hiểu sao nhà anh lại có những suy nghĩ vô lý và sai lệch tới vậy. Tôi nên làm gì đây?

Tôi và chồng thế hệ cưới được gần 1 năm nhưng chưa có con. Nhà chồng ở ngoại thành, còn tôi quê ở tỉnh lẻ, nhà anh cũng là dân lao động nên thu nhập cũng ở mức nhàng nhàng. Còn tôi dù trên quê nhưng từ khi ra trường, thu nhập của tôi rất ổn, nên tiết kiệm được một khoản không nhỏ.

Lấy nhau về chúng tôi chung với bố mẹ một thời kì ngắn sau đó vay mượn thêm mua một căn chung cư gần đấy, tiền tiết kiệm tôi bỏ ra hết, còn của chồng anh vay mượn thêm. Lúc đó người chơi hữu tôi có đứa nói sao nhưng dại thế, tội gì mà nhưng phải bỏ tiền mình ra, nhưng lúc đó tôi nghĩ vợ chồng cần gì phải tính toán, đỡ cho anh phần nào, tốt phần đấy.

Vợ chồng tôi ra ngoài ở, một mình trang trải bao nhiêu thứ, rồi còn lo lãi nhà băng. Vậy nhưng nhà chồng vẫn muốn chúng tôi phải có trách nhiệm nọ kia, tháng nào anh cũng phải biếu bố mẹ anh 1 triệu, chưa kể cuối tuần tiếng là về ăn cơm với bố mẹ nhưng toàn vợ chồng tôi mua sắm đồ ăn thức uống.

nua-dem-chong-say

Ông bà tuy không nhiều tiền nhưng không phải không làm ra, vậy nhưng cứ cái gì cần tiền là ngay tức thì gọi vợ chồng tôi, anh thì nghe lời mẹ, bệnh nội, nhất nhất nghe theo.

Nhà anh có cô em gái lấy chồng đã ly hôn, có một đại trượng phu 3 tuổi, nhà anh chật, lại đông, vì dưới anh con một em gái và một em trai nữa. Mẹ chồng tôi nói hay cho nhì mẹ con nhà cô em ở chung với. Dù sao nhà chung cư của vợ chồng tôi còn thừa một phòng ngủ. Tôi không nói gì với bà nhưng về nói với chồng là không đồng ý. Vì chuyện này nhưng vợ chồng cứ nhấm nhẳng.

Hôm vừa rồi, tôi đi ngủ sớm, chồng đi uống rượu ở đâu về say khướt. Anh sống chết nói với tôi rằng muốn cho nhì mẹ con em gái anh tới ở, vì “cô ấy thiệt thòi, vất vả, mình làm Cả nhà phải biết bao bọc nọ kia”. Tôi thực sự rất bực mình, nhà là nhà của tôi, giờ cho em chồng lại còn một đứa trẻ tới ở thì mất thoải mái, tôi thấy ức lắm. Tôi nên làm gì đây?

Con dâu thành phố lần đầu về quê chồng, lúc ra về cứ ôm mẹ chồng nhưng khóc nấc

Cô con dâu thành phố sợ khi thấy nhà luôn sử dụng nước giếng để ăn, giặt đồ cũng thế. Ở quê, nước máy vẫn chưa có, ăn còn sử dụng nước mưa, hoặc nước giếng đã lọc.

Vào thành phố lập nghiệp, vì quá xa nên nhì người đã tổ chức cưới ở nhà thờ nơi họ sinh sống, Thanh chưa một lần được gặp mẹ chồng. Dù là vợ là chồng với đại trượng phu của mẹ, Thanh cũng chỉ nghe chồng kể, rồi được nghe giọng của mẹ qua laptop. Lần đó quyết định về quê làm lễ cưới, Thanh vô cùng hào hứng.

nhì người tâm đầu ý hợp, lại có bầu trước nên muốn nhanh chóng tổ chức cưới xin. Vốn là gái thành phố nên từ tí hon xíu tới lớn, Thanh đều không biết tới việc nhà là gì. Mọi việc đều phó thác cho giúp việc. Con dâu phố có chút ái ngại khi về quê, vì sợ không khôn khéo, sẽ bị mẹ chồng la mắng. Cũng không phải sống cảnh quê mùa, nên trong mắt Thanh, về quê có chút hơi lo sợ.

Căn nhà cấp 4 lụp xụp khiến Thanh hơi hốt hoảng. Từ trước tới giờ, chồng Thanh cũng là người lịch lãm, ăn mặc tử tế, không giống người nghèo. Tưởng anh ở quê thì thế gia cũng phải có ‘tướng’ một tí. Không ngờ, khi nhìn thấy căn nhà cũ rích, rồi bố mẹ quê mùa, Thanh chột dạ. Hóa ra, gia đình anh nghèo như thế.

con-dau-thanh-ph

 (Ảnh minh họa)

Cô con dâu thành phố sợ khi thấy nhà luôn sử dụng nước giếng để ăn, giặt đồ cũng thế. Ở quê, nước máy vẫn chưa có, ăn còn sử dụng nước mưa, hoặc nước giếng đã lọc. Ngồi ăn cơm ở dưới chiếu, mâm cơm toàn rau nhưng mấy món thanh đạm, lại có mắm cáy, khiến Thanh có chút lo lắng. Trước giờ, cô quen ăn sang trọng, mấy món như rau chấm mắm cáy cô chưa từng sử dụng bao giờ.

Mẹ chồng gắp cho cô một miếng, rồi chấm cho con dâu tí mắm cáy, mặt cười vui vẻ ‘con ăn thử đi, ở thành phố chắc không có món này’. Thanh sợ, nhưng thử cho lên mồm, thấy ngon. Thanh tấm tắc khen và hô lên súng sướng ‘mẹ ơi, ngon quá mẹ ạ!’. Thanh không biết, vì câu khen ngợi của mình, mẹ đã gói cho Thanh vài chai nước mắm mang lên thành phố.

Trời mưa, nhưng mẹ phải lội ao xuống hái cho Thanh và chồng biết bao nhiêu là rau để mang lên thành phố. Mẹ bảo ‘đi ô tô thì tha hồ nhưng chở con ạ, thích bao nhiêu thì lấy’. Nào là gà, nào là vịt, nào là thịt lợn tinh khiết và cả rau, nước mắm, mẹ cứ mướt mải làm cho con, không cho con động tay vào. Nhìn dáng mẹ gầy gầy gộc lại cần mẫn, đột nhiên Thanh trào nước mắt.

Chồng hỏi làm sao, cô trả lời ‘em thương mẹ’. nhưng thương mẹ thật. Chẳng ai lại không thương mẹ cả. Dù là mẹ chồng nhưng thấy mẹ cần mẫn, vất vả, nuôi con cái lớn khôn trưởng thành, Thanh khóc hết nước mắt. Không có mẹ, sao Thanh được lấy người đàn ông ngày hôm nay. Bố mẹ anh vất vả như thế thế hệ nuôi được anh ăn học thành người, trở thành người đàn ông thành đạt. Thanh không hàm ân mẹ thì hàm ân ai bây giờ.

Cuộc sống xa hoa ngoài kia, ăn sung mặc sướng, tiêu tiền không tiếc tay lại không nghĩ tới mẹ tảo tần thế này. Hôm đó, mẹ lại ôm Thanh và bảo ‘con ơi, nỗ lực thi thoảng về chơi với mẹ nhé, mẹ ở nhà cũng buồn lắm. Các con nhớ về với mẹ’. Câu dặn dò của mẹ khiến Thanh xúc động, cứ ôm mẹ chồng nhưng khóc. Chẳng có cô con dâu nào lại như thế cả, nhất là lần đầu về nhà chồng.

Sắp tới, Thanh sẽ tổ chức lễ cưới ở quê, và Thanh vô cùng hạnh phúc, xúc động khi có người mẹ chồng như vậy. Nhớ lại những tháng ngày vất vả của mẹ, Thanh càng thấy trân trọng người đàn ông bên cạnh mình. Cuộc sống sang giàu không thể khiến Thanh hiểu được nỗi vất vả của người lam lũ, bây giờ thì cô đã thấu rồi và vô cùng hàm ân!

Thấy đàn ông lén lút vào nhà nghỉ, tôi tất tả đi theo nào ngờ người phụ nữ bên trong đó lại là..

Tôi quý con dâu như con gái, vì thế khi phát hiện đàn ông vào nhà nghỉ, tôi choáng vô cùng.

Nhà tôi có nhị con, con gái lớn đã lấy chồng, yên ổn, còn đàn ông út đã cưới được 4 năm.

Cuộc sống gia đình yên ấm, hạnh phúc, đàn ông và chồng tôi đều rất khó tính khó nết, khó nết, chiều vợ nhưng hay gắt gỏng. Tôi biết tính thế rồi nên khi con dâu về tôi cũng rất thông cảm.

Con nhỏ nhắn hiền lành lành, ít nói nhưng rất có mắt tinh tế, về nhà một thời kì, con nhỏ nhắn thỉnh thoảng mua cái nọ cái kia cho tôi, tất nhiên chẳng đáng bao nhiêu nhưng được cái đồ gì tôi cũng ưng lắm. Các bà game thủ tôi ai cũng khen từ ngày tôi có con dâu nhìn tôi trẻ ra.

Con dâu tôi cũng làm thuê ăn lương, hàng tháng có đưa tiền sinh hoạt cho tôi, nhưng thỉnh thoảng tôi thế hệ cầm, còn lại thì cứ bảo cho cháu, lương tôi cũng đủ chi tiêu, hơn nữa phiên bản thân luôn nghĩ, tôi làm gì cũng là để cho con, chứ mình già rồi, nhiều tiền cũng có để làm gì đâu.

thay-con-trai-len-lut-v

Con dâu tôi thuộc tuýp người nhẫn nhịn. Vì thế dù có chuyện gì vào tay con nhỏ nhắn đều êm xuôi hết. có nhẽ cũng phải thế thế hệ sống được với người nóng tính như đàn ông tôi. Ở cái tuổi xế chiều như của tôi, được chứng kiến con cái hạnh phúc và thành đạt, các cháu nên người là tôi toại nguyện lắm rồi. Có khi nghe mấy bà game thủ than phiền con dâu thế nọ thế kia, tôi lại thấy mình may, con dâu đảm đang lại hiền lành lành.

Hôm vừa rồi cuối tuần, tôi đi siêu thị mua ít đồ linh tinh, trên đường về thì bất thần thấy xe đàn ông mình phóng vụt qua, chui vào nhà nghỉ. Tôi sững sờ, choáng váng, sao thằng nhỏ nhắn lại tới đó, chẳng nhẽ nó có người tình hay sao.

tâm huyết bốc lên, tôi quyết tâm vào bắt quả tang. Đút cho lễ tân mấy trăm, tôi lên tận nơi, thế nhưng vừa mở cửa phòng, tôi ta hỏa khi thấy đàn ông và con dâu đang trong đó.

Tôi cũng không nhớ khi ấy là vui hay buồn nữa. Chỉ biết tôi được một phen hết hồn. nhị vợ chồng nó kể là đi thay đổi không khí và để cho tự nhiên hơn ở nhà, ngại nên không nói với tôi. Tôi sững sờ, không ngờ tụi trẻ còn trò này nữa. Nhà cửa tử tế, ở với nhau cả ngày nhưng còn thích thậm thò thậm thụt. Những thôi, cũng may là con dâu chứ là con nhỏ nhắn khác thì tôi cũng không biết phải làm sao nữa.

Cầm tờ kết quả xét nghiệm, tôi thế hệ biết vì sao đêm hôm ấy mình lại hồ đồ như vậy

Tôi đớn đau, bao nhiêu thứ tốt đẹp nhất tự tay tôi lật đổ, tôi phải làm sao bây giờ đây..

Tôi và vợ cưới nhau gần 20 năm, có với nhau 2 mặt con, đủ nếp đủ tẻ, cuộc sống gia đình vốn êm ấm thuận hòa, nếu như tôi không gây ra chuyện tệ hại này.

Tôi là dân kinh doanh, có một tổ chức nhỏ làm ăn rất được, vợ tôi là giáo viên, cô ấy nhân từ lành, đúng mực.

Cuộc sống trôi chảy như thế cho tới ngày tôi quen Vân, Vân trẻ trung, năng động, kém tôi tới gần 20 tuổi. Tôi chưa từng bao giờ có ý định phản bội vợ, nhưng chính Vân chủ động tiến công tôi, một vài ngày thì không sao nhưng hàng ngày đều như thế, tôi không cản nổi sự rung động trong lòng mình.

Qua lại với Vân chủ yếu cũng vì ham vui, chứ nói thật vợ con tôi ở nhà thế hệ là nhất. Tôi không bao giờ có ý định tiến công đổi gia đình.

Vậy nhưng đêm ấy, tôi hứa với Vân, là sinh nhật cô ấy nên tôi uống nhiều, Vân nói nếu tôi không uống là không nhiệt tình, trong giây phút thể diện đàn ông dâng lên, tôi đã gây ra những chuyện tồi tệ có lỗi với vợ con.

cam-to-ket-
Ảnh minh họa

Vân có bầu, vợ tôi biết chuyện, cô ấy suy sụp, tiều tụy kinh khủng. Tôi cầu xin tha thứ nhưng vợ vẫn nhất quyết ly hôn, tôi không thay đổi được nên đành chấp nhận. Chúng tôi ra tòa xong, tôi phải lấy Vân luôn vì mọi người ai cũng biết cô ấy bầu bí cả rồi.

Lấy Vân vì trách nhiệm nên tôi mau chóng thấy chán, chúng tôi sống không vui vẻ gì, tôi chán nản, Vân thì gớm ghê. Quá nhiều rào cản khiến chúng tôi ngày càng mỏi mệt.

Vân sinh con, mẹ tôi tới, rồi ai nhìn vào cũng bảo sao chẳng có nét gì của tôi, một góc thôi cũng chẳng có. Nói thật, phiên bản thân tôi bế con cũng không có cảm giác gì gần gụi. Tôi nghi ngờ, mối nghi ngờ cứ tăng dần khi chứng kiến thằng tí xíu lớn lên. Thế rồi, tôi quyết định đi thử ADN, rồi chết lặng khi biết đứa trẻ chẳng phải máu mủ của mình.

Tôi đớn đau, suy sụp, nhận ra cái lần nhưng Vân nói tôi khiến cô ấy có bầu, Vân đã cố tình chuốc say tôi, cô ấy đã lên kế hoạch úp sọt tôi rồi.

Tôi không biết phải làm sao nữa, một lần ly hôn tôi đã mất gần như tất cả, chẳng nhẽ giờ lại ly hôn lần nữa, tôi còn gì để sống… Tôi phải làm sao đây?

Vợ của người tình than khóc, cầu xin tôi hãy lấy chồng của chị ấy

Tôi cặp tình nhân với anh, run như cầy sấy. Tôi sợ vô cùng nếu như người thanh nữ đó tới tiến công ghen. Nhưng vì yêu nhưng tôi thành ra liều lĩnh.

Vợ vấp té ngửa khi đọc thư tình mùi mẫn của chồng khô khan viết cho tình nhân nhí
Có những lúc muốn buông xuôi, từ bỏ tất cả, từ bỏ người đàn ông mình say mê quên ăn quên ngủ nhưng rồi lại nghĩ, đời sống được mấy, không yêu hết mình sau lại ăn năn. Tôi liều lĩnh yêu anh và khi đi cùng anh, lúc nào cũng phải cảnh giác, sợ có ai đó tạt axit.

Hơn 2 năm yêu anh, tôi tủi nhục vì đi đâu cũng không dám đưa người yêu đi cùng. Cứ ai hỏi tôi có game thủ trai chưa, tôi đều lắc đầu. Có lúc nghĩ buồn vì anh chẳng được công khai.

Nếu ai đó biết tôi yêu người đã có vợ, họ sẽ cười vào mặt tôi, khinh bỉ tôi là kẻ cướp chồng người khác. Nhưng tôi yêu anh tình thực, yêu bằng cả con tim. Họ có thể nghĩ tôi yêu anh vì tiền, nhưng sự thực là tôi yêu anh tình thực. Tôi đâu phải là người quá túng thiếu để bám vào anh. Tôi sử dụng trái tim để yêu một người đàn ông có vợ.

vo-cua-nguoi-tin

 (ảnh minh họa)

Nhưng khi tôi nhìn vợ anh, tôi lại cảm thấy xót xa vô cùng. Lần đó, chính tôi ngồi chung quán cà phê với anh và chị, để nghe câu chuyện anh nói với chị về việc, anh đã có người thanh nữ khác. Tôi xót xa khi nghe chị nói ‘nếu như người ấy yêu anh thật lòng, em sẵn sàng ra đi. Vì em cũng chẳng có lý do gì ở bên cạnh anh nữa. Em vừa nghèo, vừa không xinh đẹp, so với những cô gái ngoài kia, em chỉ bằng một phần nghìn của họ. Không có lý do gì để một người đàn ông đẹp trai, công việc thu nhập tốt như anh nuôi nấng em cả. Em sẽ nuôi con, nhưng, em thương con không có bố nên thế hệ nỗ lực níu kéo anh những ngày qua. Em sẽ ra đi nhưng em luôn muốn nói với anh một điều, em vẫn còn yêu anh rất nhiều, tình yêu ấy không hề thay đổi’.

Tôi đã khóc, không hiểu sao lại xúc động như vậy khi nghe câu chuyện của anh và người phụ nữ đó. Lẽ ra tôi phải hỉ hả vì anh và chị ta mâu thuẫn, nhưng tôi lại buồn, buồn vì mình đã chen ngang vào gia đình anh một cách ti tiện.

Hôm sau, khi tôi định chia tay với anh vì không đành lòng nhìn người thanh nữ tội nghiệp ấy khổ, không đành lòng nhìn các con của chị không có bố thì chị gọi cho tôi. Vừa gặp tôi ở quán cà phê, chị đã nắm lấy tay tôi rồi than khóc.

Chị nói ‘anh ấy nói rất yêu em. Nếu vậy, em hãy lấy anh ấy, chị cầu xin em. Vì anh ấy cũng rất tội nghiệp. Nếu không có người phụ nữ nào ở bên cạnh, anh ấy sẽ rất khó khăn để vượt qua. Chị hiểu anh ấy từng chịu nỗi đau bố mẹ chia tay nên bây giờ cũng vô cùng khó để nói lời chia tay với chị. Nhưng khi anh ấy nói với chị về sự hiện diện của em, chị biết, em quan yếu thế nào. Và chị chấp nhận ra đi. Chỉ xin em, hãy cho anh ấy thường xuyên được gặp con, sau này vẫn là phụ vương của những đứa trẻ. Bọn chị hết tình, sẽ chỉ là quan hệ game thủ hữu và có trách nhiệm với những đứa con chung. Còn em và chồng chị thế hệ chính là một gia đình’.

Nghe chị nói, tôi nghẹn ngào. Tôi chưa bao giờ nghĩ đời mình lại có lúc gặp phải hoàn cảnh oái oăm như thế này. Vợ anh tới cầu xin tôi lấy anh, còn tôi thì lại vì thương chị nên muốn từ bỏ. Tôi đang tiến thoái lưỡng nan. Anh bảo, nếu tôi không lấy anh, anh cũng sẽ ly dị vợ vì anh và chị không còn tình yêu, chỉ còn trách nhiệm với con cái, và anh không thể chỉ sống với nhau vì trách nhiệm. Vì quá yêu nên tôi thống khổ, không biết quyết định như thế nào. Sao tôi lại gặp phải hoàn cảnh này, thật quá thương tâm! Hãy cho tôi lời khuyên trong hoàn cảnh này!