Thẻ lưu trữ: Chia sẻ

Tôi chán người chồng hay hành xử thiếu văn hóa

Tính cả 2 đứa đều nóng, mỗi lần anh nóng lên là xưng mày tao rồi chửi thề. Đỉnh điểm là sáng nay, có bà ngoại ở nhà nhưng anh vẫn chửi thề trước mặt bà.

Tôi 29 tuổi, viên chức văn phòng, nhan sắc khá, mọi người nhận xét là dễ thương, vui tính, hoạt bát. Chồng 32 tuổi, là viên chức kỹ thuật xây dựng. Chúng tôi kết hôn được 2 năm và có tí xíu gái gần một tuổi. Tôi và anh quen nhau 8 năm rồi thế hệ tiến tới hôn nhân. Trước khi kết hôn, tôi được nhiều người theo đuổi nhưng sự thực vẫn chỉ có cảm giác với anh. Nhà anh tầm thường, học vấn thì trung cấp nghề, quê lại miền Trung xa xôi. Tôi lấy anh nhiều người đã khuyên nên suy nghĩ thật kỹ. Chúng tôi yêu nhau nhưng hoàn toàn không hợp từ khẩu vị ăn uống cho tới cách sống, cách đối xử bằng hữu, quan niệm về tiền nong. Nếu như tôi là một người có ít game thủ và chỉ chơi thân thiết với ít người thì anh lại xã giao rộng nhưng không có game thủ thân chí cốt. Nếu như anh xài tiền không biết nghĩ tới ngày mai thì tôi là người biết chi tiêu và tiết kiệm hợp lý. Xưa anh còn cờ bạc, đề đóm khiến tôi phải bán vàng, bán tài sản để trả nợ cho anh. Lúc đó anh bỏ hết tật xấu nên tôi thế hệ lấy và giờ cũng biết lo cho gia đình.

tuong-nhu-cuo

Chuyện cũng không có gì đáng nói nếu một năm gần đây chúng tôi không cãi nhau nhiều từ khi có con. Tính cả 2 đứa đều nóng, mỗi lần anh nóng lên là xưng mày tao rồi chửi thề. Tôi là phụ nữ, trước khi có con tôi còn lời qua tiếng lại với anh nhưng sinh xong tôi không muốn con mình bị tương tác nên đã vắng lặng khi anh chửi bới. Đỉnh điểm là sáng nay, có bà ngoại ở nhà nhưng anh vẫn chửi thề trước mặt bà. Tôi suy nghĩ cả buổi sáng, liệu mình có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa không? Thực sự tôi đã tổn thương rất nhiều vì anh. Mỗi lần anh xưng mày tao và chửi thề là tôi như bị một vết dao cắt vào tim. Tình yêu của tôi nhường nhịn như đã chết tự lúc nào. Tôi thực sự cần một người chồng biết tôn trọng mình chứ không phải hành xử giang hồ, chợ búa.

Tôi không sợ ly dị vì tài năng tài chính đủ lo cho con, có thể vất vả nhưng tôi biết mình tự nuôi con được, không cần anh chu cấp. Điều làm tôi buồn là con tí xíu rất thương anh nên tôi không biết phải làm sao. Kính mong quý game thủ đọc cho tôi xin ý kiến.

Bỏ người chồng ngoại tình xong tôi chỉ lo mình ra đi trắng tay

Cuộc sống phía trước có nhẽ sẽ khó khăn nhiều khi tôi vừa nuôi con nhỏ vừa chữa bệnh với mức lương ba cọc ba đồng.

Tôi là tác giả bài viết: “Vào tận khách sạn bắt chồng ngoại tình nhưng mà anh vẫn chối”. Cám ơn quý độc giả đã cho lời khuyên để tôi tỉnh ngộ. Hôm nay là sinh nhật của tôi nhưng thật buồn và đau lòng quá các game thủ ạ. Giờ đây tôi muốn khóc thật to để giải tỏa bớt nỗi buồn nhưng mà không tài nào khóc nổi nữa. Tôi quá nhu nhược suốt bao năm qua. Giờ đây là lúc tôi phải sống cho mình và cho tương lai của các con. Đơn anh ta đã ký, tôi sẽ đem nộp, chỉ đang lo một điều, chắc rằng tôi ra đi sẽ chẳng có gì trong tay.

don-tra-d

thời kì sống chung, tất cả tài sản anh đều đứng tên và tôi cũng không tích cóp được gì do anh chỉ đưa khi tôi hỏi lúc hết tiền lương của mình. Anh có đưa cũng chỉ vài ba trăm nghìn, không đủ để tiêu dùng ăn uống. Chắc tôi chỉ được quyền nuôi đứa con tí xíu nhưng mà thôi. Cuộc sống phía trước có nhẽ sẽ khó khăn nhiều khi tôi vừa nuôi con nhỏ vừa chữa bệnh với mức lương ba cọc ba đồng. Sẵn đây tôi cũng muốn nhờ quý độc giả chỉ giúp một công việc làm thêm thích hợp để vững tin với cuộc sống riêng của mấy mẹ con. Giờ tôi đang làm điều dưỡng và sống ở Biên Hòa. thực tâm cảm ơn.

Tưởng được chồng yêu chiều là hạnh phúc, nào ngờ “họa tới từ sau lưng

Chồng làm lương 50 triệu, công việc tốt, thu nhập cao khiến tôi luôn vỗ ngực tự hào với bè game thủ. Ai cũng khen ngợi tôi, ghen tị với tôi vì có người chồng tốt.

Vợ té ngửa khi đọc thư tình mùi mẫn của chồng khô khan viết cho tình nhân nhí
Anh yêu chiều tôi rất đỗi, thích gì có đó, tôi cảm giác mình sống bên cạnh anh sung sướng như bà hoàng.

Anh đi công việc nhiều nhưng lần nào đi cũng gọi liên tục về cho vợ, còn hay tặng tiến thưởng vợ. Tôi yên tâm tin rằng những gì anh thể hiện chính là tình yêu anh dành cho tôi vô bờ bến. Có người nào không yêu vợ nhưng lại chiều vợ, cưng vợ như thế. Có nhà lầu, có xe hơi, có mọi thứ, tôi chẳng còn gì phải thắc mắc. Công việc của tôi cũng chỉ nhàng nhàng, đi làm cho vui, tiền tiêu không hết, không sử dụng tới tiền lương. Cuộc sống như vậy là viên mãn.

Những ngày chồng đi công việc, tôi lại rủ bè game thủ tới chơi vì buồn. Có nhì vợ chồng son, chưa có con cái, tôi cảm thấy trống vắng khi anh không có ở nhà. Cách đây vài tháng, anh cứ kêu nhà này chật chội, muốn mua cho tôi một căn hộ lớn, rộng rãi khu chung cư cao cấp để ở, tôi mừng quýnh. Được thế thì còn gì bằng. Thế là chúng tôi được dọn tới ở căn hộ đó nhanh chóng, căn hộ do anh chọn lựa nhưng tôi vô cùng hài lòng vì sang chảnh.

tuong-duoc

 (Ảnh minh họa)

Cuộc sống của tôi lại bước sang một sang kế tiếp sung sướng hơn nhiều. Người ta bảo, chồng phong lưu, giỏi giang, vợ thì xinh đẹp như Thúy Kiều, sao nhưng không sướng. Tôi cũng tin thế nên chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại rơi vào thảm kịch thấy chồng phản bội.

Tôi đâu hay, chuyện anh dọn tới khu chung cư cao cấp này là có kế hoạch từ lâu rồi. Tối đó, anh nói về muộn, không ăn cơm ở nhà. Như thường lệ tôi nói với anh sẽ đi xem phim với game thủ, tận 10h thế hệ về. Nhưng vì game thủ tôi hôm đó báo hủy đột xuất, tôi đành ở nhà xem tivi một mình. Vì sốt ruột, không biết chồng khi nào về lại muốn ra đón chồng nên tôi đã xuống tận sảnh tầng 1 để chờ ở ghế đá.

bất thần thay, khi xe chồng vừa tới, tôi định chạy ra đón chồng thì thấy đôi giày cao gót xuất hiện. Một người phụ nữ ăn mặc sexy bước ra từ xe. Dáng người nuột nà, xinh đẹp, da trắng nõn nường. Tôi nhận ra đó là cô láng giềng nhà kế bên. Còn hi vọng anh chỉ đưa cô ta về, nào ngờ, anh ôm lấy cô ta, hôn chùn chụt rồi chào tạm biệt nhau.

thình lình, anh nhìn thấy tôi đứng ở xa. Tôi vội chạy lên nhà, khóc như mưa như gió. Anh về nhà, nỗ lực tìm tôi giảng giải trong khi tôi đã xếp đồ đoàn sẵn sàng đi. Anh bảo tôi tha thứ cho anh, rằng, anh sẽ chuyển nhà ngay nếu tôi không muốn. Tôi hỏi anh đã phản bội tôi từ bao giờ thì anh bảo, đó là người yêu cũ của anh, vì cô ấy đang làm mẹ đơn thân nên anh muốn nuôi nấng người đó. Và đó là lý do anh chuyển tới đây ở?

khổ đau quá. Hóa ra, anh không tới đây vì tôi nhưng vì một người phụ nữ khác. Vậy nhưng bao lâu nay tôi cứ tự tín rằng anh chính là người đàn ông trung thành, yêu thương vợ hết lòng. Có phải tôi quá mù quáng, có phải tôi đã sai trái khi tin vào anh?

Tôi thương mình, thương hại người phụ nữ một mực vỗ ngực tự hào với bè game thủ, khoe chồng mình nhưng không ngờ cũng chỉ là sống trong sự sang giàu giả dối. vì sao lại như vậy? Anh vì người phụ nữ đó nhưng tới đây, hay anh muốn lấy người ta, nuôi nấng người ta cả đời và coi tôi như cái bóng? Anh bảo xin lỗi tôi, chuyển đi nơi khác nhưng có kết thúc với người ấy? Cô ta cũng đẹp đó, cũng sexy đó, và kiên cố, cô ta là của lạ nên thu hút hơn vợ rồi.

Tôi không còn lựa chọn nào khác, một là ra đi, nhì là chấp nhận sống thế này và chịu đựng. Vì tôi hiểu, đàn ông phong lưu như anh chẳng bao giờ chịu dừng lại cuộc chơi này. Người ta có tiền, người ta có quyền phải không? Vì dù sao tôi cũng chỉ là người đang sống nhờ vả, phụ thuộc vào tiền nong của anh, tôi đâu có lựa chọn nào?

Bị bắt quả tang ngoại tình, tôi tát nhân tình đớn đau và hành động bất thần của vợ

Tôi yêu vợ, phải nói là như vậy. Nhưng tới một thời khắc nào đó, đàn ông chúng tôi muốn được vui vẻ chơi bời một tí.

Hơn 4 năm gắn bó vợ chồng, có với nhau một cô con gái, tôi khởi đầu có nhân tình. Tôi không yêu nhân tình, chỉ là ham vui, ham chơi. Tôi vô cùng sợ nếu một ngày nào đó vợ phát hình thành. Nên tôi nỗ lực giấu giếm, lén lút bằng mọi giá.

Mỗi tuần, tôi tới gặp nhân tình một lần vào một buổi tối khăng khăng và nói với vợ, đó là lịch làm thêm thường ngày của tôi. Cuộc sống của tôi khá vui vẻ, thoải mái vì vợ yêu chiều, có cả nhân tình quan tâm, còn gì sung sướng hơn. Tôi cho cô nhân tình những thứ cô ấy thích như tiến thưởng cáp, hàng sang, kể cả tiền nong. Tôi thích những người phụ nữ sexy để vui vẻ, và cũng chẳng mấy khi khăng khăng ở ai đó. Cô nào lâu dài cũng chỉ được vài tháng.

Nhưng lần này, tôi đã si mê một cô gái, người con gái đó là sinh viên, chưa có người yêu và rất thích tôi. Tôi biết cô ta yêu mình thật lòng và cũng không yêu cầu quá nhiều. bởi vì, cô ta là người trẻ, cũng là sinh viên, những món tiến thưởng tầm thường cũng làm cô ta yêu thích. Cô ấy vì yêu nên phục vụ tôi hết mình, tôi cảm thấy thích người con gái này và muốn giữ bên mình thật lâu. Vì người nhân từ lành như thế, cũng làm tôi cảm thấy an toàn.

Bị bắt quả tang ngoại tình, tôi tát nhân tình đớn đau và hành động bất thần của vợ1
Trong cơn bấn loạn, tôi lao vào tát cô ta té gục xuống đất, khiến cô ta chảy cả máu mồm. Tưởng làm như vậy sẽ khiến vợ hả dạ, ngờ đâu. (ảnh minh họa)

Tưởng yên tâm cặp nhân tình và về nhà nói với vợ những lời yêu thương, thật không ngờ, một ngày nọ, tôi bị vợ bắt quả tang tại trận. Vừa nhìn thấy tôi, vợ lao vào tát tôi một cái trời giáng. Tôi thấy vợ thế nên run sợ, người ngợm co rúm lại. Cô nhân tình đứng đó, không có thái độ gì, còn bảo vợ tôi ‘em yêu anh ấy thật lòng, mong chị hiểu cho em’.

Trong cơn bấn loạn, tôi lao vào tát cô ta té gục xuống đất, khiến cô ta chảy cả máu mồm. Tưởng làm như vậy sẽ khiến vợ hả dạ, ngờ đâu. Vợ tôi xông tới, túm tóc tôi, đá cho tôi một cái vào tuỳ thuộc đau điếng và chửi tôi là đồ khốn nan.

Cô ấy lại gần, tưởng sẽ tiến công cô nhân tình trẻ của tôi, ngờ đâu vợ tôi nâng cô ấy dậy và bảo ‘em về đi, chị biết em là sinh viên, bị gã đàn ông này dụ dỗ. Hãy về lo chuyên tâm học hành, kiếm công việc tử tế nhưng mà làm để bố mẹ được tự hào về em. Đừng tin vào lời đường mật và mấy đồng tiền nhơ bẩn của mấy gã đàn ông có vợ. Họ chỉ coi em là đồ chơi thôi. Đừng tàn phá đời mình. Chị không tiến công ghen em vì chị thương phận con gái như em. Nhưng những người thiếu nữ khác sẽ không thương em đâu’.

Những lời của vợ khiến tôi ngạc nhiên. Không tin nổi cô vợ ngày nào đanh đá, át cả vía chồng như vậy lại là người thiếu nữ nhu mì trước tình địch của mình. Tôi đã định đổ tội cho ả nhân tình kia, ngờ đâu, vợ tôi lại đổ hết tội lên đầu tôi nhưng mà không hề buông một lời chửi bới cô ta.

ve-di-anh-no

(ảnh minh họa)

Bây giờ, tôi đang sợ hãi vô cùng, không biết làm sao để ăn nói với vợ, và liệu cô ấy có tha tội cho tôi hay không? Tôi không muốn bỏ vợ, không muốn ly hôn, tôi còn có con, có gia đình, có người thiếu nữ này để phụ thuộc, để nương nhờ và để yêu. Tôi không phải hết yêu vợ nhưng mà đi ngoại tình, chỉ là muốn chơi bời một tí, ngờ đâu…

Hành động cao thượng của vợ với người phụ nữ đó khiến tôi càng hiểu ra, mình là kẻ bỉ ổi thế nào, làm tổn thương nhị người phụ nữ thực sự yêu mình. Tôi đã từng nói yêu vợ hết lòng nhưng lại đùa bỡn tình yêu của cô ấy và lường gạt một cô gái trẻ, tàn phá cuộc đời của cô ấy. Giờ thì tôi chỉ biết ngồi đây ôm hận trong lòng, tự trách mình và cầu xin vợ tha thứ cho tôi.

Điếng người khi chứng kiến hành động của con gái lúc nửa đêm qua khe cửa phòng ngủ

Tôi nhìn qua khe cửa, để rồi chết lặng khi thấy con gái mình đang làm việc kinh khủng đó, giờ tôi thật sự không biết nên làm thế nào nữa.

Trong phố, con gái tôi thuộc dạng có tiếng chăm ngoan, học giỏi, đỗ đại học vào một trường thuộc top đầu thành phố. Nói chung từ bao lâu nay, con tí xíu luôn là niềm tự hào của tôi.

Tôi nhớ một lần khi con đang học 12, có lần thấy tin nhắn của thằng tí xíu gửi tới, tôi biết không nên tò mò đọc tin nhắn của con nhưng cũng muốn biết nhì đứa yêu đương thế nào nên mở ra đọc thử. Thấy cũng chỉ quan tâm thông thường nên tôi rất yên tâm.

dieng-nguoi-khi-chu

Tôi cũng quý mến thằng tí xíu nên hay hỏi thăm, dù ở xa nhau nhưng biết tình cảm nhì đứa vẫn tốt tôi cũng yên tâm, có như thế con gái tôi thế hệ chú tâm học hành được.

Vậy nhưng cách đây mấy ngày, lúc đó cũng nửa đêm, tôi tỉnh dậy đi vệ sinh thì thấy phòng con gái vẫn có ánh đèn le lói, thêm cả những âm thanh kỳ quặc nên tò mò ghé vào thăm.

Tôi hé mắt vào nhìn, chết lặng cả người khi thấy con gái mình đang trần như nhộng, uốn éo trước màn hình máy tính.

Tôi muốn đẩy tung cánh cửa vào để lôi ngay con tí xíu ra mắng cho một trận, nhưng không hiểu sao chân nặng như đổ chì, tôi dám chắc tất cả là do thằng tí xíu kia, tôi định xông vào nhưng rồi lại lặng lẽ bỏ về phòng. Nằm cả đêm nhưng nước mắt cứ ứa ra vì lo lắng.

Tôi không biết nên nói với con thế nào, tôi sợ con sẽ xấu hổ, sẽ hành động tiêu cực, nhưng cứ thế này tôi lo lắm. Tôi phải làm gì bây giờ đây?

Viết cho em – cô nhân tình đáng thương của Sếp chị

Vốn dĩ kẻ thứ ba chưa bao giờ được chào đón. Nhưng chị vẫn thương em, phận thanh nữ chỉ biết yêu nhưng mà không màng lẽ đời…

Ngày em vào đơn vị chị làm, chị đã phải dừng hết mọi công việc nhưng mà xem xét tới em ngay tức khắc. Em hồn nhiên, trong sáng, lễ phép và tràn đầy năng lượng như đúng cái tuổi 22 của em vậy. Mọi thứ với em đều tốt đẹp và màu hồng. Rất nhiều chàng trai trong đơn vị quý mến em, muốn theo đuổi em.
Liệu có phải do tuổi xanh, do chưa từng trải qua những vấp váp nhưng mà em mãi tươi vui tới thế. Kể cả những lời dặn dò của chị trước cám dỗ cuộc đời cũng không làm em sợ. Chị chợt nghĩ, rồi một ngày em sẽ trưởng thành, em sẽ phải gặp những biến cố trong cuộc sống. Lúc đó, chị dù có muốn cũng không thể bảo vệ được em. Chị chỉ không ngờ, cuộc đời lại tàn nhẫn với em tới thế.
3 tháng đã qua đi, nụ cười tươi sáng của em mất hẳn, em ít nói, lầm lũi, đi làm muộn và về cũng muộn. Nhưng chị tôn trọng nhưng mà không dám hỏi về em, chị nghĩ một lúc nào đó muốn em sẽ tự khắc nói. Rồi tháng thứ 4 trôi qua, em gọi cho chị giữa đêm trong tiếc khóc nức nở…

viet-cho-em--co-nh

Em mê muội trong mối tình vụng dại với Tuấn – Giám đốc đơn vị dù biết Tuấn đã có một gia đình hạnh phúc. Vợ Tuấn biết được, đã thuê cả đám giang hồ tới tận phòng trọ đập phá, dọa nạt em. Chỉ cần em vẫn tiếp tục quan hệ với Tuấn, khuôn mặt em sẽ không còn lành lẽ. Em sợ hãi, trốn tránh nhưng mà bước vào trầm cảm kéo dài.
tất nhiêntuy nhiên với Tuấn, anh ta chẳng bao giờ chịu bỏ vợ để lấy em. Em thừa nhận em khù khờ tin rằng Tuấn sẽ ly dị vợ và cho em một cuộc sống hạnh phúc. Em trao hết niềm tin, thể xác và tuổi xanh để nhận lại được gì?
Rồi tin tức em cặp với sếp, phá vỡ hạnh phúc gia đình người ta lan tới cả đơn vị. Chẳng ai tin em trừ chị, vì em là viên chức thế hệ, em không có địa vị gì. Còn Tuấn, gã nói em “dụ dỗ” gã và chính thức đuổi việc em để bảo vệ chính mình.
Trong tất cả những câu chuyện ngoại tình, đàn ông không bị nói quá nhiều. Chỉ có thanh nữ tự làm nhiều cách tổn thương nhau.
Phận làm nhân tình nào đâu có được hạnh phúc vĩnh viễn, thê lương lắm. Rồi người ta cũng quên em nhưng vết nhơ cướp chồng sẽ theo em mãi cuộc đời. Vốn dĩ kẻ thứ ba chẳng bao giờ được chào đón nhưng chị thương em, phận thanh nữ chỉ biết yêu nhưng mà không màng lẽ đời…

sự thực đằng sau việc chồng quyết xây vi la ở quê dù đã có nhà trên thành phố

Nghe anh nói tôi cứ cảm thấy vô lí thế nào ấy, bởi vì nhiều lần mẹ tôi chửi anh xơi xơi vào mặt khiến tôi tức tối phải đứng ra bảo vệ anh vậy nhưng anh lại bảo đối xử tốt sao.

Tôi là gái thành phố còn chồng tôi là trai tỉnh lẻ. Chúng tôi quen biết nhau trong một lần đi dự hội nghị. Ngay từ ánh mắt trước tiên chúng tôi đã cảm thấy thích nhau. Sự chủ động của anh cùng sự tự nhiên của tôi đã đưa tình yêu nhị người đơm trái. Chỉ sau 2 tháng quen nhau chúng tôi đã có con. Nhiều lần anh bảo tôi phá thai để khi nào nhị đứa dư giả lấy nhau tử tế rồi sinh con cũng chưa muộn. Nhưng trong thời buổi ô nhiễm không khí thực phẩm thế này lại thêm phá thai vô tội vạ biết đâu tôi sẽ bị vô sinh thì sao.

Chính vì vậy dù anh nói ngọt nhạt hay hờn giận thậm chí đòi chia tay nhưng tôi vẫn kiên quyết giữ cái thai khiến anh đành phải chấp nhận cưới cả trâu và nghé về nhà.

Tuy là con gái thành phố nhưng bố mẹ tôi chỉ là viên chức công chức về hưu nên họ không thể giúp vợ chồng tôi về tài chính được nhưng chỉ có thể coi và chăm sóc con cho chúng tôi đi làm thôi.

su-that-dang-sa

(Ảnh minh họa)

nhị vợ chồng tôi tu chí làm ăn. Ai cũng ý thức cần phải tích cóp tiền để mua đất xây nhà chứ không thể mãi sống chung với bố mẹ vợ được. Sau 5 năm lấy nhau vợ chồng tôi gom góp lại cũng được hơn 2 tỷ, có được ít vốn tôi bàn mua nhà chung cư để vừa với túi tiền đỡ khỏi lo nghĩ. Nhưng anh cứ chần chừ chưa có quyết định dứt khoát cho mình, trước sức ép của tôi sau rốt anh cũng lên tiếng:

– Anh nghĩ bố mẹ em có mỗi mình em là con nên vợ chồng mình cứ ở đây thờ tự được ngày nào hay ngày đó. doanh nghiệp anh đang xây chi nhánh thế hệ ở quê anh nên sau này chắc vợ chồng mình phải về quê ở đấy. Vì vậy tốt nhất vợ chồng mình sử dụng số tiền đó để xây một vi la ở quê khi anh chuyển về đó còn có chỗ ở.

– Thế anh thôi công việc đó đi kiếm việc khác nhưng làm chẳng nhẽ em là gái phố nhưng phải về quê anh nhưng sống à, em không chịu đâu.

– Về đó anh được lên chức giám đốc còn em là phu nhân đi làm cũng được ở nhà cũng xong. Vợ chồng mình sẽ không phải lo chuyện ki cóp từng đồng nữa. Lương của anh lúc đó tính bằng đô chứ không phải mấy đồng như bây giờ nữa đâu em.

Nghe lời ngọt nhạt của chồng, tôi để chồng quyết định mọi việc. Thế là sau nhiều ngày đàm đạo anh đã chính thức khởi công xây dựng vi la ở quê nhà. Vì yêu chồng nhiều lắm nên tôi nghe theo mọi sự xếp đặt của anh miễn sao gia đình ngày một tốt đẹp là tôi vui rồi.

Nói thật từ ngày lấy chồng tôi cũng chưa về quê chồng lần nào vì nghe mấy đứa game thủ nói nhà bố mẹ chồng nó ở quê mọi thứ không được sạch sẽ sẽ sáng sủa như thành phố nên tôi cũng không đòi về quê chồng bao giờ. nhưng cũng lạ anh chẳng bao giờ bắt tôi phải về quê cả. Những ngày nghỉ cũng như ngày tết anh một mình về khoảng ngày hơn ngày rồi lại ra với mẹ con tôi. Chính vì sự thoải mái vô tư của anh làm cho tôi yêu anh nhiều lắm không như những ông chồng của mấy đứa game thủ suốt ngày ép buộc bọn nó phải về quê nội nhưng chẳng thèm để ý tới quê ngoại.

Không biết cố tình hay trùng hợp nhưng đúng vào thời khắc xây xong vi la ở quê chồng thì tôi sinh con. Mấy lần bố mẹ tôi và tôi đều dự kiến sẽ về quê một chuyến trước để thăm thông gia, sau để xem cơ ngơi của vợ chồng đẹp tới mức nào.

Từ khi sinh con, nó ốm yếu bệnh tật lại suốt ngày phải vào viện nên tôi chẳng còn tâm trí nào muốn về quê nữa. Vợ chồng tôi tất bật với đứa con gái ở trong bệnh viện nhiều hơn ở nhà, nên nhà ở dưới quê chồng tôi giao cho gia đình bè game thủ ở tạm cho có hơi người.

thấm thoắt đã 2 năm rồi nhưng sao chưa thấy doanh nghiệp chồng mở chi nhánh ở quê tôi thế hệ thắc mắc thì anh ấy bảo là dự án đó bị hủy rồi. Điều đó có tức là cái chức giám đốc của anh đã bị hụt mất, tôi ngớ người ra:

– Vậy toàn bộ tài sản chúng mình xây căn vi la đó, anh định xử lý thế nào?

– Thì nhà xây còn đó ai lấy mất nhưng lo, sau này nghỉ hưu vợ chồng mình về đó sống.

– Trời toàn bộ gia sản của mình đổ vào đó để chơi vậy à, anh nói ngon nhỉ, nếu không ở nữa tốt nhất là bán để lấy tiền mua nhà để ở chứ cứ sống chung với bố mẹ vợ anh không thấy phiền à?

– Bố mẹ đối xử với anh rất tốt anh không muốn xa ông bà đâu.

Nghe anh nói tôi cứ cảm thấy vô lí thế nào ấy, bởi vì nhiều lần mẹ tôi chửi anh xơi xơi vào mặt khiến tôi tức tối phải đứng ra bảo vệ anh vậy nhưng anh lại bảo đối xử tốt sao.

Nhân ngày anh đi công việc tôi đã kín về quê anh nhưng không nói với ai. Sáng sớm tôi ra bắt chiếc xe khách, sau nửa ngày tôi cũng về được địa chỉ quê anh, hỏi thăm một hồi bác bỏ xe ôm cũng tìm tới được căn vi la đẹp đúng như những gì anh nói. Tôi luôn mồm tấm tắc chồng khéo sắp xếp mọi thứ bên ngoài nhà. Bấm chuông một hồi sau rốt cũng có một cậu tí xíu chắc học cấp 2 bước ra hỏi:

– Cô là ai đấy? Cô gặp mẹ cháu hay là bố cháu?

– Cháu là họ hàng với chú Tưởng đúng không?

– Không chú Tưởng là bố cháu, cô gặp bố cháu à? Mời cô vào đi nhanh kẻo ở lâu nắng nóng lắm cô ạ.

Nghe lời thằng tí xíu nói tôi choáng không thể đứng vững được vội vàng phải bám vào cánh cổng để làm điểm tựa. Trong đầu tôi nhường nhịn như đang lù mù hiểu ra được chuyện gì đó. Cố lấy lại tĩnh tâm bước trên khoảng sân rộng tưởng như đi cả cây số. Cánh cửa mở ra, trước mắt tôi là cảnh chồng tôi đang tươi cười ngồi xem TV còn người thiếu nữ kia thì đút cho anh ấy từng miếng dưa, nụ cười của họ chợt tắt ngấm khi nhìn thấy tôi.

Cả ba chúng tôi trố mắt nhìn nhau, người thiếu nữ lên tiếng trước:

– Cô là ai vào nhà tôi có việc gì vậy?

– Câu này tôi phải hỏi cô, cô là con nào nhưng lại tới đây cướp nhà của vợ chồng tôi. Vậy là hóa ra từ trước tới nay mỗi khi anh đi công việc là ở đây sao?

– Anh ơi cô này nói gì em không hiểu, ai cướp nhà của cô ta chứ, tôi có chồng tử tế sao lại bảo cướp chồng, cô có bị điên không đấy.

nhị người thiếu nữ ngờ ngạc không hiểu gì quay sang phía chồng tôi yêu cầu một lời giảng giải.

tới khi không giấu được kín nữa chồng tôi đã phải nói rõ:

– Anh thành thật xin lỗi nhị người phụ nữ của anh, anh yêu cả nhị em, đây là vợ cả của anh còn em là vợ nhị của anh.

– Cái gì tôi là vợ nhị á, thảo nào nhiều lần tôi yêu cầu anh đi đăng ký kết hôn anh không đi có nhẽ bởi vì không ai chứng thực cho anh là chưa vợ chăng, vậy bố mẹ anh sao lại nỡ lừa dối bố mẹ em vậy?

– Bố mẹ anh chết hết rồi, đó là mấy người anh thuê để cho đẹp mặt đấy thôi, hãy tha lỗi cho anh, anh yêu em nhiều lắm.

– Được yêu tôi nhiều thì hãy bán ngôi nhà này đi, cắt đứt với người thiếu nữ này đi, anh hãy chứng minh tình yêu của mình đi.

– Nhưng anh cũng yêu vợ cả nhưng đừng bắt anh lựa chọn giữa nhị người mình yêu. Anh nghĩ vợ chồng mình cứ để mọi thứ như cũ nếu không anh sẽ chọn là về sống với vợ cả. Em chọn cái nào nói cho anh hay.

– Một đống tiền mồ hôi nước mắt của tôi anh mang về xây nhà cho chị ta ở còn mẹ con tôi thì sao?

– Nếu em tiếc thì về đây ở cùng gia đình mình càng hạnh phúc, còn không hàng tháng anh sẽ bớt tiền lương ra trả cho em được không?

Con tôi không thể không có bố, ức lắm căm giận nữa nhưng đành cắn răng bỏ qua mọi thứ tôi đành chấp nhận san sẻ người đàn ông của mình với người thiếu nữ khác. Với lại dù sao mình cũng là người tới sau lại không được đăng ký tử tế nên đành phải chịu đắng nuốt cay không còn sự lựa chọn.

Sợ bố mẹ đau buồn và chia rẽ tình bố con của gia đình tôi nên ông bà hoàn toàn không biết kín của vợ chồng tôi. Có trách thì trách phiên bản thân tôi đã quá tin tưởng tình yêu của anh ta nhưng không một tẹo nghi ngờ đã giao toàn quyền quyết định mọi thứ cho anh ta.

Gặp mẹ game thủ trai, chết lặng khi nhận ra bà là chủ nhà nghỉ tôi thường hay vào cùng tình cũ

Tôi đâu có ngờ, trái đất này nhỏ tới thế. Người sắp thành mẹ chồng tương lai của tôi lại chính là bà chủ kinh doanh nhà nghỉ nơi nhưng tôi từng nhiều lần tới cùng tình cũ, tới mức nhẵn mặt.

Sau những cuộc tình không thành, tôi những tưởng sau hết mình cũng tìm được hạnh phúc thực sự bên người đàn ông nhưng tôi yêu. Anh ấy chín chắn, trưởng thành, lại có công ăn việc làm ổn định. Tôi đã từng nghĩ mình rất may mắn bởi vì vì trước đây tôi chỉ toàn gặp những gã đàn ông không ra gì, đã có lúc tôi còn vô vọng về tình yêu, vậy nhưng giờ tôi lại yêu được anh, một người quá lí tưởng.

ngày nay chúng tôi thế hệ yêu nhau được khoảng 10 tháng. Tuy yêu nhau chưa lâu nhưng vì nhì đứa đã có tuổi rồi nên chúng tôi cũng tính chuyện kết hôn. Vậy nên cuối tuần trước, tôi chính thức theo anh về ra mắt bố mẹ. Từ ngày yêu tới giờ tôi không về nhà anh. Dù nhà anh không quá xa, ở ngay ngoại thành thành phố nhưng tôi cũng bận rộn, vả lại khi chưa xác định nghiêm túc, tôi cũng không muốn theo game thủ trai về nhà để tránh tai tiếng.

gap-me-ban-trai-

 (Ảnh minh họa)

Vậy nhưng ông trời thật khéo trêu ngươi. Khi anh dẫn tôi vào khu phố nhỏ đó, tôi đã ngờ ngợ. Rồi khi anh dừng lại trước nhà, mẹ anh bước ra, tôi gần như chết lặng. Người phụ nữ trung tuổi đó cũng tím mặt nhìn tôi rồi quay ngoắt đi. Bà tỏ thái độ ngay tức thì. Cả tôi và bà đều biết lí do là gì. Tôi xin phép về luôn. Chỉ tội cho game thủ trai tôi, anh không hiểu sự tình vì sao.

Sau hôm đó, game thủ trai tôi thái độ khác hẳn. Anh lạnh nhạt và nhịn nhường như đắn đo rất nhiều. Tôi hiểu. Mẹ anh cũng xin số máy tính bảng của tôi rồi gọi điện yêu cầu tôi chia tay đi. Bà không thể nào làm ngơ trước việc đại trượng phu bà yêu tôi được. Tất cả cũng chỉ vì, mẹ game thủ trai tôi lại chính là bà chủ nhà nghỉ, nơi nhưng khi còn yêu người cũ, tôi thường xuyên tới đó với anh ta.

Ngày ấy khi còn yêu game thủ trai cũ, tôi với anh ta thường xuyên đi nhà nghỉ với nhau, có khi tuần tới vài lần. Nhà nghỉ của bà là nơi nhưng chúng tôi hay tới vì nó kín đáo, lại xa trung tâm. Tôi tới nhiều tới mức bà nhớ mặt, quen tên. bởi vì thế cho nên giờ đây, bà thế hệ nằng nặc phản đối tôi. Mẹ anh nói quá khứ tôi thế nào bà có thể bỏ qua nếu như không biết, chứ bà chứng kiến tất cả rồi, giờ bảo làm ngơ như không hay là điều không thể.

Giờ thì anh ngắt liên lạc với tôi. Tôi cũng không biết phải nói với anh thế nào, bảo anh tha thứ ra sao. Tôi đành chấp nhận để cho người đàn ông mình yêu thương ra đi vì tôi biết có lấy nhau về cũng khó lòng sống hạnh phúc khi cái quá khứ của mình cả nhà anh đều biết.

Tôi chỉ biết tự trách cuộc đời, vì sao lại để cảnh oan gia ngõ hẹp tới như vậy, sao tình cảnh trớ trêu này lại rơi vào tôi chứ?

Tâm sự xót lòng của người vợ phải bỏ chồng vì 5 năm không thể sinh con

5 năm rồi anh ơi. Chính mẹ anh đã cầu xin em buông tha cho anh. Từ ‘buông tha’ mẹ thốt ra sao nhưng mà chua chát.

Anh à, tới hôm nay tính ra đã là 5 năm 2 tháng 10 ngày chúng mình gắn bó, về chung một nhà rồi phải không anh? Đó là chưa kể tới ngày chúng ta yêu nhau, dành cho nhau những tháng ngày thanh xuân rực rỡ. Em đã nguyện cả đời này ở bên anh, dành hết tuổi xanh cho anh, được chăm sóc anh, yêu kính anh, cho anh những đứa con xinh đẹp, nhưng giờ, không được nữa rồi! Chúng ta phải chia tay nhau thôi. Vợ chồng mình dù yêu nhau tới mấy nhưng không có đứa con chung, làm sao có sợi dây ràng buộc.

Em biết, anh thực sự rất yêu em và còn yêu em rất nhiều, em cũng thế. Em trân trọng tất cả những gì chúng ta có với nhau, và không phải em ích kỉ khi bỏ anh ra đi đâu anh ạ. Có thể anh nghĩ, không có con, dù có vô sinh, anh cũng chấp nhận xin con nuôi, rồi nhị vợ chồng lại sống hạnh phúc. Không thể đâu anh, vì chúng ta không chỉ sống vì chúng ta, còn có bố mẹ anh, gia đình anh.

Anh là con một, anh cần có con cái nối dõi, anh cần phải sinh con đàn cháu đống cho ông bà. Và dù anh có nói, anh ngàn lần van xin em ở lại, anh yêu em thực lòng thì em vẫn phải ra đi. Em không thể ích kỉ sống với anh như thế. Em không thể trói buộc anh khi em biết mình không thể sinh con. Là tại em không mang lại cho anh được mái ấm. Em phải lựa chọn ra đi. Em sống bên anh nhưng mà không được gia đình anh đồng ý thì sốn có nghĩa gì với em?

am-su-xot-long-cua-ng

 (Ảnh minh họa)

5 năm rồi anh ơi. Chính mẹ anh đã cầu xin em buông tha cho anh. Từ ‘buông tha’ mẹ thốt ra sao nhưng mà chua chát. Em đã giam hãm cuộc đời anh quá lâu rồi, giờ là lúc chúng ta trả tự do cho nhau. Biết đâu, khi em và anh tìm những bờ bến khác, chúng ta lại có những đứa con của riêng mình. Không loại trừ tài năng đó phải không anh, vì nhiều người vẫn thế.

Có thể chúng ta có duyên không có nợ, chúng ta không thể thuộc về nhau.

Hôm nay, em kí vào tờ đơn ly hôn này kết thúc cuộc sống vợ chồng của chúng mình, em đau lắm. Em xót xa lắm. Sao quên được những ngày hạnh phúc, vui vẻ, có vợ có chồng, cùng nhau đi du ngoạn thiên hạ. Sao quên được những lúc em ốm, anh nằm bên giường bệnh để chăm em suốt đêm không ngủ. Quên thế nào được những lúc em buồn khóc, gục đầu vào vai anh. Em sẽ không lấy ai, hoặc có lấy ai, em cũng sẽ không thể nào yêu người ta hơn anh được.

Còn anh, anh nhất định phải lấy vợ, phải lập gia đình và sinh con anh nhé! Hãy coi đây là số phận của nhị người yêu nhau, không sống trọn vẹn được một đời. Và chấp nhận sự thực trớ trêu này dù nó vô cùng đớn đau.

Anh sắp làm đám cưới phải không? Cô dâu của anh chắc xinh lắm nhỉ? Nghe nói người ta rất trẻ, và nhìn có vẻ rất hợp với anh. Vậy thì em vui rồi. Dù sao, em cũng sẽ quên anh, cũng sẽ để anh vào miền kí ức, vì chúng ta đã có một thời làm vợ làm chồng, tình nghĩa vợ chồng đâu thể nhanh phai.

Ngày mai mốt, có thể em cũng sẽ làm cô dâu của người khác, nhưng cũng có thể em sẽ cả đời ở vậy, nhận con nuôi, thay cho ước nguyện của anh ngày nào. Và mong anh hãy tin, ở một nơi nào đó, em vẫn sẽ hướng về anh, mong cho anh có một mái nhà yên ấm, và hãy quên em đi, anh nhé!

Mẹ chồng lén mang đàn ông thế hệ sinh đi chích máu xét nghiệm ADN

Người ta cứ bảo mang thai đàn ông là số sướng, vậy nhưng mà sao chị những ngày chị mang bầu sống ở nhà anh thì lại chịu đựng ánh mắt khinh thường và nghi ngờ của mẹ chồng như thế này chứ.

Chị Lương và chồng chị kết hôn với nhau chỉ sau 8 tháng quen nhau vì vì chị có bầu. Trước giờ Lương cũng không quá ủng hộ việc con dâu phải có bầu trước rồi thế hệ được bước vào nhà chồng nhưng chỉ vì vỡ kế hoạch. Giờ sự việc nó tới mức này rồi thì chị không thể nào không gật đầu nhận lời cưới anh được.

Biết mẹ chồng mình là một người phụ nữ khá cổ hủ và truyền thống, Ngân giấu tiệt chuyện mang bầu của mình cũng cấm chồng không được nói với bà. Nhưng có nhẽ chính vì điều đó nhưng mà gây nên quá nhiều sự hiểu nhầm tai hại phía sau đó.

Lấy nhau được 3 tháng thì bụng Lương to dần lên, dù cho dáng vóc của cô có khá nhỏ nhưng cái bụng cứ ngày càng to kễnh lên không thể nào lại không thu hút sự lưu ý từ mẹ chồng được. Và rồi chuyện gì tới cũng sẽ xảy ra, mẹ chồng anh chép mồm thở dài khi lần đầu nghe tin chị có thai.

Nhìn thái độ trước tiên của mẹ chồng với mình, Lương biết bà đã không hài lòng vì chuyện này. khác lạ là chuyện bà lúc nào cũng hỏi câu “Con có bầu từ bao giờ?” khiến cô cảm thấy mỏi mệt. Nhưng nhờ chồng lúc nào cũng ở bên bênh vực và che chở nên thời kì mang thai của Lương cũng không quá nghẹt thở.

me-chong-len-man

(ảnh minh họa)

nhiều khi Lương cảm thấy khâm phục tài năng suy nghĩ và tưởng tượng của mẹ chồng cô. Đành rằng chồng cô là đàn ông nhà phú quý nhưng nhà ngoại cô ở quê, bố mẹ cũng đều là viên chức tử tế cả. Sao bà ấy không nhận ra tình cảm chồng cô dành cho Lương hoàn toàn là tình yêu thương của người chồng dành cho vợ mình. Anh có phải một thằng ngốc đâu nhưng mà lại đi đổ vỏ cho kẻ khác.

Rồi ngày Lương sinh tí xíu cũng tới, nhìn thấy cháu ra đời nhưng bà tuyệt nhiên không nở lấy một nụ cười. Cô cứ nghĩ rằng nhìn thấy cháu trai giống đàn ông mình như khuôn đúc 1 lò thế kia bà tất sẽ nhận ra. Thế nhưng mà, bà vẫn lẳng lặng không thèm nhìn con lấy một lần.

Để rồi sinh con được 3 ngày thì Lương đang ẵm con ngủ trưa ở viện, đột nhiên thấy cánh tay đang trĩu nặng vì bế con của mình tự dưng nhẹ hẫng. Lương he hé tỉnh ngộ ra thì thấy cảnh mẹ chồng đang bế đàn ông mình ra ngoài đi đâu đó.

Ngồi dậy bước nhẹ đi theo bà vì tưởng bà bế cháu cho cô ngủ nhưng rồi Lương chết sững khi thấy bà bế đàn ông sang tòa nhà khu xét nghiệm. Lúc này, Lương cảm thấy như mình bị xúc phạm kinh khủng, tưởng dường như mẹ chồng đang tát mạnh vào má cô một cú đớn đau.

Dù biết trước giờ bà vẫn luôn có ý nghi ngờ cái thai của cô không phải là cháu trai của bà nhưng tâm lương trong sáng, tấm lòng Lương lại chẳng có gì khuất tất với chồng nhưng thấy bà không thèm phân biệt đúng sai đưa thằng tí xíu còn đỏ hỏn vào đó chích máu xét nghiệm ADN khiến Lương cảm thấy không thể nào chịu đựng được nữa.

Trở lại căn phòng, Lương lẳng lặng coi như không có chuyện gì nằm lên giường ngủ tiếp để rồi 30 phút sau có cảm giác con được đặt trả lên tay mình nhưng mà cô ứa nước mắt ôm chặt lấy con. Tội nghiệp con tôi, con có đau lắm không? Mẹ xin lỗi vì đã để con chịu cảnh này, Lương tự nhủ.

– Mẹ ạ, con nghĩ mình sẽ về nhà ngoại ở cữ một thời kì.

– Ơ mình, em đã hứa với anh sẽ ở lại đây nhưng mà. Mẹ mình có thể chăm sóc em, em về ngoại làm chi cho cực thân ra.

– Nó muốn về thì cứ để nó về đi. Cái tâm không tinh khiết nên cảm thấy xấu hổ không muốn ở lại cái nhà này ấy nhưng mà. Cô có giỏi thì đi luôn đi đừng về nữa.

– Dạ, con hiểu ý mẹ. Thế chào mẹ con đi.

– Cô… mày còn bước theo nó thì mày cũng không phải con tao.

– Anh ở lại với mẹ đi. Em sẽ về ngoại 1 mình.

Lương quay lưng sang nói với chồng rồi lẳng lặng thu xếp vali về nhà ngoại ở. Cô vốn dĩ chẳng thèm khát cái mác con dâu thành phố hay là cái căn nhà của bà một tẹo nào cả nhưng cô sẽ để bà sống khổ sở vì có cháu nhưng mà không thể nhận.

1 tuần sau, mẹ chồng Lương thế hệ tá hỏa cùng chồng chạy sang nhà cô quỳ xuống xin lỗi gọi cháu về nhưng Lương không chấp nhận. Sao cô lại phải về căn nhà đấy chứ, ngồi trên ghế nói rõ hết mọi chuyện trước mặt cả 2 gia đình. Cô kiên quyết sẽ không về lại căn nhà đó với bà nữa.

Cứ nghĩ chồng sẽ giận mình lắm vì tự ý quyết định nhưng mà không hỏi ý anh nhưng thấy anh quay ra xe, tim Lương chợt hụt đi một nhịp vì tưởng anh đi về. Để rồi sau đó thấy chồng xách một túi vali quần áo bước vào nhìn cô mỉm cười nhưng mà Lương chực trào nước mắt. Cuộc đời này có anh vậy là quá đủ rồi, chỉ cần anh luôn tin tưởng cô thì Lương chẳng còn cần gì hết.