Thẻ lưu trữ: cha mẹ

Những người rời nhà lầu, xe hơi vào ở nhà dưỡng lão

6h30′ mỗi ngày, phòng của bà cụ Thịnh (81 tuổi) nằm ở căn penhouse một khu chung cư ở Hà Đông (Hà Nội) có tiếng gõ cửa. Anh đàn ông bước vào gọi nhẹ: “Bà ơi, tới giờ đi học rồi”.

Đây là câu ví von cả gia đình dành cho bà Thịnh, chỉ việc bà phải sửa soạn tới viện dưỡng lão. Mặt phụng phịu hệt như một đứa trẻ nhưng bà cụ biết phải dậy thôi. Ăn sáng xong xuôi, bà đeo chiếc túi, bên trong có một bộ quần áo, một chiếc laptop, rồi được dìu ra xe hơi lên đường. Chỉ chục phút, bà đã tới “trường”, cách nhà 2 km.

Bà Thịnh càng về già càng giống trẻ nhỏ, hay vui, hay buồn.  Ảnh: Viện dưỡng lão Diên Hồng.

Bà Thịnh càng về già càng giống trẻ nhỏ, hay vui, hay buồn. Ảnh: Diên Hồng.

“Trường học” hay “khách sạn” là tên bà Thịnh cũng như các cụ khác gọi viện dưỡng lão nơi mình đang ở. Đó là một căn vi la trong khuôn viên một khu thị trấn, tuy đã có tuổi đời 5 năm nhưng không hẳn người dân xung quanh nào cũng biết. Tại đây bà Thịnh ở một phòng chung có khoảng 8 cụ, mỗi người có một chiếc giường, một chiếc tủ. Bà chỉ sử dụng bữa trưa và tắm rửa, trước 4h chiều các con sẽ tới đón bà về nhà sử dụng bữa tối. Chẳng có gì ngạc nhiên, khi tới cả đứa cháu lên ba cũng bảo bà “đi trẻ” giống nó.

Chị Thành – con gái bà Thịnh – cho biết, tìm tới viện dưỡng lão vì muốn mẹ được chăm sóc tuổi già tốt nhất. “Trước khi vào trung tâm, mẹ tôi ở nhà toàn nằm giường, kêu mệt. Bà mắc bệnh tiểu đường nên hay đói, trong khi con cháu không ở nhà, người giúp việc không thể kiểm soát ăn uống của bà được”, chị Thành nói.

Từ khi vào đây bà cụ có một nơi sinh hoạt tốt về mặt ý thức và thể chất, mọi chỉ số sức khỏe đều tốt lên. Gia đình chọn sáng đi, chiều về để bà vừa được ra ngoài giao lưu, xúc tiếp nhưng vẫn được ở cùng con cháu.

“lúc đầu cụ cũng không thích đi đâu, nhưng đi quen rồi thì tự giác. Cứ tới giờ là cụ đi, nhiều hôm còn thích đi vì tới đó có game thủ chơi”, chị Thành cho biết. Vài năm tới, gia đình chị vẫn duy trì hình thức này. 

Video: Cuộc sống trong viện dưỡng lão

Những người bỏ nhà lầu, xe hơi vào ở nhà dưỡng lão

Từ khi vào một viện dưỡng lão ở quận Hoàng Mai gần nhị năm nay, bà Kim Thanh (80 tuổi) xem đây như ngôi nhà của mình. do lẽ, nhà của bà ở Thuỵ Khuê đã bán sau khi vào đây không lâu.

Buổi sáng cuối đông se lạnh, bà Thanh ngồi hong tóc bên ô cửa trên tầng 6 viện dưỡng lão. Ban công ngoài kia, vài dây hoa ti gôn đang đâm trồi mơn mởn. Bà Thanh lật qua, lật lại mái tóc trắng như cước, nói: “Nay tôi gội bằng dầu đàn ông gửi từ Đức về này, mùi thoải mái nhỉ. Nó là đàn ông nhưng tỉ mẩn lắm, tới cả bông ngoáy tai cũng gửi về cho tôi nhưng”.

Vợ chồng bà Thanh chỉ có một người đàn ông duy nhất, đã sang Đức học tập và định cư hơn 30 năm. Ngày vợ chồng bà thế hệ nghỉ hưu, anh đón sang, song bà không thể hoà nhập được cuộc sống ở đó. “Mình chẳng biết tiếng, con thì đi làm. Sống bên đó có khác gì trong nhà tù giam lỏng. Ở đây, sáng tôi ra vườn hoa tập thể dục, chiều ra Lăng bác bỏ hóng mát”, bà kể về vị thế trung tâm của nhà mình.

Bà Thanh đã bán căn nhà trung tâm Hà Nội và chọn gắn bó phần đời còn lại trong viện dưỡng lão. Ảnh: Phan Dương.

Bà Thanh đã bán căn nhà trung tâm Hà Nội và chọn gắn bó phần đời còn lại trong viện dưỡng lão. Ảnh: Phan Dương.

Song từ khi chồng mất 5 năm trước, sức khoẻ bà Thanh cũng yếu hơn. Bà dành một tầng cho thuê để có thêm người trò chuyện. Bà cũng thuê một người giúp việc, chủ yếu để cơm nước, đi dạo cùng. Một lần bất cẩn bà bị trượt vấp ngã gãy xương đùi, phải nằm bệnh viện 8 tháng. Sau đó, nghĩ tới tình cảnh của mẹ không thể sang Đức, cũng không thể ở nhà được chăm sóc đảm bảo, anh đàn ông đã đưa bà vào viện dưỡng lão.

Bà Thanh xem đây là quyết định đúng. Ở đây bà có game thủ trò chuyện, người chăm sóc, anh đàn ông một năm về nước đôi lần vào thẳng đây thăm. Hơn thế, trong cái chung, bà vẫn giữ được nếp sinh hoạt trước đây. Cứ 5h, bà dậy tập thể dục tại giường 45 phút, uống nửa lít nước thanh lọc thân thể, sau đó đi 20 tới 25 vòng trong khuôn viên tầng đang sống.

“Nhờ tập dượt nhưng tôi đã hoàn toàn hết được bệnh đau khớp. Ở đây, ít các cụ chăm tập thể dục như tôi lắm”, cụ bà nói, nét mặt phấn khởi.

Bà Cẩm (82 tuổi ở Hà Đông) từng quyến luyến con cháu tới độ cứ dăm bữa, nửa tháng lại “giả bệnh” để được vào bệnh viện, con cháu sẽ tới thăm. Cụ bà với mái tóc ngắn, khuôn mặt bầu bĩnh luôn chúm chím môi lại mỗi khi có ai nhìn thấy, như là một cách để chào hỏi. Vì điều đó, cả viện dưỡng lão này gọi bà là “hoa hậu thân thiện”.

Bà Cẩm san sớt, mấy năm trước chồng bà xuống tóc, các con cháu lại mắc, thành thử bà toàn ở với giúp việc, ít khi thì thầm. Chỉ khi vào viện dưỡng lão ba năm trước, bà thế hệ nguôi đi cảm giác lẻ loi, thèm người bầu game thủ tuổi già.

Dù vậy, bà không ở chung với các cụ khác nhưng thuê một căn phòng riêng, với tiêu pha hơn 9 triệu đồng mỗi tháng. Thi thoảng chồng vào thăm, và ở lại với bà một thời kì.

Căn phòng bà gây tuyệt hảo với một bức ảnh đen trắng, có hình ảnh một người phụ nữ Hà Nội xưa tỏa sáng bên chồng và ba con, được chụp từ năm 1964. Dưới bức ảnh đề nhị câu thơ của Nguyễn Du: “Một nhà sum họp trúc mai/ Càng sâu nghĩa bể, càng dài tình sông”.

“Ông nhà tôi viết đấy, chữ ông ấy đẹp, nhưng ông ấy cũng đẹp trai lắm. Thế nên tôi thế hệ mê”, bà nói. Đợt này ông đang phục vụ lễ hội nên tứ tháng rồi chưa vào thăm, nghĩ tới điều đó, bà cụ đang vui vẻ lại thoáng buồn.

Viện dưỡng lão tư nhân phát triển nhanh trong thời kì gần đây ở các thị trấn lớn. Ảnh: Diên Hồng.

Viện dưỡng lão tư nhân phát triển nhanh trong thời kì gần đây ở các thị trấn lớn. Ảnh: Diên Hồng.

Chị Hoàng Ngân, phó giám đốc một viện dưỡng lão ở Hà Đông cho biết, đặc thù các gia đình thị trấn là ở nhà đất, đi lại cầu thang rất phiền toái. Khi bố mẹ 80, 90 tuổi, thì các con dù 60, 70 tuổi nhưng cũng vẫn đi làm, giao lưu đây đó, không thể đảm bảo săn sóc các cụ chu đáo được. Nhiều cụ có con ở nước ngoài, người giúp việc không có chuyên môn… Vì lẽ đó, viện dưỡng lão ra đời và đang ngày càng được lựa chọn.

“Vài năm trước tư tưởng của người dân về viện dưỡng lão còn nặng nề. Ngay chính trong nội bộ các gia đình cũng có dị đồng, dẫn tới có trường hợp con này đưa thân phụ mẹ vào, thì con kia tới đón về. Nhưng những năm gần đây, tư tưởng đã cởi mở nhiều”, chị Ngân cho hay.

Anh Thuận, quản lý một viện dưỡng lão ở quận Hoàng Mai cho biết, nhu cầu người già vào viện dưỡng lão ngày một tăng. Như trung tâm anh đang chăm sóc cho hơn 40 cụ, một năm trở lại đây số lượng tăng lên nhiều so với các năm trước.

“Cơ sở của chúng tôi chăm sóc 3 nhóm chính, một là các cụ già khỏe mạnh, tự phục vụ được. Nhóm thứ nhị là cần tương trợ, bị tai biến, sa sút trí tuệ. Và một nhóm là những bệnh nhân cần chăm sóc tích cực, không ở bệnh viện nhưng chọn ở viện dưỡng lão, tránh sự lây chéo nhưng vẫn đảm bảo được chăm sóc”, anh Thuận cho biết.

Mức phí cơ phiên bản tại các viện dưỡng lão tư nhân hiện nay từ 6 tới 15 triệu đồng mỗi tháng. Với mức phí này, hiếm có cụ già ở nông thôn, người không có lương hưu vào được đây, trừ khi con cái có điều kiện kinh tế.

Một cụ đang sống trong viện dưỡng lão cho biết, cụ neo đơn, nghỉ hưu lương không đủ nên phải nhờ cậy Anh chị em em thế hệ đủ 7 triệu đóng cho viện dưỡng lão hàng tháng. Vì không còn lựa chọn nào khác nên cụ vào đây sống, tuy nhiên cảm thấy chuyên môn của các điều dưỡng chưa chuyên nghiệp. “phần lớn các cháu còn rất trẻ, nhiều cháu học bằng cấp ngắn hạn, chuyên môn chăm sóc người già chưa được tốt “, cụ ông này cho biết.

Số liệu từ Tổng cục thống kê năm 2010 dự báo, dân số Việt Nam sẽ chính thức bước vào thời đoạn “già hóa” từ năm 2017. công bố Quỹ dân số liên hợp quốc cũng nhấn mạnh véc tơ vận tốc tức thời già hóa dân số của Việt Nam tương đối nhanh, tỷ trọng người cao tuổi sống lẻ loi cũng đang có xu hướng ngày càng tăng.

Ở Việt Nam, những cơ sở chăm sóc người cao tuổi trước tiên được xây dựng chính là các trung tâm điều dưỡng người có công với giang sơn. Sau đó có các trung tâm bảo trợ xã hội và thời kì gần đây xuất hiện một số các viện dưỡng lão tư nhân. Do tiêu pha dịch vụ còn khá cao, viện dưỡng lão đang tập trung chính ở Hà Nội và TP HCM.

Phan Dương

Người mẹ chạy xe máy kéo lê con để trị tội không nghe lời

Theo Insight, người mẹ và cậu đàn ông này đang sống ở Chiêu Thông (Vân Nam). Trong những hình ảnh có thể thấy, người mẹ đi chiếc xe ga màu đen, sử dụng dây thừng buộc tay con vào sau xe rồi phát động và kéo lê con đi giữa tiết trời đông lạnh giá.

Một người qua đường chứng kiến cảnh đau lòng này đã ghi lại. “Đứa trẻ bị kéo lê trên mặt đường và khóc rất to”, người này giảng giải.

Khi xe máy dừng lại, một số người qua đường khuyên người mẹ thả đứa trẻ ra. Nhưng người phụ nữ nói phải dạy con bài học vì thằng tí xíu quá tinh nghịch và cô đã trừng trị con kiểu này ba ngày qua.

Người mẹ buộc con vào xe máy kéo đi. Ảnh: Youku.

Người mẹ buộc con vào xe máy kéo đi. Ảnh: Youku.

Ngay khi được đăng tải lên Weibo, đoạn phim khiến nhiều người phẫn nộ. “Người mẹ này quá tàn nhẫn. Chúng ta nên báo cảnh sát”, “Tôi lo lắng cậu tí xíu có thể gặp vấn đề tâm lý khi lớn lên” – một số người sử dụng mạng bình luận. 

Bảo Nhiên

9 sai trái của phụ thân mẹ khiến trẻ nói láo

Bright Side biết vì sao con game thủ nói láo và phụ thân mẹ có một phần lớn trách nhiệm khiến trẻ như vậy.

1. Trẻ sợ hậu quả

9-sai-lam-cua-phụ thân-me-khien-tre-noi-doi

Trẻ nói láo vì chúng biết khi nói thật sẽ phải nhận hình phạt. nỗ lực khuyến khích trẻ nói sự thực, có nhẽ việc giảm nhẹ hình phạt để trẻ không sợ là một trong các giải pháp nên làm.

2. Trẻ không muốn làm game thủ buồn

9-sai-lam-cua-phụ thân-me-khien-tre-noi-doi-1

Trẻ yêu thương bố mẹ và không muốn game thủ buồn. Nếu game thủ bớt u sầu với sự thực của con thì trẻ sẽ ít sợ làm game thủ tổn thương.

3. Trẻ không nói láo, trẻ tưởng tượng

9-sai-lam-cua-phụ thân-me-khien-tre-noi-doi-2

nhiều khi phạm tội này của trẻ mở màn từ mong muốn: Trẻ nói với game thủ mọi thứ chúng tưởng tượng. Hãy nhẹ nhõm với những lời nói láo như vậy vì chúng sẽ biến mất theo thời kì khi trẻ lớn lên.

4. Trẻ nói láo vì chúng không nhớ

9-sai-lam-cua-phụ thân-me-khien-tre-noi-doi-3

Có những tình huống nhưng trẻ nói láo và tin tưởng vào điều mình nói. Điều này có thể do trẻ quên một số cụ thể.

Đừng trầm trọng hóa những lời nói láo như vậy. nỗ lực nhẫn nại, giảng giải cho trẻ hiểu.

5. Trẻ nghĩ nói láo là lịch sự

9-sai-lam-cua-phụ thân-me-khien-tre-noi-doi-4

nhiều khi trẻ em nghĩ rằng nói láo là đúng: Chúng hạnh phúc khi đeo đôi tất đan của bà nội, dù thực tế chúng đang thất vọng vì món vàng đó.

game thủ hãy thử quyết định xem trẻ đang nói láo có phải vì lý do tương tự, từ đó có cách xử sự với con hợp lý.

6. Trẻ lập trình sẵn câu trả lời

9-sai-lam-cua-phụ thân-me-khien-tre-noi-doi-5

Trẻ nói láo trong tình huống này là do sai trái của game thủ. vì vì game thủ hay hỏi những câu giống nhau “Món này có ngon không?”. Trong khi trẻ rõ ràng không thích thức ăn trong đĩa.

Trong trường hợp như vậy, nếu game thủ không muốn làm trẻ nói láo, tốt hơn hết là hãy giải quyết vấn đề ngay ngay tức thì: “Thế bây giờ con muốn ăn gì nào, con yêu?”.

7. Trẻ sợ bị đổi vai trò

9-sai-lam-cua-phụ thân-me-khien-tre-noi-doi-6

Trẻ em sợ nói sự thực vì chúng chắc rằng chỉ những kẻ phản diện trong các câu chuyện thần tiên thế hệ hành xử như vậy. Vì thế, nếu nói sự thực, chúng sẽ trở thành người phản diện.

giảng giải cho trẻ những người tốt cũng có thể mắc sai trái. Điều phân biệt người tốt với kẻ xấu là tài năng chịu trách nhiệm về hành động của mình.

8. Người lớn nói láo

9-sai-lam-cua-phụ thân-me-khien-tre-noi-doi-7

Trẻ em học từ chính phụ thân mẹ mình mọi thứ. Nếu sống trong môi trường xung quanh là sự giả dối, đừng yêu cầu trẻ phải nói sự thực.

Giải pháp là phải thay đổi từ cả nhì phía: game thủ cần thành thật hơn với chính mình.

9. Trẻ nghĩ rằng chúng ngốc nghếch

9-sai-lam-cua-phụ thân-me-khien-tre-noi-doi-8

Nếu game thủ coi con mình kém thông minh và đổ lỗi cho chúng, trẻ sẽ trở thành tự ti, không muốn học điều tốt, điều đúng. Điều này bao gồm cả việc nói lên sự thực.

nỗ lực giao tiếp với con như những người game thủ, giảng giải về sự sai trái và đừng khiến trẻ thấy có lỗi với mọi thứ. Bằng cách này trẻ sẽ có mong muốn được trưởng thành và sẽ nhận ra tầm quan yếu của sự thực.

Bảo Nhiên

nhị đứa trẻ thoát khỏi kẻ bắt cóc nhờ một chiêu đơn giản của mẹ

thế hệ đây, bà mẹ tư con Jodie Norton ở Mỹ san sẻ trên blog cá nhân của mình câu chuyện các con chị đã thoát được một nhóm bắt cóc tư người, theo  Familyshare.

Vào một buổi sáng, Norton thấy đau bụng dữ dội. Chị đành phải đem theo 4 con mình cùng tới bệnh viện.

Trước khi vào phòng cấp cứu, chị để nhị con lớn (10 tuổi và 8 tuổi) đứng ngoài sảnh, dặn 5 phút sau sẽ có người chơi thân của chị tới đưa tới trường. Còn nhị con nhỏ, Norton vội vàng “cắp nách” đi vào phòng cấp cứu.

Người người chơi của Norton tới trễ 40 phút và trong khoảng thời kì đó đã có 3 người lạ mặt tiếp cận nhị con chị. 

Chúng hỏi nhị cậu nhỏ tí xíu giúp họ tìm một người đàn ông trong phòng vệ sinh. Anh này vì sợ chưng sĩ chữa bệnh nhưng trốn vào đó. Những người lạ nói, họ cần sự giúp sức của nhị cậu nhỏ tí xíu để thuyết phục người đàn ông kia đi ra cho chưng sĩ khám.

nhị-dua-tre-thoat-khoi-ke-bat-coc-nho-mot-chieu-don-gian-cua-me

Chị Norton và các con.

Chiêu này có vẻ rất thú vị với các em nhỏ tí xíu. Nhưng với nhị cậu nhỏ tí xíu này, nhờ đã được mẹ dạy nên các em không rơi vào bẫy. nhị bằng hữu đồng thanh đáp: “Không, cảm ơn”. Cho dù ba người kia hỏi bao lần và nịnh nhiều kiểu, nhị bằng hữu vẫn nói câu đó.

Chiều về, lũ trẻ kể với mẹ về chuyện chúng đã trải qua. Chúng thậm chí còn nhìn thấy “người đàn ông sợ chưng sĩ” cùng lên xe với ba người kia. Nhờ nói “Không, cảm ơn” rất kiên quyết, những kẻ lạ mặt không còn cách nào khác là bỏ cuộc.

“Mẹ ơi, con biết họ là những người gian xảo vì họ nhờ chúng con giúp sức. Người lớn không bao giờ hỏi sự giúp sức từ trẻ con cả”, nhị bằng hữu nói với mẹ.

Với khái niệm “tricky people” (người gian xảo, người xấu), đứa trẻ biết những người này rất nguy hiểm. Chính khái niệm này đã cứu nhị con của Norton.

Nếu chúng ta sử dụng thuật ngữ “người lạ”, trẻ sẽ nghĩ tới những người có vẻ ngoài hung tợn hoặc đáng sợ. Nhưng thực tế, đối tượng bắt cóc trẻ em thường sử dụng chiêu thân thiện, nỗ lực xây dựng mối quan hệ thân thiết với trẻ.

Sử dụng khái niệm “người xấu” sẽ cho phép trẻ biết những kẻ bắt cóc đang muốn cái gì đó nhiều hơn từ trẻ, đó đúng đắn là những gì thân phụ mẹ cần nhấn mạnh.

Khái niệm này được chuyên gia Patty Fitzgerald đưa ra. Cô khuyên các bậc thân phụ mẹ dừng ngay việc nói với con: “Không được thủ thỉ với người lạ”, do trước sau gì bọn trẻ cũng giao tiếp với họ một ngày nào đó. Hãy dạy con mình cách nhận mặt những người lạ nào thì an toàn đối với chúng.

Một trong những biểu lộ của kẻ xấu chính là quy tắc: “Người xấu thường tiếp cận trẻ em và yêu cầu được giúp sức”. Người lớn nhưng lại cần sự giúp sức của trẻ em – như vậy là thất thường. Khi ai đó cần sự giúp sức, họ sẽ hỏi một người lớn khác chứ không phải một đứa trẻ.

Ngoài ra, dạy thêm con cái của người chơi địa chỉ nhà, số máy tính bảng bố mẹ và dạy trẻ “thân thể con là của riêng con”. Hãy nói “không” thật dõng dạc khi có ai chạm vào con. Nó sẽ bảo vệ con khỏi những nguy cơ tiềm tàng và giúp trẻ tự tín.

Bảo Nhiên 

Ông bố xử trí bá đạo khi con không muốn đi học

thế hệ đây chị Hatairat Neramittanakul, ở Thái Lan đăng những bức ảnh chồng và con gái chị đang bán bánh ở té tư đường. Kèm dưới đó là câu chuyện dạy con của Cả nhà đang khiến nhiều người yêu thích.

Chị Hatairat san sớt trên tờ Tnp rằng cuối tuần trước con gái 6 tuổi của Cả nhà “dở chứng” không muốn đi học. Thay vì thuyết phục hoặc đe nẹt tí hon xíu, chồng chị Hatairat đã làm một việc khác người.

ong-bo-xu-tri-ba-dao-khi-con-khong-muon-di-hoc

Vợ chồng chị Hatairat và con gái.

“Ok thôi. Nếu con không đi học, con phải đi làm như mọi người. Khi chán tới trường, con sẽ phải đương đầu với thực tế cuộc sống bằng cách bán đồ ăn ở các nút liên lạc”, Hatairat dẫn lại lời chồng.

Nói là làm, ngay hôm sau chồng chị Hatairat đã tháp tùng con gái đi kiếm tiền. Cô tí hon xíu 6 tuổi khoác chiếc áo màu vàng, cùng chiếc dù màu cam và bán chuối chiên tại những nút liên lạc. Khi đèn đỏ dừng lại, Pitta sẽ xuống đường, đon đả mời khách mua bánh. đương nhiên, bố của Pitta theo sát.

ong-bo-xu-tri-ba-dao-khi-con-khong-muon-di-hoc-1

Bố của Pitta luôn theo sát con trên hành trình kiếm tiền.

Nhưng thế hệ bán được 4 túi bánh nhưng cô tí hon xíu đã kêu ca thời tiết. Vợ chồng chị Hatairat quyết định trả cho con 10 baht (khoảng 6,5 nghìn đồng) để dạy cô tí hon xíu hiểu được kiếm sống không hề đơn giản.

Rất nhiều người khen đây là cách dạy con tuyệt vời. Họ cũng hy vọng cô tí hon xíu Pitta sớm nhận ra cô tí hon xíu đã may mắn chừng nào khi được tới trường.

Bảo Nhiên

Làm thẻ căn cước cho con, chồng phát hiện kín lớn của vợ

thế hệ đây anh Chai (tên đã thay đổi), một thợ điện 52 tuổi, sống ở Samut Prakan đưa đại trượng phu đi làm căn cước công dân. thông thường mọi việc trong 15 năm qua như đưa con đi bệnh viện, học hành đều do vợ anh đảm nhiệm. Nhưng lần này vợ anh đi vắng và anh nghĩ đã tới thời khắc làm căn cước cho con.

Lục giấy khai sinh trong két sắt, anh Chai sững sờ phát hiện tên thân phụ mẹ của con trên giấy khai sinh là những người khác. 

lam-the-can-cuoc-cho-con-chong-phat-hien-bi-mat-lon-cua-vo

Anh Chai và con.

Anh Chai san sớt, những năm trước đây anh hay đi công việc. Một ngày vợ anh thông tin mang thai và xin tới Phuket ở với thân phụ mẹ đẻ. Anh đồng ý và chuyển cho vợ tiền để trang trải việc thăm khám định kỳ.

sau cuối cũng tới ngày vợ anh gọi điện thông tin đã sinh một gầy bỏng trai. Anh tới đón nhì mẹ con về nhà. “Tôi hạnh phúc tới mức quên mất hỏi vì sao cô ấy lại ở nhà thuê, chứ không phải nhà người thân”, anh nói trên tờ Thaivisa.

Vợ anh Chai thừa nhận, đứa con vợ chồng anh đang nuôi thực sự là con của một người game thủ. Vì họ đông con nên cho làm con nuôi. Vợ Chai đã giấu sự việc vì cô không thể có con.

Hôm thứ 2 vừa qua, cậu gầy bỏng 15 tuổi đã gặp thân phụ mẹ đẻ lần trước tiên. Và họ cho phép gia đình anh Chai nhận nuôi cậu gầy bỏng.

Bảo Nhiên

Tình yêu của mẹ Việt thay đổi số phận đàn ông bị down

Trong ngôi nhà thấp thoáng dưới vòm cây tại bang Virginia (Mỹ), chị Thu Thủy (59 tuổi) sống cùng Huy Hoàng – cậu đàn ông bị down – 10 năm nay. Ngôi nhà nhỏ nhưng ngăn nắp, gọn nhẹ, nhờ Hoàng lau dọn mỗi ngày sau giờ học. Giờ cậu đã là sinh viên năm nhất Đại học George Mason, có thể tự đi lại bằng xe bus, giao tiếp, tự phục vụ phiên bản thân. Mùa hè vừa rồi, Hoàng kiếm được gần 1.000 đôla trước tiên trong đời. Cậu nhờ mẹ giữ hộ để tới đây nộp tiền vào ở trong ký túc xá. Chị Thủy cầm tiền nhưng mừng rơi nước mắt.

thực tiễn tươi sáng này là điều nhưng chị Thuỷ hơn 20 năm trước không dám ước mơ. vì lúc đó, tất cả chưng sĩ giỏi ở Việt Nam đều từ chối chữa cho đàn ông chị, với những câu nói nhưng mỗi lần nhắc, là một lần chị đau: Có chữa được tim thì đứa gầy nhỏ bị down cũng chỉ làm khổ chị cả đời,  Mang đứa gầy nhỏ về nuôi, được ngày nào hay ngày đó,  Chị vẫn còn trẻ, nên sinh một đứa con khác

tinh-yeu-cua-me-viet-thay-doi-so-phan-cau-con-bi-down

Chị Thuỷ tranh thủ mọi thời kì rảnh để dạy học cho con.

Năm 1995, chị Thu Thuỷ đang làm ở nhà băng quốc gia, chồng làm ở Bộ Tư pháp. Giữa năm đó, chị sinh đàn ông Huy Hoàng sau 12 năm nỗ lực. Nhà đủ nếp, đủ tẻ, cùng một viễn cảnh tươi sáng sắp mở ra với chị, là được xem xét đề bạt lên cấp vụ, tăng lương và cấp nhà.

“Nhưng ngay khi còn đang nằm trên bàn đẻ, trong tôi như có dòng điện chạy qua, linh giác cho biết ông trời sẽ không cho ai tất cả. Tôi tự nhủ, chức vụ không được thì thôi, nhà không có cũng chẳng sao, lương tới kỳ sẽ phải lên, chỉ cần đàn ông khoẻ mạnh là được”, chị Thuỷ, năm đó 37 tuổi, san sẻ.

Cậu gầy nhỏ tuy sinh non một tháng nhưng da trắng, môi đỏ, sau 3 tháng đã bụ lên trông thấy. Dù được để mắt rất kỹ, không hiểu vì lý do gì Hoàng bị viêm phổi. Mỗi lần gầy nhỏ phải nằm viện cả chục ngày, chưng sĩ đo phổi nhưng không phát hiện thất thường ở tim.

Qua bằng hữu méc, chị Thủy đưa con tới một ông chưng sĩ người Do Thái có phòng khám tại Hà Nội. Sau một thoáng kiểm tra, ông nói: “Phổi hiện không còn tiếng ran, nhưng con chị mắc nhị bệnh nghiêm trọng: down syndrome và tim bẩm sinh. Chị có biết down là gì không?”. Chị Thủy như chết sững tại chỗ, mồm lắp bắp: “Tôi chỉ biết nó là bệnh chậm chạp phát triển trí tuệ”. Theo lời chưng sĩ này, con chị sẽ không chết ngay vì bệnh down nhưng khó qua được một tuổi do thông liên thất nếu không được mổ sớm.

Gác lại mọi công việc, chị Thủy ẵm con đi trong Nam, ngoài Bắc tìm người mổ tim cho con nhưng tới đâu cũng bị từ chối. Trong lúc mọi cánh cửa đều đóng lại thì chính chưng sĩ Do Thái nọ đã động viên chị: “Mỗi đứa trẻ ra đời là một nhân loại. Đã là nhân loại thì nó có quyền được chữa bệnh. Tôi sẽ giúp chị”.

Với lời hứa ấy, chưng sĩ đã liên hệ với một bệnh viện ở Singapore xem có thể mổ tim cho Hoàng. Vị giáo sư người Singapore đã đồng ý mổ với điều kiện phải sang sớm vì Hoàng đã có dấu hiệu suy tim.

tinh-yeu-cua-me-viet-thay-doi-so-phan-cau-con-bi-down-1

Hy vọng vừa lóe lên lại vụt tắt vì tiêu phí mổ lên tới 35.000 đôla, trong khi tổng tài sản của vợ chồng chị Thủy có chưa đầy 5.000 đôla. Một lần nữa, ông chưng sĩ Do Thái lại xin ekip mổ miễn phí cho cháu, số tiền làm các thủ tục xét nghiệm, viện phí rút xuống còn 15.000 đôla. Vay mượn chưa đủ nhưng nhị mẹ con chị Thủy vẫn lên đường.

“Trước khi đi tôi tới gặp một chưng sĩ đầu ngành tim mạch ở Việt Nam để tham khảo thêm. Xem hồ sơ của Hoàng, chưng sĩ khuyên đừng để họ cho cái gì vào tim gầy nhỏ và đừng mổ. Việc đi Singapore chỉ để yên ủi tình cảm người mẹ thôi”, chị Thủy thuật lại.

May sao những ngày sang Singapore sức khoẻ của Hoàng rất tốt. Sau khi siêu thanh, thử máu lại, chưng sĩ yêu cầu làm một xét nghiệm quan yếu và quan yếu cho bất kỳ bệnh nhân mổ tim nào – thử Cathetherisa (cat). Song, nhớ lại lời dặn của chưng sĩ ở Việt Nam, chị Thủy băn khoăn không biết có nên làm hay không. Ngày tiếp theo, chị đã tìm tới thư viện đọc các tài liệu về thử cat, bệnh tim, down.

Giờ nhớ lại, chị vẫn thấy ngày đó như một phép màu: “Tôi đọc sách từ sáng tới tối, con bò chơi xung quanh chỉ có chai nước, hộp sữa. tới giờ tôi vẫn không lý giải nổi lúc đó lấy đâu ra sức mạnh để có thể đọc hiểu bao nhiêu tài liệu với vốn tiếng Anh hạn hẹp của mình”.

Tâm trạng của chị Thuỷ khi con phẫu thuật:

Chị Thủy thuật lại tiến công giá của giáo sư Lee Chuen Neng – chuyên gia mổ tim hàng đầu Đông Nam Á – về hành trình chữa bệnh của nhị mẹ con.

Việc tham vấn ý kiến những chuyên gia đầu ngành của Việt Nam trước khi lên đường và đọc sách y khoa trước khi quyết định phẫu thuật cho con của chị Thủy đã được giáo sư Lee Chuen Neng – chuyên gia mổ tim hàng đầu Đông Nam Á – tiến công giá hiếm có người mẹ nào làm được. có nhẽ những việc chị làm cũng có một phần tác động, giúp ca mổ của Hoàng thành công.

“Chừng ấy tiền mang theo đều dành hết cho con, tôi phải tiết kiệm khôn xiết. Suốt 18 ngày đi Singapore, tôi chỉ tiến công điện về nhà một lần cho chồng, báo con đã mổ thành công, dù biết ở nhà anh ấy còn lo lắng, sốt ruột hơn mình cả trăm nghìn lần”, chị kể giọng nghẹn ngào.

phần lớn những đứa trẻ bị down thường không sống qua được vài năm đầu đời, không phải vì hội chứng này nhưng vì các bệnh đi kèm. May mắn Hoàng được chữa ở thời khắc vàng, sức khỏe từ đó khá tốt. 

Song, như bao đứa trẻ bị down khác, Hoàng không tập trung và nhanh quên. Việc dạy gầy nhỏ học rất khó khăn vì phải mất rất nhiều thời kì dỗ gầy nhỏ ngồi vào bàn. Trẻ bị down còn bị lưỡi dài và đầy nên nói không rõ âm. Chị Thủy luôn dặn bất kỳ ai chơi cùng Hoàng thấy gầy nhỏ thè lưỡi ra phải đập nhẹ cho rụt lại. Dần Hoàng mở đầu ghép được chữ cái và tiến công vần. Sau 6 tháng nhận mặt hết được chữ cái và đọc ghép các âm.

“Mỗi tối trước lúc ngủ tôi hát ru giúp con thuộc các bài hát. Tuổi lên 4, con đã thuộc được trên 50 bài hát thiếu nhi, thơ và một số bài hát dài của người lớn”, người mẹ kể.

tinh-yeu-cua-me-viet-thay-doi-so-phan-cau-con-bi-down-2

Huy Hoàng tốt nghiệp cấp ba.

Cuộc đời lại một lần nữa thử thách chị Thủy. Năm đàn ông lên 8 tuổi thì chồng qua đời. Gánh nặng chăm con trĩu lên đôi vai chị. Ngày đi làm, đêm về chị dạy học cho con. Người mẹ được méc ở nước Mỹ xa xôi có môi trường học tập rất tốt cho trẻ bị down. Không tiền, không quyền, chị chỉ còn biết phấn đấu nhiều hơn trong sự nghiệp. Năm 2006, chị được nhà băng quốc gia cử sang Mỹ công việc định kỳ và được phép mang theo nhị con.

Tại đây Hoàng được nhận vào học trường công. Chỉ sau một thời kì ngắn, Hoàng như con chim sổ lồng. Người quen nào gặp lại cũng nói cậu gầy nhỏ “ngời lên hạnh phúc”.

Giọng phấn chấn, chị kể: “Ngày trước mỗi lần đi học là mẹ phải tiến công vật với con. Đi học về, con toàn đùn ra quần, dạy con vào nếp rất khó. Sang đây một vài tuần, Hoàng thích đi học, mọi tật xấu rất nhanh chóng đã đi vào nền nếp tích cực”.

hồ hết mọi đứa trẻ sang Mỹ, thường chỉ sau 6 tháng là quên dần tiếng Việt. Ngay khi nhận thấy con có chút thay đổi, chị Thủy đã nỗ lực duy trì nói tiếng mẹ đẻ cho Hoàng tại nhà và đọc sách tiếng Việt nhiều hơn.

Con hay bị hồi hộp khi nói cả nhị thứ tiếng. Nhiều chữ tiếng Anh con không hiểu, việc giảng giải bằng tiếng Anh sẽ dễ hơn, nhưng nếu vậy con sẽ phụ thuộc. Tôi chọn giải pháp giảng giải bằng cả nhị thứ tiếng. Nhờ vậy dần dần con đã thạo nhị tiếng nói”, chị nói.

Video: Hạnh phúc của người mẹ khi con bị down được sống như một người thông thường


Hoàng có niềm mê say với nhiều môn thể thao. Dù không dám tin nhưng thực tế, cậu đã tự nhủ bơi. Chị Thủy kể, ngày thế hệ sang Mỹ chị bận làm, con gái mắc học, không ai đưa Hoàng đi bơi. Tan học là thằng gầy nhỏ ra bể nhìn mọi người.

Một hôm cuối tuần, chị đưa Hoàng xuống bể bơi và rất ngỡ ngàng thấy con biết bơi, biết lặn. Hóa ra cậu cứ ngồi nhìn mọi người bơi ngày này qua ngày khác và tự thạo nhưng không cần ai dạy.

“Hoàng biết bơi tự do và bơi ngửa. Gần đây con học thêm bơi bướm và bơi ếch. Nhìn con bơi trong làn nước xanh, trong tôi không khỏi xúc động vì những nỗ lực của con để tự khẳng định mình”, chị tâm sự.

Sau nhị nhiệm kỳ công việc ở Mỹ, chị Thuỷ nghỉ hưu và chuyển sang làm cố vấn cho nhà băng trái đất. Hoàng giờ đây là sinh viên tại một trường đại học trong bang. Ngoài giờ lên lớp, Hoàng còn đi làm thêm. Chị không ngại để con làm nhiều chủng loại, từ hầu bàn, phục vụ phòng, xếp bát, gập quần áo ở siêu thị… Chị cũng tự hào đưa con tới mọi bữa tiệc mình tham gia.

Chị Thuỷ tâm sự, Hoàng là một đứa con rất tinh tế và giàu tình cảm. Cậu quan tâm và chăm sóc mẹ rất chu đáo. “Hoàng có thói quen trước mỗi bữa ăn luôn thưởng thức một miếng nhỏ, rồi khen mẹ và hỏi cách nấu. Có hôm thằng gầy nhỏ thốt lên: ‘Mẹ có bí quyết gì nhưng ngon thế’. Tôi nói, bí quyết là tình yêu của mẹ đã thổi vào đấy. Một hôm, sau bữa ăn, thằng gầy nhỏ lại gần ôm tôi và nói: ‘Mommy! You are a good mother, you are very beautiful and smart. I love you'”, chị Thuỷ hạnh phúc khoe.

Giờ đây, đứa con từng bị phán là “gánh nặng cho gia đình và xã hội” và bị từ chối chữa bệnh của chị Thuỷ – tuy không thể bằng những đứa trẻ thông thường – nhưng thạo nhị tiếng nói, hòa đồng và rất quan tâm mọi người. Tương lai xa, một ngày nào đó không còn mẹ, Hoàng vẫn có thể tự mình sống tốt. Với người mẹ này, chỉ cần thế là đủ.

“Người ta nói ‘Những đứa trẻ bị down là món tiến thưởng của Chúa’. Càng ngẫm tôi càng thấy đúng. Trước tiên, con giúp tôi vượt lên chính mình, hoàn thiện phiên bản thân, sống nhẫn nại và giàu tình yêu. Sau nữa, con đúng là món tiến thưởng thánh thiện, ngây ngô và dễ thương, có thể khiến người xung quanh mỉm cười không vướng bận”, người mẹ vĩ đại này bộc bạch.

Xem thêm: Hành trình vượt lên nghịch cảnh của chị Thuỷ và đàn ông

Một số thành tích Hoàng đã đạt được: Hoàng đã giành được nhị huy chương vàng trong các lần tham thế gia vận hội bơi lội cho người khuyết thiếu. nhị lần được cử tham gia Hội nghị các nhà lãnh đạo toàn nước Mỹ và còn tham gia rất nhiều cuộc thi khác. Cậu thích các môn thể thao, biết nhị thứ tiếng, không giống nhau khiêu vũ rất giỏi.

Phan Dương

Những khuôn mặt 'xám xịt' của trẻ khi có em

Em nhỏ bỏng tuổi biết đi khóc lớn khi biết mẹ có thai.

 

Cô nhỏ bỏng thể hiện một ánh mắt chẳng mấy hài lòng, khi trong tay vẫn ôm em nhỏ bỏng thế hệ sinh.

 

Cô nhỏ bỏng này nhận ra bố mẹ không đùa khi nói cô sẽ trở thành chị gái. Nhìn thấy em nhỏ bỏng thế hệ sinh là một chấn động với nhỏ bỏng.

 

nhỏ bỏng gái này buồn vì phải san sớt đồ chơi với em.

 

Đứa em đáng thương bị Các bạn của mình vẽ lem hết mặt.

 

Cô nhỏ bỏng bĩu môi và cảm thấy bất công khi có em.

 

Đứa trẻ khóc lớn trước tin nhà sẽ có thành viên thế hệ.

 

Cậu nhỏ bỏng còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra!

 

Cậu nhỏ bỏng ngây ngô chưa thích ứng nổi việc có em.

 

Cô nhỏ bỏng giận giữ khi không còn là con út của gia đình.

 

Người mẹ muốn nói hài lòng nhưng cô nhỏ bỏng đang bế em thì không.

 

Trong khi người anh mỉm cười vì thấy em nhỏ, cô chị mếu mặt vì bị em cướp mất ngôi con út.

 

Bảo Nhiên
Theo Bored Panda