Sau 3 năm trở về từ trại tâm thần vì bị nhà chồng ép, gia đình chồng chào đón tôi với… 1 đám ma

Người ta thường nói: “Phụ nữ sướng khổ hơn nhau ở tấm chồng” quả không sai, nhưng tôi xin bổ sung: “Làm dâu sướng khổ hơn nhau ở mẹ chồng”.

Tôi kết hôn năm 25 tuổi là do bác sĩ bảo cưới, nhưng tôi không may mắn như nhiều người khác. Tôi có 1 ông chồng không có chính kiến hay nghe lời mẹ, còn mẹ chồng thì lại cay nghiệt chua ngoa chỉ thích mỗi tiền.

Ngày đó, tôi vừa ra trường chưa xin được việc, cộng với cái bụng lùm xùm nữa nên đành phải ở nhà ăn bám, làm việc đồng áng, trồng rau quanh vườn sống qua ngày đoạn tháng. Chồng vẫn còn ít tuổi lại hay nhụt chí, nên cứ đi làm được 1 thời gian lại kêu mệt kêu khổ.

Tôi như hóa điên, tôi sống trong cảnh bị mắng chửi mãi cũng thành quen. Lần đấy bố mẹ chồng chửi mắng và tát tôi chỉ vì kho cá mà quên tắt lửa, trong khi tôi đang có quá nhiều việc nhà còn chưa làm xong, bố mẹ chồng chỉ ngồi phe phẩy xem ti vi. Tôi lúi húi nấu lại xoong cá khác thì bị choáng, nên vấp ngã, tôi đã không giữ được cái thai. Lần đó mẹ chồng sợ quá đổ lỗi cho tôi đi dép cao không cẩn thận nên ngã và sảy thai, chồng tôi ở xa nghe thế mắng chửi vợ không ra gì. Tôi đau đớn quá không buồn giải thích. Bao lần tôi đòi ly hôn, nhưng chồng tôi không chịu. Những lúc đó anh lại dịu giọng xuống ôm lấy tôi xin lỗi, tôi quá chán nản với 1 người chồng như nhược như thế.

sau-3-nam-tro-ve-tu-trai-tam-than-vi-bi-nha-chong-ep-gia-dinh-chong-chao-don-toi-voi-1-dam-ma

Tôi xin đi làm công nhân gần nhà, có hôm xe tôi bị thủng có anh xóm bên đèo về. Mẹ chồng thấy được bảo tôi ngoại tình này nọ, chồng tôi khi đó chưa hiểu ra chuyện gì nghe lời mẹ đánh tôi tím tái cả mặt mũi. Cuộc đời làm dâu của tôi dường như chưa có gì chưa trải qua. Bố mẹ tôi cũng nghèo khó lại hay ốm đau, tôi cũng chẳng dám kể chuyện lại với ông bà sợ ông bà buồn.

Chồng tôi trở nên hay ghen tuông từ đó, rồi tôi dính bầu lần 2, lần này khi con tôi sắp chào đời thì tôi nghe mẹ chồng bán tín bán nghi tin chồng đang ngoại tình. Hôm đó tôi thấy mẹ chồng bàn mưu tính kế vu oan thâm độc cho tôi để chồng bỏ tôi và rước cô kia về. Tôi nghe xong ngất lịm, bụng đau dữ dội cộng với việc suy nhược cơ thể thiếu dinh dưỡng. Tôi bị mất con lần 2, lần này tôi như hóa điên. Thấy vậy nhà chồng ép gửi tôi vào trại tâm thần điều trị.

Từ 1 người bình thường tôi bị điên và trầm cảm, ngày nào cũng bị tiêm thuốc trong u mê. Bố mẹ tôi đến thăm con thấy vậy đau lòng quá lại bỏ về, nỗi khốn khổ nhất của người điên là nói gì họ đều cho là mình nói linh tinh không ai chịu tin tôi cả. Tôi sống như cái xác không hồn, sống không bằng chết.

Rồi tôi may mắn gặp được 1 bác sĩ nam tốt tính, anh hiền lành và luôn nhẹ nhàng với tôi. Chính anh đã giúp tôi trở lại bình thường. Từ ngày tôi vào trại tâm thần, chồng tôi đã đưa người phụ nữ khác về nhà ở như vợ chồng. Họ xem như tôi đã chết rồi, mặc dù chúng tôi vẫn chưa ly hôn. Chồng tôi có nộp đơn ly hôn đơn phương, nhưng thấy gia đình tôi kiện cáo nhà chồng ác độc như thế nên ở địa phương họ không giải quyết cho.

Tôi dần khỏe lại hồi phục được trí nhớ, bác sĩ Tuấn quan tâm tôi như 1 người đàn ông quan tâm 1 người phụ nữ. Tôi cảm nhận được tình cảm nơi anh, chính anh đã khiến tôi có động lực làm lại từ đầu. Tôi nhớ lại và kể cho anh nghe mọi chuyện, anh cảm thông cho tôi nhiều lắm.

Ngày tôi trở về, bệnh viện có gọi nhà chồng đến đón nhưng họ không đến. Tôi muốn bố mẹ tôi bất ngờ nên không báo trước. Biết tôi về nên gia đình chồng đã chuẩn bị ‘tiệc’ sẵn để chào đón. Khi thấy tôi vừa về tới cổng chồng và cô vợ mới bật dàn nhạc kèn trống đám ma lên inh ỏi còn mẹ chồng đốt vàng mã rải khắp nơi thậm chí còn ném gạo và muối vào người tôi đuổi tôi đi nữa. Tôi cười chua chát, bao năm qua tâm địa của họ vẫn độc ác như vậy. Chắc họ muốn tôi chết mới hả dạ. Tôi nhìn họ bằng nửa con mắt:

– Bao năm rồi cái nhà này vẫn không khác gì địa ngục trần gian, các người sống thế này thì diêm vương cũng phải xây thêm tầng địa ngục thôi vì dù có đẩy xuống tầng thứ 18 vẫn chưa đền hết tội. Rồi tôi sẽ khiến các người phải trả giá.

– Đừng ở đó mà cao giọng, cô cút đi, đồ đàn bà điên.

Tôi chỉ vào mặt mẹ chồng:

– Tôi sẽ cho bà biết bị ép vào đường cùng thì con người sẽ điên đến mức nào. Hai đứa con của tôi sẽ tìm bà để báo oán thôi, mụ đàn bà độc ác kia. Bà đã giết con tôi 2 lần, tôi sẽ kiện bà tội giết người.

Rồi tôi chỉ vào chồng:

– Tôi sẽ kiện anh tội ngoại tình và tội dùng bạo lực đánh vợ đến phải nhập viện. Anh đừng nghĩ tôi ngu mà ức hiếp, cuộc đời này điều tôi hối hận nhất là lấy 1 kẻ ngu si, nhu nhược như anh làm chồng. Còn cô, cô có mắt không tròng à, mà lại vào nhà này. Không thấy tôi bị họ ép vào viện tâm thần à, rồi sẽ đến lượt cô thôi cứ chờ xem.

Nhìn mặt họ tái mét, nói rồi, tôi cười ha hả, mặc kệ bà mẹ chồng cay nghiệt đó chửi rủa. Tuấn đón tôi, anh nói: “Nếu em muốn kiện anh sẽ giúp, nhưng điều quan trọng nhất em muốn nơi em là hãy buông bỏ quá khứ, làm lại từ đầu. Em còn trẻ, còn cơ hội”.

1 thời gian sau khi bố mẹ chăm sóc chu đáo tôi hồi phục lại sức khỏe hẳn, Tuấn xin cho tôi vào làm việc ở 1 công ty người bạn. Tôi làm lại cuộc đời từ đó, tôi đã thuê người bày trò dọa ma khiến gia đình chồng cũ sợ đến mức đêm không dám ra ngoài đi vệ sinh. Cả làng ai cũng ghét họ vì sống bạc, cô vợ kia sợ con tôi báo oán nên cũng bỏ về. Tôi ly hôn và sau này lấy Tuấn. Cũng may sau bao năm tháng khổ sở sống không bằng chết tôi đã kiếm được 1 người chồng tốt. Chuyện đã trôi qua 2 năm nhưng mỗi khi nghĩ lại nước mắt tôi vẫn ứa ra hàng đêm tôi vẫn gặp ác mộng. Đôi khi thấy con người sống với nhau sao mà bạc bẽo quá. Tôi để gia đình chồng cũ tự nhận lấy luật nhân quả ở đời tôi không trả thù hay làm gì nữa. Tôi đi chùa học học buông bỏ, tĩnh tâm để nỗi đau được nguôi ngoai. Tôi mong không có bất kỳ người phụ nữ nào phải làm dâu ở 1 gia đình cay nghiệt như tôi. Trước khi chọn gắn bó với ai thì hãy tìm hiểu chồng và gia đình chồng cho kỹ để sau này không phải ân hận, nhớ nhé.