Nửa đêm, nghe lén được cú máy tính bảng của người yêu, tôi chết điếng vì quá sốc

Dù yêu nhau thế hệ hơn nửa năm, nhưng tôi yêu cô ấy thật tình, lúc biết cô ấy có bầu, tôi đã lên kế hoạch cưới xin… nào ngờ đâu…

Tôi và Hiên quen nhau qua giới thiệu của đồng chí. Tôi gần 30 tuổi, còn Hiên 25. Trước khi tới với nhau, cả nhì cũng đều trải qua vài ba cuộc tình nhưng không đi tới đâu. Lúc yêu nhau, nhì đứa cũng thống nhất rằng, chuyện quá khứ thì hãy để quá khứ ngủ yên, quan yếu là phải tình nghĩa và sống hết mình cho ngày nay. Hiên là cô gái nhân từ lành, chín chắn, tôi thấy tính nết cô ấy và tôi khá hợp nhau, cũng có nhiều nét tương đồng. Yêu nhau được 3 tháng thì chúng tôi gần gụi. Lúc đó vì tôi đã có nhà riêng nên Hiên chuyển tới ở chung. Tôi xác định tiến tới chuyện lâu dài, ở độ tuổi này tôi cũng không muốn yêu đương lông bông nữa.

nua-dem-nghe-len-duoc-cu-dien-thoai-cua-nguoi-yeu

Được khoảng nửa năm thì Hiên có bầu, tất nhiên tôi vui mừng vô cùng. Lúc cô ấy đưa cho tôi que thử 2 vạch đổ đậm hiện lên, tôi mừng tới phát cuồng. Tôi bảo cô ấy để tôi đưa đi siêu thanh lại xem thế nào nhưng Hiên bảo chắc thai còn nhỏ tí xíu lắm, giờ chưa thấy gì đâu, chờ vài tuần nữa siêu thanh thế hệ rõ. Tôi tin tưởng thế nên cũng không thắc mắc thêm gì. Từ lúc biết cô ấy có thai, tôi càng yêu thương, nâng niu. Phải nói Hiên muốn gì được nấy, từ ăn uống, mua sắm, chơi bời… Tôi bảo sẵn sàng về nhà tôi báo với gia đình còn cưới xin, Hiên cũng đồng ý.
Cho tới một đêm, đang ngủ tôi thấy chuông máy tính bảng của Hiên báo có tin nhắn, cô ấy đọc xong rón rén ra ngoài. Tôi thấy nghi nghi nên dậy theo. Áp tai vào cửa, tôi nghe tiếng vợ rõ mồn một: “Anh định thế nào đây, còn yêu em thì mau về đưa em đi đi, cái thai kiên cố là của anh, hơn 1 tháng rồi, em không muốn con mình sống với một người nhưng mà không phải là bố đẻ. Em chán sống như này lắm rồi, giờ em cho anh 3 ngày suy nghĩ, nếu anh vẫn không quyết được thì từ giờ đừng liên lạc với em nữa, để yên cho em lấy chồng”.

Tôi chết điếng khi nghe những lời em nói. Lúc đấy, không giữ được tĩnh tâm, tôi đạp cửa vào. Hiên lúng túng làm rơi máy tính bảng, tôi trân trối không nói được lời nào…
Quá tức giận, tôi phải kiềm chế lắm để không xông vào tát cho Hiên cái
– Cô vừa thủ thỉ với ai?
– Anh nghe em giảng giải đã… em…
– Tôi đủ hiểu rồi, không ngờ cô lại đồ khốn nạn như thế, cô biến ngay cho khuất mắt tôi, đừng để tôi nhìn thấy mặt cô thêm giây phút nào nữa. Rồi ngay sáng hôm sau, Hiên dọn khỏi nhà tôi. Mọi thứ tưởng đã đâu vào đấy đột dưng tan vỡ như bong bóng xà phòng… Tôi thật sự bị sốc và khổ đau lắm, giờ không biết nên làm sao nữa.