Nghe tiếng con khóc ngằn ngặt, tôi chạy vội vào thì hốt hoảng thấy mẹ chồng đang làm một việc

Tôi ứa nước mắt nhìn con, trong lòng dâng lên nỗi xót xa vô cùng, vô tận…

Tôi không biết có nên cố chấp tiếp tục cuộc hôn nhân này không. Mấy năm ở nhà chồng, tôi nhịn nhường như ngập chìm trong nước mắt vì đớn đau và tủi nhục.

Tôi quen anh qua sự mai mối của đồng chí. thời khắc đó tôi thế hệ tốt nghiệp đại học, chồng đã qua một lần tan vỡ, có một con riêng lên 4 tuổi. Anh là một người thành đạt, giỏi giang. Mẹ anh không thích tôi, tôi cũng không hiểu vì sao lại thế, nhưng bà phản đối ngay từ khi manh nha biết về tôi. Vì thế khi anh cố chấp lấy tôi về, tôi đã tự nhấn chìm cuộc đời mình trong bể khổ.

Tôi vốn nghĩ có thể sử dụng tình cảm sống động của mình để lay động mẹ chồng nhưng vô ích. Mẹ chồng không mở lòng với tôi, từ khi cưới về, bà coi tôi như người vô hình, không nói, không bắt chuyện, nếu tôi có lỡ làm gì không vừa ý thì bà nhiếc móc cho tới mấy ngày.

Tôi có bầu vẫn phải tự mình làm mọi việc, sinh con hôm trước, hôm sau tự giặt một đống tã bỉm. Mẹ chồng chỉ chăm chăm lo cho con riêng của chồng, vì tôi sinh con gái nên bà càng không thích, bà bảo cuộc đời bà chỉ cần duy nhất cháu đích tôn này là đủ.

nghe-tieng-c

Chồng tôi lúc đầu cũng chiều vợ, nhưng chẳng biết bà thủ thỉ to nhỏ gì nhưng mà anh lúc nào cũng thái độ rồi ý tứ nói tôi phải biết điều, không được sống ác độc với con của anh. Tôi tủi lắm.

Sinh con được 6 tháng thì tôi đi làm lại, dự kiến tìm giúp việc bế con cho nhưng chưa tìm được ai ưng nên tôi buộc lòng nhờ mẹ chồng đỡ hộ mấy ngày. Bà còn e ngại chồng tôi nên không dám chối. Nhưng điều khiến tôi xót ruột nhất là mấy ngày bà nội trông, hôm nào về tôi nhìn con cũng bệ rạc, lấm lem, mắt sưng đỏ, tôi không dám hỏi vì sợ bà giận. Cho tới hôm đó, tôi về nhà sớm, vừa tới cổng thì thấy tiếng con khóc như xé vải, chạy vội vào, tôi chết lặng trước cảnh mẹ chồng một tay bóp mồm, một tay ấn dúi thìa bột vào mồm con, vừa bón vừa chửi: “Mày có chịu ăn không, há mồm ra”.

Tôi hốt hoảng lao vào giật con ra, nhị mẹ con ôm nhau òa khóc. Tôi đớn đau hỏi mẹ, sao bà làm thế. Mẹ chồng tôi ném cả bát bột xuống , chanh chua: “Tao cho ăn là tốt rồi, thích thì về tự nhưng mà ôm nhau”.

Tôi đớn đau lắm, ôm con khóc không thành tiếng, cảm giác xót xa tới vô cùng, tôi phải làm sao bây giờ đây?