Mẹ chồng lén mang đàn ông thế hệ sinh đi chích máu xét nghiệm ADN

Người ta cứ bảo mang thai đàn ông là số sướng, vậy nhưng mà sao chị những ngày chị mang bầu sống ở nhà anh thì lại chịu đựng ánh mắt khinh thường và nghi ngờ của mẹ chồng như thế này chứ.

Chị Lương và chồng chị kết hôn với nhau chỉ sau 8 tháng quen nhau vì vì chị có bầu. Trước giờ Lương cũng không quá ủng hộ việc con dâu phải có bầu trước rồi thế hệ được bước vào nhà chồng nhưng chỉ vì vỡ kế hoạch. Giờ sự việc nó tới mức này rồi thì chị không thể nào không gật đầu nhận lời cưới anh được.

Biết mẹ chồng mình là một người phụ nữ khá cổ hủ và truyền thống, Ngân giấu tiệt chuyện mang bầu của mình cũng cấm chồng không được nói với bà. Nhưng có nhẽ chính vì điều đó nhưng mà gây nên quá nhiều sự hiểu nhầm tai hại phía sau đó.

Lấy nhau được 3 tháng thì bụng Lương to dần lên, dù cho dáng vóc của cô có khá nhỏ nhưng cái bụng cứ ngày càng to kễnh lên không thể nào lại không thu hút sự lưu ý từ mẹ chồng được. Và rồi chuyện gì tới cũng sẽ xảy ra, mẹ chồng anh chép mồm thở dài khi lần đầu nghe tin chị có thai.

Nhìn thái độ trước tiên của mẹ chồng với mình, Lương biết bà đã không hài lòng vì chuyện này. khác lạ là chuyện bà lúc nào cũng hỏi câu “Con có bầu từ bao giờ?” khiến cô cảm thấy mỏi mệt. Nhưng nhờ chồng lúc nào cũng ở bên bênh vực và che chở nên thời kì mang thai của Lương cũng không quá nghẹt thở.

me-chong-len-man

(ảnh minh họa)

nhiều khi Lương cảm thấy khâm phục tài năng suy nghĩ và tưởng tượng của mẹ chồng cô. Đành rằng chồng cô là đàn ông nhà phú quý nhưng nhà ngoại cô ở quê, bố mẹ cũng đều là viên chức tử tế cả. Sao bà ấy không nhận ra tình cảm chồng cô dành cho Lương hoàn toàn là tình yêu thương của người chồng dành cho vợ mình. Anh có phải một thằng ngốc đâu nhưng mà lại đi đổ vỏ cho kẻ khác.

Rồi ngày Lương sinh tí xíu cũng tới, nhìn thấy cháu ra đời nhưng bà tuyệt nhiên không nở lấy một nụ cười. Cô cứ nghĩ rằng nhìn thấy cháu trai giống đàn ông mình như khuôn đúc 1 lò thế kia bà tất sẽ nhận ra. Thế nhưng mà, bà vẫn lẳng lặng không thèm nhìn con lấy một lần.

Để rồi sinh con được 3 ngày thì Lương đang ẵm con ngủ trưa ở viện, đột nhiên thấy cánh tay đang trĩu nặng vì bế con của mình tự dưng nhẹ hẫng. Lương he hé tỉnh ngộ ra thì thấy cảnh mẹ chồng đang bế đàn ông mình ra ngoài đi đâu đó.

Ngồi dậy bước nhẹ đi theo bà vì tưởng bà bế cháu cho cô ngủ nhưng rồi Lương chết sững khi thấy bà bế đàn ông sang tòa nhà khu xét nghiệm. Lúc này, Lương cảm thấy như mình bị xúc phạm kinh khủng, tưởng dường như mẹ chồng đang tát mạnh vào má cô một cú đớn đau.

Dù biết trước giờ bà vẫn luôn có ý nghi ngờ cái thai của cô không phải là cháu trai của bà nhưng tâm lương trong sáng, tấm lòng Lương lại chẳng có gì khuất tất với chồng nhưng thấy bà không thèm phân biệt đúng sai đưa thằng tí xíu còn đỏ hỏn vào đó chích máu xét nghiệm ADN khiến Lương cảm thấy không thể nào chịu đựng được nữa.

Trở lại căn phòng, Lương lẳng lặng coi như không có chuyện gì nằm lên giường ngủ tiếp để rồi 30 phút sau có cảm giác con được đặt trả lên tay mình nhưng mà cô ứa nước mắt ôm chặt lấy con. Tội nghiệp con tôi, con có đau lắm không? Mẹ xin lỗi vì đã để con chịu cảnh này, Lương tự nhủ.

– Mẹ ạ, con nghĩ mình sẽ về nhà ngoại ở cữ một thời kì.

– Ơ mình, em đã hứa với anh sẽ ở lại đây nhưng mà. Mẹ mình có thể chăm sóc em, em về ngoại làm chi cho cực thân ra.

– Nó muốn về thì cứ để nó về đi. Cái tâm không tinh khiết nên cảm thấy xấu hổ không muốn ở lại cái nhà này ấy nhưng mà. Cô có giỏi thì đi luôn đi đừng về nữa.

– Dạ, con hiểu ý mẹ. Thế chào mẹ con đi.

– Cô… mày còn bước theo nó thì mày cũng không phải con tao.

– Anh ở lại với mẹ đi. Em sẽ về ngoại 1 mình.

Lương quay lưng sang nói với chồng rồi lẳng lặng thu xếp vali về nhà ngoại ở. Cô vốn dĩ chẳng thèm khát cái mác con dâu thành phố hay là cái căn nhà của bà một tẹo nào cả nhưng cô sẽ để bà sống khổ sở vì có cháu nhưng mà không thể nhận.

1 tuần sau, mẹ chồng Lương thế hệ tá hỏa cùng chồng chạy sang nhà cô quỳ xuống xin lỗi gọi cháu về nhưng Lương không chấp nhận. Sao cô lại phải về căn nhà đấy chứ, ngồi trên ghế nói rõ hết mọi chuyện trước mặt cả 2 gia đình. Cô kiên quyết sẽ không về lại căn nhà đó với bà nữa.

Cứ nghĩ chồng sẽ giận mình lắm vì tự ý quyết định nhưng mà không hỏi ý anh nhưng thấy anh quay ra xe, tim Lương chợt hụt đi một nhịp vì tưởng anh đi về. Để rồi sau đó thấy chồng xách một túi vali quần áo bước vào nhìn cô mỉm cười nhưng mà Lương chực trào nước mắt. Cuộc đời này có anh vậy là quá đủ rồi, chỉ cần anh luôn tin tưởng cô thì Lương chẳng còn cần gì hết.