Lần đầu ở lại phòng người yêu, vì ngại tôi rủ em gái anh nằm giữa, nào ngờ nửa đêm hoảng hốt khi thấy anh đang mò mẫm bên cạnh

Tôi ú ớ chết trân khi thấy người đàn ông mình tôn thờ đang làm cái việc dơ bẩn, khủng khiếp đó. Thấy tôi hét lên Phong mới giật mình buông tay ra, 3 người 6 con mắt nhìn nhau trong câm nín.

Lâu lắm rồi trái tim tôi mới bị lỗi nhịp bởi 1 người đàn ông như vậy. Giây phút anh bước vào nhà hàng ấy và nở nụ cười vơi chiếc răng khểnh, tôi đã thấy anh quyến rũ vô cùng. Tôi nheo mắt nói với cô bạn của mình:

– Anh chàng này được đấy, tao không ngờ mày lại hào phóng giới thiệu cho tao như vậy.

– Mày xứng đáng mà cứ tận hưởng đi.

– Không khách khí nữa nhé.

– Con quỷ, tao chỉ sợ mày không thích thôi còn thích là tao vui rồi. 3 năm rồi quên hết đi và làm lại từ đầu nhé.

Bỗng dưng câu nói của cô bạn khiến lòng tôi chùng xuống, nó như đâm trúng tim đen của tôi. Nụ cười trên môi tôi tắt ngấm vì tôi nhớ đến anh, người mà tôi đã từng yêu hơn cả bản thân nhưng… anh ấy đã ra đi trong 1 vụ tai nạn.

lan-dau-o-lai-phong-nguoi-yeu
(Ảnh minh họa)

Tôi và Phong nói chuyện khá vui vẻ, sau bữa tối anh ấy ngỏ ý đưa tôi về nhưng tôi từ chối. Từ ngày hôm đó tôi có 1 chàng trai săn đón, mấy chị cơ quan suốt ngày nói ngưỡng mộ tôi. Thú thật anh ta khiến tôi thấy vui, hồi hộp mong nhớ, rồi làm tôi say.

Chúng tôi yêu nhau, là 1 đôi thực sự. Lần này tôi tự nhủ mình sẽ nâng niu và trân trọng nó, vì tôi không muốn lại phải tổn thương 1 lần nào nữa. Khó khăn lắm tôi mới có thể mở lòng vậy nên chắc chắn đây sẽ là người đàn ông cuối cùng của tôi. Phong yêu chiều tôi hết mực, anh săn đón tôi như bà hoàn. Tôi cứ ngỡ mình là cô gái may mắn nhất trên cuộc đời. Ở bên Phong tôi thấy mình được chở che, được yêu thương và quan tâm, cái cảm giác lâu lắm rồi tôi mới có được.

Yêu nhau được hơn 6 tháng Phong đưa tôi đi dự sinh nhật để giới thiệu cho bạn bè. Hôm đó tôi đã chuẩn bị rất chu đáo, tôi chọn 1 chiếc váy bó sát màu đỏ ngắm mình trong gương tôi thấy mình rạng ngời hơn bao giờ hết. Làn môi đỏ, mắt chải macara đen nháy, tôi tự tin bước ra khỏi cửa.

Nơi đó có người đàn ông mà tôi yêu đang đứng chờ đợi sẵn, đến bữa tiệc mọi người chào đón tôi rất nồng nhiệt. Trong đó có 1 người mà anh giới thiệu là em gái, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt dò xét. Tôi nghĩ bụng chắc người nhà của Phong nên cô ta muốn thăm dò xem tôi là người như thế nào tôi. Tính tôi không quen lấy lòng nên cũng chri chào hỏi xã giao rồi thôi.

Sau này tôi gặp cô ấy ở nhà Phong vài lần, tôi cũng chưa bao giờ mảy may nghi ngờ điều gì. Cứ đơn giản nghĩ đó là em họ của anh nên đến chơi nhà anh là chuyện bình thường. Tôi và cô ta cũng có nói chuyện qua lại thấm chí còn cùng nấu cơm nữa. Tôi cảm nhận những nụ cười đó chỉ là xã giao nhưng không sao tôi không để tâm lắm, người tôi để tâm là anh mà thôi.

Yêu nhau được 1 thời gian khá lâu, tôi và anh chưa 1 lần qua đêm cùng nhau, không phải vì anh không đòi hỏi mà là tôi không thích. Tôi nghĩ chưa phải lúc, hơn nữa tôi đủ thông mình để hiểu 1 khi đã trao thân rồi thì có khi tình yêu nó sẽ chuyển hướng, 1 là có thể sâu đậm hơn hai là nhạt nhẽo rồi mất hút. Đàn ông 1 khi đã có được thứ anh ta cần thì sẽ dễ nhàm chán, tôi thích được như bây giờ, được yêu thương được săn đón.

Rồi 1 ngày mưa to bão bùng, trên đường đi làm về tôi bắt taxi đến nhà anh chơi. Tôi muốn gây bất ngờ cho anh, nhưng đến đó tôi thấy cô em gái của anh đang ngồi xem ti vi. Thấy tôi cô ta chào hỏi bình thường:

– Chị tìm anh tôi à?

– Ừ tôi có mua ít thức ăn đến, tôi tưởng Phong về rồi.

– À ừ, anh ấy sắp về.

Khi về đến nhà thấy tôi ở đó rồi Phong tỏ ra rất ngạc nhiên:

– Ôi em đến sao không báo cho anh biết, em có bị ướt mưa không?

– Em không sao, em tưởng anh ở nhà nên…

– Ừ không sao, mình ăn tối cùng nhau đi.

Đêm đó chúng tôi uống sâm phanh và ăn tối cùng nhau. Tôi uống không được nhiều nên hơi lâng lâng. Phong bảo tôi ở lại ngủ nhưng tôi ái ngại với em gái anh nên nói:

– Thôi em để em về.

– Có sao đâu em cứ ở lại đây ngủ đi.

– Nhưng nhà có mỗi 1 giường thôi mà.

– Tôi sẽ nằm giữa.

Câu nói của em gái anh khiến tôi hơi choáng váng, nhưng nghĩ 1 lúc rồi tôi gật đầu vì thực sự tôi rất đau đầu và rất mệt không gượng nổi nữa ngoài kia trời lại mưa rất to. Nhà anh là căn hộ cũng cư 40 mét vuông dành cho người độc thân nên chỉ có 1 phòng ngủ lớn. Sofa vừa gửi đi bọc lại nên Phong không có chỗ để ngủ nên chúng tôi đành ngủ chung.

Tôi đau đầu thấy hơi mệt vì uống nhiều rượu nên đi ngủ trước, Phong đắp chăn cho tôi rồi quay ra dọn dẹp. Tối đó Vân ngủ giữa như đã nói, tôi ngủ say không biết trời đất là gì, tầm 2 giờ tôi thấy khát nước quá nên mắt nhắm mắt mở tỉnh dậy thì hỡi ôi… Bên cạnh tôi Phong và cô em gái đang ôm hôn nhau say đắm, đã vậy anh ta còn luồn tay vào áo sờ ngực cô ta nữa. Tôi cứ nghĩ mình nhìn nhầm nhưng không phải, đầu óc tôi quay cuồng, chuyện này là sao? Tay chân tôi bủn run và hốt hoảng tột độ. Tôi bật dậy, thấy thế Phong giật mình bỏ Vân ra. Tôi ú ớ hét lên:

– Các người đang làm cái quái gì vậy hả?

– Kìa Linh à, nghe anh nói đã.

Tôi bật bóng đèn lên, trông họ thật kinh tởm:

– Chẳng phải anh nói đây là em gái anh sao? Sao anh có thể… tại sao, anh không thấy tôi đang nằm ngay bên cạnh sao hả?

Vân nhếch mép cười khẩy:

– Nếu chị đã thấy rồi thì tôi cũng nói cho chị biết luôn, tôi cũng như chị tôi yêu Phong là chị khờ không nhận ra thôi.

– Phong chuyện này là sao hả? Chứ không phải cô ta là em họ của anh sao? Anh và cô ta yêu nhau sao anh còn săn đón yêu tôi làm gì, tại sao?

– Linh à, em bình tĩnh nghe anh nói đã. Anh sai rồi, anh xin lỗi em.

– Chị thua rồi. Anh ấy chưa thuộc về ai cả, nên tán tỉnh 1 lúc nhiều cô cũng có sao. Là tôi thách thức anh ấy tán chị đấy, giờ chị biết rồi thì cuốn xéo đi.

– Vân em không được hỗn.

– Anh còn bênh cô ta ư?

Loại đàn bà như cô thật đáng ghê tởm, cái ngữ đưa tình cảm người khác ra làm trò đùa như các người thì cũng chẳng hạnh phúc nổi đâu. Tôi sẽ chống mắt lên xem các người sẽ sống thế nào, vui vẻ được bao lâu. Còn anh nữa, tôi sẽ không tha thứ cho anh đâu.

Tôi lấy túi bật khóc chạy ra khỏi đó, mọi thứ đã đổ vỡ tất cả như trò đùa. Tại sao có thể như vậy chứ, anh trai – em gái ư? Thật nực cười, vậy mà tôi và cô ta từng ăn cơm chung trong căn nhà của gã đàn ông kia đấy, càng nghĩ tôi càng thấy họ bản thỉu. Đêm đó tôi khóc như mưa, tình yêu, niềm tin của tôi đã đổ vỡ hoàn toàn. Tôi là kẻ thảm hại với trái tim đầy vết thương ngồi co ro 1 mình trong mưa. Phong chạy theo tôi van xin nhưng tôi đã chửi bới anh ta thậm tệ còn tát cho anh ta mấy cái đau điếng.

Sau này tôi mới biết được, Phong chu cấp cho cô ta ăn học với điều kiện anh có thể tán tỉnh yêu đương bất kỳ ai anh ta muốn còn Vân là rau sạch của anh ta lúc nào cần anh ta sẽ gọi mà không được ý kiến. Bệnh hoạn, đáng ghê tởm, tôi thấy mình may mắn khi đã phát hiện ra sự thật đó trước lúc chưa quá muộn. Thực sự tôi sốc lắm vì có đến nằm mơ tôi cũng không nghĩ 1 người đàn ông như Phong lại có thể làm như vậy.