Hạnh phúc của 3 cặp mẹ con trong ngôi nhà 'không tốn một xu'

Cứ 6 rưỡi sáng, căn phòng nhỏ trên tầng 3 quán cà phê góc hồ Văn Quán, Hà Đông, lại í éo tiếng trẻ con khóc. Không chỉ một, nhưng cả 3 đứa đều “hòa giọng” khiến người lớn trong nhà không thể ngủ nướng thêm. Đứa nhỏ nhất 3 tháng tuổi, đứa lớn hơn xíu thế hệ ngoài 4 tháng, còn đứa lớn nhất cũng chỉ vừa qua 9 tháng. Một ngày thế hệ mở màn, ba bà mẹ đơn thân Hồng, Hương và Mận buộc vội nắm tóc, lỉnh kỉnh thay bỉm, pha sữa, sẵn sàng cho con ăn cữ trước tiên.

Hơn một năm nay, vợ chồng anh Minh, sinh năm 1978, kỹ sư xây dựng, và chị Linh, kinh doanh, sinh năm 1986, đã quen với khuông cảnh nhốn nháo này. Khi quyết định nuôi nấng những người phụ nữ rơi vào đường cùng, đôi vợ chồng cùng quê Bắc Giang đã xác định những rối rắm có thể đương đầu. Dù phải đi thuê nhà, dù công việc kinh doanh mấy năm nay gặp khó khăn, họ vẫn mở lòng đón nhận một, rồi dần dần tới 3 mẹ đơn thân tới ở và nuôi nấng, chăm sóc con họ như những người thân trong gia đình.

Cơ duyên của Anh chị em Minh – Linh với ba người phụ nữ này là qua một hội nhóm những người ly hôn, đơn thân trên mạng xã hội. Là admin của nhóm, chị Linh lắng tai nhiều tâm sự của mọi người. Từng rơi vào hoàn cảnh giống họ, bà mẹ nhì con hiểu những gì họ đang đương đầu nên san sớt, động viên từng người. Chị và anh Minh cũng đều trải qua hôn nhân vỡ vạc trước khi quen biết nhau 4 năm trước. Những chuyến đi từ thiện đã kết nối nhì người lại với nhau. Họ có hơn 3 năm tìm hiểu trước khi chính thức làm đám cưới năm 2017.

Chị Linh và 3 đứa trẻ Anh chị em đang nuôi nấng.

Chị Linh và 3 đứa trẻ Anh chị em đang nuôi nấng.

Tháng 6 năm ngoái, chị Linh nhận được tâm sự của một cô gái trẻ tên Hồng, sinh năm 1989, ở Lào Cai. Hồng tâm sự đang rất buồn, không biết phải làm sao khi đang mang bầu gần 3 tháng, người chơi trai lừa dối, gia đình từ mặt, công việc không có vì nghén quá phải xin nghỉ. Hồng vô vọng, thuyệt vọng khi không biết phải nương tựa vào ai. Gia đình khuyên nên bỏ thai nhưng Hồng không chịu, cô nghĩ đứa trẻ vô tội tình gì.

“Khi nghe Hồng tâm sự, tôi rất thương em, chỉ sợ trong phút buồn buồn chán em làm điều gì ngu ngơ. Vì thế, tôi nói rằng hãy xuống đây với chị. Chị không phong phú, nhưng có thể cho em ở nhờ, giúp sức mẹ con em. Dù thế nào chị cũng không để em chết đói”, chị Linh kể lại.

Như người chết trôi vớ được cọc, Hồng ôm bụng bầu xuống Hà Nội, tìm tới người chị thế hệ quen trên nhóm vào một ngày hè nắng chói chang. Ngày nào cũng khóc, nghén không ăn được gì, chị Linh phải động viên, làm thuê việc tư tưởng mãi cô thế hệ nguôi ngoai. Hồng được sắp xếp ở trên tầng 3 của quán cà phê, nơi gia đình chị Linh ở và kinh doanh. Ngày bế đứa con gái đỏ hỏn trên tay, Hồng thổn thức vì sau bao khó khăn, người ở bên cô lại là những người không ruột thịt nhưng thương cô còn hơn bằng hữu trong nhà.

nhỏ nhắn Gà hiện hơn 3 tháng, trộm vía ngoan ngoãn, dễ thương. nhỏ nhắn thậm chí còn quấn mẹ Linh hơn. “Theo sát nhỏ nhắn từ lúc trong bụng tới khi sinh ra, rồi cho con bú bình, ẵm, tôi có tình cảm với nhỏ nhắn như con ruột mình. Thi thoảng Hồng bế nhỏ nhắn về thăm bà ngoại ở Lào Cai, tôi nhớ con chảy nước mắt”, chị Linh kể.

Chị nói ngày Hồng sinh con, láng giềng xung quanh xì xào là sao nhà kinh doanh lại đi rước gái đẻ về, tự dưng buộc lạt vào người nhưng Anh chị em gạt ngoài tai tất cả. “Chúng tôi nhận nuôi nấng em là phải có trách nhiệm với em. Làm sao có thể đẩy một người mẹ đơn thân thế hệ sinh con đi chỗ khác”, anh Minh cho hay.

Gần đây, trong một lần đưa nhỏ nhắn Gà đi tiêm, bác bỏ sĩ nói con bị hẹp van động mạch phổi và hở van tim, cần phải theo dõi đều đặn mỗi tháng. Gần một năm được Anh chị em nuôi nấng, giờ con bệnh tật, cô gái trẻ cảm thấy nghẹt thở, sợ trở thành gánh nặng quá lớn với gia đình chị Linh. Chỉ tới khi được yên ủi là bệnh có thể tự khỏi, hay “dù thế nào Anh chị em cũng sẽ bên em”, Hồng thế hệ thấy nhẹ lòng đi một phần.

3 cặp mẹ con đơn thân coi nhau như chị em trong nhà.

3 cặp mẹ con đơn thân coi nhau như chị em trong nhà.

Cách đây 3 tháng, gia đình anh Minh lại đón nhận thêm một bà mẹ đơn thân khác tới từ Thanh Hóa, tên Hương. Cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự như Hồng, nhưng bà mẹ sinh năm 1987 còn đớn đau hơn khi con thế hệ hơn một tháng, chồng đã bỏ đi theo người tình, mang theo cả chiếc xe máy, tài sản duy nhất có giá trị với cô. Hương rơi vào trạng thái trầm cảm nặng nề, mất sữa ngay sau đó.

Không chịu nổi tai tiếng ở quê, càng không muốn phụ thuộc gia đình chồng, Hương tự mình nuôi con trong phòng trọ với những đồng tiền ít ỏi tiết kiệm được trước đó. “Có ngày, tôi chỉ dám ăn một bữa mỳ tôm, còn dành tiền mua sữa cho con, hết sữa bột lại pha sữa đặc cho con uống. Mấy tháng đầu chồng chu cấp 1 triệu/tháng, nhưng sau đó anh ta dửng dưng không đưa bất kỳ đồng nào, chặn số máy tính bảng của tôi luôn”, Hương kể.

Biết chuyện của Hương, chị Linh nói cô có thể xuống ở với mình, cô sẽ lo chỗ ăn ở và ăn uống cho nhì mẹ con. Bắt xe lên Hà Nội với đứa con 6 tháng tuổi trên tay, trong túi chỉ còn lại vài đồng tiền lẻ, nhưng Hương vui vì mọi người yêu thương, giúp sức rất mực.

thế hệ xuống được 3 tháng nhưng Hương đã tăng tới 4 kg, tâm trạng vui vẻ, phấn khởi hơn trước nhiều. “Nếu không có Anh chị em nuôi nấng tôi không biết phải làm sao để vượt qua chuỗi ngày đen tối. Nhiều khi bỉm và sữa gần hết, tôi ngại không dám nói thì đã thấy chị Linh mang đồ thế hệ về. Chị lúc nào cũng chủ động làm mọi việc, không để chúng tôi cảm thấy khó xử”, Hương kể.

Giờ đây, cô đang tìm chỗ gửi trẻ để đi làm thuê nhân, kiếm tiền tự trang trải. Cô nói mình đã nợ Anh chị em quá nhiều.

Bà mẹ đơn thân thế hệ nhất gia nhập đại gia đình là Mận, cô gái 26 tuổi, cùng quê Lào Cai với Hương. Mận thế hệ sinh con được 4 tháng nhưng nhìn cô không ai bảo gái thế hệ đẻ. Mận gầy lắm, những đường gân xanh nổi hằn trên mu bàn tay, khuôn mặt hốc hác. Thế nhưng cô gái nhỏ thó ấy ít ra còn có tương lai hơn Hồng và Hương.

Mận và người chơi trai làm cùng nhau, cô làm viên chức spa còn anh là đầu bếp. nhì người có thời kì yêu nhau mặn nồng, nhưng sau đó chia tay. thời kì người chơi trai Mận đi tỉnh khác làm việc cũng là lúc cô phát hiện mình đang mang bầu. Cô nhắn tin cho anh thông tin nhưng anh không tin. khổ cực, chập chờn không biết vin vào ai nhưng Mận quyết tâm giữ lại đứa con này.

Mang tiếng không chồng nhưng đẻ, thân phụ mẹ mất từ sớm, Mận đớn đau, tủi nhục, muốn bế con bỏ đi nhưng chẳng biết về đâu. 3 tháng, nhờ sự giúp sức của chị Linh, bà mẹ trẻ bế đứa con gái xinh xắn xuống Hà Nội, gia nhập tổ ấm của những bà mẹ đơn thân. May mắn, người chơi trai cô sau khi biết người chơi gái sinh con đã tìm xuống tới Hà Nội xin nhận con và xin cưới cô. Vì Mận không có họ hàng thân thích, Anh chị em Minh quyết định đứng ra thủ thỉ người lớn thay và tính liệu tổ chức đám cưới cho cả nhì. Hôn lễ sẽ được tổ chức vào ngày 8 tháng 4 âm lịch tới.

Chị Linh coi 3 đứa trẻ như con ruột của mình.

Chị Linh coi 3 đứa trẻ như con ruột của mình.


“Tôi quan niệm mỗi ngày tỉnh ngộ ra thấy mình vẫn còn khỏe, còn cười được là vui rồi. Tôi không nghĩ làm việc thiện hay giúp ai sẽ được trả công. Chỉ mong sau này, con cháu mình nếu có gặp khó khăn cũng sẽ có người giúp sức”, anh Minh tâm sự.

Một ngày của chị Linh không chỉ là quản lý quán cà phê, nhưng còn giúp mẹ này thay bỉm, giúp mẹ kia cho con ăn dặm… Chị kể nhà toàn phụ nữ, nhiều lúc phức tạp, đau đầu lắm, nhưng được cái ai cũng tình cảm, thương yêu đùm bọc nhau, lúc nào cũng ríu ra ríu rít.

“Chúng tôi tâm niệm dù mình có gặp khó vẫn không bỏ rơi ai. Lúc người ta cơ nhỡ thế hệ cần có nhau, cần giúp sức, chứ phong phú thì đã không cần mình”, chị Linh nói.

Những người láng giềng xung quanh biết hoàn cảnh của ba bà mẹ đơn thân nên cứ rảnh là lại sang bế các nhỏ nhắn đi chơi quanh quanh. “Chỉ khi bước vào đoạn đường cùng, người ta thế hệ biết ai thực sự là người tốt với mình. Chúng tôi may mắn vì được Anh chị em giúp sức quá nhiều. Ân tình này không biết bao giờ thế hệ trả xong”, Hồng tâm sự.

Mộc Miên