Em cần được sống cuộc sống cho chính mình, vì thế, ly hôn đi chồng nhé!

Anh không những không tâm lý, quan tâm em nhưng mà trái lại, còn vô cùng quản thúc em. Em không được tự do, sống theo ý thích của mình. Em thấy mỏi mệt quá rồi anh ơi!

Em và anh lấy nhau cũng đã được 3 năm, em cũng đã cảm nhận đủ cung bậc cảm xúc chuyện vợ chồng. Em đã từng nghĩ, cả đời này em sẽ chung tình với người đàn ông em yêu và hết lòng chăm sóc anh ấy. Khi gặp anh, em càng vững chắc điều đó. Chỉ là, tất cả không như những gì em nghĩ khi tất cả lời hứa của anh dành cho em đều như gió bụi bay qua.

Em cảm thấy, về nhà anh, em sống như trong ngục tù. Buổi tối, anh chẳng cho em đi đâu cả. Sau khi đi làm về, như anh nói, em phải thu dọn rồi ở nhà thủ thỉ với bố mẹ ít nhất một tiếng. Vì đó là ‘luật lệ’ của gia đình anh. Con cái không nên lên phòng sớm, anh nói với em vậy nhưng mà không cho em đi cà phê, vui vẻ với đồng chí.

Có những hôm đi sinh nhật game thủ, em nói về muộn, anh gào lên trong máy laptop nói, nhà này không có thói đó, đi đâu thì cả vợ cả chồng cùng đi. Đi một mình bố mẹ sẽ nghĩ ngợi này nọ. Nghe anh nói, em bực mình, tức điên người, đành phải ngậm ngùi đi về trong ánh mắt tò mò của mọi người.

Anh không những không tâm lý, quan tâm em nhưng mà trái lại, còn vô cùng quản thúc em. Em không được tự do, sống theo ý thích của mình. Em thấy mỏi mệt quá rồi anh ơi!

em-muon-ly-h

(ảnh minh họa)

Giá như anh biết được, em sống trong nhà mình mất tự do như thế nào khi sáng đi tối về, một bữa ăn ngoài cũng không được thì tốt biết bao. Sinh nhật em, bảo nhị vợ chồng ra ngoài ăn cơm, anh quạu quọ, khó chịu, gào thét nói thích sinh nhật thì mua bánh gato về nhà. Mua về nhà thì còn gọi gì là cuộc sống riêng tư hả anh?

Anh cho em là con rối trong nhà để anh lãnh đạo mọi thứ. Em muốn có bầu vì chúng mình cũng không còn trẻ, em mong có con luôn vì bây giờ hiếm muộn nhiều. Nhưng anh lại nghe lời mẹ bói toán ở đâu đó, rồi bắt em phải kế hoạch. Em mỏi mệt vì tất cả mọi việc anh đều tuân theo sự lãnh đạo của mẹ.

Sống với anh, ngày lễ tết em phải lo mọi thứ, lo tặng mẹ anh này nọ, kể cả ngày phụ nữ. Nhưng phiên bản thân em cũng là phụ nữ lại chẳng có được thứ gì. Cũng chẳng bao giờ anh được em quan tâm hay tặng vàng, tặng gì hết. Em thấy buồn trong lòng. vì sao anh lại đối xử tệ bạc với em như thế?

Em sống trong nhà anh có khác gì người thừa. Em hận phiên bản thân mình, hận tất cả, và em thực sự muốn ly hôn anh ơi. Khi chúng ta chưa có con, ly hôn còn đơn giản. Sau này có con rồi, liệu em có dám ly hôn, và liệu ly hôn, ai thế hệ là người khổ?

Nếu anh không thay đổi được thái độ, không thể quan tâm em, yêu thương em, nâng niu em và để cho em được sống với chính mình thì tốt nhất, chúng ta hãy ly dị đi anh. Em đã chán cảnh sống phụ thuộc vào anh, vào gia đình anh, vào mẹ anh lắm rồi. Anh là đàn ông, anh có gia đình riêng nhưng lại chẳng dám quyết thứ gì.

Bây anh, em cho anh lựa chọn. Một là chúng mình ra riêng, mua nhà riêng. nhị là chúng ta ly hôn. Bố mẹ em có thể tương trợ tiền nong khi chúng ta mua nhà, chỉ là, anh có muốn hay không nhưng mà thôi… Em chán sống cảnh này lắm rồi. Nếu anh coi em là vợ thì mong anh, hãy thương lấy thân em!