Đêm tân hôn, trong cơn say tình anh ôm chặt tôi gọi tên người con gái khác

Tôi chết lặng cả người, nước mắt cứ thế chảy ra không kiềm chế nổi, hóa ra bao nhiêu năm nay anh vẫn không thể quên người đó.

Tôi 25 tuổi, vừa cưới cách đây ít ngày, đáng nhẽ đây phải là thời kì mật ngọt hạnh phúc nhất của nhì vợ chồng nhưng với tôi lại vô cùng đau buồn, mỏi mệt, kể câu chuyện của mình lên đây, rất mong được mọi người san sẻ.

Tôi và anh yêu và tới với nhau sau những vỡ lẽ của mối tình đầu. Hơn ai hết, tôi hiểu những mất mát và đau lòng, nhưng tình cảm là duyên phận, không thể ở bên nhau thì phải chấp nhận, nhất là khi đã trao gửi cho người khác thì nhất định phải học cách yêu thương, tôn trọng nhau. Tôi luôn nói với anh, giờ quyết gắn bó với nhau rồi thì hãy để quá khứ ngủ yên, anh cũng đồng ý với tôi như thế.

Yêu nhau hơn 1 năm thì chúng tôi tiến tới hôn nhân, trước cưới 1 tháng, anh đã đặt vé phi cơ để vợ chồng đi tuần trăng mật, thấy anh kiệt hứng, quan tâm tôi cũng vui lắm. nhưng thanh nữ thường là thế, trót gắn bó với ai rồi là tình cảm sâu nặng lắm. Tôi gần như không còn nhớ chút gì tới người yêu cũ nữa.

Đám cưới sau hết cũng diễn ra, tôi vui mừng, hạnh phúc ngập tràn, viễn cảnh về một cuộc sống thế hệ hồng rực trước mắt tôi.

dem-tan-hon-

Dù trước đó chúng tôi cũng từng đi quá giới hạn rồi, nhưng tân hôn vẫn là một đêm thiêng liêng, dù sao cũng là ngày trước tiên chúng tôi chính thức thuộc về nhau.

Vậy nhưng đêm đó, trong cơn say tình cuồng nhiệt, anh ôm ghì tôi gọi tên người yêu cũ. Tôi chết lặng cả người, nước mắt cứ thế chảy ra, mặc cho anh xin lỗi hết lời, giảng giải nọ kia. Đúng lịch thì sau cưới 1 hôm chúng tôi sẽ bay nhưng giận chồng, tôi kiên quyết không đi, hủy hết lịch. Anh xin lỗi không được nên quay ra tức giận, còn sử dụng những từ ngữ khó nghe để chửi bới tôi. Vừa cưới xong nhưng nhì đứa đã cãi vã kịch liệt, tối nào anh cũng trải đệm nằm dưới đất.

Tôi buồn lắm, đêm nào cũng khóc thầm, liệu có phải anh chưa bao giờ quên người cũ không, tôi làm thế này là đúng hay sai, cứ thế này hôn nhân của chúng tôi vỡ lẽ mất. Tôi nên làm gì đây?