Đêm tân hôn sặc sụa của cô vợ ngố sau 1 tuần giả vờ đeo băng vệ sinh để hoãn binh ‘chuyện ấy’

Nhìn hắn tiu nghỉu, em vừa thấy thương vừa thấy buồn cười. Sau hôm đó lão chồng đếm từng ngày cho hết tuần. Đêm đó em biết mình không trốn được nữa, nên tắm cả tiếng vẫn chưa chịu ra và rồi….

Đời đang đẹp đang nở hoa thì bỗng dưng bố mẹ bắt em cưới chồng với lý do là ông nội bị bệnh nặng sắp không qua khỏi. Nghe xong em sửng sốt tột độ gọi điện ngay cho gã người yêu và mếu máo bảo:

– Mày ơi có biến rồi, bố mẹ tao bắt cưới chồng. Ông tao ôm nặng lắm rồi giờ phải làm sao đây?

– Hả cưới chồng ấy à? Ý mày là tao với mày cưới nhau ư?

– Thế chả lẽ tao đi lấy thằng khác.

– Ấy không, tao không có ý đó. Hay là thế nhỉ, hay mình cưới nhau nhỉ, thế chắc vui lắm, tao cũng thích ở chung với mày.

– Điên à, tao mới có 25 tuổi cưới xin cái gì, giờ mà cưới thì hỏng bét hết còn có đống việc chưa làm đây này.

– Hỏng là hỏng thế nào tao với mày yêu nhau 3 năm rồi, cưới được rồi đấy. Cưới đi rồi về hai đứa cùng làm, bố mẹ tao nhiều tiền lắm cưới về không lo chết đói đâu. Mà tháng sau lương tao được tăng lên 15 triệu, chắc vợ chồng đủ ăn tiêu đấy tao không để mày khổ đâu.

– Để tao tính.

– Tính tính cái đầu mày ấy, để tao gọi điện về báo bố mẹ chúng ta sắp cưới nha.

– Mày cầu hôn tao mà vậy đấy hả?

– Hì hì, có sao đâu thế nha con Nhợn.

Thế là lão người yêu tắt máy tim em khi ấy đập rộn ràng, ngồi phịch xuống giường đầu óc em bấn loạn. Vì em tính 2 năm nữa mới cưới cơ, nhưng giờ hoàn cảnh thế này không biết tính sao.

Mà kể ra cũng buồn cười yêu nhau 3 năm rồi nhưng em với gã người yêu vẫn xưng mày – tao vì cả hai là bạn học từ thời cấp 3. Mãi vẫn chưa sửa được vì mỗi lần xưng hộ anh – em, thì em lại ngượng mồm và thấy buồn cười nên không kêu được.

Yêu nhau 3 năm nhưng hai đứa mới chỉ dám ôm nhau ngủ vài lần, mỗi lần hắn muốn léng phéng đòi hỏi chuyện ấy em lại trợn mắt lên lườm ngúyt, hắn sợ nên lại thôi. Kể ra hắn luôn là người chiều theo ý em, tính em bướng và ngang lắm nên nhiều khi thấy hắn khổ sở với em mà đến tội nghiệp.

Rồi 2 đứa sắp xếp về quê thăm ông, không ngờ hắn dám chủ động bàn chuyện cưới xin với bố mẹ em thật. Lần đầu em thấy hắn ra dánh người lớn đàn ông như vậy, hắn nói đến đâu em trố mắt đến đó vì không tin nổi thằng người yêu suốt ngày bị mình bắt nạt lại chững chạc nói câu nào ra cấu đó như vậy. Bố mẹ em vui vẻ gật đầu lia lịa không màng gì đến đứa con gái đang ngồi thừ ra như em. Nói chuyện xong em kéo hắn ra ngoài rồi bảo:

– Mày tát vào má tao xem, tao không mơ đấy chứ.

Bốp….

– Á đau.

– Mày bảo tao tát mà.

– Trời đất ơi, nãy giờ là mày nói chuyện đấy ư? Sao bình thường trông mày ngu ngu thế mà hôm nay ra dáng người lớn vậy.

– Chuyện, tao chỉ ngu ngu và hồn nhiên khi bên mày thôi. Mày đánh giá hơi thấp về thằng này rồi đấy con vợ ạ, chuẩn bị mà làm vợ tao đi. À mà bố mẹ bảo từ nay thay đổi xưng hô, nếu mày cứ xưng mày tao nữa thì cứ thẳng tay dạy bảo.

– Kinh nhở, thử xem mày có dám không?

– Hì hì, từ nay mình xưng anh em vợ nhé, đi mà.

– Xem xét.

Hôm đó ông em bảo em vào dặn dò mấy điều, em chỉ biết ôm ông khóc. Từ bé ông thương em nhất nhà, có gì cũng để dành cho em, giờ ông muốn em yên bề gia thất ông mới mãn nguyên ra đi. Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng em đồng ý làm đám cưới, mọi người biết bọn em yêu nhau đã lâu nên không còn lăn tăn gì.

Ngày em làm cô dâu ông em vui lắm, nhìn ông cười mà em hạnh phúc đến rơi nước mắt. Tạm biết cả nhà trong nước mắt bịn rịn, em theo chồng về dinh. Thú thực yêu nhau đã lâu nhưng em nghe nói làm chuyện đó trong lần đầu sẽ đau lắm. Mà em thì rất sợ đau nên sau mấy ngày suy nghĩ em đã tìm ra 1 cách. Đêm tân hôn tắm rửa xong xuôi em đeo băng vệ sinh vào, nếu chồng có đòi em sẽ bảo là em đang có tháng thế là xong. Đêm đó lão ta hôn em ngọt ngào lắm, đến khi định động thủ em liền nhanh miệng bảo:

– Tuần này chỉ hôn thôi, tao vừa bị rồi.

– Bị… vợ bị gì cơ?

– Thì là có đèn đỏ ấy.

tan-hon

– Hả, sao có thể như vậy được.

– Thì mới bị sáng nay, bẩn lắm, mày cố nhịn đi tuần nữa rồi tính.

– Có gì mà có tới 1 tuần liền như vậy, ôi cái số tôi.

– Thì ai biết được cơ địa nó thế phải chịu thôi, mình đi ngủ nhé em mệt quá rồi.

Nhìn lão tiu nghỉu, em vừa thấy thương vừa thấy buồn cười. Sau hôm đó đêm nào lão cũng đòi nhưng em quyết không cho. Lão đếm đúng 1 tuần hôm đó em biết mình không trốn được nữa, nên tắm cả tiếng vẫn chưa chịu ra.

– Vợ ơi, ra đây đi không trốn được nữa đâu. Tao biết mày nói dối rồi, băng vệ sinh toàn trắng tin không có dấu vết gì, nhanh ra đây đêm nay tao sẽ sẽ xử mày.

Em nghĩ bụng: “Lão chồng tinh quái không kém gì mình”. Hít 1 hơi thật sâu em bước ra ngoài:

– Thích tân hôn thì tân hôn, sợ gì.

– Hôm nay mày đừng hòng trốn khỏi tao.

Nói rồi hắn bê em lên giường hôn hít các kiểu nhiệt tình lắm, em thì nhắm nghiền mắt nín thở chờ đợi. Em sợ đau nên đầu óc tưởng tượng đủ thứ.

– Mày làm nhẹ thôi nha chồng không tao sút phát chết ngắc giờ.

– Tao biết rồi, vợ nằm im đi chồng sẽ nhẹ nhàng thôi.

– Aaaaa….

– Suỵt…

– Mày muốn cả nhà tỉnh giấc hả vợ, tao đã làm gì đâu.

– Ơ chưa làm à, sao đau thế.

– Chuẩn bị chứ chưa làm gì, vợ nhớ im lặng nhé, hét lên tiếng nữa là mai muối mặt luôn đấy.

– Được rồi mày làm đi chồng.

Hít vào thở ra hít vào thở ra… Hắn loay hoay 1 lúc cuối cùng giọt máu ấy cũng rơi ra. Nhìn thấy thế em òa khóc:

– Thế là xong rồi đời con gái của tao đã mất thật rồi.

– Vợ hay nhỉ giờ có gia đình rồi thì mình phải làm chuyện đó chứ sao?

– Thôi đi mày làm tao đau quá chồng à.

– Chồng xin lỗi, vợ đừng khóc nữa, suỵt suỵt. Thôi mà, đừng khóc, anh biết lỗi rồi.

– Hu hu, bắt đền mày đấy.

– Ừ vợ muốn gì chồng cũng chiều hết.

– Hu hu mày nhớ nhé chồng.

– Ừ chồng nhớ rồi.

Nghĩ lại cũng buồn cười, đêm đó em cứ thế ngồi khóc như con điên để tưởng niệm đời con gái, tưởng niệm trinh tiết mà em đã gìn giữ suốt 25 năm còn lão chồng cứ ngồi bên dở khóc dở cười an ủi. Đêm tân hôn của người ta thì ngọt ngào này nọ còn em thì đầu óc căng thẳng như dây đàn, tim đập mạnh, mũi nín thở và khóc như 1 con dở. Cưới nhau được 2 tháng 2 đứa mới xưng hộ anh – em như người ta được. Giờ quen chuyện ấy rồi, có nhiều hôm thấy chồng đi làm về mệt em giả vờ đòi xem lão phản ứng thế nào. Ai dè lão quay sang bảo: “Hay vợ cứ đeo băng vệ sinh vào như ngày trước đi, đeo 1 tuần giả vờ như mình đang có đèn đỏ ấy. Hôm nay anh mệt lắm không trả bài được đâu”. Nghe lão ta nói em vừa thấy cú vừa thấy buồn cười, mỗi lần nghĩ lại đêm tân hôn và chiêu hoãn binh của mình mặt em lại đỏ ửng lên vì xấu hổ, liệu có chị nào như vợ chồng em chưa ạ?