Tất cả bài viết của admin

Chính mẹ chồng đã giúp tôi phi tang chứng cứ giả còn dính trên ga giường

Sáng sớm hôm sau mẹ chồng gõ cửa, tôi rón rén mở vì chồng còn say giấc nồng. Mẹ chồng nhìn lên ga giường rồi nhìn tôi, lúc này mặt tôi nóng ran, cắt không ra giọt máu. Và rồi…

Ngày anh cầu hôn tôi vừa hạnh phúc vừa run rẩy, hạnh phúc vì tôi yêu anh và muốn được sống cùng anh. Run rẩy vì tôi sợ, sợ rằng anh sẽ khinh thường khi biết tôi không còn trong trắng nữa. Tôi chưa 1 lần nói với anh về chuyện này, anh cũng chẳng dám đòi hỏi chuyện ấy ở tôi vì đơn giản anh muốn giữ gìn cho tôi.

Bao lần tôi muốn nói ra nhưng tôi sợ đánh mất tình yêu này nên lại im lặng. Nhìn cách bố mẹ anh cũng rất quý mến tôi. Ngay từ lần đầu gặp mặt thì mẹ anh xem tôi như người 1 nhà. Thực sự tôi thèm khát được làm dâu trong 1 gia đình gia giáo giàu tình cảm như vậy.

chinh-me-chong-da-giup-toi-phi-tang-chung-cu-gia-con-dinh-tren-ga-giuong

Yêu anh bao nhiêu tôi lại sợ anh chê cười bất nhiêu (Ảnh minh họa)

Ngày đám cưới sắp đến gần tôi còn loay hoay chưa biết tính sao với cái màng trinh đã mất. Tôi không biết nên đi vá lại hay là nói thật với anh. Bao lần quyết tâm đi vá nhưng tôi lại sợ nên dừng lại. Nghĩ tới nghĩ lui tôi định thú nhận tất cả với chồng ngay trong đêm tân hôn.

Đám cưới diễn ra thành công tốt đẹp, tôi vừa hạnh phúc vừa lo lắng. Đêm ấy cả gia đình quây quần bên nhau, ai cũng chúc chúng tôi hạnh phúc. Nhìn nụ cười mãn nguyện của anh tôi không nỡ để anh thất vọng. Tôi bèn nghĩ ra cách khứa tay rồi sẽ nhỏ máu lên giường khi chồng không để ý.

Tôi sợ hãi và cắn răng lấy lưỡi lam khứa tay thật, dán vết thương lại tôi run rẩy bước vào phòng, vì say rượu với lại phấn khích nên chồng không để ý ngón tay tôi có vết thương nhỏ. Trong đêm tối mập mèm tôi đã cố nhỏ giọt máu xuống ga giường rồi lại dán tay lại.

Cũng may chồng chiều ý tôi tắt điện rồi mới làm chuyện ấy nên anh không phát hiện ra. Xong xuôi mọi chuyện anh nhìn thấy giọt máu đó thì nhẹ nhàng mỉm cười hôn nhẹ tôi rồi lăn ra ng. Tôi biết anh đã quá mệt vì hôm nay uống khá nhiều trong khi tửu lượng của anh lại kém. Đêm đó tim tôi đập liên hồi, run rẩy vì đã qua được cửa ải. Bỗng dưng tôi thấy mình thật đáng khinh biết bao, tôi thấy ghét chính bản thân mình đã quá dối trá. Nhưng khi ấy tôi thực sự bấn loạn không biết làm thế nào nên đành làm liều.

Sáng sớm hôm sau mẹ chồng gõ cửa, tôi rón rén mở vì chồng còn say giấc nồng. Mẹ chồng nhìn lên ga giường rồi nhìn tôi, lúc này mặt tôi nóng ran. Đêm qua tôi ngủ không cẩn thận đã để băng cá nhân rơi ra nên có vết tay kéo dài trên ga giường trắng tinh.

Tôi mím chặt môi, ú ớ không biết nên nói gì với mẹ chồng thì bỗng dưng bà ấy lấy mở ngăn kéo lấy cho tôi 1 cái băng khác dán vào rồi ra hiệu tôi lật chồng qua 1 bên để lấy ga đi giặt. Tôi cứ như 1 con robot làm theo, lúc đó tôi nghĩ: “Đời mình chấm dứt rồi”. Tôi nghĩ bà sẽ cho tôi cái tát rồi đuổi đi. Tôi sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, mẹ chồng không quát nạt mà chỉ nhẹ nhàng bảo: “Con cứ ngâm ở đấy khi nào khỏe rồi giặt cũng được không sao đâu, xuống nhà chuẩn bị bữa sáng với mẹ đi con”.

chinh-me-chong-da-giup-toi-phi-tang-chung-cu-gia-con-dinh-tren-ga-giuong1

Tôi không nghĩ bà lại hành xử nhẹ nhàng như thế (Ảnh minh họa)

Nói xong bà mỉm cười, nụ cười ấy khiến các cơ mặt tôi dãn ra 1 chút. Suốt bữa sáng tôi vẫn lo sợ đến mức không nuốt nổi cái gì, nhưng rồi khi tôi vào bếp mẹ chồng đến sau lưng nhỏ nhẹ nói: “Không sao đâu con mẹ hiểu mà, chắc con đã khổ tâm lắm. Thằng Thắng nó không gia trưởng vậy đâu, nhưng nếu nó đã tin điều tối qua là thật thì cứ để nó tin, không sao cả. Mẹ mong hai đứa sống tốt là đủ”. Lúc này mọi thứ trong tôi vỡ òa, tôi ôm lấy mẹ chồng rồi khóc nức nở.

Từ đó đến nay đã gần 1 năm, tôi đã mang thai đứa con trai của anh. Mẹ chồng cũng đối xử với tôi rất tốt, không 1 lần bà nhắc đến chuyện cũ. Tôi thấy mình may mắn khi gặp được 1 gia đình tốt như vậy, còn nếu gặp người khác có khi đời tôi đã không được hạnh phúc như bây giờ, mà biết đâu nó lại là địa ngục. Ngẫm lại nếu như hôm đó mẹ chồng không giúp tôi phi tang chứng cứ giả thì biết đâu tôi cuộc đời tôi đã “tèo”.

Nói xong bà mỉm cười, nụ cười ấy khiến các cơ mặt tôi dãn ra 1 chút. Suốt bữa sáng tôi vẫn lo sợ đến mức không nuốt nổi cái gì, nhưng rồi khi tôi vào bếp mẹ chồng đến sau lưng nhỏ nhẹ nói: “Không sao đâu con mẹ hiểu mà, chắc con đã khổ tâm lắm. Thằng Thắng nó không gia trưởng vậy đâu, nhưng nếu nó đã tin điều tối qua là thật thì cứ để nó tin, không sao cả. Mẹ mong hai đứa sống tốt là đủ”. Lúc này mọi thứ trong tôi vỡ òa, tôi ôm lấy mẹ chồng rồi khóc nức nở.

Từ đó đến nay đã gần 1 năm, tôi đã mang thai đứa con trai của anh. Mẹ chồng cũng đối xử với tôi rất tốt, không 1 lần bà nhắc đến chuyện cũ. Tôi thấy mình may mắn khi gặp được 1 gia đình tốt như vậy, còn nếu gặp người khác có khi đời tôi đã không được hạnh phúc như bây giờ, mà biết đâu nó lại là địa ngục. Ngẫm lại nếu như hôm đó mẹ chồng không giúp tôi phi tang chứng cứ giả thì biết đâu tôi cuộc đời tôi đã “tèo”.

Nhà 10m2 không dùng viên gạch nào ở Hà Nội

Công trình ở quận Cầu Giấy (Hà Nội) gặp đủ bất lợi khi diện tích mặt bằng chỉ có 10 m2 (2,5x4m), hai bên là nhà hàng xóm đã xây dựng, mặt tiền nhìn ra ngõ 1m.

 

Bài toán đặt ra với các kiến trúc sư của SMA Architecture Studio là đảm bảo nhà nhỏ nhưng vẫn đáp ứng đầy đủ công năng sử dụng đồng thời có nhiều ánh sáng, thông gió.

 

Nhà gồm 2 tầng chính, xen giữa là các gác lửng với chiều cao khác nhau để tạo sự thông thoáng và đảm bảo đúng quy định xây dựng. Mục đích sử dụng hiện tại là nơi làm việc của công ty kiến trúc nhưng có thể chuyển đổi thành nơi ở của gia đình khi cần thiết. Tầng một gồm phòng khách, khu WC.

 

KTS Phạm Tuấn Anh và các đồng nghiệp đưa ra gần 20 phương án khác nhau trước khi chốt giải pháp cuối cùng. Khó khăn lớn nhất là diện tích quá nhỏ nên người thiết kế đưa ra giải pháp sử dụng vật liệu thép và tôn.

 

Nhờ vậy, tường bao của nhà chỉ dày 30 mm trong khi tường thông thường là 110 mm. Nếu như ở các công trình khác, tường mỏng sẽ khiến nhà nóng vào mùa hè và lạnh vào mùa đông nhưng với nhà ống, đây là lựa chọn hợp lý vì nhà đã được che chắn bởi nhà hàng xóm hai bên.

 

Các vật liệu sắt, tôn, thép được sơn trắng vừa giúp cho nhà thoáng đãng, rộng rãi vừa có tác dụng phản quang, giúp ánh sáng lan tỏa khắp các tầng và gác lửng.

 

Sàn nhà là gỗ cao su ghép thanh kết hợp với sắc trắng của trần, sàn nhà tạo nên không gian mộc mạc.

 

Do những người làm việc trong nhà đều trẻ nên kiến trúc sư sử dụng thang sắt vừa tiết kiệm diện tích, vừa tăng cường hoạt động thể chất.

 

Đồ dùng trong nhà như bàn làm việc, kệ sách được thiết kế hẹp, mỏng, kê sát tường.

 

Có một gác lửng để bố trí bàn ăn, tủ lạnh, bếp nấu chế biến các món ăn đơn giản. Vào các thời gian khác trong ngày, mọi người có thể tụ tập chơi cờ, đánh đàn ở đây.

 

Nhà sử dụng hệ thống thông tầng linh hoạt để lấy sáng, thông gió từ mái nhà, mặt tiền.

 

Ngay cả khi nhà đóng kín cửa ở mặt tiền, gió và ánh sáng vẫn có thể lưu thông giữa các tầng.

 

Những phần sàn dạng thanh, thông tầng tiết kiệm năng lượng điện, giúp các thành viên trong studio có thể dễ dàng kết nối, trao đổi khi cần thiết.

 

Hồng Liên
Ảnh: Hai Nguyen

Chia sẻ căn nhà và vườn đẹp của bạn tại đây (kèm thông tin liên hệ) hoặc gọi điện đến số máy 04 7300 8899 – máy lẻ 4529. Thông tin cá nhân của bạn đọc sẽ được bảo mật.

Chồng chị mới tắm rửa, chút em cứ đến nhà như mọi lần chị đi công tác nhé!

Có tiếng chuông cửa, tôi hí hửng chạy ra, nào ngờ người đó là vợ tôi. Cô ấy bước vào nhà đường hoàng, lôi điện thoại ra rồi nói tỉnh bơ…

Vợ chồng tôi cưới nhau đã được 3 năm nhưng vì công việc của vợ tôi rất bận và thường xuyên phải đi công tác xa nên chúng tôi hoãn việc sinh con lại. Vợ tôi xinh đẹp, giỏi giang, tôi cũng có công việc ổn định, thăng tiến nhanh nên cuộc sống cũng thoải mái lắm. Chỉ có điều…

Vợ đi công tác nhiều, tôi thì đang trong độ tuổi sung mãn nên cứ cảm giác thiếu vắng kinh khủng. Những hôm nằm một mình trong căn nhà rộng rãi mà tôi cảm thấy buồn không tả được, chỉ mong vợ về để được ôm ấp. Vợ tôi hiểu điều đó, nàng bảo rằng cố gắng đợi nàng 2 năm nữa thôi, sau khi mọi việc ở chi nhánh đó xong xuôi thì nàng sẽ an phận sinh con và ở nhà với tôi.

Nhưng rồi số phận run rủi cho tôi gặp Lam. Giây phút đầu tiên nhìn thấy Lam khiến trái tim tôi như nghẹt thở. Tôi thích cái thân hình nóng bỏng kia, kể cả đôi môi hờn dỗi ấy nữa. Lam làm phòng kinh doanh cùng công ty với tôi, thế nên từ dạo đó, tôi cứ hay sang phòng của Lam để được nhìn thấy em.

Lam đã có chồng, đó là việc khiến tôi buồn nhất. Nhưng rồi sau nhiều lần trao đổi, trò chuyện, tôi mới biết rằng Lam cũng như tôi, không được chồng quan tâm, chăm sóc nên rất thiếu thốn tình cảm. Thế là sau nhiều lần nói chuyện, chúng tôi đã cảm thấy rất tâm đầu ý hợp và rồi yêu nhau lúc nào không hay. Tôi và Lam đều có gia đình nên dù không nói ra nhưng ai cũng hiểu, phải hoạt động trong bí mật. Tôi không dám dẫn Lam đi khách sạn, vì người quen ở khắp nơi, có khi bị chụp ảnh khi nào không hay. May mà nhà tôi ở khu ngoại ô, khá tách biệt với hàng xóm nên những lần vợ tôi đi công tác, tôi và Lam lại được dịp để hú hí với nhau ở nhà.

chong-chi-moi-tam-rua-chut-em-cu-den-nha-nhu-moi-lan-chi-di-cong-tac-nhe

Tôi toàn đợi lúc vợ đi công tác để hú hí với người tình (Ảnh minh họa)

Phải nói rằng cái cảm giác vụng trộm nó có một ma lực mà không ai có thể lý giải nổi. Tôi chỉ mong vợ đi công tác nhiều nhiều vào để được gặp Lam. Và cứ đều đặn 2 tuần một lần, vợ tôi đều phải đi công tác 3 ngày.

Mọi thứ đều đang rất suôn sẻ, tôi nghĩ rằng mình sẽ yên vui với mối quan hệ này vì bản thân Lam cũng chỉ cần tình cảm giống như tôi, không muốn ràng buộc trách nhiệm. Thế nhưng chỉ vì một phút bất cẩn của tôi mà mọi chuyện đã tan thành mây khói.

Hôm đó, tôi quen không xóa tin nhắn của Lam trong máy. Thế là lúc từ nhà tắm đi ra, tôi thấy vợ tôi đặt chiếc điện thoại của tôi xuống bàn, tôi cứ sợ vợ tôi biết chuyện sẽ làm loạn xị nhưng khi thấy nàng cười nhẹ nhàng rồi ra chuẩn bị bữa tối thì tôi yên tâm. Tôi cầm ngay điện thoại, xóa hết tin nhắn trong máy.

Mấy ngày sau, mọi việc vẫn diễn ra suôn sẻ. Đúng lịch, vợ tôi sắp xếp đồ đạc chuẩn bị cho chuyến công tác định kỳ. Nàng bảo đợt này phải đi 5 ngày mới về vì công việc nhiều, tôi mừng lắm, nghĩ đến cảnh suốt ngày được vui thú với Lam.

Hôm đó, sau khi tiễn vợ đi xong tôi lao ngay về nhà, chạy vào nhà tắm. Tôi đã hẹn với Lam 10 phút nữa có mặt tại nhà tôi để bắt đầu cuộc yêu. Tôi bước ra từ nhà tắm, miệng huýt sáo rất vui vẻ. Tôi vào phòng ngủ, lấy chai nước hoa vợ mua tặng hôm sinh nhật xịt lên người rồi ra phòng khách ngồi đợi.

Có tiếng chuông cửa, tôi hí hửng chạy ra, nào ngờ người đó là vợ tôi. Cô ấy bước vào nhà đường hoàng, lôi điện thoại ra rồi nói tỉnh bơ: “Chồng chị mới tắm rửa, xịt nước hoa thơm phức đấy, chút nữa em cứ đến nhà như mọi lần chị đi công tác nhé”.

chong-chi-moi-tam-rua-chut-em-cu-den-nha-nhu-moi-lan-chi-di-cong-tac-nhe1

“Chồng chị mới tắm rửa, xịt nước hoa thơm phức đấy, chút nữa em cứ đến nhà như mọi lần chị đi công tác nhé”. (Ảnh minh họa)

Tôi choáng quá, sao vợ tôi lại biết số điện thoại của Lam nhỉ? Tôi lắp bắp: “Ơ, sao em lại về đây?”. Vợ tôi cười khẩy: “Về để bắt quả tang anh chứ sao. Mà thôi, tôi nói với cô ta rồi, kiểu gì cô ta cũng phải tới vì nếu không, tôi sẽ cho chồng cô ta biết mọi chuyện”.

Tôi run rẩy, quỳ xuống cầu xin vợ tha thứ. Nhưng tiếng chuông cửa lại vang lên, ngoài kia, Lam cúi gằm mặt bước vào. Cả hai chúng tôi đứng trước vợ tôi giống hai kẻ tội đồ đang chờ xét xử. Tôi biết mình sai, chỉ mong được vợ tha thứ để có thể làm lại từ đầu.

Những sai lầm thường gặp khi mua và sử dụng thớt

Chế biến thức ăn chín, sống trên cùng một chiếc thớt; sản phẩm ẩm mốc, nứt nẻ, nhiều vết cắt chồng chéo vẫn chưa thay… dễ khiến vi khuẩn xâm nhập.

Hầu như gia đình nào cũng có từ một đến vài chiếc thớt, nhưng không phải ai cũng biết sử dụng đúng cách. Nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực tư vấn dinh dưỡng, bác sĩ Lê Thị Bích Diệp từng chứng kiến không ít trường hợp phải nhập viện vì chế biến thức ăn trên chiếc thớt kém vệ sinh.

Giám đốc Viện dinh dưỡng TP HCM chỉ ra những hiểm họa khôn lường từ vật dụng này mà các bà nội trợ thường xuyên mắc phải. 

Chế biến thức ăn sống, chín trên cùng một chiếc thớt

Nhiều gia đình có thói quen chỉ dùng một chiếc thớt cho mọi mục đích. Sau khi mổ cá xong, rửa sạch rồi băm thịt. Cũng chính chiếc thớt đó dùng để cắt thức ăn chín và cho rằng đã rửa sạch nên vẫn an toàn.

Điều này rất nguy hiểm, vì trên thực phẩm tươi sống như thịt, cá, cua ốc… đều có nhiều vi trùng, vi sinh vật, vi khuẩn, siêu vi, vi nấm, ký sinh trùng… Khi thức ăn nấu chín, những vi trùng này chết đi. Song, trên chiếc thớt, chúng vẫn còn bám vào kẽ nứt, vết cắt trên bề mặt, sinh sôi nảy nở rất nhanh.

nhung-sai-lam-thuong-gap-khi-mua-va-su-dung-thot

Dùng thớt riêng đối với thực phẩm chín và sống sẽ giúp gia đình bạn hạn chế bị lây nhiễm chéo các bệnh từ đường ăn uống.

Dù bạn rửa sạch thớt trước khi chế biến thực phẩm chín nhưng không thể loại bỏ  hết các vi trùng này. Khi dùng chung thớt, chúng sẽ bám lên thực phẩm chín (thường dùng để ăn luôn, không nấu lại), gọi là lây nhiễm chéo. Chính những vi trùng này là nguyên nhân gây ra tình trạng ngộ độc thực phẩm, các bệnh lây nhiễm từ thực phẩm khác.

Ví dụ, khi dùng thớt để chặt thịt gà, heo, nếu gà bị nhiễm cúm, heo nhiễm cầu trùng heo tai xanh…, do đây là những bệnh không thể nhìn thấy bằng mắt thường nên virus gây bệnh này dễ bám vào thớt và lây nhiễm khi bạn dùng để thái, chặt thức ăn chín.

Để tránh các bệnh lây nhiễm chéo, mỗi gia đình nên có tối thiểu hai chiếc thớt, một chiếc dùng cho thực phẩm tươi sống, một cho thực phẩm chín. Nếu thường sử dụng thớt để băm, chặt thức ăn hoặc sử dụng riêng cho trẻ thì nên sắm thêm cái thứ 3.

Sử dụng cả 2 mặt

Nhiều người thường sử dụng hai mặt của thớt, mặt này chặt thịt, mặt kia chặt cá. Đây là cách dùng sai rất phổ biến. Trên thực tế, các mặt phẳng dùng để kê thớt khi chế biến thức ăn như nền nhà, kệ bếp… là nguồn ô nhiễm, bẩn. Khi đặt mặt thớt xuống, vi khuẩn, vi trùng đã bám vào, do vậy, bạn chỉ nên sử dụng một mặt.

Thớt đã ẩm mốc, nứt nẻ vẫn chưa thay

Thớt gỗ sau một thời gian dùng dễ bị thấm nước, mùn hóa, ẩm mốc, nứt nẻ, nhiều vết cắt… khiến các loại ký sinh trùng gây bệnh phát triển. Nếu tiếp tục sử dụng, bạn sẽ dễ bị nhiễm bệnh từ các loại ký sinh trùng này. Cách tốt nhất là nên thay mới sau 6 tháng sử dụng. Nếu sử dụng nhiều, bà nội trợ nên thay thớt sau 3-4 tháng.

Không phải gỗ nào cũng có thể làm thớt, do vậy, khi mua thớt nên chú ý đến chất liệu và kỹ thuật sản xuất. Sản phẩm tốt phải làm từ loại gỗ có chất liệu không bị mùn, thớ gỗ phải nhỏ, chắc và mịn như gỗ me, xà cừ, sồi… Nếu dùng thớt làm từ những loại gỗ không chịu được nước (bị mùn khi có nước) thì thớt dễ bị nứt, lỏm, tạo chỗ lưu trú và phát triển cho các loại vi trùng gây bệnh.

Chọn thớt có sớ ngang

Thớt cắt thành từng lóng là thớt có sớ gỗ cắt ngang, khi dùng loại này để cắt thức ăn thì nước, thực phẩm sẽ dễ đi theo sớ gỗ, thẩm thấu vào bên trong thớt. Khi rửa không thể làm sạch bề mặt, vì nước thực phẩm đã thẩm thấu vào bên trong. Tiếp tục cắt thức ăn thì các mùn gỗ sẽ bong lên, trộn lẫn vào thực phẩm sạch, dẫn đến nguy cơ nhiễm khuẩn.

Nên chọn loại xẻ dọc theo thân cây, vì nước, thực phẩm thừa sẽ ít nằm trên mặt thớt, lúc vệ sinh thớt thì nước, thực phẩm thừa sẽ trôi đi một cách dễ dàng.

Chọn thớt có màu sắc lòe loẹt

Thớt nhựa thường làm từ các hỗn hợp mà người tiêu dùng không thể kiểm soát độ an toàn, trong đó một số loại nhựa bạn không chắc có thể sử dụng trực tiếp chế biến thực phẩm không.

Các loại thớt làm từ nhựa, gỗ có màu sắc bắt mắt thường được các nhà sản xuất pha chế, sơn phết bằng chất tạo màu có thể gây hại cho sức khỏe người tiêu dùng. Một số chất, khi tiếp xúc với thực phẩm có thể gây nên nguy cơ tiềm ẩn cho sức khỏe mà bạn không thể lường hết. Do vậy, bà nội trợ không nên mua sản phẩm lòe loẹt, có sơn màu để đảm bảo sức khỏe cho cả nhà.

Không quan tâm đến nguồn gốc sản phẩm

Nhiều gia đình thường chọn bừa loại thớt nào đấy mà không để ý đến nguồn gốc xuất xứ. Đây là một sai lầm nghiêm trọng, vì phần lớn thớt gỗ, nhựa không rõ nguồn gốc, khó đảm bảo an toàn vệ sinh.

Cũng như nhiều sản phẩm khác, ngoài chất liệu chính là gỗ, nhựa, thủy tinh… nhiều nhà sản xuất còn dùng các chất phụ gia khi sản xuất để sản phẩm chắc, cứng và bóng hơn. Những chất phụ gia này có thể thấm, bong ra trộn lẫn vào trong thức ăn mà bạn không thể kiểm soát được.

Bạn nên chọn thớt của những thương hiệu uy tín để biết xuất xứ, đảm bảo mua loại không sử dụng các chất độc hại và có thể truy nguồn gốc khi gặp phải vấn đề trong quá trình sử dụng.

Ngoài ra, tùy theo cách nấu nướng của từng gia đình, bạn nên chọn loại có độ dày mỏng khác nhau để chế biến thực phẩm. Thớt dày và rộng để chặt, băm thực phẩm, còn thớt mỏng chỉ dùng để thái rau, củ, quả.

Nguyễn Loan

Mẹ chồng nghĩ con dâu ăm bám và đẻ con của… thằng khác

Mẹ chồng thỉnh thoảng lại mỉa, nói em là kẻ ăn bám và còn nghi con em sinh ra không phải cháu bà…

Con chợt chưng hửng sau câu nói của bà, bao nhiêu vẻ háo hức trên mặt con bỗng tan biến hết. Mẹ biết, dù còn chưa hiểu được vì sao bà lại nói vậy khi con chào bà để về quê ngoại chơi, nhưng thái độ và cái nguýt thật dài của bà cũng khiến con đứng sững: “ừ, đi đi, muốn đi muốn về đâu cũng được, lúc về đây mẹ con cháu cũng tự đến chứ bà đâu có rước!”

Con ngơ ngác đưa mắt tìm mẹ, lúng búng, ngập ngừng, chừng như không biết đứng đó hay đi ra. Nhìn con mới tội nghiệp làm sao, còn mẹ thì quay đi lau vội hàng nước mắt lăn dài. Ôm con trong lòng rồi mẹ vẫn thấy cổ họng mình nghẹn đắng. Là tại mẹ, vì đã đẩy con đến nơi này – nơi chẳng có một chút tình thương nào dành cho con…

Bố mẹ gặp nhau khi cả hai còn ở nước ngoài. Lúc ấy mẹ đang học dở đại học, nhưng vì gia đình khó khăn, rồi ông ngoại lại mất do tai nạn nên mẹ mới đăng kí đi xuất khẩu lao động, mong kiếm tiền phụ bà nuôi các cậu, các dì của con. Mẹ gặp và yêu bố, ở nơi xa xôi và thiếu thốn tình cảm gia đình đó. Bố mẹ đã nương tựa vào nhau để vượt qua những mệt mỏi, nhớ nhà và rất nhiều vất vả.

Để gần 4 năm sau, bố mẹ hết sức vui mừng vì có con. Nhưng chưa thể về nhà để tổ chức đám cưới được, nên bố đành gọi điện nhờ ông bà nội đem trầu cau, lễ lạt sang bên ngoại coi như dạm ngõ, để mẹ có thể làm dâu của ông bà.

me-chong-nghi-con-dau-am-bam-va-de-con-cua-thang-khac

Vì con không xinh mà mẹ chồng cho rằng đó không phải cháu mình.

Lúc ấy, mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ. Bà ngoại nói ở nhà kinh tế cũng khá hơn rồi nên mẹ không phải gửi tiền về nữa, để dành mà nuôi con. Nhưng ông bà nội lại gọi điện bảo nhà đang làm ăn lớn nên bố mẹ phải dồn hết tiền gửi về. Sau đó, mỗi tháng lĩnh lương bố mẹ cũng đều trích ra phần lớn gửi về nội. Số còn lại chỉ vừa đủ để chi tiêu.

Kết thúc hợp đồng lao động 5 năm, mẹ đưa con về trước còn bố xin gia hạn thêm 3 năm. Ông bà thì nói mẹ cứ ở đó làm việc để vợ chồng chăm sóc cho nhau, nhưng mẹ lại muốn về để con lớn lên có ông bà, họ hàng. Hơn nữa, dù sao về nhà cũng có điều kiện chăm sóc con tốt hơn, chứ ở lại bố mẹ vừa làm vừa nuôi con cũng rất vất vả. Nhưng nào ngờ, đó lại là bắt đầu những ngày đắng cay của mẹ con mình

Khác với thái độ niềm nở khi gọi điện cho mẹ trước đây, ông bà nội đón mẹ với thái độ vô cùng lạnh nhạt. Từ sân bay, mẹ cũng chỉ được gặp bà ngoại 1 chút rồi phải theo ông bà về quê nội. Vừa xuống xe, chưa kịp nghỉ ngơi mẹ đã được “giáo huẩn”: “Con về đây là ăn chung, ở chung, nên tiền bạc mang về đưa hết bố mẹ giữ để chi tiêu. Còn nữa, quà cáp tất cả sắp sẵn ra đó, bố mẹ còn đem biếu họ hàng”.

Đau lòng nhất là ông bà không hề hỏi han gì đến con cả, và có lần vô tình mẹ nghe bà nói với bố qua điện thoại: “Tôi hỏi thật, nó có phải con anh không mà sao tóc thì cháy, da lại đen nhẻm, không giống ai ở cái nhà này hết vậy?”. Lúc ấy, mẹ cảm thấy như đất dưới chân sụp xuống, thương con đến thắt ruột. Con của mẹ, dù không xinh đẹp nhưng là do bố mẹ đứt ruột sinh ra, cũng là máu mủ của bà, sao bà lại nỡ nói thế?

Cứ ngỡ ông bà lạnh nhạt như vậy vì mẹ con mình mới về đây lần đầu, còn chưa quen biết. Nhưng lâu dần tình hình cũng chẳng cải thiện hơn. Cứ như vậy, mẹ con mình dường như bị “kì thị” trong ngôi nhà to lớn này – ngôi nhà được xây bằng tiền “góp vốn” của bố mẹ. Vì sự thật là ông bà chẳng hề “làm ăn lớn” như đã nói.

Từ khi về, tiền bạc bố gửi bà đều giữ hết, nên muốn chi tiêu bất cứ thứ gì mẹ đều phải ngửa tay xin. Thật chẳng dễ dàng gì, nhiều khi tiền sữa của con cũng bị kì kèo, thêm bớt từng đồng. Đã bao lần mẹ muốn đi làm để tự chủ hơn, nhưng phần vì con còn bé, phần khác vì mẹ không có bằng cấp gì nên chưa xin được việc. Vậy nên cuộc sống của mẹ con mình cứ nặng nề như địa ngục vậy.

Bà luôn cho rằng mẹ là kẻ ăn bám, dốt nát,… còn con thì là đứa nhà quê, xấu xí dù con rất ngoan và lễ phép.

Nhiều lần, bà nói xa nói gần rằng mẹ con mình giống như 2 cục nợ vậy, và tỏ ra hết sức coi thường. Chẳng khi nào thấy bà bế cháu 1 lần mà toàn thấy những lời quát nạt. Ngay cả các cô chú trong nhà cũng nhìn mẹ con mình như hai kẻ xa lạ từ đâu đến. Nhiều khi ăn cơm đông người ông còn bảo mẹ bế con xuống bếp ngồi cho rộng mà không ai ý kiến gì. Nỗi tủi hơn đó chắc cả đời mẹ chẳng thể quên được.

Đôi lần, mẹ muốn gọi điện cho bố để kể hết những ấm ức trong lòng, nhưng thật khó vì gần như lúc nào mẹ cũng bị kiểm soát! Có lần thấy mẹ khóc khi nói chuyện với bố, bà liền “mỉa”: “Người ta có cưới có cheo đàng hoàng, chứ đằng này tự đưa xác đến, thì đòi gì cao sang…”. Mẹ đành ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong, để bố yên tâm làm việc.

Mẹ động viên mình cố gắng chịu đựng đến khi bố về mà sao lâu quá! Bà thì cứ gọi điện “động viên” bố cố gắng ở lại đó làm, nên mẹ chẳng biết khi nào nhà mình mới đoàn tụ nữa. Mẹ thì có thể chịu đựng được, nhưng thực sự mẹ không muốn con phải lớn lên trong môi trường chẳng có tình thương như thế này. Để mỗi lần bà “lườm nguýt” con như sáng nay, mẹ lại đau đến thắt ruột. Con yêu, mẹ phải làm sao đây?

Làm thế nào khi không quên được cô gái yêu thầm 3 năm?


Chủ nhật, 12/6/2016 | 21:23 GMT+7


Chủ nhật, 12/6/2016 | 21:23 GMT+7

Từ lần đầu tiên gặp em tôi đã yêu em rồi. Tới giờ thì cũng đã 3 năm nhưng vì tôi nghèo không bằng ai nên cũng không dám nói lời yêu em.

Tôi sợ em chê tôi nghèo, còn với cao. Tôi cũng đã quyết định quên em đi, cố gắng không gặp em nữa, không đi qua nhà em nhưng mà không thể. Càng như vậy thì tôi lại càng yêu em nhiều hơn. 

Giờ thì tôi đi làm xa quê. Tôi định yêu một ai khác để quên nhưng không làm được. Lúc nào tôi cũng nghĩ về em và nhớ em rất nhiều. Mỗi lần ra đường gặp ai giống em là tim tôi đập loạn nhịp. Cho tôi lời khuyên phải làm thế nào?

Dũng

Chia sẻ kinh nghiệm và thắc mắc về tâm sinh lý của bạn tại đây.

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});

Parser.SITE_URL = “http://vnexpress.net”;
Parser.URL = “http://st.f2.vnecdn.net/responsive/j/v27”;
Parser.FLASH_URL = “http://st.f4.doisong.vnecdn.net/f/v1”;
Parser.SITE_ID = 1002966;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’ ) {
common.parserAdsFullScreen();
}
//resize images
if (device_env != 1 && typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}


 

Hôm nay em ở nhà 1 mình nên anh cứ thoải mái đi!

Đêm ấy gã đưa cô về, cô kéo gã vào nhà. Họ hôn nhau, họ lao vào nhau đến cháy bỏng. Cô thì thào trong men rượu lẫn men tình: “Đêm nay mình em ở nhà thôi, anh cứ thoải mái làm tới đi”.

Cô gặp gã ta như nắng hạn gặp mưa. Gã có nụ cười khiến mọi cô gái nhìn vào đều ngây ngất. Gã đã có gia đình, 1 gái 1 trai cả hai cũng đẹp chẳng khác gì gã. Vợ gã là mối tình đầu vậy nên gã khá yêu và trân trọng vợ.

Còn cô, một người phụ nữ vốn nổi tiếng quyến rũ, tự tin nhà cô giàu có, nhưng số cô hẩm hiu ở chỗ lấy phải gã chồng yếu sinh lý. Chồng cô to cao đẹp trai nhưng vấn đề ấy lại không hăng hái lắm, khi cô đang còn xuân xanh phơi phới thì chồng suốt ngày đi công tác đã vậy về đến nhà cũng chỉ ôm vợ rồi lăn ra ngủ. Cuộc sống tẻ nhạt và buồn chán vô cùng.

hom-nay-em-o-nha-1-minh-nen-anh-cu-thoai-mai-di1

(Ảnh minh họa)

Hôm đó cô gặp gã nhân lúc hắn đến công ty bố cô ký hợp đồng còn cô thì đến rủ bố đi ăn trưa, nhân tiện cả 3 người cũng đi. Gã nói chuyện dí dỏm, lại đẹp trai tài năng nên cô rất thích. Nhìn ánh mắt của cô gã như đoán được tình ý trong đó.

Sau bữa trưa, gã đưa cô về cơ quan nhân tiện lúc nói chuyện cô chủ động xin số gã. Hai người nói chuyện khá tâm đầu ý hợp. Lâu lắm rồi cô mới thấy vui vẻ bên một người đàn ông như thế, cô thích gã, thực sự thích.

Cô nhắn tin nói chuyện với gã nhiều hơn, bỏ qua rào cản đã có gia đình. Cô biết ở cái xã hội này chuyện ngoài luồng đôi khi là điều không tránh khỏi. Gã cũng đáp lại tin nhắn, họ rủ nhau đi ăn đi uống. Đôi khi bên cô gã thấy thoải mái, vì dù vợ chồng có yêu nhau nhiều thế nào đi nữa thì cũng có lúc cãi vã. Nghĩ đến bản mặt cau có khó chịu của vợ gã lại rùng mình.

Gã yêu vợ nhưng hắn chán ngán cái bản tính khó chịu của cô ấy. Chỉ vì bận rộn đón con muộn gã cũng bị vợ mắng té tát không ra gì. Chán nản như muốn chạy trốn, gã gọi cho cô đi uống. Cô nhanh chóng gật đầu. Cô cũng cô đơn, chồng cô yêu công việc hơn cả cô và nếu anh ta có ở bên cô thì cũng không khiến cô thấy thỏa mãn. Bên nhau anh ấy luôn kêu mệt cho dù cô rực lửa yêu thương.

Đêm ấy gã đưa cô về, cô kéo gã vào nhà. Họ hôn nhau, họ lao vào nhau đến cháy bỏng. Cô thì thào trong men rượu lẫn men tình: “Đêm nay mình em ở nhà thôi, anh cứ thoải mái làm tới đi”. Nghe đến đó càng hăng hái, họ hòa lẫn vào nhau. Gã nhắm mắt và muốn quên hết nghĩa vụ, quên hết trách nhiệm. Gã muốn khát khao 1 đêm với người đàn bà quyến rũ nóng bỏng nhưng cũng rất đáng thương này.

hom-nay-em-o-nha-1-minh-nen-anh-cu-thoai-mai-di1

(Ảnh minh họa)

Nhưng rồi đầu hắn vang lên tiếng cười trẻ thơ… là con gã. Gã mở mắt ra nhìn cô đang mơ màng chờ đợi, gã buông tay ra, ngồi bệt ra 1 bên giường. Cô mở mắt nhìn gã:

– Anh sao vậy? Anh không thích em à?

– Không phải anh rất thích em, nhưng xin lỗi anh không làm được đầu anh không tập trung được. Có lẽ anh nên về, em nghỉ ngơi đi nhé, anh xin lỗi.

Một lần nữa cô lại hụt hẫng, cô đơn, cô ôm gối khóc. Khép cánh cửa lại gã nhói lòng thương cô, nhưng gã nghĩ mình nên đi về. Trên đường về gã nhắn tin cho cô: “Em là một người phụ nữ tuyệt vời, ngủ đi em rồi tất cả sẽ ổn thôi đừng suy nghĩ gì cả”.

Cô đọc tin nhắn mỉm cười chua chát, cô cầm máy gọi điện cho chồng. Đầu dây bên kia cầm máy rồi nói: “Anh đang mua quà cho vợ, mai anh về nước hẳn. Mình làm lại từ đầu em nhé”. Cô khóc vỡ òa, cô không biết đó là nỗi đau hay là niềm hạnh phúc nữa chỉ biết rằng cô thấy lòng mình hỗn độn.

Còn anh vừa về đến nhà đã thấy vợ khóc sưng mắt ngồi co ro trên sô pha chờ đợi. Thấy anh về cô lao đến ôm lấy, lâu lắm rồi kẻ bướng bỉnh như cô mới có thể thốt lên: “Em sai rồi, em xin lỗi”. Gã ôm lấy vợ mỉm cười.

Chồng ngoại tình lại đe dọa tôi không được nói với ai

Em thuê thám tử và được biết anh đang cặp bồ với một cô gái bên phòng hành chính của công ty. Em nói chuyện với anh thì anh đánh em.

Em năm nay 35 tuổi, chồng em 40 tuổi và khá gia trưởng. Anh ấy làm tổ trưởng tổ bảo vệ của một công ty may mặc. Hai năm gần đây tính tình anh thay đổi rất nhiều nhưng em không nghi ngờ gì về việc chồng phản bội mình.

Một hôm có tin nhắn gửi đến và nói rằng chồng em ngoại tình. Em thuê thám tử và được biết anh đang cặp bồ với một cô gái bên phòng hành chính của công ty. Em nói chuyện với anh thì anh đánh em. Anh còn đe dọa em không được nói với gia đình anh chuyện này nếu không anh sẽ bỏ mẹ con em. Giờ đây, hàng ngày anh đi sớm về khuya, không ngó ngàng gì đến nhà cửa, con cái. Nhiều lúc anh còn dùng những lời thô tục để chửi em. Em rất buồn. Em có nên tiếp tục chung sống với một người chồng phản bội? Em phải làm sao? (Châu)

chong-ngoai-tinh-lai-de-doa-toi-khong-duoc-noi-voi-ai

Ảnh: entvilla

Trả lời

Cách hành xử của chồng em hiện tại khó mà chấp nhận được. Có lẽ điều khiến em buồn và thất vọng nhất chính là sự thiếu trách nhiệm nơi anh cũng như thiện chí hàn gắn mối quan hệ này. Anh ấy bày tỏ sự bất cần và ép buộc em phải chấp nhận việc anh ngoại tình vì anh biết em xem nặng giá trị của gia đình. Với người chồng ích kỷ và khá gia trưởng như anh thì một cuộc trao đổi nghiêm túc sẽ rất khó khăn. Nếu chồng tôn trọng em và thiện chí hàn gắn thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Giờ đây, những chia sẻ của em cũng chỉ làm thói vũ phu trong anh bộc phát. Em nên tìm hiểu kỹ về người phụ nữ kia cũng như mối quan hệ của họ từ bạn bè, đồng nghiệp của anh. Mặc khác, một vài khía cạnh em cũng nên lưu tâm về lý do khiến chồng ngoại tình. Đó có thể là những kỳ vọng không đạt được? những mâu thuẫn chưa được giải quyết triệt để hay sự thiếu sót nơi em. Em cân nhắc để hiểu hơn về người bạn đời của mình cũng như tìm cách khắc phục.

Trước tiên, em nên trao đổi với gia đình hai bên về việc chồng ngoại tình và thực trạng mối quan hệ giữa vợ chồng em hiện tại. Không vì sự đe dọa của anh ấy mà nén chịu nỗi đau một mình em nhé. Sự hỗ trợ từ phía gia đình sẽ giúp em có được sự an toàn cũng như một chỗ dựa tinh thần khi cần thiết.

Trong trường hợp này, em và chồng nên tạm xa nhau một thời gian để em có thể bình tâm trở lại và ổn định cuộc sống. Tính cách của anh sẽ rất khó thay đổi. Chính vì thế, em cũng nên có những dự tính cho riêng mình, một công việc ổn định sẽ giúp em thêm vững vàng để nuôi con nếu như không có bất kỳ động thái tích cực nào từ anh. Việc chăm sóc bản thân, giao tiếp với mọi người sẽ khiến em tự tin hơn dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Hạnh phúc gia đình có duy trì được hay không phụ thuộc rất nhiều vào niềm tin và sự tôn trọng dành cho nhau. Không ai nói trước được điều gì, hi vọng em tìm được sự bình an trong những lựa chọn của mình.

Chúc em mạnh mẽ.

Chuyên viên tư vấn tâm lý Nguyễn Thị Thúy Hằng
Đoàn tâm lý SunnyCare – Tổng đài tư vấn 19006233

Mất chồng vì… không ghen – Blog

Xưa nay, chị luôn nghĩ, dù là vợ chồng nhưng phải để cho nhau có khoảng trời riêng. Nên từ trước tới giờ, chị không bao giờ có tính tra khảo anh đi đâu, làm gì, với ai.

Chị bảo, vợ chồng cần tôn trọng nhau, tôn trọng cả các mối quan hệ của vợ, của chồng và đừng bao giờ lên giọng tra xét. Như vậy sẽ làm cho đối phương cảm thấy chán nản và mệt mỏi, cuộc sống bị gò bó.

Yêu nhau, hai người rất thoải mái. Các mối quan hệ bạn bè của chị cũng được anh tôn trọng và anh cũng vậy. Thế nên, chị và anh ngoài là người yêu còn giống như hai người tri kỉ, có gì cũng tâm sự , san sẻ cùng nhau.

Sau này, hai người cưới nhau, cũng luôn đưa ra quan điểm, vợ chồng là phải bình đẳng, không nên để bụng những chuyện nhỏ nhặt rồi ảnh hưởng tới tình cảm đôi bên. Anh đồng ý với chị.

Suốt thời gian dài làm vợ chồng, sinh con rồi lao vào công việc, cả chị và anh cũng giống như hai người bạn tâm giao. Nhưng, chị không hiểu được, sự tự do thái quá trong tư tưởng của chị lại khiến anh cảm thấy mình bị bỏ rơi và cô độc.

mot-dem-giong-to-va-loi-thu-nhan-cay-dang-cua-vo-toi-blogtamsuvn

(ảnh minh họa)

Làm vợ chồng nhiều năm nhưng chị không bao giờ hỏi anh đi đâu với ai. Có những hôm anh đi nhậu, chỉ cần gọi điện cho chị một câu là ‘hôm nay anh không ăn cơm ở nhà’ là chị bảo ‘vâng’. Chị cũng không cần hỏi anh có việc gì mà bận rộn vậy, chị cũng không hỏi anh đi với ai, nhậu ở đâu. Và tận tới khuya, lúc 11h đêm, anh vẫn chưa về. Anh không thấy chị gọi một cuộc điện thoại hỏi thăm anh.

Về tới nhà, anh thấy chị và con vẫn ở nằm trên giường chơi với nhau. Chị chỉ bảo, anh có ăn thêm cơm không thì ăn đi, chị để phần. Nhìn vợ và con vui vẻ với nhau, cũng không hỏi một lời rằng ‘anh đi với ai mà giờ này mới về để mẹ con em đợi mãi’, anh thấy buồn.

Có lẽ hơn ai hết, anh không muốn vợ quản thúc mình nhưng anh cần những câu hỏi đại loại dạng quan tâm của chị. Anh muốn chị lo lắng cho anh, cũng cần thể hiện sự buồn bực khi anh đi quá giờ hay quá chén…

Có hôm, anh bảo chị phải đi công tác 3 ngày, chị ở nhà nhớ chăm sóc con cái cẩn thận và lo cho sức khỏe của hai mẹ con. Chị chỉ gật đầu mà không hỏi anh đi công tác ở đâu, cơ quan có ai đi cùng anh không. Anh bảo đi 3 ngày thì chị biết 3 ngày. Như người ta, chồng nói đi công tác là vợ sốt sắng bảo anh đi với ai, rồi có khi còn nói bóng nói gió nghi ngờ về chuyện xem chồng có đi với cô nào hay không dù là đùa cợt.

Thế là chuyến ấy anh đi 3 ngày thật. Nhưng cả 3 ngày chị không gọi điện hỏi anh một lần. Chỉ là anh chủ động gọi hỏi chị và con thế nào, con có ngoan không. Lúc đặt chân xuống sân bay, anh đợi một cuộc điện thoại của chị mà không thấy… Anh bực bội, xin phép ở lại vài ngày để ngắm thành phố hoa lệ. Anh nhắn với chị một tin, ‘anh bận nên ở lại thêm mấy hôm, em và con nhớ giữ sức khỏe nhé’. Không thấy chị nhắn lại ngay. Như người khác thì còn sốt sắng gọi điện. Thế là, chiều về, anh thấy chị nhắn lại đúng một tin cụt lủn ‘anh bận thì cứ lo liệu mà làm cho tốt’.

Giá như chị nhấc điện thoại lên gọi cho anh một câu, giá như chị thể hiện sự hờn dỗi bằng cách trách móc anh công việc gì mà nhiều, mẹ con chị nhớ anh lắm, 3 ngày xa nhau là chị đã khó chịu lắm rồi, thì anh sẽ cảm thấy vui biết nhường nào. Nhưng anh đợi mãi mà không thấy phản ứng của vợ. Anh buồn… Anh vui chơi với bạn bè ở thành phố ấy, quên hết những âu lo mệt mỏi trong công việc, đôi khi anh cảm thấy cuộc sống lãng mạn và tự do như thế thật thích thú…

Hôm rồi, anh và một cô bạn đồng nghiệp nói chuyện rất vui vẻ với nhau. Ban đầu là cô này chủ động gọi điện. Tính anh không hay giấu vợ nên dù là con trai hay con gái gọi thì anh cũng ngồi nói chuyện bình thường. Cô này gọi nói với anh rất lâu, tám ba chuyện linh tinh ở công ty rồi chuyện các đối tác. Chị và con cứ chơi với nhau, cũng không để ý gì dù biết anh đang nói chuyện với đồng nghiệp nữ.

Anh bực bội, đi ra ngoài nói chuyện một hồi rồi mới vào. Vào rồi chị cũng không tò mò xem cô gái đó là ai. Anh tức bảo vợ ‘sao em không hỏi anh nói chuyện với ai mà lâu thế’. Chị cười bảo ‘thì anh nói với ai thì anh nói, chứ gái hay trai quan trọng gì. Dù là gái mà anh thích thì em cũng chịu vì nếu như anh có dã tâm ngoại tình thì em đây làm sao mà cản được’.

Nghe chị nói vậy, anh buồn hẳn… Bạn bè tới nhà chơi cứ trêu anh này kia, chị cũng không phản ứng gì. Có lần, có tin nhắn của người nào đó trong điện thoại rất tình cảm, chị đọc được. Anh bảo, để anh nhắn lại bảo người ta nhắn nhầm, chị tin… Đúng là nhắn nhầm thật, anh chưa từng có mối quan hệ nào bất chính cả. Nhưng chính sự thờ ơ của chị làm anh thấy chán. Anh cảm giác chị coi anh như người dưng, rồi nghi ngờ đủ thứ. Hay là chị không yêu anh nữa, hay là chị coi anh không là gì. Có phải chăng, tình cảm phai nhạt khiến người đàn bà là vợ không hề ghen?

Nhiều lần như thế, anh đâm chán nản, chỉ thích tìm thú vui. Anh đi với bạn bè và được họ dụ dỗ, lao vào các cuộc chơi. Rồi anh quen một cô gái trẻ và họ tính chuyện ngoại tình …

Ban đầu anh sợ lắm, cái chuyện này anh chưa từng dám nghĩ tới. Anh tôn trọng vợ, thương vợ thương con, anh đâu dám nghĩ chuyện sẽ phản bội vợ con. Nhưng chính sự lãnh đạm của chị đẩy anh càng ngày càng xa chị. Anh ngoại tình với một người con gái, lén lút qua lại với người ta…

Chị vẫn như xưa, vẫn không hề hay biết anh có những sự thay đổi lạ. Có lần anh cũng nói chuyện với bồ gần nửa tiếng, giả vờ nói về công việc, vậy mà chị chẳng biết gì. Chị vẫn cười, vẫn vui vẻ, vẫn nghĩ anh là người đàn ông mẫu mực trong lòng.

nguoi-yeu-cu-tra-thu--blogtamsuvn

(ảnh minh họa)

Anh thì luôn suy nghĩ, là chị không còn yêu anh nữa hay chị quá tin tưởng anh vậy? Lòng tin thái quá đôi khi lại biến thành sự vô tâm. Và khi sống cùng vợ, anh cảm nhận được sự vô tâm ấy đến đỉnh điểm. Anh không được chăm sóc ân cần, không được nói lời ngọt ngào và không được thấy bộ mặt giận dỗi của vợ. Anh sa ngã…

Và giờ, anh cứ như vậy, vẫn ở bên cạnh vợ con nhưng lòng lại hướng về một người con gái khác. Có thể, chị có được thể xác của anh đây nhưng tâm hồn và tình yêu của anh lại dành cho ai đó… Chị đã thua trong cuộc tình này và một ngày không xa, nếu chị không nhận ra, chị thờ ơ tới đáng sợ thì chắc chắn, chị sẽ mất chồng…

Đôi khi, sự ghen tuông là vô cùng cần thiết. Với bất cứ người nào trong gia đình thì cũng cần phải có liều thuốc ghen. Bởi căn bản, sự ghen tuông chính là một khía cạnh của tình yêu. Tôn trọng nhau, tôn trọng các mối quan hệ của vợ của chồng không hẳn là quá tự do, không bao giờ hỏi gì, không bao giờ thắc mắc. Một cuộc hôn nhân không có sự ghen tuông thật khó tồn tại lâu dài. Hãy nhớ, ghen chính là gia vị của tình yêu chỉ là đừng ghen tuông mù quáng…

 

Người yêu cũ xuất hiện trước mặt tôi và sẽ là em rể của tôi

Trời ơi, sao cuộc đời lại thích trêu ngươi người khác. Người đàn ông tôi đã chọn và âm thầm nhớ nhung trong tim để đến giờ vẫn chưa chịu kết hôn. Người đàn ông ấy giờ xuất hiện trước mặt tôi và sẽ là em rể của tôi…
Chào các bạn!

Hôm nay sau rất nhiều lần nghĩ ngợi, tôi quyết định viết tâm sự của mình. Mong nhận được lời khuyên chân thành từ các bạn đọc.

Bố mẹ tôi năm lần bảy lượt thúc ép tôi lập gia đình bởi cái tuổi kề tam tuần này khối đứa bạn đã yên bề gia thất. Ra trường và có một công việc ổn định tại tòa soạn tỉnh được gần bốn năm, suốt ngày lao đầu vào công việc tôi cũng quên đi cái nghĩa vụ thiêng liêng của một người con gái là lấy chồng sau tình yêu không thành với anh.

Nhiều lúc tôi nghĩ cũng buồn cười. Vì sao tôi lại không can đảm bước tiếp mà cứ ôm trong lòng một tình yêu không có đích đến như vậy? Tôi đúng là con ngốc.

Chúng tôi yêu anh được hai năm, anh học kiến trúc và hơn tôi một tuổi. Tình yêu thời sinh viên đó thật đẹp biết bao. Tôi yêu anh lắm dù anh là người khô khan, thích thực tế nhưng tôi vẫn yêu vì đó là tình yêu đầu tiên, nguyên vẹn và sâu lắng.

Nhưng rồi bất ngờ chúng tôi chia tay vì không cùng quan điểm. Anh chỉ muốn sau khi ra trường, tôi sẽ ở lại thành phố kiếm việc làm và kết hôn. Còn tôi lại muốn về quê để được gần gia đình, tiện chăm sóc bố mẹ và các em.

Chúng tôi chia tay, tôi khóc còn anh chỉ im lặng và bước đi. Trái tim tôi chết lặng từ đó. Cho dù nhiều người tán tỉnh nhưng tôi cũng không hé mở ra để đón chào ai và cho đến tận bây giờ cũng thế.

Nhìn vào gương, trên đôi mắt tôi đã có nhiều vết nhăn nhỏ. Cũng tại lâu rồi tôi không chăm chút cho bản thân mà vốn dĩ nó đâu có lỗi dù thân chủ của nó vô tình.

Đứa em gái tôi năm nay nó cũng ra trường. Nó học kinh tế nên rất năng động và hoạt bát, thích kinh doanh. Lúc nào nó cũng bảo với tôi sẽ quyết tâm học thật giỏi để ra trường kiếm thật nhiều tiền.

Nhiều lúc, nó quay sang nói với tôi: “Em sẽ không giống chị đâu. Em sẽ không về cái mảnh đất nghèo nàn này mà ở lại thành phố xin việc. Chị lúc nào cũng âm thầm, cái nghề viết báo nghèo hoài thôi chị ơi!”.

nguoi-yeu-cu-xuat-hien-truoc-mat-toi-va-se-la-em-re-cua-toi

Nó ra trường với tấm bằng cử nhân loại giỏi và được một công ty chứng khoán của nước ngoài mời về làm việc tại thành phố. Tôi mừng cho nó, giỏi giang nên được thăng tiến nhanh. Làm việc một năm, nó điện về khoe với tôi rằng nó đã có người yêu và tuần sau sẽ dẫn về ra mắt gia đình.

Tôi chỉ cười và hỏi thăm qua loa tình hình nó sống thế nào thì nó bảo: “Ok, mà chị già cũng lo tìm chồng đi chứ, định ở giá suốt đời à?”

***

Làm việc xong ở tòa soạn, tôi phóng xe thẳng ra chợ mua thức ăn vì hôm nay em gái tôi và bạn trai của nó về quê chơi. Tôi loay hoay chưa biết chọn mua gì thì sực nhớ đến món canh khổ qua nhồi thịt. Đâylà món ăn xa xỉ thời sinh viên và cũng là món khoái khẩu, sở thích đặc biệt của anh ngày đó.

Chọn đồ xong, tôi chạy xe về nhà và gọi điện cho nhỏ em xem nó về gần đến nhà chưa. Cả nhà tôi ai cũng háo hức chờ em tôi và bạn trai của nó. Thức ăn đã bày cả ra bàn, tôi tranh thủ đi rửa mặt mũi cho sạch sẽ và xuống bếp bắt đầu nấu canh cho nóng.

“Con về rồi, giới thiệu với bố mẹ, đây là anh Lâm, bạn trai của con. Anh ấy là kiến trúc sư” – Tôi văng vẳng nghe nhỏ em giới thiệu mà có chút run run trong người, không thể có sự trùng hợp như vậy dược.

Rồi tôi bưng canh khổ qua lên, vừa đi tôi vừa nói: “Canh khổ qua nhồi thịt dặc biệt đến rồi đây, mời cả nhà ăn”. Tôi điếng hồn và choáng váng khi nhìn thấy anh, người đàn ông của thời sinh viên, tình yêu thơ dại đầu tiên của tôi. Tôi như chết lặng và lúng túng mà nghẹn đắng cả cổ họng.

Đặt tô canh xuống bàn rồi tôi cúi mặt xuống bàn không biết nói sao. Lâm nhìn tôi như tỏ ra xa lạ, vô tình như chưa hề quen biết. “Em chào chị, em là Lâm, người yêu của Hoa, rất vui khi được biết chị”.

Tôi choáng váng khi nghe những lời giới thiệu đó, mắt tự nhiên ngấn lệ và có chút se cay. Tôi chạy vào phòng vệ sinh để bình tĩnh lại.

Trời ơi, sao cuộc đời lại thích trêu ngươi người khác. Người đàn ông đó, tôi đã từng yêu nhưng không đến dược với nhau. Người đàn ông tôi đã chọn và âm thầm nhớ nhung trong tim để đến giờ vẫn chưa chịu kết hôn. Người đàn ông ấy giờ xuất hiện trước mặt tôi và sẽ là em rể của tôi…

Ở lại chơi được ba ngày, Lâm và em gái tôi trở lại thành phố. Suốt thời gian đó, tôi lấy cớ tòa soạn nhiều việc nên ở lại làm thêm nhưng cũng là muốn tránh mặt Lâm và không muốn em gái khó xử.

Tháng ngày lặng lẽ trôi đi, tôi lại bước qua tuổi ba hai. Cái tuổi mà ở quê người ta thường liệt vào danh sách gái ế. Tôi mặc kệ, không muốn quan tâm.

Nhỏ em tôi thì điện về và nói Lâm và nó đã bàn bạc tính chuyện kết hôn. Tháng sau gia đình Lâm sẽ về gặp gia đình tôi.

Tình chị duyên em. Có sự thật nào đắng cay hơn điều này nữa không? Từ hôm nay tôi sẽ quên hết nỗi nhớ người cũ trong âm thầm và sẽ sống mạnh mẽ hơn. Tôi có nên một lần nữa nói chuyện với người đàn ông này?