Anh chia tay vì biết tôi vẫn còn trong trắng

Anh bảo anh có nhu cầu cao. Những người game thủ gái trước không chịu nổi, anh thương họ nên đã chia tay. Tôi còn trinh trắng, anh không thể làm khổ tôi được.

tam-thu-dap

Tôi 25 tuổi, làm cho một doanh nghiệp tài chính ở TP HCM. Tôi và game thủ trai gần 5 tháng rồi không liên lạc, không hứa hò hẹn như trước nữa. Chúng tôi yêu nhau rất nhanh, cả nhì như có những suy nghĩ và đồng điệu với nhau. Anh hơn tôi 5 tuổi và đang làm quản lý cho doanh nghiệp cũ tôi từng làm việc. Chúng tôi đi chơi, rỉ tai, rồi đột nhiên anh tĩnh mịch gần 2 tháng. Tôi chẳng biết lý do là gì, cứ suy nghĩ lung tung, nhớ anh rất nhiều. Tôi đã lấy hết cam đảm ra để nhắn tin cho anh: “Em nhớ anh rất nhiều nhưng vì sao anh lại tĩnh mịch như vậy, có chuyện gì đang xảy”.

Anh hứa hẹn tôi rỉ tai và bảo là người có nhu cầu cao, đã quan hệ với những người game thủ gái trước. Rồi họ không chịu nổi, anh thương họ nên đã quyết định chia tay. Tôi là cô gái còn trinh trắng, anh không thể làm khổ được, vì thế anh thế hệ quyết định chia tay. Nghe được lý do anh nói, tôi như từ trên trời rớt xuống, khóc và thấy bị tổn thương, vừa thương vừa giận anh, cảm xúc hỗn độn không biết phải như thế nào. Anh là người trước tiên được phép ôm tôi, được tôi trao nụ hôn trước tiên của mình, là người cho tôi cảm giác yêu thương, được biết tình yêu là gì. Bằng kinh nghiệm của một người từng trải, anh biết những cảm xúc trong tôi là thật, là trước tiên đối với anh.

Kể từ khi nói ra điều đó, anh ít rỉ tai, thờ ơ với tôi. Nhiều lúc, tôi nhớ quá chịu không nổi lại chủ động nhắn tin rỉ tai với anh. Có một lần đi chơi khuya, tôi với anh đã vào khách sạn nhưng không cho phép mình đi quá giới hạn. Tôi còn rất tức giận chuyện anh chia tay vì lý do tôi vẫn trinh trắng. Đó là lần trước tiên tôi vào khách sạn với một người đàn ông, chỉ muốn cho anh biết là anh đã bỏ rơi tôi như vậy thì sẽ không bao giờ có được tôi, dù anh có tiền cũng không có được tôi. Nếu không ai kiềm chế được anh thì chính tôi sẽ là người khiến anh phải kìm chế.

Nhìn anh kiềm chế, chịu đựng một mình, trong lòng tôi vừa hể hả vừa thấy thương và tội anh. Anh nói tôi thật độc ác khi bắt anh phải chịu đựng như thế. Tôi không thể làm gì hơn vì không bao giờ có suy nghĩ sẽ quan hệ với ai trước hôn nhân cả. Với tôi đó là điều thiêng liêng và tôi muốn trao nó cho người sẽ làm chồng mình, người sẽ gắn bó trọn đời với mình. Tôi cũng hiểu vấn đề, chúng tôi ít liên lạc với nhau hơn, thỉnh thoảng nhớ quá lại đi ăn, hứa hò hẹn, sau đó lại như người ngoài. Anh nói vì anh tâm lý nên sẽ trở thành vô hình với tôi.

Tôi yêu anh nhiều nhưng cũng sợ và giận sự vô tâm của anh. Tôi mở đầu đi chơi và uống nước với một anh đồng nghiệp của anh, người ấy cũng ve vãn tôi. Người ấy chụp hình chúng tôi rồi đăng lên mạng xã hội, anh biết được tưởng tôi đang hứa hò hẹn với người khác. Tôi tức tối trong lòng, chủ động rủ anh đi nhậu, sau đó anh lại đưa tôi vào khách sạn, tôi nói hết những gì trong lòng mình nghĩ, vẫn giữ nguyên ý kiến truyền thống của game thủ dạng thân. Tôi đã tặng anh một chiếc áo sơ mi, không hiểu sao cảm nhận anh cũng thương tôi nhiều. Sau lần đó, tôi nói game thủ dạng thân sẽ trở thành vô hình vì yêu anh.

Hôm trước tôi có đi hiến máu nhân đạo bên doanh nghiệp anh tổ chức. Chúng tôi chạm mặt nhau, anh hỏi thăm nhưng tôi nỗ lực kiềm chế cảm xúc của mình. Tôi nói không quen anh và bỏ đi nơi khác. Tôi muốn nếu anh thật sự nhớ tôi, hãy gọi điện và quan tâm hỏi thăm tôi, đừng đợi những lúc tôi cố tình tìm cớ để xuất hiện trước mặt anh thì anh thế hệ hỏi han. Tôi phải làm sao đây, không thể chủ động như những lần trước nữa vì mỏi mệt rồi. Tôi có nên kì vọng, cho anh một khoảng lặng không? Anh từng nói tôi làm anh thấy sức ép, cưới nhau về anh không thể làm tôi khổ. Tôi yêu anh, cũng yêu game thủ dạng thân mình, không muốn tiến công mất mình, hay phải trao sự trong trắng của mình cho anh khi chưa là vợ chồng. Tôi vừa đi làm, vừa đi học liên thông buổi tối, rãnh rỗi tôi đi tập yoga, nấu bếp, vẽ tranh, nghe nhạc, hứa hò hẹn với mấy cô game thủ thân chứ cũng không muốn đi với đàn ông nữa. Tôi phải làm sao đây? Nên kì vọng hay không và chờ tới bao giờ?