Chồng ốm liệt giường liệt chiếu, vợ bán con sơ sinh để trả nợ

Harswaroop Singh, 25 tuổi, là lao động chính trong một gia đình nghèo ở ngôi làng phía Bắc Ấn Độ. Tháng 10/2017, anh bị tai nạn lao động nghiêm trọng khiến cột sống bị gãy, nằm liệt một chỗ từ đó tới nay.

Người vợ đã phải vay mượn khắp nơi, thậm chí thế chấp căn nhà với giá 750 bảng (khoảng 23 triệu đồng) để lấy tiền chữa chạy, thuốc thang cho chồng.

Mọi gánh nặng gia đình, với 9 mồm ăn, gồm nhì vợ chồng, nhì đứa con, bố mẹ già và 3 người em đặt lên vai người vợ đang mang bầu.

Người vợ may mắn được sum họp với con mình. Ảnh: The Sun.

Người vợ may mắn được sum họp với con mình. Ảnh: The Sun.

Ngày 14/12/2017, cậu đại trượng phu thứ 3 ra đời càng làm cho sức ép kinh tế trở thành nặng nề. nhì vợ chồng Harswaroop quyết định bán đứa con thế hệ sinh cho một cặp vợ chồng hiếm muộn để lấy 480 bảng Anh (khoảng 15 triệu đồng) để có tiền trả nợ và lo tiền viện phí.

Theo The Sun, tin này đã lan khắp làng. Cảnh sát sau khi biết sự việc đã đưa em nhỏ nhắn về với gia đình. sum họp với đại trượng phu, vợ Harswaroop vui mừng khôn xiết, nhưng cô cho hay không thể trả lại tiền cho đôi vợ chồng kia vì đã tiêu hết.

Cơ quan địa phương và một vài tổ chức từ thiện đã tương trợ đôi vợ chồng trẻ một khoản tiền để trang trải viện phí, trả nợ phí bán con. Anh Harswaroop được chuyển tới một bệnh viện quốc gia với tiêu xài rẻ hơn và được miễn phí tiền điều trị.

Mộc Miên

Lý do bà mẹ không để lại một xu thừa kế cho con

Laurie là một nữ nhà văn người Anh, ngoài 60 tuổi. Bài viết về việc không để lại tiền thừa kế cho con của bà đang gây lưu ý trên nhiều trang báo xứ sương mù.

“2 năm trước, ông David, người chồng trước tiên của tôi qua đời. Ông ấy không để lại gì nhiều ngoài những kỷ niệm vui vẻ. Ông là một người khá lập dị, nhưng con cái của tôi có vẻ chẳng mấy bận tâm về điều đó.

Vì thế, tôi hơi bất thần khi một trong 3 đứa con gái của tôi cho rằng, anh trai mình, đứa đại trượng phu duy nhất trong nhà đáng lẽ phải được thừa hưởng cái đồng hồ đeo tay của bố.

“Đó là truyền thống”, con tí hon bỏng nói.

Chiếc đồng hồ đó không có giá trị to lớn gì, cũng không phải là đồ gia truyền qua các thế hệ, nó rất phổ quát. Nhưng người vợ thứ nhì của chồng tôi muốn có nó.

Ngẫm nghĩ một cách thâm thúy hơn, tôi nhận ra lý do con gái mình muốn tranh quyền sở hữu chiếc đồng hồ. Không phải là vì giá trị thực của nó, nhưng vì con tí hon bỏng cảm thấy thân phụ mình ra đi quá sớm, cảm giác bị người ta cướp mất tới phút cuối, nên muốn giữ lại chút gì đó, dù anh trai cũng không thực sự quan tâm tới chiếc đồng hồ này.

Nó cho thấy thừa kế là một vấn đề gây tranh cãi. Tệ hơn nếu game thủ tự làm phiên bản thân hy vọng khi luôn mộng mơ về khối tài sản được để lại. Đó là lý do vì sao tôi giữ ý kiến rằng điều tốt nhất game thủ có thể làm cho con mình là không để lại gì cho chúng cả, và khiến chúng nhận ra điều đó trước khi game thủ ra đi.

Nữ nhà văn người Anh cho rằng tốt nhất là không để lại cho con cái bất kỳ thứ gì trước khi qua đời. Ảnh: The Sun.

Nữ nhà văn người Anh cho rằng tốt nhất là không để lại cho con cái bất kỳ thứ gì trước khi qua đời. Ảnh: The Sun.

Chuyện thừa kế sẽ phức tạp hơn nhiều đối với các gia đình phong phú, khi con cái của họ có thể được thừa hưởng một gia tài lớn. Như câu chuyện thế hệ xảy ra ở Port Eliot, địa phận của Bá tước vùng Saint Germans.

Bá tước Peregrine, 75 tuổi, qua đời năm ngoái và để lại cho cháu ngoại Albert 12 tuổi cả danh hiệu lẫn tài sản, người vợ thứ nhì của bá tước tên Cathy được chia phần ít hơn. Bà (vợ đầu của bá tước) và mẹ của Albert có vẻ như muốn nhận số tài sản này thay cho đại trượng phu mình.

Khi người vợ thứ nhì Cathy vận chuyển tài sản cá nhân ra khỏi căn nhà 123 phòng, nhì người phụ nữ này nghi ngờ Cathy đã lấy thêm một số di vật của gia đình và tỏ ra rất tức tối.

“Tôi không muốn tài sản thừa kế bị cắt xẻ. Tôi nghĩ rằng, việc Cathy nhận được một phần thừa kế là không đúng, vì cô ta không có con”, mẹ của Albert nói.

Đó là rối rắm của chuyện thừa kế, luôn rất phức tạp.

Theo tôi, mỗi chúng ta nếu viết di chúc thì nên làm khi còn sáng suốt, để hạn chế những mâu thuẫn, xung đột khi chúng ta ra đi hoặc quá mỏi mệt, quá yếu để diễn đạt ý muốn của mình.

Với tôi, kỳ vọng là chuyện vô cùng tệ hại. Những người thừa kế có thể trở thành bị ám ảnh và luôn nghi ngờ về những điều xung quanh. Họ sẽ nghĩ nếu bố mình mất, họ sẽ không cho mẹ tái hôn vì khi đó, ai sẽ là người thừa kế ngôi nhà? Họ sẽ cãi nhau với chính Các bạn em ruột mình, về việc phân chia tài sản… Và rồi mọi thứ sẽ dẫn tới nhiều kết quả tệ hại, có khi họ không thèm nhìn mặt hay rỉ tai với nhau nữa.

Tôi và chồng mình đều có chung suy nghĩ rằng thứ giá trị nhất game thủ có thể dành cho con cái bắt nguồn từ những giá trị ý thức. Và khi chúng trưởng thành, game thủ cho chúng đôi cánh và những lời chúc để chúng tự bay ra trái đất bên ngoài.

Tôi sinh ra trong một gia đình đông con với 4 Các bạn em. Mẹ đã rất vất vả làm lụng nuôi gia đình, vì thế cho tới khi mẹ qua đời cũng không có gì nhiều để lại cho con cháu. 4 đứa con của tôi được bà ngoại tặng cho một món tiến thưởng thừa kế nho nhỏ. Cho tới nay, chúng chưa bán bất kỳ món gì bà ngoại tặng.

Tất cả các con tôi đều hiểu rằng, cuộc sống của một nhà văn không mấy sung túc. Chúng sẽ thích một người mẹ làm những gì chúng muốn hơn là một người mẹ cứ phải lo lắng xem sẽ để lại bao nhiêu tiền cho chúng.

Vài năm trước đó, những người cùng thời tôi đưa ra nhiều ý kiến về việc có nên để tiền thừa kế cho con cái hay không. Tôi cho rằng cuộc sống là để tận hưởng chứ không phải để tích lũy tiền nong. Tôi ủng hộ những ông bố bà mẹ tiêu tiền vào những thứ như xe cộ hay du lịch. Tôi không tiêu tiền thừa kế của con cái, nhưng cũng không ngăn cản phiên bản thân mình tận hưởng cuộc sống.

Một trong vài thứ tôi cân nhắc sẽ để lại là đôi khuyên tai xoàn – món đồ trang sức duy nhất con cái đã mua tặng nhân kỉ niệm ngày sinh nhật thứ 60 của tôi. Tôi chỉ có một vài khuyên tai nhưng lại có ba đứa con gái và tứ đứa cháu ngoại. có nhẽ, tôi sẽ tung đồng xu để chọn, cũng có nhẽ sẽ chẳng đứa nào thực sự muốn nó. Tôi thoải mái vì biết rằng, con cái tôi sẽ chẳng tranh giành nhau.

Mộc Miên

Nhà ngoại thành ngõ rộng, tôi có nên vay thêm tiền để mua ôtô?

Thu nhập của nhì vợ chồng trung bình 25 triệu/tháng. Hiện chúng tôi đã tích cóp được một khoản tầm 300 triệu, dự kiến mua xe thì vay thêm 250 triệu nữa. Nếu mua xe, chúng tôi có thể để xe ngay tại nhà vì ngõ vào và nhà đều rộng rãi. Gia đình tôi cũng sắp đón thêm một thành viên nhí thế hệ. Mong các game thủ tư vấn giúp, điều kiện gia đình như vậy, tôi có nên mua xe hay không?

Hằng

Gửi thắc mắc và san sớt kinh nghiệm tiêu sử dụng, quản lý tài chính của game thủ tại đây

Tưởng phát tài vì có kho báu dưới nhà, cặp vợ chồng chẳng được xu nào

Ông Hans-Andre Tooren, một chuyên gia quản trị chuỗi cung ứng 52 tuổi và vợ không hề biết có kho báu nằm dưới đất nhà mình cho tới gần đây.

Hans-Andre kể, khi xây nhà trên dự án rộng 3.000m2 ở Altenberg (phía đông Đức) vào năm 1998, ông có nghe nói về một hầm mỏ cũ từ thời trung thế kỉ ở đó. 

Ảnh: Cental European News.

Ảnh: Cental European News.

Tuy nhiên, mãi gần đây, thị trấn nhỏ nơi anh ở đã tràn ngập các nhà khai thác và nhà địa chất tới lấy mẫu xem xét. Và ngày 1/12 vừa rồi, một tổ chức tài nguyên Canada đã tìm thấy 96.000 tấn lithium ở đó. Lithium là kim loại có màu xám bạc, mềm và nhẹ nhất trong bảng tuần hoàn, được coi là thứ quý hơn vàng. 

Tuy nhiên, gia đình Tooren và một số người dân khác không nhận được xu nào dù việc khai thác kho báu này sẽ được thực hiện trực tiếp trên đất nhà họ. 

Anh Hans-Andre cho biết, theo Luật khai thác của Đức, chủ đất không có quyền đối với các kim loại trên đất nhà mình nhưng mà nó thuộc quyền sở hữu của quốc gia.

Mặc dù nhiều người ở cùng mảnh đất có mỏ Lithium này tỏ ra buồn buồn phiền vì lỡ cơ may phát tài, anh Hans-Andre vẫn vui vẻ. “Thành phố của chúng tôi sẽ thu được lợi nhuận lớn từ hoạt động khai thác mỏ và sẽ có nhiều tiền hơn cho việc cải tạo đường xá, trường học”, anh nói.

Theo truyền thông địa phương, hoạt động khai thác sẽ không liên quan gì tới nhà cửa và cuộc sống của những gia đình đang ở trên khu đất đó.

Vương Linh

Nuôi ôtô thành gánh nợ với nhà tôi khi phí giữ xe tăng cao

Bài viết dưới đây là san sớt của chị Bình Như, 43 tuổi, ở Cầu Giấy, Hà Nội, về lý do chị muốn bán ôtô khi thấy tiêu pha bỏ ra nuôi xe nhiều, nhưng kỹ năng phục vụ gia đình lại ít:

Vợ chồng tôi đều đi làm thuê ăn lương, tổng thu nhập tầm 22 triệu. Nhờ ăn dè hà tiện, ở đầu tuổi 40, chúng tôi đã sắm được một căn hộ tập thể hơn 50m2 khu Nghĩa Tân (Cầu Giấy, Hà Nội). nhì năm trước, khi dành dụm thêm được một khoản, chồng tôi quyết mua ôtô, dù tôi không đống ý. Anh thuyết phục tôi rằng cả nhì vợ chồng đều đi làm xa, gia đình lại hay về quê (cách Hà Nội 60 km) nên có xe sẽ rất tiện, lại an toàn. 

sau rốt, chồng tôi đã mua một chiếc xe 4 chỗ giá gần 600 triệu. Điều này đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ phải vay thêm gần 100 triệu, mất khoản tiền lãi gửi tiết kiệm mỗi tháng và không còn món nào dự phòng khi có việc phát sinh.  

quả tình từ hồi có ôtô, chồng tôi tỏ ra tự tín hẳn, mỗi lần về quê anh đều rất hãnh diện. Nhưng cũng từ ngày có xe, gia đình tôi lại phải tằn tiện hơn. Đang tốn 300.000 đồng tiền gửi 2 xe máy, chúng tôi mất thêm 1,2 triệu ở bãi giữ ôtô. Phí đăng kiểm, bảo trì xe tốn 6 triệu đồng một năm, chưa kể tiền bảo hiểm, xăng xe… 

Lúc thế hệ mua ôtô, chồng tôi còn vài lần chở gia đình đi lên phố hay cùng vài cặp vợ chồng game thủ thân, họ hàng đi chơi xa cuối tuần. Nhưng sau mấy lần đi vào đường một chiều hay mắc lỗi bị phạt, rồi chật vật tìm nơi đỗ, tốn tiền gửi, chồng tôi cho xe nằm nguyên ở bãi giữ và chỉ 1-2 tuần thế hệ đi một lần, chủ yếu là khi về quê. 

Chồng tôi lương 14 triệu/tháng. Từ ngày có xe, anh chỉ đưa cho tôi 2 triệu thay vì 6 triệu như trước kia. Khoản đó tôi mang gửi tiết kiệm để phòng bất trắc, còn lại chi hết lương 8 triệu của mình để đóng tiền học cho nhì con và lo ăn uống cho cả nhà. Khoản 12 triệu của chồng, trừ chi tiêu cá nhân, đóng tiền điện, nước, internet hay mua vàng cáp về quê thì anh ấy phải lo nuôi xe: Trả góp hằng tháng, gửi xe, tiền xăng, sửa chữa, nộp phạt…

Nhiều game thủ hữu, họ hàng thấy nhà tôi có xe thì nghĩ là kinh tế khá giả nhưng thực tế, chúng tôi phải sẻn so, chi ly từng món. Vợ chồng con cái ít khi dám ăn hàng quán. Suốt nhì năm nay, nhà tôi cũng không dám sắm thêm đồ đoàn gì, dù phiên bản thân tôi rất muốn đổi chiếc tủ lạnh đã sử dụng 7 năm, thỉnh thoảng lại dở chứng không điều chỉnh được nhiệt độ.

Tôi và chồng đi làm đều cách nhà không dưới 10km nhưng ngày ngày vẫn sử dụng xe máy. Nhiều game thủ hữu tôi thắc mắc là sao có ôtô nhưng không đi khi quãng đường vận chuyển mỗi ngày xa như vậy. Tôi nói đi xe máy cho tiện tạt ngang, tạt dọc nhưng thực chất là sợ tốn thêm tiền xăng và khoản một triệu gửi xe ở cơ quan nữa.

Nửa tháng trước, sau khi nghe thông tin phí giữ xe sẽ tăng lên gấp đôi, thành 2,4 triệu, tôi đốc thúc chồng bán xe nhưng anh vẫn chưa chịu. Nếu phải trả phí này, tổng cộng cái xe sẽ ngốn tới gần 20% thu nhập của gia đình mỗi tháng. Cả tuần sau đó, chồng tôi đi lùng khắp khu vực phụ cận để tìm nơi gửi xe rẻ hơn. sau rốt, anh đưa xe sang gửi một khu khác, giá 1,3 triệu nhưng không có mái che và phải đi xa hơn. Vấn đề là, chúng tôi cũng không biết được liệu chỗ này vài bữa nữa họ có tăng giá cao hơn không. Thêm nữa, vừa nhì hôm trước, khi đi thăm người thân nằm viện khu gần Hồ Gươm, vợ chồng tôi suýt cãi nhau sau khi phải trả tới 150 nghìn đồng tiền gửi xe. 

Tôi biết chồng cũng xót ruột nhưng anh nói rằng mình đã sống ở Hà Nội lâu năm, đã mua ôtô nhưng giờ bán đi, mỗi lần về quê thuê taxi thì thể nào cũng bị họ hàng hỏi han, soi mói. Nhưng với tình trạng này, tôi thấy thực sự phí tiền cho ôtô khi tốn tiền để giữ nó ở một chỗ và cả tháng thế hệ đi đôi lần. 

Theo doanh nhân, trạng sư Phạm Thành Long, nếu xác định xe là phương tiện đi lại thì khoản “nuôi xe” chiếm khoảng 10% tiêu pha sinh hoạt gia đình là thích hợp. Đi ôtô có nhiều ưu điểm về sự tiện nghi và an toàn nhưng nếu không có xe riêng game thủ có thể lựa chọn các phương án khác như đi xe chung, taxi…

Ông Long cho rằng, nếu gia đình có thu nhập trên 50 triệu/tháng thì nuôi một chiếc ôtô là tầm thường nhưng nếu thu nhập thấp hơn thì việc sở hữu ôtô là chưa hợp lý. Khi đó, tốt hơn là nên sử dụng tiền tiết kiệm đầu tư vào việc khác để sinh lời thay vì mua xe. Khi thu nhập trên dưới 20 triệu nhưng mua ôtô thì chiếc xe có thể là gánh nặng và gây mất cân đối các khoản thu chi trong gia đình. 

Theo ông, việc tăng giá giữ xe ôtô như hiện nay không tác động quá lớn tới tiêu pha nuôi xe hằng tháng của các gia đình đã sắm ôtô. Tuy nhiên, nó sẽ như “giọt nước tràn ly” khiến nhiều người có thu nhập không cao, vốn đã phải chật vật duy trì xe, sẽ phải cân nhắc việc bán xe hay cân đối lại thu chi.

Chuyên gia tư vấn tài chính cá nhân, gia đình Bội Lê (TP HCM) cho rằng, để cân nhắc việc gia đình có nên mua hay duy trì một chiếc ôtô hay không, nên ứng dụng phương pháp 6 cái lọ. 

game thủ hãy chia thu nhập ra thành 6 khoản, có thể theo tỷ trọng: Tự do tài chính: 10%, tiết kiệm dài hạn: 10%, giáo dục huấn luyện: 10%, nhu cầu thiết yếu: 55%, thưởng thức: 10%, giúp sức người khác 5%. Theo ông, nếu đưa khoản chi cho ôtô vào một trong 6 cái lọ trên nhưng tỷ trọng giữa các lọ vẫn hợp lý, kế hoạch tài chính tương lai vẫn khả thi thì không có vấn đề gì cần lo lắng.  

Ông cho rằng, khó đưa ra một con số chung về mức thu nhập nào thì nên có ôtô hay không vì mỗi gia đình có nhu cầu khác nhau. Chẳng hạn, có gia đình coi việc sử dụng xe nằm trong nhóm nhu cầu thiết yếu nhưng cũng có thể game thủ xem đó là một cách thưởng thức. Vì thế việc chi tiêu cho nó thế nào sẽ tùy theo cả quan niệm sống và cân đối các khoản chứ không chỉ căn cứ vào thu nhập.

Vương Linh ghi

Cuộc sống của cô gái Việt ở nơi mùa đông 'lạnh hơn tủ lạnh'

Dưới đây là san sớt của chị Huyền Lê, 32 tuổi, hiện là du học trò trường Concordia University Chicago, thành phố Chicago, nước Mỹ về mùa đông khắc nghiệt nơi đây:

Hôm qua, bố mẹ tôi xem thời sự thấy có thông tin ở Mỹ lạnh kỷ lục, gọi điện ngay hỏi thăm con gái. Tôi nói thế hệ có -20 độ C thôi, nhưng mẹ tôi đã xuýt xoa, hỏi han có đủ ấm không, dặn dò đủ thứ. Mẹ nói ở Việt Nam mười mấy độ đã lạnh lắm rồi.

Mọi người ở nhà cứ nghĩ nhiệt độ như vậy là kinh khủng lắm, nhưng ở Chicago, mùa đông năm nào cũng vậy, thường từ -12 tới -20 độ C. Thành phố nơi tôi ở, gần hồ Michigan, lại đúng hướng gió nên vừa lạnh vừa gió buốt thấu xương. Với tôi, nhiệt độ vào khoảng -7, -8 độ C như hôm Noel vừa qua là đẹp.

Sông hồ ở Chicago đóng băng trong mùa đông lạnh giá. Ảnh: NVCC.

Sông hồ ở Chicago đóng băng trong mùa đông lạnh giá. Ảnh: NVCC.

Ở đây, tháng 9 đã không thể mặc quần áo cộc được, phải mặc áo len mỏng manh. Tháng 10 lạnh như mùa đông ở mình rồi, khoảng giữa tháng 11 là đã có tuyết rơi. Sau Lễ Tạ Ơn (cuối tháng 11) trời chuyển lạnh kinh khủng. 

Ở Chicago trời lúc nào cũng xanh, trừ khi mưa hoặc tuyết rơi, nhưng lạnh lắm, càng nắng càng lạnhNhững hôm nào trời xám xịt hơn một tí lại rét mướt hơn. bằng hữu của tôi ở California, Miami qua Chicago chơi, thường bị sốc vì ở đây lạnh quá. Họ không thể tưởng tượng vừa lạnh vừa gió kinh khủng như thế khi nhìn những tấm hình tôi chụp qua Facebook.

Mùa đông ở đây kéo dài tới 5 – 6 tháng, đỉnh điểm lạnh nhất là vào khoảng tháng 2. Năm ngoái, có hôm trời lạnh tới -30 độ C, sông hồ đóng băng hết cả. Hầu như năm nào cũng có bão tuyết. Mỗi lần như vậy, nhiều chuyến bay đều bị hủy bỏ. Tôi từng “nếm cảnh này” vào dịp gần tết tây năm ngoái. 

Đêm Noel, ở Chicago nhiệt độ khoảng - 8 độ C, tuyết rơi khiến mọi người yêu thích, vì có tuyết trời sẽ đỡ lạnh hơn. Ảnh: NVCC.

Đêm Noel, ở Chicago nhiệt độ khoảng – 8 độ C, tuyết rơi khiến mọi người yêu thích, vì có tuyết trời sẽ đỡ lạnh hơn. Ảnh: NVCC.

Vì thời tiết khắc nghiệt nên ở đây nhà nào cũng có hệ thống sưởi, không phải tự lắp như ở mình nhưng có sẵn, do thành phố trang bị, giống như điện, nước, gas vậy. Ở những nơi công cộng trên xe buýt, hay nơi đứng đợi tàu… đâu đâu cũng có hệ thống sưởi để mọi người cảm thấy rét mướt hơn. Ở ngoài thì lạnh như thế, nhưng khi vào trong nhà, ai cũng đều cởi hết áo ấm, mặc như mùa hè.

Nhiều người nghĩ bật hệ thống sưởi chắc tốn điện lắm, nhưng mỗi tháng tôi và cô game thủ cùng phòng chỉ phải trả từ 20 tới 30 đôla tiền điện cho cả căn nhà thuê rộng khoảng 90 mét vuông. Trước đây, tôi ở nhà rộng 135 mét vuông, cũng chỉ tốn khoảng 28 đôla tiền điện. Tính ra còn rẻ hơn ở Việt Nam bật lò sưởi hay điều hòa. 

Áo khoác mùa đông của tôi và mọi người bên này hầu như không thấm nước, thấm tuyết, nên không cần mặc quá nhiều nhưng vẫn ấm. Đồ bên trong chủ yếu là hoodie (áo nỉ có mũ), chứ không mặc đồ len vì len gió xuyên qua vẫn lạnh như thường. Ai cũng có giầy bốt đi mưa, bốt đi tuyết (snowboots, snowpants) vì nếu không sẽ không đủ ấm. Như chiếc bốt của tôi, chịu được nhiệt từ -22 tới -32 độ C. Ra ngoài lúc nào cũng phải nai nịt thật ấm, toàn vẹn với mũ, găng tay vì hở ra một tí là lạnh buốt ngay.

Trời lạnh nên người dân ở đây rất nghiền món chocolate nóng hay Pumpkin Spice Latte. Lúc đầu, tôi không thích uống chocolate nóng tí nào nhưng qua đây thế hệ thấy, đi ngoài trời lạnh buốt, nhâm nhi vài ngụm thấy tỉnh cả người. Giờ tôi đã hiểu, vì sao người Mỹ hoan hỉ tới thế khi thấy chocolate nóng.

Nơi đứng chờ tàu đều được trang bị hệ thống sưởi. Ảnh: NVCC.

Nơi đứng chờ tàu đều được trang bị hệ thống sưởi. Ảnh: NVCC.

Nhiệt độ thường xuyên ở mức âm, nhưng người lớn trẻ con vẫn ra ngoài chơi, hoạt động phổ thông. Người ta không sợ các tí hon nhỏ bị ốm, và không quá giữ con ở trong nhà. Ai cũng muốn con mình phải có thời kì hoạt động bên ngoài, vui chơi, thoải mái với các trò như trượt tuyết, trượt ván… để các con thích ứng với nhiệt độ, và năng động hơn.

Hôm nay, -19 độ, trời xanh nắng vàng, chân tay tôi tê cóng, nhưng vẫn đạp xe phăng phăng trên tuyết. Càng ở lâu trong cái khổ người ta sẽ dần thích ứng và biết sức chịu đựng của game thủ dạng thân tới đâu.

Và tôi, vẫn cứ mê kem, và tiến công chén ngon lành dù trời có -30 độ. 

Tuệ Minh (ghi)

thảm kịch ông bố nuôi nhì con 20 năm phát hiện không phải con mình

Từng luôn tự hào về các con và dành hết tình yêu cho trẻ kể cả khi vợ chồng đã ly tán, anh Richard vô vọng khi biết mình đã “nuôi con tu hú” suốt bao năm.

Chị Helen và anh Richard Rodwell biết nhau từ thủa còn thơ, lớn lên ở cùng một ngôi làng và học chung cấp một tại Emneth, Anh.

Họ mất liên lạc một thời kì và gặp lại khi cả nhì làm việc tại một nhà máy đóng gói rau quả ở địa phương. Họ mở đầu hứa hò hẹn và yêu nhau. “Cô ấy là người rất vui vẻ. Ở bên cô ấy thực sự thú vị và chúng tôi hợp nhau lắm”, anh Richard nhớ lại.

nhì người chuyển về sống chung rồi cùng dành dụm tiền mua ngôi nhà trả góp, làm đám cưới năm 1990. Sau gần một năm hôn nhân mật ngọt, Richard vừa bất thần vừa hạnh phúc khi biết mình sắp làm phụ thân.

“Tôi cứ ngỡ vợ vẫn đang sử dụng thuốc tránh thai. Lúc đó, niềm phấn chấn sắp có con khiến tôi chẳng mảy may nghi ngờ”, anh nói. 

Anh Richard và vợ trong ngày cưới. Ảnh: This Morning.

Anh Richard và vợ trong ngày cưới. Ảnh: This Morning.

Con gái đầu lòng chào đời tháng 10/1992 và Richard nhớ mãi lần đầu anh ôm con trong tay. “Tôi chưa bao giờ có cảm giác như thế. Làm phụ thân là trải nghiệm tuyệt vời nhất trong đời”, anh kể với This Morning

Chưa đầy một năm sau, Helen lại mang bầu. Cậu đại trượng phu Adam chào đời vào tháng 7/1994 trong niềm hạnh phúc khôn tả của gia đình.

Năm tháng trôi qua, anh Richard được thăng chức trở thành chuyên gia giám sát ở nhà máy và công việc tuân theo ca giúp anh có thời kì chăm lo nhiều hơn cho các con khi vợ đi làm trợ lý ở một nhà dưỡng lão tại địa phương.

“Tôi đi làm từ 6h sáng và về lúc 2h chiều nên thường đi đón con, cho lũ trẻ đi công viên hay đá bóng, chơi đồ hàng ở sân nhà. Gia đình tôi tầm thường như bao nhà khác”, người phụ thân hồi ức.

Nhưng giông bão mở đầu ập tới tổ ấm của anh từ năm 2004. Vợ anh thường xuyên ra ngoài nhưng mà không nói với chồng là đi đâu. Chị cũng hay trách móc anh quá ham việc nhưng mà không dành thời kì cho vợ. Dù vợ chồng lục sục như cơm bữa, Richard không bao giờ nghĩ tới việc kết thúc hôn nhân.

“Một ngày, cô ấy dẫn các con bỏ đi. Tôi hoàn toàn suy sụp”, người chồng xấu số kể. Chị đệ đơn ly hôn. Richard bị tòa buộc giao lại ngôi nhà cho vợ, anh được tới thăm con vài lần một tháng và phải trả tiền trợ cấp 300 bảng/tháng. 

Năm 2005, vợ chồng anh chính thức chia tay và nhì con vẫn thường xuyên tới thăm bố. “Đó là thời kỳ khó khăn với lũ trẻ, như với bất kỳ đứa con nào chứng kiến phụ thân mẹ ly hôn. Vì thế tôi nỗ lực luôn ở bên các con và thỉnh thoảng lại đưa chúng ra đại dương hay đi công viên, câu cá”, anh nhớ lại.

Suốt 4 năm sau đó, Richard sống buồn buồn bực, chỉ ngóng chờ tới cuối tuần để được gặp con.

Một ngày năm 2008, anh nghe con gái lớn nói với cậu em “Mày không phải em tao” lúc nhì đứa cãi nhau kiểu trẻ con. Cũng thời khắc này, anh mở đầu nghe nhiều lời dị nghị về chuyện Laura không phải con mình.

“Vài người game thủ kể họ nghe nói Laura là nhân loại khác. Mẹ tôi cũng nói trông con tí xíu chẳng giống tôi chút nào. ban sơ tôi không để tâm nhưng sau đó cũng có chút nghi ngờ”, người đàn ông 46 tuổi kể.

Anh Richard thường xuyên đi nhì con đi chơi lúc còn nhỏ. Ảnh: This Morning. 

Anh Richard thường xuyên đi nhì con đi chơi lúc còn nhỏ. Ảnh: This Morning. 

Khi anh gọi cho vợ cũ hỏi thì chị khẳng định nhì đứa trẻ vững chắc là con anh. Richard đòi làm xét nghiệm ADN. Cô con gái 16 tuổi được lấy mẫu để làm phân tích xác định quan hệ phụ thân con. Suốt 6 tuần chờ kết quả, thấy con gái sốt ruột không biết phụ thân mình là ai, anh Richard nói với con: “Dù kết quả thế nào, phụ thân vẫn là phụ thân con và sẽ luôn ở bên con”. Nhưng khi nhận thông tin mình không có quan hệ huyết thống với Laura, anh đã òa khóc, thực sự vô vọng và thấy mọi việc thật tồi tệ.

Anh không báo kết quả cho con gái biết nhưng kể từ đó, cô tí xíu không còn tới gặp anh nữa và thỉnh thoảng nếu thấy anh trên phố, con tí xíu còn làm trò khiêu khích. 

Tới lúc đó, vợ cũ của anh vẫn một mực nói rằng kết quả ADN sai. Thất vọng và ngờ vực, Richard đòi xét nghiệm nốt với cậu đại trượng phu thứ nhì. Trong thẳm sâu, anh vẫn hy vọng đó là con mình. Nhưng sự thực lại không phải vậy. “Kể với người thân và game thủ thân rằng cả nhì đứa con đều không phải của mình, tôi thấy thực sự nhục nhã”, người đàn ông này nói. 

Cuối năm 2008, anh trở lại tòa để yêu cầu hoàn trả tiền trợ cấp và phân chia lại tài sản. Tòa án ngay thức thì thực hiện việc xét nghiệm lại ADN với nhì con anh và kết quả giống y như cũ: Richard không phải phụ thân của cả nhì.

“Tôi đã mất nhà, tháng tháng còn phải trợ cấp nuôi con kẻ khác trong khi chẳng làm gì sai”, anh thổ lộ.

Nhưng theo luật oái oăm ở Anh, nuôi con là một đặc quyền và không được thực hiện bất kỳ việc gì gây bất lợi cho điều này, tức là người đàn ông không thể đòi lại được khoản tiền đã cấp dưỡng. sau cuối, Richard tuân theo lời khuyên của trạng sư là kiện vợ cũ về tội lừa dối, bắt bồi thường tổn hại. 

Anh đã thắng kiện và được nhận 12.500 bảng cho mỗi đứa con và khoản bồi thường 25.000 bảng vì việc bị vợ lừa dối đã khiến anh mất cả thời cơ được làm phụ thân.

Helen và nhì con đã chuyển khỏi nhà. Ngôi nhà được rao bán với giá gần 120.000 bảng và một phần trong đó sẽ được sử dụng để bồi thường thiệt hại cho Richard.

Bị buộc ra ra khỏi nhà, Helen có nhẽ không ngạc nhiên nhưng tỏ ra đắng cay. “Anh ta đã có được thứ mình muốn. Đúng là tôi đã mắc sai trái khi sinh ra Laura. Dù vậy, tôi chẳng có gì phải xin lỗi Richard”, người phụ nữ này nói. 

Dù ở vai người thắng lợi, Richard cũng chẳng thấy vui. Anh đớn đau khi nhận ra sự việc này đã tương tác lớn thế nào tới cuộc sống của nhì người vô tội – những đứa con. Richard thừa nhận thỉnh thoảng anh tự hỏi liệu cuộc đời mình có nhẹ nhõm hơn không nếu không bao giờ tìm tới xét nghiệm ADN.

“Như vậy tôi sẽ vẫn có con. Nhưng tôi không thể sống với những nghi ngờ mãi. Tôi vô cùng thương các con và muốn là một phần của đời chúng, nhưng giờ lũ trẻ đều chán ghét tôi. Mẹ tôi cũng quay sang giận tôi vì cho rằng chính tôi khiến gia đình xáo trộn và làm bà mất các cháu”, Richard đau xót nói sau quá trình vừa phải trị liệu trầm cảm.

Vương Linh

Hành trình đi vòng quanh trái đất của cặp uyên ương từng bị IS truy sát

Lương Hồng và Trương Hân Vũ - cặp vợ chồng trước tiên tổ chức đám cưới tại Nam Cực

Lương Hồng và Trương Hân Vũ – cặp vợ chồng trước tiên tổ chức đám cưới tại Nam Cực

Cặp đôi người Trung Quốc Trương Hân Vũ (40 tuổi) và Lương Hồng (38 tuổi) đã có 20 năm gắn bó bên nhau. Họ đã nhị lần vòng quanh trái đất, một lần bằng thuyền buồm và một lần bằng phi cơ cánh quạt nhị động cơ, Ngoài ra là rất nhiều chuyến đi đường bộ khác. Cặp đôi đã lập vô số kỷ lục, được UNESCO mời làm khách mời danh dự, từng bị phiến quân quốc gia Hồi giáo IS hay bị tàn quân Taliban truy sát.

Khi vừa tốt nghiệp cấp 3, Hân Vũ đang vô vọng vì bị người chơi gái bỏ rơi, Lương Hồng đã ở bên yên ủi anh. Cảm động, Hân Vũ tự hứa sẽ thực hiện mọi điều Hồng muốn. Một lần thì thầm, Hồng hỏi vu vơ: “Sau này đám cưới của chúng ta sẽ như thế nào”, Hân Vũ hào hứng: “Anh sẽ tổ chức cho em một đám cưới đáng nhớ ở Nam Cực, chim cánh cụt sẽ làm phù dâu rể cho chúng ta”.

Những ước mơ của tuổi hoa niên tưởng đã bị quên khuấy, khi cuộc sống cơm áo gạo tiền cuốn lấy họ. Sinh ra một gia đình công nhân ngành dầu khí chung ở Bắc Kinh, Hân Vũ khởi nghiệp bằng công việc bán hàng. Sau đó, anh mở được doanh nghiệp riêng và làm ăn phát đạt. Anh đầu tư vào nhà, xe hơi và mua sắm rất nhiều như những người Trung Quốc sang giàu khác. Giấc mơ của Hân Vũ từng là kiếm được thật nhiều tiền.

Tuy nhiên, trận động đất 8 độ richter ở Tứ Xuyên năm 2008 làm 8.000 người chết đã khiến ý kiến về hạnh phúc của anh thay đổi. Là một tự nguyện viên, chứng kiến hậu quả thảm khốc của thiên tai, Hân Vũ nhận ra cuộc sống thật mỏng mảnh, và anh muốn phần còn lại của đời mình sẽ sống ý nghĩa hơn.

Sau đó, Hân Vũ và Hồng mở đầu công cuộc sẵn sàng kéo dài suốt 5 năm cho những chuyến đi vòng quanh trái đất của mình. Anh học bơi, lặn, lái thuyền buồm và làm chủ các loại xe khác nhau, bao gồm cả trực thăng và dù lượn. Anh tìm hiểu những kín của việc đi hồ. Anh ngồi lì 6 tháng trong thư viện, nghiên cứu đại dương, khí hậu và kỹ thuật cứu sống. Anh gửi email cho Bộ Ngoại giao Mỹ để xin phép mua các dụng cụ tiền tiến để sử dụng trong các chuyến thám hiểm của mình.

Cặp đôi không muốn đi tới những điểm du lịch thông thường nhưng mà muốn mày mò những khắc nghiệt của tự nhiên cũng như các xã hội loài người. Vì thế, chuyến đi trước tiên của họ bị bố mẹ ngăn cản, tuy nhiên, sau đó, các bậc phụ huynh đã bị thuyết phục và sẵn sàng giúp họ sẵn sàng.

Cuối tháng giêng năm 2012, cả nhị mở đầu đi từ Trung Quốc tới Oymyakon, ngôi làng nghèo thuộc cộng hòa Sakha (Liên bang Nga), cách Bắc Cực 350km. Đây được coi là khu vực lạnh nhất có người sinh sống, lúc này nhiệt độ trung bình từ -50 tới -60 độ C.

Hân Vũ cầu hôn người chơi gái tại Bắc Cực

Hân Vũ cầu hôn người chơi gái tại Bắc Cực

Hạ trại tại đây rất khó khăn nhưng cặp đôi đã thành công và trở thành những người Trung Quốc trước tiên qua đêm ngoài trời tại đây. Chính đêm đó, Vũ Hân đã quyết định cầu hôn người người chơi gái đã gắn bó với anh 17 năm qua. Tất nhiên, Lương Hồng không có lý do gì để từ chối.

Trong năm 2012, cặp đôi tiếp tục tới Somalia, quốc gia châu Phi nghèo đói và bất ổn hàng đầu trái đất, tới thăm thành phố Chernobyl (Nga) để chứng kiến tàn tích sau thảm họa hạt nhân kinh khủng nhất thế kỷ 20. Cuối năm đó, họ cùng một số người người chơi tới Vanuatu – hòn đảo phía Nam thái hoà Dương và đoạt được hố nham thạch Marum của núi lửa Ambrym. Cư dân trên đảo chủ yếu là các bộ lạc thiểu số, không xúc tiếp với trái đất văn minh và được đồn rằng vẫn ăn thịt người. Họ phải mất 2 tuần ở lại để làm quen người dân địa phương, thuyết phục trưởng tộc cho mình leo núi.

Cặp đôi cùng các người chơi đồng hành đã tiến sát tới mồm núi lửa đang sôi, cắm trại qua đêm và leo xuống hố Marum. Họ đã suýt mất mạng ở đây. Tại núi lửa Marum, mưa axit đã phá hủy trang bị công nghệ của họ. Leo tới 300 mét trong hồ magma nóng bỏng, Hân Vũ mất liên lạc với Hồng và các người chơi đang ở bên ngoài. Hồng khóc không ngừng và nói cô sẽ không bao giờ bỏ anh ở lại một mình. Trở về, họ được cả bộ lạc chào đón, Hân Vũ được trưởng tộc nhận làm bằng hữu kết nghĩa, cặp đôi được đặt tên như người bộ lạc và được tặng một bãi hồ trên đảo.

Các chuyến đi thám hiểm trái đất của họ mở đầu được truyền hình trực tuyến kể từ năm 2013, với chương trình mang tên On the Road. Đây cũng là lúc Hân Vũ quyết định thực hiện lời đã hứa với Hồng từ hơn chục năm trước: tổ chức đám cưới tại Nam Cực.

Ngày 5/7/2013, nhị người dong thuyền buồm lên đường từ cảng Thượng Hải tới đảo Jeju, Hàn Quốc nghỉ qua đêm, rồi tới Tsushima (Nhật người chơi dạng) kiểm tra lại thuyền, qua vùng hồ Nhật người chơi dạng, vượt qua eo hồ Bering, sang Bắc Mỹ rồi vào nước Mỹ, xuống Mexico.

Từ Mỹ sang Mexico, họ mang theo súng, lựu đạn, áo giáp khiến quân đội biên giới nghi ngờ. Chiếc xe họ đi nhờ lại đi theo đường tránh – đường vốn bị băng đảng xã hội đen và buôn ma túy kiểm soát. Từ đoạn đường ấy đi ra, cả nhị bị khám xét gắt gao. Khi Hân Vũ vào một đồn cảnh sát nhờ tương trợ, hơn chục cảnh sát quây lấy họ, nhăm nhăm súng bắt họ đầu hàng.

Sau khi mày mò Ecuador, họ tới Peru, nhận lai thuyền của mình, rồi tiếp tục xuôi xuống Argentina. Tại eo hồ Drake – nơi phân cách lục địa Nam Mỹ và châu Nam Cực, họ hoàn thành thủ tục đăng ký đi Nam Cực và thẳng tiến tới đích của chuyến đi. Ngày 25/2/2014 cặp đôi tổ chức đám cưới ở Nam Cực, nơi cách nhà mình nhị vạn km.

thời kì từ khi cầu hôn tới kết hôn kéo dài 18 tháng, cả nhị đã trải qua 30 quốc gia, 40 thành phố, xuyên qua cả 5 châu lục. Riêng hành trình trên thuyền là 34.000 km và gần nửa năm. Hân Vũ chỉ một lần nghĩ tới việc bỏ cuộc khi chiếc thuyền của họ trúng cơn bão vào năm 2013. Hồng say sóng, không ngừng khóc và liên tục nôn mửa. Hân Vũ không thể chịu đựng nỗi đau của cô và nghĩ tới việc kết thúc cuộc hành trình, nhưng Hồng nói: “Đi nào! Làm sao chúng ta có thể từ bỏ giữa chừng?”. Hồng cho biết tình cảm của Hân Vũ đã giúp cô vượt qua mọi khó khăn. “Chúng tôi không bao giờ nghĩ mình có thể chia tách”, cô nói với DailyChina.

Việc sử dụng kỹ thuật số tạo dựng lại hình ảnh lúc đầu của các bức tượng Phật ở Bamiyan (Afghanistan) và phát lên mạng của cặp vợ chồng đã khiến tàn quân Taliban nổi nóng.

Việc sử dụng kỹ thuật số tạo dựng lại hình ảnh lúc đầu của các bức tượng Phật ở Bamiyan (Afghanistan) và phát lên mạng của cặp vợ chồng đã khiến tàn quân Taliban nổi nóng.

Sau kết hôn, cặp vợ chồng tiếp tục đi vào những điểm nóng của trái đất như Afghanistan hay Iraq. Việc dựng lại hình dạng trên máy chiếu các bức tượng Phật ở Afghanistan từng bị Taliban sử dụng thuốc nổ tiến công sập vào năm 2001 hay sử dụng fly-cam quay lại các căn cứ quân sự của IS tại Syria đã khiến họ bị phiến quân Hồi giáo truy sát. Chương trình phát sóng trực tuyến cuộc hành trình của họ phải dừng lại một thời kì.

Đầu năm nay, cả nhị tiếp tục chuyến thám hiểm vòng quanh trái đất bằng chiếc phi cơ cánh quạt tuabin nhị động cơ do Trung Quốc sinh sản cách đây 32 năm và tiếp tục phát sóng hành trình trên On the Road.

Hân Vũ giảng giải anh chọn chiếc phi cơ cũ này không phải vì muốn tạo hiệu ứng ly kỳ cho chương trình nhưng mà đơn giản đó là chiếc phi cơ duy nhất vợ chồng anh có tài năng mua được. Chuyến đi dài 80.000km này của vợ chồng Hân Vũ đã thu hút được 300 triệu lượt xem trực tuyến và được Douban – website nhận xét về phim các chương trình truyền hình của Trung Quốc chấm điểm 9,2/10. Trong chuyến đi này, hai vợ chồng dừng lại tại 45 điểm ở hơn 23 quốc gia trong chuyến đi và ghi lại các cuộc gặp của họ với người dân địa phương. 

Chiếc phi cơ có tuổi đời 32 năm Harbin Y12 đã giúp cặp vợ chồng thực hiện hành trình bay dài 80.000 km.

Chiếc phi cơ có tuổi đời 32 năm Harbin Y12 đã giúp cặp vợ chồng thực hiện hành trình bay dài 80.000 km.

Hân Vũ nói rằng anh và vợ vẫn còn sáu kế hoạch chưa hoàn thành, nhưng anh chỉ tiết lộ kế hoạch sắp tới. Họ đã mua một chiếc tàu phá băng có thể chứa được 150 người để đi cùng họ tới những hòn đảo ít được biết tới nhất trên trái đất.

Để thực hiện các giấc mơ của mình, cặp vợ chồng vừa bán tất cả 9 căn hộ ở Bắc Kinh và sống tại một căn hộ đi thuê. “Giá nhà đất ở Bắc Kinh tăng vọt đã giúp chúng tôi thực hiện được ước mơ”, Hân Vũ nói vui.

Kim Anh (Theo Shine.cn, Chinadaily, The Financial Times GBTimes)

Ngôi nhà đất có vườn bưởi trĩu quả trên mái ở Hà Nội

Ngôi nhà đất có vườn bưởi trĩu quả trên mái ở Hà Nội

Nằm ở huyện Đông Anh (Hà Nội), khu nhà 2 tầng thu hút sự lưu ý với xây dừng khác lạ so với các tòa tháp trong vùng. Nhà xây bằng tường đất, mái dốc, thích hợp với khí hậu nhiệt đới gió mùa của Việt Nam và cả một vườn cây ăn quả trên mái. Ảnh chụp sau 3 năm hoàn thành nhà.

 

Ngôi nhà đất có vườn bưởi trĩu quả trên mái ở Hà Nội

Ý tưởng xây dừng tòa tháp bắt nguồn từ những ngôi nhà trình tường ở miền núi phía Bắc. Người dân lấy đất sét, đất cao lanh hay đất thịt từ chân núi đá vôi, nện bằng khuôn gỗ thành các bức tường đất dày, tạo không gian rét mướt vào mùa đông, mát mẻ vào mùa hè.

 

Ngôi nhà đất có vườn bưởi trĩu quả trên mái ở Hà Nội

KTS trưởng Võ Trọng Nghĩa cùng nhóm xây dừng Ngô Thùy Dương, Đỗ Minh Thái, Trần Mai Phương, Nguyễn Đức Trung phát huy các ưu điểm trên và hạn chế các nhược điểm về kỹ năng chịu lực của tường đất truyền thống bằng công nghệ và máy móc tiến bộ hơn. Điểm nhấn nhỏ là một số bồn cây ăn quả trên mái (có tưới tự động), cùng với hệ thống vườn mở quanh nhà, tạo ra một quần thể xanh mát.

 

Ngôi nhà đất có vườn bưởi trĩu quả trên mái ở Hà Nội

tòa tháp nằm trong khu đất rộng 800 m2, tổng diện tích xây dựng 500 m2. Nhà nằm trong một tổ hợp vi la, nhà hàng riêng biệt, bình an tốt nên rất tiện nghi cho việc xây dừng theo lối sân vườn mở, tạo ra các sườn nhìn xanh cho các phòng.

 

Ngôi nhà đất có vườn bưởi trĩu quả trên mái ở Hà Nội

Gia đình có đông thành viên nên cần nhiều phòng ngủ nhưng vẫn có không gian chung kết nối các thành viên.

 

Ngôi nhà đất có vườn bưởi trĩu quả trên mái ở Hà Nội

Từ nhiều góc nhà kết nối với tự nhiên qua các tầm nhìn lớn ra vườn trước và sau.

 

Ngôi nhà đất có vườn bưởi trĩu quả trên mái ở Hà Nội

Tường đất dày 35 cm, xây cao 2 tầng, không có cột bê tông. vật liệu được lấy từ nhiều mỏ khác nhau, cách nơi xây dựng khoảng 30 km. Đất sau khi lấy về, được sàng lọc, xay nhỏ, trộn thêm với xi măng, phụ gia rồi cho vào hệ ván cốp pha và đầm chặt.

 

Ngôi nhà đất có vườn bưởi trĩu quả trên mái ở Hà Nội

Nhiều loại đất tạo ra được các vân màu khác nhau, khiến nhà có một vẻ ngoài thế hệ lạ, khác nhau.

 

Ngôi nhà đất có vườn bưởi trĩu quả trên mái ở Hà Nội

 

Ngôi nhà đất có vườn bưởi trĩu quả trên mái ở Hà Nội

 

An Yên
Ảnh: Hiroyuki Oki

san sẻ nhà và vườn của game thủ tại đây.

Cặp mẹ con khác màu da tới bác bỏ sĩ cũng khó tin là cùng huyết thống

Sophia và con gái Tiara

Sophia và con gái Tiara

Theo trang Metro.co.uk, chị Sophia Blake, 45 tuổi, là một giám đốc tiếp thị, hiện sống tại Selly Oak. Birmingham (Anh). Sinh ra trong một gia đình gốc Phi ở Jamaica, Sophia có nước da đen đặc trưng. Chồng chị, anh Christopher, 60 tuổi, là một quản lý bán hàng đã về hưu, lại có nước da trắng đặc trưng của người châu Âu. nhì người kết hôn tới nay được hơn 4 năm, và tí xíu Tiara năm nay lên 4 chính là sản phẩm của cuộc hôn nhân này.

Khi tí xíu Tiara chào đời, cả gia đình rất sốc vì cô tí xíu không giống những đứa con lai thông thường. Thường khi mẹ da đen, bố da trắng, con sẽ có làn da pha trộn giữa màu da của bố và mẹ, thường là màu nâu sáng, do da đen thường chiếm ưu thế hơn. Tuy nhiên, Tiara lại có làn da trắng như trứng gà bóc. Thậm chí, dáng người, khuôn mặt, mái tóc của tí xíu cũng không có chút gì tương đồng với mẹ.

Sophia và con gái Donchae lúc tí xíu.

Sophia và con gái Donchae lúc tí xíu.

Donchae, 17 tuổi, con gái đầu của tôi và người chồng cũ có nước da giống với tôi. Vì vậy, khi mang thai Tiara, tôi nghĩ tí xíu cũng sẽ có nước da pha trộn giữa tôi và Christopher. Thế nhưng, khi tí xíu chào đời, cả tôi và Christopher đã vô cùng sốc vì tí xíu có nước da trắng nuột, hoàn toàn trái ngược với tôi. Thậm chí, tí xíu có đôi mắt màu xanh, mái tóc vàng xoăn, không có bất kỳ một điểm gì giống với tôi hết”, Sophia kể.

Mỗi khi ra ngoài, mẹ con Sophia trở thành tâm điểm bàn tán của mọi người. Sự khác nhau về hình thức giữa nhì mẹ con khiến chính Sophia nhiều lúc cũng phải băn khoăn liệu đó có phải là con mình đẻ ra không. 

“Tôi đã đọc rất nhiều tài liệu, sách báo về các trường hợp mẹ da đen sinh con da trắng. Các trường hợp đó, con đều có một số đặc điểm giống với mẹ, điều nhưng tôi và Tiara không có… Tôi vô cùng mỏi mệt với việc phải nỗ lực giảng giải với mọi người rằng Tiara là con gái ruột của tôi. Thế nhưng, rất nhiều người, thậm chí cả các bác bỏ sĩ vẫn tỏ ra nghi vấn. Có bác bỏ sĩ đã yêu cầu được kiểm tra xem tôi có phải là người giám hộ của tí xíu hay không”, Sophia kể lại

Theo các bác bỏ sĩ chuyên khoa, trường hợp mẹ da đen con da trắng tương tự như Sophia và Tiara là khá hiếm. Trên trái đất, trong hàng triệu ca sinh thế hệ có một ca như vậy.

Hoàng Anh