Ông bố đào 8 km xuyên núi cho con tới trường

Theo tờ Guardian, suốt 2 năm qua, ngày nào ông Jalandhar Nayak, 45 tuổi, sống ở một ngôi làng hẻo lánh ở bang Odisha, Ấn Độ, cũng dành 8 tiếng đồng hồ để phá đá, mở đường xuyên núi cho con đi học.

tới nay, ông đã đào được đoạn đường dài 8 km, và dự kiến sẽ đào thêm khoảng 7 km trong 3 năm tới.

Bố một mình đào đường 8 km xuyên núi cho con tới trường

Ông bố quyết định làm việc này vì ba cậu đại trượng phu phải trèo núi nguy hiểm tới trường học ở thị trấn. Bọn trẻ ở nội trú, nhưng để có thể về thăm nhà, các con của ông phải đi bộ liên tục qua 5 ngọn núi trong suốt 3 giờ đồng hồ.

“đoạn đường tới trường bọn trẻ rất hẹp và dốc. Chúng rất hay vấp ngã vào đá nên tôi muốn làm một đoạn đường nhỏ để các con đi học đơn giản hơn”, ông Nayak cho hay.

Những nỗ lực của ông Nayak sau cuối cũng được các quan chức địa phương lưu ý khi câu chuyện đào đường được phát sóng trên một chương trình truyền hình. Hôm 9/1, một quỹ từ thiện đã yêu cầu tặng ông một khoản tiền và kêu gọi thêm người giúp ông hoàn thành đoạn đường này.

Gia đình ông Nayak là những người hiếm hoi còn sót lại của làng Gumsahi. Những người khác đã bỏ đi từ cách đây khá lâu do điều kiện đường sá kém, điều kiện sống thiếu thốn.

Mộc Miên

Ngôi nhà không tốn một đồng tiền điện của mẹ Việt ở Nhật

Ngôi nhà 2 tầng có xây dừng giản dị nhưng có nhiều tiện ích của chị Ánh.

Ngôi nhà 2 tầng có xây dừng giản dị nhưng có nhiều tiện ích của chị Ánh.

Sau 4 năm sang Nhật, chị Phạm Ngọc Ánh đã có một cuộc sống thế hệ hạnh phúc bên người chồng Nhật hiền hậu lành, dễ tính, thích các món ăn Việt. Tháng 11 năm ngoái, nhì vợ chồng cùng đàn ông nhỏ còn mua được một ngôi nhà 2 tầng có mặt bằng 140 m2 trên khu đất 400 m2.

Sau thời kì ở trọ, nhì vợ chồng đã đi xem hàng chục căn nhà trước khi quyết định mua nơi ở thế hệ tại thành phố Hozumi. Ngôi nhà 2 tầng có toàn vẹn sân vườn, bãi đỗ xe. Nội thất đã hoàn thiện phần lớn. Gia đình chỉ cần mua thêm giường và tivi rồi xách vali tới ở.

“Lần đầu tới xem nhà, tôi thấy mê lắm. game thủ hữu chồng tới xem ai cũng bất thần vì mua được nhà rẻ, đẹp, nhiều tiện ích như vậy”, chị Ánh nhớ lại.

Không gian sinh hoạt chung trong nhà chị Ánh.

Không gian sinh hoạt chung trong nhà chị Ánh.

Điều thú vị nhất là ngôi nhà lắp đặt sẵn trang bị điện năng lượng mặt trời công suất cao trên mái. Trong nhà có đồng hồ ghi lại số điện do máy sinh sản ra và số điện nhưng gia đình sử dụng. Cuối tháng, doanh nghiệp điện sẽ gửi giấy báo về số điện nhưng gia đình cần phải mua thêm hoặc bán ra.

Nhà chị Ánh có hàng chục đèn điện, tivi, tủ lạnh, điều hòa, bếp điện… Nếu không có máy sinh sản điện mặt trời tại nhà, chị sẽ phải chi trả 15.000 yên (3 triệu đồng) mỗi tháng. Khi có trang bị này, chị không phải chi trả đồng nào. Ngay cả mùa đông, mưa nhiều, trời xầm xì, lượng điện sinh sản ra của nhà chị Ánh vẫn cao hơn thực tế sử dụng. Trong tháng trước tiên ở nhà thế hệ, gia đình lãi 2.000 yen (400.000 đồng) khi bán lượng điện dư thừa cho doanh nghiệp điện.

Chị Ánh khuyên các hộ nên mua nhà đã lắp đặt sẵn trang bị sinh sản điện. Máy khá nặng nên mái của nhiều ngôi nhà có thể không đủ tài năng chịu tải. Nếu gia đình tự lắp, công sức và tiêu dùng cũng tốn kém hơn. Người mẹ trẻ cũng chủ ý lựa chọn ngôi nhà có mái dốc hướng mặt trời để nhận được nhiều ánh nắng nhất có thể. Nhờ đó, nguồn điện được tạo ra nhiều hơn.

Gia đình sử dụng nhiều đèn, điều hòa, bếp, tủ lạnh nhưng không tốn tiền điện.

Gia đình sử dụng nhiều đèn, điều hòa, bếp, tủ lạnh nhưng không tốn tiền điện.

sớm mai
Ảnh: Ngọc Ánh

san sớt nhà và vườn của game thủ tại đây.

nhì năm đổi đời của cô gái từng thôi việc, mất chồng vì nặng gần 100 kg

Huyền Thanh, sinh năm 1987, là Á quân cuộc thi Bước nhảy ngàn cân 2015 khi giảm được hơn 23 kg trong 3 tháng, từ hơn 80 kg xuống còn gần 59 kg. Nỗ lực của bà mẹ đơn thân khi đó đã truyền cảm hứng cho nhiều chị em trong việc lấy lại sự tự tín sau những biến cố lớn trong đời.

Thanh từng là một cô gái xinh đẹp, cân nặng chỉ ở ngưỡng 50 kg. Cô tốt nghiệp Đại học Ngoại thương chuyên ngành Tài chính quốc tế, ra trường thi đỗ ngay vào một nhà băng nước ngoài có tiếng với mức lương khá cao. Cô kết hôn và sau đó có nhì con. Cuộc sống tưởng như ngập một màu hồng với cô gái Hà Nội.

Nhưng rồi Thanh đã mất tất cả, chỉ vì cân nặng lên tới 97 kg sau khi sinh. Thân hình sồ sề, xấu xí gây nhiều trở ngại cho cô khi trở lại làm việc. Thanh quyết định nộp đơn xin thôi việc vào giữa năm 2013. Cũng trong thời kì đó, cô đớn đau phát xuất hiện chồng mình ngoại tình. Khuyên nhủ chồng không được, cô phải nhiều lần xách va ly về nhà bố mẹ đẻ khi các con thế hệ vài tháng tuổi, và rồi chia tay thật sự.

Huyền Thanh hồi gần 100 kg và khi bước ra khỏi chương trình, giảm được 23 kg trong 3 tháng.

Huyền Thanh hồi gần 100 kg và khi bước ra khỏi chương trình, giảm được 23 kg trong 3 tháng.

Những chuỗi ngày khó khăn ập tới. Vì lòng tự trọng không muốn ai trợ giúp, Thanh tự mình mở quán ốc gần nhà mỗi buổi chiều tối để lấy tiền trang trải cuộc sống. Mang theo những nỗi đau và khát khao được khẳng định người chơi dạng thân, Thanh đã nỗ lực hết mình khi tham gia  Bước nhảy ngàn cân và giành giải nhì. “Phải thú thực rằng mục tiêu chính của tôi khi tới với cuộc thi là giải thưởng. Tôi muốn có tiền để lo cho các con một cuộc sống tốt hơn. Tôi cũng muốn giảm cân để mặc đồ đẹp hơn, muốn bố mẹ tự hào về mình”, Thanh từng san sẻ.

2 năm kể từ sau màn lột xác vóc dáng đáng ngưỡng mộ, cuộc sống của bà mẹ đơn thân đã có nhiều thay đổi theo hướng tích cực hơn. Cô không còn phải ngồi vỉa hè bán ốc, không còn những đêm ôm con nước mắt rơi tự thương xót cho số phận mình, Huyền Thanh của ngày hôm nay đã tự tín hơn, cười nhiều hơn.

Sau khi giảm cân thành công, Thanh đã nộp đơn và được nhận vào một nhà băng với vị trí Trợ lý Giám đốc quan hệ khách hàng. Nhưng công việc quá bận, quay cuồng với những sự kiện, những chuyến đi công việc, cô quyết định xin nghỉ để có thời kì dành cho nhì con, bù lại sự thiếu thốn tình cảm từ bố.

Trở về từ chương trình, Thanh được nhiều người biết tới, trang Facebook có hơn 50.000 lượt người theo dõi. Tận dụng ưu thế này, cô nhập nhiều mặt hàng để bán hàng trực tuyến. Cô không ngại lặn lội tới tận nguồn để lấy được giá tốt, luôn cố chau truốt từng sản phẩm để không làm mất uy tín của mình.

Huyền Thanh ngày nay 57 kg, tự tín và sống thoải mái sau nhiều biến cố.

Huyền Thanh ngày nay 57 kg, tự tín và sống thoải mái sau nhiều biến cố.

Hình ảnh bà mẹ đơn thân, một mình nuôi nhì con, với những nỗ lực không ngừng nghỉ của Huyền Thanh khiến nhiều người ngưỡng mộ. Cô trở thành khuôn mặt đại sứ cho một số nhãn hàng hay trung tâm làm đẹp. Những khoản thu nhập này giúp Thanh có thể lo cho mình và các con tốt hơn.

“Cuộc sống chưa thể gọi là phong phú, nhưng thoải mái và vui vẻ hơn trước. Thỉnh thoảng buồn chán, tôi lại nhớ tới hình ảnh mình ngày xưa, rồi lại tự nhủ phải nỗ lực hơn, không thể để mọi nỗ lực đổ sông đổ hồ. Tôi tự cảm ơn mình của những ngày đó, đã mạnh mẽ không bỏ cuộc, để có tôi ngày hôm nay”, Thanh tâm sự.

Những lúc rảnh rỗi, cô dẫn nhì con đi chơi hay sang nhà ông bà nội. Cô kể dù đã ly hôn nhưng mối quan hệ với bố mẹ chồng vẫn rất tốt. Ông bà thường xuyên gọi điện cho cô hỏi thăm, nhà có việc gì cũng muốn gọi cô về. Để các con đỡ nhớ bố, cuối tuần nào Thanh cũng để chồng cũ đón các con. Hạnh phúc nhỏ nhoi của người mẹ ấy là được nhìn thấy cậu đàn ông 5 tuổi, nhỏ ốm gái 3 tuổi rưỡi vui đùa, khỏe mạnh mỗi ngày. 

Sau nhì năm giảm cân, hiện giờ cân nặng của Thanh là 57 kg. Đối với một người từng rất mập, “chỉ uống nước lọc cũng tăng cân”, việc giữ cân nặng, không tăng là cả một quá trình rất gieo neo. Bà mẹ nhì con vẫn phải tuân theo cơ chế ăn uống khoa học và tập nhảy để giữ dáng, không bị phát phì như trước. 

Bà mẹ 2 con tâm sự cô hạnh phúc với những gì đang có.

Bà mẹ 2 con tâm sự cô hạnh phúc với những gì đang có.

ý thức thoải mái, không phải lo lắng quá nhiều về kinh tế, Huyền Thanh trẻ ra nhiều so với nhì năm trước. Cô đang sống trong những tháng ngày hạnh phúc bên một chàng trai thế hệ, người quan tâm, yêu thương và lo cho cô cùng các con.

“Sau tất cả những biến cố, mọi thứ đã thăng bằng trở lại. Tôi như được hồi sinh với tâm hồn trẻ trung, tươi thế hệ. Dù có thế nào, điều tôi hướng tới là cuộc sống tốt cho ba mẹ con và có hiếu với ba mẹ nhì bên, những người đã luôn yêu, khích lệ tôi suốt thời kì qua”, Thanh san sẻ.

Tuệ Minh

7 điềm báo ly dị đã được khoa học chứng minh

Không ai có thể nói chắc 100% rằng một vài sẽ hạnh phúc mãi mãi hay trước sau là ly hôn. Nhưng các nhà khoa học xã hội đã đưa ra cơ sở để dự báo được các đôi có nhiều nguy cơ chia tay – phụ thuộc cách họ cãi vã hay tự mô tả về mối quan hệ của mình cũng như trình độ giáo dục và việc làm.

Theo Business Insider, dưới đây là 7 yếu tố dự báo trước ly hôn:

Cưới khi còn tuổi teen hay sau tuổi 32

thời khắc tốt nhất để kết hôn là khi người chơi cảm thấy đã sẵn sàng và lúc người chơi tìm được người mình muốn cùng sẻ chia cả quãng đường đời. Tuy nhiên, theo các nhà nghiên cứu, những đôi cưới khi chưa đầy 20 tuổi hay từ giữa độ tuổi 30 trở đi thì dễ ly hôn hơn. Nguy cơ này khác nhau cao với những đôi tuổi teen.

Theo nghiên cứu do giáo sư Nicholas Wolfinger, Đại học Utah, sau tuổi 32, tỷ trọng ly hôn của người chơi sẽ tăng lên 5%  mỗi năm. “Với hồ hết mọi người, cuối độ tuổi 20 là thời khắc đẹp nhất để kết hôn”, Wolfinger viết trên Institute for Family Studies.

Một nghiên cứu khác công bố trên tập san Economic Inquiry năm 2015 cho thấy tỷ trọng ly hôn ở các đôi tăng lên theo khoảng cách tuổi giữa vợ chồng.

Ảnh minh họa: SBS.

Ảnh minh họa: SBS.

Người chồng không có công việc ổn định

Một nghiên cứu của Harvard công bố trên American Sociological Review cho thấy không phải tình hình tài chính nhưng mà là sự phân công lao động sẽ tác động tới kĩ năng ly dị.

Khi nhà nghiên cứu Alexandra Killewald xem xét các cuộc hôn nhân mở màn sau năm 1975, bà thấy những đôi nhưng mà người chồng không có công việc toàn thời kì thì kĩ năng ly hôn là 3,3% trong khi các đôi chồng đi làm ổn định thì tỷ trọng này chỉ là 2,5%.

Tuy nhiên, tình trạng việc làm của người vợ không xúc tiến lắm tới kĩ năng hôn nhân tan vỡ. Các nhà nghiên cứu kết luận rằng mô hình trụ cột gia đình nam giới vẫn còn phổ quát và xúc tiến tới độ vững bền của hôn nhân.

Chưa tốt nghiệp trung học

Theo một thống kê tại Mỹ, kĩ năng kết thúc hôn nhân thấp hơn ở những người có trình độ giáo dục cao hơn và hơn một nửa số cuộc kết hôn của những người chưa học xong trung học xong bằng ly dị trong khi tỷ trọng này ở những người có trình độ đại học chỉ 30%.

Nhà tâm lý Eli Finkel cho rằng, có thể tình trạng trình độ giáo dục thấp thường dự báo thu nhập hạn chế – điều hay gây nhiều căng thẳng cho cuộc sống gia đình. “Thật khó để có hôn nhân hạnh phúc khi hoàn cảnh sống phải lo cơm áo gạo tiền đầy mỏi mệt nên kĩ năng chia tay cao cũng không đáng ngạc nhiên”, chuyên gia này nhận định.

Thể hiện sự khinh thường người chơi đời

John Gottman, một nhà tâm lý tại Đại học Washington, gọi 4 hành vi trong hôn nhân là “tứ kỵ sĩ khải huyền” do chúng báo trước kĩ năng ly hôn đúng một cách đáng sợ: khinh thường, chỉ trích, phòng thủ, lạnh nhạt.

Điều này cũng được đúc rút qua kết quả nghiên cứu nhưng mà Gottman thực hiện cùng nhà tâm lý Robert Levenson, Đại học California-Berkeley.

Quá quấn quít khi thế hệ cưới

Nếu người chơi chẳng ôm hôn hay cầm tay người chơi đời khi thế hệ cưới thì có thể hôn nhân có vấn đề. Nhưng nếu nhị người quá quấn nhau thì cũng có khi báo trước điều không tốt.

Nhà tâm lý Ted Huston đã theo sát 168 đôi trong 13 năm, từ lúc họ thế hệ cưới. Trong quá trình nghiên cứu, Huston và nhóm của mình thực hiện nhiều cuộc phỏng vấn với các đôi. Kết quá thú vị là: Các đôi ly hôn sau 7 năm sống chung trở lên hồ hết là quấn như sam khi thế hệ cưới.

Chuyên gia Aviva Patz cũng có nhận định tương tự trên Psychology Today: Các đôi nhưng mà hôn nhân mở màn bằng hạnh phúc lãng mạn khác nhau dễ chia tay do ngọn lửa tình mãnh liệt đó rất khó duy trì.

Phòng thủ khi xung đột

Khi vợ hay chồng nỗ lực trò chuyện với người chơi về vấn đề gì đó phức tạp, người chơi quay đi hay đóng sầm cửa lại? Nếu đúng, đó là một dấu hiệu nguy hiểm. 

Một nghiên cứu năm 2013 công bố trên tập san Journal of Marriage and Family, cho thấy những người chồng có hành vi này dễ bị vợ bỏ. Kết luận này dựa trên nghiên cứu với 350 cặp thế hệ cưới sống tại Michigan.

Trong khi đó, một nghiên cứu năm 2014 cho thấy các đôi nhưng mà một người hay gây sức ép còn người kia thì đáp lại bằng sự vắng lặng thường ít hạnh phúc.

Mô tả mối quan hệ theo cách tiêu cực

Năm 1992, Gottan và các nhà nghiên cứu khác tại Đại học Washington đã thực hiện một nghiên cứu trong đó yêu cầu các đôi nói về các khía cạnh khác nhau trong mối quan hệ của mình. Bằng cách phân tích các cuộc hội thoại, các nhà nghiên cứu có thể dự doán đôi nào sẽ ly dị.

Trong một nghiên cứu công bố năm 2000 trên Journal of Family Psychology, Gottman và cộng sự cũng sử dụng cách này và thấy rằng những đôi nào thể hiện sự thất vọng, tiêu cực về hôn nhân thì sau đó sẽ ly hôn.

Vương Linh

Lúc bị ốm tôi thế hệ thấy ở nhà hẻm phiền toái hơn ở chung cư

Dưới đây là san sớt của chị Nguyễn Thu Minh, 35 tuổi, hiện sống tại TP HCM về những trải nghiệm của mình khi sống ở chung cư và nhà đất.

Trước khi mua được nhà Sài Gòn, vợ chồng tôi đã trải qua 10 năm thuê nhà ở đây. Nhà gần nhất chúng tôi ở là một căn hộ rộng 56m2 trong một khu chung cư dân dã ở quận 7, giá thuê 6 triệu/tháng vì chủ nhà chưa thay đổi nội thất, sửa chữa gì. Chúng tôi ở nhà này khá thoải mái, được 5 năm. Tôi cũng sinh nhỏ nhắn thứ nhị khi ở đây.

Cuối năm 2016, chủ nhà muốn bán nhà, không cho thuê nữa. Vợ chồng tôi lúc này có trong tay được 1,5 tỷ (bố mẹ nhị bên cũng hứa sẽ cho vay một ít) nên quyết định sẽ đi mua nhà, không thuê nữa. Trước đây, chúng tôi cũng đã đặt mục tiêu mua nhà nhưng vì chỗ ở đang thuận tiện nên lại để dành tiền để đầu tư làm ăn.

thuở đầu, chồng tôi định lấy luôn căn nhà mình đang thuê vì phiên bản tính lười, ngại vận chuyển. Hơn nữa, bà chủ bán 1,2 tỷ, tức là mua nhà xong, chúng tôi vẫn còn 300 triệu. Chồng bảo bỏ thêm mấy trăm triệu thuê kiến trúc sư sửa chữa là có căn nhà đẹp long lanh.

Thế nhưng tôi sau những lần thủ thỉ với đồng chí – những đứa có tiền dư nên đầu tư thêm vào bất động sản – nhận thấy rõ ràng, mua nhà đất sau này bán đi có giá hơn hẳn chung cư nên muốn mua nhà đất. Cái chung cư chúng tôi đang thuê đã được sử dụng cả chục năm thì kiên cố không thể tăng giá được nữa. thời khắc đó, theo dõi giá bất động sản, chúng tôi thấy đất nền tăng giá rất nhanh còn các chung cư thì vẫn liên tục tung ra các dự án thế hệ.

Vậy là nhị vợ chồng quyết định đi mua nhà đất, dự kiến tìm nhà trong tầm 1,2 tỷ tới 2 tỷ. Chúng tôi kiếm nhà nhị tháng trời, đọc báo, lướt mạng, nhờ đồng chí, nhờ cả cò, tìm lòng vòng khắp thành phố: quận 8, quận 7, quận 4, Bình Thạnh, Gò Vấp, ra cả quận 9, Nhà Bè nhưng cũng không tìm được căn nào ưng ý. Giá nhà rất cao và tăng giá rất nhanh. Vẫn căn nhà đó, tuần trước người ta nói 1,5 tỷ, tuần sau đã đòi 1,8 tỷ.

sau cuối, chúng tôi quyết định mua một căn rộng 36,2m2 xây một trệt nhị lầu trong một hẻm nhỏ ở đường Phan Xích Long. Từ ngôi nhà này có 4 lối đi ra đường lớn, khá thuận tiện. Lối đi ngắn nhất tầm 100m. Chúng tôi mua nhà hết 1,6 tỷ, so với thị trường ngôi nhà rẻ hơn chút vì chủ nhà là người quen và đang muốn đi nước ngoài.

Chúng tôi dọn về ở trước Tết, bỏ thêm 100 triệu để sơn sửa. Vì đó là nhà của mình nên chúng tôi trông nom nó và cảm thấy hài lòng với nơi ở này. láng giềng cuối tuần thỉnh thoảng hát hò vang xóm hay mượn đường kê bàn nhậu, nhưng có gì đâu, vì thỉnh thoảng chúng tôi có tiệc, mời khách tới nhà, để tràn xe ra cửa nhà họ, họ cũng vui vẻ không nói gì.

Tuy nhiên, tháng 12 vừa rồi, tôi bị té xe máy, bị khâu 8 mũi ở bàn chân, tôi thế hệ thấy rõ sự phiền toái của nhà trong hẻm. Khi gọi taxi đi tiêm, xe không vào được tới nhà, chồng tôi phải cõng ra đầu ngõ. Tôi có việc muốn đi, gọi xe công nghệ, họ không tìm được nhà vì đường oằn èo, bắt tôi tự lê ra đầu hẻm. Tôi gọi gas, gọi nước, gọi hàng trực tuyến… người giao hàng đều không tìm thấy nhà tôi vì hẻm oằn èo, bắt phải ra đầu đường lớn nhận hàng hoặc dẫn vào. Nếu có chồng hoặc con lớn (học lớp 5) ở nhà thì tôi còn mua được hàng, còn không thì tôi khoanh tay, tôi không thể nhảy lò cò cả 100m. Tôi muốn mua thêm thuốc, muốn mua đồ tiêu sử dụng cho gia đình, muốn mua thức ăn, ngày trước, tôi chỉ cần viết vào giấy, con tôi sẽ xuống siêu thị dưới sân chung cư mua toàn vẹn. Bây giờ, tôi đành chờ chồng đi làm về, không dám sai con đi mua bán gì vì đi chợ cóc ở bên kia đường lớn, tôi không dám để con sang đường.

Ở trong nhà, tôi cứ quanh quẩn tầng dưới, nhìn nhị đứa con leo lên trèo xuống cái cầu thang khá dốc rồi trốn mẹ tinh nghịch trên tầng nhưng mà không sao phạt được chúng. Nhiều lúc, tôi có việc muốn nhờ, nhưng mà chồng con ở trên lầu, tôi gọi không được, lại phải lấy laptop ra gọi.

Đúng là tới lúc ốm, tôi thế hệ thấy ở nhà hẻm phiền toái hơn ở chung cư thế nào. Trong lúc nghỉ dưỡng chẳng làm gì, tôi lại lẩn thẩn nghĩ, nhà mình chỉ để ở chứ không để kinh doanh, nó hoàn toàn không đẻ ra tiền cho mình, như các chuyên gia vẫn gọi nó chỉ là tiêu sản, thì vì sao mình lại không tiêu sử dụng thông minh, để được hưởng lợi nhiều nhất từ nó, để cuộc sống được thoải mái nhất trong điều kiện có thể của mình.

Ông Nguyễn Tiến Dũng, giám đốc một đơn vị môi giới và dịch vụ bất động sản tại TP HCM nhận xét, nhiều người không thích mua chung cư, chỉ mua nhà đất vì nghĩ rằng nhà đất thế hệ là của mình, có thể ở mãi mãi, chung cư là của chung, sau này cũ quá sẽ bị di dời. Thực ra là một suy nghĩ sai trái. Vì nếu có dự án trên địa bàn, thì chung cư hay nhà đất đều có thể buộc phải di dời vì sự phát triển của thành phố.

Theo ông Dũng, nếu cùng một mức tiền, mua chung cư, game thủ có thể mua được ở vị trí trung tâm và tiện đi lại hơn, đường vào rộng rãi. Ở chung cư cũng có nhiều tiện ích hơn, các dịch vụ như siêu thị, nhà thuốc, khu vui chơi sát quanh nhà. Sàn chung cư là một mặt phẳng nên tiện trông coi, chăm sóc người ốm, con cái, người già…

Tuy nhiên, cùng tầm tiền, mua nhà trong hẻm có thể có tổng diện tích sử dụng lớn hơn chung cư, vì game thủ có thể chồng tầng lên. Ví dụ 36m2 x 3 tầng = 108m2 còn chung cư được khoảng 70m2. không giống nhau, giá nhà đất thường tăng theo thời kì hoặc giữ giá tốt hơn chung cư. Như trong con sốt bất động sản vừa qua, nhiều trường hợp đất tăng 200-300% nhưng chung cư tăng rất ít.

Vì thế, tùy mục tiêu đầu tư hay sử dụng, game thủ có thể mua chung cư hoặc nhà đất cho thích hợp với nhu cầu của mình và gia đình.

Hoàng Anh (ghi)

Mưa lầy lội, chú rể Phú Thọ rước dâu bằng công nông

Video cô dâu chú rể đứng trên công nông vượt qua đoạn đường lầy lội đang được san sớt rộng rãi trên mạng xã hội. Phương Trinh, chủ nhân của video cho biết, đây là đám cưới của anh trai cô ở Phương Viên, Hạ Hòa, Phú Thọ. Hôn lễ diễn ra vào ngày 8/1 vừa qua, đúng đợt mưa lạnh nhất.

Trời mưa lầy lội, chú rể Phú Thọ rước dâu bằng công nông


 

“Chú rể là anh mình tên Duy Nhân (sinh năm 1991), còn cô dâu là Quỳnh Phương (sinh năm 1995). Nhà trai đi bằng ôtô tới rước dâu nhưng khi vào gần tới nơi, đường nhỏ lại lầy lội nên phải thuê công nông để đưa dâu ra”, Trinh san sớt.

Trinh cho biết nhì Anh chị em, người già và một số chị em phụ nữ ưu tiên được đứng trên xe “mui trần”, còn họ hàng nhì bên vẫn nỗ lực đi bộ, men theo cỏ nhì bên đường. Chú rể rất phấn khởi, vừa đứng vừa vẫy tay chào mọi người khiến không khí thêm sôi nổi.

Cô dâu, chú rể tươi cười đứng trên xe công nông chào mọi người.

Cô dâu, chú rể tươi cười đứng trên xe công nông chào mọi người.

“Dù gặp khó khăn một tẹo, nhì bên gia đình vẫn vui vì mọi việc diễn ra trơn tuột. Ai cũng lấy laptop ra ghi lại khoảnh khắc dễ thương của Anh chị em”, Trinh cho hay.

Mộc Miên

Ông bố Hòa Bình vừa ru con ngủ, vừa đan chăn cho con

Video ông chồng vừa ru con, vừa ngồi đan chăn đang được san sẻ rộng rãi trên mạng xã hội. Chị Kiều Anh, 27 tuổi, ở thành phố Hòa Bình, chủ nhân của video cho biết, chị đăng tải trên một nhóm hội với mục tiêu vui vui, không ngờ lại được mọi người quan tâm tới vậy.

“Con khóc chồng tranh bế, vừa bế vừa móc chăn. Còn vợ ngồi uống sữa đắp mặt nạ. Anh đi làm về mệt mấy cũng lao vào nấu cơm với vợ rồi bế con, chẳng bao giờ nề hà việc gì”, chị Kiều Anh đăng tải status kèm video.

Ông bố Hòa Bình vừa ru con ngủ, vừa móc chăn cho con 

san sẻ với VnExpress, chị Kiều Anh cho biết chồng mình tên Thanh Tùng, cùng 27 tuổi. Anh là công nhân, đang công việc tại Nhà máy Thủy điện Hòa Bình. nhì Các bạn hiện có một gầy xíu gái 5 tháng tuổi.

Chị cho biết chồng suốt ngày đi làm ca nên cũng bận. Nhưng cứ về là lao vào giúp vợ làm việc nhà, mặc nguyên cả bộ quần áo bảo hộ. thời kì chị ở cữ, một tay anh lo 3 bữa, nghĩ ra đủ món để vợ ăn đỡ chán. 

Ngay cả bây giờ, anh Tùng vẫn tranh việc giặt giũ, lau nhà cho vợ. Trời mùa đông lạnh lẽo sợ vợ buốt tay nên anh không cho chị động vào nước.

Tổ ấm hạnh phúc nhà Các bạn Kiều Anh.

Tổ ấm hạnh phúc nhà Các bạn Kiều Anh.

Chị Kiều Anh san sẻ anh Tùng rất khéo tay, hay làm mấy đồ handmade. Anh từng làm nhiều món đồ xinh xinh tặng chị như móc chìa khóc, thú bông nhỏ. Anh còn từng uốn một cái nhẫn nhỏ bằng đồng rồi cầu hôn chị.

“Chồng tôi khác nhau rất thích đan, móc. Tự tay anh móc đồ chơi nhồi bông cho gầy xíu, móc cả mũ và thế hệ đây nhất là chiếc chăn. Anh đã móc được 40% rồi, dự là trước tết con có chăn thế hệ. Mỗi ngày anh tranh thủ móc 2,3 tiếng buổi tối trước khi đi ngủ. Nhiều khi tôi tỉnh giấc, vẫn thấy anh đang ngồi móc trong ánh đèn ngủ tù mù”, chị Kiều Anh kể.

Anh Tùng tự tay làm cây thông Noel cho vợ từ bìa và tự móc đồ chơi cho con gái.

Anh Tùng tự tay làm cây thông Noel cho vợ từ bìa và tự móc đồ chơi cho con gái.

Người vợ trẻ cho hay chồng mình vốn là một người siêng năng. Từ khi là thanh niên đã không nề hà bất kỳ việc gì, chăm sóc nhà cửa, vườn tược, phụ thân mẹ già yếu. Chính những phẩm chất ấy đã khiến chị đồng ý làm vợ anh.

Mộc Miên

Cặp vợ chồng 17 năm ròng rã vực con biết ngồi, biết đi

Chị Nguyễn Kim Ngọc, 42 tuổi hiện sống tại Tân An, Long An không bao giờ quên được cái ngày 20/7/2000 đó. 7h sáng chị đau bụng, gia đình đưa vào bệnh viện tỉnh để sinh con đầu lòng. Hơn 15 tiếng chị gần như kiệt sức, không thể rặn nổi, chưng sĩ đè bụng chị ép đứa trẻ ra. Ngoài trời mưa gió bão bùng cũng là lúc nhỏ tí hon Nguyễn Hoàng Phúc chào đời. Chị Ngọc không thể ngờ, từ giây phút đó, “sóng gió cuộc đời mở màn bủa vây gia đình mình”. Suốt lúc mang bầu, chị đi siêu thanh thấy nhỏ tí hon vẫn phát triển phổ quát, nhưng chính ca sinh khó, thai nhi không được cung ứng đủ ôxy đã khiến cậu nhỏ tí hon bị bại não.

Gần 2.000 ngày ròng rã rã đưa con đi viện, đi khám, đi chữa thầy..., chị Ngọc vô cùng hạnh phúc khi nhận ra những biểu thị tiến bộ của con, dù tí xíu như tự ngồi được, tự bước đi.... Ảnh: NVCC.

Gần 2.000 ngày ròng rã rã đưa con đi viện, đi khám, đi chữa thầy…, chị Ngọc vô cùng hạnh phúc khi nhận ra những biểu thị tiến bộ của con, dù tí xíu như tự ngồi được, tự bước đi…. Ảnh: NVCC.

Trước đó, cuộc đời chị Ngọc tưởng như vô cùng trơn tru. Tốt nghiệp cấp ba, chị đỗ vào khoa Tin học Đại học Sư phạm Kỹ thuật TP HCM. Trong thời kì đi học, chị đã đi dạy, thu nhập gấp đôi số tiền chị cần để sống thoải mái mỗi tháng.  Năm 1999, chị kết hôn với anh Nguyễn Công Luận. nhị vợ chồng cùng dạy Tin cho trường nghề ở Long An, vừa dạy thêm ở trung tâm, cuộc sống yên bình.

Sự ra đời của Phúc đã làm thay đổi tất cả. Xuất viện về nhà, Phúc khóc suốt. nhỏ tí hon ngủ luôn cần có người ôm, buông ra là giật thột, khóc ngất. nhỏ tí hon cũng không tự bú mẹ được. Chị Ngọc phải vắt sữa, đút từng thìa cho con. Cả nhà tức khắc đưa con lên TP HCM kiểm tra. Phúc 4 tháng tuổi, vợ chồng chị sững sờ nhận kết quả con bị bại não. Cầm tờ giấy trong tay, anh Luận chỉ biết ôm vai vợ. Chị Ngọc bế Phúc, trên đầu còn bệ rạc các hoá chất điện não và thiêm thiếp vì thuốc ngủ, khóc trọn đường về nhà.

Để có thể trường kỳ nuôi con tại bệnh viện, Cả nhà đành nghỉ dạy ở trường nghề. Họ gom hết tiền tiết kiệm, mua được 4 máy tính, mở lớp dạy Tin học ở nhà. May mắn là cùng nghề là nên Cả nhà có thể người này ở viện cùng con thì người kia ở nhà dạy học kiếm tiền. Năm đầu đời của Phúc, thời kì ở viện của gia đình nhỏ nhiều hơn ở nhà.

Lên 3 tuổi, Phúc vẫn không nói được dù có thể hiểu những gì bố mẹ nói. nhỏ tí hon cũng không thể tự ngồi được. Chị Ngọc sử dụng dây vải buộc con vào chiếc ghế nhựa để con tập chơi game trên vi tính. Cả nhà cũng mua cho con chiếc máy tính bảng trước tiên trong đời để nhỏ tí hon luyện ngón tay bấm trên các phím chữ, số. Chị mua một chiếc xe tập đi trẻ con, buộc con lên xe để tập cho đôi chân hoạt động.

Phúc rất tình cảm, mỗi khi trẻ con trong xóm tới chơi nhưng mà về hết, nhỏ tí hon lại khóc tím người vì buồn. Cả nhà quyết định sinh thêm con khi Phúc 4 tuổi để nhỏ tí hon có người chơi cùng. Như hiểu được nỗi vất vả của ba mẹ, Phương ra đời khỏe mạnh, cứ tự ăn, tự chơi không để bố mẹ phải bận tâm.

Thời thơ ấu của Phúc là những ngày được buộc chặt vào chiếc xe có bánh để đi lại giữa nhà. Ảnh: NVCC.

Thời thơ ấu của Phúc là những ngày được buộc chặt vào chiếc xe có bánh để đi lại giữa nhà. Ảnh: NVCC.

Phúc 5 tuổi, vẫn chưa thể tự ngồi được nhưng tài xế tập đi đã thạo, biết bẻ lái chạy quanh các phòng. nhỏ tí hon biết chơi game giỏi, biết chơi đua xe, bắn súng. nhỏ tí hon cũng biết đặt mật khẩu lưu game. Dù vậy mỗi tháng, vợ chồng chị Ngọc vẫn phải đưa con đi Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP HCM) tái khám một lần, chưa kể thỉnh thoảng nhỏ tí hon mắc thêm những căn bệnh thời cơ. Thể trạng yếu nên chỉ sốt siêu vi, tiêu chảy, viêm phổi cũng có thể khiến Phúc nằm viện cả tháng.

Sau 6 năm kiên trì tập vật lý trị liệu, khi nằm viện thì tập tại viện, lúc ở nhà thì được bố mẹ thuê kỹ thuật viên tới tập cùng, 6 tuổi, Phúc lần đầu ngồi được một mình vững chãi, hoàn thành chuỗi thời kì ngủ phải có người ôm. Tuy nhiên, cậu vẫn không kiểm soát được tiêu tiểu.

Xem chương trình Người đương thời trên truyền hình, biết được tài châm cứu của giáo sư Nguyễn Tài Thu, Cả nhà quyết định đưa con ra Hà Nội chữa trị. Tháng 9/2006, bố con Phúc tìm tới Viện Châm cứu Trung ương. thế hệ châm được 10 ngày, Phúc đã kiệt sức vì đau, vì không ăn uống được, vì phải xa mẹ, xa bà. Anh Luận đành đưa con về. Chị Ngọc nhớ mãi cảnh đi đón chồng con ở sân bay, bố cõng con trên lưng, tay kéo va li, con không nhận ra mẹ vì quá mỏi mệt và đớn đau.

Về nhà một tuần, đặt con trước máy tính chơi game, chị Ngọc vô cùng ngạc nhiên khi thấy con mở Word ra, gõ chữ “Mẹ ơi, Hà Nội đang hội nghị APEC”. tới bây giờ, cả gia đình chị và chưng sĩ cũng không lý giải được vì sao cậu nhỏ tí hon lại biết chữ, biết viết câu đúng ngữ pháp và chính tả dù không được ai dạy bất kỳ con chữ nào. Giáo sư Thu nói đùa, ông đã châm đúng dây chữ của Phúc.

Sau đó, mỗi lần được ra đường chơi, Phúc nhớ toàn bộ bảng hiệu, tên đường và số máy tính bảng, về nhà cậu ghi lại toàn vẹn trên máy tính. Phúc cũng biết ra dấu mỗi khi muốn đi vệ sinh. Cả nhà mừng muốn khóc.

Phúc và bố.

Phúc và bố.

Con có bệnh thì vái tứ phương, nghe đâu có thầy thuốc thích hợp là Cả nhà lại đưa con đi, mong nhỏ tí hon cải thiện kĩ năng vận động, kĩ năng nói. Nghe tin ở quê nội Đà Lạt có cơ sở khám chữa bệnh theo y khoa cổ truyền, châm cứu bấm huyệt miễn phí của các phụ thân và các sơ, năm 2008, Cả nhà cho con về Đà Lạt. Cứ một tháng mẹ chăm con, bố ở nhà kiếm tiền, rồi đổi lại đổi ca cho nhau. Hơn một năm trời, họ đi đi về về giữa Đà Lạt và Long An nhưng Phúc cũng không tiến triển là bao.

Năm 2009, nghe tin nhà thờ Lộc Hoá ở Bảo Lộc, Lâm Đồng có phụ thân chữa bệnh bằng nhân điện, diện chẩn, chị Ngọc lại đưa con tới đây, thuê nhà cạnh nhà thờ để tiện chữa bệnh. Mỗi ngày chị cõng con nhị lần leo qua cái dốc rất cao để vào nhà thờ, vừa đi vừa thở ra cả đằng tai. Ở đó được nhị tháng, bệnh tình của Phúc không chuyển biến, chị lại đưa con về Long An.

Cũng năm này, công việc kiếm tiền tài Cả nhà gặp thất bại, họ mất một số tiền lớn, chị Ngọc trầm cảm 6 tháng. Nhìn nhị đứa con, khác lạ là Phúc, dù đang bệnh tật vẫn sáng sủa yêu đời, chị quyết tâm tự vực mình dậy, lại nghĩ các cách kiếm tiền để lo cho con. Về mặt vận động, Phúc không có nhiều chuyển biến, nhưng nhận thức của nhỏ tí hon rất tốt: biết diễn đạt bằng chữ suy nghĩ của mình, biết chơi mạng, biết mở các chương trình yêu thích.

Năm 2011, khi tích góp được ít tiền, anh Luận lại đưa Phúc ra Hà Nội để được giáo sư Thu châm cứu. tiêu pha ăn ở, điều trị của nhị bố con mỗi ngày khoảng một triệu. Hết tiền, nhị bố con lại về Long An. May mắn cho gia đình là sau đó, Bệnh viện Nguyễn Tri Phương, TP HCM lập khoa Châm cứu, giáo sư Thu vào tương trợ.

Ngồi bên cạnh nhau, Phúc và mẹ phải sử dụng bàn phím để rỉ tai với nhau.

Không nói được, nên Phúc và mẹ phải sử dụng bàn phím để rỉ tai với nhau.

Suốt nhị năm ròng rã, mỗi thứ 2-4-6, bất kể nắng mưa, cứ 6h sáng, chị Ngọc tiến công thức Phúc dậy, đặt con ngồi trước trên xe máy để vượt qua quãng đường 50km từ nhà tới bệnh viện. Trên cốp trước xe là hộp cơm nắm hay hộp xôi chị nấu từ khuya. Chạy xe một đoạn, chị lại đút cho con một nắm để nhỏ tí hon không bị đói và không bị muộn giờ châm cứu lúc 8h30. Mỗi ngày của con là hơn 30 cây kim nhỏ và 6 cây kim dài 2 tấc, còn tiền tiêu pha của mẹ là 500.000 đồng. Phúc được cả khoa châm cứu cưng vì ngoan, kiêu dũng và cũng rất tinh khiết sẽ nữa. Chị Ngọc kể, mỗi lần đưa con đi viện, chị luôn trưng diện thơm tho xinh tươi cho Phúc để các chưng sĩ điều dưỡng ôm ấp không ngại. Cũng nhờ có anh chàng người mẫu nhỏ này nhưng mà chị Ngọc tình cờ có thêm công việc bán quần áo bên cạnh dạy học.

Nhờ kiên trì phối hợp giữa uống thuốc giãn cơ, xẻ não của chưng sĩ ở Nhi đồng 1 kê, tập vật lý trị liệu và châm cứu, 14 tuổi, lần trước tiên Phúc lẫm chẫm bước được 3-4 bước không có mẹ dìu. “Buông” con được 20 giây, chị Ngọc mừng hơn bắt được vàng. Phúc chính thức vứt hẳn 5 đời xe tập đi theo mình từ tuổi lên ba.

Để có tiền lo cho các con, khi công việc dạy Tin học không còn “hot” nữa, năm 2014, Cả nhà “dẹp chữ sĩ sang bên” mở quán bún bò ngay ở nhà. Họ làm thêm lạp xưởng, chà bông, bánh tráng. Cả nhà quan niệm, kiếm tiền nhưng vẫn phải ở nhà với con để còn tập cùng con.

Mỗi ngày, Cả nhà dậy sớm sẵn sàng công việc cho ngày thế hệ. Chàng Phúc được ngủ tới 6h, sau đó được bà ngoại tương trợ ăn sáng vì cậu chưa tự cầm nắm được những vật nhỏ, múc thức ăn còn đổ tháo. Khoảng một năm nay, Phúc mở màn cầm được ly uống nước, cầm được bánh ăn. Ngủ dậy tự bám cầu thang, đi từ lầu xuống tầng trệt, đi tới cái bàn có máy tính của mình.

Trong khi bố mẹ bận bán hàng, Phúc ngồi trước máy tính, mày mò học tiếng Anh, lướt facebook, xem các bộ phim mình yêu thích, các kênh giới thiệu đồ chơi, dựng các clip làm tiến thưởng tặng mọi người. Anh chàng khác lạ khoái mua hàng trên mạng. Buổi chiều, Phúc lại cùng mẹ tập đi hay cầm nắm các đồ vật.

ngày nay, cao 1,5m nặng 42kg, Phúc lúc thì hồn nhiên như một cậu nhỏ tí hon 10 tuổi, lúc chín chắn như một ông cụ non. Vô cùng thần tượng nhân vật chính của bộ phim Việt do NSND Hoàng Dũng đóng, Phúc chọn câu “Gia đình là thứ tồn tại duy nhất, còn tất cả những thứ khác có hay không có không quan yếu” làm lời giới thiệu cho mình trên Facebook. Cậu hiểu, không có gì quý hơn gia đình mình, bà ngoại, bố mẹ và em Phương – những người vẫn đang cùng cậu đấu tranh với căn bệnh bại não.

Trích đoạn một clip Phúc dựng để chúc mừng sinh nhật Lina, một nhân vật cậu yêu thích trên mạng:

Video chúc mừng sinh nhật một thần tượng của mình do Phúc tự dựng

Kim Anh

Những cuộc hôn nhân giả đổi lấy thẻ xanh trên đất Mỹ

Tiffany cưới Steve cách đây nhị năm rưỡi. thời khắc đó, anh chàng Việt Nam này đã có vợ, con ở quê nhà và Tiffany có người chơi trai lâu năm. Nhưng muốn có một khoản tiền dằn túi nên cô đã gọi cho một người người chơi Việt Nam và hỏi họ có biết ai đang tìm vợ không. Người người chơi này đã giới thiệu cô với Steve và cả nhị quyết định kết hôn ngay lần đầu gặp gỡ.

“Tại đồng đội người Việt, chúng tôi đều biết về kết hôn giả và hiểu rằng đó là việc nhiều người vẫn làm. Tôi chẳng nói láo hay giấu giếm gì”, Tiffany nói khi trả lời phỏng vấn Mic.

Steve đã thực hiện thủ tục ly dị người vợ thật ở Việt Nam, mặc dù anh có ý định sẽ sum vầy với gia đình sau khi kết hôn với một người Mỹ để được nhập cư lâu dài. Anh và Tiffany đã đăng ký kết hôn vài tuần sau khi gặp nhau. “Việc của tôi rất đơn giản. Chỉ giống như làm bằng hữu thôi”, Tiffany nói.

Steve đã trả cho Tiffany 10.000 đôla khi nhị người lấy được giấy đăng ký kết hôn và 15.000 đôla khi được chấp thuận định cư 2 năm. Steve sẽ trả khoản cuối, 5.000 đôla, khi thẻ định cư 10 năm được chấp thuận và họ sẽ ly dị. Trong thời kì này, Tiffany không đăng những bức ảnh tình cảm của mình với người chơi trai thật lên mạng.

“Chúng tôi không gặp nhau thường xuyên, chẳng bao giờ hôn, kể cả trong đám cưới – chỉ tự sướng chung”, cô kể về mối quan hệ với chồng hờ. “Trong văn hóa Việt Nam, chúng tôi không nên thể hiện tình cảm trước đông người, vì vậy chẳng ai nghi ngờ gì”. Tuy nhiên, nhị người vẫn đi tuần trăng mật giả ở Vegas và Tiffany dẫn người chơi theo, tận hưởng một kỳ nghỉ miễn phí. 

Tiffany cho rằng mình và Steve chẳng bao giờ gặp rối rắm với các nhà chức trách về nhập cư do cả nhị đều có trình độ và việc làm. “Tôi chẳng làm gì sai. Lý do chúng tôi vượt qua được những lượt phỏng vấn visa là vì cả nhị đều đi làm và đóng thuế trọn vẹn. Chúng tôi có trách nhiệm và hữu ích với đồng đội”, cô thanh minh.

Ảnh minh họa: Ice.

Ảnh minh họa: Ice.

Cưới công dân Mỹ là một trong những cách dễ nhất để nhập cư nhằm kiếm thẻ xanh. Trong khi việc lường đảo này rất đơn giản, hình phạt dành cho nó lại rất nặng: chịu tội tới 5 năm tù và phạt 250.000 USD. Hiểu rõ điều đó nhưng nhiều người vẫn liều, theo Vice. 

Garrett là một công dân Mỹ, sinh ra và lớn lên tại New York. Anh đang chung sống với người chơi gái thật tại New York. Evelyn tới từ một nước Đông Á, qua Mỹ học đại học và kết hôn với Garrett sau khi visa sinh viên hết hạn và cô chưa thể xin được visa làm việc. “Hôn nhân thẻ xanh” giúp Evelyn trở thành cư dân thường trú ở New York.

Cô và Garrett gặp nhau 6 năm trước khi làm việc trong ngành khách sạn. Garrett là viên chức chính thức còn Evelyn làm chui. Một ngày, cô hỏi Garrett có biết ai có thể cùng cô kết hôn giả để lấy thẻ xanh không. “Tôi nói đồng ý và mọi việc cứ thế diễn ra thôi”, Garrett nói.

Garrett từng nghe nhiều chuyện tương tự và anh quyết định làm vậy vì Evelyn là người chơi và anh muốn giúp cô. Có thêm chút tiền lại càng tốt. “Tôi chỉ lấy giá bằng một nửa. Thường người ta đòi 20.000 đôla nhưng cô ấy chỉ cần trả cho tôi 10.000 đô”, anh giảng giải.

Evelyn trả tiền mặt, đưa trước cho Garrett một nửa sau khi cả nhị chính thức cưới. Cô đảm nhận việc lo mọi hồ sơ sau đó: Mở tài khoản nhà băng chung, thay đổi địa chỉ thư của Garrett cho thích hợp với của cô, thêm một số laptop chung của cả nhị. Anh chồng hờ nhận nửa tiền còn lại sau màn căng thẳng nhất – phỏng vấn định cư.

Khi nhận đơn xin nhập cư, Sở nhập tịch và di trú Mỹ (USCIS) sẽ kiểm tra về bình an và lý lịch để khẳng định tính xác thực về thông tin của người nộp. Trong một số trường hợp, người nộp có thể được chấp thuận nhưng mà không cần phỏng vấn nếu mối quan hệ có vẻ sống động, theo Jim McKinney, viên chức công vụ của Sở di trú.

Đây là trường hợp của Joe và Libby. Cả nhị kết hôn lúc Joe 21 tuổi và Libby thế hệ 18. Họ phải đương đầu với một thực tế: visa tạm thời một năm của Joe đã hết hạn và anh vẫn ở lại Mỹ. Joe tới từ Bulgaria, không muốn trở lại quê nhà.

nhị người đã hứa hò và dù làm đám cưới khi còn quá trẻ chỉ vì chuyện định cư của Joe, mối quan hệ của họ là thật. Họ không bị yêu cầu phỏng vấn.

“Chẳng có dấu hiệu báo động nào trong mối quan hệ của chúng tôi. Tôi nghĩ cơ quan tác dụng thấy đảm bảo khi chúng tôi cùng độ tuổi, có thể giao tiếp với nhau bằng tiếng nói chung, ở cùng địa chỉ và có những câu chuyện cho thấy cả nhị đang có mối quan hệ tốt đẹp”, Libby nói.

Những cặp vợ chồng hờ như Garrett và Evelyn thì có vẻ đáng nghi hơn và được yêu cầu phải xuất ngày nay văn phòng của USCIS để phỏng vấn. Trước buổi gặp này, Garrett và Evelyn viết ra các điểm lưu ý cụ thể về người kia – những điều nhưng mà chỉ các đôi yêu nhau thực thế sự hệ biết, như phía giường nhưng mà người kia thường nằm hay thông tin về gia đình vợ, chồng của nhau.

“Tôi tới chỗ ở của cô ấy và chụp một đống ảnh. Tôi chụp một bức ở phòng tắm phòng trường hợp người ta hỏi màu bàn chải tiến công răng của cô ấy – hay những thứ tủn mủn kiểu đó. Tôi phải viết lại và mất một ngày học thuộc rồi thế hệ đi phỏng vấn”, Garrett kể.

USCIS không lưu số liệu về số người xin visa kiểu này bị từ chối, nhưng theo thống kê từ New York Times, chỉ có 506 trong số 241.154 đơn xin nhập cư trong năm 2009 bị từ chối vì gian lận. 

“Nếu một vài thất bại khi phỏng vấn và bị nghi ngờ, USCIS có thể thực hiện một cuộc điều tra, tới tận nhà nhị người cũng như phỏng vấn láng giềng, đồng nghiệp, những người liên quan”, McKinney cho biết.

Trong trường hợp của Garrett và Evelyn, mọi việc đều trơn tru và visa 10 năm của Evelyn được chấp thuận. Garrett cũng phải ứng phó với cô người yêu thật đã hứa hò với mình 2 năm. “Cô ấy biết mọi chuyện do vì tôi đã ‘cưới’ trước khi tới với cô ấy. Tôi cũng hiếm khi phải gặp ‘vợ’ nên nói chung không có nhiều rối rắm với người yêu”, anh nói.

Garrett và Evelyn đã kết hôn được gần 3 năm và Evelyn sẽ nộp đơn nhập quốc tịch. sau hết, họ lên kế hoạch cho việc ly dị.

Cho dù những người trẻ kết hôn giả vì công việc hay các lợi ích khác, không hẳn do họ không coi trọng hôn nhân. Cả Tiffany và Garrett đều hy vọng ngày nào đó sẽ cưới người mình yêu. Khi đó, theo lời họ, cuộc hôn nhân giả trước tiên có thể sẽ giúp họ vượt qua được những thử thách trong cuộc sống gia đình.

Vương Linh