Sự xoay chuyển cuộc đời của người phụ nữ từng phải bán thân trả nợ

Trục trặc tài chính của chị Pamela Lim ở Singapore mở màn từ năm 2004 khi tổ chức tổ chức sự kiện do chị quản lý bị đổ bể, để lại món nợ 50.000 đôla.

thơ ngây và nóng vội trả nợ, chị tiếp tục vay mượn để đầu tư cùng một người game thủ nhưng bị họ lừa và mất luôn cả tiền lẫn công việc lễ tân thế hệ kiếm được sau khi vỡ nợ. Lãi mẹ đẻ lãi con, số nợ của chị bị thổi lên tới 500.000 đôla Singapore (khoảng 8,3 tỷ đồng).

su-xoay-chuyen-cuoc-doi-cua-nguoi-phu-nu-tung-phai-ban-than-tra-no

Chị Pamela Lim. Ảnh: Happyness Notebook. 

quẫn bách, cô gái 29 tuổi đã trộm nữ trang của mẹ mang đi bán và bị anh trai phát hiện, đuổi ra khỏi nhà. 

Thất nghiệp, không nơi ở, chị vào mạng chát cầu cứu nhưng đổi lại là nhận được những lời gạ gẫm đổi tiền lấy tình. Chị đã nhắm mắt xuôi tay bước vào đoạn đường bán dâm từ đó và có lúc mắc bệnh lậu khi bị ép quan hệ không an toàn.

Một trong số 30 khách hàng của chị, Eric Lim, là một người khác lạ, khác hẳn những gã đàn ông tới với chị chỉ để thỏa mãn nhu cầu sinh lý. 

“Anh ấy mua đồ ăn, trả tiền chữa bệnh cho tôi, đưa tôi tới khách sạn khi tôi cần nơi ở. Đó là một người đàn ông rất tốt”, chị kể với The Straits Times.

Chính anh Eric cũng không biết mình đã thực sự đem lòng yêu cô gái hành nghề bán thân từ lúc nào. 

“Tôi tự hỏi chính mình liệu có nên gắn bó với cô ấy. Tôi luôn muốn ở bên, bảo vệ cô ấy, bất chấp quá khứ đen tối kia. Thật ra, trong đời này, chúng ta ai chẳng có vấn đề gì đó”, anh Eric san sẻ.

su-xoay-chuyen-cuoc-doi-cua-nguoi-phu-nu-tung-phai-ban-than-tra-no-1

Chị Pamela cùng chồng và ba con. Ảnh: Happyness Notebook. 

Anh đã cho Pamela vay tiền và ở bên cạnh chị vào thời khắc tăm tối nhất – khi thân phụ chị phát hiện con gái đang làm nghề bị xã hội khinh bỉ. Chị đã xấu hổ tới nỗi định nhảy xuống hồ tự tử nhưng Eric đã tìm ra và mau chóng gọi cảnh sát tới cứu chị rồi đưa tới viện sức khỏe thần kinh để trị liệu. 

nhì người quyết định làm đám cưới khi Pamela mang thai con đầu lòng. Đám cưới của cả nhì được tổ chức đơn giản với 4 bàn tiệc, không có váy hay ảnh cưới.

Chị Pamela, hiện 43 tuổi, đang điều hành một doanh nghiệp tiếp thị số và vẫn nợ tới 200.000 đôla.

“Chúng tôi đang trả dần”, anh Eric, hiện là quản lý điều hành một tổ chức công nghệ thông tin cho hay.

Mặc dù vậy, Các bạn vẫn có cuộc sống hạnh phúc bên nhau với 3 cậu đại trượng phu trong một căn hộ 4 phòng ngủ tại Punggol, Singapore.

Năm 2015, chị Pamela quyết định viết lại những thăng trầm trong cuộc sống của mình bằng cuốn tự truyện “Love Heals: How I Turned My Life Around”,sinh sản năm 2016.

Một năm sau khi cuốn sách ra đời, chị Pamela nói rằng, nhiều người tới cảm ơn chị đã san sẻ về hành trình tìm lại hạnh phúc.

Chị Lim mong những san sẻ của mình sẽ khích lệ nhiều người vươn lên trong cuộc sống và cũng hy vọng việc bán sách sẽ giúp mình nhanh hết nợ.

“Tôi không tiếc nuối gì về các quyết định của mình. Ai cũng mắc sai trái nhưng vấn đề là cách game thủ đứng lên và vượt qua. May mắn nhất của tôi là gặp được người đàn ông thực sự yêu và ủng hộ mình”, chị nói. 

Vương Linh

Ba năm ra Bắc vào Nam kiếm con của cặp vợ chồng hiếm muộn

Kết hôn rồi sinh con là lẽ tự nhiên. Một số người dễ toàn vẹn nhì điều ấy. Nhưng với một số khác, hành trình kiếm con như đường hầm vô định, không có ánh sáng. Vợ chồng chị Huyền (27 tuổi) và anh Hòa (35 tuổi) cũng trải qua thời đoạn ấy khi không tìm được lý do sao mãi chẳng đậu thai. Kết quả xét nghiệm cho thấy chị có nội tiết tốt, nhì vòi trứng đều thông, anh thì tinh trùng khỏe.

Lần khám đó là năm 2013 – sau một năm kết hôn. Vợ chồng động viên nhau thoải mái tư tưởng. Chị Huyền dành nhiều thời kì vào salon tóc của mình. Anh Hòa chuyên tâm với công việc kỹ sư xây dựng. Trong mắt mọi người, họ là đôi vợ chồng son tíu tít.

ba-nam-ra-bac-vao-nam-kiem-con-cua-cap-vo-chong-hiem-muon

Anh Hòa và chị Huyền đã yêu nhau nhì năm trước khi kết hôn. Anh Hòa thích ở vợ những điểm thông minh, quyết đoán và tốt tính.

“Thỉnh thoảng những câu: ‘Không đẻ đi à’, ‘Sao mãi nhưng mà không đẻ thế’, ‘Không biết đẻ rồi’ lại khiến vợ chồng tôi động lòng. Nhất là vợ, chữa trị tốn kém, mỏi mệt, lại vì những lời như vậy nhưng mà sức ép”, anh Hòa san sẻ.

Vì thế, anh luôn nói với vợ không quan yếu nam nhi, con gái, hoặc ngay cả khi không sinh được con, Anh chị em cũng có thể xin một tí hon xíu về nuôi cũng là làm phước. 

Chị Huyền thì sốt ruột vì chồng tuổi đã lớn. Năm 2014, chị xin làm IUI – bơm tinh trùng vào tử cung. Cả nhì lần trứng tốt, niêm mạc đẹp nhưng vẫn không đậu.

Sang năm 2015, Anh chị em gác lại mọi công việc, gom góp tiền nong vào Sài Gòn kiếm con. Họ thuê một căn phòng nhỏ cạnh bệnh viện, ở trong suốt nửa năm. Hoang mang là kết quả khám rất phổ quát nhưng làm thêm 2 lần IUI nữa đều không được.

Chán nản, Anh chị em quyến định làm thụ tinh ống thử (IVF). Những tưởng vợ chồng phổ quát, kết quả sẽ tốt, chẳng ngờ họ chỉ tạo được 5 phôi với nhì phôi loại nhì, ba phôi loại ba. Không có phôi tốt. 

Hôm chị Huyền vừa chọc hút trứng xong thì nghe tin bố nhập viện. Gọi về cho gia đình, mọi người vẫn nói bố phổ quát và động viên Anh chị em yên tâm chữa bệnh.

“Tôi gọi cho bố, bố vẫn nói không sao, chỉ nghẹt thở thôi và động viên tôi cố làm xong rồi về. Lúc đó tôi bảo ‘Bố chịu thương chịu khó chữa bệnh, nhì ba hôm nữa con về’. Nhưng không ngờ, bố nghe máy tính bảng xong thì không qua được nữa”, Huyền hồi ức, nỗi đau này lại một lần bóp nghẹt tim chị.

Cả gia đình khuyên can chị không được về bởi vì công sức nửa năm qua đã bỏ ra quá nhiều, giờ tới bước cuối lại bỏ. Các chưng sĩ cũng tư vấn nếu về thì chỉ còn phôi loại nhì, vì loại ba không trữ được. Chị đành ở lại tiếp tục, song vì ý thức xấu nhưng mà niêm mạc lúc này còn 8mm, kỹ năng đậu thai chỉ 10-20%.

Gạt đi nước mắt, chị kể: “Tôi chuyển phôi xong, nỗ lực kiêng thêm vài ngày thế hệ về, mong cho mọi thứ may mắn, mong bố thương phù hộ cho cái 10-20% kia. Nhưng rồi vẫn cứ thất bại“.

Anh Hòa kể thêm, sau cuộc máy tính bảng thì bố vợ mất. Vợ anh òa khóc, liên tục đòi về. Anh đặt luôn vé tàu bay về sớm nhất có thể. 

“Tôi động viên vợ và để cho cô ấy lựa chọn. Nếu ở lại chuyển phôi thì phải giữ được tĩnh tâm, kìm nén đau thương, thế hệ mong thành công. Nhưng tôi biết dù có kìm nén cảm xúc bao nhiêu chăng nữa thì trong lòng vẫn động”, anh bộc bạch.

ba-nam-ra-bac-vao-nam-kiem-con-cua-cap-vo-chong-hiem-muon-1

Bố mẹ chị Huyền ly hôn khi chị thế hệ một tuổi. Chị sống với ông bà nội. Bố cũng vì thế nhưng mà rất thương yêu chị.

Một tháng sau thất bại lần một, họ lại khăn gói vào Sài Gòn làm tiếp lần nhì. Ngày thứ 14 chuyển phôi, Anh chị em đã ôm nhau òa khóc nức nở khi được thông tin đã đậu thai.

Những tưởng mọi công lao được đền đáp, nhưng được vài ngày sau, chị bị băng huyết. Anh Hòa vội vàng đưa vợ lên viện thì siêu thanh vẫn thấy túi thai. Cả đêm đó nhì vợ chồng ôm nhau khóc. Sáng hôm sau thì mất túi thai. Chị bị sảy thai sớm.

Giây phút đó nhì vợ chồng lặng lẽ nhìn nhau. Bao nhiêu lời muốn nói nhưng không ai nói được gì. Buồn nữa là sau thủ thuật hút bỏ thai thì chị bị tổn thương niêm mạc, một khi không phục hồi sẽ khó mang bầu, dù có làm IVF cũng dễ sảy thai.

Bố mất, con mất, nợ nần, sức khỏe đi xuống. Mọi thứ tồi tệ cùng lúc ập tới. Chị Huyền muốn buông xuôi.

Anh Hòa kể, thời kì đó vợ anh liên tục đòi ly hôn. Anh nghe nhiều thế hệ nghĩ nếu không có giấy đăng ký kết hôn sẽ không ly hôn được, vì thế đã vứt luôn giấy kết hôn. Anh cũng bộc lộ tình yêu và sự quan tâm nhiều hơn tới vợ, như đi làm về, làm việc nhà, đưa chị đi cà phê, hay dẫn đi mua sắm.

Từng bước, từng bước, anh xoa dịu đau thương trong lòng chị. Một lần nữa nhen nhóm hy vọng tìm con. Từ cuối năm 2016, chị Huyền thường xuyên tới viện soi niêm mạc. Tháng 7/2016, nhì vợ chồng ra Hà Nội khám, sức khỏe của chị đã tốt lên. Ba tháng sau, họ khăn gói vào Sài Gòn tiếp tục đương đầu.

Lần này đã có tri thức, ăn uống, nghỉ dưỡng hợp lý nên kết quả chọc phôi khá khả quan. Chị đậu thai đôi. Ba tháng đầu, mỗi ngày chị phải gồng mình tiêm thuốc giữ thai. Sau đó, quá trình mang thai đi vào ổn định. Ngày 8/10 vừa qua, khi tròn 38 tuần, chị Huyền hạ sinh nhì “gà con”, mỗi nhóc nặng 2,5 kg.

ba-nam-ra-bac-vao-nam-kiem-con-cua-cap-vo-chong-hiem-muon-2

Ông bố 35 tuổi thấy mình “thay da đổi thịt” từ ngày có con.

Nhà neo người, sinh con xong nhì vợ chồng phải tự tính liệu hết. Ban ngày chồng đi làm, mình chị quay cuồng với nhì con. Bộ đôi “ngoan cùng ngoan, quấy cùng quấy”, nên có lúc khiến chị thấy sức ép. Nhưng dù vậy, nếm bao giọt đắng, giờ thế hệ có được giọt bùi, nên chẳng có gì làm khó được chị nữa. “Vất vả nhân nhì thì nụ cười cũng được nhân nhì”, chị nói.

Vợ mang bầu, sinh con, anh Hòa cũng thấy mình như được “tái sinh”. Nếu như trước đây, ăn cơm, tắm rửa, ngủ nghỉ đều khiến vợ phải giục, thì nay anh có động lực, đi làm về không ngó đông ngó tây nhưng mà phi thẳng về nhà, chui vào wc rửa ráy rồi ra bế con.

“Ngày thường anh ấy ngủ nứt mắt, sét tiến công ngang tai cũng không tỉnh nhưng mà giờ con cựa một phát là như lò xo bật dậy ôm con”, chị Huyền hạnh phúc kể.

Mấy hôm trước, nhìn chồng ôm con trong vòng tay, lòng chị bình yên thấy lạ. Đột nhiên nhớ ra chưa khai sinh cho con, chị bảo: “Anh giấu giấy đăng ký kết hôn đâu rồi, mang ra đi khai sinh cho con đi”. Ông bố cọ nhẹ bộ râu nhún phún lên làn da mềm mại của con, giọng tỉnh bơ. “Anh vứt từ hồi đó rồi”.

tới giờ phút này, chị thế hệ thực sự tin, anh đã ném giấy đăng ký kết hôn, để chị không đòi ly hôn được nữa.

Phan Dương

Chàng trai Anh kiên định ở bên cô gái Việt bị hỏng mắt

Nhiều lúc Mai Loan (23 tuổi) tự hỏi, nếu không gặp Henry (30 tuổi) thì cuộc đời cô sẽ thế nào. Có thể, Loan vẫn là một cô gái say mê công việc, xung quanh luôn có rất nhiều chàng trai theo đuổi. Nhưng cũng có thể, cô bị mù mắt, nghỉ việc, không người yêu.

Nhìn cô lần thần như vậy, Henry hiểu ngay chuyện. Chàng trai cao 1,95m, nặng 130 kg, tới gần cô gái chưa đầy 40 kg vỗ về: “Poor my angel. I am here with you. Everything will be ok!” (Em yêu, có anh ở đây. Mọi việc sẽ ổn thôi).

Điệp khúc đó đã lặp lại hàng trăm lần trong hơn nửa năm qua – từ lúc biến cố xảy ra với Mai Loan – giữa lúc tuổi đời đang tươi đẹp ấy.

chang-trai-anh-kien-dinh-o-ben-co-gai-viet-bi-hong-mat

Mai Loan là cô gái năng động, xinh xắn.

Chuyển từ Đăk Lăk tới TP HCM lập nghiệp từ lâu, nhưng trong Loan vẫn luôn giữ được nhiệt huyết của người con gái cao nguyên. Từ khi còn là sinh viên, cô đã làm tiếp thị sản phẩm cho vài tổ chức nước ngoài. Tốt nghiệp, Loan đơn giản xin được công việc trợ lý riêng cho một giám đốc nước ngoài về lĩnh vực xây dựng.

Vốn bận rộn nên Loan ít dành thời kì cho chuyện tình cảm. Vào cuối năm 2015, khi Loan đang sắp hoàn thành thao tác xóa một app kết người chơi trên Facebook, thì có tin nhắn gửi tới. Tin nhắn thổ lộ mong muốn làm quen với Loan của Henry – chàng trai thế hệ tới Việt Nam du lịch. Loan từ chối rồi xóa luôn tài khoản.

Gần nhì tháng sau, Mai Loan và Henry bất thần chạm mặt ngoài đời. Cô nhớ lại: “Buổi chiều cuối tháng 2 tôi có hứa với khách hàng tại quán cà phê ở Quận 5 để thảo lại hồ sơ. Anh Henry nhận ra tôi khi cũng đang ngồi trong quán. Không muốn làm mất hình ảnh hiếu khách trong mắt người nước ngoài nên tôi thì thầm với anh một lúc rồi xin phép đi”.

Cô để lại số máy tính bảng cho anh vì lịch sự chứ không nghĩ tới chuyện khác, do trong mắt cô khi đó Henry “mập và bự” hơn cô nhiều quá. Những ngày sau, Henry chủ động nhắn tin cho Loan.

“Sau bữa gặp đầu tôi tuyệt hảo với cá tính mạnh mẽ của cô ấy. Nhiều lần tôi nói thích cô ấy, muốn ở Việt Nam tìm hiểu cô ấy. 5 tháng tiếp theo chúng tôi vẫn hay họp mặt, nhưng mỗi lần cô ấy đều chia đôi tiền trà nước không chịu để tôi mời thì tôi nghĩ cô ấy chỉ coi mình là người chơi”, anh Henry, hiện là giảng viên tại Đại học Bách khoa TP HCM, san sớt.

Chàng trai người Anh vẫn không nhụt chí. Một tháng ngày 7, anh cảm thấy như “trúng số” khi tỏ tình và nhận được câu trả lời đồng ý của cô. Đối với cô gái Đăk Lăk lúc này – đang có tuổi xanh, sắc đẹp, công việc tốt – thì sự thành tâm của Henry đã khiến cô phải suy nghĩ.

“Trong bữa tiệc sinh nhật anh ấy, Henry đã nói yêu tôi. Tôi đã thực sự xúc động khi anh ấy thể hiện sự trân trọng tôi trước các bằng hữu của mình. Anh còn hát tặng tôi, lần trước tiên tôi nghe giọng nam trầm ấm tới vậy.  Tôi đã suy nghĩ trong nhì ngày. Một người đàn ông có ngoại hình đẹp và sang giàu, tôi có thể gặp được nhưng người thành tâm với mình như anh thì rất hiếm”, Mai Loan bộc bạch.

chang-trai-anh-kien-dinh-o-ben-co-gai-viet-bi-hong-mat-1

Chàng trai Anh đang làm kinh doanh ở Australia đã bỏ tất cả để ở lại Việt Nam đoạt được cô gái quê Đăk Lăk.

Henry thì kể, yêu vào rồi anh càng cảm thấy Mai Loan như “thiên thần”. Cô có khuôn mặt baby, dù ngang bướng, đôi lúc trẻ con nhưng rất tình cảm. “Lúc thế hệ qua đây, công việc khó khăn, khí hậu thay đổi, nhiều lúc tôi còn ốm đau nữa, cô ấy đều san sớt hết”, chàng trai người Anh cho hay.

Vài tháng sau khi yêu, cả nhì đã giới thiệu nhau với người lớn trong nhà. Bố mẹ Henry – những người làm giáo viên và cảnh sát đã nghỉ hưu – rất quý mến cô gái Việt ốm xíu nhỏ. Họ đang dự kiến một ngày sẽ sang Việt Nam gặp gỡ.

Giữa lúc ấy, biến cố xảy ra.

Ngày 15/12/2016, Mai Loan gặp tai nạn, bị xuất huyết não, liệt nửa người và mất thị lực mắt trái vĩnh viễn.

“Nhận được tin của tôi, anh bỏ lớp dạy chạy tới bệnh viện. Thấy tôi nằm đấy anh bật khóc. Anh chạy lại hôn lên trán tôi, yên ủi sẽ luôn ở bên tôi”, Loan buồn nhớ lại.

Bà Nguyễn Thị Luyên, mẹ của Loan kể thêm, 10 ngày con gái ở viện là 10 ngày bà chứng kiến Henry không ngủ. Mỗi lúc con gái vào phòng phẫu thuật, Henry ngồi chôn chân cạnh cửa. “Những ngày sau con gái tôi ra phòng chăm sóc không giống nhau, ngày nào cậu ấy cũng tới nhìn qua khe cửa để đợi tới giờ vào thăm, mặt lúc nào cũng ủ rũ, mắt đỏ hoe lên”, bà nói và thực sự xúc động vì tình cảm Henry dành cho con.

chang-trai-anh-kien-dinh-o-ben-co-gai-viet-bi-hong-mat-2

Ngoại hình chênh lệch của nhì người luôn khiến họ bị để ý khi ra ngoài.

Khi Loan biết bệnh tình thực sự của mình, cô không thể chấp nhận nổi. Cô gào thét trong vô vọng, đuổi Henry đi và muốn từ bỏ cuộc sống này. 

Nhưng Henry luôn vỗ về, trấn an cô, cùng cô trải qua ba cuộc phẫu thuật trước Tết năm 2017. Qua Tết, những tưởng sức khỏe Loan đã ổn định, nhưng chỉ được vài tháng mắt trái cô bị teo nhãn áp và thụt sâu vào (mắt trái đã mù vĩnh viễn từ sau tai nạn). Loan một mực muốn thay mắt giả để tiết kiệm tiêu xài, nhưng Henry thì khăng khăng tìm mọi cách giữ lại mắt cho cô.

Henry kể, sau khi đã đưa người chơi gái qua 3 bệnh viện ở Sài Gòn nhưng không có kết quả, anh tìm hiểu thì biết ở Singpore có thể phẫu thuật ngăn teo mắt. Khi sẵn sàng lên đường, anh nhận được tin bố mẹ ở Anh báo có một bác bỏ sĩ người Hà Lan, đang sinh sống tại Sài Gòn, có thể làm phẫu thuật này.

“bác bỏ sĩ nói tiêu xài ca mổ là 4.000 USD và có thể 5-10 năm phải phẫu thuật lại một lần nhưng anh ấy vẫn chấp nhận. Anh đã vay mượn bằng hữu, nhờ cả ba mẹ trợ giúp, anh còn đi làm thêm để có tiền lo cho tôi”, Mai Loan xúc động kể.

Bây giờ cứ nhì tuần một lần Henry lại chở cô đi bệnh viện khám. tới cả những y, bác bỏ sĩ cũng quen mặt anh và nói Loan thật hạnh phúc. Vài ngày nữa cô sẽ làm cuộc đại phẫu thuật giữ lại đôi mắt của mình.

Sau đợt mổ, Loan sẽ đi làm trở lại. Anh Henry dự trù mua nhà và tổ chức đám cưới với Loan vào năm tới, khi sức khỏe của cô đã ổn định.

Phan Dương

Lời nhắn của ông bố bị ung thư: 'Đừng nghĩ game thủ còn cả cuộc đời để sống'

Scott Riddle là viên chức 35 tuổi của Google ở Sydney, ông bố của ba đứa con, tám tháng tuổi, ba và năm tuổi. Ba tuần trước, anh nhận được tin mình bị ung thư ruột già thời đoạn cuối.

Anh sau đó đã san sớt câu chuyện của mình trên trang cá nhân và không ngờ nó gây sốt với hơn 70.000 người đọc. Scott đưa ra thông điệp, khiến nhiều người phải suy ngẫm: “game thủ đừng nghĩ rằng mình còn có cả cuộc đời để sống”.

loi-nhan-cua-ong-bo-bi-ung-thu-dung-nghi-ban-con-ca-cuoc-doi-de-song

Scott Riddle và các con. Ảnh: Businessinsider.

Dưới đây là trích lược những san sớt của Scott Riddle:

Chỉ ba tuần trước, mọi thứ vẫn tuyệt vời… cho tới khi tôi nhận thấy thi thoảng máu chảy thất thường và có một số thay đổi về thói quen đường ruột… chưng sĩ đa khoa thậm chí còn không nghĩ đó là ung thư và nói chỉ cần khám nội soi. Nhưng tôi đã làm thêm một số xét nghiệm… Khi biết mình đang mắc ung thư ruột già thời đoạn cuối, tôi cảm giác như một con sóng đang ập tới…

Trong sáu tháng tới, tôi sẽ tiến hành hóa trị và có nhì cuộc phẫu thuật, cắt bỏ phần ruột và loại bỏ nhì khối u từ gan… Điều này đối với một người chưa bao giờ bị bệnh nặng là một nỗi ám ảnh vô cùng lớn…

Cuộc sống có thể thay đổi chỉ sau một đêm. Đột nhiên, tôi không thể kiên cố có thể tham gia sinh nhật thứ năm của nam nhi, và có nhẽ cũng sẽ chẳng tham gia được ngày kết hôn của con gái lớn. Tôi có nhẽ sẽ không biết những gì con tôi muốn thay đổi… Tôi cũng đang phải vật lộn với những suy nghĩ tôi sẽ trông thế nào trong tương lai, cuộc sống sự nghiệp… Nếu tôi có thể sống sót qua việc này, chắc tôi khó có thể trở về trái đất cũ của mình vì ý kiến sống của tôi đã thay đổi cơ phiên bản. 

Cuộc sống bây giờ là nhì mặt của một vấn đề. Một mặt tôi phải sáng sủa, phải tin rằng mình có thể tiến công bại căn bệnh ung thư này. Mặc khác tôi cần sẵn sàng cho một kịch phiên bản khi phẫu thuật không thành công, và tôi sẽ được cho biết tôi còn bao nhiêu thời kì để sống. Là chồng và thân phụ của ba đứa trẻ, kịch phiên bản đó rõ ràng đáng sợ, nhưng là một thực tế tôi cần sẵn sàng. 

Tôi có nhiều thông điệp muốn gửi tới mọi người, từ câu chuyện của tôi, từ tầm quan yếu của những chuyến thăm khám chưng sĩ định kỳ. Hãy đặt những vấn đề thực dụng chủ nghĩa sang một bên, dừng ngay ý nghĩ game thủ còn có cả cuộc đời, để làm bất kỳ việc gì game thủ muốn…

Và tất nhiêntuy nhiên game thủ sẽ không bao giờ nghĩ rằng những điều tồi tệ sẽ xảy ra với game thủ. Nhưng hãy để tôi nói với game thủ mọi điều có thể xảy tới bất kỳ lúc nào, nó có thể lấy đi tất cả mọi thứ. Vì thế, game thủ hãy luôn nhớ những điều đó trong tâm…

Và xin vui lòng, ngừng phàn nàn về những điều nhỏ nhặt”.

Mộc Miên

Mẹ hà tiện còn chúng tôi trả giá đắt vì phung phá

Dưới đây là san sớt của chị Thu Nga, 41 tuổi, hiện sống ở TP HCM về những sai trái trong quản lý tài chính của các thành viên trong gia đình mình, do vạn thọ năm bên người mẹ quá tiết kiệm:

Mẹ tôi vẫn nhắc lại câu thành ngữ xưa: “Buôn tàu bán bè không bằng ăn dè hà tiện”. Tôi cũng nghĩ tiết kiệm là tốt. Tuy nhiên, cái gì quá thì lại thành không tốt.

Tôi không rõ thói quen tiết kiệm của mẹ có từ khi nào, nhưng đúng là nhờ tiết kiệm nhưng mẹ tôi vẫn một mình nuôi được mấy đứa con dù lương chẳng là bao. Trước đây, mẹ tôi làm tạp vụ trong một nhà máy ở miền Bắc. Đầu những năm 1990, sau khi nghỉ hưu sớm vì đã đủ năm làm việc, mẹ đưa chúng tôi vào TP HCM sinh sống. Nhờ buôn bán vặt vãnh, trông trẻ cho công nhân gần nhà…  mẹ tôi dần dần mua được đất, xây phòng cho thuê. tới giờ, mỗi tháng thu khoảng 17 triệu đồng từ nhà trọ và 3 triệu tiền lương hưu, không phải nuôi đứa con nào nữa, nhưng mẹ tôi vẫn chi tiêu rất tiết kiệm, nếu không nói là hà tiện.

Mẹ tôi không ở với đứa con nào, một mình ở một phòng trọ để trông cả dãy trọ. Mỗi ngày, mẹ chỉ tốn khoảng 20.000 đồng tiền chợ. Bà thường ăn sáng bằng cơm thừa từ hôm trước, rau héo nhà láng giềng bỏ đi, bà tiếc rẻ lại xin về ăn. Mẹ không dám mua những thứ đắt tiền như gà, thịt bò hay hải sản, thậm chí còn kêu không biết ăn để con cái khỏi mua. 

Tôi thương mẹ khem khổ, cuối tuần con nghỉ học hay cho về bà chơi. Tôi mua thức ăn, dự kiến ăn một nhị bữa. Mẹ tiếc tiền hộ tôi, chia ra ăn đủ nhị ngày thứ 7 chủ nhật, vì thế các con tôi không muốn ăn cùng bà vì ăn xong luôn có cảm giác thiếu thiếu. Có tiền nhưng mẹ tôi không dám đi chơi, đồ sử dụng không dám sắm, quần áo thế hệ không mua, bát đĩa mẻ không nỡ vứt. 

chi-em-toi-deu-hoang-phi-mot-phan-do-me-ha-tien

Có tiền nhưng mẹ tôi vẫn sử dụng đũa thìa cũ kỹ, bữa cơm thanh đạm hầu như chỉ có canh. Ảnh: TN.

Chị em tôi nhiều lần nói với mẹ “hãy thưởng thức cuộc sống đi” nhưng bà không thay đổi, thậm chí còn mắng lại chúng tôi là ăn chơi phung phá. Đúng là chúng tôi cũng phung phá thật, nên giờ cả mấy đứa gần 40 nhưng trong tay chẳng có gì. Tuy nhiên, tôi cảm thấy một phần sự phung phá của chị em mình bắt nguồn từ sự chi tiêu quá sẻn so của mẹ.

Từ nhỏ nhắn sống trong sự khem khổ của mẹ nên chúng tôi luôn ước ao sau này có tiền sẽ chi tiêu thật thoải mái. Và sau này, cả ba chúng tôi đều đã có một thời “tiêu cho sướng tay”, “để yên tiền trong túi sợ nó nát” như mẹ tôi nhận xét.

Tôi sau một thời buôn hàng Bắc Nam mở màn có tiền. Lúc chuyển qua kinh doanh bất động sản năm 2005 là khi tôi mở màn chi tiêu không kiểm soát. Tôi thuê người giúp việc dù con cái đã lớn. Tôi thường xuyên tổ chức ăn uống tại nhà, mời đối tác tới nhậu nhẹt. Tôi chỉ cần kể một cụ thể nhỏ như thế này, người chơi cũng có thể thấy tôi đã lãng phí thế nào: nhà tôi lắp 4 cái điều hòa nhiệt độ, nhưng gần như bật cả ngày dù trời mưa lạnh. Mỗi tháng tôi sử dụng hết khoảng 1.000 số điện dù nhà chỉ có 4 người. Điều đáng nói là có những lúc tôi phải vay mượn nhà băng để làm ăn nhưng tôi cứ nghĩ đó là tiền tài mình nên chi tiêu không nghĩ, vẫn đi du lịch trong và ngoài nước cả tuần. Do phung phá và vay nợ lãi nhiều quá, sau vài đợt bong bóng bất động sản vỡ, hiện giờ tôi chỉ còn đúng ngôi nhà đang ở (giá thị trường khoảng 3 tỷ) dù có lúc tôi từng sở hữu cả khách sạn, đất, phòng trọ.

Cậu em thứ nhị của tôi năm nay 37 tuổi, chỉ là công nhân phổ quát, ở nhà cấp 4, nhưng nhị vợ chồng thay máy tính bảng liên tục, nhưng toàn xài máy tính bảng đắt tiền nhất. iPhone 5 ra đời mua iPhone 5. iPhone 6 xuất hiện mua iPhone 6. tới khi có iPhone 7 lại bán rẻ iPhone 6 mua iPhone 7. Đang mua trả góp chiếc xe tay ga nhưng nhị vợ chồng vẫn rủ nhau mua trả góp máy tính bảng. Thu nhập chưa tới 20 triệu/tháng (nhị vợ chồng đều công nhân, có thêm 5 phòng trọ do mẹ cho) nhưng em tôi dám đưa cả vợ con đi ăn tiệc buffet trong Giáng sinh ở một khách sạn 5 sao giá 2 triệu đồng/người. 

Cậu em út 35 tuổi cũng hoang tàn chả kém chị và anh. Lấy tháng lương trước tiên, nó đi mua hết quần áo, giày hàng hiệu. Năm 2014, cưới vợ xong, nó được nhà vợ cho 300 triệu, mẹ tôi cho một miếng đất 40m2 để xây nhà. Em tôi xây luôn một ngôi nhà 3 tầng để ở cho sướng vì cả thời thơ ấu chỉ được nhà lá và nhà cấp 4. Kết quả, xây xong, nhị vợ chồng nợ 300 triệu. Trả nợ không nổi, đầu năm nay, em tôi đã phải bán nhà đi để mua căn nhà nhỏ hơn.

Thực ra, bây giờ, cả tôi và cậu út đã thấm thía việc vung tay quá trán của mình. Tôi không trách mẹ vì chính chúng tôi là người lựa chọn cách sử dụng đồng tiền tài mình. Tuy nhiên, nhiều lúc tôi cứ nghĩ, thay vì tiết kiệm quá, mẹ tôi nên sống thoải mái hơn, dạy con về cách tiết kiệm chứ không phải bắt ép chúng tôi sống khem khổ thì có nhẽ chị em tôi sẽ không tiêu cho sướng tay khi có tiền.

Thu Nga

san sớt kinh nghiệm quản lý tài chính và tiêu sử dụng của người chơi tại đây

Đối đáp của anh chồng khiến vợ cười 'không ngậm được mồm'

Thanh Thuỷ (24 tuổi) và chồng là Thành Trung (25 tuổi), sống tại Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc có một cuộc hôn nhân náo nhiệt vì tính vui nhộn của chồng. thế hệ đây trên một diễn đàn, Thủy quyết định “bóc phốt” chồng, khiến các chị em yêu thích: 

Đùa chứ. Em không thích bóc phốt đâu. Nhưng em không thể chịu được lão chồng em nên hôm nay em cho nổi váng luôn.

Hôm nay vợ mua được cân ốc về (ốc tí xíu) ông sử dụng móng tay khều ốc, vừa khều vừa thì thầm thì với con ốc “ra đây tao bảo”.

Có hôm nửa đêm vợ hắt xì hơi, chồng đang ngủ giật thột lảm nhảm: “ơ át-tô-mát nhảy à”.

Rán được 2 con cá, do chảo bị xát, nên bị một con nát và một con nguyên. Ông chồng bảo: “Hôm nay vợ đi chợ họ bán cho một con hotgirl với một con quái vật à?”.

Nhờ chồng gãi lưng, lão hỏi: “Ngứa ở kinh độ bao nhiêu, vĩ độ bao nhiêu, góc mấy giờ?”.

Em đang xem tivi. Lão tắt tiếng đi. Xong em bảo sao tắt. Lão bảo tắt tiếng đi cho đỡ tốn điện. Xem hình thôi.

Vừa cho con tu ti xong, con tặc tặc lưỡi, chồng bảo con: “Tu ti mắc răng à. Đưa bố xỉa răng cho nào”.

Hôm em bảo: “Anh trông con đi để em nghỉ tí, chả được ngủ tí nào mệt lắm”. Con thì nó nghịch, bố mải máy tính bảng. Nó lao vào mẹ giật tóc. Ông vội vàng lôi con ra rồi bảo: “Ra đây với bố nhanh không quái vật dậy bây giờ”…

Thế nên là em bảo rồi. Lúc chưa lấy nhau chưa bộc lộ bệnh ra đâu. Lấy về rồi em thế hệ thấm”.

doi-dap-cua-anh-chong-khien-vo-cuoi-khong-ngam-duoc-mieng

Thủy thấy may mắn khi chồng cô vui tính, ngày nào cũng khiến vợ cười. 

Thủy cho biết, chị san sẻ câu chuyện vợ chồng mình vì hàng ngày chuyện làm mẹ, làm vợ, làm dâu rất căng thẳng, kể ra để cho các mẹ cùng xả stress. 

Vợ chồng Thủy quen và yêu nhau một năm và kết hôn được 2 năm. Ngày ấy, Trung làm tổng đài viên ở Vĩnh Phúc, còn Thủy làm máy tính ở Bắc Ninh. thuở đầu cô gái khá xinh xắn này không quan tâm những status của Trung, cho tới một ngày cô đọc được: “Sta tớt này chỉ muốn thông tin cho mọi người là thằng Trung nó đang buồn đấy. Nhảy vào nhưng yên ủi đi”.

Thủy sặc cười vì câu này nên vào bình luận, rồi rỉ tai sơ sài. Cô cũng chỉ cho Trung 8 số để anh tự mò. Chẳng ngờ chỉ vài tiếng sau, anh chàng mò ra số máy tính bảng của Thủy và từ đó thường xuyên gọi. 

“rỉ tai thì mình thấy anh ấy vui tính lại tâm lý. Nhất là lần mình đi đám cưới trên Hà Giang bị say xe. Anh phi xe máy lên tận nơi đón về. Hồi ấy mình còn làm dưới Bắc Ninh. Sáng 4h anh ấy đã chạy xe từ Vĩnh Phúc xuống Bắc Ninh đưa đi ăn sáng rồi về đi làm. Một tuần 7 ngày thì xuống tới 5 ngày”, Thủy kể.

Vì chàng “ga lăng” vậy nên sau cuối Thủy chấp nhận làm người yêu. Lúc yêu rồi, cô thế hệ thấy Trung nói nhiều một cách “không thể kiểm soát”.

“Anh ấy toàn nói những chuyện mình không thể nhịn nổi cười. Ví như nhị đứa đi chơi buổi tối. Tự dưng anh tắt đèn xe đi. Mình hỏi tắt làm gì, anh trả lời ‘Tắt cho đỡ bụi'”.

Yêu nhau 6 tháng, Thủy nhận ra chàng chính là “soái ca” của đời mình. Họ kết hôn ngày Cá tháng tư nhị năm trước. Lúc gọi điện mời cưới, hồ hết đồng chí không dám tin, một phần cũng do tính vui nhộn của Trung.

Thủy kể thêm, từ lúc cưới nhau tới giờ cũng có lúc vui, lúc buồn, nhưng vui nhiều hơn. Có hôm anh ấy đi làm về mệt rồi ngủ quên, đeo cả kính đi ngủ. Mình tháo kính ra. Thế nhưng giật thột dậy nói ‘Em làm gì thế’?. Mình bảo: ‘Đi ngủ không tháo kính ra nằm đè đầu gãy gọng kính, người ta tháo hộ cho còn lắm chuyện’. Anh ấy bảo: ‘Anh cố tình đeo kính đi ngủ để lúc mơ anh nhìn cho rõ'”, Thủy sặc cười.

doi-dap-cua-anh-chong-khien-vo-cuoi-khong-ngam-duoc-mieng-1

Gia đình nhỏ của đôi vợ chồng.

Lúc có bầu, Thủy mệt quá nằm nghỉ. Chồng mang mũ bảo hiểm buộc vào bụng cô rồi nói: “Anh đội mũ bảo hiểm cho con”. Lúc cô nghén, ăn vào là nôn ra. Vừa ăn xong, anh chồng này lại đem ra cuộn băng dính bảo vợ “dính mồm lại cho khỏi nôn”.

Ngày mình vỡ ối, lúc đó là 3 giờ sáng, mình tiến công thức anh dậy, anh bảo: ‘Vỡ ối giờ này á. Làm thế nào bây giờ. Lấy băng vệ sinh sử dụng đi’. Mình quát cho, bảo gọi bố mẹ chở đi viện, nhưng anh tròn mắt bảo: ‘Gọi cả bố mẹ á’. Lúc đó tới muốn quỳ với ông chồng mình”, cô san sẻ thêm.

Với Thành Trung, trong cuộc sống vợ chồng, anh thích nói vì “không muốn tiến công nhau, cãi nhau”. Trước đây có một lần nhị vợ chồng “chiến tranh lạnh” tới nửa tháng. Sau lần đó anh càng muốn sử dụng tính hay đùa của mình khiến vợ nguôi giận và quan tâm vợ nhiều hơn.

có nhẽ bị tác động cách rỉ tai của chồng, nhưng Thủy cũng hay được khen có lối rỉ tai vui nhộn. Cô san sẻ: “Anh ấy khiến mình cười cả ngày, ai không biết lại tưởng bị thần kinh, mỗi tháng được cấp sổ vài trăm ngàn. Nhưng mình chỉ hài từng lúc thôi, chứ không như chồng ‘không còn thuốc chữa nữa'”.

thời kì này Thủy đang nghỉ chăm con, tí xíu gái của họ đã được 10 tháng tuổi. Trong ngày lúc chồng đi làm là cô ấy thấy bình yên nhất, chỉ cần chồng về là thấy “váng đầu”. Bù lại, Trung không rượu bia, thuốc lá và yêu thương vợ con. Những câu hóm hỉnh của chồng khiến gia đình nhỏ luôn ngập tiếng cười.

Phan Dương

Bước ngoặt cuộc đời của cô gái Hà Nội sau lần bị chồng tiến công ngất xỉu

Chị Hà Anh, sinh năm 1984, ở Từ Liêm, Hà Nội, kết hôn với người chồng bằng tuổi, anh Đặng Trần Thụy, đã gần 10 năm. Cả nhà từng gặp nhiều mâu thuẫn trong cuộc sống gia đình, đỉnh điểm là có lần chị bị chồng tiến công “thừa sống, thiếu chết”. Nhưng cú sốc đó đã khiến chị có những nhìn nhận lại, thay đổi cách sống, xử sự với chồng. Hiện giờ, chị đã là một chuyên gia tâm lý về hôn nhân gia đình ở Hà Nội. Dưới đây là san sớt của chị về quá trình thay đổi ý kiến sống của người chơi dạng thân.

Tôi từng hạnh phúc khi thế hệ mở màn cuộc sống hôn nhân. Chúng tôi tới với nhau không giống như những mối tình khác, không nồng nàn và cũng chẳng ồn ào. Mọi thứ diễn ra từ lúc mở màn cho tới lúc kết hôn chỉ trong 6 tháng. thời kì đầu mọi thứ đều khá ổn, cả tôi và anh đều suy nghĩ sáng sủa, vui vẻ. 

Nhưng cuộc sống mở màn thay đổi khi tôi sinh đứa con đầu lòng, năm 2008. sức ép con cái, công việc, gia đình làm cho một cô gái như tôi thấy quá sức so với độ tuổi 25. khác lạ là tài chính, chi tiêu phát sinh khi có thêm con nhỏ. 

Có lần chồng tôi mở két thấy còn ít tiền, chẳng hỏi gì nhưng lại nói “thế hệ đem tiền về, chưa tiêu gì sao đã hết?”. Nghe thấy anh nói vậy, tôi rất ức chế cứ như thể tôi đem tiền đi tiêu gì phung phá hay cho ai vậy. Anh còn nói tôi chẳng được trò vè gì, chỉ mỗi việc ăn với bế con nhưng cũng kêu mệt.

3 năm sau, đứa con thứ nhì ra đời là lúc sức ép tăng nhiều hơn. Công việc nhiều lên, riêng mỗi việc chăm 2 con nhỏ đã ngốn hết thời kì rồi. Còn chưa kể tới việc nhà, bán hàng, cơm thợ… Ngày nào cũng như ngày nào, nó diễn ra thường xuyên và lặp lại như vậy.

buoc-ngoat-cuoc-doi-cua-co-gai-ha-noi-sau-lan-bi-chong-danh-bat-tinh

Chị Hà Anh hạnh phúc bên chồng và nhì cô con gái, 9 tuổi và 6 tuổi.

Chồng tôi làm bên xây dựng nên bận suốt cả ngày. Cứ về tới nhà, anh lại chơi game, chẳng muốn động tay giúp vợ việc gì, đã thế thay đồ xong lại vứt vung vãi khắp nhà. Mâu thuẫn ngày một nhiều từ những chuyện nhỏ nhặt như thế.

Đỉnh điểm nhất là một lần trong khi ngủ, anh mơ và gọi tên một người con gái khác. Tim tôi như ngừng đập, tôi nằm yên ổn để nghe, không dám thở, sợ tiếng động anh sẽ ngừng nói. Rồi tôi thức trắng cả đêm không ngủ được. Trong lòng đầy uất hận. tới sáng tôi hỏi, anh nói không làm chuyện gì có lỗi. 

“Tùy cô, nghĩ thế nào thì nghĩ, tôi chẳng có gì cả”, anh bỏ đi để lại tôi với cơn ức chế đang ngùn ngụt trên đầu.

Tôi có quá nhiều câu hỏi trong đầu muốn anh trả lời nhưng chỉ nhận được những câu từ anh như “em lại sắp mở màn rồi đấy” hay “tôi quá mỏi mệt vì cô rồi, cô để tôi yên”. 

Từ đó tôi không tập trung làm gì được, lúc nào cũng tìm cách kiểm soát anh, đi đâu, làm gì, với ai, lục ví, lục máy tính bảng để mong tìm được nhiều chứng cứ, đi tới đâu, tôi luôn để ý anh xem có nhìn ai không… rồi lườm nguýt chồng. Khi tức quá, anh hét lên, mắng tôi bị “điên” và nói “xấu hổ vì có người vợ như tôi”. 

Một hôm, 2 đứa con tiến công nhau vì tranh giành đồ chơi, khóc om tỏi. Anh đã không kiềm chế được nên đã tiến công con, được đà tôi bênh con và vợ chồng quay ra cãi nhau. Mọi thứ mở màn dần mất kiểm soát. Anh đạp thẳng vào mặt tôi, ghì mặt xuống giường, đấm đá tơi bời. Mắt tôi hoa lên chẳng nhìn thấy gì rồi từ từ tụt xuống, nằm bệt dưới đất.

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trên giường, toàn thân ê ẩm đớn đau, sờ vào đâu cũng đau nhức. Soi gương, tôi thấy khuôn mặt mình bầm tím, loang lổ có vết máu. Lúc đó, tôi trở thành điên loạn. Tôi đã chốt cửa lại, rồi lấy rất nhiều đồ để chặn cửa và mở màn đập tất cả những gì có trong phòng, từ ảnh cưới cho tới bình hoa. Cắt cả quần áo của chồng thành đống rẻ rách.

Tôi không tin và không chấp nhận sự thực là anh có thể tiến công tôi tới như vậy. Tôi mất niềm tin vào cuộc sống. Tôi hận người chơi dạng thân mình, hận chồng.

buoc-ngoat-cuoc-doi-cua-co-gai-ha-noi-sau-lan-bi-chong-danh-bat-tinh-1

Chị Hà Anh từng muốn tự tử sau cú sốc bị chồng tiến công.

Tôi mở màn lên kế hoạch cho việc tự tử thì ở đâu rất nhiều người tới, họ gõ cửa ầm ầm, gọi tên tôi, tôi cũng không mở. Rồi họ tìm mọi cách để phá cửa. Tôi nghe thấy con tôi khóc la hét “Mẹ ơi, mẹ đừng chết”. Rồi mọi người chạy tràn vào, người ôm lấy tôi, người thút thít, người quét dọn thu đồ. 

Sau lần ấy một thời kì dài thì vợ chồng trở lại tầm thường. Nhưng cũng kể từ đó, tôi trở lên thu mình lại, ít nói, ít cười và đầu óc trống rỗng, hay khóc một mình. Vợ chồng cũng ít giao tiếp với nhau.

Mỗi lần bước vào căn phòng đó là tôi lại thấy sợ hãi. khác lạ là khi nằm xuống giường chỉ cần có tiếng động nhỏ, tôi lại rơi vào trạng thái hôn mê. Toàn thân lúc nóng lúc lạnh. Mê sảng, ảo tượng, sợ hãi. Tôi tới bệnh viện Bạch Mai, Khoa thần kinh để chữa bệnh. Các bác bỏ sĩ nói tôi bị trầm cảm nặng.

Kể từ ngày khám bệnh về tôi suy sụp ý thức hơn, xấu hổ, tự ti, tự ti vô cùng, ít gặp mọi người hơn. Tôi quyết định sẽ ly hôn và trở thành bà mẹ đơn thân. Tôi không còn cảm xúc gì với chồng. Tôi không cảm thấy hạnh phúc khi bên cạnh anh ấy.

Đúng hôm tôi định sẽ xách vali đi thì anh nói hôm nay cả nhà mình đi chơi. nhì đứa con nhẩy lên vui sướng, hạnh phúc. Đã lâu lắm rồi chúng tôi thế hệ có một ngày thật vui vẻ như vậy. Nhìn cảnh chồng con vui chơi bên nhau tôi không cầm được nước mắt. 

Sau chuyến đi chơi đó về tôi mở màn nghiêm túc nhìn nhận lại chính mình. Tôi gác lại chuyện ly hôn để quyết tâm chữa bệnh. Tôi tìm tới chuyên gia tâm lý để được tư vấn rồi tìm tới các khóa học phát triển người chơi dạng thân, khóa học tâm lý, rồi còn tập thiền, tập yoga… Tôi nhận ra người chơi dạng thân mình đã thiếu kỹ năng, chưa biết xử lý các tình huống thấu đáo dẫn tới mâu thuẫn ngày càng cao.

Với người chơi dạng thân, tôi học cách yêu và trân trọng chính mình. Với chồng, tôi học làm vợ như thế nào cho thích hợp. Tôi chủ động nói điều anh muốn nghe, cho những điều anh muốn nhận. Tôi khen anh nhiều hơn. Thấy anh tủm tỉm cười tôi vui, lại có động lực nỗ lực hơn.

Tôi học cách ghi nhận và xác nhận những việc anh đã làm dù là nhỏ nhất và anh cũng tích cực khoe công danh thành tích hơn, chúng tôi hút vào nhau trong những câu chuyện. Tôi học nấu bếp, tạo ra những bữa cơm ngon, những món anh thích để níu chân anh ở nhà, ít đi ra ngoài hơn.

Thay vì tôi luôn hỏi vì sao? vì sao anh đối xử với em như vậy hay vì sao anh lại có thể nói như thế?. Tôi mở màn biết hỏi “Làm thế nào?”; “Em phải làm thế nào để anh vui vẻ trở lại? Em phải cho thêm hay bớt đi gia vị nào để vừa khẩu vị của anh?”…

buoc-ngoat-cuoc-doi-cua-co-gai-ha-noi-sau-lan-bi-chong-danh-bat-tinh-2

Chị Hà Anh đã có cuộc hôn nhân hạnh phúc sau khi thay đổi người chơi dạng thân, khiến chồng cũng thay đổi tích cực.

Chồng tôi cũng thay đổi rất nhiều sau những điều tôi làm, anh quan tâm vợ con hơn, chủ động hỏi ý kiến vợ khi muốn làm hay mua cái gì, chủ động hỏi vợ trong chuyện chăn gối… Anh cũng dành nhiều thời kì đưa vợ con đi chơi, du lịch, và khác lạ là không còn cáu gắt khó chịu hay nói to nữa.

Vợ chồng tôi đã thấu hiểu, đã đồng cảm, đã san sớt được cho nhau những chuyện lớn nhỏ nhắn trong cuộc sống. Thậm chí tình yêu chúng tôi còn nồng nàn hơn rất nhiều cái thời thế hệ yêu nhau. Tôi rất hạnh phúc. Hiện giờ, tôi đã hoàn toàn khỏi bệnh, tôi không còn dấu hiệu hay triệu chứng gì nữa. 

Tôi càng suy ngẫm câu “người chơi muốn có một cây táo to khỏe và những trái táo ngon thì không thể gieo trồng và chăm bón theo cách của một cây ổi được, nhưng phải theo cách của một cây táo”. Và tôi đã có những trái táo ngon nhưng tôi muốn.

Anh Đặng Trần Thụy, chồng chị Hà Anh, cho hay 10 năm qua là cả một quá trình dài hoàn thiện cuộc sống hôn nhân của anh và vợ. nhì người đã có nhiều thay đổi sau biến cố để có hôn nhân hạnh phúc như ngày nay.

Nhắc lại kỷ niệm buồn khi sử dụng bạo lực với vợ 5 năm trước, anh cho biết: “Ngay sau hành động đó, tôi đã thấy mình hoàn toàn sai. Tôi quá nóng tính, không kiềm chế được người chơi dạng thân khiến con quái vật trong người bừng dậy. Tôi đã xin lỗi vợ và mong cô ấy tha thứ. Rất may là hôn nhân của tôi không tan vỡ vì hành động bột phát này. Bây giờ, nhìn thấy vợ vui vẻ, theo đuổi ước mong, san sớt kinh nghiệm hôn nhân với mọi người, tôi cũng thấy vui, tự hào về cô ấy”.

Hà Anh

Tôi suýt phá vườn vì bỏ ra chục triệu nhưng mà không có rau ăn

Năm 2014, khi sửa xong ngôi nhà 4 tầng, anh Nguyễn Hoài (Thanh Xuân, Hà Nội) quyết định làm vườn sân thượng khoảng 25 m2. Anh làm nhà kính, chăng lưới, trộn đất, bón phân rất siêng năng, tận tình. Nhưng sau một năm, vườn rau vẫn chưa thu hoạch được như mong muốn, anh Hoài thấy nản, nhiều người tới chơi nói, khu vườn giống như đồ chơi.

nha-toi-du-rau-an-du-vuon-tung-rat-nhieu-sau-benh

Vợ anh Hoài giúp chồng thu hoạch hàng bó rau muống của vụ hè.

Tuy nhiên, ngày nay, vườn đã xanh tốt, rau trồng theo mùa, đủ ăn hàng ngày. Dưới đây là san sớt kinh nghiệm của anh Nguyễn Hoài:

Khi thế hệ mở màn, tôi gặp khá nhiều trở ngại. trước tiên, tôi làm khuông, giàn cho vườn khi nhà đã xây xong nên để tránh xây xước cho ngôi nhà là rất khó. Không gian vườn chật hẹp nên làm tới đâu phải dọn tới đấy. Thứ nhị là gia đình không có dây tời, thang máy nên việc mang vác hàng trăm kg đất, phân bò hoại mục, trấu hun, xơ dừa lên tầng rất vất vả.

Khó khăn lớn nhất là sâu bệnh, đúng như các cụ nói “rau nào sâu nấy”. Vào vụ hè, dù ít sâu bệnh hơn nhưng có rệp phấn trắng ở rau muống, rệp đen ở đậu đũa, nhện đỏ ở rau dền… Chỉ có mùng tơi, rau đay là ít bị bệnh. Vào vụ đông, có nhiều loại sâu hơn. Với các loại rau cải đều có thể bị rệp xanh, bọ nhảy, sâu tơ. Có những con sâu to bằng ngón tay út chỉ 2 đêm là có thể phá nát một vài m2 rau. Với su hào, nếu không biết bón thúc NPK kịp thời, sẽ không bao giờ có củ, chỉ có vặt lá xào mỡ. 

Suốt một năm, lượng rau chỉ phục vụ được 20% nhu cầu và tôi mở màn nản. Khi thấy vườn èo uột, vợ con không nói gì nhiều, vẫn tương trợ. Nhưng nhiều người tới xem, chẳng may đúng lúc rau chưa xanh, tôi thấy thật xấu hổ.

nha-toi-du-rau-an-du-vuon-tung-rat-nhieu-sau-benh-1

Các loại sâu bệnh từng khiến anh Hoài đau đầu.

Tôi suy tư rất nhiều và đúng lúc đang định bỏ cuộc thì chợt nghĩ: “vì sao không tầm sư học đạo?”. Qua những lần lang thang ở các siêu thị bán hạt giống, tôi quen được một người game thủ làm quản lý bếp ở nhà hàng và cũng giỏi trồng rau. Khi tôi tới xem vườn của anh, đúng là mùa nào thức nấy, riêng về rau ăn lá không bao giờ thiếu. Sau đó, anh giới thiệu cho tôi một người “game thủ rau” khác ở Hà Đông. Từ đó tới nay, cả ba chúng tôi cứ rảnh là bàn chuyện rau trên mạng, dù ít thời cơ họp mặt ngoài đời.

ngày nay, tôi có thể chủ động được khoảng 70% lượng rau ăn hàng ngày, 30% còn lại là họ hàng ở quê gửi ra hoặc xin tạm của “game thủ rau”. nhị năm nay, nhà tôi gần như không mua rau ở siêu thị, ngoại trừ một số củ, quả không thể trồng vì diện tích vườn vừa phải.

nha-toi-du-rau-an-du-vuon-tung-rat-nhieu-sau-benh-2

game thủ nên thay đổi cây trồng liên tục, một khay vừa thu hoạch dền thì chuyển ngay sang mùng tơi, không trồng một loại rau 2 lần trong một khay trong 1 vụ.

Từ những san sớt với đồng minh, tôi đã thấy mình đã mắc nhiều sai trái khiến rau còi cọc.

Thứ nhất, vườn cần có nắng gió quanh năm, không có nắng, xin đừng trồng rau; đã có nắng nhưng lại lợp tôn, nhựa, kính thì cũng xin đừng trồng rau. vì trong mái kính, rau sẽ không lên được do không hấp thụ được khí trời, không có nắng mưa, chưa kể hiệu ứng nhà kính. Nếu nhà lưới càng cao, càng thoáng, rau càng lên nhanh.

Trước đây, vườn nhà tôi sâu bệnh tràn lan nên tôi quan tâm rất nhiều tới việc giải quyết dứt điểm vấn đề này. Tôi nhận thấy, để trị được sâu, 80% là phòng, 20% là chống.

Tôi chăng lưới inox 304 (lỗ đút vừa hạt gạo) nên hạn chế được khoảng 50% các loài sâu bướm, sâu bọ, chuột, chim chóc phá hoại.

Trước khi trồng cây, tôi trộn đất với vôi bột, phơi trong vòng 10 ngày để diệt mầm bệnh. Sau đó, tôi tiếp tục trộn lượng đất trên với trấu hun, xơ dừa, phân bò tribat với tỷ trọng: 30-20-20-20, phun ẩm để 2 ngày sau mở màn gieo.

Tôi pha hỗn hợp ớt, tỏi, gừng (mỗi loại 100g) giã nát cho vào 0,1 lít rượu trắng đem ngâm vài ngày rồi lọc bỏ buồn bực. Dung dịch chỉ sử dụng trong 10 ngày, để lâu sinh ra nấm hại rau. Rau lên tầm 10 ngày, tôi phun để xua kiến – đối tượng đem rệp lên vườn.

Để có rau ăn đều, thay vì trồng các loại rau quả nhìn thích mắt nhưng cần thời kì lâu, tôi chọn cây theo mùa. Vụ đông xuân, tôi canh tác các loại ngắn ngày (35-45 ngày) như cải chíp, cải bẹ, cải xoăn, xà lách, hành, mùi tàu, ngò tía, rau húng… Với vụ xuân hè, tôi chọn gieo hạt muống, rau dền, mùng tơi, rau lang, cải xoong, ngót Nhật…

Ngoài ra, tôi cũng dành thời kì tham gia các diễn đàn trồng rau tinh khiết sân thượng, gặp nhiều người để đưa ra quyết định có làm vườn hay không, học hỏi kinh nghiệm. Cuộc chơi góp phần chăm lo sức khỏe cho gia đình game thủ nhưng không dành cho người thiếu thời kì, sự nhẫn nại, siêng năng.

Nguyễn Hoài

san sớt kinh nghiệm và thất bại khi làm vườn của game thủ tại đây.

Đôi vợ chồng Bắc Giang sinh con ở tuổi 60

Nhà cách xa thị trấn Vôi (Lạng Giang, Bắc Giang) tới 4 km, nhưng dân thị trấn này hầu như ai cũng biết tiếng tăm ông Toàn, bà Nguyệt (xã Tân Hưng, Lạng Giang) người “sinh con ở tuổi 60”.

Sáng sớm, ngôi nhà chìm trong lùm cây đã văng vẳng tiếng trẻ con nô đùa. Một tí hon xíu trai 7 tuổi đang tranh đồ chơi của cậu tí hon xíu tuổi tập đi. Nếu không biết, người ta có thể nghĩ người phụ nữ có tuổi bên cạnh là bà của nhì đứa trẻ.

“Con để cuốn vở ở đây cho cậu chơi với”, bà Nguyệt, 61 tuổi nói. Trong trường hợp này, “con” là đứa cháu ngoại 7 tuổi, còn “cậu” là “quý tử” 18 tháng nhưng mà bà Nguyệt vừa mạo hiểm cả tính mệnh để sinh.

Video: Hạnh phúc của vợ chồng già chăm con mọn

Bà Nguyệt sinh nam nhi Nguyễn Trọng Khánh vào những ngày đầu xuân năm 2016, lúc bà và chồng đều 60 tuổi. Cậu tí hon xíu sinh ra chỉ 2,6 kg, nhờ được nuôi bằng sữa mẹ hoàn toàn nhưng mà lên cân đều, mọi mốc phát triển đều rất sớm so với các người chơi cùng trang lứa. “Trộm vía 18 tháng nhưng mà thằng tí hon xíu chưa một lần ốm, sốt. Nuôi con nhưng mà dễ, chứ không khó như nuôi thằng cháu này”, bà Nguyệt cho hay.

Vừa trò chuyện, ông Toàn vừa nỗ lực giữ cậu nam nhi 18 tháng tuổi trong lòng, nhưng chỉ được khoảnh khắc, cậu tí hon xíu đã vùng ra chạy đi chơi. “Nó tí hon xíu nhưng mà chắc lắm. Chiều nào nhì mẹ con cũng đi bộ một vòng quanh xóm, nó thích nhà ai là chạy vào nhà đó chơi thôi”, nét mặt tỏa sáng, ông Toàn khoe.

bác bỏ sĩ Nguyễn Khắc Lợi – Giám đốc Bệnh viện Nam học và hiếm muộn – cho hay, vợ chồng bà Nguyệt có nhẽ là trường hợp cao tuổi nhất tại Việt Nam sinh con tới nay. Kỷ lục trước đó là ca sinh con khi 58 tuổi.

doi-vo-chong-bac-giang-sinh-con-o-tuoi-60

Vợ chồng ông Toàn, bà Nguyệt đã đi viện suốt 4 năm để sinh thêm con. 

Không như những người khác tuổi cao vẫn đi tìm con vì hiếm muộn, vợ chồng bà Nguyệt đã có con, cháu. Ông bà từng sinh nhì con gái nhưng chưa bao giờ có ý định sinh thêm con. Để lo cho nhì con gái tốt nhất, vào những năm 1980 ông Toàn xin nghỉ mất sức để làm kinh tế, bà Nguyệt thì công việc trong bậc tiểu học. Cuộc sống êm đềm cứ thế trôi qua. Con gái lớn lấy chồng quê Thanh Hóa, con gái thứ làm trong ngành du lịch với tương lai tươi sáng. Nhưng rồi tai họa ập tới.

“Năm 2011, con gái thứ nhì của chúng tôi bị ung thư máu. Con bệnh nặng và ra đi quá nhanh khiến vợ chồng tôi suy sụp hoàn toàn. Tôi từ gần 50 kg xuống chỉ còn 37 kg, chồng cũng không khá hơn”, bà Nguyệt rơm rớm kể.

Nghĩ tới cảnh tuổi già không có con cái bên cạnh, vợ chồng ông bà về quê xin con nuôi nhưng không được. Họ cũng tới các bệnh viện nhờ cậy có ai bỏ rơi đứa trẻ nào để xin. 

Đi lại bao lần vẫn không thể xin được một em tí hon xíu, nhì vợ chồng thế hệ nảy ra ý tưởng sẽ tự sinh con. Dù thế suốt từ 2012 tới 2014, không có bệnh viện nào đồng ý nhận. Các bác bỏ sĩ còn khuyên nên từ bỏ ý định vì nếu mang thai sẽ dễ mắc tim mạch, huyết áp.

“Năm nào chúng tôi cũng tới viện nhờ cậy. Tôi còn từng đi thông vòi trứng đau suýt chết. Chúng tôi cũng tới tận Hòa Bình bốc thuốc uống, thậm chí còn làm lễ xin bề trên mất mấy chục triệu”, bà kể thêm.

May thay lúc tới một bệnh viện ở Hà Nội, các chỉ số sức khỏe của nhì vợ chồng bà vẫn tốt nên các bác bỏ sĩ nhận làm thụ tinh ống thử. Bà Nguyệt vẫn còn nhớ mãi lần tới viện lấy trứng. “Tôi nằm mơ thấy có một người đẩy chiếc xe cút kít có rất nhiều mầm cây. Ý định trong đầu tôi sẽ mua nhì mầm, nhưng tới lúc ra mua tôi lại nói bán cho một mầm to, mập nhất”, bà kể.

thú vui vỡ òa khi hơn một tháng sau bà Nguyệt đậu thai.

doi-vo-chong-bac-giang-sinh-con-o-tuoi-60-1

Mang thai lúc 60 tuổi, bà Nguyệt đã đương đầu với rất nhiều lần nguy hiểm tính mệnh.

Tuy vậy, có bầu tuổi già khiến nhà giáo về hưu này đương đầu với rất nhiều nguy cơ. Thai nhi được ba tuần, bà bị đau bụng, ra máu. Xuống viện chỉ 2 tiếng sau khi có triệu chứng nhưng suýt nữa đã không giữ nổi thai. Từ đó bà Nguyệt phải nằm bất động và tiêm thuốc suốt ba tháng liền.

Ông Toàn – lúc đó là hội trưởng sinh vật cảnh của huyện đã ủy quyền toàn bộ công việc cho người khác và dừng luôn việc chăn nuôi – để ở nhà cơm bưng, nước rót tận giường cho vợ. Ở những nơi bậc thềm, bậc cầu thang ông cũng làm trượt lên xuống đảm bảo cho vợ đi thật nhẹ nhõm.

thú vui chưa được bao lâu thì bà cảm thấy trong người khó chịu. Lúc nhập viện bà bị huyết áp cao, nhiễm độc thai nghén và nguy cơ bị sản giật. Nhờ phát hiện kịp thời và tương trợ nhiệt tình từ các hàng ngũ y, bác bỏ sĩ, mọi nguy cơ đều được hóa giải vào giây phút cậu tí hon xíu Trọng Khánh chào đời, lúc 37 tuần. Bà Nguyệt hoàn toàn khỏe mạnh và có sữa ngay sau ca mổ.

“Vì tôi cao tuổi nên được các bác bỏ sĩ lưu ý lắm. tới ông giám đốc Bệnh viện Phụ sản Bắc Giang còn ngạc nhiên và đùa ‘Chắc bà là người giỏi nhất Việt Nam'”, bà cười, khuôn mặt càng thêm phúc hậu vì khi mang bầu đã tăng thêm được vài kg.

doi-vo-chong-bac-giang-sinh-con-o-tuoi-60-2

Cậu tí hon xíu 18 tháng tuổi được nuôi bằng sữa mẹ hoàn toàn nên dù không mũm mĩm nhưng rất cứng cáp.

Chị Huyền, con gái của bà cho hay, chị không hề biết ý định sinh con của bố mẹ, cho tới lúc mẹ mang bầu được 3 tháng. “Nghe tin qua người khác nhưng tôi không hề giận nhưng mà vô cùng hạnh phúc. Việc trước tiên tôi làm là đi mua sữa bầu và quần áo cho mẹ”, chị nói.

Ông Toàn cho biết thêm, nhiều người biết tin ông bà có con đều gọi điện chúc mừng, nhưng cũng có một số người lo ngại việc ông bà tuổi đã cao, không biết còn sống được bao lâu để lo cho con. “May thay trời phú cho vợ chồng tôi sức khỏe, chúng tôi vẫn lao động được để có một khoản tiết kiệm cho con sau này”, ông nói.

Ngôi nhà họ đang ở sắp tới sẽ bị đường quốc lộ chạy qua, chỉ còn hơn 2.000 m2 đất làm trang trại phía sau. Ông Toàn đang xây một ngôi nhà khác ngoài thị trấn để sau này cho vợ con sống. người chơi dạng thân ông vẫn dành phần lớn thời kì trong ngày làm trang trại và chăm sóc cây cảnh để lo kinh tế cho gia đình.

Phan Dương

Tôi thấy có lỗi khi không thể cho con thoát khỏi trường công

Tôi ở Hà Nội, có nhị con, một tí xíu 9 tuổi, một tí xíu 5 tuổi. Một mình chăm nhị con, cộng với việc phải thuê nhà, với đồng lương hơn chục triệu, tôi phải chọn cho con học trường công để bớt chi tiêu. Đọc san sẻ “Tôi cho con học lại trường tư sau 3 tuần vào trường công” tôi cảm thấy thực sự có lỗi với các con mình. Với “thâm niên” 6 năm con học trường công, tôi quá thấu những vấn đề tác giả san sẻ. Nhưng đó thế hệ chỉ là những thứ bề mặt, bên trong trường công nơi con tôi học, thực sự còn nhiều điều khiến người ta muốn cho con thoát ra hơn. 

Khi con gái lớn của tôi đi học hè sẵn sàng vào lớp 1, sáng nào tí xíu cũng nôn, khóc, đòi nghỉ mặc dù trước đó con rất hào hứng chuyển từ mẫu giáo lên. Đoán có chuyện gì đó không ổn, tôi tới gặp giáo viên thì được nghe một tràng chê bai: “Con viết thủng thẳng lắm, chưa đọc được. Cứ thế này nhưng vào niên học là xúc tiến tới thành tích của lớp”. Sau đó, cô thừa nhận đã mắng và tiến công để “con biết sợ nhưng nỗ lực học”. Mặc dù ai cũng nói đó là giáo viên dạy giỏi nhất khối 1, tôi vẫn xin chuyển con sang một lớp khác, “dốt” hơn để đỡ sức ép cho con mình và cả cho cô.

toi-thay-co-loi-khi-khong-the-cho-con-thao-chay-khoi-truong-cong

Ảnh minh họa: VideoBlocks.

Cứ thế, dần dần lên lớp trên, những chuyện như lớp đông, các con nằm ngủ trưa chật chội hay giáo viên thường xuyên cáu gắt, nhà vệ sinh bẩn… con tôi đều trải qua nhưng tôi nghĩ mình và con có thể nỗ lực khắc phục vì điều kiện trường còn khó khăn, mức đóng góp của mình thấp thì đành chấp nhận. Nhưng có những điều thực sự vượt quá giới hạn. 

Năm nay con bước vào lớp 4. Trước buổi đi nhận lớp thế hệ, con vừa nô nức vừa lo lắng không biết giáo viên thế hệ sẽ thế nào. giáo viên lớp 3 là cơn ác hiểm mộng với con nên tí xíu chỉ cầu mong sẽ được học một cô thế hệ bớt đáng sợ hơn.

Những ngày đó, sáng nào tỉnh ngộ ra con cũng căng thẳng, không thiết ăn uống gì, dù là món sở trường. Con gái tôi vốn tính nhân hậu lành, ít nói, sống hướng nội, khá nhạy cảm. Sau một thời kì đi học, cháu về thường xuyên nói với em “Đồ ngu”, “đồ đầu đất”, “ai bảo mày làm thế hả?”… Tôi ngỡ ngàng nhưng dần nhận ra rằng con học tất cả những thứ đó trên lớp. Chính giáo viên thường xuyên mạt sát học trò bằng những lời như vậy. 

Tôi sợ nhất là vì chạy theo thành tích, các thầy cô dạy cho học trò sự cạnh tranh vô lý và cả gian dối. 

Một lần, con tôi xin tiền đóng ủng hộ đồng bào lũ lụt và kể rằng bạn nào đóng góp từ 50.000 đồng trở lên thì sẽ được đóng dấu khen, có game thủ góp 500.000 đồng thì được đóng vài dấu liền. Một lần khác, con về nhăn nhó kể rằng phải viết thư tham gia cuộc thi quốc tế bàn về một vấn đề toàn cầu và game thủ nào không nộp bài sẽ bị phạt nặng. “Con tìm bài làm sẵn rồi chép luôn được không mẹ? Cô nói là game thủ nào không làm được thì cứ lên mạng nhưng chép?”. Tôi sốc khi nghe con nói vì không nghĩ rằng trẻ lại được dạy gian dối. 

Trước những dịp trường có đoàn thanh tra về, con kể rằng, cô dặn cả lớp, nếu ai có hỏi rằng các con có đi học thêm không thì phải nhớ nói rằng không, dù cô tổ chức dạy thêm cho các con vào thứ 7. Rồi khi kỳ thi tới, ngoài chuyện cắt tất cả các môn bị coi là “phụ” như thể dục, vẽ, hát nhạc… để ôn toán, tiếng Việt, các con được giáo viên dặn rằng hôm thi game thủ giỏi phải cho game thủ dốt ngồi cạnh chép bài để cả lớp đều được điểm cao. 

nam nhi thứ nhị của tôi đang học một lớp mẫu giáo trường công. Lớp cháu có 74 học trò, 3 cô phụ trách. Tôi nhờ cô không xúc cho con, con ăn ít cũng không sao vì sợ các cô vì sức ép phải cho trẻ ăn hết suất, phải để trẻ lên đủ cân nhưng có thể trút giận vào con. Tôi không mong con được ưu tiên bất kỳ điều gì, chỉ mong con học được cách tự chơi, biết kết game thủ và tìm được nụ cười trong môi trường khắc nghiệt đó. 

Không đủ tài chính để chuyển nhị con sang một môi trường học tập tốt hơn, tôi chỉ biết nỗ lực bù đắp lại bằng cách dành thời kì cho con, dạy con các kỹ năng tự phục vụ game thủ dạng thân, đưa con ra ngoài chơi nhiều nhất có thể, trò chuyện với con thật nhiều để biết mọi việc ở lớp con ra sao, tâm tư, suy nghĩ của con thế nào. Tôi phải nỗ lực nói yêu con mỗi ngày để xóa đi những câu dằn hắt nhưng có thể con vẫn phải nghe ở lớp. Tôi gọi điện tới hiệu trưởng phản ánh những lần cô tiến công các game thủ trong lớp hay chửi tục, chỉ mong con mình và cả những đứa trẻ khác không bao giờ phải chịu đựng lại những điều đó… 

Ít tiền, tôi chấp nhận lớp con đông, cơ sở vật chất thiếu thốn nhưng chỉ mong thầy cô đừng dạy con tôi nói láo, đừng bắt con phải tham gia vào guồng chạy đua thành tích của nhà trường, của hệ thống giáo dục này. 

Hải Thanh