Cuộc sống không như mơ của cô dâu Việt ở Australia

Hoàng Mai, 27 tuổi, đang sống cùng chồng và con gái ở ngoại thành Melbourne, Australia. Đầu năm 2013, cô gái quê Đắk Lắk sang đây du học tại trường Childcare. Cô yêu một kỹ sư nước này và kết hôn. Sau đó, Mai bảo lưu việc học để tạm thời lo cho cuộc sống gia đình. Dưới đây là san sẻ của Mai về hành trình tìm việc gian truân của cô sau kết hôn.

Suốt 2 tháng trước tiên sau khi cưới, tôi chỉ ở nhà, ăn và nấu bếp chờ chồng đi làm về. thời kì này, tôi mở màn lên cân, từ 43 kg lên 53 kg lúc nào không hay. Lương anh đủ nuôi cả 2 đứa, anh nói sẽ lo cho tôi trọn vẹn. Nhưng ở nhà, tôi vẫn lên mạng tìm việc, tôi ghét cảm giác bị phụ thuộc vào ai đó. 

Không tìm được việc, hàng ngày tôi lấy xe đạp, chạy quanh các cánh đồng nho, hy vọng có người cho làm, nhưng chẳng ai nhận tôi, lý do là đủ người, hoặc phải đi theo nhóm. 

cuoc-song-khong-nhu-mo-cua-co-dau-viet-o-australia

Mai đi làm nhiều việc dù ông xã nói tiền lương của anh có thể lo tốt cho cô.

Vài ngày sau đó, tôi chuyển hướng, thay vì đi các trang trại nho, tôi can đảm đi gõ cửa các nhà nghỉ gần nhà để xin làm dọn phòng. May thay lúc nhỏ tôi được mẹ dạy cách thu vén nhà cửa, và được mẹ nuôi người Australia dạy cho cách trải giường chiếu kiểu Tây. Thế là cùng với việc tự học, tôi nhanh chóng xin được chân dọn phòng cho nhà nghỉ 6 phòng gần nhà với mức lương 25 đô Australia mỗi giờ vào ngày thứ bảy và chủ nhật.

Nhưng nụ cười cũng không lâu khi khoảng một tháng sau đó, người chủ bán nhà nghỉ và tôi lại thất nghiệp. Không sờn, tôi xin chân rửa chén cho nhà hàng. Họ đồng ý nhận nhưng sẽ chỉ gọi khi nào họ cần. Nhà hàng nhỏ nhưng mà chén đĩa nhiều kinh khủng. Cứ khoảng 8h tối là chén dĩa mở màn dồn về. Bếp trưởng rất khó tính khó nết, trong khi tôi những ngày đầu chưa làm được nhanh, thường xuyên bị nghe chửi.

Nhìn chồng chén đĩa nồi niêu phải bằng đám cưới 20 mâm, tôi bật khóc. Ở nhà được ba mẹ chiều, sang đây được chồng nâng niu, nhưng đi làm bị người ta mắng như tát vào mặt khiến tôi tủi thân vô cùng.

Tôi chạy ra ngoài, hít thở một tí lại chạy vào trong mở màn công việc. Tôi đã tự chọn công việc này, không thể bỏ ngưng, tôi không cho phép phiên bản thân làm thế. Đêm nào cũng 11h tôi thế hệ về tới nhà. Tay tôi thời khắc đó, vì không đeo bít tất tay nên da cứ toét ra. Làm mệt nhưng được trả xứng đáng nên tôi ra sức làm. Cho tới một ngày em gái của ông phụ bếp đi du lịch về, nhảy vào thế chân của tôi. Thế là tôi lại thất nghiệp.

Một ngày nọ, tôi buồn và nói chồng chở qua nhà em chồng chơi. Cô ấy là nhà xây dừng nội thất nhưng rất mê say việc sơn nhà. Những lúc rảnh, cô đi sơn nhà cửa. Tôi ngỏ ý xin đi theo để coi. Và từ đó, tôi bén duyên với nghề sơn lúc nào không hay.

Ngày đầu, em chồng cho tôi đi xem em sơn cửa cho một gia đình, 2 tiếng nhưng mà được những 500 đô. Em trả tôi 50 đô vì lý do tôi phụ em trong lúc làm. Những ngày sau đó, em giới thiệu tôi cho một người game thủ của em. Chính ông ấy là người đã dạy tôi từ cách cầm thanh hao, vận chuyển tay, phối màu và sơn thế nào. Cứ như thế, ngày làm cùng ông, ngày làm cùng em chồng, lương của tôi tăng dần từ học nghề 50 đô, lên 100 đô rồi 150, có lúc được 200 đô một ngày. 

cuoc-song-khong-nhu-mo-cua-co-dau-viet-o-australia-1

Mai hạnh phúc khi được mẹ chồng và chồng luôn ở bên ủng hộ và yêu thương cô.

Công việc nghe có vẻ đơn giản, chỉ cần cầm thanh hao lên và quét quét, nhưng thực sự không đơn giản như vậy. Tôi phải đứng cả ngày dưới cái nắng mùa hè, khiến nhiều hôm xây xẩm mày mặt, rồi run run đứng trên cái thang, sơn mái nhà cao khoảng 6 mét giữa mùa đông lạnh giá… Bàn tay, cánh tay những ngày đầu như tê cứng, nhức mỏi cả tháng… Sáng sáng thay vì ngủ tới 6h, 4h30 tôi đã bật dậy, đón xe buýt đi ra trạm xe lửa để kịp 6h30 tới chỗ làm. Tôi đã thành thợ sơn như thế. Bây giờ nếu có mua nhà, tôi có thể tự tín đứng ra sửa lại nhà của mình nhưng mà không cần thợ. Và thế là tôi có việc 5 ngày mỗi tuần. 

Tin vui đột tới khi một ngày mẹ chồng nói ông chủ chỗ siêu thị nhận tôi vào làm, trước mắt là 5 tiếng mỗi tuần. Vậy là tôi mở màn đi làm ở siêu thị một ngày và đi sơn 4 ngày.

Lại một thử thách thế hệ, khi tên sản phẩm tôi cũng không đọc nổi, đằng này người ta còn ghi tắt. Công việc của tôi là giúp mẹ chồng tôi làm vé sale off và special vào mỗi sáng thứ tư hàng tuần, trên khoảng 3.000 sản phẩm. Tôi hỏi mẹ thông thường thì một viên chức mất bao lâu để làm xong từng đó, mẹ bảo khoảng 5 tiếng cho 2 người. 

Ngày đầu, mẹ giao cho tôi 300 vé, và tôi mất 5 tiếng để làm được một nửa số đó. Cuối ngày tôi không dám nhìn mẹ và bảo, con không làm được mẹ ạ. Mẹ tôi cười, bà bảo có ai nhưng mà làm được ngay đâu, cái gì cũng cần thời kì.

Hàng ngày có thời kì rảnh, tôi lại chạy xuống siêu thị và đi xem tên các sản phẩm. Trời không phụ lòng, tôi tiến bộ hàng ngày. 5 tiếng đồng hồ với khoảng 1.500 tới 2.000 sản phẩm không thể làm khó tôi. Được vài tháng, ông quản lý nói tăng cho tôi thêm 4 giờ làm buổi chiều ở quầy tính tiền.

Cho tới một ngày mẹ chồng đọc báo, mẹ nói khách sạn 5 sao đang tuyển người, con có muốn thử đi không. Tôi không bỏ qua thời cơ, nộp hồ sơ ngay. Qua 3 vòng phỏng vấn, vượt qua 17 người, sau rốt tôi được nhận. Sau 3 tháng thử việc, tôi được nhận làm viên chức chính thức vào tháng 9/2015, với cơ chế ưu đãi bảo hiểm xã hội, nghỉ phép có lương, đóng thuế tử tế. Tôi được hưởng nhiều cơ chế tốt như xe hư giữa đường sẽ có người ở đơn vị tới sửa, không mất tiền, trợ cấp tiền mua kính cận hàng năm, tiền thưởng cuối năm…

cuoc-song-khong-nhu-mo-cua-co-dau-viet-o-australia-2

Mai thế hệ sinh con gái đầu lòng được gần 3 tháng.

Tôi nghỉ nghề sơn và làm ở siêu thị một ngày, 4 hoặc 5 ngày còn lại ở khách sạn. Tôi hài lòng về thời kì biểu làm việc vào ban ngày do tôi có thể dành thời kì đêm tối cho gia đình. Sau thời kì nghỉ sinh tôi sẽ quay trở lại làm việc ở khách sạn và siêu thị như trước. 

4 năm sống nơi xứ người, tôi đã tự tín, trưởng thành và học được nhiều điều. Tôi không học đại học, đồng nghĩa với việc thời cơ xin việc sẽ bị khép lại nhiều hơn. Nhưng tôi hiểu, tôi vẫn có thể làm nhiều việc khác dù không có bằng trong tay. Trước khi sinh, tôi đã nỗ lực học một bằng về làm đẹp, để sau này sinh xong có thể mở một khu chợ nhỏ chuyên về chăm sóc da của riêng mình..

Tôi đã chọn cuộc sống như vậy và vẫn đang nỗ lực hàng ngày để làm chủ cuộc sống của mình. Tôi vui vì được làm việc, được tiêu những đồng tiền do chính mình kiếm ra dù mọi thứ chẳng hề đơn giản…

Mộc Miên ghi

Mất 2 con vì tai nạn, đôi vợ chồng nhận 'phép màu' sau 2 năm

Ngày 23/5/2015, vợ chồng Gentry và Hadley Eddings, 28 tuổi, ở North Carolina, Mỹ, gặp tai nạn liên lạc nghiêm trọng khi đang đi đám cưới một người game thủ. Cả nhị may mắn không tương tác tới tính mệnh, nhưng cậu nam nhi 2 tuổi Dobbs đã qua đời ngay tại chỗ. Em nhỏ nhỏ 37 tuần trong bụng Hadley cũng chỉ có thể sống thêm nhị ngày khi các bác bỏ sĩ mổ bắt thai ra.

Sau vụ tai nạn, đồng chí và nhiều người đã quyên góp được 203.000 USD cho đôi vợ chồng trẻ. Nhưng cả nhị đã quyết định trao toàn bộ số tiền này cho một tổ chức từ thiện khác. Nỗi đau mất con quá lớn khiến họ gần như vô vọng, khổ cực suốt một thời kì dài.

mat-2-con-vi-tai-nan-doi-vo-chong-nhan-phep-mau-sau-2-nam

Anh Gentry hạnh phúc bế 2 em nhỏ nhỏ sinh đôi sau khi mất nhị nam nhi đầu. Ảnh: The Mirror.

Như một phép màu, 2 năm sau, hạnh phúc tới với nhị vợ chồng.

Đầu năm 2017, chị Hedley vui mừng thông tin mình mang thai đôi. nhị nhỏ nhỏ trai chào đời ngày 10/7 vừa qua trong nụ cười hạnh phúc của cả gia đình.

nhị em nhỏ nhỏ đã được đặt tên là Isaiah Dobbs và Amos Reed, hệt như tên của nhị người anh xấu số.

Mộc Miên

Lý do nụ hôn của người chồng dành cho vợ hút 3 triệu người xem

Chị Laura Grant ở Virginia (Mỹ) đã san sớt video chồng đứng lên để hôn chị lần trước tiên sau vụ tai nạn xe hơi chết đi sống lại và chỉ trong một tuần video đã thu hút hơn 3 triệu lượt xem. Câu chuyện đằng sau nụ hôn xót xa tới mức nào sẽ nhắc nhở chúng ta cuộc sống vô cùng phong thanh và phải luôn trân trọng người thân yêu của mình.

Vào tháng 3 năm nay,  anh Jonathan Grant, 35 tuổi, một lính hải quân bị tai nạn xe hơi khi trở về nhà. Grant bị chấn thương sọ não, hôn mê 61 ngày, cùng nhiều vết thương trên người.

Không ai biết được Grant có thể sống lại hay không, hay có thể hồi phục, nhưng vợ anh đã luôn ở bên chồng lúc đó. Grant đã có những nỗ lực đáng ngạc nhiên. Hơn nhì tháng hôn mê, tới đầu tháng 6 này anh đã có thể tự hít thở và tự ăn nhưng không cần máy móc tương trợ.

Video thế hệ nhất gần đây cho thấy, Grant đã đứng lên trên đôi chân vợ và giây phút đó đã dành cho chị một nụ hôn – với Laura, điều đó như kỳ tích.

“Chúng tôi đã không thể đứng và ôm nhau trước từ khi bị tai nạn, nhưng ngay lúc anh ấy đứng lên được, anh ấy mở đầu hôn lên cổ tôi. Tôi cảm thấy lạnh cả người – anh ấy đã hôn tôi trở lại – người chơi không biết nó có ý nghĩa thế nào khi những nụ hôn đó gần như đã bị lấy đi”, Laura nói.

nhì vợ chồng kết hôn được 5 năm. Mặc dù chưa thể khẳng định Grant sẽ hồi phục, nhưng Laura rất hàm ơn mỗi sự thay đổi của chồng. Với chị, nụ hôn này có ý nghĩa nhiều hơn một hành động yêu thương đơn giản. 

Bảo Nhiên

Chàng kỹ sư viễn thông bỏ ý định đi tu vì cô gái cao nguyên

Gần 4 năm trước, Bùi Thị Tú Linh, 24 tuổi, đặt chân tới Melbourne, Australia sẵn sàng cho những ngày học trước tiên tại trường Cambridge International College. Muốn nhanh chóng hòa nhập với môi trường thế hệ, Linh đăng ký tham gia ca đoàn ở nhà thờ. Nơi đó, cô gặp minh quân, hơn cô 5 tuổi, người đệm đàn piano ở đây đã hơn chục năm. minh quân theo gia đình sang định cư ở Australia từ năm 13 tuổi.

Ngay lần trước tiên nhìn thấy Linh, trái tim chưa một lần biết yêu của Quân thổn thức. Cả ngày hôm ấy, ánh nhìn của chàng chuyên viên đơn vị viễn thông Telstra chỉ hướng về cô gái với khuôn mặt khả ái và nụ cười dễ thương. Anh vừa đàn, vừa liếc khiến Linh đỏ mặt, phải lấy vội sách hát giơ cao trước mặt.

Những ngày sau đó, sự xuất hiện của cô sinh viên người Việt nhỏ tuổi nhất trong ca đoàn khiến tâm trạng Quân khởi sắc. Anh luôn tìm cách để đứng gần, thì thầm với cô nhưng mỗi khi giáp mặt lại xẻn lẻn, ngại ngùng, không biết nói gì. Để tiếp cận Linh gần hơn, Quân lấy cớ dẫn cô tới mấy quán ăn vặt hay đồ Việt. Anh còn hứa qua đưa đón cô đi tập hát ở nhà thờ mỗi thứ 6 hàng tuần.

chang-ky-su-vien-thong-bo-y-dinh-di-tu-vi-co-gai-cao-nguyen

Linh từng từ chối phũ phàng lời tỏ tình của minh quân lần trước tiên.

Biết Quân rất nhiệt tình với mình nhưng Linh chỉ coi anh như một người game thủ. Cô cũng thầm biết ý của anh nên cố tạo ra khoảng cách. Lúc ấy, gu game thủ trai nhưng Linh mong muốn phải manly, chững chàng, không phô trương, chứ không phải da trắng mịn, mặt trẻ con như Quân.

Làm game thủ được khoảng một tháng thì Quân quyết định tỏ tình khi nghe tin cô sẵn sàng về nước đón Giáng sinh cùng gia đình, 11/2013. Anh đưa Linh đi vòng vòng ngắm hồ, định nói điều gì nhưng cứ ngắc ngứ mãi. Cứ một chốc, anh lại đưa tay lên lau mồ hôi dù những ngày cuối tháng 11 trời lạnh tê tái. Chỉ khi tiễn cô về nhà, anh đưa cho cô chiếc lắc tay, rồi lấy hết quả cảm hỏi cô có muốn làm game thủ gái mình.

bất thần, Linh yên lặng một hồi rồi từ chối. “Lúc đó, tôi nói với anh rằng tôi không thể nhận lời vì cả nhị thế hệ quen biết nhau. Tôi không muốn mở đầu một mối quan hệ quá nhanh, sợ nó sẽ không bền”, Linh kể lại. Quân buồn buồn chán không nói nên lời, chúc Linh về Việt Nam vui vẻ nhưng lòng anh trĩu nặng.

Trước khi gặp Linh, Quân từng có ý định đi tu, trở thành linh mục. Năm 21 tuổi, anh nói với gia đình rằng nếu 4 năm nữa không có tình cảm với cô gái nào, anh sẽ theo đoạn đường này. Quân từng đi vào nhà dòng tham quan để được các thân phụ xứ hướng cho đi tu. Gia đình ủng hộ hoàn toàn quyết định này, dù họ chỉ có một cậu nam nhi duy nhất. Thế nhưng đúng năm 25 tuổi, Quân đã gặp Linh, và mọi thứ hoàn toàn thay đổi.

chang-ky-su-vien-thong-bo-y-dinh-di-tu-vi-co-gai-cao-nguyen-1

Sau 6 tháng kiên trì “tiến công”, minh quân đã nhận được sự đồng ý của Linh.

6 tháng sau đó là cả nỗ lực theo đuổi không biết mỏi mệt của Quân. Anh “trồng cây si” mỗi ngày trước cửa trường cô học, dù ngày nắng cũng như mưa, không sót buổi nào. Buổi trưa, anh tranh thủ 30 phút nghỉ, chạy qua trường Linh cùng ăn trưa hoặc mua cho cô đồ ăn gì đó. Cuối tuần, anh đưa cô đi khắp nơi… Những pha “tiến công” túi bụi của Quân khiến Linh dần xiêu lòng. sau cuối, cô đồng ý nhận lời làm game thủ gái của anh sau nửa năm. Linh biết, anh thực sự là người rất tốt bụng, hiếu thảo với bố mẹ và yêu cô tha thiết.

Ngày đó, ngoài giờ học ở trường, Linh xin được công việc làm thêm tại trường Technical Institute of Victoria. Cô làm bên phòng hồ sơ, soạn hồ sơ sinh viên kiểm tra và đóng dấu, bỏ vào phòng lưu trữ. Vì là công việc trước tiên, tiếng Anh thế hệ sang còn chưa thạo, Linh nhiều lần bị mắng. Nhiều khi làm chưa tốt, Linh thấy bất lực và tủi thân, chỉ biết mượn toilet làm game thủ.

Những lúc như vậy, Quân lại là người ở bên động viên yên ủi khiến Linh thấy nhẹ nhõm hơn. Anh luôn gọi điện hỏi han, chờ cô đi làm về, và giúp cô những gì chưa hiểu, dạy cô cách xử lý tình huống với sếp, giải quyết khó khăn. Một năm 365 ngày, chỉ có ngày Linh về nước là nhị người không gặp nhau. Quân thường tặng Linh những món vàng bất thần, dù chẳng dịp gì cả. Anh nhờ dịch vụ tặng hoa hay vàng tới tận chỗ người yêu khiến game thủ hữu Linh phát ghen.

chang-ky-su-vien-thong-bo-y-dinh-di-tu-vi-co-gai-cao-nguyen-2

Đám cưới của cả nhị được tổ chức sau 3 năm yêu nhau. Ảnh: Anthony Phung.

Sau 2 năm yêu nhau, Quân quyết định cầu hôn game thủ gái. “Tôi dẫn cô ấy ra bờ hồ rồi hát bài Marry Me. Tôi đeo nhẫn vào tay Linh rồi nói nếu nàng từ chối là đẩy xuống nước cho chết cóng luôn, tự bơi về nhà. Thế là Linh đồng ý ngay”, Quân vui nhộn kể lại.

Cả nhị kết hôn tháng 1/2017 khi Linh ra trường và đang làm công việc Marketing tại Học viện Quản lý Atlantis. Ngày diễn ra đám cưới, mẹ của Quân còn tâm sự với con dâu rằng: “Con đã cưới Quân từ tay của Chúa đấy”.

Linh hiện mang bầu đứa con trước tiên. Cô kể đây là quãng thời kì cô được chồng và gia đình nhà chồng rất nâng niu. minh quân không để cho cô làm bất kỳ điều gì, cứ đi làm về là siêng năng thu vén nhà cửa, nấu bếp, giặt đồ… Bố mẹ chồng thường xuyên gọi nhị vợ chồng về nhà ăn chung, rồi mua rất nhiều đồ trước cho em nhỏ ốm sắp chào đời.

“Tôi đã hỏi anh cả trăm lần: vì sao anh yêu em. Và lần nào anh cũng nói rằng: ‘Nếu anh biết vì sao yêu em thì anh cũng tìm được lý do để ngừng yêu’. Tôi hạnh phúc nắm lấy tay anh thật chặt, vì tôi biết, sẽ rất khó để tìm được người đàn ông tốt bụng, yêu tôi như anh trong cuộc đời này”.

Tuệ Minh

Bỏ 600 triệu mua đất ở, giờ tôi chỉ có thể trồng rau

Dưới đây là những san sẻ của anh Nhật Anh 38 tuổi, sống tại TP HCM về tác hại khi mua đất xa trung tâm của mình.

Năm 2008, tôi tích lũy được khoảng 400 triệu. Tôi là kỹ sư tin học, chỉ để ý vào chuyên môn nên không rành mấy chuyện tài chính, bất động sản. Một bà chị đồng nghiệp thấy tôi có tiền nên khuyên tôi đi mua đất kẻo “thanh niên chưa vợ” không giữ được tiền.

Số tiền 400 triệu muốn mua một miếng đất rộng tại các quận trung tâm thành phố là không thể, sau rốt theo lời hướng dẫn của bà chị, tôi về Hiệp Phước, Nhà Bè (cách quận 1 khoảng 23-24 km). Tôi kiếm được miếng đất nông nghiệp rộng hơn 700 m2, người bán cam kết sẽ giúp tôi chuyển đổi mục tiêu sử dụng để xây nhà khi cần. Nghe nói khu này người ta sắp mở đường và sắp có một dự án khá quy mô của huyện, nên tôi rất hào hứng. Giá đất 900.000 đồng/m2. Người bán không chịu tách đất, vì thế tôi buộc phải đi vay thêm 230 triệu để mua. Bà chị kia cho tôi vay 100 triệu, số tiền còn thiếu tôi nhờ sếp duyệt cho nhận lương trước và ký hồ sơ để được vay tín chấp nhà băng.

Chưa có tiền và cũng chưa có nhu cầu ở ngay nên tôi cứ để miếng đất ở đó, không xây dựng gì, thỉnh thoảng có việc về Nhà Bè thế hệ ghé qua thăm. Vì thế tôi vô cùng sửng sốt khi một lần về thăm đất, nhìn thấy một đường điện trung thế chạy qua. Đó là khoảng năm 2011.

Năm 2012, tôi kết hôn. Cuộc sống sau hôn nhân cần nhiều tiền nên tôi tính bán bớt đất và xây một ngôi nhà nhỏ để ở vì vợ tôi làm việc ở ngay Nhà Bè. Ngặt nỗi, đất của tôi là đất nông nghiệp chứ không phải đất thổ cư. Tôi lên phòng Tài nguyên Môi trường huyện xin chuyển đổi mục tiêu sử dụng nhưng không được vì miếng đất nằm trong một dự án treo và còn nằm ngay dưới đường điện.

Vậy là đất của tôi vẫn chỉ là đất nông nghiệp và tôi chỉ được phép xây tạm nhà tiền chế. Giữa mảnh đất hoang vu, láng giềng cách xa cả trăm mét, làm sao tôi dám xây dựng cái nhà tạm cho vợ con ở? Chưa kể nếu xây nhà ở đây, tôi cũng chỉ có thể sử dụng nước giếng khoan.

Tôi mở màn đăng tin bán toàn bộ miếng đất hoặc cho thuê để làm nhà xưởng, vì để đất không quá phí. Miếng đất của tôi lỡ cỡ, không đủ to để làm nhà xưởng nên người ta cũng không thiết tha. Trong suốt nhị năm, 2013-2014, chỉ có chưa tới 10 người hỏi mua. Sau đó tôi chán chả đăng tin rao vặt nữa.

Đợt vừa rồi, nhân dịp sốt đất, tôi lại đăng tin bán đất, nhờ cả mấy người môi giới bất động sản, chấp nhận giá thấp hơn thị trường, nhưng cũng không đẩy đất đi được.

Có đất nhưng không bán được, vợ chồng tôi mua nhà chung cư để ở phải đi vay nhà băng. Không hiểu kỹ về bất động sản lại đầu tư ở xa, tôi thất bại nhịn nhường như không phải là điều lạ. Nghe vợ bảo giờ chỉ còn cách trồng rau ở đó để đỡ phí đất nhưng tôi thấy buồn quá.

Nhật Anh

san sẻ kinh nghiệm xây, mua nhà và tiết kiệm của người chơi tại đây

Chưa có 630 triệu đồng ở tuổi 35 chứng tỏ game thủ hoang toàng

Sau nhiều năm nghiên cứu về những triệu phú, tiến sĩ Thomas J Stanley và William D Danko, đồng tác giả của cuốn The Millionaire Next Door (Sách dịch sang tiếng Việt là Bẻ khóa kín đáo tư duy triệu phú) đã tìm ra sức thức để tính số tài sản trung bình nhưng game thủ cần có ở một lứa tuổi nhất định.

Tài sản game thủ cần có = (Thu nhập năm x tuổi của game thủ)/10

nếu như hiện nay game thủ 30 tuổi, thu nhập 40 triệu đồng mỗi tháng (tương đương 480 triệu mỗi năm), thì game thủ phải tích lũy được (30 x 480)/10 = 1,44 tỷ.

Nếu thu nhập 10 triệu/tháng, game thủ phải tích lũy được 360 triệu đồng.

Đây là những tài sản có thể đẻ ra tiền cho game thủ như cổ phiếu, chứng khoán, nhà cho thuê, xe cho thuê, tiền gửi tiết kiệm chứ không phải là tiêu sản (nhà ở, xe để tự đi lại).

Nếu tích lũy được nhiều hơn mức trung bình, game thủ là người biết tích lũy. Người càng tích lũy giỏi, tương lai sẽ càng sang giàu.

Nếu tích lũy được ít hơn mức trung bình, game thủ là người chi tiêu hoang toàng. Khi game thủ đã chi tiêu quá kĩ năng kiếm được của mình thì dù game thủ có kiếm được bao nhiêu tiền, cũng không có gì đảm bảo game thủ sẽ sang giàu sau này. Thậm chí nguy cơ nghèo túng, vỡ nợ, vỡ nợ nhịn nhường như rất gần game thủ.

Cùng một mức thu nhập, sau 10 năm, người có tích lũy tốt hơn sẽ giàu hơn hẳn người không biết tích lũy.

chua-co-360-trieu-o-tuoi-30-chung-to-ban-la-ke-hoang-phi

Ảnh: Abaie.org

Còn trình diễn Tony Robbins, chuyên gia phát triển loài người, tác giả của cuốn Money Master The Game thì khuyên rằng, khi kiếm một khoản tiền, game thủ nên chia vào 2 quỹ Tiêu sử dụng và Đầu tư. Ông không quy định mỗi quỹ là bao nhiêu %, nhưng khuyên đó nên là một con số nhất thiết. Khoản đầu tư lại chia làm ba phần:

1. Đầu tư rủi ro, đó là những khoản có nguy cơ thất bại nhưng cũng có thể mang lại lãi suất cao, ví dụ các start up;

2. Đầu tư an toàn, có thể là trái phiếu chính phủ, gửi nhà băng…

3. Ước mơ, sử dụng tiền cho những thứ nhưng game thủ ước mong như ô tô, mua nhà, máy tính bảng…, những khoản chi tiêu đắt tiền.

game thủ càng đầu tư với tỷ trọng cao thì càng nhanh giàu. Người trẻ nên dành nhiều % cho đầu tư rủi ro, % ước mơ nên càng thấp càng tốt. Người già nên dành nhiều % cho đầu tư an toàn hơn.

Cả nhì chuyên gia người Mỹ đều cho rằng, để đánh giá người giàu – người nghèo, không phải là nhìn vào họ ở nhà gì, đi xe gì, mặc bộ quần áo ra sao nhưng quan yếu là tổng tài sản tích lũy của người đó là bao nhiêu. Người triệu phú thực sự thường ăn uống tầm thường, ở nhà tầm thường, đi xe tầm thường hơn những người trung lưu khác. Những người trung lưu, những người nghèo hơn thường có cảm giác rằng tài sản sẽ làm cho họ sang giàu. Vì thế người trung lưu có tỉ lệ tiêu sử dụng cao nhưng tỉ lệ đầu tư thấp hơn hẳn người giàu.

Rõ ràng, chiếc áo không làm nên thầy tu, chiếc áo đắt tiền không làm cho game thủ giàu hơn, game thủ giàu là tổng tài sản đầu tư của game thủ đang sinh lợi cho game thủ lớn.

Hoàng Anh

Ông nội đi bộ 60 km mang cho cháu trai chục trứng

Câu chuyện đang chạm tới trái tim nhiều người. Cụ ông 80 tuổi, xuất phát từ 7h sáng, tay chống gậy, lưng đeo gùi. Cụ đi bộ từ ngoại thành thành phố Kim Sa tới thành phố Tuân Nghĩa (tỉnh Quý Châu). Hành trình kéo dài 12 tiếng, qua 60 km, tới lúc trời tối thì cụ bị cảnh sát yêu cầu dừng lại vì vận chuyển vào phần làn đường dành cho ôtô.

Ông cụ nói lo cho cháu trai không đủ chất nên ông mang tới cho cháu chục trứng.

Theo Shanghaiist, ông không đi xe bus để tiết kiệm tiền, nhưng không biết quãng đường xa khiến một số quả trứng mang theo đã bị vỡ.

ong-noi-di-bo-60-km-mang-cho-chau-chuc-trung

Cảnh sát đã hộ vệ ông tới gặp cháu mình. Cậu cháu vô cùng ngạc nhiên, không hề biết ông tới thăm. Người cháu này nói sẽ đãi ông một bữa thật ngon trước khi đưa ông về nhà.

Bảo Nhiên

Tôi dạy con không nhường đồ chơi khi bị game thủ giật

Bài viết là san sớt của ông bố Đinh Ngọc Vỹ Long – kỹ sư xây dựng ở Sài Gòn – rất tâm huyết với nuôi dạy con. Anh Long mong muốn được san sớt và góp ý từ các bậc thân phụ mẹ vào việc nuôi dạy con mình.

Khi bé biết đi, ngồi chơi và tương tác với các bé khác, thì xuất hiện một vấn đề khiến người lớn lúng túng, đó là các bé tranh giành đồ chơi với nhau.

Giả sử bé cưng 18 tháng của bạn đang chơi một món đồ yêu thích, thì có game thủ gầy xíu hàng xóm (cũng khoảng 18 tháng) giật lấy và… thân phụ̣y mất. Bạn sẽ xử lý như thế nào?

Tôi xin phép đưa ra các phương án khác nhau để chúng ta cùng bàn luận.

– Phương án 1: Bạn sẽ nói với con: “Thôi, con nhường cho bạn đi, con chơi cái này hay hơn nè”. 

Hãy thú thực đi, bạn có thật sự xoải mái khi nói ra điều ấy với con không? Riêng tôi thì không. Cách đây vài hôm, nhóc con nhà tôi đang chơi một chiếc ôtô, thì cậu hàng xóm đến gần, giật lấy và… thân phụ̣y về nhà. Nhóc nhà tôi nói: “game thủ Su lấy đồ chơi của con” với ánh mắt rất tội nghiệp và đầy tiếc nuối. Thú thật với bạn, tôi bị ánh mắt đó ám ảnh đến mấy hôm liền. Ánh mắt của sự mất mát, bất lực và cầu cứu. Tôi không cam lòng để nói với con rằng: “Hãy nhường món đồ chơi ấy cho bạn”.

Có thể bạn sẽ phản biện rằng, dân tộc ta có truyền thống nhường nhịn, chia sẻ. Người phương Tây cũng thường bảo nhau: “It’s better to give than to receive”, ngụ ý “Cho đi thì tốt hơn là nhận lại”. Tổ chức kết nối kinh doanh lớn nhất thế giới cũng lấy khẩu hiệu: “Givers gain” làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động của mình. Thậm chí, người lớn còn sẽ cảm thấy mình thật là “cao thượng” khi dạy con biết nhường nhịn, chia sẻ.

toi-day-con-khong-nhuong-do-choi-khi-bi-ban-giat

Nhưng, một lần nữa, bạn hãy lắng nghe con tim mình. Bạn có thật sự cảm thấy vui vẻ khi nhìn thấy ánh mắt đầy tiếc nuối của con và bảo bé nhường món đồ chơi yêu thích cho người khác?

Nếu câu trả lời là “không” thì ắt hẳn bạn rất muốn đọc những dòng tiếp theo vì tôi sẽ giải thích cho bạn ngọn nguồn nguyên nhân.

Câu nói: “It’s better to give than to receive” thật sự bắt nguồn từ một câu nói trong tiếng Hy Lạp cổ, nghĩa gốc của nó là: “Khi bạn ở trong tình trạng có thể cho đi, thì sẽ tốt hơn là khi bạn ở trong tình trạng cần phải nhận lại”. Hàm ý ở đây là: Hãy phấn đấu trở nên giàu có, hiểu biết và rộng lượng, để có thể trao đi nhiều giá trị mà không cần phải đắn đo suy nghĩ; đừng để mình trở thành người túng thiếu, thiếu hiểu biết, ki bo.

Vậy đó, chỉ một ít thay đổi về ngữ nghĩa mà đã ảnh hưởng đến tư duy của hàng triệu triệu con người, để cho hàng triệu trẻ em phải chịu nỗi ấm ức khi bị bạn khác giật mất món đồ chơi yêu thích.

Bạn hãy thật tỉnh táo, vì “nhường nhịn” hoàn toàn khác với “bất lực”. “Nhường nhịn” là khi bé chủ động chia sẻ món đồ chơi yêu thích với bạn khác. “Bất lực” là khi bé bị cướp mất món đồ chơi yêu thích mà không thể làm gì được.

Nếu bảo con nhường đồ chơi là bạn đang cố xoa dịu nỗi đau “bất lực” của bé bằng những lời lẽ “dối trá” nhưng được che đậy dưới cái mác của lòng “cao thượng”.

Những đứa sẽ chấp nhận việc bị người khác cướp mất món đồ yêu thích mà không hề biết phản kháng hay đấu tranh, sẽ trở thành những con người nhu nhược. Lớn lên sẽ mất đi cơ hội làm việc, cơ hội kinh doanh, và hàng trăm nghìn những mất mát vô hình khác.

– Phương án 2: Phương án thích hợp là bạn nói với con rằng: “Con đuổi theo bạn Su và nói ‘Trả lại đồ chơi cho tớ'”. Sau khi bé đã nỗ lực làm theo mà vẫn không đòi lại được món đồ chơi, bạn sẽ bảo: “Con hãy tiến đến gần bạn Su và lấy lại món đồ chơi”. Trong khi 2 bé giằng co, nhóc con mếu máo nhìn bạn cầu cứu, bạn sẽ bảo con: “Con dũng cảm, dùng 2 tay giật lại món đồ chơi”. Phù, cuối cùng nhóc con nhà bạn cũng giật lại được món đồ chơi. Lẽ tất nhiên thì cậu bé kia sẽ khóc toáng lên. Bạn cứ bình tĩnh, vì đã có ba mẹ (hoặc bảo mẫu) của bạn ý đến dỗ dành.

Bằng cách này, bạn dạy cho con các bài học sau:

– Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, đồ vật của con có thể bị người khác cướp mất. Con hãy dũng cảm đấu tranh và giành lại.

– Kiên trì theo đuổi đến cùng và bằng mọi cách giành lại món đồ của mình. Không bỏ cuộc khi chưa đạt được mục đích.

– Chủ động giải quyết các vấn đề của mình. Ba mẹ không trực tiếp giúp con, nhưng luôn động viên con cho đến khi hoàn thành mục tiêu.

Phương pháp này có một điểm yếu, là nhóc con nhà bạn sẽ trở nên ích kỷ khi liên tục đấu tranh bảo vệ những thứ thuộc sở hữu của mình. 

Nhưng bạn đừng lo, dưới đây là những bí quyết dạy con biết san sẻ:

Khi bạn thấy con đang say sưa với một món đồ yêu thích, hãy cố gắng mượn món đồ của bé trong giây lát. Tạo ra cái cớ bất kỳ và kiên trì cho đến khi bé tự tay trao món đồ cho bạn. 

Soda nhà tôi rất thích chơi vòi sen, thế là khi tắm, tôi nài nỉ: “Soda cho ba mượn vòi sen một chút, ba đang cần tắm mà”. Tôi liên tục đưa ra lý do cho đến khi Soda đưa cái vòi sen và dĩ nhiên là tôi xối sơ lược lấy lệ rồi nhanh chóng trả lại cho con.

Cách thứ 2, khi có món đồ nào tặng cho các nhà hàng xóm, bạn hãy đưa cho bé, hoặc cùng bé đi tặng quà cho mọi người. Bé nhìn thấy hành động chia sẻ của bạn và sẽ bắt chước. Mấy hôm trước, vợ tôi có một quả na muốn tặng cho nhà em Quốc Khánh (hàng xóm), chúng tôi liền chớp lấy cơ hội, đưa quả na cho Soda và nói: “Soda, con mang quả na này tặng cho em Quốc Khánh nhé”. 

Khi em Quốc Khánh vừa đón lấy quả na xong, tôi liền thơm má con và khen. Bạn chú ý lời khen phải thật cụ thể và cảm xúc. Bé chắc chắn cảm nhận được tình cảm của bạn và hiểu rằng, chia sẻ cho người khác là việc làm vô cùng tốt đẹp.

Bí quyết của tôi chỉ đơn giản là như vậy thôi.

Đinh Ngọc Vỹ Long

Cái kết đắng khi vợ lấy hết tiền tài chồng mua đồ lót tạo dáng

Tháng 4 năm nay, chị Lee, ở Vũ Hán, Trung Quốc, được bằng hữu giới thiệu một loại đồ lót có “hiệu ứng mạnh” giúp nâng mông, đẩy ngực và bóp eo. Nghe xuôi tai, lúc đầu, chị quyết định chi 8.000 nhân dân tệ (khoảng 26 triệu đồng) mua về một chiếc.

cai-ket-dang-khi-vo-lay-het-tien-cua-chong-mua-do-lot-tao-dang

Nghe lời quảng cáo “mát tai”, chị Lee đã mua về chiếc đồ lót định hình với giá cao. Ảnh: Ifeng.

Theo Ifeng, sau khi mua, chị Lee còn được dẫn tới tham quan khu chợ đồ lót. Khi được nghe tư vấn về tác dụng của chiếc đồ lót thần thánh này, không chỉ có tác dụng tạo dáng nhưng mà còn tốt cho gan và thận của nam giới, chị đã quyết định lấy khoản tiền 160.000 nhân dân tệ (khoảng 535 triệu đồng) của chồng mua tới 40 bộ về nhà.

Theo như người tư vấn, mỗi ngày chị có thể lãi tới 4.000 nhân dân tệ (khoảng 13,4 triệu/ngày), thậm chí còn nhận được số tiền hoả hồng lớn nếu bán được  nhiều sản phẩm. Chị chắc mẩm thời cơ thành công sắp tới.

Thế nhưng 3 tháng trôi qua, dáng chị chẳng thon gọn là bao, trong khi hàng vẫn chẳng bán được cái nào vì giá quá cao. 3 thùng đồ lót vẫn chất đầy nhà.

cai-ket-dang-khi-vo-lay-het-tien-cua-chong-mua-do-lot-tao-dang-1

3 thùng đồ lót của chị Lee vẫn chất đầy nhà, chưa bán được. Ảnh: Ifeng.

Lúc này, chồng chị cần sử dụng tới số tiền tiết kiệm, hỏi vợ đưa nhưng chị cứ lần lữa mãi. Sau đó không thể tìm cách nào xoay tiền, chị thế hệ thú nhận và bị chồng nhiếc mắng thậm tệ.

Chị Lee sau đó đã liên lạc với khu chợ đồ lót mong trả lại hàng, nhưng họ từ chối với lý do chị “chưa kiên trì, nỗ lực nên không bán được”.

Mộc Miên

Tâm thư của người đàn ông góa vợ về việc đi bước nữa

Nam diễn viên hài người Mỹ Patton Oswalt tuyên bố đính ước với người thế hệ, 15 tháng sau khi vợ anh qua đời. Quyết định của Oswalt vấp phải nhiều chỉ trích. Nhiều người cho rằng anh kết hôn khi vợ thế hệ qua đời hơn một năm là quá sớm.

Andy Ostroy, diễn viên 50 tuổi, cùng tình cảnh với Oswalt cho hay, những người ngoài sẽ không bao giờ hiểu được những gì họ phải trải qua và nỗi đau họ phải gánh chịu.

Dưới đây là san sẻ của Ostroy thế hệ được đăng tải trên Huffingtonpost:

“3.901 ngày trước, tôi đớn đau khi phát hình thành vợ mình, diễn viên và đạo diễn Adrienne Shelly, bị giết mổ trong văn phòng của cô ấy. Kẻ giết mổ người đã dàn xếp mọi thứ như một vụ tự tử. Khi đó, cô ấy thế hệ 40 tuổi, trẻ trung, xinh đẹp, sôi nổi và yêu đời. Cô ấy còn biết bao kỳ vọng phía trước nhưng đớn đau thay, cô ấy đã biến mất khỏi vòng tay tôi và đứa con gái nhỏ. 

Cái chết của Adrienne khiến tôi bị tàn phá, khổ đau. Tôi không thể hình dung một tương lai không có cô ấy.

tam-thu-cua-nguoi-dan-ong-goa-vo-ve-viec-di-buoc-nua

Andy Ostroy từng rất đớn đau khi mất đi người vợ Adrienne. Ảnh: People.

Tháng 4/2016, nam diễn viên hài Patton Oswalt cũng đớn đau khi phát hình thành vợ mình, nhà văn 46 tuổi, qua đời trong giấc ngủ.

15 tháng sau, Oswalt là mục tiêu của những lời chỉ trích nhạo báng khi anh tuyên bố đính ước với người phụ nữ khác. Người ta nói rằng như thế là “quá sớm”, đáng lẽ ra anh ấy vẫn phải đang đau buồn, rằng anh không yêu vợ thật lòng… Nhưng mọi người chỉ đang độc tàn ác và suy đoán. nhường nhịn như nhiều người thà nhìn thấy anh ấy đắm chìm trong nỗi đau điên cuồng, hơn là nhìn anh ấy hạnh phúc một lần nữa?

Tôi đã nhớ Adrienne rất nhiều. Tôi nhớ mùi hương, sự dí dỏm, vui nhộn hay cả những lúc cô ấy tức giận, và cả tình yêu mãnh liệt của cô ấy dành cho tôi… Tôi đã sững sờ, đớn đau và sợ hãi. 

Tôi muốn được yên ủi, vì vậy tôi đã rơi vào vòng tay của một vài người phụ nữ sau khi Adrienne qua đời. Họ có thể giữ tôi lại. Trong giây lát, tôi cảm thấy thoải mái, an toàn. 

Nhưng những khoảng thời kì bên những người phụ nữ khác không có tức là tôi không còn đau buồn, không còn yêu Adrienne nữa. Tôi sống như trọng trạng thái hôn mê. Những người phụ nữ ấy phục vụ những nhu cầu cơ người chơi dạng của tôi, giữ tôi khỏi chìm sâu vào vực thẳm. Nhưng tôi có một đứa con gái để chăm sóc. Và tôi phải chăm sóc chính người chơi dạng thân mình…

tam-thu-cua-nguoi-dan-ong-goa-vo-ve-viec-di-buoc-nua-1

Patton Oswalt và người vợ quá cố. Ảnh: Hollywood Reporter.

Từ những mối quan hệ này, tôi đã tháo nhẫn cưới để hứa hò hẹn, gặp gỡ người khác và yêu lại lần nữa. Mọi người có ở bên tôi khi tôi nằm cuộn tròn trên sàn nhà và khóc tới nỗi không còn thấy gì? Mọi người có thể hiểu sự thực phũ phàng khi chỉ vừa lúc trước là người hạnh phúc nhất trần đời, còn phút sau lại sống dật dờ như một bóng ma. Họ có nuôi dạy Sophie cùng tôi không? Họ có san sẻ bất kỳ trách nhiệm, hay công việc hay giúp tôi trở lại cuộc sống chung.

Vợ Oswalt đã qua đời. Vợ tôi cũng vậy. Chỉ có chúng tôi thế hệ quyết định mình nên làm gì và khi nào, không một ai khác có quyền can thiệp.

Nỗi đớn đau của chúng tôi không bao giờ biến mất. Và khi nó giảm dần, thậm chí tạm thời, chúng tôi lại trằn trọc đau đáu khi nhìn thấy các con mình đã không còn mẹ.

Vì vậy, hãy để Patton Oswalt yên. Hãy chúc phúc cho anh ấy”.

Mộc Miên