Trong cơn đớn đau, tôi vẫn nghe tiếng mẹ chồng sa sả: “Cứu thằng tí hon xíu, bằng cách nào cũng phải cứu thằng tí hon xíu”

Trong khi tôi bên bờ vực “thập tử nhất sinh” thì đối với mẹ chồng, tôi vẫn chỉ là người ngoài, không hơn không kém.

Tôi lấy chồng sau khi tốt nghiệp đại học 3 năm, thời kì đó tôi đã đi làm, công việc ổn định, thu nhập khá, còn chồng tôi, anh là cùng tổ chức nhưng khác phòng ban.

Mẹ chồng tôi là người có tính đồng bóng, sồn sồn, ruột để ngoài da. thế hệ đầu về làm dâu, thấy bà cứ ầm ầm quát tháo suốt ngày tôi cũng sợ lắm, nhưng sau đó phát hiện tính bà vậy thôi nhưng không ác hiểm, không để bụng, lại rất biết thương con.

Thỉnh thoảng, bà hay cẳn nhẳn cái này cái khác nhưng sau đó lại luôn tay luôn chân quét tước, quét dọn, cơm nước. Tôi không phải dạng lười, nhưng thường thì đi làm về tới nhà là hết việc, chỉ ăn xong quét dọn chút xíu là được đi nghỉ rồi.

Tôi quý mến mẹ chồng, tận sau trong tâm tưởng tôi coi bà như mẹ đẻ của mình vậy. Ngày trước khi cưới, lúc nào mẹ tôi cũng dặn dò, muốn người ta thương mình thì mình phải yêu thương trước đã. Tôi hiểu lắm nên cũng cư xử đâu và đấy.

trong-co

Tất nhiên mẹ chồng con dâu cũng có đôi lúc cự cãi, xích mích nọ kia, tôi sai thì tôi xin lỗi, bà không để bụng nên cũng qua.

Tôi có bầu, mẹ chồng càng chiều hơn, bà bảo tôi ăn thế nào thì ăn, đừng để cháu bà thiếu cân hay còi cọc là được.

tới ngày sinh, tôi vỡ ối nên vào viện, phải cái tôi khó sinh, trong lúc đớn đau cùng cực nhất tôi vẫn nghe tiếng bác bỏ sĩ: “Chắc phải chọn mẹ hoặc con thôi…” rồi tiếng mẹ chồng tôi bên ngoài sa sả: “Cứu thằng tí hon xíu, bằng cách nào cũng phải cứu thằng tí hon xíu”, rồi tôi thiếp đi. Cũng may là Trời thương, lúc tỉnh dậy tôi thấy xung quanh yên ắng, chợt giật thột nghĩ tới con, quay sang tôi thấy thằng tí hon xíu đang ngủ yên ổn thin thít, họ hàng, bố mẹ và chồng đều đang đứng chờ sẵn bên ngoài.

Sau lầm đó ra viện, tôi nghĩ cứ buồn mãi. Câu nói của mẹ chồng lúc đó cứ ám ảnh tôi mãi. Nghĩ cứ thấy buồn, hóa ra trong lòng bà, tôi vẫn mãi là phận dâu, khác máu tanh lòng nên chẳng có gì đáng xót xa….

Đứng ngoài khe cửa nhìn vợ ôm gã đàn ông chặt cứng, tôi chết điếng tới rơi rụng chân tay

Hình ảnh người vợ tôi nhất mực tin yêu đang ôm chặt cứng người đàn ông khác khiến tôi chết đứng.

Tôi năm nay 32 tuổi, đã kết hôn được 5 năm. Vợ kém tôi 4 tuổi, chúng tôi có với nhau một nam nhi lên 3.

Tôi hiện đang sinh sống tại thành phố nhưng ở tỉnh xa, làm trong ngành bưu chính, còn vợ là quản lý trong khu công nghiệp, cô ấy công việc dưới Hà Nội, vợ chồng ở cách xa nhau mấy trăm cây số, một tháng đôi lần tôi xuống gặp vợ hoặc cô ấy chủ động về. Con cái thì ở nhà ông bà nội chăm là chủ yếu.

Tôi rất yêu vợ, dù xa nhau nhưng thú thực tôi một lòng một dạ chỉ biết tới cô ấy nhưng thôi. Dù công việc bận rộn nhưng cuối tuần là tôi thu xếp xuống với vợ ngay.

Tôi cũng đang nỗ lực tìm thời cơ để đưa vợ về gần, vì lẽ vợ chồng xa nhau lâu quá tôi cũng lo lắng nhiều chuyện.

Vợ tôi là người xinh đẹp, ngày trước lúc theo đuổi, tôi cũng phải đối đầu với không ít đối thủ, nhận được cái gật đầu đồng ý của vợ, tôi vui rần rần mất mấy ngày trời, tôi luôn yêu vợ tin tưởng vợ tuyệt đối.

dung-ngoai-khe-cua-nh

Những dịp nghỉ vợ về nhà, tôi luôn vào bếp nấu cơm, cô ấy thích gì tôi cũng nỗ lực phục vụ hết. Vậy nhưng vợ nỡ lòng phản bội tôi.

chung tôi xuống thường báo trước để vợ ra đón, nhưng hôm đó tôi muốn tạo bất thần nên cứ lẳng lặng đi không báo. Bắt taxi tới phòng vợ ở cũng gần 10 giờ tối. Tôi vừa vào tới sân thì nghe tiếng khúc khích vang lên. Ghé mắt qua khe cửa sổ nhìn vào, tôi chết điếng khi thấy vợ đang ôm hôn một gã đàn ông lạ.

Quá bất thần, tức giận, tôi xô cửa xông vào. nhị người buông vội nhau ra, cô ấy tái ngắt mặt, lắp bắp xin lỗi, thanh minh. Tôi xông vào đấm cho gã kia một trận nhừ tử, thật sự chỉ muốn băm ngay đôi mèo mả gà đồng này ra.

Sau đó vợ thút thít, nói rằng xa chồng thiếu thốn nên thế hệ thế, chứ thực ra trong lòng rất yêu tôi, không muốn gia đình tan vỡ. Xin tôi cho thời cơ sửa sai. Tôi không biết có nên tha thứ cho vợ không, vì trong lòng thấy hận vô cùng.

Ngon cơm với tép đồng rang khế chua


Vị bùi của tép đồng ăn kèm với cái chua thanh của khế vừa đưa cơm lại vừa dễ làm


Thứ nhì, 1/5/2017 | 14:25 GMT+7

vật liệu:

  • 200 gram tép tươi
  • 1 quả khế chua
  • Hành lá
  • Hành tím
  • Gia vị

Cách làm:

1. Khế gọt bỏ đầu cạnh, cắt lát mỏng tanh. Hành lá cắt khúc.

2. Tép rửa sạch sẽ, ướp với muối. Sau đó rang tép cho tới khi ráo nước.

ngon-com-voi-tep-dong-rang-khe-chua

3. Phi hành tím cho thơm, cho tép và gia vị vào đảo khoảng nhì phút. Khi thấy tép săn lại thì cho nước mắm, khế, hành lá vào, đảo đều rồi tắt bếp.

ngon-com-voi-tep-dong-rang-khe-chua-1

4. Múc tép ra đĩa, sử dụng kèm với cơm nóng.

ngon-com-voi-tep-dong-rang-khe-chua-2

Mời game thủ gửi video dự thi ‘Món ngon nhà làm’

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});

Parser.SITE_URL = “http://vnexpress.net”;
Parser.URL = “https://scdn.vnecdn.net/vnexpress/j/v49”;
Parser.FLASH_URL = “http://scdn.vnecdn.net/doisong/f/v2”;
Parser.SITE_ID = 1002966;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
//resize images
if (device_env != 1 && typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}

Nghẹn ngào khi mẹ chồng nắm tay, dặn dò: “Lấy chồng khác đi con, đừng như vậy nữa…”

Lấy chồng 6 năm, tôi và anh có với nhau một cô con gái 4 tuổi xinh đẹp. Tưởng sẽ có một gia đình hạnh phúc, viên mãn bên chồng và con, cùng với gia đình chồng hiền lành lành, tốt bụng.

Phụ nữ dù xinh đẹp tới đâu nhưng có các tướng này thì vẫn sống kiếp đơn chiếc
Nhưng thật không ngờ, tai họa ập tới đầu tôi khi anh bị tai nạn qua đời. Tôi vô cùng thống khổ vì mất đi người chồng, người thân phụ của con tôi. Tôi đã khóc như mưa, đóng cửa mấy tháng không ngủ. Tôi gầy đi trông thấy, sút 5kg trong vòng 1 tuần. Mẹ chồng tôi thương đại trượng phu, cũng xót con dâu, hốt hoảng khi thấy tôi tiều tụy trông thấy.

Tôi ở nhà chồng, lao vào công việc và chăm con cái, tôi không màng tới những mỗi quan hệ người chơi hữu hay đi đâu cả. 3 năm trời, tôi chịu tang chồng và nỗ lực chăm sóc bố mẹ chồng. Không có chồng, mẹ tôi tỉ ti suốt ngày, bố chồng tôi thì trầm tính hẳn vì mất đi đại trượng phu. Con gái tôi không còn bố nên vô cùng buồn buồn phiền. Chúng tôi nỗ lực nương tựa vào nhau.

thời kì trôi đi, vết thương dù có nguôi ngoai đi phần nào nhưng tôi vẫn không muốn xúc tiếp giao lưu với nhiều người. Tôi chỉ biết có nhì mẹ con vui vẻ, quan tâm tới nhau. Thi thoảng đưa cháu về ông bà ngoại chơi, thế là đủ. Bố mẹ tôi rất thương con, chỉ mong tôi nỗ lực vượt qua thời đoạn khó khăn để sống vui vẻ.

toi-nghen-ngao-k

(ảnh minh họa)

Tôi đã nguyện ở vậy cả đời để nuôi con. Nhưng, tôi thật không ngờ, sau hơn 3 năm chồng tôi mất, mẹ chồng gọi tôi vào, nắm tay tôi và nói ‘con ơi, mẹ rất thương con và cháu. Mẹ mong con sớm đi bước nữa để sống vui vẻ, hạnh phúc. Mẹ cũng thương cháu nhưng không muốn con khổ. Con đã hi sinh nhiều vì gia đình này. Mấy năm qua, mẹ hàm ơn con nhiều lắm. Mẹ không thể ích kỉ giữ con ở lại. Bây giờ, chồng con đã mất lâu, con cũng có thể đi lấy chồng thế hệ vì con còn quá trẻ. Đừng ở vậy, đơn chiếc lắm con à! Mẹ không trách con đâu, vì mẹ cũng chẳng có lý do gì để níu giữ con nữa, con cần được sống cho riêng mình’.

Nhìn mẹ khóc nhưng tôi rơi nước mắt. Tôi thực sự còn chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó. Tôi đã quá yêu chồng và hơn 3 năm trôi qua, tôi vẫn không thể nào quên được anh. Tôi không muốn đi bước nữa, muốn ở đây, chăm sóc bố mẹ anh như bố mẹ mình, để cho cháu được gần gụi ông bà.

Mẹ tha thiết muốn tôi đi bước nữa. Tôi hiểu, những gì mẹ nói là thật lòng vì xưa nay, tôi và mẹ coi nhau như người thân ruột thịt, chứ không hẳn là mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Ngay cả khi chồng tôi gặp nạn, mấy năm sống với bố mẹ chồng thì tình cảm ấy càng thắm thiết hơn, không hề thay đổi. Giờ mẹ nói ra điều này khiến tôi vô cùng xúc động.

Tôi biết, mình còn quá trẻ nhưng nếu đi bước nữa, con cái tôi sẽ khổ. Tôi cũng không muốn dứt tình với người đàn ông tôi đã yêu thương vô cùng. Tôi chỉ muốn giữ trọn tấm lòng, tấm chân tình này dành choa nh. Giá như anh còn ở bên cạnh mẹ con tôi thì tốt biết bao. Mẹ đã nói rất nhiều lần và nói thật sự rất chân tình. Tôi khó xử quá nhưng mẹ càng làm vậy, tôi càng không muốn bỏ gia đình chồng để ra đi.

Đúng là phận thiếu nữ. Có được gia đình chồng tốt, cứ tưởng sẽ được sống hạnh phúc mãi mãi bên anh, nào ngờ ông trời khiến tôi phải chia tay anh sớm thế. Tôi sẽ vì anh, vì con nhưng sống cuộc đời còn lại thật hạnh phúc, vui vẻ. Tôi không dám hứa sẽ mãi ở bên bố mẹ anh, nhưng giờ phút này, ít ra, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện đi bước nữa và chỉ muốn giữ trọn tấm chân tình dành cho người chồng tuyệt vời của tôi.