Một lần lỡ lời, chàng kỹ sư mất 3 năm chinh phục lại người yêu

Yêu nhau 13 năm, Tấn Duy (29 tuổi, chuẩn bị tốt nghiệp ngành kỹ sư điện tử ở Mỹ) vẫn không cắt nghĩa được anh yêu Cẩm Hiền (công tác ở Trung tâm phòng chống bệnh xã hội tỉnh Kon Tum) ở điểm nào. Hiền “không hẳn xinh xắn, lại khó tính” nhưng con tim anh từ ngày biết rung động đến nay lại chỉ chứa được mỗi hình bóng cô.

Nhiều năm về trước, Duy và Hiền học chung trường cấp 2 ở Kon Tum. Thời đó Cẩm Hiền đã không ưa Duy vì cậu là học sinh cá biệt, quậy phá đến mức phải chuyển trường. Lên cấp ba, Hiền và Duy tình cờ gặp lại khi học chung một thầy dạy toán.

Hiền vốn khó tính nên lúc đầu thầy xếp ngồi chung bàn với Duy thì kiên quyết không chịu. Cô không hề nói chuyện, lấy bút vạch rõ chỗ ngồi và không nở một nụ cười với cậu bạn.

Còn với Tấn Duy, tuy được coi là nam sinh “đào hoa” nhưng đây là lần đầu tiên anh rung động trong đời trước cô bạn “đã dễ thương còn học giỏi” này. Anh hay vờ mượn sách, hỏi bài, tìm mọi cách bắt chuyện. Sau giờ học, anh chàng bám theo để được chở cô về nhà. Nếu cô không chịu thì Duy sẽ dắt xe đi bên cạnh. Nhiều lần anh còn mời cả lớp đi ăn để có Hiền đi cùng.

“Tiếp xúc lâu mình cũng thấy anh ấy dễ gần, ga lăng. Tình cảm của hai đứa dần tiến triển, yêu nhau lúc nào không hay”, Hiền chia sẻ.

mot-lan-lo-loi-chang-ky-su-mat-3-nam-chinh-phuc-lai-nguoi-yeu

Hiền từng ghét Duy tới mức xin chuyển giờ học thêm nhưng vì không còn giờ nào nên cô buộc phải ngồi cùng bàn, học cùng nhóm và còn được giao dạy kèm cho cậu bạn này. Ảnh: NVCC.

Hai năm sau, Hiền vào Đại học Văn Lang, còn Duy học Đại học Mỹ thuật. Thời sinh viên trải qua với bao kỷ niệm đẹp. Duy vẫn nhớ lần anh đạp xe đến phòng trọ bạn gái thì bị lạc. Đi từ trưa mà tối muộn mới tìm được, dù chỉ cách nhau 4 km. “Mình không thể quên được lần đó anh ấy đứng trước cửa, người ướt như chuột lột, trông tội lắm”, cô gái kể.

Đôi uyên ương cũng trải qua giai đoạn phải gom từng đồng xu 200, 500 đồng để mua được 2 gói mỳ tôm lót dạ, hay sớm chiều đèo nhau đi học. Mỗi ngày Hiền một nhận ra, Duy đã thay đổi theo hướng tích cực. Anh chú tâm học hành, bỏ thuốc lá và cũng không còn có các bạn gái theo như trước.

Năm đại học thứ 3, gia đình Duy chuẩn bị định cư nước ngoài. “Anh ấy chăm sóc, chiều chuộng mình đủ thứ thời gian đó, nhưng lúc nào mình cũng chỉ nói một câu ‘Anh đi, mình sẽ chia tay chứ em không chờ'”, Hiền kể.

Tháng 7/2008, ngày chia xa cuối cùng đã tới. Quá sợ mất Hiền nên trước khi vào phòng chờ sân bay, Duy đã hứa đại: “Hãy cho anh 4 năm để ổn định cuộc sống, rồi anh sẽ quay về cưới em. Nếu anh không thực hiện được lời hứa thì anh sẽ không bao giờ gặp em nữa và cũng sẽ không bao giờ quay về Việt Nam”.

Vẻ cứng rắn của Hiền cũng đầu hàng trước giờ phút ly biệt. Nước mắt cô tuôn trào, thổn thức: “Em sẽ đợi”.

mot-lan-lo-loi-chang-ky-su-mat-3-nam-chinh-phuc-lai-nguoi-yeu-1

Đối với Duy, khoảng cách yêu xa nhiều khi khiến anh cảm thấy bất lực vì không thể ở bên ôm hôn hay giải thích mỗi khi hai người cãi nhau. Ảnh: NVCC.

Trong ba năm tiếp theo, chuyện tình yêu của họ vẫn êm đẹp. Thứ 7 mỗi tuần, Duy đều mua thẻ điện thoại, gọi về cho bạn gái. Đôi uyên ương tíu tít đủ thứ chuyện. “Khoảng thời gian đó vui nhất là lúc điện thoại báo chỉ còn một phút. Ôi thôi, hai đứa cuống quýt tranh thủ nhắn nhủ lời yêu thương. Chưa kịp nói câu nào là hụt hẫng lắm”, Duy cười nhớ lại.

Ngày tháng qua nhanh. Càng đến cái hẹn 4 năm, Duy càng lo sợ, bởi bản thân anh vẫn chưa tự lo được cho mình nên thấy tương lai của hai người mờ mịt. Duy đã sống trong những ngày chán chường, buông xuôi khi đầu năm 2011, anh gửi cho Hiền một bức thư nói ngắn gọn chia tay mà không có lời giải thích.

Nhớ lại thời điểm đó, Hiền vẫn thấy tim mình đau nhói. Đó là lần đầu tiên Duy nói chia tay nên cô vô cùng sốc. Cô đã viết rất nhiều email, nhắn tin, điện thoại để hỏi lý do nhưng không có hồi đáp. Quá tuyệt vọng, Hiền đã nhắn: “Với Hiền, kể từ hôm nay Duy không còn tồn tại, chúng ta là những người chưa bao giờ quen nhau, yêu nhau. Duy không xứng đáng để tồn tại trong tâm trí Hiền”.

Ngay sau tin nhắn này, nỗi sợ mất Hiền sống dậy trong Duy. Anh cuống cuồng tìm mọi cách nối lại tình cảm, cùng với đó là cố gắng hoàn thiện bản thân. Nhưng điều Duy không thể ngờ là có thể sớm tìm định hướng cho tương lai, nhưng lại không thể thuyết phục được Hiền tha thứ. Cô như một tượng đài vững trãi, một lời đã nói thì không dễ thay đổi.

“Tôi đã giải thích toàn bộ nỗi lòng của mình nhưng cô ấy nói niềm tin đã mất. Chúng ta chỉ có thể là bạn tri kỷ”, Duy cho hay. Kể từ đó, anh buộc phải làm theo yêu cầu của Hiền, nói chuyện khách sáo, hạn chế gọi điện thoại, nhắn tin. Anh “đổi chiến thuật”, dành cho cô sự quan tâm âm thầm. Cứ thỉnh thoảng lại chuyển hoa, bánh ngọt từ Sài Gòn về quê cho cô.

Song song, Duy tìm được một ngành học thích hợp là kỹ sư điện tử. Anh cũng đi làm thêm nhiều hơn để lo cho bản thân và tích góp cho tương lai của hai người. Trong khoảng 2 năm bị Hiền lạnh nhạt, Duy vùi đầu vào công việc, mỗi ngày chỉ ngủ 4 tiếng, học và làm thêm đủ thứ nghề từ chạy bàn, bốc vác, đóng hàng hóa… Những cuộc trò chuyện sau giờ làm mệt mỏi nhận được thiện cảm của Hiền hơn là các chủ đề khác.

mot-lan-lo-loi-chang-ky-su-mat-3-nam-chinh-phuc-lai-nguoi-yeu-2

Sau đám cưới một thời gian Hiền sẽ theo chồng sang Mỹ. Duy dự định sẽ để vợ làm quen cuộc sống mới một thời gian, trước khi mở một cửa hàng bánh ngọt do cô làm chủ. Ảnh: NVCC.

Hè năm 2012, Duy âm thầm về Việt Nam. Hiền vẫn nhớ như in lần gặp sau 6 năm xa cách: “Đêm đó bố bảo có người đến tìm. Mình bước ra cổng, trời tối chỉ có đèn đường mờ ảo. Mình nhìn thấy bóng lưng một người đàn ông. Khi hỏi thì người ấy bất ngờ quay lại ôm chặt mình và nói : ‘Duy về rồi nè, có bất ngờ không'”.

Trái với mong đợi của chàng, Hiền bất ngờ đến mức đơ cả người. Hai người chỉ nhìn nhau, không nói gì nhiều. Trong khoảng một tháng tiếp theo Duy ở lại, lúc nào được phép của Hiền mới được đưa đón đi làm, đi ăn hay cà phê. Dù có đi du lịch, Hiền cũng rủ em gái đi cùng. Ngày anh lên đường, cô cũng không ra tiễn.

Tuy thế, sau đó Hiền đã cởi mở hơn. Tình cảm của hai người không được như lúc yêu nhưng đã bớt phần khách sáo. Duy lại gồng mình lên đi làm kiếm tiền. Đến mùa hè năm 2013, anh về nước lần nữa. Lúc này Hiền mới thực sự thoải mái khi cùng anh đi du lịch, cùng ôn lại tình yêu sau mấy năm kìm nén.

Sau lần đó, Duy yên tâm về Mỹ học hành. Anh còn kiếm được một công việc tốt trong công ty xuất nhập khẩu. Hiền ở lại quê nhà vừa làm việc, vừa mong ngóng ngày hội ngộ. Năm 2015, Duy về nước làm lễ ăn hỏi. Ngày 30/7 vừa qua, anh đã tổ chức đám cưới với tình yêu đầu đời. Mối tình 13 năm của họ cuối cùng đã có cái kết ngọt ngào.

Vẫn đang trong những ngày trăng mật, Duy bộc bạch: “Nhiều đứa bạn bảo tôi yêu gì mà si mê vậy. Vì si mê cô ấy nên tôi đã cố gắng hoàn thiện bản thân, nên mới có tôi của ngày hôm nay. Đến thời điểm này, chinh phục lại tình cảm của cô ấy là khó khăn lớn nhất với tôi”.

Phan Dương

‘Cậy có tiền, vợ sống vô lễ với đồng nghiệp và bạn của tôi’

Tôi lấy vợ được 5 năm và có 1 bé gái 2 tuổi. Từ lúc nào đó tôi và vợ không bao giờ có tiếng nói chung với nhau, tất cả cũng bởi vì một chữ tiền.

Tôi là một cán bộ quèn làm trong cơ quan nhà nước. Vợ tôi cũng từng là nhân viên kế toán cho một công ty tư nhân nhưng lương bèo bọt nên đã bỏ nghề ra làm kinh doanh. Ban đầu, vợ tôi chỉ bán hàng trên mạng, tuy không được nhiều tiền nhưng cuộc sống cũng coi như tạm ổn.

cay-co-tien-vo-song-vo-le-voi-dong-nghiep-va-ban-cua-toi

Buồn vì vợ chỉ coi trọng đồng tiền. Ảnh minh họa

Cách đây 3 năm, vợ nói với tôi muốn vay tiền mở cửa hàng kinh doanh đồ trẻ em. Đắn đo, suy nghĩ, tôi thấy quyết định của vợ cũng được nên quyết định về quê thế chấp căn nhà của bố mẹ để lấy vốn cho vợ làm ăn.

Thế rồi việc làm ăn của gia đình bắt đầu khấm khá và trả được nợ. Vợ tôi cũng mở thêm một vài cửa hàng nữa và thuê nhân viên trong coi giúp.

Tuy công việc có nhân viên trong coi nhưng vợ tôi vẫn rất bận rộn, không có thời gian để chăm sóc chồng con. Cuộc sống của chúng tôi bắt đầu chao đảo.

Từ khi có tiền, tính khí vợ cũng thay đổi hẳn. Từ lúc nào tôi và vợ không còn tiếng nói chung. Cô ấy bắt đầu chê bai những người không kiếm ra tiền, không biết làm ăn và coi thường ra mặt.

Đơn giản như việc bạn cũ đại học của tôi đến nhà chơi, cô ấy không thèm tiếp lời khi nhìn chiếc xe máy cũ đậu ở sân. Cô ấy cho rằng bạn tôi đến là để xin xỏ, vay tiền.

Nhiều lần tôi đã nói chuyện với vợ về việc này nhưng cô ấy phản đối quyết liệt và ngày càng coi khinh người khác hơn. Cô ấy cho rằng những người không làm ra tiền là người không chịu khó. Những người như vậy đến nhà chơi, cô ấy không muốn giao lưu, trò chuyện.

Rồi những mối quan hệ của tôi và bạn bè cũ cũng dần dần mất đi vì vợ, nhiều đồng nghiệp cơ quan cũng phải lên tiếng dè bỉu vì cách sống vô lễ của vợ mình.

Tôi thực sự buồn vì cách sống hiện nay của vợ. Tôi phải làm sao để thay đổi hiện tại u tối này. Tôi chỉ mong vợ tôi hiểu, tâm sự để đối nhân xử thế đúng chừng mực.

Nhiều lúc buồn bực tôi không muốn trở về căn nhà này nữa. Nếu tôi có ý kiến thì vợ tôi nói cô ấy không rảnh để nói chuyện tào lao, còn phải kiếm tiền.

Thật sự cuộc sống vợ chồng tôi như thế này tôi chán nản lắm và chẳng cần sống sung túc bằng đồng tiền của vợ kiếm ra. Tiền để làm gì khi cuộc sống vợ chồng không hạnh phúc, không có tiếng nói chung.

Mong mọi người hãy giúp tôi, làm sao để vợ tôi bớt coi khinh người khác. Tôi xin cám ơn nhiều.

Căn bếp đơn giản nhưng tinh tế và hữu dụng

Xã hội ngày càng phát triển mang đến những giá trị to lớn cho cuộc sống, nhưng cũng lấy đi rất nhiều thời gian của mọi người. Quỹ thời gian dành cho bản thân và gia đình ngày càng bị cắt xén, thậm chí đến bữa cơm tối cùng gia đình cũng trở nên khan hiếm.

Để tạo hứng thú nấu ăn cho mọi người sau một ngày làm việc vất vả, tôi đưa ra mẫu thiết kế nhà bếp nhỏ gọn, tiện ích, lại phù hợp với không gian hiện đại và sang trọng của ngôi nhà.

can-bep-nho-nhung-nhieu-chuc-nang

Với không gian vỏn vẹn chỉ 16m2 bao gồm cả bếp và chỗ ăn, tôi chọn phong cách thiết kế đơn giản, nhỏ gọn, nhưng đầy đủ chức năng cần thiết cho một người sử dụng. Việc bố trí công năng từ trái qua phải sẽ thuận lợi khi đưa vào sử dụng. Ở đây, tôi chọn cách đưa hầu hết các đồ vật vào ngăn tủ để căn bếp luôn ngăn nắp, gọn gàng.

Ngoài ra, với căn nhà nhỏ chỉ một phòng ngủ, việc sử dụng quầy bar đa năng giúp  tiết kiệm khá nhiều diện tích bếp, khoảng cách giữa bếp và quầy bar đến 1,3m nên bạn hoàn toàn có thể đặt thêm ghế nếu nhà có khách.

can-bep-nho-nhung-nhieu-chuc-nang-7

Về màu sắc, tôi chọn màu trắng làm màu chủ đạo, với màu nền tường là màu sẫm làm nổi bật hoàn toàn vẻ sang trọng, tinh tế của căn phòng bếp. Trái với ý nghĩ của nhiều người, màu trắng có thể dễ dơ bẩn trong quá trình sử dụng, nhưng ở đây tôi sử dụng chất liệu gỗ kết hợp sơn men 2K, cho nên bạn có thể hoàn toàn yên tâm trong khi sử dụng. Việc lau chùi, vệ sinh bếp cũng trở nên dễ dàng và đỡ tốn thời gian hơn. Màu vàng ấn tượng được sử dụng làm kính bếp mang lại vẻ tươi mới và không gian ấm cúng cho gian bếp.

can-bep-nho-nhung-nhieu-chuc-nang-1
can-bep-nho-nhung-nhieu-chuc-nang-2
can-bep-nho-nhung-nhieu-chuc-nang-3
can-bep-nho-nhung-nhieu-chuc-nang-4
can-bep-nho-nhung-nhieu-chuc-nang-5
can-bep-nho-nhung-nhieu-chuc-nang-6
can-bep-nho-nhung-nhieu-chuc-nang-8

Nguyễn Nhự Ký

Từ ngày 18/8 đến 15/9, Báo VnExpress phối hợp cùng Công ty điện tử LG Electronics Việt Nam tổ chức cuộc thi “Ý tưởng cho căn bếp hiện đại” dành cho mọi công dân Việt Nam đang sinh sống trong nước có khả năng và niềm đam mê với thiết kế, muốn thể hiện và đem ý tưởng của mình đến với đông đảo công chúng. Cuộc thi kéo dài trong 4 tuần. Hàng tuần, ngoài giải bình chọn, ban tổ chức sẽ chọn ra 3 thiết kế xuất sắc, sáng tạo và đáp ứng tiêu chí của cuộc thi để xét trao giải chung cuộc. Gửi bài dự thi tại đây.

Bị người yêu ‘sở khanh’ lừa cho có bầu rồi lừa lấy luôn cả xe ô tô

Tôi ôm con vào lòng, nước mắt trào rơi, nhưng đó không phải là nước mắt của sự đau đớn, của nỗi hận thù, mà là những giọt nước mắt của niềm vui sướng và hạnh phúc dẫu biết rằng làm mẹ đơn thân thật…

Tôi là con thứ hai trong gia đình có ba chị em gái, bố bỏ 4 mẹ con tôi đi lấy vợ hai từ khi em tôi vẫn còn nhỏ. Mẹ tôi có một cửa hàng ở chợ đồng xuân, công việc buôn bán thời điểm đó rất tốt nên kinh tế gia đình cũng khá giả. Chị em tôi vốn thiệt thòi về tình cảm nên được mẹ và họ hàng nhà ngoại rất cưng chiều, ngoài việc học ra hầu như không phải làm gì.

Năm tôi vào đại học tai ương bỗng đổ xuống gia đình tôi. Trong một lần đi lấy hàng từ Lạng Sơn xe ô tô bị mất lái đâm xuống hồ, mẹ tôi không qua khỏi, chị em tôi bỗng dưng rơi vào cảnh mồ côi. Cú sốc tâm lý quá lớn khiến chị em tôi như rơi vào vực thẳm, chị em phải tự chăm lo cho nhau.

Không có nguồn chu cấp hàng tháng nên bác tôi bàn với ba chị em bán mảnh đất mà trước đây mẹ tôi giành giụm mua được rồi chia đều cho ba chị em gửi tiết kiệm hàng tháng lấy lãi để trang trải việc học hành.

Thời gian thấm thoát trôi, bước vào năm thứ 4 đại học thì tôi gặp anh, trong dịp trường tôi kỷ niệm 50 năm thành lập nên tổ chức chương trình giao lưu văn nghệ với trường anh, không đẹp trai như diễn viên hàn quốc, nhưng ở anh toát lên vẻ nam tính và ăn nói dễ nghe, đặc biệt là đôi mắt đã đốn tim tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Vốn có khiếu ăn nói, tôi được cử làm đại diện cho trường làm MC, kết hợp với một mc trường bạn để dẫn chương trình, và người đó không ai khác là anh. Buổi giao lưu văn nghệ diễn ra thành công, chúng tôi tỏ ra khá ăn ý trong vai trò MC khi kẻ tung người hứng dẫn dắt xuyên suốt chương trình. Kết thúc chương trình thì đã muộn, chúng tôi chỉ kịp trao nhau số điện thoại rồi ra về.

bi-nguoi-yeu-so-khanh-lua-cho-co-bau-roi-lua-lay-luon-ca-xe-o-to

Ảnh minh họa

Từ hôm đó ngày nào anh cũng nhắn tin và gọi điện cho tôi, hỏi han cái nọ cái kia, sau vài lần tiếp xúc, tôi cảm thấy mến vì cách nói chuyện của anh, nên dần dần chúng tôi cũng có tình cảm với nhau. Anh ngỏ lời yêu và tôi cũng đồng ý mà không một chút do dự.

Tốt nghiệp đại học với tấm bằng giỏi tôi dễ dàng được nhận vào làm tại công ty truyền thông đa quốc gia, với sự cố gắng và nỗ lực hết mình sau 6 tháng tôi được đề bạt lên vị trí trưởng phòng maketting và nhận mức lương hậu hĩnh.

Có tiền lại không phải lo cho ai, chị gái tôi thì đã lấy chồng, em gái tôi thì cũng đã tự lo được cho mình, nên mỗi khi anh cần tiền hỏi, tôi đều chu cấp cho anh vì nghĩ anh chưa xin được việc, gia cảnh thì cũng khó khăn, với vị trí của mình tôi xin cho anh vào làm nhân viên ở công ty tôi, được một thời gian anh về nói với tôi, cần có ô tô để đi quan hệ khách hàng, với khoản tiền giành giụm tôi vay thêm ngân hàng và mua cho anh, rồi anh nói anh muốn về ở chung nhà với tôi cho tiện, cuối năm công việc ổn định sẽ đưa tôi về xin phép bố mẹ làm đám cưới.

Đến đây chắc các bạn cười tôi ngu muội, nhưng có lẽ vì quá yêu anh mà tôi không nhận ra được bộ mặt thật của anh, tất cả chỉ là một màn kịch, để anh lợi dụng và chiếm đoạt lòng tốt của tôi.

Ngày tôi thông báo đã có thai, mặt anh lạnh tanh bảo tôi bỏ đi, vì công việc chưa ổn định, anh không thể làm đám cưới được, tôi nói với anh là sẽ không bỏ vì đó là giọt máu của mình, nói sẽ lo cho con, chỉ cần anh làm đám cưới để cho tôi được danh chính ngôn thuận. Anh trợn mắt lên nói thẳng vào mặt tôi, “nếu em không bỏ cái thai thì chúng ta chia tay” rồi bỏ đi.

Từ hôm đó anh dọn đồ chuyển đi, đến công ty thì lẩn tránh tôi, tôi gọi điện nói anh phải có trách nhiệm với tôi thì anh cúp máy hoặc im lặng. Khoảng 3 tháng sau thì anh nghỉ làm cắt đứt liên lạc, và mang theo cả chiếc ô tô tôi đã mua.

Cái thai ngày một to, mọi người trong công ty cũng xì xào bàn tán, người thì thương hại xót xa, người thì mỉa mai, khinh bỉ, nhưng tôi mặc kệ dư luận, tôi đã quyết định làm mẹ một mình và cố gắng giữ gìn sức khỏe để sinh con khỏe mạnh.

Rồi ngày con gái tôi cất tiếng khóc chào đời, cháu khỏe mạnh, thông minh và rất giống tôi. Ôm con vào lòng, nước mắt trào rơi, nhưng đó không phải là nước mắt của sự đau đớn, của nỗi hận thù nữa, mà là những giọt nước mắt của niềm vui sướng và hạnh phúc dẫu biết rằng làm mẹ đơn thân thật khó, nhưng vì con tôi sẽ mạnh mẽ đứng lên nguyện làm tất cả.

Hiện tại con đã được hơn 2 tuổi, đã bi bô gọi mẹ, thông minh và rất lém lỉnh, từ khi sinh con không một lần anh đến thăm mẹ con tôi, nhưng tôi không buồn mà cũng chẳng hận anh, vì người như anh không đủ tư cách để xen vào cuộc sống của mẹ con tôi.

Qua câu chuyện tôi muốn chia sẻ cùng các bạn về hoàn cảnh của mình, đồng thời cũng là lời cảnh tỉnh giành cho các bạn trẻ nên cảnh giác trước những lời đường mật, không yêu mù quáng mà vội trao thân một cách dễ dãi như tôi.

Chàng trai 8 năm âm thầm làm điểm tựa cho cô gái một đời chồng

Tình yêu của cô giáo Trương Thảo, 31 tuổi và chàng trai làm kế toán dầu khí Mạnh Cường, 32 tuổi, kết trái sau những thăm trầm của tuổi trẻ. 

Thảo và Cường biết nhau từ 15 năm trước trên ghế nhà trường cấp 3 tại Vũng Tàu, chênh nhau một khóa. Cường luôn coi Thảo như em gái, đi học xa anh hay gọi điện thoại hỏi thăm và gửi tặng bài hát qua tổng đài cho cô. Khi Thảo vào đại học, anh lại là người quan tâm và giúp đỡ, vì thế, Thảo luôn xem anh như một người anh trai thân thiết, những khó khăn về học tập hay bức xúc trong công việc, tình cảm, Thảo đều kể với Cường, còn anh chỉ lắng nghe và chia sẻ.

chang-trai-tan-8-nam-cho-doi-co-gai-mot-doi-chong

“Nhìn bề ngoài anh ấy không ai nói đó là người có vị trí cao. Ăn mặc bình dị, lối sống bình dân, với ai cũng vô tư, nhiệt tình”, Thảo trìu mến kể về Cường. Ảnh: Kim Ơi.

Cường kể, anh thầm yêu Thảo từ khi cả hai cùng học ở Sài Gòn. Trái ngược với tính cách đơn giản, xuề xòa của anh, ấn tượng ban đầu về Thảo là vẻ tiểu thư, kín đáo, không mấy hòa đồng. Hiểu hơn một chút, anh thấy cô khá nóng tính, lỳ lợm. Nhưng càng chơi thân và nghe cô tâm sự, anh càng nhận ra những nét đẹp trong tính cách của cô: hay thương người, rất chân thật và biết quan tâm đến người khác.

“Thảo chẳng bao giờ nói dối hay nói xấu ai, dù đó là người gây tổn thương cho mình”, Cường kể lại. Yêu nhưng anh chẳng dám thổ lộ, vừa vì sợ đánh mất đi tình cảm thân thiết bấy lâu, vừa thiếu tự tin khi mình chưa có công việc ổn định. 

Về phía Thảo, sau 7 năm ở Sài Gòn, cô quyết định quay về Vũng Tàu làm cô giáo tiếng Anh ở một trường cấp 2, rồi ít lâu sau lấy chồng vào năm 2012. Không còn gặp Cường thường xuyên, nhưng các dịp lễ, tết, cô vẫn đều đặn nhận được tin nhắn chúc mừng từ anh.

Kết hôn được một năm, Thảo kiệt quệ về cả tinh thần, thể chất lẫn tài chính bởi mọi gánh nặng gia đình dồn lên vai cô. “Từ một ‘tiểu thư’ như mọi người vẫn gọi, tôi bị sốc khi phải làm tất cả để lo cho gia đình, trả các món nợ do chồng gây ra. Ngày đó, ai gặp mình cũng hỏi “sao dung nhan tàn tạ vậy?'”, Thảo kể.

chang-trai-8-nam-yeuthamco-gai-mot-doi-chong-1

Sau ly hôn, Thảo rơi vào trầm cảm. Những người bạn, người em đã ở bên và giúp cô vượt qua giai đoạn khó khăn nhất. Lúc này, Cường lại xuất hiện và thi thoảng tìm gặp, lắng nghe cô tâm sự như người anh trai trước kia. Gần một năm sau, anh bày tỏ tình cảm và thành thật kể rằng suốt 8 năm qua, anh đã yêu và chờ đợi cô.

“Không phải bởi Thảo lâm vào tình cảnh ấy mà mình thổ lộ vì thương hại, mà chỉ đơn giản là tình cảm vẫn luôn ấp ủ trong lòng đã lâu, đến lúc không thể không nói ra nữa rồi”, Cường chia sẻ.

Cũng thời điểm ấy, cô bạn thân mới tiết lộ, bấy lâu nay mọi sự trợ giúp về vật chất lẫn tinh thần mà cô chuyển tới Thảo đều là từ anh gửi gắm.”Nghe xong, tôi òa khóc. Hóa ra tôi đã nợ anh quá nhiều. Tiền bạc thì có thể trả, còn bao nhiêu tình nghĩa bấy lâu biết cách nào đền đáp”, Thảo nói.

Dù vậy, cô không dám mở lòng đón nhận tình cảm của anh vì mặc cảm mình đã qua một lần đò. Anh đang công tác trong một đơn vị ngành dầu khí, lại là con trai duy nhất trong gia đình, dễ dàng chọn được một cô gái trẻ đẹp và không như cô. Nhưng Cường quả quyết: “Anh đã gặp nhiều người như vậy rồi và anh càng nhận ra chỉ em là người anh thật sự yêu thương, phù hợp để làm vợ anh và làm mẹ của các con anh”.

hanh-trinh-chinh-phuc-co-giao-tung-mot-doi-chong-cua-chang-trai-vung-tau-yeu-tham-8-nam-1

Thảo cho biết, yêu nhau cô cũng dần “lây” tính lạc quan, nhìn mọi thứ trong cuộc sống một cách bình thản của Cường. Ảnh: Kim Ơi.

Bị từ chối, anh cũng vẫn luôn quan tâm, chăm sóc cô từ những điều nho nhỏ. Những lúc Thảo khóa máy thì sau đó cô đã thấy anh ở trước cửa nhà mình… Cuối cùng, Thảo đã lại mở lòng và đồng ý làm bạn gái của anh từ cuối năm 2015, dù mối quan hệ này không được gia đình Cường ủng hộ. 

Trước sự phản đối của người thân, anh vẫn luôn lạc quan, coi mọi chuyện rất nhẹ nhàng và tin rằng cuối cùng mọi người sẽ hiểu và chúc phúc cho mình. Cường nói yêu Thảo và ở bên cô là quyết định của anh. Anh lắng nghe ý kiến của gia đình và cố gắng tìm cách dung hòa, để bố mẹ dần hiểu và chấp nhận, chứ không lùi bước hay chống đối. Khi Thảo nản lòng và muốn rút lui vì không muốn Cường khổ sở đứng giữa hai bên, anh đã nói: “8 năm trước, chỉ vì không mạnh dạn mà anh đã bỏ lỡ cơ hội có được em. Giờ anh phải quyết tâm để được ở bên em và bù đắp những khổ đau em đã phải trải qua”. 

Thảo kể, tình yêu của cô không có sự lãng mạn của tuổi đôi mươi, chẳng có hoa hay những lời có cánh. Những tin nhắn của Cường gửi đến cô đều là “Ê lùn! Dậy chưa? Ăn sáng chưa?” hay “Uống thuốc chưa đó?”, “Ngủ sớm đi!”… Anh hay mua đồ ăn sáng gửi bảo vệ đưa cho Thảo vì biết cô đi dạy sớm. Anh không ngại chạy xe mười mấy cây số để đưa đón cô đi dạy thêm buổi tối vì biết quãng đường chỉ hơn một cây số cô đi rất vắng vẻ. Mỗi lần đi đâu, làm gì, anh đều nói để cô biết và yên tâm.

“Mình cảm nhận được tấm chân tình của anh, không chỉ với mình mà với tất cả những người xung quanh và càng trân trọng anh hơn. Chỉ như vậy là đủ rồi”, cô chia sẻ. 

Hai người dự định sang năm làm lễ cưới và hy vọng sẽ nhận được lời chúc phúc của người thân. 

Vương Linh

Chị à! hãy tự cởi trói cho mình khỏi cuộc hôn nhân đổ nát đó đi

Chị à! hãy tự cởi trói cho mình khỏi cuộc hôn nhân đổ nát đó đi. Tôi tưởng chị cố níu kéo chồng vì chị nghĩ đến sự thiệt thòi của con, thể diện của gia đình, chứ không ngờ vì …

Chị gọi điện cho tôi vừa khóc vừa kể: “Chị bị chồng đánh chỉ vì chị dám gọi điện cảnh cáo nhân tình của chồng”. Vừa thương vừa giận, tôi hỏi: “Thế chị định chịu đựng cuộc sống địa ngục này đến bao giờ?”. Chị buồn bã đáp: “Lần này chị quyết định ly hôn. Chị cũng đang nhờ người tư vấn thủ tục và phân chia tài sản sau ly hôn“.

Tôi mừng vì chị đã có một quyết định sáng suốt. Đây không phải là lần đầu tiên chồng chị ngoại tình cũng không phải chỉ với một cô gái. Trước đây là cô người yêu cũ, rồi đồng nghiệp ở cơ quan; lần này là một cô nhân viên phục vụ ở tiệm cắt tóc, gội đầu. Quen nhau trong một lần cơ quan anh đi biển, lúc đó cô ta đang phục vụ ở nhà hàng hải sản dưới Quảng Ninh. Cũng không hiểu dây dưa thế nào mà rồi không dứt được nhau. Cô gái đó cũng vì muốn dễ dàng qua lại với anh nên đã lên Hà Nội xin việc làm. Từ đó, hai người lén lút gặp gỡ. Khi mới nghe phong phanh, chị hỏi anh, anh chối bay chối biến. Nhưng khi chị bắt quả tang hai người hẹn hò đi ăn trưa với nhau, anh mới chịu nhận nhưng không phải là để hối cải mà là công khai đi lại với nhau và thách thức chị: “Chịu được thì ở, không chịu được thì ly hôn“.

Nhiều lần người đàn ông ấy xúc phạm chị – nỗi đau và căm hận vón thành cục nhưng chị đành ngậm đắng nuốt cay. Ngay cả khi đơn ly hôn đã viết sẵn nhưng chị ngần ngại không kí vì còn nhiều thứ ràng buộc.

chi-a-hay-tu-coi-troi-cho-minh-khoi-cuoc-hon-nhan-do-nat-do-di

Anh thích làm gì, đi đâu, gặp ai – chị không được can thiệp, không được biết và cũng không được hỏi (ảnh minh hoạ)

Chị cũng đã cố thay đổi bản thân để níu kéo chồng nhưng vô ích. Từ đó, dù có danh phận nhưng chị sống bên anh như một người vợ hờ. Anh thích làm gì, đi đâu, gặp ai – chị không được can thiệp, không được biết và cũng không được hỏi. Vài người bạn thân biết chuyện, họ xót cho chị và khuyên chị bỏ quách chồng cho nhẹ nợ nhưng chị vẫn không làm được. Có lẽ chị cứ chịu đựng như thế nếu không có giọt nước làm tràn li.

Tối đó, con chị bị sốt cao phải vào bệnh viện, chị bấm máy gọi cho anh về nhưng bất ngờ nhân tình của anh bắt máy rồi giở giọng trâng tráo với chị: “Anh ấy đang tắm rồi còn ăn tối với tôi nữa chưa về được đâu. Con của chị thì chị đi mà lo chứ chờ gì chồng!”. Lúc đó, chị cay sộc sống mũi nhưng vì sự an nguy của con nên chị cố kìm nén để lo cho con. Hôm sau, con xuất viện mà chồng chị cũng không về nhà, chị gọi thì máy không liên lạc được nên đành gọi thẳng vào máy của cô nhân tình. Uất ức, lần đầu tiên trong đời, chị thóa mạ người khác bằng những lời chợ búa như vậy. Và kết quả là chị lĩnh được một cái tát như trời giáng từ chồng. Ai cũng nghĩ chị sẽ chọn giải pháp ly hôn để thoát khỏi cuộc sống tồi tệ, bức bách.

chi-a-hay-tu-coi-troi-cho-minh-khoi-cuoc-hon-nhan-do-nat-do-di1

Tôi vẫn tưởng chị cố níu kéo chồng vì chị nghĩ đến sự mất mát, thiệt thòi của con, thể diện của gia đình, cả bố mẹ chị nữa, họ sẽ ra sao khi con gái mang tiếng bỏ chồng chứ không phải vì cái đống của treo trước mắt (ảnh minh hoạ)

Nhưng lâu không thấy tin tức của chị nên tôi chủ động gọi điện hỏi thăm. Chị cất giọng buồn buồn: “Chắc là chị không buông tay được đâu em ạ?”. Tôi hỏi: “Vì cái gì vậy chị?”. Chị thật thà thú nhận: “Cái nhà chị đang ở, sổ đỏ vẫn đứng tên ông bà nội chưa sang tên cho vợ chồng chị. Giờ bỏ nhau mà ra tòa phân chia tài sản, chắc gì chị đã có phần. Của chìm, của nổi, quỹ đen của anh ấy có những thứ chị vẫn chưa nắm được chẳng lẽ lại đi dâng cả chồng và của cho người ta?”. Tôi hụt hẫng cả người. Tôi vẫn tưởng chị cố níu kéo chồng vì chị nghĩ đến sự mất mát, thiệt thòi của con, thể diện của gia đình, cả bố mẹ chị nữa, họ sẽ ra sao khi con gái mang tiếng bỏ chồng chứ không phải vì cái đống của treo trước mắt.

Thất vọng nhưng tôi vẫn cố hỏi chị một câu: “Chẳng lẽ ngần ấy năm chị bị đọa đày và cả tương lai của chị không đáng giá hơn khối tài sản ấy sao?”

Chị đã không trả lời. Và tôi biết chẳng có gì ràng buộc chị, chỉ là chị đang tự mua dây buộc mình. Cũng chẳng ai có thể giúp chị giải thoát cuộc sống ngột ngạt, bức bối hiện tại ngoại trừ việc chị tự mình cởi trói.

Cô dâu không trang điểm trong ngày cưới nổi tiếng khắp thế giới

Phần lớn các cô dâu đều cố gắng khiến mình đẹp rạng rỡ trong ngày cưới, nhưng cô gái Bisola Umoren lại quyết định để mặt mộc hoàn toàn khi bước vào lễ đường.

Bức ảnh không son phấn của Umoren đăng tải trên mạng xã hội ngày 22/8 đang gây sốt và được chia sẻ rộng rãi. 

co-dau-khong-trang-diem-trong-ngay-cuoi-noi-tieng-khap-the-gioi

Umoren khoe bức ảnh mặt mộc trong ngày cưới trên trang cá nhân. Ảnh: allure.

Nói về quyết định khác người của mình, Umoren cho hay: “Tôi không makeup, thậm chí không đeo hoa tai hay thả tóc điệu đà. Tôi không muốn bất kỳ thứ gì đó bất tiện hay khó chịu trên khuôn mặt, cổ và toàn bộ cơ thể mình. Khi ngồi trên xe dâu, tôi nhìn vào gương thấy mình vẫn đẹp một cách tự nhiên”.

Umoren chia sẻ thêm, lần đầu tiên gặp chồng, cô cũng không make up gì, thậm chí chưa tắm rửa, đầu tóc còn khá bù xù nhưng anh vẫn yêu cô. “Tôi yêu vẻ đẹp tự nhiên. Tại sao tôi lại không thể tự nhiên nhất trong ngày cưới của mình”, cô nói trên tờ Allure.

co-dau-khong-trang-diem-trong-ngay-cuoi-noi-tieng-khap-the-gioi-1

Umoren và chồng hạnh phúc trong ngày cưới. Ảnh: allure.

Bức ảnh đặc biệt của Umoren nhận được hàng nghìn lượt thích và bình luận trên Twitter. Một số cho rằng cô rất dũng cảm và ca ngợi vẻ đẹp tự nhiên của cô. Tuy nhiên số khác lại nghĩ Umoren làm vậy vì muốn nổi tiếng.

“Khi tôi đăng ảnh lên, tôi không nghĩ nhiều đến như vậy, chỉ là tôi thích kiểu tự nhiên đó. Có nhiều ý kiến chỉ trích, xúc phạm khiến tôi khá hối hận. Tôi không dám đọc hết ý kiến của mọi người. Thành thật nếu biết mọi chuyện như thế này, tôi sẽ không đăng bức ảnh đó”, Umoren chia sẻ.

Mộc Miên

Vợ vừa xấu vừa hư mà tôi không bỏ được vì thương con

Vợ tôi vô duyên không để đâu cho hết, lại còn lười biếng, lôi thôi. Thú thực, tôi chán vợ kinh khủng nhưng nghĩ bỏ vợ lại thấy thương con.

Tôi lấy Hà khi đã ngoài 30 tuổi. Học xong đại học, tôi không ở quê làm việc mà theo bạn bè vào Sài Gòn lập nghiệp. Mười năm trời bôn ba cũng giúp tôi có một số vốn kha khá đủ để mở một cửa hàng kinh doanh điện tử như mong ước nên tôi quyết định về quê.

Về quê mở xong cửa hàng, lo toan xong mọi thứ cũng đã 33, 34 tuổi. Lúc này gia đình mới giục giã chuyện cưới xin. Đi quá lâu chẳng còn bạn bè, quen biết, tôi đâm ra… không biết yêu ai. Cuối cùng được người họ hàng xa giới thiệu cho Hà.

Hà nhan sắc trung bình, nếu không muốn nói là xấu, em làm thư viện trong trường học, được cái dáng dấp cao ráo nên mẹ tôi thích, lại cũng có công việc ổn định nên bố mẹ tôi ưng lắm, cứ giục cưới. Dù chưa kịp yêu nhưng tôi cũng chặc lưỡi làm đám cưới, thôi thì ở lâu sinh tình cảm.

vo-vua-xau-vua-hu-ma-toi-khong-bo-duoc-vi-thuong-con
Ảnh minh họa

Thế nhưng cưới về không bao lâu, tôi phát hiện ra cô vợ của mình có quá nhiều tính xấu. Tính Hà bộp chộp, cái gì cũng bỗ bã nói không biết nể, nhiều lúc vô duyên làm tôi ngại rần cả mặt trước mọi người.

Đã thế Hà còn lười, quần áo rách hay sứt chỉ chả bao giờ khâu vá mà cứ thế mặc, nhìn bộ đồ ngủ sờn vai, cháo lòng, nhếch nhác, tôi thật chán kinh khủng.

Khốn nữa, vợ tôi có tật trộm cắp vặt. Lúc đầu tôi không để ý, về sau thấy trong nhà đầy những loại mỹ phẩm, cái cặp tóc… tôi tưởng của vợ nên chẳng để ý làm gì, nhưng hôm ấy có con bé con hàng xóm sang chơi, nó bảo cái cặp của mẹ cháu làm mất, nghĩ đi nghĩ lại, mất kiểu gì mà lạc sang nhà tôi được, chỉ có vợ tôi hay lê la sang đấy chơi mà thôi.

Để ý nhiều lần nữa, rồi hàng xóm xì xèo, biết tính xấu của vợ, tôi vừa giận vừa xấu hổ.

Vợ tôi đẻ sinh đôi, 1 trai 1 gái bụ bẫm, xinh xắn. Có lẽ đấy là niềm an ủi lớn nhất của tôi kể từ ngày cưới cô ấy. Nhưng làm mẹ rồi, vợ càng ngày càng lười nhác, cô ấy béo lên gần hai mươi cân, đầu óc cũng không chịu gội, quần áo không chịu mặc cho tử tế.

Có lần anh bạn tôi vào chơi, cô ấy ra nói chuyện một lúc, thấy con khóc liền bế con lên vạch ra cho bú. Bạn tôi đỏ bừng mặt rồi cáo bận ra về.

Nói thật là tôi ngày càng chán vợ, cô ấy không được cái nết gì để yêu để thương. Mà tính như thế, dạy cũng khó. Nhiều lúc chỉ nghĩ hay bỏ quách cho xong nhưng lại nghĩ mình làm thế ác quá, rồi lại thương con, nhưng cứ thế này thật sự là tôi quá tải… Tôi phải làm sao bây giờ đây?

Hạnh phúc của cặp vợ chồng tuổi 60 chăm con nhỏ sinh đôi

Sáng sớm, căn phòng trên gác ba ở phố Trần Quốc Toản (Hà Nội) đã có tiếng lạch cạch. Vợ chồng bà Đinh Thị Hường (56 tuổi) và ông Nguyễn Bình Minh (66 tuổi) đều không thể ngủ thêm được, phần vì đã đến tuổi già, phần vì lo dậy chuẩn bị đồ ăn sáng, cặp sách cho hai con gái sinh đôi, nay gần 3 tuổi.

Sau giờ ăn sáng, đôi vợ chồng cùng nhau mỗi người dắt một bé sang bên kia đường cho đi lớp. “Trước đây có hôm bà ấy bận, mình tôi dắt hai con đi. Nhưng đến cổng thì bé Nga tinh nghịch bỏ chạy, tôi không kịp phản ứng. Trường mẫu giáo ở mặt đường, chỉ sợ xe qua lại”, ông Minh chia sẻ. Từ đấy dù bận thế nào, vợ chồng ông cũng ưu tiên cùng đưa đón con đến trường.

Video: Cặp vợ chồng già hạnh phúc bên hai bé sinh đôi hoạt bát

Mấy năm nay, hình ảnh đôi vợ chồng già cùng hai bé gái sinh đôi đã trở nên quen thuộc với người dân ở phố này. Nhưng nếu sang phố khác là ai cũng tò mò.

Bà Hường cười kể: “Thời tôi đang mang bầu, mỗi lần đi chợ người ta đều nhìn chằm chằm. Có người hỏi: ‘Chị cũng phải đến 35 rồi đó nhỉ’. Tôi đáp: ‘Cũng hơn chút’!”

Đến thời sinh hai bé, mỗi lúc bà đẩy con đi chơi, người ta đều hỏi: “Bà làm osin cho nhà ai thế?”. Khi có chồng đi cùng, họ lại hỏi: “Cháu nội hay cháu ngoại?”. Để ít bị chú ý, hai vợ chồng đều phải trả lời tránh đi.

Bà Hường kết hôn với ông Minh 10 năm trước, khi đó bà đang là phó chủ nhiệm khoa Nội thận – Tiết niệu (Bệnh viện Hà Đông, Hà Nội), còn ông Minh là kỹ sư ôtô vừa nghỉ hưu.

Những năm tuổi trẻ, bà Hường có nhiều mối đến hỏi nhưng người ưng thì mẹ lại không ưng hoặc ngược lại. Bận bịu công việc, ngày tháng cũng qua nhanh, vốn bà đã nghĩ sẽ ở vậy chăm mẹ già. Nhân duyên chợt đến vào năm 2006, khi bà được làm mối với ông Minh, lúc đã 46 tuổi. Hai bên gia đình hết sức vun vào. Mẹ bà Hường cũng ưng chàng rể này vì “xuất thân trong gia đình cách mạng”.

Còn bà Hường, khi đó mủi lòng trước hoàn cảnh người đàn ông có vợ đi xuất khẩu lao động rồi lấy luôn chồng nước ngoài. Suốt mấy chục năm ông ở vậy gà trống nuôi con trưởng thành, lập gia đình. “Nhận lời lấy anh ấy rồi tôi mới nhận ra mình sẽ cưới một người từng có vợ. Thật tình trong đầu tôi chưa bao giờ mình sẽ lấy người như vậy cả”, bà Hường kể.

hanh-phuc-cua-doi-vo-chong-tuoi-xe-chieu-cham-con-mon

 Người ngoài khó mà phân biệt hai cô bé lí lắc Tố Nga (phải) và Kim Ngân, hiện gần 3 tuổi. Ảnh: Phan Dương.

Cưới về, nữ bác sĩ này vẫn “hồn nhiên” như đa phần con gái mới gả chồng khác là sẽ sớm có con. Nhưng rồi một năm, hai năm đến ba năm trôi qua vẫn không thấy gì, vợ chồng bà mới động viên nhau đi khám. Đi đến đâu người ta cũng nhìn hai người với ánh mắt tò mò, chế giễu. Người không biết thì hỏi “Đưa con dâu hay con gái đi khám?”. Người biết thì lạnh lùng: “Vợ chồng bà bị loại từ vòng gửi xe”.

Nỗi chạnh lòng đó không vùi được khát khao có con của họ. Khám về, bà Hường mới biết mình có một nhân xơ to 5,6 cm trong tử cung, có thể gây nguy hiểm nếu có thai. Là bác sĩ, dù không phải chuyên khoa nhưng bà tự tìm hiểu chữa trị cho mình. Suốt ba năm ròng bà kiên trì uống thuốc đông y, kết hợp với thực phẩm chức năng. Đến năm 2012, nhân xơ này đã nhỏ xuống còn 2,4 cm. Bà lại tiếp tục tìm đến các loại thuốc từ cây cỏ để bổ cơ thể.

“Có lần vợ chồng tôi đi Hà Nam uống thuốc. Trong khoảng 20 ngày ở đây điều trị, chúng tôi được ăn uống điều độ, cũng không phải lo nghĩ gì. Uống thuốc xong là đèo nhau đi tham quan. Đó là khoảng thời gian vui vẻ, nhàn tản nhất”, bà nhớ lại.

Ở tuổi 53 bà Hường đã có những dấu hiệu tiền mãn kinh. Việc có con không thể chậm trễ được nữa. Đôi vợ chồng đến một bệnh viện, các bác sĩ khuyên nên uống thuốc một thời gian nữa để điều chỉnh cơ thể, song trước quyết tâm của bà, họ đã đồng ý làm thụ tinh nhân tạo luôn. Rất may quá trình diễn ra suôn sẻ. Bà Hường biết mình có thai đôi khi nhìn thấy chỉ số nội tiết tố hCG rất cao.

“Lúc chắc mình có thai rồi tôi sung sướng như ở trên mây. Chồng thì nắm tay bóp mạnh mãi không thả. 7 năm ở bên nhau lần đầu tiên thấy anh ấy vui sướng như vậy”, bà Hường hạnh phúc kể.

Bà mang thai đúng vào thời điểm được giao trọng trách phát triển khoa Nội thận – Tiết niệu. Vừa đảm nhiệm việc quản lý, vừa lo chuyên môn nên bà vô cùng bận bịu, không hề được nghỉ ngơi hay tẩm bổ như người khác. Tuy vậy bà ăn rất tốt.

hanh-phuc-cua-doi-vo-chong-tuoi-xe-chieu-cham-con-mon-1

Mang thai đôi ở tuổi đã cao, lại có nhân xơ tử cung, bà Hường từng chồng chất nỗi lo về con dị tật hay chậm phát triển…, nhưng hai bé gái chào đời kháu khỉnh và hoạt bát đã mang đến niềm vui vô bờ cho vợ chồng bà. Ảnh: Phan Dương.

Niềm vui của đôi vợ chồng già ngày một nhân lên cùng những tin tốt đẹp của thai kỳ. Đến tháng 11/2013, bà Hường đã sinh hai bé gái, bé lớn được đặt tên Tố Nga (nặng 3 kg), bé nhỏ tên Kim Ngân (2,5 kg).

Tuy là bác sĩ nhưng lần đầu sinh con, bà Hường cũng không khỏi bỡ ngỡ. Có những lần con khóc, con quấy bà cũng không rõ lý do hoặc biết cách dỗ dành. Bà cũng mắc những sai lầm như bao người mẹ khác. “Sinh xong được hơn chục ngày, tôi thấy mình vẫn bị nhiễm khuẩn tiết niệu nên dùng thêm kháng sinh. Sau đó, lượng sữa ít dần, thành thử hai con chỉ bú được đến tháng thứ 6. Nghĩ lại tôi cứ tự trách mãi”, người mẹ kể.

Từ lúc dùng sữa công thức, hai bé liên tục bị lên chàm trên mặt mà không rõ lý do. Về sau đổi qua nhiều loại sữa, bà Hường mới biết các con bị dị ứng với thành phần protein trong sữa.

Trưa cuối hạ, bữa cơm của đôi vợ chồng già với hai con diễn ra trong hối hả để kịp về quê thăm bà ngoại. Hai cô bé mắt đen láy, tự rút xương cá ăn ngon lành dù không được nhiều. Bà Hường bảo “Trộm vía, những hôm không mệt thì hai đứa ăn khá ngoan, chứ hôm ốm hai vợ chồng cũng phải đánh vật, bế đi rong cả tiếng mới được vài thìa đấy”.

Còn ông Minh chia sẻ thêm, dù từng làm bố rồi nhưng lần này ông vẫn thấy mới mẻ như lần đầu, “mỗi lúc con khóc đêm hay ọc ẹ là tim tôi run bần bật, đầu căng như dây đàn”.

Hết thời gian thai sản vợ đi làm lại, hầu như việc chăm con đều một tay ông làm. Người đàn ông lục tuần tập quấy bột, pha sữa, xi tè cho con. Hết giờ làm, bà Hường cũng hối hả về nhà. Tuy vất vả nhưng nhìn thấy con lớn lên từng ngày, xinh xắn và nhanh nhẹn là mọi mệt mỏi trong họ đều tan biến.

hanh-phuc-cua-doi-vo-chong-tuoi-xe-chieu-cham-con-mon-3

Có con ở tuổi xế chiều, đi đâu đôi vợ chồng này cũng bị nhầm là ông bà chăm cháu. Ảnh: NVCC.

Hiện tại, ông Minh mở một cửa hàng sửa xe, kiếm đồng ra đồng vào. Bà Hường tuy đã nghỉ hưu nhưng thỉnh thoảng vẫn đi làm cộng tác với các bệnh viện. Bà đang định sẽ đi học thêm để mở một phòng siêu âm.

“Cả tôi và anh ấy đều xác định sẽ nuôi dạy hai con tự lập từ nhỏ, để chẳng may đến lúc không có chúng tôi ở bên thì hai đứa cũng có thể sống tốt được”, bà tâm sự.

Giữa trưa, căn gác ba ngôi nhà ấy vẫn vang vọng tiếng cười, tiếng khóc hồn nhiên của hai đứa trẻ. Và thảng hoặc là nét hạnh phúc rạng ngời trên khuôn mặt đầy nếp nhăn và mái tóc lấm bạc của cha mẹ các bé.

Phan Dương

Sau 3 năm trở về từ trại tâm thần vì bị nhà chồng ép, gia đình chồng chào đón tôi với… 1 đám ma

Người ta thường nói: “Phụ nữ sướng khổ hơn nhau ở tấm chồng” quả không sai, nhưng tôi xin bổ sung: “Làm dâu sướng khổ hơn nhau ở mẹ chồng”.

Tôi kết hôn năm 25 tuổi là do bác sĩ bảo cưới, nhưng tôi không may mắn như nhiều người khác. Tôi có 1 ông chồng không có chính kiến hay nghe lời mẹ, còn mẹ chồng thì lại cay nghiệt chua ngoa chỉ thích mỗi tiền.

Ngày đó, tôi vừa ra trường chưa xin được việc, cộng với cái bụng lùm xùm nữa nên đành phải ở nhà ăn bám, làm việc đồng áng, trồng rau quanh vườn sống qua ngày đoạn tháng. Chồng vẫn còn ít tuổi lại hay nhụt chí, nên cứ đi làm được 1 thời gian lại kêu mệt kêu khổ.

Tôi như hóa điên, tôi sống trong cảnh bị mắng chửi mãi cũng thành quen. Lần đấy bố mẹ chồng chửi mắng và tát tôi chỉ vì kho cá mà quên tắt lửa, trong khi tôi đang có quá nhiều việc nhà còn chưa làm xong, bố mẹ chồng chỉ ngồi phe phẩy xem ti vi. Tôi lúi húi nấu lại xoong cá khác thì bị choáng, nên vấp ngã, tôi đã không giữ được cái thai. Lần đó mẹ chồng sợ quá đổ lỗi cho tôi đi dép cao không cẩn thận nên ngã và sảy thai, chồng tôi ở xa nghe thế mắng chửi vợ không ra gì. Tôi đau đớn quá không buồn giải thích. Bao lần tôi đòi ly hôn, nhưng chồng tôi không chịu. Những lúc đó anh lại dịu giọng xuống ôm lấy tôi xin lỗi, tôi quá chán nản với 1 người chồng như nhược như thế.

sau-3-nam-tro-ve-tu-trai-tam-than-vi-bi-nha-chong-ep-gia-dinh-chong-chao-don-toi-voi-1-dam-ma

Tôi xin đi làm công nhân gần nhà, có hôm xe tôi bị thủng có anh xóm bên đèo về. Mẹ chồng thấy được bảo tôi ngoại tình này nọ, chồng tôi khi đó chưa hiểu ra chuyện gì nghe lời mẹ đánh tôi tím tái cả mặt mũi. Cuộc đời làm dâu của tôi dường như chưa có gì chưa trải qua. Bố mẹ tôi cũng nghèo khó lại hay ốm đau, tôi cũng chẳng dám kể chuyện lại với ông bà sợ ông bà buồn.

Chồng tôi trở nên hay ghen tuông từ đó, rồi tôi dính bầu lần 2, lần này khi con tôi sắp chào đời thì tôi nghe mẹ chồng bán tín bán nghi tin chồng đang ngoại tình. Hôm đó tôi thấy mẹ chồng bàn mưu tính kế vu oan thâm độc cho tôi để chồng bỏ tôi và rước cô kia về. Tôi nghe xong ngất lịm, bụng đau dữ dội cộng với việc suy nhược cơ thể thiếu dinh dưỡng. Tôi bị mất con lần 2, lần này tôi như hóa điên. Thấy vậy nhà chồng ép gửi tôi vào trại tâm thần điều trị.

Từ 1 người bình thường tôi bị điên và trầm cảm, ngày nào cũng bị tiêm thuốc trong u mê. Bố mẹ tôi đến thăm con thấy vậy đau lòng quá lại bỏ về, nỗi khốn khổ nhất của người điên là nói gì họ đều cho là mình nói linh tinh không ai chịu tin tôi cả. Tôi sống như cái xác không hồn, sống không bằng chết.

Rồi tôi may mắn gặp được 1 bác sĩ nam tốt tính, anh hiền lành và luôn nhẹ nhàng với tôi. Chính anh đã giúp tôi trở lại bình thường. Từ ngày tôi vào trại tâm thần, chồng tôi đã đưa người phụ nữ khác về nhà ở như vợ chồng. Họ xem như tôi đã chết rồi, mặc dù chúng tôi vẫn chưa ly hôn. Chồng tôi có nộp đơn ly hôn đơn phương, nhưng thấy gia đình tôi kiện cáo nhà chồng ác độc như thế nên ở địa phương họ không giải quyết cho.

Tôi dần khỏe lại hồi phục được trí nhớ, bác sĩ Tuấn quan tâm tôi như 1 người đàn ông quan tâm 1 người phụ nữ. Tôi cảm nhận được tình cảm nơi anh, chính anh đã khiến tôi có động lực làm lại từ đầu. Tôi nhớ lại và kể cho anh nghe mọi chuyện, anh cảm thông cho tôi nhiều lắm.

Ngày tôi trở về, bệnh viện có gọi nhà chồng đến đón nhưng họ không đến. Tôi muốn bố mẹ tôi bất ngờ nên không báo trước. Biết tôi về nên gia đình chồng đã chuẩn bị ‘tiệc’ sẵn để chào đón. Khi thấy tôi vừa về tới cổng chồng và cô vợ mới bật dàn nhạc kèn trống đám ma lên inh ỏi còn mẹ chồng đốt vàng mã rải khắp nơi thậm chí còn ném gạo và muối vào người tôi đuổi tôi đi nữa. Tôi cười chua chát, bao năm qua tâm địa của họ vẫn độc ác như vậy. Chắc họ muốn tôi chết mới hả dạ. Tôi nhìn họ bằng nửa con mắt:

– Bao năm rồi cái nhà này vẫn không khác gì địa ngục trần gian, các người sống thế này thì diêm vương cũng phải xây thêm tầng địa ngục thôi vì dù có đẩy xuống tầng thứ 18 vẫn chưa đền hết tội. Rồi tôi sẽ khiến các người phải trả giá.

– Đừng ở đó mà cao giọng, cô cút đi, đồ đàn bà điên.

Tôi chỉ vào mặt mẹ chồng:

– Tôi sẽ cho bà biết bị ép vào đường cùng thì con người sẽ điên đến mức nào. Hai đứa con của tôi sẽ tìm bà để báo oán thôi, mụ đàn bà độc ác kia. Bà đã giết con tôi 2 lần, tôi sẽ kiện bà tội giết người.

Rồi tôi chỉ vào chồng:

– Tôi sẽ kiện anh tội ngoại tình và tội dùng bạo lực đánh vợ đến phải nhập viện. Anh đừng nghĩ tôi ngu mà ức hiếp, cuộc đời này điều tôi hối hận nhất là lấy 1 kẻ ngu si, nhu nhược như anh làm chồng. Còn cô, cô có mắt không tròng à, mà lại vào nhà này. Không thấy tôi bị họ ép vào viện tâm thần à, rồi sẽ đến lượt cô thôi cứ chờ xem.

Nhìn mặt họ tái mét, nói rồi, tôi cười ha hả, mặc kệ bà mẹ chồng cay nghiệt đó chửi rủa. Tuấn đón tôi, anh nói: “Nếu em muốn kiện anh sẽ giúp, nhưng điều quan trọng nhất em muốn nơi em là hãy buông bỏ quá khứ, làm lại từ đầu. Em còn trẻ, còn cơ hội”.

1 thời gian sau khi bố mẹ chăm sóc chu đáo tôi hồi phục lại sức khỏe hẳn, Tuấn xin cho tôi vào làm việc ở 1 công ty người bạn. Tôi làm lại cuộc đời từ đó, tôi đã thuê người bày trò dọa ma khiến gia đình chồng cũ sợ đến mức đêm không dám ra ngoài đi vệ sinh. Cả làng ai cũng ghét họ vì sống bạc, cô vợ kia sợ con tôi báo oán nên cũng bỏ về. Tôi ly hôn và sau này lấy Tuấn. Cũng may sau bao năm tháng khổ sở sống không bằng chết tôi đã kiếm được 1 người chồng tốt. Chuyện đã trôi qua 2 năm nhưng mỗi khi nghĩ lại nước mắt tôi vẫn ứa ra hàng đêm tôi vẫn gặp ác mộng. Đôi khi thấy con người sống với nhau sao mà bạc bẽo quá. Tôi để gia đình chồng cũ tự nhận lấy luật nhân quả ở đời tôi không trả thù hay làm gì nữa. Tôi đi chùa học học buông bỏ, tĩnh tâm để nỗi đau được nguôi ngoai. Tôi mong không có bất kỳ người phụ nữ nào phải làm dâu ở 1 gia đình cay nghiệt như tôi. Trước khi chọn gắn bó với ai thì hãy tìm hiểu chồng và gia đình chồng cho kỹ để sau này không phải ân hận, nhớ nhé.