Bé gái 6 tuổi cứu mẹ và các em khỏi ngôi nhà cháy

Cô bé dũng cảm Kelsey Davies, 6 tuổi là người đầu tiên tỉnh giấc khi trận hỏa hoạn xảy ra với ngôi nhà của gia đình em ở South Wales, Anh. Em đã chạy ngay ra cửa sổ kêu cứu, sau đó, lập tức bế cậu em út 11 tháng tuổi đang ngủ trong cũi ra khỏi nhà và trao cho một người hàng xóm trông giúp.

be-gai-6-tuoi-cuu-me-va-cac-em-khoi-ngoi-nha-chay

Cô bé 6 tuổi Kelsey Davies đã dũng cảm cứu được mẹ và hai em trai khỏi ngôi nhà cháy.

Những người hàng xóm kể rằng Kelsey quyết quay trở lại ngay ngôi nhà để giúp mẹ và em trai Riley thoát ra an toàn. Dù vậy, một cậu em nhỏ của cô bé là Jac đã bị mắc kẹt bên trong và tử vong. 

Mẹ bé, chị Jenny Davies, 28 tuổi, thổ lộ: “Kelsey là chị cả, dưới bé còn ba em trai. Tôi thực sự tự hào về Kelsey. Con bé đã rất nhanh nhẹn và dũng cảm. Tôi cũng vô cùng đau đớn khi không thể cứu được con trai Jac. Thằng bé như một thiên thần nhưng đã rời bỏ chúng tôi”. 

Khi ngọn lửa bùng phát, bà mẹ đơn thân Jenny đang ngủ ở trên tầng còn các con chị ngủ trong phòng riêng của các bé.

Hai người đàn ông sống gần đó đã đến nhưng không thể lên trên tầng của ngôi nhà 4 phòng ngủ này bởi vì sức nóng quá mạnh. Chị Jenny và ba con đang được điều trị tại bệnh viện do hít phải nhiều khói.

Sau khi biết tin em trai mất, dù mọi người an ủi thế nào, cô bé Kelsey cũng không thể nguôi thương tiếc.

Trưởng đơn vị phòng cháy chữa cháy South Wales, Chris Margetts cho biết: “Ngọn lửa bốc lên rất dữ dội và nó có thể đã làm vô hiệu hóa cả hệ thống báo khói trong nhà. Lực lượng cứu hộ và dân cư gần ngôi nhà đã cố gắng dập cháy, cứu người nhưng vẫn không cứu được cậu bé Jac”.

Vương Linh

Uẩn khúc sau việc bạn trai nghèo tặng nhẫn kim cương

Hồng hỏi anh chiếc nhẫn bao nhiêu tiền, Bình nói bằng một tháng lương của anh. Hồng nghe xong thì sững cả người, đó là phí sinh hoạt cả tháng của họ.

Bình và Hồng sau khi tốt nghiệp ra trường thì dọn về sống chung, cuộc sống của cả hai thiếu thốn với vài đồng lương ít ỏi. Hồng vừa nấu ăn trong bếp vừa tính toán tiền nong chi tiêu cho cả tháng. Còn Bình sau khi đi làm về, thỉnh thoảng anh có mua vài món quà nhỏ về tặng Hồng, mỗi lần như vậy, Hồng lại trách Bình lãng phí tiền bạc, nghe vậy Bình chỉ cười và làm mặt tội nghiệp để trêu chọc cô.

Lễ tình nhân, Bình nói muốn tặng cho Hồng một món quà, thế là từ trong túi, anh lôi ra một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh. Hồng hỏi anh chiếc nhẫn bao nhiêu tiền, Bình nói bằng một tháng lương của anh. Hồng nghe xong thì sững cả người, đó là phí sinh hoạt cả tháng của họ.

uan-khuc-sau-viec-ban-trai-ngheo-tang-nhan-kim-cuong
Ảnh minh họa

Thế là Hồng nổi điên:”Anh không hiểu tình hình hiện tại của hai chúng ta à? Sao anh có thể vô trách nhiệm như vậy?”. Lời vừa thốt ra Hồng liền cảm thấy hối hận, nhưng cô vẫn ngồi yên một chỗ và nhìn Bình với ánh mắt phẫn nộ không chút nhân nhượng. Nghe những lời Hồng buột miệng khiến Bình ngẩn cả người, sau đó anh xoay người bước vội ra cửa.

Tối đó, Bình không về phòng trọ. Hồng bắt đầu cảm thấy lo lắng, suy cho cùng nguyên nhân là vì anh quá yêu cô, và Hồng biết rõ những lời cô nói đã khiến anh bị tổn thương. Hồng đã gọi điện cho Bình mấy lần, nhưng Bình vẫn không bắt máy. Hỏi thăm đồng nghiệp của Bình, họ nói Hồng nên đến nhà Vy tìm xem sao, bởi Vy và Bình chính là đồng nghiệp thân thiết trong công ty. Hồng liền tìm đến địa chỉ nhà Vy, khi cô vừa đẩy cửa vào thì thấy họ đang nằm trên giường, cơ thể hai người đang quấn quýt lấy nhau.

Hồng gần như suy sụp, cô không thể chấp nhận sự thật đang phơi bày trước mặt, nước mắt cô lăn dài trên má. Hồng lặng lẽ quay người, cô trở về phòng trọ nơi Bình và cô đang thuê, cô xé nát mọi bức ảnh hạnh phúc của hai người, sau đó cô thu dọn hành lý và rời khỏi. Hồng không biết cô đã thơ thẩn như vậy trong bao lâu, cô cảm thấy đôi chân đau nhức đến mức muốn gục ngã. Cô muốn tẩy não mình, cô muốn quên mọi thứ về người bạn trai phản bội. Những ngày tiếp theo của Hồng trôi qua thật lặng lẽ, cô thuê một phòng trọ trong con hẻm nhỏ, mỗi ngày đi làm và về nhà như con thoi.

Sau đó, Hồng gặp một chàng trai tên Phong, cuộc sống của hai người trôi qua với những tháng ngày bận rộn chuyện “cơm áo gạo tiền”, Hồng tự bằng lòng với chính mình, bởi tình yêu ngọt ngào mà cô từng có sau cùng vẫn là người dưng đấy thôi.

Một hôm, Hồng nhận được cuộc điện thoại của Vy, Vy nói với cô bằng giọng như thì thầm:”Hai năm nay em đã ở đâu? Giờ chị mới tìm được số điện thoại của em. Em mau về bên cạnh anh Bình đi, anh ấy sắp không chịu được nữa rồi”.

Hồng nghe xong ngây ngốc cả người, cô không thể hình dung nổi, một chàng trai khỏe khoắn, phong độ như Bình vì chuyện gì có thể gục ngã?
Khi xưa, Bình và cô đã từng thề hẹn sẽ sống đến năm 90 tuổi, tiếp theo, cả hai sẽ nắm chặt tay nhau, cùng nằm trên ghế dựa ngắm mặt trời mọc và lặn. Chỉ tiếc điều đó đã không thành hiện thực.

Tối đó, Hồng đã trở về căn phòng trọ năm xưa, Bình đang nằm trên giường, cơ thể của anh gầy gò đến đáng thương. Hồng nhẹ nhàng gọi tên anh, Bình trở người, từ dưới gối lấy ra chiếc nhẫn kim cương năm xưa mà cô đã bỏ lại.

Bình nói: “Anh cứ ngỡ sẽ không có cơ hội trao lại em chiếc nhẫn này. Thật ra, chiếc nhẫn kim cương này không phải anh mua từ phí sinh hoạt của chúng ta, vì công ty mới ký kết được hợp đồng lớn nên mỗi nhân viên đều được thưởng. Anh nghĩ em sẽ thích nên mới lấy tiền thưởng mua tặng. Anh biết, em đã chịu khổ vì anh nhiều rồi, nên anh muốn làm chút gì đó khiến em vui”.

Lúc đeo chiếc nhẫn vào ngón tay, Hồng vội xoay người, nước mắt không hiểu sao cứ rơi mãi không thôi, cô nhận ra mình đã sai rồi. Nhiều thứ nhìn vậy, nghe vậy mà không phải vậy.

Vy đứng bên cạnh, giọng nói xen lẫn buồn rầu:”Em có biết anh Bình yêu em nhiều lắm không? Tối đó, Bình đến tìm chị, anh ấy đã uống rất say và lăn ra ngủ. Chị rất yêu anh Bình, nên mới nhân cơ hội anh ấy say xỉn mà chủ động chuyện ấy. Sau khi em đi, anh ấy như kẻ phát điên vậy, cứ lang thang tìm em trong vô vọng. Anh ấy đã rất nặng lời với chị, từ đó, chị và anh ấy cắt đứt liên lạc với nhau. Lần này, nghe tin anh ấy ngã bệnh nên chị mới đến chăm sóc vài ngày”.

Trong chốc lát, Hồng cảm thấy đất trời như xoay vần, cô xúc động không nói nên lời. Bình nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve mái tóc của Hồng, anh mắng cô: “Đồ ngốc, sao em lại khóc? Nhìn mặt em bây giờ xấu lắm, nụ cười mới hợp với em nhất”.

Hồng ngẩng đầu lên nhìn Bình, họ nhìn nhau thật lâu, dù nụ cười trên môi không tắt nhưng cả hai đều khóc thổn thức như những đứa trẻ. Thì ra, những người yêu nhau sẽ quay về bên nhau, nhưng trước đó, họ phải trải qua sự chia ly mới có thể thấu hiểu họ cần nhau đến mức nào.

Những góc vườn đẹp như tranh của chủ nhà Việt ở Mỹ

Thứ sáu, 29/7/2016 | 00:02 GMT+7


Thứ sáu, 29/7/2016 | 00:02 GMT+7

Có góc vườn trồng rau trái Việt Nam, góc trồng quả, trồng hoa với lối thiết kế như những không gian cổ tích.

Cách đây 4 năm, chị Nguyễn Karaba theo chồng định cư tại bang Minnesota, Mỹ. Thời ở Việt Nam, chị chưa bao giờ làm vườn nhưng khi sang đây chị lại muốn có một khu vườn nhỏ cho tổ ấm của mình. Ban đầu chị chỉ trồng vài loại rau quả Việt Nam và các loại hoa trong giỏ treo.

 

Sau một thời gian làm quen với hoa lá, cỏ cây, chị nhận ra đã “phải lòng” thú vui điền viên lúc nào không biết. Khoảng một năm trở lại đây chị muốn mở rộng khu vườn. Vốn là người phụ nữ Sài Gòn nhẹ nhàng, yêu thích những góc nhỏ xinh, chị đã chọn những góc nhỏ trong cả khu vườn rộng lớn, rồi nhờ chồng diệt cỏ.

 

Diện tích xung quanh nhà khá lớn, nhưng chị chỉ dành khoảng 250m2 làm vườn. Hiện tại chị đã tạo ra được 5 góc vườn uốn lượn, mỗi vườn rộng vài chục m2. Hiện tại chị đang mở rộng thêm 3 góc vườn nữa.

 

Chị cũng lên mạng tìm hiểu những loại hoa mình yêu thích, từ đặc điểm, thậm chí “tính nết” của từng loại để biết cách chăm sóc và trồng ở những khoảng vườn phù hợp.

 

Thường nếu trồng trực tiếp xuống đất, chị chọn các loại hoa “ngủ đông”, cứ hết đông sẽ mọc lại. Còn trồng trong chậu và lẵng treo thì chọn các loại ngắn ngày nhưng bền hoa như dạ yến thảo, hoa mười giờ…

 

Mỗi khu vườn nhỏ này được chị tạo hình và trồng các loại cây hoa khác nhau, có sự kết hợp hài hòa giữa cây bụi, cây leo, cây gỗ và những loại đá, tượng tạo hình. Trong hình là khu vườn chị Nguyễn Karaba trang trí vào mùa thu, trông như một bức tranh trong truyện cổ tích.

 

Chị Nguyễn Karaba cho biết, đất trồng màu mỡ nên không hề sử dụng phân bón mà chỉ tưới nước hàng ngày, cắt tỉa những cành hoa tàn, nghe thời tiết biết có mưa to thì chuyển các chậu và lẵng hoa vào chỗ an toàn… Vì thế tuy chưa có kinh nghiệm làm vườn nhưng do trước khi trồng đã tìm hiểu kỹ nên chị không gặp mấy khó khăn. 

 

Ngoài các loại hoa, chị cũng trồng một số loại cây ăn trái và rau củ. Tuy diện tích trồng ít nhưng vụ nào chị cũng phải đem cho đồng nghiệp đậu que, dưa leo, ớt chuông. Còn các loại rau Việt Nam như rau muống, rau răm… thì chị dành cho mình ăn để đỡ cảm giác nhớ quê hương. 

 

Việc chăm sóc vườn tược do chị đảm nhiệm, chồng chị chỉ phụ giúp những việc nặng. Do đi làm cả ngày nên chị chỉ có thể chăm sóc khu vườn từ lúc 7h đến 9h tối khi đã cơm nước xong xuôi. Trong hình này là một góc sân sau nhà cũng được chị trang trí các chậu hoa rực rỡ sắc màu.

 

Những đêm mùa hè, thời gian chị ở ngoài vườn còn nhiều hơn trong nhà. 
Đây cũng là nơi hai vợ chồng chị hay rủ nhau ra ngồi ngắm hoa, hóng gió, tán gẫu hoặc mời bạn bè đến tổ chức tiệc ngoài trời…

 

Chị chia sẻ: “Từ ngày làm vườn, tôi đã có một nơi thư giãn, bình yên sau một ngày bận rộn. Hoa trong vườn đua nở kế tiếp nhau, những bông hoa xuân chưa kịp tàn thì những bông hoa của mùa hè đã vội kheo sắc. Hè vừa qua thì vườn nhà lại chuẩn bị đón thu bằng những bụi cúc, những quả bí ngô và những chiếc lá vàng khô…”.

 

“Đến mùa đông lạnh và tuyết không thể trồng được gì thì sân trước nhà lại trở thành nơi nghịch tuyết. Suốt thời gian “ngủ đông”, tôi luôn có cảm giác háo hức đợi chờ mùa xuân đến. Và khi những chồi non nẩy lộc, tôi biết ‘những tháng ngày của sắc màu’ đã bắt đầu, mùa làm vườn lại tới…”, chị giãi bày.

 

Gần đây, cứ lúc rảnh là chị mở rộng thêm vài góc sân nữa quanh nhà để trồng hoa. Ở những nơi đó chị ưu tiên trồng vài cây hồng bụi, hy vọng sang năm chúng sẽ nở hoa ngát hương. Bạn bè và gia đình đều khen chị mát tay và rất có khiếu tạo hình khu vườn.

 


 

Tôi đẹp trai, phong độ mà vẫn bị vợ ‘cắm sừng’

Vợ hay đi cà phê vào những lúc trống tiết ở trường và có những tin nhắn yêu thương nhớ nhung với người đàn ông khác, đó chính là đồng nghiệp của cô ấy.

Tôi là kỹ sư, 40 tuổi, có vợ nhỏ hơn 2 tuổi làm giáo viên, cưới nhau được 11 năm và có 2 con, nhà cửa khang trang, tiện nghi đầy đủ, đất đai rộng rãi. Cuộc sống đang rất hạnh phúc thì có biến cố lớn đến với gia đình. Vào thời điểm trước Tết, tôi phát hiện vợ có dấu hiệu ngoại tình như ăn diện nhiều hơn, có các cuộc gọi và tin nhắn khả nghi nên âm thầm điều tra. Sự thật làm tôi sốc khi biết vợ hay đi cà phê vào những lúc trống tiết ở trường và có những tin nhắn yêu thương nhớ nhung với người đàn ông khác, đó chính là đồng nghiệp của cô ấy. Trước đây có trống tiết là cô ấy về nhà với con nhỏ ngay vì nhà tôi cách trường khoảng một km. Tôi bình tĩnh giải quyết mà không làm ầm lên vì sợ sự nghiệp và danh dự của vợ bị đổ vỡ.

toi-dep-trai-phong-do-ma-van-bi-vo-cam-sung
Ảnh minh họa

Khi vợ chồng nằm ngủ, tôi nhẹ nhàng nói chuyện, cô ấy khóc, nhận lỗi và mong muốn được tha lỗi. Vợ nói sẽ làm lại tất cả để mở lối đi vào trái tim tôi. Với anh đồng nghiệp kia cũng vậy, tôi trực tiếp gặp và vài lần gọi điện, anh ta xin lỗi và hứa sẽ không để xảy ra chuyện tương tự nữa. Cả gia đình đón một cái Tết mà người ngoài nhìn vào cảm thấy rất hạnh phúc đầm ấm. Em gái tôi cũng về ăn Tết cùng, ngỡ anh chị rất hạnh phúc. Sau Tết, vì đã xảy ra chuyện tình cảm lăng nhăng nên tôi không muốn cô ấy tham gia các buổi gặp mặt với bạn bè, đồng nghiệp nhưng vợ không quan tâm đến ý kiến của chồng và chúng tôi đã to tiếng cãi nhau, cùng nhau ký vào đơn thuận tình ly hôn.

Qua ngày sau, cô ấy âm thầm lấy lại đơn và tự hủy. Mẹ tôi biết chuyện lăng nhăng đó nên mắng chửi cô ấy thậm tệ, thế là giữa mẹ chồng và nàng dâu xảy ra xung đột. Đến bây giờ, mặc dù đã im lặng bỏ qua cho cô ấy nhưng vẫn không cam tâm, tôi rất đau khổ khi không thể quên được những dòng tin nhắn đó, hình ảnh hai người bên nhau tâm sự luôn hiện hữu trong tâm trí tôi. Hai đứa con rất yêu thương nhau và yêu thương bố mẹ, tôi không thể bắt chúng phải chia ly và làm thiếu thốn tình cảm của bố hoặc mẹ chúng được. Lòng tôi luôn quặn đau nhưng phải cố vượt qua vì các con thân yêu. Tôi rất cố gắng nhưng không tự tin lắm, không biết có giữ nổi mình nữa không? Tôi cũng đẹp trai, phong độ và đào hoa, mà giờ hạnh phúc gia đình đang trên bờ vực thẳm. Rất mong nhận được sự chia sẻ, an ủi và động viên của mọi người.

Nỗi đau của người vợ bị chồng hất xăng thiêu đốt

Hơn 6 tháng kể từ ngày định mệnh ấy, Thùy Dung, sinh năm 1994, ở xóm Mã Lại, xã Chàng Sơn, huyện Thạch Thất, Hà Nội, vẫn không thể quên cảm giác đau đớn, sợ hãi cùng cực khi bị chồng hất xăng vào người và châm lửa đốt.

Từ một cô gái xinh xắn, Dung bị bỏng toàn thân, bị biến dạng hoàn toàn khuôn mặt. Cuộc đời của bà mẹ hai con đã thay đổi hoàn toàn, không còn những ngày tháng vui vẻ, không còn những nụ cười rạng rỡ, thay vào đó là chuỗi ngày dài đau đớn, cô đơn, chỉ biết khóc thầm nhớ con, níu tay ôm chặt mẹ già khi cơn đau ập đến. Những gì còn nguyên vẹn hơn cả trên khuôn mặt đáng yêu ngày ấy, là đôi mắt to tròn, nhưng giờ nó cũng chất chứa nỗi buồn vô tận.

noi-dau-cua-nguoi-vo-bi-chong-hat-xang-thieu-dot

Dung trước khi bị chồng gây họa.

Dung kết hôn đầu năm 2012, với người chồng hơn mình 3 tuổi, ở xã Hòa Thạch, huyện Quốc Oai, Hà Nội. Sau khi cưới, Dung sinh liền 2 bé gái trong ba năm. Cuộc sống gia đình khó khăn khi chồng Dung không có việc làm ổn định còn cô chuyển việc từ nơi này sang nơi khác.

Dung liên tục bị chồng đánh mắng, chửi bới. Những khoản nợ nần vì rượu chè, cờ bạc của chồng khiến hai người thường xuyên xô xát. Cô đã nhiều lần viết đơn ly dị nhưng anh ta không ký.

“Cuối năm 2015, tôi về nhà mẹ đẻ với hai đứa con vì mong muốn có một cái Tết trọn vẹn. Hôm mùng hai Tết, anh nhắn tin cho tôi nói về nhà đi sẽ ký đơn ly dị. Hôm đó, tôi đi cùng mẹ, hai con và một người hàng xóm về Quốc Oai. Thế nhưng đến nơi anh vẫn không ký, lại dùng dằng, đòi tiền, cầm điện thoại của tôi. Đến khi tôi định dắt xe máy đi về, anh ta lấy can xăng đổ vào người rồi châm lửa khiến tôi bị bỏng nặng. Nếu không có người thân đưa đi bệnh viện kịp thời, có lẽ tôi đã không sống nổi”, Dung kể lại.

noi-dau-cua-nguoi-vo-bi-chong-hat-xang-thieu-dot-1

Hiện tại mọi sinh hoạt của Dung đều phải dựa vào mẹ già.

Cô được đi cấp cứu trong tình trạng bỏng khắp người, hôn mê 17 ngày sau mới tỉnh. Lúc mở mắt ra, Dung không tin nổi cơ thể mình đã bị tàn phá nặng nề, chân tay mặt mũi không thể cử động được. Hai đứa con gái đến thăm mẹ không dám vào, vì bé không tin, người phụ nữ nằm kia với băng quấn khắp mặt mũi, chân tay lại là người mẹ vẫn hay nô đùa, tươi cười với chúng.

“Nhìn 2 đứa con đứng ngoài, không dám lại gần, tôi xót xa vô cùng. Đứa con gái lớn 4 tuổi sau vài lần đã nhận ra giọng nói của tôi nên đỡ sợ sệt. Còn bé thứ hai, mỗi lần ông bà bế đến gần, cháu khóc thét lên. Nhưng dường như vẫn nhận ra ánh mắt của tôi nên đến khi bế ra ngoài, cháu vẫn ngoái lại nhìn. Tôi chỉ ước được chạy đến ôm lấy con, hít hà con như ngày trước”, Dung tâm sự.

Từ ngày đó đến nay, hai bé sống cùng ông bà nội vì bà ngoại bận chăm sóc cho Dung. Nỗi nhớ con quay quắt đêm ngày khiến cô gái trẻ càng thêm đau đớn. Cô chỉ biết gọi điện cho các con, nhìn ảnh cũ của con trong điện thoại, rồi lại rớt nước mắt khi đứa con đầu 4 tuổi nói: “Mẹ ơi, mẹ ăn nhiều vào cho khỏe, để trở về như ngày xưa nhé”.

noi-dau-cua-nguoi-vo-bi-chong-hat-xang-thieu-dot-2

Tuổi thơ mất bố, gia cảnh khó khăn, người phụ nữ mới 22 tuổi này còn phải chịu nỗi đau kinh hoàng do chính chồng mình gây ra.

Hơn 50 ngày nằm viện với 4 lần phẫu thuật, số tiền lên tới hơn 100 triệu đồng, mẹ Dung phải chạy vạy khắp nơi để lo tiền chữa cho con. Phía nhà chồng cô cũng tất tả xoay xở cho con dâu chữa bệnh, chỉ có người chồng dửng dưng, chỉ đến thăm vợ vài lần nhưng cũng không nói câu xin lỗi hay hối hận với Dung.

Các bác sĩ nói Dung phải ở bệnh viện theo dõi thêm nhưng vì không có tiền, mẹ xin cho cô về nhà sớm để tiện chăm sóc. Dung cho biết những vết bỏng giờ đã đỡ đau hơn trước nhưng cứ mỗi khi trái gió, trở trời, cô lại vật vã như bị hàng triệu con kiến châm vào cơ thể. Dù đã đỡ nhiều, hiện tại cô gái trẻ 22 tuổi vẫn không thể tự làm gì do vết thương ngày càng co lại rất khó chịu, ăn uống cũng khó khăn. Từ miếng ăn, ngụm nước, từ thay quần áo đến vệ sinh cá nhân, mẹ Dung đều phải giúp con làm.

“Ngày con bị chồng hất xăng rồi đốt, tôi chứng kiến tận mắt nhưng mọi việc diễn ra nhanh quá, tôi chẳng thể làm gì. Nhìn con tôi đau như cắt từng khúc ruột. Từ nhỏ, tôi đã nuôi cháu rất khó nhọc vì kinh tế không có, chồng tôi lại mất khi cháu mới 9 tuổi, hai mẹ con cứ thế rau cháo nuôi nhau. Tai họa ập đến, giờ tôi cũng chẳng biết làm sao, chỉ tự nhủ lòng mình phải cố gắng, làm chỗ dựa cho con. Tôi không mạnh mẽ thì cháu sẽ càng tủi thân hơn”, cô Duyên – mẹ Dung – đau đớn kể lại.

Trong thời gian sắp tới, Dung sẽ phải trải qua nhiều ca phẫu thuật như tay, mặt… nhưng chi phí đang là vấn đề với mẹ con cô. Ngày bác sĩ hẹn tái khám, Dung cũng không đến được vì “làm gì có tiền”. Vừa nhìn mâm cơm, Dung buồn bã ngước nhìn ra cửa, cô không biết cuộc đời mình sẽ trôi về đâu.

“Ước muốn của tôi bây giờ chỉ là có sức khỏe để giúp đỡ mẹ, vết thương đỡ đau để đón các cháu về ở cùng. Tôi mong con gái sẽ không còn sợ mẹ nữa, sẽ chạy sà vào lòng tôi như ngày xưa. Tôi chưa dám nghĩ đến những điều khác to tát hơn lúc này. Qua chuyện của mình, tôi chỉ mong những người chồng, người cha không bạo hành vợ mình, khiến nhiều phụ nữ đau đớn, khổ sở như tôi”, Dung tâm sự.

Tuệ Minh – Huy Mạnh

Chồng không chịu ly hôn nên tôi đã đi ngoại tình

Tôi đã cố mà sao không thể dành cho chồng tình cảm. Tôi biết mình sai khi kết hôn với anh nhưng cũng cố giải thoát mà anh không chịu.

Tôi lập gia đình được 4 năm, cuộc sống vợ chồng bình thường trôi qua, có một bé trai 4 tuổi. Tôi không dám tự hào mình tài giỏi hay nhan sắc nhưng cũng là người phụ nữ nhiều người muốn có. Tôi là kế toán một công ty cổ phần, có học thức. Chồng hơn tôi hai tuổi ở nhà kinh doanh. Người thứ ba là một người bằng tuổi tôi. Quen chồng, lấy anh bao nhiêu năm nhưng chưa bao giờ tôi thấy mình yêu anh nhiều cả. Khi chuẩn bị lấy nhau tôi từng hủy bỏ đám hỏi vì chưa sẵn sàng và cũng vì không chắc chắn mình yêu anh, rồi vẫn quyết định lấy vì nghĩ lấy một người yêu mình là quá đủ cho một cuộc hôn nhân. Anh yêu tôi nhiều hơn tất cả những gì anh có, chăm sóc và lo lắng cho tôi từng chút một.

chong-khong-chiu-ly-hon-nen-toi-da-di-ngoai-tinh

Cuộc sống cứ thế trôi qua và anh vẫn nói tôi sống với anh vì trách nhiệm, vì có đứa con nên phải cố gắng sống. Anh ghen tuông vô lối, luôn kiểm tra điện thoại, km xe, giờ đi giờ về. Anh ích kỷ khi tôi tham gia các buổi liên hoan, khó chịu khi tôi về muộn, cuộc sống mệt mỏi cứ diễn ra, tôi quyết định ly hôn. Anh không đồng ý, làm mọi cách níu kéo, lôi bố mẹ hai bên vào cuộc, cuối cùng tôi cũng thua, không thể dứt ra được. Tôi thấy ngột ngạt, đi làm nhưng nhiều lúc không muốn về, không bỏ bê nhưng thực sự thấy buồn chán. Tôi vẫn chu toàn mọi chuyện gia đình, con cái nội ngoại hai bên nhưng sợ mỗi khi anh muốn gần gũi, tôi tìm mọi cách tránh né, luôn kêu mệt hoặc cố gắng tránh anh.

Tôi độc lập về kinh tế, không phụ thuộc vào anh. Khi hai vợ chồng nói chuyện tôi luôn nói sống thế này cả hai cùng mệt mỏi, anh hãy tìm người khác đi, người ta sẽ yêu anh hơn, làm cuộc sống của anh bớt khổ. Anh luôn nói không làm được điều đó, câu chuyện lặp đi lặp lại, cãi vã có, không nói chuyện với nhau có. Tôi đã cố mà sao không thể dành cho chồng tình cảm. Tôi biết mình sai khi kết hôn với anh nhưng cũng cố giải thoát cho anh khỏi cuộc hôn nhân này, cho cả anh và cả tôi nữa. 4 năm lấy nhau thì gần 3 năm cuộc sống như vậy xảy ra. Anh nói tôi phải nghĩ cho con, gia đình ly tán con sẽ khổ.

Anh nói đúng, không sai câu nào cả, nhưng tôi mới 29 tuổi, sống cuộc sống không mong chồng về, luôn muốn chồng đi công tác xa, không muốn trả lời hay nghe điện thoại của chồng, tôi ích kỷ khi chỉ nghĩ cho mình. Tôi yêu con hơn tất cả nhưng cũng buồn cho cuộc sống không có tình cảm với chồng. Tôi và chồng nhiều khi chỉ nói chuyện công việc xong rồi thôi, anh nói vấn đề khác là tôi im lặng. Tôi đi làm xa nhà 10km, gần đây thay số điện thoại nên cài lại tài khoản mạng xã hội, tôi hay dùng mạng xã hội nhưng không để chế độ công khai. Gần đây tôi nhận được nhiều lời mời kết bạn và trong đó có một người đàn ông, là người thứ ba trong quan hệ vợ chồng tôi. Tôi đã chọn nói chuyện với người ấy.

Tôi mải mê nói chuyện suốt ngày, đơn vị người ấy gần chỗ tôi làm, người ấy ít nói, hiền lành. Tôi chỉ nghĩ mình cần có một người bạn để chia sẻ, chính bản thân cũng không ngờ rằng mình yêu người ta. Người ấy hẹn gặp nhiều lần, né tránh mãi rồi tôi cũng gặp, rồi lại quyết định thôi, tôi biết mình sai khi trao tình cảm cho người ấy khi vẫn sống với chồng. Người ấy có gia đình, qua tìm hiểu tôi cũng biết người ta không yêu vợ. Tôi đã đọc những tin nhắn của vợ chồng họ, nghe những cuộc điện thoại của họ, mỗi cuộc nói chuyện là một lần cãi vã.

Qua lời người ấy nói tôi hiểu vợ chồng họ không thể dung hòa, hai tính cách trái ngược. Qua bạn bè người ấy tôi cũng biết chị vợ là một người làm cho chồng luôn mệt mỏi, người ấy ở Nam Định nhưng đơn vị ở Hà Nội nên ít về. Cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc nên người ấy cũng cô đơn. Tôi đã cố chấm dứt tất cả, không người phụ nữ nào đi ngoại tình lại đúng. Không biết bao nhiêu lần chấm dứt nhưng không thể, chúng tôi cứ dính vào nhau bất cứ khi nào rảnh. Người ấy nói quá yêu tôi, mong tôi đừng xa, mãi mới tìm được người tâm đầu ý hợp; muốn cả hai cùng giải quyết chuyện gia đình để xây dựng lại hạnh phúc.

Các bạn có thể đang nghĩ chúng tôi là những kẻ tồi tệ, bản thân tôi cũng thấy thế. Đàn ông ong bướm là chuyện đơn giản, tôi đã thử người ấy nhiều lần. Rồi cũng đến ngày tôi và người ấy gần gũi, tôi đã nói nếu mình mang bầu thì tính sao, rồi nhận ngay câu trả lời từ người tình: Để đẻ chứ tính sao. Tôi im lặng vì biết chẳng bao giờ mình mang thai cả, đó chỉ là một trong những phép thử tôi dành cho người ta. Tôi biết để ly hôn sẽ khó khăn vô cùng, kèm theo những phản ứng tiêu cực từ phía chồng mình. Người tôi yêu cũng chẳng giàu sang gì, hình thức có khi không bằng chồng tôi nhưng luôn hiểu tôi muốn gì, không nói nhiều nhưng cũng đủ để tôi thấy ấm áp khi ở bên.

Xa người tình tôi nhớ điên dại, cuối tuần người ta về nhà là tôi khó chịu nhưng bản thân không dành thời gian cho họ được nên không dám giữ, chỉ cần có thời gian và nói ở lại là chắc chắn người ấy ở lại bên tôi. Tôi từng dè bỉu, khinh miệt những người như mình, mỗi lần gặp nhau là tôi lại nói mình là đứa không ra gì, ngày nào tôi cũng nghĩ đến vấn đề đấy, tự trách bản thân, thấy mình có lỗi với gia đình nhưng vẫn cứ lún sâu vào. Người ấy im lặng và bảo chuyện gì đến sẽ đến, đã xác định bước đi thì không được ngoảnh lại. Chúng tôi đều là những kẻ đáng bị khinh bỉ. Tôi phải làm sao đây?

Trắc nghiệm: Những thói quen nhỏ tiết lộ con người bạn


Thứ năm, 28/7/2016 | 00:00 GMT+7


Thứ năm, 28/7/2016 | 00:00 GMT+7

Bạn thường vân vê tóc, chống tay vào cằm hay bóp trán…

Theo Candybuzz, những thói quen nho nhỏ trong cuộc sống hàng ngày sẽ tiết lộ một phần về con người bạn.

Bạn thường làm việc nào dưới đây:

Mộc Miên

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});

Parser.SITE_URL = “http://vnexpress.net”;
Parser.URL = “http://st.f2.vnecdn.net/responsive/j/v43”;
Parser.FLASH_URL = “http://st.f4.doisong.vnecdn.net/f/v1”;
Parser.SITE_ID = 1002966;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
//resize images
if (device_env != 1 && typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}


 

Thất kinh khi đọc dòng tin nhắn đòi đưa đi vá trinh của bạn gái cũ

Cô ta nhắn tin thế này: “Dù sao anh cũng là người đầu tiên phá đời em. Muốn chia tay thì đưa em đi vá trinh lại đi để em còn lấy chồng”. Quả thật, tôi choáng tận óc khi đọc dòng tin trơ trẽn ấy.
Tôi năm nay đã 26 tuổi, cái tuổi có thể lập gia đình được. Nhưng sự ám ảnh từ mối tình đầu khiến tôi khó khăn trong việc yêu thêm lần nữa. Nói thẳng ra, tôi bị ám ảnh bởi cách suy nghĩ và cả cái ‘màng trinh’ của con gái thời nay.

Tôi yêu Ngọc khi tôi 24 tuổi, khi đó tôi đã đi làm trong một công ty nước ngoài, lương khá cao. Ngọc nhỏ hơn tôi 5 tuổi, khi đó còn đang là sinh viên năm 2. Ấn tượng đầu tiên về Ngọc là một cô gái hiền lành, dịu dàng, đúng chất ‘thôn quê’.

Vì hoàn cảnh gia đình nên vừa học, Ngọc vừa đi làm phụ bếp cho một nhà hàng. Thương bạn gái vất vả, tôi bảo cô ấy nghỉ, học phí và mọi chi phí sinh hoạt cứ để tôi lo cho. Cứ thế, tôi chi tiền cho cô ấy không thiếu thứ gì. Thậm chí, tôi còn thuê nguyên một phòng trọ riêng để tiện ghé đến mỗi khi muốn mà không bị dòm ngó.

Theo lẽ tự nhiên, Ngọc cũng đền đáp tôi bằng sự quý giá nhất của cô ấy: trinh tiết. Trước khi yêu Ngọc, tôi cũng từng chơi bời với vài cô gái khác nhưng chưa bao giờ được là người đàn ông đầu tiên của họ. Vì thế, khi nhìn thấy những vệt máu hồng trên ga giường sau đêm đầu tiên, tôi đã rất hãnh diện.

that-kinh-khi-doc-dong-tin-nhan-doi-dua-di-va-trinh-cua-ban-gai-cu

Sau đêm đó, tôi trân trọng và yêu thương bạn gái nhiều hơn. (Ảnh minh họa)

Sau đêm đó, tôi trân trọng và yêu thương bạn gái nhiều hơn. Thậm chí, tôi còn dẫn cô ấy về giới thiệu và dự định cưới ngay khi Ngọc ra trường. Bố mẹ tôi cũng thương Ngọc nên quan tâm hỏi thăm nhiều.

Tôi thuộc kiểu chơi bời nhưng một khi yêu ai là yêu sâu sắc. Tôi chăm Ngọc như chăm con gái, chiều cô ấy không tiếc một thứ gì. Cứ đinh ninh trước sau gì cũng là vợ mình nên tôi đâu lo nghĩ nhiều.

Cho đến khi vô tình nhìn thấy Ngọc phản bội mình, tôi mới sáng mắt ra.

Hôm đó là sinh nhật Ngọc, tôi nói dối cô ấy là đi công tác để tạo bất ngờ. Nghe xong, Ngọc khóc ló trách móc đủ kiểu, tôi vẫn quyết không hủy chuyến đi đó. Rồi tối, tôi bí mật đến phòng trọ với một bó hồng to và một chiếc nhẫn vàng.

Nhưng đến nơi, Ngọc không có ở nhà. Tôi cứ tưởng em đi chơi cùng bạn cho đỡ buồn nên mở cửa vào nhà rồi cất giày đi. Tôi định bụng sẽ núp ở trong tủ quần áo, đợi cô ấy về rồi tôi nhảy ra, để khiến cô ấy giật mình bất ngờ.

Nhưng tôi đợi mãi gần 10 giờ đêm, Ngọc mới về. Ngạc nhiên hơn, cô ấy không đi một mình mà đi cùng một người đàn ông nữa.

“Úi dào, anh ta đi công tác rồi thì sợ gì anh. Đến đây với em nào. Tối nay chúng ta cứ thoải mái mà không lo sợ gì nữa hết nhé… Anh thừa biết em không yêu anh ta mà. Nhưng anh ta có tiền. Nếu không thử hỏi tiền đâu em lo cho anh. Đợi ra trường, anh ta lo việc cho em xong, em đá anh ta đi rồi chúng mình dọn đến ở với nhau cho đường hoàng”.

Nấp trong tủ, những lời tôi nghe được từ Ngọc không sót một lời nào. Quá bất ngờ, thất vọng và đau đớn, sau bao nhiêu yêu thương, tôi nhận ra mình chỉ là cái mỏ cho bạn gái đào để ‘nuôi trai’ mà thôi.

that-kinh-khi-doc-dong-tin-nhan-doi-dua-di-va-trinh-cua-ban-gai-cu1

Quả thật, tôi sốc tận óc khi đọc dòng tin trơ trẽn ấy. (Ảnh minh họa)

Khi hai người bọn họ vồ vập ôm lấy nhau, ân ái ngay trên chiếc giường tôi mua cho cô ta. Tôi đã đạp tung cửa tủ và bước ra.

Khỏi phải nói, sự xuất hiện bất ngờ của tôi khiến Ngọc và gã đàn ông kia hoảng sợ thế nào. Ngọc tái mét, run rẩy, còn gã kia thì vội vã bỏ chạy.

Tôi cười mỉa rồi vứt bó hoa vào người Ngọc, sau đó đi về thẳng. Suốt đêm, Ngọc gọi điện rồi nhắn tin cầu xin tôi tha thứ. Nhưng tôi đâu phải gã điên mà có thể tha thứ được. Tôi cũng không muốn mắng chửi cô ta cho tốn “nước bọt” vì cô ta còn không xứng để bị tôi mắng nữa.

Vậy mà, sau cả tuần tôi cạch mặt, cô ta lại nhắn tin thế này: “Dù sao anh cũng là người đầu tiên phá đời em. Muốn chia tay thì đưa em đi vá trinh lại đi để em còn lấy chồng”. Quả thật, tôi sốc tận óc khi đọc dòng tin trơ trẽn ấy.

Quá tức, tôi gửi luôn video hôm đó quay được qua máy cô ta. Từ đó, cô ta mới để cho tôi yên. Nhưng tôi cũng mất hết niềm tin với con gái thời nay, sao trục lợi giả dối vậy chứ?

7 nguyên tắc chống nóng cho bé trong mùa hè

Khi trời nóng, dùng điều hòa cho bé sẽ tốt hơn dùng quạt phun sương, quạt làm mát… Chỉ cần bạn điều chỉnh đúng nhiệt độ, độ ẩm.

 

Để an toàn cho trẻ, khi dùng điều hòa nhiệt độ, cha mẹ chỉ nên để 25 – 27 độ C, độ ẩm không dưới 40%.

 

Khi muốn giảm nhiệt độ điều hòa, bạn nên giảm từ từ. Ví dụ: Nếu nhiệt độ trong phòng đang là 30°C, bạn muốn giảm xuống còn 24°C. Đầu tiên hãy giảm xuống còn 28°C, sau nửa giờ hạ xuống 26°C và 24°C.

 

Thi thoảng bạn nên cho gió tự nhiên thổi vào nhà vì điều hòa thường làm không khí trong nhà bị khô.

 

Không bao giờ được để giường của bé ngay dưới máy điều hòa. Tốt hơn hết nên để chếch sang một bên để tránh những luồng khí lạnh hướng thẳng vào bé.

 

Khi trời quá nóng, bạn có thể tắm cho bé cách 2 giờ một lần, mỗi lần chỉ vài phút, không cần phải lau người bé quá khô.

 

Đừng quên cho bé uống nhiều nước, đặc biệt trong mùa hè. Những bé dưới một tuổi chỉ nên uống nước lọc. Khi bé lớn hơn một chút, bạn có thể cho bé uống nước hoa quả hay trà thảo dược. 

 

Mộc Miên
Ảnh: Brightside

Tôi phản bội chồng vì đã có con với tình cũ

Tôi không muốn bỏ thai vì đứa bé vô tội nhưng cuộc sống của nó sau này sẽ ra sao? Nếu nói cho chồng tôi biết thì gia đình tan nát là chắc.

Tôi không xinh nhưng cũng ưa nhìn như nhiều người nhận xét, dáng người nhỏ nhắn nên luôn được khen trẻ hơn tuổi. Hồi còn là cô sinh viên năm 2, gặp anh trên đường đi học về. Từ sự tình cờ trao cho nhau nụ cười xã giao thôi, vậy mà dần dần chúng tôi trở thành bạn. Anh hơn tôi 4 tuổi, là bộ đội, lại là con nhà khá giả, trong khi tôi vẫn là cô bé sinh viên quê mùa vô tư hàng ngày đạp xe đi học. Cùng với thời gian, chúng tôi thân nhau hơn, tự nhiên tôi có tình cảm với anh khi nào không hay. Thời gian trôi qua, bỗng một ngày, anh gặp tôi trên đường, anh rủ tôi vào đơn vị chơi và tôi đã đồng ý. Trên đường về, anh trao tôi nụ hôn nồng cháy – đó là nụ hôn đầu đời mà tôi mãi không thể quên. Cũng vì nụ hôn ấy mà mãi đến khi có người yêu cũng như chồng hiện tại, tôi vẫn không có lại cảm giác như vậy. Đó là lý do trong suốt những năm sống với chồng tôi từ chối không cho chồng hôn.

toi-phan-boi-chong-vi-da-co-con-voi-tinh-cu-

10 năm xa anh, chúng tôi đã có gia đình riêng nhưng hình bóng của anh vẫn nằm một góc nhỏ trong tim tôi. Mỗi lần về quê tôi đều muốn gặp anh nhưng lại mặc cảm mình đâu là gì của anh, biết đâu gặp lại anh không còn nhớ tôi là ai nữa. Hè rồi tôi cùng các con về chơi, lần này tôi lấy hết can đảm nhắn cho anh và hẹn gặp. 13h30, anh đứng trước cổng chờ tôi với chiếc xe 4 chỗ màu trắng. Anh vẫn vậy, luôn giống như trong trí nhớ của tôi. Gặp nhau tôi chưa kịp mừng thì anh đã nắm tay và hôn lên má tôi, ôm tôi vào lòng. Nói thật, tôi không nghĩ anh vẫn còn nhớ tới tôi vì đã quá lâu và tôi biết với anh chắc hẳn sẽ có rất nhiều cô gái vây quanh. Sau một lúc chạy xe lòng vòng thành phố nói chuyện linh tinh, chúng tôi chia tay nhau. Về nhà quê chơi 2 tuần nhưng tôi không khi nào ngưng nhớ về anh, cảm giác yêu thương của ngày xưa lại quay về, cứ mong ngóng đến ngày gặp anh, cảm giác bứt rứt khó chịu vô cùng.

Sắp hết kỳ nghỉ tôi phải trở về, chúng tôi gặp nhau lần cuối, chuyện gì đến cũng đến. Sau một hồi ngồi im lặng trên xe, anh đưa tôi vào khách sạn, tôi chỉ lẳng lặng đi theo sau anh như đứa trẻ. Đến nơi, tôi không chịu vào phòng nhưng anh đã kéo tay tôi, xin đừng nghĩ tôi là người dễ dãi vì trước giờ tôi luôn ghét những hành động trai gái như vậy, bản thân khắt khe trong chuyện đó. Tôi nói anh cứ nghỉ ngơi, tôi sẽ ngồi chờ anh, không ngờ những cử chỉ âu yếm, thân mật của anh lại kéo tôi vào hành động tội lỗi. Vậy là chúng tôi đã vượt quá giới hạn để giờ tôi thẫn thờ với những dòng suy nghĩ đầy tội lỗi với chồng con và nhớ nhung anh nhiều hơn trước.

Trước khi lên máy bay tôi đã cho anh cơ hội gặp lại để anh có thể nói đó là hành động nông nổi nhất thời hay do không kìm chế được, hoặc tôi có thể nói với anh rằng mình không muốn vượt qua luân thường đạo lý, không muốn níu kéo hay làm ảnh hưởng đến cuộc sống của ai. Nhưng anh đã không đến và để mặc tôi với những suy nghĩ mông lung về hành động ngu ngốc của mình. Tôi thừa nhận rằng trong giấc mơ từng nhìn thấy trước việc này. Tôi xoá hết tin nhắn, cuộc gọi và số điện thoại của anh nhưng không đủ dũng cảm chặn các liên lạc qua mạng xã hội vì vẫn muốn được nhìn thấy khuôn mặt ấy.

Tôi biết mọi người sẽ hỏi cuộc sống vợ chồng tôi như thế nào, xin được nói hôn nhân của tôi không hạnh phúc khi chồng là một người cộc cằn, nóng tính. Bao nhiêu năm nay tôi phải chịu đựng cũng chỉ vì những đứa con. Nhiều lúc tôi muốn chết đi cho xong nhưng lại thương con. Tôi sống bằng niềm vui ảo tưởng về người cũ để có thêm động lực nhưng trong 10 năm qua chúng tôi chưa hề gặp lại nhau. Bây giờ tôi đã có thai được 5 tuần, không biết có nên nói cho tình cũ biết không. Trước khi tôi trở vào Nam đã nói anh đừng liên lạc cho tôi nữa và cứ xem như chưa có chuyện gì. Từ hôm đó tới nay anh không chủ động nhắn tin hay gọi điện gì cho tôi cả, giờ tôi có thai rồi có nên nói cho anh biết không.

Tôi không muốn bỏ thai vì đứa bé vô tội nhưng cuộc sống của nó sau này sẽ ra sao? Nếu nói cho chồng tôi biết thì gia đình tan nát là chắc, còn với người cũ tôi cũng không muốn gia đình anh xáo trộn. Thế nhưng tôi nghĩ anh cũng cần phải được biết đến sự có mặt của đứa trẻ không sớm thì muộn. Hay để cho con sau này lớn rồi mới nói ra? Giờ tâm trạng tôi rất bất an và hầu như ngày nào cũng mệt mỏi vì không ngủ được. Tôi phải làm sao đây, Xin hãy cho tôi một lời khuyên chân thành, tôi phải làm gì đây?