Chồng dẫn vợ bé về ra mắt trong ngày tang cha đòi ly hôn

Lo lắng cho hai cô con gái đang ở tuổi trưởng thành, chị cố gắng níu kéo cuộc hôn nhân tan vỡ của mình. Thế nhưng chị càng níu kéo, chồng chị càng quyết tâm rời xa ngôi nhà đã từng là nơi “bão dừng sau cánh cửa” bằng việc dẫn vợ bé về ra mắt vợ con, người thân trong ngày đại tang cha…

chong-dan-vo-be-ve-ra-mat-trong-ngay-tang-cha-doi-ly-hon
Ảnh minh họa.

Hạnh phúc “ngắn chẳng tày gang”
Ở tuổi tứ tuần nhưng gương mặt chị Hồng (ở quận Thanh Xuân, Hà Nội) vẫn giữ được những nét đẹp mặn mà trời phú. Thế nhưng trên gương mặt ấy lại chất chứa những nỗi phiền muộn, đớn đau.
Trước khi thư ký TAND Hà Nội ra mời vào phòng xử án, chị ngồi trầm tư, lặng lẽ trên chiếc ghế ngoài hành lang. Cách chị một khoảng trống là người đàn ông đã từng đầu ấp má kề với chị. Hôm nay, chị và người ấy đến phiên tòa phúc thẩm theo đơn kháng cáo không chấp nhận ly hôn của chị.
Cách đây hơn chục năm, chị Hồng và anh Hùng – chồng chị tình cờ quen biết nhau. Sau một thời gian tìm hiểu, yêu thương nhau, năm 2000, họ kết hôn trước sự chứng kiến của họ hàng nội, ngoại hai bên và sự đồng ý của chính quyền.
Một năm sau, chị Hồng sinh cho chồng cô con gái đầu lòng, xinh xắn với nhiều nét giống cha. Khi con gái lớn được 5 tuổi, vợ chồng chị bàn nhau sinh tiếp con thứ 2 cho các con có chị, có em. Từ đó, gia đình chị luôn tràn ngập tiếng cười hạnh phúc.
Thế nhưng sau hạnh phúc của họ lại “ngắn chẳng tày gang”. Bởi sau khi được cha mẹ mua cho một căn nhà riêng thì anh Hùng lại bị điều động lên một tỉnh miền núi công tác. Do điều kiện đi lại khó khăn, kinh tế còn eo hẹp nên một tháng anh mới về nhà được một lần khiến tình cảm vợ chồng nhạt dần. Lâu dần, anh Hùng thường xuyên tìm cớ để không phải về nhà trừ những việc hệ trọng, bắt buộc anh phải có mặt.
Nghĩ chồng bận công việc, chị Hồng không dám oán than, trách móc chồng nửa lời. Nhưng vào một ngày kia, chị bàng hoàng phát hiện chồng mình có nhân tình. Người đàn bà ấy không ai khác là một cô gái trẻ được chồng chị xử ly hôn. Theo lời kể của người vợ, anh Hùng từng là thẩm phán tại một tòa án huyện thuộc tỉnh Hòa Bình.
Giọng nghẹn ngào, chất chứa những muộn phiền tích tụ bao năm, chị Hồng trình bày với HĐXX phúc thẩm TAND TP Hà Nội: “Anh ấy nộp đơn ly hôn tôi không phải vì chúng tôi có nhiều mâu thuẫn không thể giải quyết được mà vì anh ấy có nhân tình. Hiện tại, anh ấy đang sống với cô gái đó như vợ chồng ở trên Hòa Bình. Vì tôi không chấp nhận mối quan hệ kia nên anh ấy mới làm đơn xin ly hôn tôi”.
Níu chồng phụ bạc vì sợ các con thiếu bố sẽ hư hỏng
Theo lời kể của chị Hồng, sau khi bị chị phát hiện có quan hệ bất chính với người đàn bà khác, anh Hùng đã về nhà, yêu cầu chị ký vào lá đơn ly hôn giả để anh được cưới cô gái kia làm vợ. Không được chị chấp nhận, anh ta đã “đoạn tuyệt” quan hệ với vợ con. Giỗ tết, anh ta cũng không về nhà. Ít lâu sau, chị Hồng được tin anh Hùng tổ chức đám cưới với cô gái kia. “Chúng tôi chưa ly hôn mà anh ấy và cô gái kia đã cưới xin này nọ”– người vợ chua chát.
Tiếp lời, chị Hồng cho biết, từ khi có vợ bé, anh Hùng không chỉ “đoạn tuyệt” quan hệ với vợ con mà còn “đoạn tuyệt” với cả cha mẹ, họ hàng anh ta. Ngày ấy, bố chồng chị Hồng ốm nặng, phải nhập viện điều trị. Vừa lo chăm sóc các con, chị Hồng vừa chạy đôn chạy đáo vào viện chăm sóc bố chồng cùng mẹ và các anh em khác. Sợ mình không thể lo chu toàn nhiều việc cùng lúc và thấy chồng cần phải báo hiếu với cha, chị Hồng gọi điện cho anh Hùng nhưng anh không nghe máy.
Thấy vậy, chị phải nhắn tin bảo bố ốm nặng, anh về gấp nhưng anh Hùng cũng không về. “Đúng ngày đại tang bố chồng tôi, anh ấy mới về. Đã vậy, anh ta còn dắt theo cả vợ bé về” – chị Hồng cay đắng.
Nghe chị Hồng nói vậy, HĐXX hỏi có bằng chứng gì không. Chị bảo có. Nói rồi, chị lấy từ trong túi ra 2 tấm ảnh cưới của chồng với vợ bé, mang lên cho HĐXX xem. HĐXX hỏi, nếu chồng chị đã không chung thủy, mục đích của hôn nhân không đạt được, chị còn níu giữ làm gì? Chị Hồng kiên quyết: “Tôi muốn vợ chồng đoàn tụ, cùng nhau nuôi dạy các con. Hai con tôi đang tuổi lớn, nếu không có bố dạy bảo, không biết sẽ có chuyện gì xảy ra” – chị Hồng nghẹn ngào.
Trước những lời nói trên của vợ, anh Hùng vẫn nín lặng. Đôi lúc, anh ta khẳng định lời vợ nói là gần đúng nhưng lại phủ nhận việc mình đã cưới cô gái khác làm vợ mà không được sự chấp nhận của pháp luật. Chỉ đến khi thấy vợ đưa ảnh cưới của mình với nhân tình cho HĐXX xem, anh ta mới lặng lẽ cúi đầu, đưa mắt nhìn xuống khoảng trống dưới sàn nhà.
Không chỉ bất hiếu, anh Hùng còn là người cha vô trách nhiệm. Bởi từ ngày ly thân, anh không chu cấp tiền cho chị nuôi con. Nghe vợ nói vậy, anh Hùng hứa sau khi ly hôn sẽ thực hiện trách nhiệm của một người cha với các con mình. “Tôi thừa nhận 6 năm nay tôi đã không quan tâm đến các con của mình. Tuy nhiên tôi hứa sau khi ly hôn, tôi sẽ thực hiện đầy đủ trách nhiệm của một người cha với các con” – anh ta khẳng định.
Sau giờ nghị án, HĐXX TAND TP Hà Nội nhận thấy cuộc hôn nhân của họ không thể cứu vãn nên quyết định bác kháng cáo của người vợ, giữ nguyên án sơ thẩm, cho hai người được ly hôn.

Cây hồng oằn mình vì quá nhiều hoa của chủ nhà Việt ở Hungary


Thứ ba, 28/6/2016 | 02:00 GMT+7


Thứ ba, 28/6/2016 | 02:00 GMT+7

Sau 3 năm, khu vườn nhà chị Lan đã có rất nhiều loại hoa hồng, có những cây nở hoa đếm mỏi tay.

cay-hong-oan-minh-vi-qua-nhieu-hoa-cua-chu-nha-viet-o-hungary

Sang sống ở Budapest (Hungary) được 23 năm, nhưng phải tới năm 2013, chị Nguyễn Phương Lan mới bắt đầu trồng những cây hoa hồng đầu tiên. Nhờ mát tay và sự chăm chỉ của chị, vườn hoa đã có đủ loại, nở rộ vào dịp hè.

cay-hong-oan-minh-vi-qua-nhieu-hoa-cua-chu-nha-viet-o-hungary-1

Điều kiện thời tiết thuận lợi giúp số lượng hoa nở tăng nhiều. Những ngày mưa gió, cây oằn mình vì hoa trĩu nặng.

cay-hong-oan-minh-vi-qua-nhieu-hoa-cua-chu-nha-viet-o-hungary-2

Ngay khi xây xong căn nhà mới, chị đã bắt tay vào thiết kế vườn hoa, rộng khoảng chừng 200 m2, không rộng lắm so với các nhà ở Budapest.

cay-hong-oan-minh-vi-qua-nhieu-hoa-cua-chu-nha-viet-o-hungary-3

Chị tự đưa ra ý tưởng bố trí cây hoa phù hợp với khuôn viên vườn, chọn những giống cây mình yêu thích, nhiều nhất là hoa hồng.

cay-hong-oan-minh-vi-qua-nhieu-hoa-cua-chu-nha-viet-o-hungary-4

Công việc hàng ngày của vợ chồng chị Lan hết sức bận rộn, gia đình còn có hai con nhỏ. Tuy nhiên, hai anh chị đều tranh thủ thời gian để tự chăm sóc cho hoa mỗi ngày.

cay-hong-oan-minh-vi-qua-nhieu-hoa-cua-chu-nha-viet-o-hungary-5

Ngay khi bắt đầu làm vườn, chị Lan đã lựa chọn vị trí thích hợp để trồng hoa. Đó là những nơi có nắng nhưng không quá gay gắt làm ảnh hưởng tới sinh trưởng của cây.

cay-hong-oan-minh-vi-qua-nhieu-hoa-cua-chu-nha-viet-o-hungary-6

Đất trồng hoa cần tơi xốp, có độ thoát nước tốt. Khi đặt gốc vào trồng, chị lót một lớp phân thật mỏng phía dưới. Khi vun đất xong, chủ vườn tưới đẫm nước cho cây. Thành phần đất màu mỡ, điều kiện khí hậu ôn hòa giúp chủ vườn không cần bón nhiều phân.

cay-hong-oan-minh-vi-qua-nhieu-hoa-cua-chu-nha-viet-o-hungary-7

Hàng ngày, chị Lan tưới nước cho cây 2 lần vào sáng sớm và chiều. Nhờ có hệ thống tự động nên công việc của chị cũng đỡ vất vả.

cay-hong-oan-minh-vi-qua-nhieu-hoa-cua-chu-nha-viet-o-hungary-8

Vào những ngày nóng nực, chị tưới thêm cho cây bằng vòi phun nhẹ, sử dụng nước giếng.

cay-hong-oan-minh-vi-qua-nhieu-hoa-cua-chu-nha-viet-o-hungary-9

Để hoa ra nhiều, chủ vườn chăm cắt cành, tỉa bớt những bông đã tàn để cây nảy mầm mới.

cay-hong-oan-minh-vi-qua-nhieu-hoa-cua-chu-nha-viet-o-hungary-10

Ngoài hoa hồng, trong vườn có vạn thọ, mộc lan, ti gôn và nhiều cây nở theo mùa.

Xem tiếp

Hồng Liên
Ảnh: Phương Lan

Chia sẻ căn nhà và vườn cây của bạn tại đây (kèm thông tin liên hệ) hoặc gọi điện đến số máy 04 7300 8899 – máy lẻ 4529. Thông tin cá nhân của bạn đọc sẽ được bảo mật.

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});

Parser.SITE_URL = “http://vnexpress.net”;
Parser.URL = “http://st.f2.vnecdn.net/responsive/j/v28”;
Parser.FLASH_URL = “http://st.f4.doisong.vnecdn.net/f/v1”;
Parser.SITE_ID = 1002966;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’ ) {
common.parserAdsFullScreen();
}
//resize images
if (device_env != 1 && typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}


 

Bạn gái ngoại tình với bạn thân trước hôn lễ, nhưng tôi vẫn cưới vì…

“Nếu yêu hai người cùng thời điểm thì hãy chọn người thứ hai, vì nếu yêu người thứ nhất thật lòng, bạn sẽ không dễ dàng động lòng với người thứ hai”

Tôi là một người đàn ông vừa ly hôn 3 tháng. Ngày kết hôn của chúng tôi đã diễn ra trong đầu tháng 6 chiều mưa, thật đẹp và cũng thật bi thương cho một mối tình. An – một người con gái dịu dàng, thông minh và tinh khôi mà tôi đã đánh mất trái tim trong “giao dịch” không tên này. Cam tâm tình nguyện làm mọi thứ để cô ấy trở thành ngườiphụ nữ hạnh phúc nhất khi lấy tôi.

Một hôm, khi chúng tôi đang lên kế hoạch cho tuần trăng mật sắp tới, An thì như con bướm bướm nhỏ nhào vào lòng tôi nũng nịu. Rồi đến giờ, An phải đi tắm nên tôi đành một mình ngồi coi các địa điểm gợi ý vừa đợi cô ấy. Khoảng hai phút sau, điện thoại An vang lên tin nhắn, nhìn phớt qua thì cái tên người gửi khiến lòng tôi dâng lên dự cảm không lành, rất ngạc nhiên. Đó là, Tuấn – người bạn thân duy nhất mà tôi đã nhờ cậu ấy dạy An một khoác học tiếng Anh khi tôi không có thời gian.

ban-gai-ngoai-tinh-voi-ban-than-truoc-hon-le-nhung-toi-van-cuoi-vi

Là bạn bè với nhau thì có số điện thoại không lạ lùng gì, nhưng việc đáng chú ý là nội dung tin nhắn vô cùng mập mờ: “Về đây nhé, anh vẫn cảm thấy rằng…”. Chỉ thế thôi, tôi mang máng hiểu được giữa họ câu chuyện đã bắt đầu rồi. Và đó cũng là đêm viên mãn duy nhất cho hạnh phúc duyên phận giữa tôi và An. Sóng gió đã nổi lên…

Quay lại thời gian một chút, có lẽ vấn đề đã xảy ra từ lâu mà tôi không nhận ra khi mỗi thứ 7, cô ấy đều từ chối mọi cuộc hẹn hò từ tôi chỉ để đến lớp học 2 người. Ngày cuối tuần phải dành cho nhau thì cô ấy chỉ nhẹ nhàng nói rằng: “Anh à, anh Tuấn đã chịu trích thời gian dạy cho em, thì em tranh thủ học, nghỉ hoài không hay”. Và rồi cứ thế, thứ 7 của cô ấy dành trọn cho “khóa học” với người anh em của tôi.

Không vội tra hỏi, lòng nghĩ sẽ thầm điều tra xem vụ việc đến đâu. Họ càng muốn lén lút, tôi càng muốn vạch trần cho cả thế giới xem. Hai ngày sau, Tuấn đến nhà chơi và phụ giúp một vài việc chuẩn bị cho đám cưới. Ngồi trong thư phòng, tôi thấy rấtnực cười, đã yêu nhau mà khi nhìn thấy người con gái mình yêu chuẩn bị đám cưới vẫn nhịn nhục đến giúp đỡ. Nếu muốn diễn kịch thì tôi sẽ diễn đến cùng hoặc cũng có khi tôi đã quá đa nghi. Tôi phải suy xét kỹ trước khi hành động.

Từ thư phòng bước ra thì thấy bóng dáng hai người ấy ngoài ban công. Nếu giây phút trước còn nghi ngờ, thì từ khoảnh khắc ấy trở đi, người tôi tin tưởng nhất và người tôi yêu nhất – họ phản bội tôi. Nhìn thấp thoáng có thể thấy rằng An khó xử, vùng vẫy đôi chút, nhưng lại không từ chối nụ hôn của Tuấn và Tuấn thì vẫn phong độ và mãnh liệt đến ngất ngây.

ban-gai-ngoai-tinh-voi-ban-than-truoc-hon-le-nhung-toi-van-cuoi-vi1

Nhìn xem hình ảnh ấy được tôi quay lại như một đoạn phim đẹp đến nhường nào, đẹp đến đau lòng người. Và kết thúc bằng một mật khẩu họ dành riêng cho nhau mà tôi có thể nghe loáng thoáng rằng: “Quay về nhé!”

Nếu hai người đã tặng tôi một món quà vô giá, tôi cũng tặng họ một trò chơi. Sự lừa dối là sự tổn thương nhất với tôi và cha mẹ hai bên. Tôi quyết định dời ngày cưới sớm hơn dự tính. Trong mười lăm ngày trước khi cưới, tôi không tài nào chợp mắt, nhìn thấy An mặc áo cưới đứng trước mặt mình, tôi cảm giác như một “trò đùa số phận” vậy. Đã yêu một người, chớp mắt lại yêu người khác. Lý do gì nhỉ? Tôi bật cười và nói:

– Nếu em cần tự do, hãy nói với anh. Hỏi em lần cuối, em có muốn suy nghĩ lại không?

– Anh nói gì lạ thế, làm vợ anh là điều em mong muốn nhất.

Và ngày cưới cũng đến, khi đứng trước quan viên hai họ, bạn bè và đồng nghiệp, cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng và bảo: “Em yêu anh, dù thế nào em cũng không hối hận với quyết định này.”

Tôi mỉm cười và dẫn cô ấy lên bục đứng và lấy micro đi đến bàn Tuấn và nắm tay cậu bạn dậy, quả nhiên “cô dâu mới” của tôi y như dự đoán lập tức cứng nhắc và đá mắt cho Tuấn mau rút lui. Thế nhưng, tôi không cho phép điều đó xảy ra, tôi nói:

– Xin lỗi cha mẹ và mọi người, tôi chỉ có thể đi được đến đây thôi, hôm nay tôi xin cưới và cũng xin ly hôn cô An, tôi sẽ trao cô ấy cho người bạn thân nhất của tôi. Chiếc áo cưới này, vì em mà tôi đã tự tay chọn từng mảnh vải và muốn nhìn em mặc, nhưng thật tiếc rằng, em mặc vì một người khác. Lời yêu của em quá muộn rồi và tôi cũng không nhận nữa. Biết vì sao tại đây tôi lại để cho mọi người chứng kiến không? Bởi vì tôi muốn em nhớ, chính tay em và người bạn thân nhất của tôi đã từng làm một người tổn thương. Tôi cũng không muốn mọi người không biết nguyên nhân gì chúng ta đổ vỡ. Nhớ kỹ, từ giờ em tự do và đừng quay đầu lại, bởi vì khi em quay đầu, tôi đã không còn ở đây nữa. Quà cưới tôi để trong phòng tân hôn của “chúng ta” đấy.

Thật tiếc vì tôi cuối cùng lại chọn cách kết thúc như thế này. Nhưng hôn lễ vẫn sẽ được tiếp tục nếu chú rể đích thực đồng ý. Tôi chỉ muốn hai người biết, tôi không phải là trò cười trong cuộc tình này.

Món quà chính là tấm hình 3 người chúng tôi chụp thật vui vẻ, kế bên một tấm hình tôi chụp hai người hôn nhau với dòng chữ: “Chúc hai người hạnh phúc, nhưng tôi sẽ không tha thứ cho hai người, chúng ta không nên gặp mặt trên đường đời nữa.”

Tôi bỏ đi nghỉ dưỡng một khoảng thời gian và chỉ liên lạc duy nhất với mẹ để người không lo lắng. Nghe nói em suy sụp nhiều, nghe nói không có đám cưới nào diễn ra, nghe nói Tuấn cũng bỏ đi thật xa, nghe nói hôm ấy ba mẹ em ngã quỵ, nghe nói ở phương xa em luôn đợi tin tôi, nghe nói em mong tôi tha thứ và nghe nói em yêu tôi, từ hôm ấy, em đã nhận rõ lòng mình và quyết định đám cưới, lãng quên những giai phút lạc đường kia, nhưng tôi lại không cho em cơ hội, nghe nói… Rất nhiều, tôi chỉ có cười nhẹ và bước tiếp thôi.

Giữa người với người, không có ai không thể rời xa ai. Chỉ có ai không trân trọng ai mà thôi. Cho dù là cố hữu hay hồng nhan, chỉ cần một người quay lưng đi đã thành hai người của hai thế giới.

Lạ lùng lắm các bạn à, phàm ở đời, cứ 10 người phụ nữ ngoại tình là có 8 -9 người mãi mãi không quay về được, họ đã chấp nhận ngoại tình là chấp nhận mất hết tất cả, dù sau này họ hối hận hay nhận ra…

Vì đàn ông tính kiêu ngạo và sỹ diện rất cao, họ ngoại tình thì vẫn có thể quay về thủ thỉ vì phụ nữ tình cảm sâu đậm, nhẹ lòng, nhưng phụ nữ “phản bội” thì mất hết.

Đàn ông không chấp nhận việc họ bị “gắm sừng”, mà còn là sự phản bội của chính bạn thân mình. Cái bản ngã đó, họ không bước qua được. Đó là vì sao, tôi đã không còn giận cô ấy và Tuấn từ ngày đi qua Pháp rồi, nhưng để như xưa thì không bao giờ. Tôi – một thằng đàn ông không bao giờ cầu xin tình yêu hay dùng thứ dơ bẩn để trả thù.

Có thể nói tôi nhẫn tâm, có thể nói tôi chơi không quân tử, nhưng đây là cách tôi muốn họ nhớ tôi từng đau đến thế nào. Tôi không cho rằng ai cũng hoàn mỹ, so với giờ đây, tôi mới là hoàn mỹ, tâm hồn buông thả, “danh chín ngôn thuận” đi tìm cô gái cùng tấn số với mình.

Cám ơn mọi người chịu giành thời gian đọc câu chuyện của tôi, cũng xin cám ơn lời góp ý phê bình của những người không quen biết đã lắng nghe tôi. Từ hôm nay, ai đúng ai sai hãy để nó qua, vì họ vốn “không đáng” mà, không phải sao?

Thiết kế phòng tắm cho nhà nhỏ hẹp

Cuộc sống hiện đại, không gian riêng tư nơi phòng tắm càng được gia chủ đầu tư, chăm chút kỹ lưỡng hơn. Tuy nhiên, diện tích căn hộ khiêm tốn buộc nhiều gia đình phải thu hẹp tối đa phòng tắm và hạn chế các tiện nghi bên trong. Nhà hẹp cũng là nguyên nhân khiến gia chủ lúng túng khi muốn thiết kế phòng tắm hiện đại và sang trọng. Điều này đồng nghĩa với việc giảm chất lượng cuộc sống ngay tại ngôi nhà của bạn.

Cách phối hợp đường nét và ánh sáng tạo nên phong cách tối giản về mặt tổng thể, tôn lên các điểm nhấn đặc biệt của sản phẩm. 

Cách phối hợp đường nét và ánh sáng tạo nên phong cách tối giản về mặt tổng thể, tôn lên các điểm nhấn đặc biệt của sản phẩm. 

Những thiết kế phòng tắm quen thuộc lâu nay không thể đáp ứng mọi nhu cầu của người dùng. Căn phòng này cần thiết kế màu sắc, bố trí phù hợp, tích hợp tính năng riêng biệt, đa dạng kích cỡ thiết bị nội thất… phù hợp với số lượng, tuổi tác và nhu cầu mỗi thành viên. Cá nhân thành đạt hoặc yêu thích sự sáng tạo thường yêu cầu đặc biệt hơn, đảm bảo tính thẩm mỹ và tiện nghi không lẫn với các thiết kế đại trà.

Theo chuyên gia, phong cách thiết kế tối giản là lời giải phù hợp cho bài toán nhà hẹp, mà vẫn đáp ứng nhu cầu của từng hình mẫu gia đình. Dù diện tích hạn chế, không gian phòng tắm vẫn thoáng đãng và đảm bảo mức tiện nghi cao nhất.

Bộ sưu tập Paetchwork khiến không gian ngôi nhà thêm tiện nghi.

Bộ sưu tập Paetchwork khiến không gian ngôi nhà thêm tiện nghi.

Nhà thiết kế Piero Lissoni (Italia), người đi đầu trong trường phái thiết kế tối giản gợi ý gia chủ lắp đặt bộ sưu tập Paetchwork của Cotto. Với kinh nghiệm làm việc cùng nhiều thương hiệu hàng đầu thế giới, Piero Lissoni thấu hiểu mong muốn của người dùng về không gian thư giãn tuyệt vời nơi phòng tắm. Bộ sưu tập Paetchwork kết hợp nghệ thuật Á Đông và tiêu chuẩn thiết kế nghiêm ngặt phương Tây, sẽ tạo nên phong cách đơn giản nhưng tinh tế khác biệt cho ngôi nhà.

Một trong 4 mẫu phòng tắm tối giản nhưng sang trọng của Cotto.

Một trong 4 mẫu phòng tắm dành riêng cho người Việt của Cotto. 

Với phong cách thiết kế tối giản, 4 mẫu phòng tắm dành riêng cho người Việt của Cotto cung cấp nhiều giải pháp sáng tạo dành cho người độc thân, cặp đôi mới cưới, doanh nhân thành đạt và gia đình đông thành viên. “Bathroom happiness inspired by you – Không gian phòng tắm hạnh phúc lấy cảm hứng từ bạn” chính là thông điệp mà bộ sưu tập truyền tải.

Những giải pháp sáng tạo trên sẽ giúp gia chủ giải quyết lo ngại về diện tích, đồng thời đáp ứng nhu cầu thiết kế của nhiều hình mẫu gia đình khác nhau tại Việt Nam. Mong muốn tận hưởng những phút giây thư giãn dưới vòi sen mát lạnh hay đắm mình trong bọt xà phòng để xua tan căng thẳng trong phòng tắm đẹp, tiện nghi và hiện đại không còn là bài toán khó.

An San

Các thiết bị vệ sinh, nhà tắm Cotto được phân phối chính hãng tại hệ thống showroom khắp các tỉnh thành Việt Nam. Thông tin tại đây hoặc liên hệ hotline 1800 1759.

Đắng lòng khi biết lý do mẹ chồng luôn bắt tôi đi mua đồ ở siêu thị

Chưa khi nào tôi lại mất niềm tin và cảm thấy bị xúc phạm như lúc này.
22 tuổi, tôi kết hôn, rồi lại mang bầu và sinh con luôn. Nên thành ra 25 tuổi, cho dù tốt nghiệp đại học nhưng vẫn là kẻ ăn bám, sống phụ thuộc vào chồng và nhà chồng.

Người ngoài nhìn vào ai cũng khen tôi là sướng, tốt phúc khi lấy được chồng giỏi giang, gia đình chồng có điều kiện. Và tôi cũng thấy mình thật may mắn khi được là vợ anh, là con dâu của bố mẹ.

Cả bố mẹ chồng tôi đều là dân kinh doanh, nên gia đình có điều kiện kinh tế. Sau khi tôi về làm dâu, mọi công việc nhà cửa, cơm nước, nội trợ mẹ giao lại cho tôi quán xuyến, còn mẹ chỉ hướng dẫn và quan sát. Từ khi ở nhà bố mẹ đẻ, tôi cũng thường xuyên làm việc nhà nên cũng không đến nổi đoảng lắm, mẹ chồng chưa khi nào phải buồn lòng.

Về nhà chồng, ban đầu tôi cũng choáng về cách sinh hoạt, chi tiêu của gia đình. Mang tiếng là giàu, có điều kiện nhưng một ngày, mẹ chồng chi tiêu sinh hoạt trong một khoản tiền nhất định. Và số tiền ấy không lớn hơn bên gia đình tôi là mấy.

Một tuần sau khi tôi làm dâu, mẹ giao việc đi chợ, cơm nước cho tôi. Hằng sáng, mẹ đưa tiền chợ và lên thực đơn sẵn, tôi chỉ việc mua về chế biến. Phần vì chưa thạo chợ búa nên tôi thường mua đắt, tốn kém và bị hụt số tiền mẹ đưa cho. Mẹ không những không trách mà còn động viên tôi dần dần sẽ quen.

dang-long-khi-biet-ly-do-me-chong-luon-bat-toi-di-mua-do-o-sieu-thi

Tôi cũng thấy mình thật may mắn khi được là vợ anh, là con dâu của bố mẹ. (Ảnh minh họa)

Khi tôi mang thai, mẹ nói không nên mua thức ăn ngoài chợ, bởi chưa được kiểm dịch kỹ càng. Ăn đồ trong siêu thị đảm bảo, có xuất xứ, nguồn gốc nên yên tâm. Rồi mẹ còn dặn dò tôi cẩn thận, đi mua nhớ lấy hóa đơn để mình còn kiểm tra hàng hóa, nhỡ có vấn đề gì còn có cái đối chứng với nhân viên siêu thị. Suốt mấy năm qua, tôi vẫn tin đó là tính cẩn thận của mẹ, khiến tôi còn trầm trồ ngưỡng mộ. Nhưng khi biết được sự thật, làm tôi buồn vô hạn.

Sau khi được mẹ nói nên mua đồ siêu thị, thì dù nhà xa, bầu bí nhưng tôi vẫn cần mẫn, sáng nào cũng đến đó mua đồ theo thực đơn mẹ lên sẵn, rồi về đưa hóa đơn mua hàng cho mẹ. Chồng và bố chồng tôi đều nói mua đồ siêu thị không tươi ngon bằng ngoài chợ, nhưng mẹ vẫn nhất nhất làm theo ý mình. Từ gói tăm, đến những vật dụng lớn, tôi đều đến siêu thị mua và lấy hóa đơn về.

Suốt 4 năm qua, tôi cứ chăm chỉ, ngoan đạo làm theo lời mẹ chồng mà chưa một lần nghi ngờ, cãi lại. Cho đến cách đây mấy hôm, nhà có cô cháu họ của mẹ chồng ở xa về chơi. Ăn cơm xong, mẹ chồng nói tôi chạy ra siêu thị mua hoa quả tráng miệng, tôi đi ngay, nhưng mẹ chồng vẫn dặn với: “Ra siêu thị mua con nhé”, mặc cho chồng tôi và chị họ gàn. Tôi dắt xe ra đến cổng thì chồng nói vào chơi với con để anh đi mua hộ.

Tôi quay vào đến sảnh thì nghe mẹ và chị họ đang nói chuyện, nên không tiện bước vào. Chị ấy nói sao mẹ tôi cứ thích mua đồ siêu thị, chắc gì đã tươi, ngon và có xuất xứ như quảng cáo đâu. Thì mẹ chồng tôi thở dài sườn sượt nói: “Ôi dào, dì cũng có thích đâu.

Nhưng cực chẳng đã mới phải làm thế. Hồi đầu, đưa tiền cho nó đi chợ nhưng cứ thâm hụt suốt. Nó bảo mua bao nhiêu biết vậy, chứ ai mà kiểm tra được. Mua siêu thị không tươi lắm, nhưng được cái kiểm tra được tiền. Có ăn bớt hay không là biết ngay”.

dang-long-khi-biet-ly-do-me-chong-luon-bat-toi-di-mua-do-o-sieu-thi1

Hóa ra, mẹ muốn kiểm soát chuyện chợ búa, tiêu tiền của tôi nên mới bắt mua đồ siêu thị như vậy. (Ảnh minh họa)

Nghe rồi, chị họ cười đáp: “Dì cẩn thận quá, con cái chứ ai mà phải chặt chẽ thế. Cháu thấy em ấy thật thà chăm và ngoan mà”. Nhưng mẹ chồng tôi vẫn tiếp lời “Không tin được, Nó không công ăn việc làm, nhỡ đâu nó bớt tiền chợ, giấu làm vốn riêng hay mang về quê cho bố mẹ thì sao?”

Nghe từng lời nói của mẹ chồng, nước mắt tôi cứ thế lã chã rơi. Hóa ra, mẹ muốn kiểm soát chuyện chợ búa, tiêu tiền của tôi nên mới bắt mua đồ siêu thị như vậy. Còn nữa, mẹ chẳng tin tưởng, yêu thương gì tôi như những gì bà thể hiện, mà sau đó là cả một sự dè chừng, nghi hoặc.

Chưa một lần tôi gây ra lỗi hay tiêu tiền mà không có lý do chứ đừng nói gì đến chuyện bớt tiền chợ mẹ đưa để mang về cho bố mẹ. Tôi thấy mất niềm tin và bị xúc phạm khi mẹ nghĩ sai về mình. Cứ thế tôi chỉ biết đứng im lặng mà khóc, cho đến khi chồng tôi trở về, rồi lầm lũi theo anh vào nhà.

Mấy ngày nay, chồng thấy tôi buồn, gặng hỏi lý do, nhưng tôi không biết trả lời anh thế nào? Theo mọi người, tôi có nên kể cho chồng mọi chuyện rồi nói chuyện thẳng thắn với mẹ chồng không? Chứ thực tình, tôi không muốn sống trong cảnh ngờ vực, đề phòng như thế này nữa.

Máy điều hòa thải ra rất ít nước là lỗi gì?


Chủ nhật, 26/6/2016 | 14:00 GMT+7


Chủ nhật, 26/6/2016 | 14:00 GMT+7

Máy điều hòa nhà tôi bật không mát, nước thải ra cũng rất ít. Vậy là nó mắc lỗi gì? Mong các bạn tư vấn.

Linh

Gửi câu hỏi thắc mắc và chia sẻ kinh nghiệm tiêu dùng của bạn tại đây 

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});

Parser.SITE_URL = “http://vnexpress.net”;
Parser.URL = “http://st.f2.vnecdn.net/responsive/j/v28”;
Parser.FLASH_URL = “http://st.f4.doisong.vnecdn.net/f/v1”;
Parser.SITE_ID = 1002966;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’ ) {
common.parserAdsFullScreen();
}
//resize images
if (device_env != 1 && typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}


 

Thu nhập 40 triệu/tháng, tôi vẫn bị cả nhà chồng bảo ‘đồ ăn bám’

Chỉ vì tôi làm nghề bán xôi mà chồng ngại không muốn cho đi nghỉ mát cùng cơ quan anh. Còn mẹ chồng tôi thì nói với hàng xóm rằng tôi ăn bám dù tôi là người kiếm tiền chính trong nhà.
Chào độc giả của mục tâm sự, tôi là độc giả thường xuyên của mục tâm sự, tuy nhiên đây là lần đầu tiên tôi chia sẻ những chuyện khó nói của mình với hy vọng sẽ nhận được sự góp ý chân thành của mọi người.

Tôi kết hôn được 8 năm, có hai bé trai ngoan ngoãn, khỏe khoắn. Tôi mới 26 tuổi, còn chồng tôi 32 nhưng chúng tôi đã có nhà riêng, xe hơi và đời sống vật chất tương đối đủ đầy.

Nhìn nhà tôi ai cũng khen rằng tôi tốt số lấy được người chồng không chỉ đẹp trai mà còn kiếm tiền tốt (mọi người nghĩ vậy vì chồng tôi làm ở một cơ quan lớn). Tuy nhiên, ít ai biết rằng phần lớn tiền xây nhà, mua xe và sắm sửa trang thiết bị trong nhà đều một tay do tôi làm ra chứ lương anh chỉ đủ nuôi bản thân anh và dư ra chút ít là cùng.

thu-nhap-40-trieuthang-nhung-toi-bi-ca-nha-chong-coi-la-an-bam
Chỉ vì tôi làm nghề bán xôi mà chồng ngại không muốn cho đi nghỉ mát cùng cơ quan anh. Còn mẹ chồng tôi thì nói với hàng xóm rằng tôi ăn bám dù tôi là người kiếm tiền chính trong nhà. Ảnh minh họa.

Tôi tốt nghiệp đại học ngoại thương và ra trường đi làm được 2 năm với số lương cũng không kém bạn bè cùng trang lứa. Tuy nhiên, do nhận thấy rằng việc làm công ăn lương rất vất vả và tốn quá nhiều thời gian nên sau khi kết hôn xong, tôi quyết định mày mò học làm xôi nấm và ở nhà mở một cửa hàng bán xôi.

Vì luôn quan niệm nấu cho nhà mình ăn sạch sẽ và ngon như thế nào thì sẽ phục vụ khách tương tự vậy nên cửa hàng của tôi khá đông khách và ngày càng đông hơn. Khách nào đã đến nhà tôi một lần thì hẳn sẽ quay lại lần sau. Thậm chí có người nếu ăn xôi thì nhất định chỉ qua nhà tôi.

Vì lẽ đó nên chỉ sau khoảng 2 năm mở cửa hàng, tôi đã ăn nên làm ra và có đủ tiền để xây nhà rồi sau này là mua xe. Hiện tại, cửa hàng chỉ rộng chưa đầy 25 mét vuông này cho tôi lợi nhuận trung bình tháng lên tới 40 triệu đồng.

Không chỉ mang lại thu nhập cao mà công việc này còn giúp tôi thuận lợi trong việc sinh con và nuôi con. Vì kể từ khi có bầu, tôi có thuê thêm 3 người làm nên công việc hàng ngày của tôi chỉ là ngồi thu tiền, chuyện trò với khách và chỉ đạo bán hàng. Tôi chỉ đến cửa hàng vào giờ cao điểm khách nên có nhiều thời gian ở nhà chăm con, nội trợ. Chồng tôi chưa bao giờ chê tôi lấy nổi một lời vì việc chăm con và nội trợ.

Tuy nhiên, nhà chồng tôi, tất cả mọi người đều đi làm nhà nước hoặc công sở nên rất xem thường những việc như bán hàng. Kể từ khi tôi nghỉ việc ở nhà bán xôi, phía nhà chồng tôi tỏ ra rất coi thường. Hồi tôi mới mở quán, bố mẹ chồng tôi cứ luôn bảo: Sao không làm được ở đâu nữa mà lại đi bán xôi. Rồi sau đó, cứ mỗi lần gặp là ông bà lại giục tôi đi kiếm việc. Bố chồng tôi xa gần rằng: Chồng con đi làm như vậy, con chỉ ở nhà trông thật không xứng tí nào.

Nhưng mãi sau này vẫn thấy tôi say mê với cái quán mới mở, ông bà tỏ ý giận lắm. Cứ mỗi lần có ai hỏi thăm về tôi là bố mẹ chồng lại tỏ ra buồn bã, lại gạt chuyện của tôi đi như thể tôi làm xấu danh thế nhà chồng. Nhiều lần mẹ chồng tôi chép miệng bảo: “Học đại học cho phí công phí gạo, học xong mà chỉ đi bán xôi thì chả bằng đứa thất học”. Nghe mà buồn nhưng tôi vẫn cố chịu. Tính tôi không thích đôi co.

Rồi mỗi khi bên gia đình chồng tụ họp hay có việc cưới hỏi gì, tôi chỉ được phân công làm những việc dọn dẹp này nọ còn tiếp khách hay giao dịch này nọ phải để cho các chị em trong nhà đang làm việc ở nơi này nơi nọ vì theo như bố chồng tôi nói là “Có giới thiệu với ai đó thì cũng đỡ ngại”.

Nhiều lần gia đình tụ họp, nhiều người trong họ còn bảo chồng tôi là anh làm cơ quan lớn vậy sao không cưới ai khá hơn mà lại lấy cô vợ bán xôi. Nghe mà buồn ghê gớm.

Còn chồng tôi dù miệng nói không câu nệ việc vợ làm nghề gì nhưng thú thực, tôi cảm nhận thấy rõ rằng anh ngại khi nói về nghề của tôi. Hồi tôi còn làm cho công ty liên doanh, hè nào đi nghỉ mát với cơ quan, anh cũng rủ tôi đi vì lý do “đi phải có đôi có cặp”.

thu-nhap-40-trieuthang-nhung-toi-bi-ca-nha-chong-coi-la-an-bam1
Nghe mẹ chồng nói mà tôi rất chán nản. Ảnh minh họa.

Nhưng từ khi tôi chuyển sang nghề bán xôi thì anh kiếm đủ mọi lý do để không rủ tôi đi cùng anh mỗi dịp nghỉ hè. Nào là cơ quan phức tạp, cả nhà bìu ríu nhau đi chỉ tổ làm trò chọc ngoáy cho mấy người ở cơ quan. Nào là gia đình tổ chức đi riêng là đủ rồi.

Tuy nhiên, chỉ cần nhìn thái độ lúng túng và sự phóng đại của chồng khi giới thiệu với mấy anh bạn về nghề của tôi rằng: “Vợ em kinh doanh chuỗi nhà hàng” là tôi hiểu anh đề cao chuyện công việc thế nào.

Nhiều khi tôi cũng không thể tin nổi giữa Hà Nội mà sao vẫn còn người coi trọng vỏ bọc công việc như vậy chứ. Tôi nhiều khi cứ băn khoăn nếu tôi cũng đi làm như chồng tôi với mức lương vài triệu đồng thì gia đình tôi giờ sẽ khó khăn như thế nào.

Chồng tôi cũng từng nhiều lần thừa nhận rằng kinh tế gia đình tôi chủ yếu đến từ cửa hàng xôi. Vậy nhưng trước bố mẹ anh ấy và họ hàng anh ấy vẫn sĩ diện bảo rằng nhà này không có anh ấy thì có mà chết đói, rằng tôi không nghề không ngỗng vậy sao gánh nổi gia đình.

Đặc biệt, hôm kia, tôi còn nghe mẹ chồng nói với hàng xóm rằng: Nhà có mấy cô con dâu thì chỉ có tôi là không nghề ngỗng, phải ăn bám chồng, đi đâu cũng phải ngửa tay xin tiền chồng.

Nghe mẹ chồng nói mà tôi rất chán nản. Tôi có nên từ bỏ công việc kinh doanh của mình để xin vào các công ty lớn, sáng mặc váy đẹp đẽ đi làm, hè được đi nghỉ mát, cuối tuần cả gia đình lại tung tăng đi chơi cho mọi người nể nang hay không? Rất mong nhận được sự góp ý chân thành của quý độc giả.

Cách gập giấy để dao dĩa lịch sự khi nhà có khách


Chủ nhật, 26/6/2016 | 16:00 GMT+7


Chủ nhật, 26/6/2016 | 16:00 GMT+7

Bạn có thể để cả đũa, thìa vào trong giấy, khăn rất tiện lợi và đẹp mắt.

 Mộc Miên
Nguồn: Brightside

‘;
var parentDom = $(this).parent().get(0).tagName;
var tableDom = $(this).parents(‘table’);
if(parentDom == ‘TD’ || parentDom == ‘td’)
{
tableDom.before(vneVideo).remove();
}
});

Parser.SITE_URL = “http://vnexpress.net”;
Parser.URL = “http://st.f2.vnecdn.net/responsive/j/v28”;
Parser.FLASH_URL = “http://st.f4.doisong.vnecdn.net/f/v1”;
Parser.SITE_ID = 1002966;
Parser.AUTO_PLAY = 1;
Parser.parseAll();
}
if (typeof(common.parserAdsFullScreen) != ‘undefined’ ) {
common.parserAdsFullScreen();
}
//resize images
if (device_env != 1 && typeof(common.resizeImageDetail) != ‘undefined’) {
common.resizeImageDetail();
$(window).resize(function() {
common.delayFireOnce(1000).done(function() {
common.resizeImageDetail();
});
});
}


 

Vợ đòi quyền bình đẳng khiến chồng đâm đơn ly hôn

Chia tất cả mọi trách nhiệm trong gia đình thành hai phần, tôi chỉ gánh một nửa còn lại anh một nửa. Sự nóng nảy, kích động đó đã khiến tôi có những lời lẽ, hành động làm anh bị tổn thương…

Bố mẹ tôi là người có tư tưởng tiến bộ nên sau khi sinh được hai con gái, họ không có ý định sinh tiếp để có con trai như những gia đình khác. Dù gia đình nội ngoại nhiều lần khuyên họ nên cố gắng có người nối dõi, chứ con gái lớn lên đều trở thành “con nhà người ta” hết.

Ban đầu, mẹ tôi cũng có chút nao núng do sự tác động của người thân qua lớn. Nhưng rồi chính bố tôi là người luôn động viên mẹ nên gạt đi tất cả tư tưởng cổ hủ, bất bình đẳng nam nữ ấy. Nhờ đó mà từ nhỏ đến lớn, hai chị em tôi đều được nuôi dạy trong môi trường rất bình đẳng. Bố mẹ luôn tạo mọi điều kiện để dạy dỗ, đầu tư cho con gái học hành đầy đủ chẳng kém gì so với con trai nhà người khác. Thậm chí khi chị gái tôi học xong đại học có ước mơ ra nước ngoài du học tiếp, bố mẹ rất ủng hộ. Dù khó khăn về kinh tế, bố mẹ cũng tìm mọi cách để vay mượn đầu tư cho chị tôi đi du học.

Phần tôi bằng lòng với công việc ổn định ở một công ty liên doanh sau khi tốt nghiệp đại học. Tại đây, tôi đã gặp và yêu anh. Đám cưới hạnh phúc của chúng tôi đã diễn ra sau đó. Sau khi kết hôn, tôi mang tư tưởng bình đẳng nam nữ trong mọi lĩnh vực mà bấy lâu nay mình thụ hưởng từ bố mẹ vào cuộc sống hôn nhân của mình. Tôi nghĩ điều đó sẽ giúp vợ chồng tôi sống hạnh phúc và cuộc hôn nhân của chúng tôi theo đó sẽ tiến bộ hơn. Tôi có ước mơ trở thành người phụ nữ thành công trong sự nghiệp lẫn cả gia đình. Bởi vậy tôi thường đặt cho mình những điểm mốc cho các mục tiêu cần phấn đấu.

Ví dụ năm nay phải học thêm một khóa chuyên ngành ngoại ngữ, sang năm phải cố gắng thi đỗ cao học, hay phải sinh con thứ hai… Là người phụ nữ mạnh mẽ và quyết đoán nên tôi thực hiện được những dự định của mình đúng với kế hoạch đề ra. Thấy vợ vất vả với những mục tiêu ấy, chồng tôi nhiều lần bảo:

– Anh thấy em không nên ham hố quá, công việc thành công như thế cũng ổn rồi, để thời gian lo cho gia đình.

Lần nào nghe anh nói vậy, tôi đều lớn tiếng đòi quyền bình đẳng trong sự nghiệp đối với chồng:

– Sự nghiệp của em cũng giống anh thôi, sao anh có quyền học lên còn em thì phải dừng lại?
– Anh không cấm em phấn đấu nhưng em cần phải biết cái đích cuối cùng của người phụ nữ là gì? Chẳng phải là giữ lửa cho tổ ấm gia đình hay sao.

– Gia đình có hạnh phúc hay không cần cả em và anh chung tay xây dựng chứ một mình em làm sao nổi.

Bao giờ cuộc tranh luận của chúng tôi cũng kết thúc bằng kiểu lý luận đó của tôi. Dần dần anh không còn muốn tham gia hay góp ý gì đến chuyện phấn đấu sự nghiệp của tôi nữa. Mỗi lần tôi đề ra một mục tiêu nào đó anh đều nhất trí ủng hộ, bảo chỉ cần tôi sắp xếp, phân bổ được thời gian và công việc gia đình hợp lý thì thích phấn đấu kiểu gì cũng được. Tôi đã nghĩ mình sẽ trở thành người phụ nữ thành công khi có người chồng luôn tạo điều kiện cho vợ sự bình đẳng trên mọi phương diện.

Cuộc sống hôn nhân của tôi tạm ổn cho đến ngày anh được đề bạt lên vị trí phó giám đốc. Công việc của anh bận rộn hơn trước, thường xuyên đi công tác dài ngày. Điều đó có nghĩa, anh không thể san sẻ việc gia đình với tôi giống như trước đây. Tôi quay cuồng giữa công việc gia đình và cơ quan. Thấy vậy, anh bàn tôi nên thuê giúp việc. Thời gian đầu, mọi việc có vẻ ổn hơn khi giúp việc gánh bớt việc nhà cho tôi. Sau đó, tôi nhận ra giúp việc chỉ giúp tôi giải quyết một phần công việc trong gia đình chứ không thể thay thế vai trò của tôi. Do đó, mọi chuyện học hành của con cái, giải quyết các vấn đề khúc mắc của chúng ở trường, ở nhà, lo cho chúng khi ốm đau, đối nội đối ngoại trong gia đình vẫn đổ dồn lên vai tôi. Những việc đó lấy đi của tôi rất nhiều thời gian lẫn công sức.

Và khi mọi thứ trở nên quá tải, tôi bắt đầu cảm thấy mình thiệt thòi đủ thứ. Rõ ràng vợ chồng chúng tôi luôn bình đẳng trên mọi phương diện, vậy tại sao chỉ mình tôi phải ở thế là người hi sinh đầu tiên?

Ví dụ mỗi khi có phải đi công tác đâu đó, anh thoải mái xách va li lên đường, không cần lo lắng chuyện ở nhà ra sao. Trong khi đó lần nào đi công tác, tôi cũng phải lên kế hoạch, sắp xếp công việc gia đình để con cái học hành, công việc nhà không bị xáo trộn. Thậm chí có những chuyến công tác, tôi vừa phải chịu áp lực công việc, vừa phải lo lắng giải quyết những chuyện xảy ra ở gia đình khi tôi vắng nhà. Càng ngày tôi càng cảm thấy kiệt quệ, thấy mọi cái đều bất công đối với mình.

Tôi bắt đầu chống lại sự bình đẳng ấy bằng việc bắt chồng phải hi sinh giống mình. Mỗi lần con ốm, tôi không hoãn đi công tác như trước nữa mà yêu cầu anh nghỉ việc để ở nhà trông con. Thỉnh thoảng, tôi cũng cho phép mình được tụ tập với bạn bè giống như chồng dù việc nhà còn bừa bộn. Lần nào sự vắng mặt của tôi cũng tạo ra các sự cố ngoài mong muốn như: Khách bên chồng đến chơi không ai tiếp, con cái phải nghỉ học thêm các lớp năng khiếu vì bố mẹ đều bận không có ai đưa đón… là tôi đều đổ lỗi và nặng lời chỉ trích chồng. Khi anh bảo, những việc đó là nhiệm vụ của một người vợ phải quán xuyến, tôi liền đưa các quy định của luật bình đẳng giới ra để “chiến đấu” với anh. Tôi nói rằng vợ chồng đều có quyền giống nhau, vì vậy không có lý do gì lúc nào cũng chỉ có tôi là người phải làm điều đó mà không phải là anh. Các vấn đề của con cái, anh và tôi đều phải trách nhiệm bằng nhau. Vấn đề đối nội, đối ngoại cũng tương tự, anh không có quyền đòi hỏi tôi phải làm thế này, thế nọ trong khi bản thân mình không làm gì.

Mặc cho anh lấy lí do vì điều kiện công việc không thể thực hiện được những việc đó chứ không phải cố tình đùn đẩy hết cho vợ, nhưng tôi vẫn giữ nguyên quan điểm của mình. Từ đó, tôi phân chia tất cả mọi trách nhiệm trong gia đình thành hai phần, tôi chỉ gánh một nửa còn lại anh một nửa.

vo-doi-quyen-binh-dang-khien-chong-dam-don-ly-hon

Những việc anh không làm được thì bỏ chứ tôi nhất định không chịu làm thay giống như trước. Nếu anh không làm tròn nhiệm vụ và để nó ảnh hưởng đến con cái, gia đình là tôi gay gắt chỉ trích anh. Dần dần, tôi biến mình thành một phụ nữ nóng nảy, lúc nào cũng trong trạng thái bị kích động bởi sự bê trễ của anh trong các phần việc đối với con cái, gia đình.

Sự nóng nảy, kích động đó đã khiến tôi có những lời lẽ, hành động làm anh bị tổn thương.

Nhưng tôi không nhận ra điều đó, cho đến ngày sự tổn thương trong anh quá nặng, sức chịu đựng đã đến giới hạn cuối, anh làm đơn ly hôn. Đến lúc này, tôi mới nhận ra sai lầm của mình nhưng đã quá muộn màng, anh nói không một chút luyến tiếc và ân hận trước việc chấm dứt cuộc hôn nhân này. Và điều làm tôi đau khổ nhất chính là cái cách đấu tranh để đòi quyền bình đẳng với chồng trong cuộc sống hôn nhân của tôi đã đẩy chồng tìm đến sự an ủi, chia sẻ ở một người phụ nữ khác…

Bị ghét cay đắng, chàng tiến sĩ Nhật vẫn miệt mài theo đuổi cô gái Sài Gòn

Hai năm, anh Loufu tặng hoa, đồ ăn, quan tâm đủ thứ nhưng đều bị Phương cự tuyệt, bởi cô vốn mạnh mẽ, không muốn bị chăm như con nít.

Ngày hôm nay 26/6, đám cưới của cô gái Việt, Nam Phương (27 tuổi) và anh Ni Loufu (32 tuổi), mang dòng máu Nhật và Pháp, sẽ diễn ra trong một lễ đường xinh đẹp ở đất nước mặt trời mọc. Từ bạn bè, người quen, cho đến những người xa lạ khi nhìn thấy Phương và Loufu đều nhận xét hai người có “tướng phu thê”. Dù vậy, để đi đến được ngày hôm nay, chuyện tình đẹp của họ đã trải qua nhiều thử thách.

Tốt nghiệp đại học năm 2011, Nam Phương nhận được một học bổng đi Nhật. Ngày đầu tiên đến trường Đại học Kobe, Phương tình cờ quen với anh Ni Luofu, người đang hoàn thành khóa học tiến sĩ tại đây.

Khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Nam Phương ở câu lạc bộ của trường, anh Ni Luofu đã bị trúng tiếng sét ái tình. Anh thấy trong góc phòng có một cô gái mảnh khảnh, trông rất dịu dàng, thôi thúc anh phải tiến tới gần. Đang làm nhiệm vụ hướng dẫn các em khóa dưới, anh Luofu cầm vội chai nước đi đến đưa cho Nam Phương, sau đó còn hỏi thăm, rồi dẫn cô đi tham quan khuôn viên trường.

Loufu đã thích cô gái Việt ngay lần đầu tiên nhưng Nam Phương thì chỉ ấn tượng Luofu là một chàng trai rất trắng, không như các chàng trai người Nhật khác. Sau hôm nhập học, Phương vẫn thấy Luofu theo sát, tỏ ra quan tâm mình. Lúc thì anh mang chai nước, đồ ăn, khi thì mang cho cây dù hoặc chỉ để hỏi sau giờ học cô đi đâu, làm gì.

Hàng tháng trời, ngày nào anh Loufu cũng ghé qua nhà cô vào buổi sáng để đưa đồ ăn. Những hôm trời mưa lạnh, vẫn đúng giờ đó anh đứng đợi trước nhà, chỉ sợ cô không ăn sáng thì không có sức học. Biết cô thích nhất là hoa, cứ vài ngày anh lại ôm một bó đến tặng.

Sự quan tâm quá mức của Loufu khiến cô gái có vẻ ngoài dịu dàng nhưng bên trong cứng rắn thấy bực bội. “Tôi vốn là người tự lập nhưng lại bị chăm như đứa trẻ khiến hồi đó tôi ghét anh Loufu ra mặt. Có hôm tôi hạ quyết tâm phải cắt đứt sự quan tâm của anh ấy nên cố thủ không ra khỏi phòng học. Trời mưa dầm 2 tiếng mà anh ấy vẫn đứng đó, khiến tôi phải lẻn cửa sau về để anh bỏ cuộc”, Nam Phương nhớ lại.

Dịp sinh nhật Phương, bạn bè đến tham dự mỗi người đều chuẩn bị một bất ngờ riêng. Chỉ có Loufu chẳng có bất ngờ gì. Anh mang bánh kem và thức ăn đầy bàn. Khi đó Phương mải mê với những món quà của các bạn mà không biết đằng sau bàn thức ăn đó đều là công sức anh tự tay chuẩn bị cả ngày.

chien-thuat-mua-dam-tham-dat-cua-chang-tien-si-nhat-voi-co-gai-sai-gon

Thái độ của Phương không làm Loufu nhụt chí. Biết cô mới sang Nhật lạ nước, lạ cái nên anh luôn âm thầm dõi theo để giúp đỡ kịp thời.

Trước khi sang đây, Phương từng tốt nghiệp đại học về chuyên ngành tiếng Nhật và nhận được một học bổng giảm học phí vào một trường học về tiếng Nhật. Phương lên kế hoạch sẽ học tiếng để thi lên thạc sĩ tại đây. Song việc học thạc sĩ ở Nhật rất tốn kém, mỗi năm mất 250 triệu đồng tiền học phí, chưa kể khoản sinh hoạt phí lên đến 30 triệu mỗi tháng. Trong khi bố mẹ Phương chỉ buôn bán nhỏ ở Việt Nam, không thể đủ tiền cho cô trả chi phí vô cùng đắt đỏ tại đây. 

Để có thể bám trụ, Phương đã đi làm thêm. Cô làm rất nhiều nghề từ bưng bê, dọn dẹp, phục vụ trong thư viện, siêu thị… Nhịn ăn, nhịn mặc để đủ chi tiêu nhưng có lúc cô lại nhụt chí trước ngưỡng cửa khó khăn của cánh cửa lên cao học, muốn bỏ cuộc, muốn được về nước, sà vào vòng tay bố mẹ.

“Việc thi cao học rất khó và tôi đã muốn bỏ cuộc, nhưng những lúc đó anh ấy đã ở bên động viên, tiếp thêm cho tôi sức mạnh. Hơn hết anh ấy còn liên lạc với các trường, nhờ cả giáo sư của anh chỉ dẫn tôi làm bài luận, ôn lại tiếng Anh. Nhờ có sự giúp đỡ của anh mà lần thi thứ hai tôi đã đỗ lên thạc sĩ, chuyên ngành quốc tế học”, Nam Phương chia sẻ.

Suốt hai năm mưa dầm thấm đất, sự ương ngạnh của cô gái trẻ cuối cùng khuất phục trước tình cảm chân thành, bền bỉ của Loufu. Cô đã dần thay đổi cách nhìn về anh, cũng nhận ra cách cư xử của mình quá tệ và phải chăng cô nên cho anh một cơ hội.  

Phương vẫn nhớ ngày cô nhận lời làm bạn gái, anh đã hạnh phúc như một đứa trẻ được tặng quà. Hôm đó cô đã hỏi: “Vì sao em luôn đối xử không tốt mà anh cứ mãi lo lắng, không đòi hỏi bất cứ thứ gì”. Chàng Loufu trả lời: “Từ trước đến giờ anh chưa từng biết thích con gái, cũng chưa từng theo đuổi hay có hứng thú gì với con gái. Nếu cho anh chọn giữa một chú cún và một cô gái thì anh nhất quyết chọn chú cún con. Nhưng không hiểu sao từ lần đầu gặp em, anh lại thích em, muốn được che chở cho em”.

Vào thời điểm ấy, Phương đang có 3 anh chàng theo đuổi. Các bạn của cô từng cược nếu anh Luofu cưới được Phương thì họ sẽ tặng quà cưới là một chiếc ô tô. Cuối cùng vào ngày hôm đó, những lời chân tình của Loufo đã nhận được cái gật đầu từ Phương.

chien-thuat-mua-dam-tham-dat-cua-chang-tien-si-nhat-voi-co-gai-sai-gon-1

Anh Loufu – đang kinh doanh một cửa hàng miễn thuế trong sân bay quốc tế ở Nhật chia sẻ – Nam Phương là một cô gái mạnh mẽ trong vẻ ngoài yếu đuối. Anh yêu mọi điểm của cô và càng yêu hơn sau những lần bị cự tuyệt. “Cứ sau giờ học cô ấy lại đi làm. Tôi ngỏ ý giúp thì cô ấy nói không muốn dựa dẫm vào tôi. Có hôm nhìn cô ấy đứng suốt 15 giờ đồng hồ, tôi xót, bảo nghỉ làm mà cô ấy không chịu”, anh chia sẻ.

Anh cũng cho biết thêm, nàng rất “khó tính” trong việc thể hiện tình cảm. Lúc mới nhận lời hẹn hò, Phương vẫn còn rất kiệm lời, hiếm khi chủ động có những lời lẽ hay cử chỉ âu yếm với anh. Phải hơn một năm sau đó, nhân dịp sinh nhật Phương, biết cô muốn đi công viên giải trí Disney từ lâu, nên anh đã đặt vé du lịch cho hai người từ Osaka lên Tokyo.

“Ngày hôm đó có vẻ cô ấy đã rất bất ngờ và vui vẻ. Cũng là lần đầu tiên cô ấy nói yêu tôi và còn bảo tôi là ‘Mr. Right’ của cô ấy”, anh Loufu hạnh phúc khoe.

chien-thuat-mua-dam-tham-dat-cua-chang-tien-si-nhat-voi-co-gai-sai-gon-2

Từ khi nhận lời yêu, đến nay đã hơn 4 năm, mỗi ngày Nam Phương lại bị chàng Loufo chinh phục thêm một chút, theo đó mà tình yêu dành cho anh cũng lớn lên từng ngày. Đến thời điểm hiện nay thì tình cảm của Nam Phương dành cho Loufu cũng không thua kém gì tình yêu anh dành cho cô. Facbook của Phương thường chia sẻ những câu chuyện nho nhỏ trong tình yêu của họ. Một mẩu chuyện gần đây, cô viết:

“- Đi xem phim Hàn lãng mạn có Kim Tea Hee đóng. Mình quay sang hỏi: Anh ơi, cô diễn viên này đẹp quá anh nhỉ.

– Người yêu: Cô ấy anh chấm 5 điểm thôi. Em thì 10 điểm vì xinh hơn nhiều.

– Mình: Thế anh thích mẫu con gái như thế nào?

– Người yêu: Giống em.

– Mình: Anh thích tính cách như thế nào?

– Người yêu: Giống em.

– Mình: Mắt anh có vấn đề à? Em mà đẹp hơn Kim Tea Hea thì giờ này em đâu có ngồi đây xem phim cô ấy đóng.

– Anh người yêu tròn mắt.

Anh người yêu mình chưa bao giờ biết nói dối. Nhưng mà về khoản này nghe thôi cũng biết là xạo rồi. Nhưng vẫn thích nghe”.

Vốn là cô gái mạnh mẽ nên Phương không thích nhờ cậy bạn trai. Từ khi sang Nhật học đến nay đã 6 năm, mỗi ngày cô chỉ được ngủ 4 tiếng để dành thời gian học và làm. Cuối cùng năm nay Phương đã ra trường và đang làm nhân sự trong một công ty khá lớn tại đây. 

Đám cưới của đôi uyên ương được bố mẹ hai bên, đặc biệt gia đình Loufu vô cùng ủng hộ. Mẹ chồng tương lai còn đặt may tặng cô hai chiếc váy cưới cho ngày trọng đại, mà một chiếc trong đó được Phương chọn mặc trong lễ cưới ngày hôm nay.

Xem thêm: Những khoảnh khắc đẹp của đôi uyên ương

Phan Dương