Tôi sợ mình không đủ dũng khí để tiếp tục sống

Tôi, một cô gái bình thường như bao cô gái khác ngoài kia, lớn lên từ vùng quê nghèo khó nhưng quyết tâm lớn nhất của tôi là bám theo con chữ, tôi nhận ra hoài bão của mình phải xây dựng bằng kiến thức. 12 năm ngồi ghế nhà trường, 4 năm trên giảng đường đại học, đó là những năm tháng rực rỡ của cuộc đời tôi. Có lẽ điều không bao giờ tôi hối tiếc là tin vào những việc mình chọn lựa và quyết định. Nói cho cùng, với một đứa con gái thấp bé và không lấy gì là xinh đẹp như tôi thì gia đình và sự học chính là niềm tự hào vô bờ bến. Có nhiều người nghĩ chỉ học đại học thôi có gì đáng tự hào đâu nhỉ? Nhưng với tôi, để được đến trường như thế ba mẹ đã đổ bao nhọc nhằn và mồ hôi của nhiều năm ròng rã, chỉ cần nghĩ đến thôi nước mắt tôi đã chực trào ra.

Tôi ra trường và xin vào làm ở công ty phần mềm, lương ban đầu không cao nhưng tôi vẫn làm vì muốn tích lũy kinh nghiệm và hơn nữa là để trang trải một phần cuộc sống. Hai tháng trôi qua, những tưởng tất cả đều tốt đẹp, cuộc sống tôi bấy giờ không nhiều tiền nhưng ổn và tôi thấy điều đó thật tuyệt vời. Tôi thường xuyên có những cơn đau bụng không rõ nguyên nhân kéo đến nhưng nó sẽ tự hết nếu kiên trì chịu đựng. Tôi là người không bỏ bê sức khỏe, đi khám bác sĩ, làm xét nghiệm và bảo không có gì bất thường. Tôi tin y học luôn đúng, rằng như thế là cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh.

Nhưng các cơn đau của tôi ngày càng dày lên và dài hơn. Tôi uống thuốc giảm đau riết thành một thói quen, kiểu bị nghiện. Rồi cái gì tới thì tới, tôi nhớ hôm đó là 26 tết, biết căn bệnh của mình, quá trễ để giữ lại một bên thận, nó bị hư hoàn toàn, là do tôi không chăm sóc nó? Do tôi lơ là nó? Hay tại tôi bắt nó làm việc quá nhiều? Mọi thứ vẫn ổn, tôi tin thế, nhưng không, bên kia cũng bị bệnh và bác sĩ nhìn vào tôi nói nguy hiểm đấy, cần phải cứu nó trước khi nó đi theo trái bên kia. Rồi chuỗi ngày dài tôi đến bệnh viện làm đủ thứ để cứu thận. Đau đớn là những thứ tồn tại trong tôi, những cơn đau làm tôi không thể đi làm. Tôi cảm nhận mình yếu đi từng ngày. Có những lúc tôi luôn trong tình trạng nhiễm trùng, mệt mỏi, đau đớn. Từ khi đó đến nay tôi chỉ ở một chỗ duy nhất, không đi lại để tránh những cơn đau có thể tới.

Chán và bi quan là hai điều tôi luôn cố gắng thoát mà bản thân không thoát được. Tôi ghét thấy người thân nhìn mình lúc mệt mỏi đau đớn. Ba sẽ quay đi, mẹ sẽ lại khóc và tôi thấy mình thật tệ. Hơn 20 năm tôi chưa hề làm gì cho ba mẹ, giờ lại là gánh nặng khiến ba mẹ phải mỏi mệt. Như thế có được liệt vào một dạng của bất hiếu không nhỉ? Tôi khóc nhiều đến nỗi giờ cạn mất rồi, đau tôi cũng khóc, chán cũng khóc, thậm chí đêm không ngủ được tôi cũng khóc. Bạn đừng khinh thương cái sự khóc, nó làm bạn đỡ đau rất nhiều, nhẹ nhàng hơn, ngủ có vẻ ngủ sâu hơn thì phải.

Tôi sợ bị người ta thương hại, sợ người ta hỏi thăm, sợ thấy bạn bè ra trường với bộn bề công việc, sợ chúng nó tụ họp đi chơi chỗ này chỗ nọ, sợ thấy nó bận đi chơi, bận cưới chồng, bận chăm con nữa. Tôi thèm được bận lắm đấy. Nhìn thẳng thực tế thì tôi không chết theo kiểu ung thư nhưng có thể nó sẽ cứ mòn mỏi ăn tàn hết mọi sức lực và tuổi trẻ. Niềm hăng say và nhiệt huyết của tôi, còn ước mơ với bao nhiêu thứ phía trước mà tôi có thể sẽ không có em bé sau này, đồng nghĩa với việc khước từ quyền làm mẹ chính đáng. Tôi sợ ngày mai, ngày mai nữa, sợ những đêm đau đớn mệt lả, sợ thiếp đi ngày mai lại không dậy, sợ mình không đủ dũng khí mà đối diện, sợ bản thân sẽ trốn chạy thực tế. Tôi sợ đau!
Làm ơn cho tôi dũng khí đi.

Mai

Vết bầm lạ trên cổ chồng khiến tôi đau đớn muốn chết đi

Trong khi tôi ốm đau nằm viện, đứa con trong bụng chẳng rõ sống chết thế nào, chồng giấu tôi ra ngoài “ăn vụng”.

Vợ chồng tôi mới kết hôn hơn 5 năm, có một cô con gái hơn 3 tuổi. Ngày mới yêu đưa anh về nhà, bố mẹ tôi cứ băn khoăn mãi, bởi hai đứa chênh lệch quá, tôi thì quá đỗi bình thường so với chàng công tử nhà giàu quyền quý như anh.

Thế nhưng hai đứa vẫn bằng sống bằng chết lấy nhau. Tôi biết Tùng yêu tôi là thật, nhưng bản chất công tử chơi bời trong anh đã ăn vào máu, khó có thể nào thay đổi được. Tôi chỉ còn nước nhẫn nhịn mong gia đình yên ấm. Tôi luôn hi vọng rằng sau khi có con anh sẽ khác, nhưng có lẽ tôi đã nhầm.

Không dưới 3 lần tôi nghe về những cuộc tình ngoài lề, những lần bồ bịch của anh nhưng lần nào Tùng cũng xin tôi tha thứ, hứa nọ hứa kia. Vì yêu anh nên lần nào tôi cũng nuốt nước mắt cho qua. Hơn nữa, tôi thương con, tôi rất sợ con mình lớn lên mà không có bố. Lúc nào tôi cũng tự động viên mình, anh đi mãi rồi cũng chùn chân, gia đình lúc ấy vẫn là chốn để anh quay về.

vet-bam-la-tren-co-chong-khien-toi-dau-don-muon-chet-di
Ảnh minh họa

Khi bé Chíp, con gái tôi hơn 3 tuổi thì tôi có bầu, đến tháng thứ 2 thì tôi sơ ý trượt ngã bị động thai phải vào nằm viện, gần 1 tuần mà vẫn chưa được về.

Con gái gửi nhà ngoại, mẹ chồng ngày nào cũng mang cháo vào cho tôi. May là mẹ chồng thương tôi, đó cũng là niềm an ủi lớn nhất của tôi.

Chồng tôi cứ hết giờ làm lại vào viện với vợ. Nhưng tới một hôm, tôi chờ mãi không thấy anh đâu, gọi điện cũng không liên lạc được. Tận hơn 10 giờ đêm anh mới sấp ngửa vào, nhìn thấy chồng tôi vừa mừng vừa giận. Chồng nói anh có cuộc gặp khách hàng, điện thoại thì hết pin. Khi anh vừa cúi xuống hôn vào trán tôi, tôi chết lặng khi nhìn thấy vế bầm tím trên cổ chồng.

Tôi hỏi chồng: “Cổ anh làm sao tím thế này”. Chồng tôi tái mặt lấp liếm, anh bị va vào cửa ấy mà. Sau đó anh vội vàng bảo anh vào nhà vệ sinh xem vết thương thế nào.

Tôi nằm đấy, nước mắt chảy dài hai bên má. Tôi biết anh đi tiếp khách là như nào rồi, tôi có phải đứa ngu đâu mà không biết vết bầm ấy. Chẳng phải, nó là dấu vết của một cuộc yêu cuồng nhiệt hay sao.

Từ lúc ấy, trái tim tôi chết lặng… Bao đau đớn, hờn tủi, xót xa cho mình khiến tôi cứ khóc mãi không dừng được. Chồng tôi biết, anh vào một lát rồi kiếm cớ về nhà.

Một mình nằm bơ vơ, tôi thấy mình bất hạnh vô cùng. Tôi động thai nằm đấy, vợ yếu, đứa con trong bụng dọa sảy, vậy mà chồng vẫn bồ bịch, còn ngủ với cả nhân tình… tôi đau đớn lắm, làm thế nào để có thể tiếp tục sống đây? Bao năm nay tôi nhịn nhục chỉ mong gia đình yên ổn, nhưng đến nước này thì quá đáng lắm rồi. Tôi nên làm gì đây, xin hãy cho tôi lời khuyên với?

Hở hang, bốc lửa thì nhiều người theo nhưng em thà kín đáo để kiếm người yêu thật lòng

(Blogtamsu) – Trước kia, Hà vốn sống khá buông thả với chính bản thân mình. Cho đến khi cô nhận ra rằng thà kín đáo để kiếm một người yêu tử tế còn hơn có cả trăm người yêu chẳng ra gì.

Cuộc sống của Hà được biết bao cô gái thầm mơ ước. Cũng đúng thôi, Hà xinh đẹp, hở hang và bốc lửa. Hà sẵn sàng có những cuộc đi chơi khuya thâu đêm suốt sáng. Một người phụ nữ nào nhìn vào Hà cũng cho rằng cô may mắn, hạnh phúc vì sở hữu cái vẻ bề ngoài đẹp đẽ chả mấy người có được. Chưa kể, số đàn ông bao quanh Hà chưa có lúc nào ít đi cả.

Còn đối với Hà trong mắt đàn ông thì lại là một người đàn bà đẹp, muốn được yêu hay được sở hữu cô gái xinh đẹp đó. Nhưng để chọn làm vợ thì sẽ chẳng có thằng đàn ông nào xung quanh cô dám chấp nhận chọn Hà làm vợ. Lý do thì đơn giản lắm, một người phụ nữ nóng bỏng dễ hấp dẫn đàn ông, cô gái như thế luôn được đàn ông tung hứng. Người đàn ông bên bạn Hà chỉ để yêu đương chứ không hơn. Bằng chứng thì không lộ liễu nhưng chỉ một vài lần là đủ.

Xem thêm >>> Loại đàn bà phản bội như cô chỉ đáng được làm “chuyện đó” trên sàn nhà thôi

Hà có quen với một vài người, từ trẻ đến giờ cũng phải năm bảy người, trong đó có Tân, chàng trai Hà thích ngay từ cái nhìn đầu tiên và cũng dễ dãi đồng ý lên giường ngay từ đầu. Nhưng mà chỉ sau đó thôi, anh ta nhanh chóng dần dà biết mất khỏi cuộc sống của Hà. Nếu người đàn ông đấy có xuất hiện thì cũng chỉ để gặp cô và đòi làm tình chứ chẳng có gì yêu thương hết.

Gần 10 năm sống như vậy, Hà chưa một lần thật sự cảm nhận được cái sự yêu thương chân thành từ một thằng đàn ông. Cô cứ lầm lũi vậy, mỗi khi có chuyện gì đều nhờ bọn họ mà chả có ai tới. Chỉ duy có chàng trai nơi xóm trọ bất kể lúc nào cũng giúp đỡ cô bắt đầu từ hai năm trước đây khi anh chuyển về khu trọ này. Mỗi lần cô gặp chuyện, bất kể là xa hay gần, xe hỏng, xe thủng thậm chí cả mưa bão cô sợ không dám về. Chỉ một cuộc gọi thì Phú xuất hiện ngay trước mặt cô. Chỉ có điều anh chàng này lại chưa bao giờ được lọt vào con mắt của cô cả.

tinh-yeu-blogtamsuvn-24

Cô cũng có được một người đàn ông bên mình. (Ảnh minh họa)

Cũng dễ hiểu khi những người xinh đẹp, cô có quyền lựa chọn mà, có quyền tìm kiếm đến một người đàn ông đẹp trai hơn, giỏi giang hơn. Nhưng mặc nhiên cô chẳng thể biết liệu người đàn ông đó có tốt hơn.

Sau một lần cô khóc hết nước mắt vì xe hỏng mà chẳng kiếm được lấy một chàng trai theo đuổi cô đến giúp thì Phú xuất hiện như bao lần vẫn vậy. Anh chàng đó cứ âm thầm, nhẹ nhàng đi bên cô như vậy.

Xem thêm >>> “Xin lỗi anh, ba má em, em còn chưa báo hiếu đủ nên anh đừng mơ em sẽ khoét tiền của họ”

Ngấp nghé cái tuổi 30 cô mới chấp nhận đón nhận chàng trai đó, một chàng trai khác hoàn toàn với những chàng trai từng theo đuổi cô trước đây. Anh không phải chàng trai xuất chúng, nhưng anh lại yêu thương cô chân thành.

Từ ngày yêu anh, cô thay đổi hoàn toàn bản thân. Người ta thường hay lột xác thành một con người nóng bỏng hơn thì cô lại làm điều ngược lại. Cô trở nên kín đáo, nhẹ nhàng, đi sớm, về sớm chứ không có về muộn như mọi khi. Hà tự hiểu được cái giá trị của một người phụ nữ qua cách yêu của một người đàn ông. Cô hiểu không nóng bỏng đồng nghĩa với chuyện cô sẽ không còn người theo. Nhưng thà cô cứ bình dị, kín đáo để có được một tình yêu chân thành từ một người đàn ông còn hơn cứ cố gắng ở bên cả tá đàn ông chỉ muốn kiếm lợi và chả ra gì.

Mai/Theo Một thế giới



7
tâm sự thầm kín đàn ông mong phụ nữ hiểu

Những tuyệt chiêu ‘tán tỉnh’ nam giới của phụ nữ

Phụ nữ cũng có những tuyệt chiêu riêng để ‘tán tỉnh’ nam giới. Tuy vậy, bạn cần phải áp dụng các tuyệt chiêu ‘tán tỉnh’ nam giới này vào đúng hoàn cảnh và điều kiện.

Sự chủ động

Một nụ cười thật tươi và câu nói ‘xin chào’ có thể là mở đầu tuyệt vời cho mối quan hệ mới. Ngày nay, rất nhiều đàn ông thích những người phụ nữ tự tin và chủ động. Chính vì thế, chẳng có gì phải ngại ngùng khi phụ nữ là người bắt đầu làm quen và tạo dựng mối quan hệ mới. Sự thân thiện và vui vẻ sẽ khiến 2 người có những bước tiến dài trong chuyện tình cảm của mình. Sự chủ động chính là một trong những tuyệt chiêu ‘tán tỉnh’ nam giới của phụ nữ.

Sự vui vẻ, hoạt bát

Không những thích các cô nàng tự tin, đàn ông hiện nay cũng thường bị mẫu phụ nữ hoạt bát, vui vẻ hút hồn. Phụ nữ vui vẻ và đôi khi hài hước khiến cho mối quan hệ của 2 người có một không khí tích cực. Chỉ cần thật sự nhiệt tình, vui vẻ và biết cách chăm sóc cho mối quan hệ, chắc chắn bạn sẽ để lại ấn tượng rất tốt đẹp trong tim chàng.

tán tỉnh nam giới 0

Phụ nữ cũng có những tuyệt chiêu riêng để ‘tán tỉnh’ nam giới

Biết lắng nghe

Cũng như phụ nữ, đàn ông rất cần đối tác của mình biết lắng nghe và thấu hiểu trong những cuộc trò chuyện. Đàn ông sẽ rất bực khi 2 người đang nói chuyện nhưng cô gái chẳng để ý gì và tâm trí đang lơ lửng ở đâu đó. Chàng cũng có nhiều lúc cần tâm sự về cuộc sống, công việc và những kế hoạch tương lai. Lúc đó, anh ấy rất cần một người ở bên để lắng nghe, chia sẻ. Khi ở bên chàng vào thời điểm đó, chắc chắn bạn đã tiến đến rất gần với một mối tình tuyệt vời.

Biết khen ngợi đúng lúc

Đàn ông cũng thích được khen. Họ thường mong muốn được phụ nữ nhận ra những thành tích đáng nể nào đó của mình. Chính vì thế, nếu muốn chiếm được trái tim chàng, bạn cũng nên thường xuyên đưa ra những câu ca ngợi anh ấy. Tuy vậy, không nên khen 1 cách quá lố và nói những điều không đúng sự thật. Anh ấy sẽ nhận ra và cho rằng bạn là kẻ nịnh hót.

Những cú chạm ‘vô tình’

Phụ nữ thường đưa ra các dấu hiệu để đàn ông nhận biết. Một trong những dấu hiệu mà đàn ông dễ nhận ra nhất chính là những cái chạm ‘vô tình’. Một cú chạm nhẹ vào cánh tay cộng với nụ cười duyên và cử chỉ thân mật chính là cú đánh mạnh mẽ vào trái tim chàng.

Theo Gia đình Việt Nam

Đau đớn khi để người vợ đẹp phải ôm gối khóc mỗi đêm – Blog

Bỗng dưng khóe mắt tôi cay cay. Đã bao lâu rồi tôi hành hạ người vợ đẹp của mình như thế. Đã bao lâu rồi tôi phũ phàng để vợ phải ôm gối chờ chồng và khóc mỗi đêm. Sao tôi nói yêu vợ mà lại ích kỷ với em, hành hạ em thế này.

Chào các bạn!

Là một người đàn ông, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một ngày vào những mục như này ở các báo để đọc. Song quả thật, đêm nay tôi vào các diễn đàn những mong tìm được một hoàn cảnh giống bản thân tôi đang mắc phải. Nhưng càng tìm, tôi lại càng thất vọng. Bởi hình như không có quý ông nào mắc căn bệnh éo le giống tôi.

Các bạn ạ, tôi và vợ kết hôn tính đến nay đã 4 năm rồi. 4 năm qua, trong khi vợ tôi mong mỏi có con bế bồng thì tôi lại chẳng thể mang lại niềm hạnh phúc chính đáng ấy cho người vợ yêu thương của mình. Chính tôi cũng không ngờ được, tôi lại là một người đàn ông thiếu khuyết. Chỉ khi sự thật được phơi bày, tôi mới sốc lên sốc xuống và đến đêm nay mới dám nhìn vào sự thật.

Tôi là một người đàn ông năm nay đã 30 tuổi. Nhìn bề ngoài, tôi rất cao lớn, vạm vỡ, khỏe mạnh. Tôi cao 1,8 m và nặng 78 kg. Tôi cũng là dân kinh doanh nên khá năng động. Bởi thế khi gặp vợ tôi, dù cô ấy bề ngoài rất xinh đẹp nhưng tôi rất tự tin khi yêu em. Cô ấy dường như cũng chưa bao giờ hoài nghi tôi về bản năng hay những vấn đề sinh lý của chồng. Ai cũng bảo chúng tôi đẹp đôi, có nét phu thê.

vo-va-nhanp-tinh-blogtamsuvn (2)

Cô ấy dường như cũng chưa bao giờ hoài nghi tôi về bản năng hay những vấn đề sinh lý của chồng. Ai cũng bảo chúng tôi đẹp đôi, có nét phu thê (Ảnh minh họa)

Chúng tôi yêu nhau 4 tháng nhưng cũng đã “gần gũi” nhau được 2 tháng. Chúng tôi khá hòa hợp trong cảm xúc ân ái. Dù xác định cưới, tôi vẫn thấy em uống thuốc tránh thai. Em bảo em không muốn đeo “ba lô ngược” trước khi về nhà chồng vì ngại điều tiếng. Thương em, nên tôi cũng chiều theo.

Song 1 tháng sau cưới rồi 1 năm trời qua đi, dù vợ tôi đã “thả” nhưng chẳng hiểu sao chúng tôi vẫn chưa có tin vui như nhiều vợ chồng khác. 1 năm trôi qua, cô ấy bắt đầu sốt ruột và giục vợ chồng cùng đi khám. Khi 2 vợ chồng đi khám hiếm muộn, tôi mới được biết nhìn bề ngoài tôi khỏe mạnh và hoàn hảo thế nhưng thật ra tôi rất ít có khả năng được làm cha. Bác sĩ kết luận trong tinh dịch của tôi không có tinh trùng.

Hôm đó vào nhận kết quả một mình, dù rất sốc trước thông tin này, nhưng tôi đã van xin bác sĩ đừng tiết lộ cho vợ tôi biết. Bởi tôi sợ vợ tôi lo lắng. Đặc biệt hơn tôi muốn giữ thể diện của mình, tôi sợ vợ dè bỉu và cười chê mà rời bỏ tôi. Tôi hứa với bác sĩ, khi nào chính tôi chấp nhận được sự thật này sẽ tự thông báo cho vợ tôi biết. Hiểu và thông cảm cho nỗi lòng của tôi, bác sĩ đã gật đầu đồng ý sau khi động viên tôi chữa bệnh.

Từ hôm đi khám về, dù rất cố gắng tỏ ra bình thường nhưng tôi như biến thành một con người khác. Mặc kệ vợ hỏi han, quan tâm và lo lắng, tôi chẳng đoái hoài mà chỉ âm thầm với nỗi đau của chính mình. Nhất là khi vợ chủ động gần gũi, tôi toàn lấy cớ bận công việc hay mệt mỏi để xua đuổi em. Thật sự tôi ám ảnh về bệnh tật của mình đến mức sợ gần vợ mỗi tối.

Tự gặm nhấm nỗi đau bất lực của mình, tôi bắt đầu lao vào những cuộc nhậu nhẹt triền miên. Hầu như tối nào tôi cũng về nhà trong bộ dạng say xỉn. Mỗi lần như thế, khi về nhà, một là tôi nhìn thấy vợ đang ngủ. Hai là cô ấy vẫn còn thức chờ tôi. Thấy bóng tôi về, em lại lẳng lặng ôm gối vào phòng ngủ nằm khóc thầm.

Tôi không biết vợ đã phải thầm khóc và chịu đựng một người chồng lạnh lùng, bê tha như vậy bao đêm ròng rã. Tôi chỉ biết, chúng tôi cứ sống như thế suốt 4 năm nay. Vợ tôi dù không biết bí mật bất lực tôi đang mang nhưng hàng ngày vẫn chăm sóc cho tôi. Em còn nghĩ tôi ngoại tình bên ngoài nên vợ chồng mới “không chuyện ấy”. Song em cũng không tìm được chứng cứ gì nên tất cả cũng mới chỉ dừng lại ở sự nghi ngờ.

Vì biết vợ thiệt thòi nên ngoài ám ảnh không gần gũi vợ được, tôi vẫn quan tâm để bù đắp cho em. Bên cạnh đó, tôi vẫn âm thầm một mình điều trị theo đơn của bác sĩ song kết quả vẫn không có sự chuyển biến đáng kể nào. Điều này khiến tôi càng cảm thấy bất lực và sợ hãi.

Như đêm nay, tôi lại kiếm cớ phải đi tiếp chuyện với khách hàng để đi nhậu nhẹt tới tận khuya mới về. Về đến nhà, đập vào mắt tôi là hình ảnh người vợ đẹp của tôi đang ôm gối ngủ gà gật ở ghế sofa đợi chồng về. Có lẽ em vừa xem ti vi vừa đợi tôi về mà mệt mỏi ngủ quên mất. Bỗng dưng khóe mắt tôi cay cay. Đã bao lâu rồi tôi hành hạ vợ mình như thế. Đã bao lâu rồi tôi phũ phàng để vợ phải ôm gối chờ chồng và khóc mỗi đêm. Sao tôi nói yêu vợ mà lại ích kỷ với em, hành hạ em thế này.

Tôi vội chạy vào lấy tấm chăn đắp cho vợ thêm ấm và bắt đầu ngồi cạnh bên em và gõ những dòng chữ này. Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, ngay sáng ngày mai, tôi sẽ xin vợ tha thứ cho tất cả những gì tệ bạc tôi đã làm với em 4 năm qua. Tôi cũng sẽ thú nhận với vợ tất cả, phanh phui nỗi bất lực tôi đã mang suốt 4 năm qua để cho em quyết định tất cả mọi điều. Dù tôi rất sợ mất vợ nhưng em quyết định thế nào, tôi cũng sẽ chấp nhận. Tôi là một người chồng không tốt nên tôi không được quyền lựa chọn hay hy vọng phải không mọi người?

 

Tình đầu – mảnh ghép không thuộc về ta, cũng như ta được định sẵn là … – Blog

Nếu bạn có đau lòng khi mất đi người ta yêu đầu tiên, hãy học cách buông bỏ và chấp nhận, bởi mảnh ghép ấy không thuộc về ta cũng như ta được định sẵn là thuộc về ai khác.

Mỗi chúng ta ai cũng có tình đầu, mà tình đầu theo tôi bao giờ cũng thật đẹp. Nó chẳng có những toan tính, lọc lừa. Yêu hết mình, trao hết tình cảm cho tình yêu đầu. Những cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn nhẹ trên má, những góc phố thân quen, rồi cả những con đường quen thuộc, đâu đâu cũng có dấu chân của mối tình đầu. Nhưng một khi đã là tình đầu thì hiếm khi trở thành tình cuối, đa phần chúng ta sẽ rời bỏ nhau theo cách này cách khác để đi tìm người phù hợp với ta.

Tôi có 1 cô bạn gái, cô ấy xinh lắm, khi chúng tôi còn là những học sinh cấp 3, tôi và cô ấy hay đi học chung, thường cùng nhau trốn học đi ngồi trong góc của nhà sách để đọc truyện, lúc thì conan, lúc thì Đoremon, Nữ hoàng Ai Cập…Vốn tính mộng mơ, cô bạn của tôi luôn nghĩ mình như nhân vật trong truyện cô đọc, rồi lí lắc kể tôi nghe sẽ làm gì kế tiếp nếu ở trong hoàn cảnh câu chuyện. Hồi ấy, ở cuối mỗi tập truyện hay có mục tìm bạn bốn phương, tôi thì chẳng để tâm, còn cô ấy thì có vẻ quan tâm lắm.

Một ngày, cô ấy chạy bay tới tìm tôi đưa tôi lá thư, vốn dĩ hai đứa đã thân nhau như chị em nên tôi không ngần ngại mở lá thư ra đọc, ah thì ra là 1 chàng trai, chữ viết không tệ lắm. ” Này muốn làm quen thì nói đại đi, còn bày đặt chị này chị nọ, anh đây hơn cưng 2 tuổi nhé, mà này anh học lớp 12 đấy, còn cưng mới lớp 10 thôi, chị với anh, anh đánh cho sưng mông nhá!” Lời văn cuốn hút thật, cứ như quen nhau từ trước vậy.

tinh-dau1-blogtamsuvn

Sau đó anh chàng giới thiệu về mình, anh có tham gia đá bóng cho trường, như giới trẻ bây giờ gọi có lẽ anh chàng là soái ca, nhưng hồi ấy từ ” soái ca” chưa ra đời. Nên tôi gọi anh ta là ” anh chàng đẹp trai của mày “. Hai người họ cứ thư từ qua lại suốt 3 năm cô bạn tôi học ở trường cấp 3. Tôi không thể nghĩ là họ có thể kéo dài thư từ với nhau được lâu như thế. Hồi ấy cứ mỗi thứ 3, thứ 5 hàng tuần là học sinh trong trường được đi nhận thư 1 lần. Tôi cũng bắt chước viết cho vài anh bộ đội hay đăng tin trên mục làm quen, qua lại vài lá thư rồi im bặt.

Cô bạn tôi chỉ viết cho đúng ” anh chàng đẹp trai của mày” thôi, nhưng tôi hay đọc ké lắm, vì lời lẽ giữa họ trong sáng, ngây ngô, vui vẻ. Ngồi cạnh đọc, nhiều lúc bất giác còn nhoẻn miệng cười. Thời gian trôi qua, cũng đến ngày chúng tôi phải chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp cấp 3 và kỳ thi đại học, cánh cổng đưa chúng tôi đến những chân trời mà chúng tôi mơ ước. Bạn tôi vẫn viết thư cho anh chàng ấy đều đặn nhưng hồi âm dần ít đi.

Thì ra anh chàng ấy đã không đi học đại học, mà đi học trung cấp kế toán chỉ lấy tấm bằng để gia đình lo cho công việc, anh ta khuyên bạn tôi nghỉ học để đi học giống anh ấy, bạn tôi lại muốn đi học tiếp nên đã đi thi đại học. Năm ấy, tôi đậu, bạn tôi rớt đại học. Bạn tôi không nản, mà tiếp tục đi Sài Gòn để luyện thi, vì thế hai người họ đã gặp nhau. Chúng tôi đôi lần gặp nhau uống nước, “anh chàng đẹp trai của mày” thực sự đẹp trai, anh cao, sống mũi cao, khuôn mặt toát lên vẻ ấm áp. Và thực sự là người tử tế, sau 3 năm thư từ qua lại họ gặp nhau, và nói yêu nhau.

” Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề”, có lẽ vậy nên một ngày họ nhẹ nhàng chia tay nhau như cách họ đến với nhau, chia tay cũng thật đẹp. Anh bước đi theo con đường riêng anh, bạn tôi bước đi theo con đường của riêng cô ấy, những lá thư ngày ấy vẫn được xếp gọn vào một góc, tình cảm ấy có lẽ là trong sáng nhất cũng được cô gói gọn vào một góc của trái tim.

Thế mới nói, duyên phận là thứ khó chịu nhất, lúc nó đến thì cũng nhanh lắm, chỉ vô tình thôi cũng đủ nhận ra nhau. Đến ngày duyên phận phải rời đi, thì có sâu sắc bao nhiêu cũng đành bất lực. Dù bạn tôi và cậu trai ấy cố gắng viết đoạn tình duyên dang dở cũng không được, họ rời xa nhau như chưa từng bắt đầu.

Có đôi lần gặp lại, ánh mắt nhìn nhau của họ khác đi, có lẽ tình yêu thuở còn học sinh không đủ để giữ chân nhau bên đời. Thế nhưng, tình đầu của bạn tôi thật đẹp. Bạn tôi nói ” nếu thời gian quay lại, sẽ vẫn như vậy, sẽ vẫn yêu dù biết không bên nhau, dù sao cái giá của hạnh phúc đó cũng thật nhẹ nhàng.” Tình đầu bình yên!

Bạn ạ! Mỗi chúng ta ai cũng có tình đầu, mà tình đầu theo tôi bao giờ cũng thật đẹp. Nó chẳng có những toan tính, lọc lừa. Yêu hết mình, trao hết tình cảm cho tình yêu đầu. Những cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn nhẹ trên má, những góc phố thân quen, rồi cả những con đường quen thuộc, đâu đâu cũng có dấu chân của mối tình đầu.

Nhưng một khi đã là tình đầu thì hiếm khi trở thành tình cuối, đa phần chúng ta sẽ rời bỏ nhau theo cách này cách khác để đi tìm người phù hợp với ta. Nếu bạn có đau lòng khi mất đi người ta yêu đầu tiên, hãy học cách buông bỏ và chấp nhận, bởi mảnh ghép ấy không thuộc về ta cũng như ta được định sẵn là thuộc về ai khác.

Duyên phận là thứ khó chịu nhất, lúc nó đến thì cũng nhanh lắm, chỉ vô tình thôi cũng đủ nhận ra nhau. Đến ngày duyên phận phải rời đi, thì có sâu sắc bao nhiêu cũng đành bất lực. Cứ bước tiếp, đón nhận những điều phía trước của tuổi trẻ, của tình yêu tuổi thanh xuân đang có. Qúa khứ sẽ khép lại nhẹ nhàng, sắp xếp mọi thứ vào trong ngăn kí ức, để một ngày nhìn lại ta vẫn mỉm cười cho nắng của ngày mai.

 

Vietbao.vn (Theo Blogtamsu)’,’http://blogtamsu.vn/tinh-dau-manh-ghep-khong-thuoc-ve-ta-cung-nhu-ta-duoc-dinh-san-la-cua-nguoi-khac.html’);