14 năm xây dựng cơ nghiệp của cô gái Việt và chồng trên đất Mỹ

Chị Linh Lanzadoro, 42 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Cà Mau, đang có một cuộc sống bình yên bên người chồng hơn chị 19 tuổi và con gái Emma, 11 tuổi,  tại thành phố Portland. Để có được 2 nhà hàng khá lớn ở thành phố, và cuộc sống không phải lo lắng tới chuyện tài chính như hôm nay, Anh chị em đã có những tháng ngày vất vả, cùng nhau nỗ lực, tất bật từ sáng sớm tới tối khuya.

Dưới đây là san sớt của chị Linh về những nỗ lực của chị suốt 14 năm qua, từ những ngày trước tiên đặt chân lên xứ người:

Tôi quen anh năm 2003, khi đó tôi đang làm quản lý cho đơn vị gạch có chi nhánh ở Đồng Nai, anh Enzo được mời về làm cố vấn sắp xếp một dây chuyền sinh sản gạch sang Mỹ (vì anh có đơn vị ở đây). Tôi làm thông dịch và trợ giúp cho anh những ngày ở Việt Nam. Tôi bị cuốn hút vì sự chững chàng, lịch sự từ anh, dù hôm đó anh đi cùng nhì chàng trẻ trai khác.

thời kì làm việc chung khiến chúng tôi dần phát sinh tình cảm với nhau. Bố mẹ tôi thuở đầu phản đối kịch liệt vì anh lớn hơn tôi nhiều tuổi, lại từng vỡ lẽ hôn nhân một lần. Nhưng rồi thấy tôi vui vẻ, được anh nâng niu và thấy sự thực tâm từ anh nên bố mẹ tôi dần đồng ý.

14-nam-xay-dung-co-nghiep-cua-co-gai-viet-va-chong-tren-dat-my

Gia đình hạnh phúc của chị Linh.

Đám cưới nhỏ của chúng tôi tổ chức vào tháng 3/2004. Khoảng gần nhì năm sau, nhì đứa quyết định chuyển ra chi nhánh ở Huế. Thấy tôi mê say kinh doanh, anh mở một siêu thị chuyên bán bánh pizza cho tôi quản lý. Vốn là người thích nấu bếp và tay nghề khá ổn, nên anh truyền nghề cho cậu viên chức, để khi nào anh bận vẫn có người làm cho khách. siêu thị buôn bán rất tốt, nhưng chỉ mở được khoảng hơn nửa năm, tôi đành nhượng lại cho người khác để theo chồng sang Mỹ cuối năm 2006.

Những ngày đầu sang đây, chồng đi làm cả ngày, ở nhà buồn nên tôi lang thang đi tìm việc. Tôi bước vào một tiệm giặt ủi và xin được đi làm ngay. Ngày hôm sau, tôi náo nức tới, nỗ lực làm tốt mọi thứ có thể. Nhưng vì lúc đầu chưa quen, làm còn lóng ngóng, nên ông chủ người Đài Loan cho tôi nghỉ việc luôn. Dù tôi đã nỗ lực xin được chỉ dạy thêm nhưng vẫn không có kết quả.

Trên đường đi bộ về nhà, tôi quyết định vào một siêu thị và xin vào làm thu ngân. Nhưng vì không có sơ yếu lý lịch, hay bất kỳ một hồ sơ, chứng chỉ nào nên họ từ chối. Tôi về nhà buồn thê thảm, than với chồng sao ở đây tìm việc khó thế.

Chồng ôm tôi vào lòng và nói, em thế hệ sang chưa hiểu hết về cách làm việc tại đây. Em cần có sơ yếu lý lịch thế hệ tìm được việc, cho dù em có xin đi rửa chén cho nhà hàng hay đi cắt cỏ. Anh nói tôi không cần phải đi làm, tiền lương của anh thoải mái cho nhì vợ chồng. Nhưng tôi vẫn chưa từ bỏ ý định tìm việc của mình. Một phần tôi không muốn sống phụ thuộc anh, phần vì tính tôi luôn tay luôn chân và muốn được học hỏi, tìm hiểu những cái thế hệ lạ.

Và thế là theo gợi ý của chồng, tôi đi học thêm ngoại ngữ, xin giấy an toàn xã hội, học làm nail, thi lấy bằng tài xế… để sau này có thể tìm việc dễ hơn. Khi sinh con được khoảng 3 tháng, tôi đã gửi con tới vườn trẻ để đi làm tại một nhà hàng của game thủ chồng. Công việc của tôi là hướng dẫn cách pha chế cho viên chức. Trước khi sang Mỹ, tôi từng theo học khóa pha chế đồ uống nên công việc này cũng tương đối đơn giản. Làm ở đây được vài tháng, tôi nghỉ việc vì xa nhà quá, ít có thời kì với con.

Tôi quay trở lại siêu thị đợt trước đã xin việc. Lúc này trong tay đã có một số hồ sơ, chứng chỉ nên tôi được nhận vào. Tôi làm việc 8 tiếng/ngày với mức lương khoảng 8 đôla 50 cent, nếu làm tốt họ tự tăng thêm cho 25 cent hoặc hơn. Những ngày trước tiên làm ở đây, chân tôi đau mỏi vì phải đứng quá nhiều, đầu óc quay mòng mòng vì suốt ngày đứng trong khoảng không gian ngập hàng hóa. Về nhà tôi nằm vật ra giường, mọi công việc nấu nướng, chăm con khi đó chồng đảm nhiệm, dù anh cũng đi làm.

14-nam-xay-dung-co-nghiep-cua-co-gai-viet-va-chong-tren-dat-my-1

Anh chị em từng vượt qua nhiều vất vả trước khi có siêu thị ăn nổi tiếng thành phố.

Nhưng tôi thích ứng khá nhanh với môi trường thế hệ. Tuần nào tôi cũng đi làm đủ từ 38 tới 40 tiếng, nên được quản lý rất quý. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở Cà Mau, đã nếm trải nhiều vất vả, nên những việc này không làm khó được tôi.

Làm ở đó được vài tháng, lúc này tôi đã có quốc tịch Mỹ, thấy bưu điện thành phố tuyển người nên tôi tiến công liều nộp đơn xin vào với tiêu chí là “thi để cọ sát”. Người thi tuyển phải trải qua 2 vòng thi, làm bài kiểm tra và phỏng vấn. Sau khi vượt qua bài test vài trăm câu, tôi bước vào phòng phỏng vấn với 65 người khác. 5 giám khảo sẽ “xoay” thí sinh như chong chóng để chọn ra đúng 5 người. có nhẽ vì tôi đi thi với tâm trạng thoải mái, không đặt nặng việc hơn thua, lúc nào cũng với quyết tâm không ngại khó ngại khổ nên được chấp nhận.

Khỏi phải nói, tôi vui sướng tới mức độ nào. Làm ở đây viên chức sẽ được hưởng nhiều ưu đãi vì là người của quốc gia, được đóng bảo hiểm, nghỉ phép… Sau này về già lương hưu sẽ khá cao, thư thả nhã, không phải lo tới chuyện tiền nong. Công việc của tôi khi đó là phân thư để bưu tá mang đi phát khắp nơi.

Dù vậy, làm ở đây chỉ được khoảng nửa năm tôi đã xin nghỉ việc. Tôi muốn thử thách mình ở một môi trường khác, chứ không muốn an thư thả, buồn chán như vậy. Khi đó, chồng tôi cũng quyết định giao đơn vị sinh sản gạch cho cậu nam nhi lớn, con riêng của anh, để cùng tôi bước vào một đoạn đường thế hệ, mở nhà hàng ăn. Chồng là người Italy, nấu đồ ăn rất ngon, còn tôi có kinh nghiệm làm bánh ngọt, nên chúng tôi chia nhau mỗi người một mảng, chuyên về các món ăn truyền thống miền nam Italy.

Cửa hàng trước tiên ra đời năm 2009 với biết bao khó khăn. Ngày nào cũng vậy, cứ 5 giờ sáng, anh đã dậy đi chợ, chọn những vật liệu tươi về để chế biến. Tôi hặm hụi dọn siêu thị rồi làm bánh, rồi tất bật đi lo hồ sơ, giấy phép kinh doanh. Bên này, để mở một siêu thị, ban quản lý thị trường và ban an toàn thực phẩm tới kiểm tra rất gắt gao, phải đủ tiêu chuẩn thế hệ được phép bán hàng. Cứ như vậy, nhì vợ chồng túi bụi ở siêu thị tới 10, 11 giờ đêm thế hệ về. 

Khi thế hệ mở khách đông lắm, họ tới vì tò mò và muốn thử món ăn thế hệ. Chúng tôi chưa quen với việc phục vụ một lượng khách lớn như vậy nên lúng túng từ trong bếp tới việc tiếp đón khách. Nhiều người phàn nàn là thức ăn đợi lâu, phục vụ chạy như gà, rồi họ tiến công giá một sao… Chúng tôi phải ngồi lại, bàn ra cách sắp xếp mọi việc khoa học, hướng dẫn viên chức tiếp khách lịch sự. Món ăn cũng phải thử qua nhiều công thức thế hệ cho ra được những suất ăn ngon lành. May mắn là sau những ngày đầu khó khăn, chúng tôi dần dần có nhiều khách hơn. Tôi dần rút ra khỏi việc làm bếp, chuyên về quản lý, thu chi.

14-nam-xay-dung-co-nghiep-cua-co-gai-viet-va-chong-tren-dat-my-2

siêu thị ăn và rượu của Anh chị em rất đắt khách. Quán ăn của nhì người nổi tiếng trong vùng và từng nhiều lần lên báo.

siêu thị tôi được khách hàng tiến công giá 4,5 sao và có tên trên nhiều website du lịch có tiếng. Năm 2015, nhì vợ chồng tôi mở tiếp một siêu thị thứ nhì chuyên về các loại, rượu bia Mỹ. Song song với việc chăm sóc nhì siêu thị, tôi còn đổ buôn nhiều đồ từ châu Âu, châu Mỹ về Việt Nam. Tôi luôn muốn thử sức làm nhiều thứ, nhiều việc để biết sức mình tới đâu.

Năm vừa rồi, chồng tôi vẫn muốn mở thêm một siêu thị nữa, nhưng tôi không đồng ý vì tôi muốn chúng tôi sẽ có nhiều thời kì hơn cho gia đình, cho cô con gái 11 tuổi. Nhìn anh tất bật bao năm qua, tôi thấy yêu và thương anh vô hạn. Dù công việc bận rộn, nhưng anh vẫn không quên tặng hoa mỗi khi tôi buồn, đưa tôi đi khắp nơi và chăm sóc, chiều tôi như ngày đầu thế hệ quen. 14 năm trước, hay bây giờ, anh luôn cho tôi cảm nhận tình yêu nồng thắm như thủa thuở đầu.

tới ngày hôm nay, tôi thoả nguyện với cuộc sống ngày nay, khác lạ về người đàn ông bên cạnh mình. Mỗi khi dẫn tôi đi ra ngoài, anh đều hào hứng giới thiệu với mọi người “Đây là Linh, vợ của tôi, tình yêu của tôi”. Khi tôi hỏi anh thích nói về tôi với mọi người lắm à, anh luôn trả lời “Vì em là niềm tự hào của anh”… Với một người phụ nữ, một người mẹ, một người vợ, game thủ cần gì hơn thế.

Linh Lanzadoro